Chương 50: Bước đầu tiên với công nghệ
Ai học IT sẽ thấy chương này hay :3
Enjoy!
-----------------------------
Bước đầu tiên với công nghệ
Chiều hôm sau, sau giờ học, tôi hướng về phòng giáo viên.
Đúng như đã hứa với Yamada hôm qua, tôi quyết định thử tìm đến thầy Kobayashi – giáo viên môn Tin học – để xin tư vấn.
Tôi gõ nhẹ lên cánh cửa phòng giáo viên.
“Em xin phép ạ.”
“Ồ, Satou à. Hiếm khi thấy em đến đây nhỉ.”
Kobayashi-sensei ngẩng đầu lên nhìn tôi. Kobayashi Nobuya-sensei, năm nay ngoài ba mươi tuổi, là giáo viên phụ trách môn Tin học.
“Thưa thầy, thầy có thể dành cho em một chút thời gian không ạ? Em có chuyện muốn nhờ thầy tư vấn.”
“Tất nhiên rồi. Có chuyện gì vậy?”
Tôi hít sâu một hơi rồi mở lời.
“Thật ra… em muốn học làm website.”
Ánh mắt thầy Kobayashi thoáng mở to vì ngạc nhiên.
“Ồ, chuyện này nghe từ em đúng là hiếm thật đấy. Sao tự nhiên lại muốn vậy?”
“Thật ra là…”
Tôi kể cho thầy nghe về Chihiro, về tiệm bánh Mizunoya, và mong muốn của mình đối với việc xây dựng website.
“À ra vậy. Nếu được, em cho thầy xem thử website mà em đã làm nhé?”
“Vâng ạ.”
Tôi mở website của Mizunoya trên điện thoại và đưa cho thầy xem.
“Ồ, khá đấy chứ. Dùng Google Sites để dựng cấu trúc, phần đặt hàng thì liên kết Google Form, còn blog thì dẫn sang WordPress… Cách làm này ổn đó.”
Thầy vừa nhìn màn hình vừa gật đầu.
“Không tệ chút nào. Với một học sinh cấp ba thì thầy nghĩ thế này là quá đủ rồi.”
Tôi giải thích thêm về những phần đã triển khai, cũng như những vấn đề đang gặp phải: giới hạn trong quản lý đơn hàng, và mong muốn xây dựng một hệ thống bài bản hơn.
“Ừm, hiểu rồi. Về cơ bản thì cách em đang làm là tận dụng những ‘tiện ích có sẵn’ do dịch vụ bên ngoài cung cấp, nên đúng là khó chạm tới những chỗ cần tinh chỉnh sâu.”
Thầy Kobayashi khoanh tay, vừa lẩm bẩm vừa suy nghĩ.
“Chúng ta sang phòng máy nhé. Làm thử trực tiếp sẽ nhanh hiểu hơn.”
Khi đến phòng máy, thầy Kobayashi ngồi xuống trước máy tính.
“Thật ra thì… trước đây thầy từng là kỹ sư hệ thống.”
“Ơ, thật ạ?”
Tôi tròn mắt ngạc nhiên. Tôi hoàn toàn không biết chuyện thầy từng làm kỹ sư.
“Thầy làm suốt bảy năm. Ngày nào cũng về bằng chuyến tàu cuối, cuối tuần cũng đi làm. Tăng ca cả trăm tiếng một tháng là chuyện thường.”
Nét mặt thầy thoáng trầm xuống.
“Cuối cùng thì kiệt sức, nên thầy chuyển sang làm giáo viên.”
“Chắc vất vả lắm ạ…”
“Ừ, làm giáo viên cũng không nhẹ nhàng gì đâu. Nhưng so với hồi đó thì… vẫn dễ thở hơn. Hồi ấy đúng là địa ngục. Nhưng mà—”
Thầy Kobayashi nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.
“Bản thân công nghệ thì tuyệt vời lắm. Nó có thể làm cuộc sống con người trở nên tốt đẹp hơn. Giống như cách em đã dùng công nghệ để hỗ trợ tiệm bánh của bạn gái mình vậy.”
Nghe đến đó, ngực tôi nóng lên.
“Vì thế nên thầy tuyệt đối không muốn học sinh của mình phải gắng sức quá mức. Học với một nhịp độ lành mạnh, vui vẻ—đó mới là điều thầy mong muốn.”
Thầy Kobayashi bắt đầu gõ bàn phím.
“Trước hết, chúng ta bắt đầu từ HTML và CSS nhé.”
Trên màn hình, một trình soạn thảo văn bản được mở ra.
<html>
<head>
<title>水野屋</title>
</head>
<body>
<h1>水野屋</h1>
<p>三代続く和菓子屋です</p>
</body>
</html>
“Đây là dạng HTML cơ bản nhất.”
Thầy lưu file lại rồi mở bằng trình duyệt.
“Ồ! Chữ hiện ra rồi!”
Trên màn hình xuất hiện dòng chữ lớn “Mizunoya” cùng với phần mô tả bên dưới.
“Đó chính là mối quan hệ giữa HTML và trình duyệt.”
Thầy chỉ tay vào màn hình, giải thích.
“Trình duyệt sẽ đọc chuỗi ký tự gọi là HTML này, sau đó diễn giải và render—tức là hiển thị nó ra màn hình.”
“Chuỗi ký tự… lại trở thành hình ảnh trên màn hình sao ạ?”
“Đúng vậy. Trình duyệt giống như một cỗ máy phiên dịch, chuyển ngôn ngữ HTML thành chữ viết, hình ảnh mà con người có thể nhìn thấy.”
“Thật tuyệt… đơn giản đến vậy sao.”
“Đây mới chỉ là nền tảng thôi, nhưng thế giới của HTML sâu hơn em tưởng nhiều lắm.”
Thầy Kobayashi tiếp tục thao tác trên bàn phím, và màn hình lại thay đổi.
“HTML được gọi là ngôn ngữ đánh dấu (markup language). Nó dùng để thể hiện cấu trúc của một văn bản. Ví dụ, <h1> có nghĩa là tiêu đề, còn <p> là đoạn văn.”
“Những thẻ đó… có ý nghĩa riêng ạ?”
“Đúng vậy. Nó giống như đang nói với máy tính rằng: ‘Đây là tiêu đề lớn’, ‘Đây là đoạn văn bình thường’. Chỉ cần gán đúng thẻ theo mục đích, em có thể làm được rất nhiều thứ.”
Thầy Kobayashi mở cho tôi xem một đoạn HTML khác.
“<img> là hình ảnh, <a> là liên kết, <table> là bảng… mỗi thẻ đều mang một ý nghĩa. Khi em hiểu được cái ‘ý nghĩa’ đó, em sẽ có thể tạo ra một website đúng như mình mong muốn.”
Tôi chăm chú nhìn vào màn hình, khẽ gật đầu.
“Nếu nắm vững nền tảng, khả năng mở ra là vô hạn. Nhưng mà này, Satou.”
Kobayashi-sensei nhìn thẳng vào tôi.
“Thầy muốn em hứa một điều: đừng ép bản thân quá.”
“Vâng ạ.”
“Mỗi tuần thầy sẽ dạy em hai buổi sau giờ học nhé. Thứ Ba và thứ Sáu thì sao?”
“Em cảm ơn thầy rất nhiều!”
Kobayashi-sensei nheo mắt cười.
“Vì bạn gái à?”
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
“D… dạ, đúng vậy…”
“Động lực tốt đấy. Cố gắng vì người khác là một điều rất đáng quý.”
—-------------------------
Trên đường về hôm đó, tôi gửi tin nhắn LINE cho Chihiro.
“Hôm nay anh đã bắt đầu học làm website một cách nghiêm túc rồi.”
Tin nhắn trả lời đến ngay sau đó.
“Thật sao? Anh ổn chứ? Nhớ đừng cố quá nhé.”
“Có Kobayashi-sensei dạy nên không sao đâu.”
“Kenta-san… cảm ơn anh đã luôn vì em.”
“Vì anh muốn được thấy nụ cười của Chihiro-san mà.”
“Hãy cố gắng nhé. Nhưng sức khỏe vẫn là trên hết đó ♥”
Đọc tin nhắn của Chihiro, lòng tôi bỗng trở nên nhẹ nhõm lạ thường.
—-----------------------------------------
Tối hôm đó, trong phòng riêng, tôi ôn lại những điều đã được thầy Kobayashi chỉ dạy.
Mở Notepad lên, tôi cẩn thận gõ từng ký tự.
<h1>水野屋</h1>
Lưu file lại, rồi mở bằng trình duyệt.
Trên màn hình, dòng chữ “Mizunoya” hiện ra rõ ràng.
“Vì Chihiro-san… mình sẽ cố gắng hơn nữa.”
Trong tim tôi, một niềm đam mê dành cho công nghệ đang dần nảy mầm.
Đây mới chỉ là khởi đầu.
Vì Chihiro, vì tiệm Mizunoya… và cũng là vì chính bản thân tôi.
Tôi sẽ không do dự nữa. Sẽ học một cách chân thành và không ngừng trưởng thành.
Thứ Ba kia, chỉ nghĩ đến thôi cũng đã thấy mong chờ.
Nằm trên giường, tôi chậm rãi hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra trong ngày hôm nay.
Trong đầu vẫn vang lên lời Kobayashi-sensei: “Chỉ cần nắm vững nền tảng, khả năng sẽ là vô hạn.”
Và cả câu nói ấy nữa: “Cố gắng vì người khác là một điều rất đáng trân trọng.”
Vì Chihiro, vì tiệm Mizunoya, và cũng vì sự trưởng thành của chính bản thân tôi.
Bắt đầu từ những kiến thức cơ bản nhất của HTML, từng bước một, chắc chắn và vững vàng.
Lần này, tôi sẽ không ngần ngại nữa, sẽ chủ động đặt câu hỏi và học hỏi nhiều hơn.
Thử thách mới của tôi — từ hôm nay — chính thức bắt đầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
