魔術師クノンは見えている

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 07 : Hẹn hò, lĩnh vực tri thức mới. - Chương 231 : Quãng Nghỉ - Vị quản gia già muốn chuyển nhà.

"Con về rồi đây---Ara, Ruzin jii tới rồi à?"

Ngày hôm đó, khi Seraraphira về nhà, cô phát hiện vị quản gia già quen thuộc đang ngồi ở bàn.

"Tiểu thư, đã lâu không gặp. Thật mừng vì ngài không thay đổi gì."

Ông nhận lấy chiếc túi của Seraraphira, đứng dậy - tới gần - nhận lấy, tất cả động tác đều nhanh gọn, mượt mà, không một cử chỉ thừa.

Ruzin・Ganvant – với thân hình cao gầy, ông mang một bầu không khí sắc bén khiến người ta liên tưởng đến con dao nào đó. Là người hầu đã phục vụ lâu dài cho nhà Quoll.

"Ông cứ nói quá, cũng không lâu từ khi con chia tay với ông mà."

Serara cười khổ. Cô định tháo khăn quàng cổ xuống thì --- sực nhớ ra.

Thời gian chẳng trôi qua là mấy từ khi ông Ruzin về Đế Quốc rồi quay lại đây, nhưng đã là mùa khác. Lúc chia tay với ông Ruzin, cô còn chẳng cần khăn quàng cổ.

[--- Có lẽ là “lâu rồi không gặp” thật.]

[Mình thấy thời gian ở đây trôi nhanh là do mình quá bận rộn, vì vậy mình không nghĩ là đã trôi qua chừng đó thời gian.]

Thời gian vẫn đang chảy như một dòng nước, chỉ là nó nhanh, cực kỳ nhanh so với cảm giác của Serara.

"Phòng bé thế này thì không cần mấy thứ thân phận như ‘người hầu’ đâu ạ."

Với câu nói đó của Seraraphira, ba người cuối cùng đã chịu ngồi xuống bàn.

Seraraphira – tiểu thư nhà Quoll danh giá, bà Maira – người hầu cận duy nhất hiện tại của cô, và cuối cùng là lão quản gia già Ruzin – người vừa mới quay lại Dirasix.

Với tư cách người hầu, thật khó để nghĩ đến việc ngồi chung bàn với cô.

Cơ mà trong căn hộ ọp ẹp, chẳng có bao nhiêu phòng, thì cư xử như người hầu ngược lại chỉ gây thêm phiền phức.

"Ông tới khi nào vậy ạ?"

"Vừa nãy ạ. Tôi đã nghe chi tiết câu chuyện từ bà Maira rồi ạ."

"Là Ma Kiến Cụ ạ."

"Vâng, chủ nhân cũng khá quan tâm về chuyện này ạ."

--- “Ma Kiến Cụ” – là loại Ma Đạo Cụ mới được Seraraphira phát minh gần đây, nhờ có nó mà ông Ruzin mới có cơ hội quay lại đây.

Bởi vì nó đóng góp rất nhiều vào nguồn thu nhập của cô.

"Con cũng có nghĩ rằng nên hỏi ý kiến của phụ thân, nhưng vì đây là Cộng Đồng Phát Triển nên không thể lén làm trong bí mật với đối phương ạ."

Cụ thể là chuyện “làm gì với Ma Đạo Cụ?”, rằng “không nên tạo hợp đồng kỳ lạ rồi trao hết quyền cho gia đình?” – là con gái của nhà Quoll, cô đã nghĩ như thế.

Quá trình phát triển ra Ma Đạo Cụ đó không phải chỉ là thành quả của riêng cô, cho nên điều ấy là không thể.

... Mà nói trắng ra thì là đối phương “đã cho phép” cô tham gia Cộng Đồng Phát Triển thì đúng hơn.

Nên cô không thể đòi hỏi thêm nữa, thế thì quá mặt dày vô sỉ rồi.

"Tiện đây con cũng nói luôn, ông Ruzin đừng có thừa cơ mà đi mua quyền lợi của Kunon tiền bối bằng tiền nhé."

Nếu làm như vậy thì có thể khiến Seraraphira nắm toàn bộ quyền lợi.

"... Có thể nói cho lão già này biết lý do được không?"

--- Và vị quản gia già định làm thế thật.

Đến mức vị gia chủ của nhà Quoll còn ngầm ra lệnh cho ông:

“Ma Kiến Cụ sẽ trở nên cực kì thịnh hành, có lẽ nó sẽ được mở rộng ra toàn thế giới.

Nếu nắm giữ toàn bộ quyền lợi lúc này thì trong tương lai nó sẽ trở thành một khối tài sản khổng lồ.

Dù không thể trở thành tiền thì vẫn có khối cách để khai thác nó.

Ngay cả việc chỉ có quyền sở hữu trong bí mật thì vẫn có lợi rất nhiều.”

Mệnh lệnh mà Ruzin hiểu được chính là “dùng toàn bộ thủ đoạn để có được nó.”

Để thâu tóm quyền lợi này, ông sẵn sàng dùng phương pháp cưỡng chế.

Mặc dù ông cũng chẳng muốn thực hiện điều đó lắm.

"Nơi này không phải là thành phố dành cho những hành động chính trị như thế đâu ạ. Cực kì không hợp ấy ạ."

Seraraphira hiểu được những trăn trở của ông Ruzin, cho nên cô nói trước.

"Chẳng ai bận tâm khi có Quý Tộc Cao Cấp hay Dòng Dõi Hoàng Tộc đi chung với thứ dân cả, cũng chẳng ai thể hiện ta đây cả.

--- Cho nên, nếu ông làm thật, thì sẽ khá là lóa mắt đấy ạ. Điều đó đủ khiến nhà Quoll mất đi danh dự, cũng đủ khiến những ánh mắt khác trên toàn thế giới nhìn chúng ta với ánh mắt khinh bỉ."

"...."

Ông Ruzin có thể hiểu được điều ấy.

Đô Thị Ma Thuật Dirasix – là nơi mà các quý tộc hay hoàng tộc khó sử dụng quyền lực của mình, bởi nếu họ làm thế, họ sẽ tự gây ấn tượng xấu với mọi người.

"Nhưng, đây là mệnh lệnh của chủ nhân ạ..."

Với tư cách của một người hầu, ông không thể kháng lệnh, dù ông không hề muốn làm chuyện này.

Người đang giữ một nửa quyền lợi còn lại – Kunon・Gryon, ông vừa mang ơn, vừa mang nợ thiếu niên ấy.

Những ngày đầu nhập học, chính cậu là người đã chăm sóc cho Seraraphira, và cả những lúc ông không có ở đây.

Ông không thể nghĩ đến việc “lấy oán báo ân” thiếu niên đó được.

"Vậy con sẽ báo cáo cho cha, còn ông cứ đợi đến khi có câu trả lời đi ạ."

"Tôi hiểu rồi thưa tiểu thư."

--- Ông Ruzin thở phào nhẹ nhõm.

Nếu Seraraphira ngăn cản, thì ông cũng chẳng có lý do để làm nữa.

Đồng thời —

[Tiểu thư đã chững chạc hơn rồi.] – ông cảm thán.

Trẻ con lớn thật nhanh.

"Nhưng mà thưa tiểu thư,"

sau một hồi nói chuyện trời đất, ông Ruzin nói:

"Sống trong căn nhà ọp ẹp chật hẹp này chẳng phải bất tiện lắm sao? Tôi nhớ là trường học có cơ chế trả tiền nhà giúp học sinh lớp đặc cấp mà?"

"Con thì không có vấn đề gì, chủ yếu là bà Maira cơ."

Nơi này là tầng 3 của khu chung cư mà các học sinh hay thuê. Dù ở vị trí nào thì nó vẫn hẹp.

Mà nếu chỉ có một đứa trẻ và một cụ già sống chung thì chẳng có gì bất tiện cả.

Chỉ là...

"Nơi này là tầng 3 đúng không? Vậy thì khá mệt khi leo thang lên xuống đấy ạ."

Vì vậy mà khi đi mua nguyên liệu, Seraraphira luôn là người đảm nhận.

Dù sao thì ngày nào cô chẳng đến trường, tiện tay mua rồi mang về cũng không vấn đề gì.

Và, những học sinh sống cùng khu cũng hay giúp đỡ bà Maira, nên chẳng khổ sở mấy.

"Nếu dư dả thì ta chuyển nhà ha?... Vì ông già này sẽ không có phòng nào ở đây cả."

"A, ông Ruzin sẽ đồng hành cùng con ạ?"

Ông Ruzin là vị quản gia tài năng, nhà Quoll rất tin tưởng ông, dù Seraraphira nghĩ có lẽ sẽ tốt hơn nếu ông ở quê nhà.

"Tất nhiên rồi thưa tiểu thư."

Dù đây chỉ là mệnh lệnh, nhưng về mặt cảm xúc, ông Ruzin cũng có suy nghĩ riêng: “Tiểu thư rất quan trọng.”

"Bà Maira nghĩ sao ạ? Có muốn chuyển nhà không ạ?"

Bà Maira – người luôn nghe trong yên lặng – đáp:

"Do tiểu thư quyết định ạ."

"Tiểu thư, người không cần phải quan tâm đến cảm xúc của người hầu đâu ạ.

Tiểu thư muốn như thế nào ạ?"

Bị hỏi ngược lại, Seraraphira trầm tư.

"Ừm... Con thì chẳng cảm thấy bất tiện chỗ nào cả. Khoảng thời gian giữa con và bà Maira đủ gần để hiểu ngay nếu có chuyện gì xảy ra mà."

"Cám ơn người thưa tiểu thư, nhưng xin đừng để ý đến tâm trạng của người hầu ạ."

"Bà Maira đừng nói những lời khách sáo như thế ạ.

Chúng ta đã sống chung căn phòng ọp ẹp, ngồi chung bàn, ăn chung cơm, vậy nên xin bà đừng tỏ ra khuôn mặt của một người hầu trước mặt con có được không ạ.

Chính bà Maira đã chăm sóc từ lúc con lọt lòng, đối với con thì bà Maira cứ như bà nội vậy ạ."

"Sa, sao người có thể nói những lời quý giá như thế..."

Bà Maira rưng rưng nước mắt.

Hồi ở quê nhà, từ thuở bé, Seraraphira đã luôn dịu dàng. Cho đến hiện tại, cô vẫn khỏe mạnh như thế.

--- Rồi ông Ruzin nghĩ đến một điều.

[Nếu áp dụng cách nói đó thì chẳng phải mình sẽ là ông nội của tiểu thư hay sao? Dù có trở thành hay không cũng chẳng quan trọng.

Dù là tiểu thư của dòng dõi quý tộc cao cấp, nhưng người vẫn luôn chu đáo với chúng ta, điều đó khiến ông già này tự hào vì đã chăm sóc cho ngài.]

Cốc Cốc

Phân cảnh đang tới đoạn cảm xúc thì tiếng gõ cửa vang lên, phá tan bầu không khí ấy.

"Có ai đó tới."

Dường như là kẻ phá đám.

[--- Sao mà lựa đúng thời điểm thế, có thể chọn lúc khác mà!] – Ông Ruzin tặc lưỡi trong lòng.

Ông định đứng lên mở cửa với tư cách người hầu thì —

"Serara? Em có ở đó không?"

"Chị Rhim!?"

Khi nghe được giọng nói phát ra từ phía bên kia cánh cửa, Seraraphira phản ứng cực kì nhanh.

Cô còn nhanh hơn vị quản gia già đang định di chuyển sau khi đứng lên kia nữa.

Đứng ở đó, là một cô gái.

"A, tìm thấy em rồi, xin chà— A, ừ, vâng, ừm, xin chào."

Vừa mới gặp đã bị giữ chặt tay khiến cô hơi bối rối.

"Em có rảnh không? Ở chợ đang trong thời gian giảm giá đó, tụi mình đi chung đi."

"Em đi ạ! Nếu là cùng chị Rhim thì bất cứ nơi đâu em cũng sẽ đi ạ!"

"A, ừm, tụi mình chỉ đi chợ thôi em."

"Em nắm tay chị có được không ạ? Trời đã chuyển lạnh rồi nên cho em ghé sát bên chị nhé?"

"À, ừm.... Mình đi thôi— bà Maira ơi, bọn con đi chút nhé, lát nữa sẽ về ạ."

--- Mọi chuyện xảy ra theo một cách không thể đột nhiên hơn.

"...Ể?"

Ông Ruzin đã thất thần một lúc.

Phải đến khi tiếng đóng cửa vang lên, ông mới ngớ người.

Lúc đó thì làm gì có ai tên Seraraphira ở đây nữa chứ?

"... Maira?"

[Hồi nãy vừa có chuyện gì vậy? Ai vậy?]

Nói đúng hơn thì... Sao nhỉ?

Đối với câu hỏi không thành lời ấy của ông Ruzin, bà Maira chỉ cười nhẹ rồi đáp:

"Ufufu, tiểu thư của chúng ta đã có bạn mới rồi đó, là đứa trẻ sống chung khu này."

"La, là cô bé hồi nãy à?"

"Ừ."

"Sống chung khu?"

"Ừ."

"... Là vậy à."

--- Ông đã quyết định, rằng [phải nhanh chóng chuyển nhà thôi.]

Dù chẳng có lý do gì đặc biệt cả, chỉ là ông thấy đứa trẻ đó nên giữ khoảng cách vật lý thích hợp.

Chẳng có lý do đặc biệt gì cả, nhưng mà...

Trước khi chuyện trở nên kinh khủng, ông nghĩ rằng cô bé đó nên giữ khoảng cách.