Chương 254 : Chuẩn bị cho chuyến đi đến Vương Quốc Huglia p1.
"--- Cho nên là em sẽ đi Vương Quốc Huglia như dự kiến ạ."
Trên bàn ăn tối. Kunon và chị hầu gái đang bàn luận về chuyện từ giờ.
'Chuyến đi đến Vương Quốc Huglia' - chuyện này đã xuất hiện sau khi Milica quay về được vài ngày.
"Tới lúc đi rồi ha."
Bởi vì đã từng bàn bạc với nhau trước rồi nên chị hầu gái không phản ứng gì nhiều.
"Ừm, phần chi tiết thì em định sẽ quyết định từ giờ, em định đi càng sớm càng tốt ạ."
Liya • Horse và Hank • Beat, bởi vì cậu đã nhận được sự tham gia của 2 người bạn cùng lớp nên đã quyết định.
Tuy đã cố tìm kiếm thêm những người bạn đồng hành mới, nhưng giờ có kiếm kiểu gì cũng không có ma nào tham gia nên cậu sẽ từ bỏ.
Ba người bạn cùng lớp là Thánh Nữ Reyes, Liya và Hank. Đệ tử của thầy Rogy Roxon - Caillou, và cả giáo viên thực tập Seifi. Cậu đã tập hợp được năm người này.
[Kết quả cũng không tệ.]-Kunon nghĩ.
Nhất là về sự tồn tại của cô Seifi, với nguyện vọng trở thành giáo viên thì việc cô ấy có thể sở hữu thực lực đủ để trở thành một giáo viên hay không.
Còn nếu nói một cách đơn giản thì cô ấy đã từng tốt nghiệp với tư cách học sinh lớp đặc cấp, chỉ cần như vậy thôi cũng khiến cậu không thể ngừng mong chờ vào thực lực của cô ấy rồi.
Nếu nói về độ hiếm thì sẽ là Thánh Nữ với Quang Thuộc Tính, nhưng nếu nói về thực lực của ai mạnh nhất thì chắc chắn phải là cô Seifi.
"Chị thì sao? Đã quyết định chưa ạ?"
Kunon đã trao quyền tự quyết cho chị hầu gái, về việc chị ấy sẽ ở lại Dirasix trông nhà hay đi theo cậu về Vương Quốc Huglia.
'Thời gian lưu trú ở Vương Quốc Huglia tầm khoảng từ 1~2 tháng, chị sẽ làm gì trong khoảng thời gian đó' - câu hỏi của Kunon.
--- Và câu trả lời từ Kunon lần Rinko lại thống nhất rằng 'đâu cũng được'.
Nơi cậu đến cũng có người hầu, nên không có lý do gì để ép chị ấy đi cùng. Việc giữ nhà khi cậu đi Vương Quốc Huglia cũng không tệ.
Chị ấy có thể vừa duy trì căn nhà, vừa có thể tiếp nhận đồ đạc hoặc thư của Kunon, cậu sẽ khá cảm kích nếu Rinko chịu quản lý phần ấy.
Dĩ nhiên, nếu Rinko chịu đồng hành thì cô ấy cũng sẽ giúp ích nhiều cho cậu.
"Tuy chị đã khá phân vân, nhưng chị nghĩ mình nên tranh thủ về quê 1 lần."
[Hiểu rồi.] - Kunon nghĩ.
Vì sẽ không biết sau này có cơ hội về quê nào không, nên tốt hơn là tranh thủ về khi có dịp.
Từ giờ có lẽ sẽ không còn bao nhiêu cơ hội về quê nữa.
"Chị sẽ gặp gia đình ạ? À, chị sẽ gặp vị hôn phu ạ?"
"Vâng, thật ra thì----."
Cô hầu gái đã kể ra.
--- Dạo trước khi mà Kunon có hứa rằng 'em sẽ tặng cho chị một cửa tiệm trong lãnh địa của em'.
Sau đó, cô đã nhanh chóng viết một bức thư cho vị hôn phu, và yêu cầu anh ta tiến đến vùng lãnh địa mà Kunon được ban tặng.
'Anh hãy đến trước rồi tạo chỗ ở đi! Hãy kiếm địa điểm phù hợp để xây cửa tiệm trong lúc này!'
.... Nội dung là vậy.
Không biết có phải do lực ấn bút hay không, hay là do cảm xúc của cô hầu gái đã truyền đạt thông qua nét chữ nghuệch ngoạc to tướng kia.
Mà khiến cho vị hôn phu bình thường hiếm khi viết thư đáp lời kia đã phải nhanh chóng hồi đáp.
Với nội dung là : 'Anh tới ngay đây!'
"Vậy ạ, thế anh ấy đang trong lãnh địa của em à?"
"Chắc chắn là đang trong lãnh địa của cậu chủ ạ, chị chắn chắn người đó hiện tại đang sống cực kỳ nhún nhường và cố nịnh bợ vợ tương lai của cậu chủ đấy ạ."
--- Tuy cô không lo lắng về việc Kunon không giữ lời hứa. 'Cẩn tắc vô ưu', cô muốn bảo vệ đất đai với điều kiện xây dựng tốt nhất.
Kunon thì sẽ bảo vệ lời hứa, là một người sinh sống với cậu cả năm trời, cô tin về sự trung thực của Kunon.
Cô không hề lo lắng về chuyện đó, nhất là khi đó là lời hứa với phái nữ thì Kunon sẽ bảo vệ cho bằng được.
Nhưng chỗ đáng sợ không phải là ở Kunon, mà là vị hôn thê của cậu.
Cô không thể đoán được liệu Kunon có thể làm gì nếu trong trường hợp vị hôn thê kia từ chối.
Ở góc độ của cô thì vị trí của phía nhà vợ cường thế hơn hẳn.
Đó là người sẽ sẵn sàng thẳng tay xử lý.
Vừa tỏ ra nâng đỡ Kunon ở bề ngoài, vừa âm thầm hành động phía sau — một kiểu người đáng sợ.
--- Mà, dù sao thì.
[Nếu mình nịnh bợ cả hai phía thì sẽ an toàn hơn, không có gì để kỳ vọng nhiều về hành xử theo cảm xúc nhất thời của người có chức quyền cả.]
Dù cho nó được bắt đầu như thế thì cô vẫn phải thắng lấy nó khi kết thúc bằng chính sức của mình.
"Thế thì về cùng em đi, ta sẽ xuất phát trong vài ngày tới nên xin chị chuẩn bị giúp em nhé."
"Trong vài ngày? Sao mà nhanh vậy cậu chủ?"
"Mọi người ai cũng đều có dự định riêng cả, nên em định đi sớm về sớm."
Có quá nhiều thứ khiến đối sách bị trói buộc, nên cậu không chắc chuyến đi có thuận lợi hay không.
Cậu không thể lãng phí thời gian, và chi tiết câu chuyện sẽ được bàn luận sau khi cậu quan sát tình hình thực địa.
"Thế--- Cậu chủ định dẫn theo bao nhiêu người ạ?"
Cô hầu gái với với một chút lo lắng.
Đó là một câu hỏi bình thường, nhưng là một câu hỏi ẩn chứa nhiều sự bất an của cô.
"Etto... Ngoài tụi mình ra có 5 người. À, không, 7 người chứ."
Kunon trả lời một cách thoải mái, vì cậu có hiểu ẩn ý đằng sau câu hỏi này quái đâu.
--- 5 người được cậu mời, cộng thêm hai chị hầu gái của Thánh Nữ nữa. Chính Thánh Nữ đã nói rằng muốn dẫn theo 2 người họ.
"Thế ạ."
[--- 7 người thì chắc là ổn ha?]
Vừa nghĩ vậy, cô hầu gái đã định chạm vào phần hạch tâm.
"Vậy có bao nhiêu người phụ nữ trong nhóm vậy ạ?"
[Ổn thôi mà ha, lần hồi hương này mình sẽ không pay đầu đâu ha? Không, chắc chắn là sẽ ổn.
Tận 7 người thế này thì tỷ lệ nam nữ sẽ cân bằ---.]
"Có 5 vị tiểu thư ạ."
5 nữ - 2 nam.
[Cái này cái này cái này,... Hình như không thể gọi là căn bằng nữa rồi.]
"... Là thế ạ?"
[Tỷ lệ này ổn mà ha? Vị hôn thê của cậu chủ ở hiện trường sẽ nghĩ sao về tỷ lệ 5 nữ - 2 nam này?
Giờ mình có nên từ bỏ việc hồi hương không ta?]
Cô hầu gái đã suy nghĩ về chuyện này rất nghiêm túc.
Đã có thông báo lịch trình từ Kunon, chỉ còn một khoảng thời gian cụ thể để bắt đầu xuất phát đến Vương Quốc Huglia.
Với Thánh Nữ thì chỉ có một việc mà cô phải làm thôi.
"Đợ, đợi đã đợi đã! Số lượng như thế này thì...!"
"Xin đừng để tâm, tôi sẽ mang chúng đi nhanh thôi."
Reyes đang trả lời cô tiếp tân Rubera.
Nhưng bằng một thái độ vô cảm kiểu : 'đừng có làm ầm lên chỉ vì chuyện cỏn con này chứ'.
Nhưng mà, làm ầm lên là đúng thôi. Ai bảo một góc của sảnh lễ tân trong trường ma thuật đã bị chất đầy bởi một đông chậu cây cơ chứ.
Đủ thể loại cây trồng với những màu sắc khác nhau, vấn đề là bọn chúng có quá nhiều, đến mức phải dùng từ 'nhung nhúc' để hình dung.
"Đúng là tôi có cho phép để cô tạm thời đặt chúng ở đây, nhưng với số lượng này thì---."
Cô tiếp tân ngày càng phản kháng dữ dội hơn.
"Reyes-san, tớ nghĩ sẽ kết thúc sau 2 lần vận chuyển nữa."
Giờ thì đám chậu cây lại có thêm đồng bọn, Liya • Horse là người đã vận động thêm đến đây.
Bằng Phù Du của Phong Ma Thuật và vận chuyển hàng hóa, nếu có Phong Ma Thuật Sư nào sử dụng được thứ đó thì việc vận chuyển khá là dễ dàng.
"Nhờ cậu mang thêm nữa nhé."
"Thêm nữa!?"
Cô đã sốc với số lượng tăng thêm, nay lại càng sốc khi đây không phải là lần vận chuyển cuối cùng.
"Nếu cô còn đặt thêm ở đây nữa thì sữ cản trở công việc của tụi tôi đó!"
'Cho tôi đặt một chút đồ vật' - Cô tiếp tân đã đồng ý khi Thánh Nữ nói thế.
Vậy mà, cuối cùng lại thành ra thế này, cô không thể liên tưởng được hình ảnh hiện tại và 'một chút' kia có liên quan gì đến nhau.
"Hầu gái của tôi sẽ nhanh chóng đến lấy thôi."
"Dù vậy thì với sô lượng này thì---."
"Chính chị đã cho phép tôi, giờ thì chị lại bảo không được thì sẽ gây khó khăn cho tôi đấy."
[Dù đúng là như vậy đi nữa thì...]
Tuy vẫn còn hơi mơ hồ, nhưng cô đã để lại câu nói 'xin hãy mau chóng mang chúng đi đi' rồi rời đi.
Và vừa cầu nguyện trong lòng rằng : [Rời khỏi đây nhanh lên, trước khi cảnh này bị một người có chức vị cao nhìn thấy đi trời ơi!]
"....."
Reyes sau khi nhìn bóng lưng rời đi của cô tiếp tân, đã tiếp tục nhờ vả Liya.
Đám chậu cây được đặt không theo bất cứ quy tắc nào.
---Lần viễn chinh này, cô đã quyết định sẽ mang theo toàn bộ chậu cây có trong nhà mình.
Lần trước khi trở về Thánh Giáo Quốc, cô đã nhờ cô Sleya và thầy Keaven chăm sóc chúng.
Nhưng mà giáo viên thì không hề rảnh rỗi, và không phải lúc nào cũng nên dựa dẫm vào họ.
Hơn nữa, khi có chậu cây cô sẽ không dọn dẹp được phòng nghiên cứu. Bởi vì có quá nhiều chậu cây nên cô đã không thể chạm tay đến ngóc ngách của căn phòng.
'---- Một tuần nên dọn dẹp phòng một lần đi con.' - đó là lời mà Giáo Hoàng từng nói với cô trước đây.
Cô đã dọn những nơi mà mình nhìn thấy, nhưng dạo gần vì chả thấy gì, bởi vì có quá nhiều chậu cây.
Nhân cơ hội lần này, cô sẽ dọn sạch toàn bộ.
Rồi sau đó đi đến Vương Quốc Huglia.
"--- A, em đây rồi, trò Reyes."
Cứ tưởng là Liya mang chậu cây đến, hay là Flera mang chậu cây đi.
Đang phân vân ai đến trước thì không ngờ người đến lại không nằm trong dự đoán của cô.
Giáo viên Surf • Cricket.
"Uwa, sao mà nhiều thế... A, đây là cây ăn côn trùng à? Tên gọi là gì ấy nhỉ?"
Những cánh hoa hình hạt đậu xếp liền nhau mang sắc vàng rực rỡ. Chúng đang nở rất đẹp.
"Bikanit, chúng sẽ tỏa ra mùi hương ngọt ngào để mời gọi côn trùng nhỏ, nhưng nếu lượng nước hay phần dinh dưỡng đã đầy thì chúng sẽ không tỏa mùi hương nữa.
Tên xưng hiện tại là Forbancy ạ."
"Forbancy.... Hình như là teenc của vị anh hùng mà nhỉ?"
"Vì em nghe nói nếu trò chuyện sẽ khiến gia tăng tốc độ phát triển, nên đã đặt tên ạ."
"Hmmm, ... Tuy có chút hứng thú nhưng lần sau để em kể cho thầy vậy."
[--- Mặc dù đã biết sau khi sự kiện sâm lâm hóa khu học xá số 11.
Nhưng dường như em ấy còn đắm chìm trong thế giới của các loài thực vật hơn mình tưởng.]
Thầy Surf cảm thấy khá hứng thú với chuyện này, cơ mà bây giờ có chuyện quan trọng hơn.
"Mà nè, trò định đi đến Vương Quốc Huglia đúng không?"
"Dạ."
"Vậy thì đi cùng thầy chút."
Rồi thầy Surf ghé sát khuôn mặt cô, thủ thỉ :
"---- Grey • Ruva muốn gặp trò."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
