Chương 249 : Lần đồng bộ suy nghĩ hiếm hoi.
"Tuy khá kỳ khi tớ là người nói câu này, nhưng mà thật hiếm khi tớ đi mời con trai đấy."
"Ừa, tớ cũng nghĩ vậy."
Kunon đã mời cậu bạn cùng lớp mà mình vừa bắt gặp ngẫu nhiên trên đường vào quán nước gần đó.
Cả hai đều đạt chung nhận thức cực kỳ ăn khớp nhau về lần “hiếm hoi” này.
Một sự đồng bộ suy nghĩ hiếm hoi.
Với Kunon thì chẳng phải do cậu lảng tránh hay gì, nếu có cơ hội thì dù đối phương là đực rựa thì cậu vẫn sẽ mời. Giống như cách mà cậu đang mời Liya như hiện tại.
Chỉ là, cho đến giờ chẳng có cơ hội nào như thế cả.
Vả lại cậu thường ưu tiên mời phái nữ hơn là đực rựa. — thế thôi.
Mà, chính cậu còn cảm thấy khá hiếm hoi khi bản thân mời con trai cơ mà.
"Tớ, chưa ăn cơm trưa nữa, tớ có thể gọi đồ ăn không?"
Đối với cậu bạn cùng lớp tên là Liya • Horse này, cậu ta cũng thực sự khá sốc trước việc được Kunon mời.
Vì nó quá đỗi hiếm hoi nên cậu đã chấp nhận, và đó là lý do cho việc cậu có mặt ở đây.
Nếu cậu ta không bị Kunon gọi lại thì giờ chắc Liya đã đi thẳng đến công hội mạo hiểm giả, giải quyết xong thì đi ăn gì đó rồi về ký túc xá ngủ một giấc rồi.
Vì cậu ta đã trọ lại bên ngoài nên cũng khá mệt, nếu đó là lời mời từ người bạn cậu ta hay gặp thì cậu sẽ từ chối.
Một người “nhà bao việc” như Liya cũng khá là khó khăn khi phải xoay sở thời gian nếu đột nhiên bị ai đó mời.
Đây là lời mời hiếm hoi từ Kunon, đã vậy còn là cậu bạn cùng lớp lâu rồi Liya chưa gặp, cho nên cậu đã chấp nhận.
"Không sao, à mà bánh trái cây theo mùa ở đây ngon lắm đó."
"Hể."
"Đều là trái cây do Thánh Nữ nuôi dưỡng đó, cậu ấy hay bán sỉ cho tiệm này."
"Vậy hả, thế để tớ gọi món thử vậy."
Kunon là người mời nên cũng là người khao, mà, ăn nhẹ ở quán nước thì tốn bao nhiêu tiền cơ chứ.
"--- Hỡi vị tiểu thư không thể che giấu được vẻ đẹp tuổi thanh xuân ở đằng kia, có thể cho kẻ hèn này gọi món được không?"
“Vị tiểu thư ở độ tuổi thanh xuân” — hình như đối với Kunon thì dù ở độ tuổi thanh xuân hay lão niên thì đều là tiểu thư.
[Kunon chẳng thay đổi gì cả.] — Liya cảm khái.
"Thế, cậu muốn hỏi tớ chuyện gì?"
Sau khi kết thúc phần gọi món với vị tiểu thư ở độ tuổi thanh xuân, Liya đã thúc đẩy câu chuyện.
"Tuy câu hỏi này hơi thẳng thắn, nhưng mà Liya có bao nhiêu điểm tín chỉ vậy?"
"Vẫn chưa có bao nhiêu cả, rất ít là đằng khác."
Đã tầm 4 tháng sau khi năm học mới bắt đầu, thực sự rất hiếm khi có học sinh nào kiếm đủ điểm tín chỉ.
"Còn Kunon-kun thì?"
"Tớ cũng chưa, mặc dù tớ khá muốn kiếm điểm tín chỉ thật nhanh...
Mà thật ra thì, tớ định đi xa để giải quyết việc riêng, và tớ nghĩ nó sẽ tốn hơn 1 tháng."
"Dài ghê."
1 tháng là quá dài, nhưng thường thì thời gian dùng để nghiên cứu cũng bị kéo dài như vậy.
"Liya này, hái lượm hay thu thập gì ấy, có dễ không?"
"Có cái dễ cũng có cái khó."
"Vậy à.
Mà đúng là mấy thứ càng hiếm càng khó thu thập ha.
Tớ bị khiếm thị mà, nên bình thường tránh được mấy việc kiểu đó được thì tớ sẽ tránh."
Cho nên cậu ít khi đi khảo sát thực địa.
Có quá nhiều thứ có thể làm bên ngoài thành phố, nhưng những nơi chưa được san lấp mặt bằng thì cậu rất khó để bước đi chứ đừng nói đến di chuyển.
Vì biết rằng đó không phải là thứ bản thân nên hướng đến, nên nó cũng không bao giờ nằm trong list kiếm điểm tín chỉ của cậu.
Nhưng mà, giờ thì chuyện đã khác. Ngược lại đây là thứ mà cậu nên nhắm đến.
"--- Đã bắt quý khách phải đợi rồi."
Phần đồ ăn thức uống đã được mang đến.
"--- Cảm ơn lady, hôm nay lông mi của nàng thật tuyệt, dù kẻ hèn này chẳng thể nhìn thấy."
Tiễn đưa vị tiểu thư trong độ tuổi thanh xuân đang cười gượng gạo kia, Kunon nói tiếp:
"Liya này, tớ định thuê cậu tầm 1 đến 2 tháng, cậu nghĩ bao nhiêu là đủ?"
"Ể?"
Sau khi bàn chi tiết thì câu chuyện đã kéo dài thêm một khoảng thời gian.
Sau khi nhận được lời xác nhận của Liya là sẽ “suy nghĩ thêm”, cậu chia tay Liya rồi tiến về biệt thự nhà Roxon.
"--- Trễ quá đó người mới."
Cậu bị cô mèo bơ cứ như thỏa thuận trong quy ước vậy, chỉ có chú chó là thân thiện thôi.
Vào bên trong biệt thự, vừa kịp ló mặt trong phòng thực nghiệm đã bị Caillou cằn nhằn.
"Anh Caillou ơi."
"Gì hả nhóc, lo mà chế tạo sợi cơ dùng cho thắt lưng bổ trợ cơ đi chớ, thầy đã yêu cầu tụi mình sản xuất hàng loạt đấy."
Thắt lưng bổ trợ cơ đã được hoàn thành vào hôm trước.
Nhằm phân phát cho các doanh nghiệp như một lời chào, cũng để tích kho cho thầy Rogy.
Cả nhóm quyết định sẽ sản xuất hàng loạt trong một thời gian.
Việc chế tạo hay chuẩn bị cũng khá đơn giản, chỉ cần 2, 3 ngày là có cả đống.
"Em, định rời Dirasix một khoảng thời gian ạ."
"Hả?"
Sau khi hoàn thành xong công việc, Caillou quay đầu hỏi.
"Tại sao? Về nhà hả?"
"Một phần ạ, cũng có liên hệ đến điểm tín chỉ nữa ạ."
"Thế à... Đột ngột ghê."
Kunon chỉ mới học hỏi về Tạo Ma Học được vài ngày, mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu, và cậu chỉ đang đứng trước cánh cửa của lĩnh vực này thôi.
Vậy mà đã đòi rời Dirasix một khoảng thời gian rồi.
"Hơn nữa, em cũng muốn anh Caillou đi chung với em trong hành trình này ạ."
"Hả!?? Tôi á!?... Ể? Tại sao!? Nhóc muốn đi đâu và làm gì thế!?"
Và cứ như vậy, một kế hoạch đang dần thành hình bên trong đầu Kunon.
“Trở về Vương Quốc Huglia”, rồi sau đó là “tạm trọ lại ở vùng đất khai hoang”.
“Vấn đề điểm tín chỉ” và cả “Seraraphira và Thánh Nữ đã cực lực yêu cầu muốn đồng hành”.
Tuy chỉ đang nằm trong giai đoạn ý tưởng, nhưng nếu (nô lệ tư bản) Liya gật đầu đồng ý thì kế hoạch này sẽ được quyết định.
Sau đó chỉ cần xác định có bao nhiêu người tham gia là được.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
