Mộng Điệp Trang Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

(Đang ra)

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

시공쵸아

Chẳng hiểu sao, bọn họ cứ nhầm tôi là boss hầm ngục.

2 4

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

123 2615

Adachi to Shimamura

(Đang ra)

Adachi to Shimamura

Hitoma Iruma

Nhưng rồi đến một ngày suy nghĩ của họ về nhau dần dần thay đổi...

80 11569

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

5 6

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

(Đang ra)

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

Kabei Yukako

Một cầu thủ rắc rối tới từ một cường trường của Tokyo tham gia câu lạc bộ bóng chuyền của một ngôi trường nhỏ tại nông thôn. Cả đội bắt đầu hành trình hướng tới giải toàn quốc, nhưng.

2 6

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

290 3412

Chính Truyện - Chương 04 : Tình yêu và ẩm thực là những thứ không thể chối từ

Chương 04 : Tình yêu và ẩm thực là những thứ không thể chối từ

Trang Tử Ngang và người bạn mới quen là Tô Vũ Điệp sánh vai nhau bước đi trên con phố dài tấp nập người qua lại. Trên con phố này có rất nhiều quán ăn vặt, mùi thơm của đủ loại thức ăn bay ngào ngạt. Mặc dù Trang Tử Ngang vừa mới xử xong nửa con gà quay, nhưng giờ bụng lại bắt đầu réo.

Cậu hỏi Tô Vũ Điệp: "Sao cậu lại cúp học?" 

Tô Vũ Điệp chưng ra vẻ mặt ngơ ngác cực kỳ đáng yêu: "Tớ đâu có định cúp học, tớ đi nhặt lá bạch quả mà, là do cậu muốn cúp học nên tớ mới ra ngoài cùng cậu đấy chứ." 

"Nói xạo, rõ ràng đang trong giờ học, sao cậu lại không ở trong lớp?" Trang Tử Ngang vặn lại. 

"Lớp tớ đang học thể dục." Tô Vũ Điệp cười giải thích.

Trang Tử Ngang lập tức cứng họng. Bản thân trốn học đã đành, lại còn dụ dỗ học sinh lớp khác trốn theo, tội càng thêm nặng.

"Thế còn cậu? Sao lại cúp học?" Tô Vũ Điệp hỏi ngược lại. 

"Tớ gặp chút chuyện buồn, muốn buông thả bản thân một chút." Trang Tử Ngang cố gắng kìm nén để giọng điệu nghe có vẻ nhẹ nhàng bâng quơ nhất. 

"Chuyện buồn á?" Tô Vũ Điệp có chút thắc mắc, nhưng không gặng hỏi thêm. Cô nàng như chợt nảy ra ý tưởng gì đó: "Vậy để tớ dẫn cậu đi ăn đồ ngon, tâm trạng sẽ tốt lên thôi."

Món ngon trong miệng Tô Vũ Điệp, chính là khoai tây chiên. Chủ sạp là một cô trạc tuổi trung niên, vừa nhìn thấy Tô Vũ Điệp đã nở nụ cười hiền hậu: "Tiểu Hồ Điệp, hình như lâu lắm rồi cháu không ghé nhỉ."

 Tô Vũ Điệp cũng cười ngọt ngào: "Cô ơi, cho cháu hai phần khoai tây, cho nhiều ớt xíu nha cô. Đây là bạn cháu, cậu ấy tên là..." 

"Trang Tử Ngang." Trang Tử Ngang sầm mặt lại. Làm gì có kiểu người như cậu chứ? Ngay cả tên người ta cũng không nhớ nổi mà mồm cứ xoen xoét nhận là bạn.

"Đúng đúng, Trang Tử Ngang, cậu đợi tớ ở đây một chút, tớ đi mua nước ngọt, Coca hay Pepsi?" 

"Coca." Ai cũng biết, Coca nhiều ga hơn, còn Pepsi thì ngọt hơn. Trang Tử Ngang bây giờ chỉ muốn có thêm chút ga cho đời bớt nhạt.

Vài phút sau, hai người mới quen nhau được một chốc đang ngồi trên bậc thềm đá cẩm thạch, ăn khoai tây chiên giòn. Cô bán khoai tây rất thật thà, cho cực kỳ nhiều ớt. Lưỡi của Trang Tử Ngang sắp tê rần cả rồi. Tô Vũ Điệp cũng chẳng khá khẩm hơn, bị cay đến mức hai má đỏ ửng, tu ừng ực ngụm lớn Coca ướp lạnh.

"Kể chuyện buồn của cậu ra cho tớ vui chút đi!" Cô gái đột nhiên chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh nói. 

"Cậu muốn xát muối vào vết thương của tớ à?" Trang Tử Ngang bực tức đáp. 

"Đâu có, chuyện buồn nói ra được thì biết đâu sẽ không còn buồn nữa." Tô Vũ Điệp vừa cắn ống hút vừa nói.

Trang Tử Ngang quay đầu lại, ngắm nhìn đường nét góc nghiêng tuyệt đẹp của cô. Cái dáng vẻ ngây thơ vô hại này thật dễ khiến người ta buông lỏng cảnh giác mà tin tưởng. Cậu do dự một chút, rồi chậm rãi cất lời: 

"Năm tớ mười hai tuổi, vừa tốt nghiệp tiểu học. Một buổi tối kỳ nghỉ hè, bố tớ bảo cả nhà sẽ cùng nhau đi du lịch biển. Tớ chưa bao giờ được nhìn thấy biển cả, phấn khích đến mức cả đêm không ngủ được, thức trắng đêm thu dọn hành lý..." 

"Oa, bố cậu tốt thật đấy, tớ cũng chưa bao giờ được nhìn thấy biển." Tô Vũ Điệp trưng ra vẻ mặt đầy ao ước. 

"Nhưng khi tớ thức dậy vào sáng hôm sau thì phát hiện ba người họ đã đi mất rồi. Hóa ra cái từ cả nhà trong miệng bố tớ, vốn dĩ không hề bao gồm tớ." Ánh mắt Trang Tử Ngang trong khoảnh khắc bỗng tối sầm lại.

Tô Vũ Điệp: "..." 

Bầu không khí chốc lát trở nên có phần gượng gạo. Tô Vũ Điệp muốn an ủi nhưng lại không biết mở lời thế nào. Cô dùng xiên tre cắm một miếng khoai tây, đưa đến tận miệng Trang Tử Ngang: "Cậu có muốn nếm thử phần của tớ không?" 

"Chẳng phải giống nhau cả sao?" Trang Tử Ngang ngớ người. 

"Khác chứ, miếng này là tớ đút cho cậu mà." Đôi mắt của Tô Vũ Điệp trong veo như mặt hồ vừa được cơn mưa bụi mùa xuân gột rửa.

Trang Tử Ngang nếm thử một miếng khoai tây của cô, hương vị quả nhiên vẫn cay xé lưỡi như thế. Nhưng đâu đó lại dâng lên một tia ngọt ngào len lỏi tận đáy lòng.

"Năm tớ mười bốn tuổi, nửa đêm lên cơn đau dạ dày, đau thập tử nhất sinh, vật vã quằn quại trên giường. Bố tớ tỉnh dậy liền quật tớ một trận bằng thắt lưng, bảo tớ im mồm đi, vì ngày mai em trai có kỳ thi piano, không được làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của nó." Nhớ lại chuyện cũ, hốc mắt Trang Tử Ngang đỏ lên từ lúc nào không hay. Đó là đêm tối tăm nhất trong cuộc đời cậu. Dưới sự chà đạp của cả nỗi đau thể xác lẫn tinh thần, cậu mới thực sự thấu hiểu thế nào là tận cùng của sự tuyệt vọng.

Chuyện này là một cái gai ghim sâu trong tim Trang Tử Ngang, cậu chưa từng hé răng kể với bất kỳ ai. Nhưng cô gái trước mặt lại mang đến cho cậu một cảm giác tin tưởng khó tả.

"Trang Tử Ngang, cậu chảy máu mũi rồi, xin lỗi cậu nhé, chắc là do khoai tây cay quá." Tô Vũ Điệp vội vàng lấy khăn giấy ra, giúp Trang Tử Ngang cầm máu. Tay cô nhẹ nhàng đỡ lấy gáy Trang Tử Ngang, để cậu hơi ngửa đầu lên. Trang Tử Ngang cảm nhận được dường như có một luồng hơi ấm từ đầu ngón tay cô thấm vào da thịt mình. Những u uất chất chứa trong lòng cũng dần tan biến.

Sau khi máu ngừng chảy, Trang Tử Ngang cảm kích nói: "Cảm ơn cậu, nửa năm nay tớ hay bị chảy máu mũi lắm, không phải do khoai tây đâu." 

Sau đó Tô Vũ Điệp móc từ trong túi ra một nắm tiền lẻ, đếm đếm, tổng cộng năm mươi ba tệ. Cô nói bằng chất giọng mềm mỏng nũng nịu: "Tớ giữ lại bốn tệ để đi xe buýt, bốn mươi chín tệ còn lại tớ sẽ khao cậu ăn hết. Dù sao thì cứ lúc nào buồn, tớ lại điên cuồng ăn đồ ngon, cảm giác ăn xong sẽ không còn buồn nữa."

Trang Tử Ngang cười nói: "Trên đời này, chỉ có tình yêu và ẩm thực là những thứ không thể chối từ, nhưng tớ là con trai, để tớ mời cậu đi!" 

"Không, hôm nay tớ mời cậu, lần sau tớ buồn cậu lại mời tớ." Tô Vũ Điệp bướng bỉnh bĩu môi. 

"Vậy cũng được, tớ đây mặt dày lắm, xưa nay chưa biết khách sáo với ai bao giờ." Trang Tử Ngang sảng khoái nhận lời.

Hai người ăn xong khoai tây, uống cạn Coca, lại tiếp tục bước lên hành trình chinh phục mỹ thực. Tô Vũ Điệp vừa đi vừa nhảy chân sáo tung tăng, tà váy bay bay trong gió. Trông cô hệt như một cánh bướm nhỏ đang bay lượn dập dờn. Cứ hễ thấy đồ ăn ngon là y như rằng chân bước không nổi, thèm đến ứa nước miếng, chuẩn xác là một cái máy ăn vặt chính hiệu.

Hai người vừa đi vừa ăn dọc đường, từ thịt xiên nướng đến bánh xèo Đài Loan, từ oden (lẩu xiên que) đến malatang (súp cay tê). Sau khi bốn mươi chín tệ của Tô Vũ Điệp tiêu nhẵn, Trang Tử Ngang lại bỏ tiền túi mua cho cô một ly trà sữa dâu tây. Bản thân cậu thì no căng rốn rồi nên không mua thêm nước nữa.

"Oa, Trang Tử Ngang, cái này ngon tuyệt cú mèo!" Tô Vũ Điệp buông lời cảm thán phóng đại. 

"Cậu nói nhỏ thôi, đừng làm ra cái vẻ chưa từng trải sự đời thế." Trang Tử Ngang làm bộ ghét bỏ. 

"Ngon thật mà, cậu có muốn nếm thử không?" Tô Vũ Điệp chìa ly trà sữa ra. 

"Tớ nếm kiểu gì?" Trang Tử Ngang nhìn cái ống hút cắm trên ly, chi chít dấu răng. Kể cả cô nàng không cắn nát cái ống hút ra như thế thì hai người cũng đâu thể dùng chung ống hút được, dù sao mới quen nhau có một tiếng, nam nữ thụ thụ bất thân cơ mà.

Tô Vũ Điệp như làm ảo thuật, lấy từ sau lưng ra một chiếc ống hút khác: "Vừa nãy lúc mua Coca, tớ xin thêm một cái đấy." 

Phập một tiếng, cô cắm ống hút vào ly. "Nào, uống một ngụm đi."

Trang Tử Ngang nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong veo của cô gái, do dự một lát, nhưng cuối cùng vẫn không kìm lòng được, cúi đầu hút một ngụm. Hương vị béo ngậy của trà sữa bung tỏa nơi đầu lưỡi, dư vị kéo dài vô tận. Rõ ràng chỉ là một ly trà sữa dâu tây vô cùng bình thường, nhưng dường như lại ngon hơn trước đây rất nhiều.

Dùng hai ống hút uống chung một ly trà sữa, thường chỉ có những cặp đôi yêu nhau mới làm thế. Rốt cuộc hành động này của cô nàng là cố tình hay là ngây thơ thật đây? Trang Tử Ngang tự đánh giá, nhan sắc của mình tuy không tệ, nhưng cũng chưa đến mức khiến một cô gái xinh đẹp nhường này vừa gặp đã yêu. Vậy thì chắc chắn cô nàng là kiểu người ngốc bẩm sinh rồi.

"Trang Tử Ngang, chúng ta được coi là bạn bè rồi nhỉ?" 

"Đương nhiên rồi, vừa nãy lúc nói chuyện với cô bán khoai tây, cậu chẳng bảo chúng ta là bạn bè rồi còn gì."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!