魔術師クノンは見えている

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 08 : Tôi có ý này! - Chương 250 : Nỗi sầu của những người bạn cùng lớp.

Chương 250 : Nỗi sầu của những người bạn cùng lớp.

"--- Ồ, sao thế?"

Sau khi tạm biệt Kunon, Liya đã tạm nghỉ ngơi ở ký túc xá, rồi sau đó đến tòa tháp lùn – căn cứ của Phái Điều Hòa.

Chủ yếu là đến gặp Hank • Beat, một người bạn cùng lớp hơn tuổi.

"Cậu nên dọn dẹp tý đi."

Phòng nghiên cứu bên trong tháp của cậu ta giờ nhìn khá là bừa bãi.

Đây không phải là lần đầu tiên Liya tới, lần trước khi cậu đến, nơi này vẫn khá là tươm tất...

Mà thật ra thì lần đó có ít thứ hơn, trong khi giờ thì nó đã thực sự trở thành một nơi để nghiên cứu rồi.

"Dạo này tớ bận nghiên cứu quá, đợi ổn thỏa rồi tớ sẽ dọn dẹp tý vậy."

--- Không giống như Kunon, Hank không cảm thấy khó khăn khi dọn dẹp.

Thực ra thì những lúc thế này khá hiếm, cậu ta khá tiếc nếu dùng thời gian để dọn dẹp trong khi nghiên cứu đang tới giai đoạn cao trào.

"Giờ cậu đang bận à?"

"Giờ đang đúng lúc tớ sắp có thể được nghỉ ngơi, nếu trò chuyện tý thì không sao."

Hank nhanh chóng dọn dẹp bàn ghế rồi bảo: “đợi một chút”, sau đó cậu ta rời khỏi phòng nghiên cứu rồi quay lại ngay lập tức.

Trên tay cậu ta là bình thí nghiệm đã đổ nước và cái đĩa được đặt bánh cookies vào.

"Cậu muốn uống trà Kibi (trà kê/ngũ cốc) hay trà Sala (trà salacia)?"

"À, trà gì cũng được."

"Tớ hiểu rồi."

Hank nhặt lấy bộ phận giá đỡ, đặt nó lên bàn, rồi lắp phần ống nghiệm đã rửa qua và đổ đầy nước vào, lấy ra 3 bịch trà từ trong hộp.

Không cần đến nến, nếu là lửa nhỏ thì Hank có thể tạo ra bao nhiêu cũng được.

Đến khi nước sôi thì cũng coi như là nấu xong trà.

"Hỏa tiện quá nhỉ?"

Nhìn thấy cảnh trà được tạo ra trước mắt khiến cho một người nhà quê như Liya cảm thấy thật là phong cách.

Và đó là thứ mà chỉ có thể được biểu diễn bởi Hỏa Thuộc Tính.

Chứ Phong thì làm gì biết mấy món như rót trà được.

"Sau khi nhập học tớ mới có thể sử dụng cho mấy việc như này một cách nhẹ nhàng đó."

Hank đã làm (culi) học việc ở đây trong một khoảng thời gian dài.

Chính vì vậy mà lượng kiến thức và kinh nghiệm của cậu khá phong phú.

Nhưng vì tính chất của Hỏa mà cậu hầu như không dám sử dụng trong cuộc sống hằng ngày.

Đơn giản vì nó quá ư là nguy hiểm.

'Hãy cẩn trọng khi sử dụng lửa' – một bài học vỡ lòng mà bất kỳ Hỏa Ma Thuật Sư nào cũng phải học.

Loại Ma Thuật nguy hiểm nhất nếu thất bại trong việc kiểm soát, đây là nhận thức cơ bản trong giới Ma Thuật Sư.

Hank cũng không cho rằng đây là nhận định sai trái, bởi vì nếu thất bại thôi thì chính người thi thuật cũng sẽ bị bỏng.

Thậm chí có kẻ bị thiêu chết bởi ma thuật của bản thân.

Với những Ma Thuật Sư Thuộc Tính khác thì họ chẳng lo gì khi phóng thích Ma Thuật, nhưng với Hỏa mà đòi làm như vậy thì xanh cỏ mất.

Không chỉ là nỗi lo về việc bị bỏng, mà còn là nỗi sợ nếu xảy ra vụ cháy.

"Hình như cậu đi dã ngoại để thu thập mà đúng không? Thành quả sao rồi?"

"Khá đủ đầy, tớ đã nhận được thù lao rồi, cũng xong báo cáo---."

Cả hai đã hỏi thăm nhau về tình trạng gần đây.

Dù khác biệt về thuộc tính lẫn tuổi tác, nhưng không thể ngăn cản câu chuyện liên miên của họ được.

--- Sự tồn tại của những người bạn cùng lớp với nhau có khi lại đặc biệt hơn ta tưởng.

"Ể? Kunon định đi viễn chinh à?"

Sau khi uống xong cốc trà, Liya đã chịu nhảy thẳng về vấn đề tại sao cậu tới đây.

"Hình như Kunon có dự định từ giờ thì phải.

Và tớ được cậu ấy mời, giờ thì tớ vẫn trong giai đoạn đang suy nghĩ."

Lần nói chuyện với Kunon chính là buổi trưa hôm nay,

Liya không nghe nhiều về nội dung quan trọng vì Kunon bảo sẽ nói cho cậu chi tiết nếu cậu đồng ý.

"Cậu ấy bảo sẽ tốn khoảng 1~2 tháng cơ."

"Dài vãi... Mà định đi đâu vậy?"

"Đi Vương Quốc Huglia, cậu ấy bảo vậy, sau đó có gì thì tớ không nghe được."

"Đó là quê hương của Kunon nhỉ."

Đúng vậy, Vương Quốc Huglia là quê nhà của Kunon.

Bình thường nghe đến đây ai cũng sẽ nghĩ cậu muốn về quê, nhưng đó không phải là lý do để Liya được mời đi chung.

"Và cậu ấy cũng bảo là ‘rảnh thì sang mời Hank hộ tớ, tớ cũng muốn rủ cậu ấy đi’ cơ."

"Ể? Sao Kunon cũng mời tớ vậy?"

Hank bất ngờ trước nội dung mà mình nghe, còn Liya thì đã đoán ra phản ứng như thế này sẽ xảy ra.

"Tớ nói trước nhé, tớ hoàn toàn không hiểu lý do đằng sau.

Chính tớ còn chẳng biết sao mình lại được mời cơ mà."

Chính bản thân Liya cũng sốc khi được mời.

"... Nói câu này hơi mất lòng, nhưng thằng Kunon quan hệ rộng lắm."

"Quá rộng luôn."

"Tớ nghĩ cậu ta biết Hỏa Ma Thuật Sư khác tài giỏi hơn tớ."

"Tớ cũng nghĩ vậy, ý tớ là về Phong Ma Thuật Sư."

Hank và Liya đều là học sinh lớp đặc cấp, và cả hai đều sở hữu thực lực tương xứng với cái danh hiệu đó.

Dù vậy thì trong lớp đặc cấp có cả khối người mạnh mẽ hơn họ nhiều.

Và Kunon thì có khá nhiều mối quan hệ, đương nhiên trong đó không thiếu những Hỏa hay Phong Ma Thuật Sư tài ba.

Càng nghĩ về điều ấy, hai người càng không hiểu tại sao Kunon lại mời mình.

--- Chỉ là, đúng vậy.

"Hứng thú ghê."

"Chứ sao nữa."

Thoạt nhìn thì cũng không tìm ra lý do để mời, càng khó hiểu hơn khi tại sao phải là hai người bọn họ?

Kunon là một người ưu tú, tuy về tư cách bạn cùng lớp cậu cũng khiến mọi người cay cú, nhưng không thể không công nhận về trình độ của cậu.

Được một người ưu tú như vậy chỉ định để tham gia việc nào đó thì quả thật khiến cho họ rất hứng thú, dù là với tư cách bạn bè hay Ma Thuật Sư.

Vì lời mời này khiến cho cả hai phải rời khỏi Dirasix một đoạn thời gian nên thật khó để đáp ứng ngay lập tức.

Chuyện này cần được suy nghĩ kỹ càng trước khi trả lời.

"Cậu định đi à?"

"Về mặt con tim thì là vậy, nhưng về mặt lý trí thì khoảng thời gian 1~2 tháng quá dài, nó khiến tớ phân vân.

Chưa kể đến điểm tín chỉ."

"Ừa... Đây không phải là chuyện được quyết định bởi vài phút bốc đồng.

Tớ cũng muốn đi, nhưng mà... Ừm, sao nhỉ, ...

phiền não hử?"

[Dĩ nhiên rồi, ta mà không đủ điểm tín chỉ thì năm sau còn cái nịt!]

Thời gian bị câu thúc là quá dài để có thể đưa ra cái gật đầu đồng ý.

"Mà tiện thể thì, Reyes cũng được mời à?"

Kunon đã mở lời với hai người, thì việc mời thêm người còn lại cũng không phải chuyện lạ.

"A, Kunon-kun bảo là cậu ấy bị Thánh Nữ thúc giục làm cho nhanh lên, nên tớ nghĩ cô ấy cũng đi."

Có nghĩa là người mở lời trước lại chính là Thánh Nữ.

".... Họp lớp hay gì?"

"... Thế thì ngày nào chúng ta chẳng làm ở phòng nghiên cứu của Thánh Nữ cơ chứ,

tớ không nghĩ chúng ta cất công đến Vương Quốc Huglia chỉ để họp lớp thôi đâu."

"Cậu nói đúng... Mọe nó, không được rồi, tớ chả hiểu gì cả."

Nên lựa chọn lý trí (thời gian) hay lựa chọn con tim (lòng hiếu kỳ) đây?

Chuỗi ngày phiền não đã bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!