Mizu Zokusei no Mahoutsukai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Phần 4 – Chương 2: Tiến về phương Tây - Chương 0754: Dọn dẹp hậu quả cuộc tử chiến

Chương 0754: Dọn dẹp hậu quả cuộc tử chiến

Leonor đi tới chỗ Ryo với vẻ mặt vui mừng.

Leonor: "Bên Ryo cũng xong rồi nhỉ."

Ryo: "Vâng. Cảm ơn Leonor đã giúp đỡ."

Ryo cúi đầu cảm ơn một cách lịch sự.

Tất nhiên Ryo biết Leonor không giúp vì thiện ý.

Chỉ là cô ấy muốn tự tay đánh bại và giết Ryo nên mới giúp.

Leonor vẫn giữ nụ cười, định thách đấu lại với Ryo, nhưng ánh mắt dừng lại ở cánh tay Ryo.

Đúng vậy, hai tay bị chém bay, giờ thay bằng tay băng.

Nhìn thấy thế cô mới nhớ ra.

Leonor: "Tình trạng này mà đánh với ta thì quá sức nhỉ."

Cô nói với vẻ buồn bã.

Sự thay đổi từ vui mừng sang buồn bã quá lớn, khiến Ryo dù là đối tượng bị nhắm giết cũng thấy hơi tội nghiệp.

Dù vậy cậu không thể chiến đấu lúc này.

Cần phải chữa trị cánh tay...

Ryo nhìn xuống đất.

Cơ thể Ảo nhân Marie bị chém bay đầu đang đứng dậy, nhặt đầu đặt lại lên cổ.

Ryo: "Lần nào nhìn cũng thấy vô lý. Cảm thấy sinh mạng con người thật mong manh."

Leonor: "Chà, Ảo nhân cũng là kẻ địch mạnh đối với con người mà."

Ryo lầm bầm, Leonor gật đầu nói.

Ryo: "Leonor biết cô Marie... biết Ảo nhân sao?"

Leonor: "Ừm. Là loài đặc hữu của phía Đông... hình như gọi là Các nước Phương Đông nhỉ. Xung khắc cực điểm với Superno, nghe nói hồi xưa đánh nhau số lượng giảm đi nhiều lắm."

Ryo: "Loài đặc hữu? Khoan đã, có cả vụ xung khắc sao? Xung khắc giữa các loài?"

Leonor: "Đúng thế. Ví dụ như lũ Superno ta vừa đấu, bọn chúng xung khắc cực điểm với Rồng. Đó là một trong những lý do số lượng chúng giảm đến mức này."

Leonor giải thích.

Kiến thức này hoàn toàn mới với Ryo, cậu ngạc nhiên.

Ryo: "Thế con người xung khắc với loài nào?"

Leonor: "Con người chẳng xung khắc cực điểm với loài nào cả."

Ryo: "Ồ!"

Leonor: "Yếu quá nên không tính đến chuyện xung khắc."

Ryo: "A, à... ra vậy."

Bị Leonor nói thẳng, Ryo với tư cách đại diện loài người thở dài thườn thượt.

Lúc hai người đang nói chuyện phiếm thì Abel đi tới.

Đồng thời, một hình vuông đen kịt lại xuất hiện trên bầu trời.

Một người đàn ông nhảy xuống từ đó.

Jean Jacques: "Này Leonor, về nhanh lên! Ta mở cửa mãi mệt lắm rồi đấy!"

Vừa xuất hiện, Ác ma Jean Jacques đã phàn nàn với Leonor.

Leonor: "Jean Jacques, tại ngươi mở chậm nên ta mới cứu Ryo sát nút đấy!"

Jean Jacques: "Ta đã cất công mở cửa mà không được một lời cảm ơn sao..."

Leonor: "Tất nhiên là cảm ơn... khoan đã."

Leonor như nhớ ra điều gì, quay sang Ryo.

Leonor: "Ryo. Hồi ở Phương Tây ngươi đấu với tên Jean Jacques này đúng không? Là Jean Jacques gây sự trước phải không?"

Ryo: "Vâng, tất nhiên rồi, Jean Jacques đã ra tay trước. Tôi là nạn nhân đơn phương."

Jean Jacques: "Này!"

Leonor hỏi, Ryo trả lời, Jean Jacques phản đối.

Chuyện cũ rích giờ lại bị lôi ra.

Jean Jacques: "Ryo, nhờ ta mở cửa nên Leonor mới đến cứu ngươi được đấy! Không cảm ơn hành động đó của ta à!"

Ryo: "Về chuyện đó tôi cảm ơn. Cảm ơn Jean Jacques."

Jean Jacques: "Ờ, ừm. Biết thế là được."

Ryo: "Nhưng chuyện ở Phương Tây là chuyện khác."

Jean Jacques: "Này!"

Ryo nói giọng nghiêm nghị, Jean Jacques lại phản đối.

Leonor: "Rõ ràng rồi nhé Jean Jacques."

Jean Jacques: "Leonor, dừng lại..."

Leonor: "Cho ta đấm một phát."

Jean Jacques: "Đ-Đợi đã! Nói chuyện đã..."

Leonor: "Không nói!"

Nắm đấm tốc độ kinh hoàng của Leonor xé gió.

Jean Jacques né hết sức bình sinh.

Ryo: "Trúng đòn đó chắc đau lắm."

Abel: "Không phải đau đâu, chết đấy?"

Ryo và Abel thì thầm với nhau.

Jean Jacques: "Sao tôi lại khổ thế này..."

Né hết mấy cú đấm của Leonor, Jean Jacques lầm bầm.

Đến Ryo cũng thấy tội nghiệp.

Ryo: "Jean Jacques, khi nào rảnh đến Vương quốc chơi nhé. Để cảm ơn hôm nay, tôi mời bánh kem... Abel trả tiền."

Abel: "Tôi á?"

Ryo nói, Abel nhăn mặt.

Jean Jacques: "Thật á. Ryo và Abel cũng được đấy chứ."

Chỉ được mời bánh kem mà Jean Jacques đã vui vẻ.

Leonor: "Ryo, người cứu là ta mà."

Ryo: "Mời cả Leonor nữa. Cảm ơn chuyện hôm nay."

Leonor: "Ừm, thế à thế à."

Thấy Leonor gật đầu hài lòng, Ryo thở phào nhẹ nhõm.

Cậu cứ tưởng cô ấy sẽ đòi 'đấu với ta' để cảm ơn.

Nếu chỉ tốn bánh kem mà qua chuyện thì quá rẻ.

Ryo: "Mời cả cà phê Kona ngon tuyệt nữa."

Leonor: "Ừm ừm, ta mong chờ đấy."

Leonor gật đầu lia lịa rồi cùng Jean Jacques trở về.

Abel: "Giải quyết vấn đề bằng bánh kem và cà phê."

Ryo: "Quả nhiên chìa khóa hòa bình thế giới là đồ ăn thức uống ngon."

Để người giúp đỡ ra về mà không phải hứa hẹn gì to tát... đây là đỉnh cao của ngoại giao.

Nếu Ryo phải đấu với Leonor mà thua... thì to chuyện.

Tránh được bằng bánh kem và cà phê thì quá hời.

Một Ảo nhân đi tới chỗ hai người.

Marie: "Tôi thua, Ryo thắng."

Ryo: "Cô Marie. Lần sau xin hãy đấu 1 chọi 1."

Marie: "Tôi thua Bạt Đao Thuật rồi mà? Tái đấu thì để tôi tu luyện thêm đã."

Ryo: "Th-Thế thì tốt quá nhưng..."

Nói đến đó Ryo nhớ ra.

Ryo: "Ma Pháp Trận Tích Tầng!"

Marie: "Hửm?"

Ryo: "Lúc nãy cô bảo sau đó sẽ cho xem..."

Marie: "Nhớ dai ghê."

Marie cười.

Marie ngồi xuống đất, lấy từ trong ngực ra một vật giống tờ giấy trải ra.

Ryo: "Cái đó không phải giấy nhỉ? Cũng không phải vải..."

Marie: "Kim loại mỏng đấy, giống lá vàng. Chắc dày hơn lá vàng chút."

Bề mặt không vẽ gì cả.

Marie cầm hai đầu lá kim loại truyền ma lực vào.

Lập tức... hình ảnh hiện lên giữa không trung.

Ryo: "Hologram (Ảnh ba chiều)..."

Marie: "Tuyệt nhỉ. Đây là Ma Pháp Trận Tích Tầng."

Ryo ngạc nhiên, Marie đồng tình.

Ryo: "Ma pháp trận... phức tạp quá?"

Ryo công khai sở thích Giả Kim Thuật, nên cậu rất yêu thích nó.

Nhưng ngay cả Ryo nhìn vào cũng không hiểu ma pháp trận hiện lên giữa không trung dùng để làm gì.

Hơn nữa, có hai tầng.

Thấy Ryo ngạc nhiên, Marie nói thêm lời gây sốc.

Marie: "Về lý thuyết có thể chồng ma pháp trận lên nhau vô hạn."

Ryo: "...Hả?"

Không hiểu.

Marie: "Về lý thuyết có thể liên kết ma pháp trận vô hạn."

Ryo: "...Hả?"

Không hiểu.

Marie: "Về lý thuyết có thể gây ra hiện tượng ma pháp của tất cả các thuộc tính."

Ryo: "...Hả?"

Hiểu nghĩa nhưng... không, vẫn không hiểu.

Ryo: "Cái Ma Pháp Trận Tích Tầng đó không có nhược điểm gì à?"

Marie: "Chỉ tốn lượng lớn ma lực thôi."

Ryo: "Lượng lớn ma lực? Người thường không dùng được?"

Marie: "Người thường? Con người à... Chắc khoảng 1 vạn người vắt kiệt ma lực thì dùng được 1 lần."

Ryo: "...Thế thì không thực tế chút nào."

Ryo nhăn mặt.

Ryo có thể dùng được, nhưng người khác không dùng được thì không tốt lắm.

Vì sẽ không đóng góp vào sự phát triển của Giả Kim Thuật nói chung.

Marie: "Vốn dĩ tôi nghĩ không phải dành cho con người. Cái này cũng được tùy chỉnh để chỉ mình tôi dùng được thôi."

Ryo: "Hưm."

Marie vừa nhìn lá kim loại vừa trả lời, Ryo bĩu môi bất mãn.

Câu vừa rồi chẳng khác nào bảo Ryo không dùng được.

Marie: "Tôi chỉ muốn cậu biết có kỹ thuật như thế này thôi. Chỉ thế thôi cũng có thể giúp ích gì đó trong tương lai mà."

Ryo: "Đúng thật."

Marie: "Nhìn thấy tận mắt, biết là có thể thực hiện được rồi mới tiến bước, khác với việc chỉ nghĩ là có thể làm được chứ?"

Marie mỉm cười nói.

Có vẻ Marie có thiện ý chỉ cho cậu.

Rằng Ma Pháp Trận Tích Tầng có thể tồn tại.

Ryo: "Cái này không phải cô Marie làm đúng không?"

Marie: "Đúng. Tôi mù tịt về Giả Kim Thuật."

Ryo: "Có thể cho tôi biết ai làm không..."

Marie: "Haru. Vampire tên là Haru."

Ryo: "Vampire..."

Ryo gật đầu.

Cảm giác Vampire có lượng ma lực lớn hơn con người...

Dù cậu chỉ đấu nghiêm túc trong không gian vô hiệu hóa ma pháp.

Marie: "Haru có vẻ vứt bỏ tính thực dụng sang một bên, chỉ vì ngầu, vì đẹp mà xây dựng Ma Pháp Trận Tích Tầng thôi."

Ryo: "...Hả?"

Marie: "Người như thế đấy."

Marie nhún vai.

Ryo: "Người như thế... hay là Vampire như thế?"

Marie: "À, ừ, Haru cũng là người chuyển sinh giống chúng ta."

Ryo: "Hả?"

Marie: "Cũng từ Nhật Bản hiện đại chuyển sinh sang. Nên gọi là 'người như thế' chắc đúng rồi."

Ryo kinh ngạc đứng hình, Marie cười giải thích.

Ryo tỉnh lại sau cơn sốc.

Nhưng cậu quan tâm điểm khác.

Ryo: "Tôi, cô Marie, và cả anh Haru đó đều là người Nhật cũ."

Marie: "Ừ, đúng thế."

Ryo: "Một người chuyển sinh khác tôi biết... à không, từng biết cũng là người Nhật."

Ryo nhớ đến thủ lĩnh Giáo đoàn Sát thủ 'Hassan'.

Người có thể nói là đã chỉ ra con đường Giả Kim Thuật cho Ryo.

Marie: "Đúng nhỉ, người chuyển sinh sang thế giới này toàn là người Nhật cũ."

Ryo: "Nhật Bản ở Trái Đất có thể là một loại Điểm dị biệt."

Marie: "Điểm dị biệt?"

Ryo: "Có yếu tố gì đó dễ kết nối với dị giới... tôi nghĩ là nơi như thế."

Marie: "À, giả thuyết thú vị đấy."

Giả thuyết bừa của Ryo nhưng Marie gật đầu đồng tình.

Tất nhiên không có cách nào kiểm chứng.

Ryo: "Anh Haru đó... là Vampire tức là tuổi thọ cao nhỉ."

Marie: "Về lý thuyết là bất lão bất tử."

Ryo: "Đi đâu thì gặp được?"

Marie: "Xin lỗi, tôi cũng không biết. Lần trước gặp là ở Lục địa Bóng tối này."

Ryo: "Cái gì."

Ryo ngạc nhiên.

Marie: "Kiếm thuật của anh ấy cũng đỉnh cao lắm."

Ryo: "Chẳng lẽ cô đến Lục địa Bóng tối để học kiếm thuật từ anh Haru?"

Marie: "Ừ, cũng có phần như thế."

Marie thành thật gật đầu.

Marie: "Khi nào mạnh hơn, tôi sẽ đánh bại Ryo lần này cho xem. Sẽ chém bay đầu cậu."

Ryo: "Cô biết không Marie. Con người bị chém bay đầu là chết đấy."

Marie: "Không sao, nếu là Ryo thì chắc không chết đâu."

Ryo: "Chết thật mà!"

Marie: "Đã thử bao giờ đâu mà biết?"

Ryo: "Không cần thử cũng biết!"

Thế giới này nhiều người nguy hiểm... nhiều Ảo nhân và Ác ma nguy hiểm thật.

Tại sao họ cứ nhắm đến mạng sống của Ryo.

Ryo khóc thương cho số phận hẩm hiu của mình.

Marie: "Hay là Ryo cũng bỏ làm người đi?"

Ryo: "...Hả?"

Marie: "Nếu là Ảo nhân như tôi thì bị chém đầu cũng không chết đâu?"

Ryo: "...Con người có thành Ảo nhân được không?"

Marie: "Chà, cái đó thì tôi không biết."

Ryo: "Trời ạ... Từ Abel đến cô Marie, sao kiếm sĩ ai cũng nói năng bừa bãi thế nhỉ."

Abel: "Đừng lôi tôi vào."

Abel đứng nghe nãy giờ lên tiếng phản đối.

Marie: "A, anh kiếm sĩ đằng kia, hồi ở Phương Đông cũng có mặt nhỉ."

Ryo: "Vâng, là Quốc vương bệ hạ nhà tôi đấy."

Abel: "Abel của Vương quốc Knightley."

Marie nhớ ra, Ryo giải thích qua loa, Abel tự giới thiệu.

Lần Ryo đấu với Marie ở Phương Đông, Abel cùng Hoàng đế Tsuin quan sát từ trong tòa nhà.

Marie: "Hê, thanh kiếm thú vị đấy."

Marie nhìn kiếm của Abel bình phẩm.

Ryo đoán Marie thích kiếm vì đặt tên kiếm mình là 'Kotetsu', có vẻ đúng thật.

Marie: "Kiếm băng của Ryo cũng hiếm, nhưng kiếm của Vua cũng... thoạt nhìn là Ma kiếm nhưng lại khác."

Marie gật đầu vài cái nhận xét.

Abel: "Hửm? Là Ma kiếm mà? Khác là sao?"

Abel nghiêng đầu.

Marie: "Đúng, ngụy trang thành Ma kiếm... nói thế có đúng không nhỉ. Không, theo nghĩa rộng thì là Ma kiếm? Cảm giác có không khí của thanh kiếm Haru có thể làm ra."

Abel: "Haru, người lúc nãy cô nói à?"

Marie: "Ừ... nhưng khác. Haru tự rèn kiếm, nhưng kiếm của anh ấy rõ ràng là 'Katana' (Kiếm Nhật). Kiếm của Vua là kiếm thẳng hai lưỡi đúng không?"

Ryo: "Đúng vậy, kiếm của Abel là kiếm thẳng hai lưỡi."

Marie hỏi, Ryo trả lời.

Abel cầm kiếm lên ngắm nghía đủ kiểu.

Vừa lầm bầm "Nhìn thế nào cũng là Ma kiếm bình thường mà".

Tất nhiên bản thân Ma kiếm đã không bình thường rồi.

Ryo: "Giờ cô Marie định làm gì?"

Marie: "Nếu Ryo tha thứ, tôi định đi dạo quanh Lục địa Bóng tối một chút."

Ryo: "Tôi tha thứ?"

Marie: "Tôi đã chém bay tay cậu, lại thua trong trận đọ Bạt Đao Thuật. Quyền sinh sát nằm trong tay kẻ thắng chứ?"

Ryo: "À... tôi được xem Ma Pháp Trận Tích Tầng rồi nên không sao... Lá kim loại đó cũng chỉ mình cô Marie dùng được đúng không?"

Marie: "Đúng. Có xin tôi cũng không cho đâu."

Ryo: "Tôi thắng mà..."

Marie: "Tôi sẽ chém bay đầu Ryo rồi chạy trốn ngay."

Ryo: "Xin đừng làm thế."

Marie cố tình đặt tay lên chuôi kiếm, Ryo nhăn mặt lắc đầu.

Con người bị chém bay đầu là chết thật đấy.

Ryo: "Cô Marie từng vào trung tâm Lục địa Bóng tối chưa?"

Marie: "Chưa, chỉ ở ven biển thôi. Ừ nhỉ, lần này thử vào xem sao."

Nghe Ryo hỏi, Marie trả lời rồi gật đầu.

Có vẻ vui vì tìm được mục đích khác ngoài tìm Haru.

Marie: "Vậy tôi đi đây."

Ryo: "Hẹn gặp lại ở đâu đó."

Marie rời đi, Ryo vẫy tay chào.

Ryo và Abel ở lại.

Họ nhận ra có một người đến gần nhưng còn do dự.

Nhìn qua là biết một Thần quan hoặc Trị liệu sư có vẻ hiền lành đang muốn bắt chuyện với Ryo.

Đến gần rồi nhưng không biết phải làm sao.

Ryo: "A, chẳng lẽ là <Hồi Phục Cao Cấp (Extra Heal)>?"

Thần quan: "Vâng. Hoàng thái tử điện hạ bảo tôi đến tái sinh cánh tay cho ngài..."

Đúng vậy, hai tay Ryo vẫn chưa có.

Mải mê với Ma Pháp Trận Tích Tầng của Marie nên quên béng mất.

Ryo: "Xin lỗi để anh chờ lâu. Nhờ anh tái sinh giúp."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!