"... Em cũng muốn đi lắm ạ, nhưng mà em nghĩ chắc là không thể rồi... Xin lỗi anh ạ."
[Thật lòng xin lỗi anh.] - Kunon nghĩ.
Và cậu đã truyền tải đi đầy đủ những cảm xúc ấy cho đối phương.
"Không, là lỗi của ta khi đã mời em, em đừng để ý nha, thật đấy."
--- Và như thế, bữa cơm đã kết thúc mà không bị gián đoạn bởi điều gì.
Kunon sau đó rời khỏi biệt thự của Jioerion.
"... Kỳ nghỉ đông à?"
Cùng với lời thủ thỉ ấy, hơi nước trắng cũng bay ra.
Hiện tại đã là mùa đông, trong khi trước đó vẫn đang là mùa thu.
Cơn gió đông vuốt ve má trong đêm rất lạnh.
Vừa đi, Kunon vừa nghĩ.
[--- Quả nhiên, dù có nghĩ bao nhiêu cách thì mình cũng không đi được.]
Lớp nhị cấp sẽ có khoảng thời gian nghỉ đông từ ngày mai, họ sẽ có nhiều ngày nghỉ và sẽ không đi học trong một thời gian.
Còn lớp đặc cấp thì chẳng có buổi học, cũng chẳng có ngày nghỉ; đúng hơn thì vì không có buổi học nên họ có thể tự lựa chọn ngày nghỉ cho mình.
Nên cậu hầu như chẳng quan tâm đến chuyện này.
Đệ Nhị Hoàng Tử Jioerion định về Đế Quốc Ashion trong kỳ nghỉ đông này, và cậu ta đã mời Kunon.
‘--- Em có muốn đi với ta không? Tới chơi cũng được.’
Không phải là cậu không hứng thú. Cậu quan tâm đến văn hóa của Đế Quốc, cũng có nhiều chuyện muốn thảo luận với Jioerion.
Cơ mà hiện tại thì không thể rồi, không có khả năng, bởi vì cậu đã được Shiroto mời tham gia Thực Nghiệm Tạo Ma.
Để làm được việc đó, cậu cần nhanh chóng kiếm đủ điểm tín chỉ, đồng thời cũng phải học thêm kiến thức về Tạo Ma Học.
Hơn nữa... cậu cũng phải xoay sở cho đủ thời gian để có thể tới vùng đất khai hoang - nơi vị hôn thê của cậu đang ở.
Chuyện này mới là khó nhất, với cậu thì đây là việc phải tối ưu tiên. Nhưng buồn cười ở chỗ, đây lại là việc khó nhất.
Vì là một chuyến đi dài nên sẽ tốn kha khá thời gian, cậu cũng chẳng biết mình sẽ ở lại trong bao lâu.
Tùy theo tình hình của bên ấy mà cậu sẽ ở lại lâu hoặc ngắn.
Nếu được thì sẽ là sau khi Thực Nghiệm Tạo Ma cùng với Shiroto kết thúc, và sau khi cậu kiếm đủ điểm tín chỉ và làm đủ thực nghiệm, lúc đó thì cậu có thể đến chỗ Milica mà chẳng cần lo này lo kia.
Và khi cậu suy nghĩ đến những dự định sau này...
Thành thật mà nói, thì cậu không thể lãng phí bất cứ ngày nào.
Cho nên dù được mời ở thời điểm này đi nữa thì cậu nghĩ mình không thể đi cùng với Jioerion.
"Mình sẽ không gặp được anh ấy trong một khoảng thời gian..."
[Buồn ghê.] - vừa nghĩ, Kunon vừa đi bộ dưới bầu trời đêm của Dirasix.
Đã trải qua hai mùa đông kể từ khi cậu tới đây.
Lịch trình hiện tại của cậu sẽ như thế này: giải quyết việc vặt ở trường từ sáng đến trưa, từ chiều trở đi sẽ tới nhà của thầy Rogy để học Tạo Ma.
Sau đó là về thẳng nhà thay vì ghé qua biệt thự của Jioerion như trước.
Cuộc sống hằng ngày của cậu cứ xoay như guồng quay.
"--- Cậu chủ ơi."
Có quá nhiều điều phải suy nghĩ, nhưng hiện tại cậu đã quyết định việc nào nên được ưu tiên nhất.
"--- Cậu chủ ơi, cậu chủ."
"... Hm? À, ừm, có chuyện gì thế, chị Rinko?"
Khi cậu đang đọc miệt mài những bài báo cáo thì bị Rinko gọi.
"Chị đi ngủ đây."
Mà, dù có gọi kiểu này thì đối phương cũng sẽ không tới ngay lập tức.
"Ừm, chúc chị ngủ ngon."
Kunon sẽ luôn trả lời như mọi khi, vì đêm nào cũng vậy nên thậm chí còn không cần phải trả lời.
"... Vâng, chị xin thất lễ."
Cô hầu gái Rinko cũng định nói câu “Cậu chủ cũng nên đi ngủ ạ”, nhưng cô đã bỏ cuộc.
Đêm đã khuya, quá trễ so với giờ đi ngủ của trẻ con.
Song--- sau khi vượt qua mùa đông này, Kunon sẽ là thiếu niên mười bốn tuổi, độ tuổi khó để nói là trẻ con được.
Cô không thể, càng không thể coi cậu như một đứa trẻ.
"...."
Tiếng cửa đóng vang lên, Kunon lại tiếp tục tập trung vào những dòng chữ trong bản báo cáo.
Cậu không hề nhận ra suy nghĩ của cô hầu gái.
Sau khi đến trường ma thuật và sinh sống tại đây hơn năm trời, dù thế thì cậu vẫn luôn chìm đắm trong ma thuật — có lẽ còn hơn cả thời điểm một năm trước, lúc nhập học nữa.
"--- Chó mới tốt."
"--- Ừm."
"--- Này này, đừng có gián tiếp gạt thầy — người thuộc phái yêu thích mèo — ra rìa chứ."
Ngày hôm sau, Kunon sau khi đến căn biệt thự của thầy Rogy • Roxon, đã thực hiện thực nghiệm chế tạo bộ phận cơ thể người.
Đây là thực nghiệm cậu hay làm dạo gần đây, cùng với sư huynh là Caillou. Cả hai đã dùng Dịch Bồi Dưỡng để nuôi dưỡng bộ phận cơ thể người.
Hôm nay có mặt thầy Rogy — người rất bận rộn và hiếm khi có thể gặp mặt.
Dưới sự chỉ đạo của thầy ấy, cậu đã có thể hoàn thành việc chuẩn bị phần nội tạng — thứ đã hơi gây khó dễ cho cậu.
Còn lại chỉ cần đợi nó tự phát triển thôi.
Phần thời gian còn trống ấy đã được mọi người dùng để bàn luận về vấn đề — “Tạo Ma Khuyển hay Tạo Ma Miêu, ai có khả năng giữ nhà tốt hơn?”
Tạo Ma Khuyển Gurumi.
Tạo Ma Miêu Ulta.
Gurumi thì khá thân thiện nên cậu thấy nó dễ thương, còn Ulta thì khá kiêu hãnh nên không thích tới gần con người.
"Thầy cũng nên bỏ phái yêu thích mèo và chuyển sang phái yêu thích chó đi ạ."
Đối với lời thủ thỉ như ma quỷ của Kunon, thầy Rogy chỉ cười.
"Chó sẽ cắn người đó, vả lại----."
Một cách vui vẻ, thầy lại nói:
"Nhưng khi quá yêu thích thì sẽ khó trong việc chế tạo đấy. Với lại, càng chế tạo thì càng cảm thấy sự khác biệt giữa nó và chó thật, nên cứ khó chịu thế nào ấy.
Ta thì thôi rồi. Vì tạo ra quá nhiều chó nên ta chẳng thể nào ưa thích chúng được nữa."
--- Mỗi lần nói chuyện với thầy Rogy, cậu luôn cảm nhận được những điều sâu sắc.
Rằng:
[Tạo Ma Học quả nhiên là lĩnh vực cấm kỵ.]
Một khi ta mang trong mình tính luân lý và đạo đức, thì sẽ chẳng thể tiến xa được trong môn học này.
"Thầy đừng có kể mấy chuyện kinh dị đó nữa có được không? Em thì quen rồi nên chẳng ghét bỏ gì đâu, nhưng mà Kunon đang rén đó..."
"...."
Đúng như Caillou nói, Kunon quá rén nên chẳng thể nói được gì.
"Ể? À... Ta đã nói chuyện không nên nói à? Xin lỗi nha.
Ta sẽ không ép các con làm đến mức đó đâu, chỉ cần tới mức của trợ thủ là ta vui rồi."
Tạo Ma Học là một lĩnh vực khiến người ta phải hứng thú — càng hiểu về nó, ta càng cảm nhận rõ những khả năng có thể mang lại từ nó.
Nhưng càng dấn sâu, nguy hiểm càng tăng cao.
‘Chắc chắn ta sẽ mất đi thứ quan trọng.’ — đây là điều cậu đã ghi nhớ khi khiêu chiến với lĩnh vực này.
"Nhưng Tạo Ma Học cũng có khía cạnh về mặt y học. Những điều các con học sẽ không trở nên lãng phí, vì vậy hãy cố học hết mình nhé.
Đừng trở thành một kẻ lúc nào cũng luôn hối hận như ta."
Thầy Rogy là một người kỳ lạ, dù vậy, mỗi lời mà thầy ấy nói đều rất nặng nề.
