Chương 0753: Tử chiến VII - Leonor đấu với Garwin
Ác ma Leonor đối đầu với Ma nhân Garwin.
Leonor: "Nào Superno, chiến thôi."
Leonor rút kiếm, đứng trước mặt Garwin.
Superno là cách gọi của Ma nhân.
Họ tự gọi mình là Superno.
Cái tên 'Ma nhân' nghe nói do con người đặt...
Garwin: "Ngươi... là Ác ma?"
Leonor: "Chính xác."
Garwin nhăn mặt hỏi, Leonor gật đầu.
Garwin: "Tại sao Ác ma... lại về phe Ryo?"
Leonor: "Đừng hiểu lầm. Ta không về phe Ryo. Ryo là đối tượng ta phải giết."
Garwin: "Hả?"
Leonor: "Ta đã nói Ryo là con mồi của ta. Thế mà ngươi dám nẫng tay trên."
Leonor dừng lại một chút.
Đôi mắt đầy phẫn nộ trừng trừng nhìn Garwin, cô tuyên bố.
Leonor: "Nên ta không tha thứ."
Garwin: "Dù là Ác ma hay cái quái gì, cản đường ta thì ta sẽ đánh bại."
Leonor: "Làm được không?"
Garwin: "Hửm?"
Leonor: "Ngươi là Superno, ta là Ác ma. Chỉ thế thôi là đủ phân thắng bại rồi chứ?"
Trước lời Leonor, Garwin im lặng trừng mắt.
Leonor: "Superno... đúng là xét theo lẽ thường thì các ngươi mạnh. Mạnh hơn Vampire, mạnh hơn cả Ảo nhân nữ chẳng hiểu sao lại có mặt ở Lục địa Bóng tối. Nhưng, yếu hơn chúng ta."
Garwin: "..."
Leonor: "Biết tại sao số lượng các ngươi giảm đến mức đó không?"
Garwin: "...Vì bị Rồng và Ác ma các ngươi 'ăn thịt'."
Leonor: "Chính xác."
Lần đầu tiên Leonor cười.
Nhưng đó là nụ cười khiến người nhìn phải khiếp sợ.
Nụ cười tàn khốc.
Leonor: "Chà, Rồng thì do các ngươi làm quá nên bị trừng phạt... nhưng chúng ta thì khác."
Garwin: "..."
Leonor: "Săn các ngươi rất vui. Nên chúng ta tích cực đi săn."
Garwin: "..."
Leonor: "Gần đây có Ác ma khác đấu với Superno Đỏ. Nghe bảo Superno thiếu ngủ nên không vui lắm. Còn ngươi thế nào?"
Vừa dứt lời.
[Keng.]
Gần như dịch chuyển tức thời xâm nhập tầm đánh, tung cú chém ngang.
Garwin đỡ cú chém của Leonor bằng găng tay.
Khoảnh khắc tiếp theo...
Leonor: "<Hú (Howling)>."
Leonor niệm chú, vai trái Garwin nổ tung.
Garwin: "Hự..."
Garwin nhảy lùi lại thật xa giữ khoảng cách.
Cái vai nổ tung hồi phục ngay lập tức.
Nhưng trên mặt Garwin hiện rõ sự tức giận và bối rối.
Garwin: "Vừa rồi là tuyệt kỹ của loài Rồng mà!"
Leonor: "Hô, biết rõ đấy nhỉ Superno. Tuyệt kỹ bọn chúng hay dùng. Chừng nào còn cái này, Superno các ngươi tuyệt đối không thắng được Rồng."
Garwin hét lên, Leonor cười khẩy.
Leonor: "Tuyệt kỹ sử dụng 'rung động vốn có' của sinh vật. Rồng và Superno có vẻ xung khắc cực điểm nhỉ. Tội nghiệp."
Leonor chẳng hề thấy tội nghiệp chút nào.
Một trong những tuyệt kỹ khiến Rồng trở thành thiên địch của Garwin và Superno chính là <Hú> mà Leonor vừa tung ra.
Nhưng Garwin sống lâu năm chưa từng nghe chuyện loài nào khác ngoài Rồng sử dụng được <Hú>.
Garwin: "Tại sao Ác ma như ngươi dùng được?"
Leonor: "Trước đây ta từng thấy. Thử bắt chước thì được luôn."
Garwin: "Cái quái gì thế..."
Garwin rên rỉ.
Rồng có thể coi là đỉnh cao của các loài.
Ngay cả Garwin cũng không nghĩ mình chắc thắng... dù đối thủ là Rồng thường.
Tất nhiên nếu đối đầu với Long Vương, đỉnh cao của loài Rồng... chắc không chịu nổi 10 giây.
Đúng là tồn tại vô lý về mọi mặt.
Tuyệt kỹ của loài Rồng như thế mà Ác ma dùng được?
Leonor: "Nếu chỉ bắt chước thì cũng được kha khá đấy? Ngươi thử xem?"
Garwin: "Làm gì có chuyện đó!"
Leonor: "Chưa thử đã phủ nhận, phí phạm quá."
Nói xong, Leonor mở to mắt niệm.
Leonor: "<Nanh Rồng (Dragon Fang)>."
5 cái móng vuốt xé toạc không gian.
Đương nhiên, cơ thể Garwin cũng bị xé toạc cùng không gian.
Lại tái sinh tốc độ cao, nhưng biểu cảm trên mặt không còn là tức giận và bối rối, mà là sợ hãi và bối rối.
Tuyệt kỹ vừa rồi, nghe tên là biết của loài Rồng.
Garwin: "Không chỉ <Hú>, cả <Nanh Rồng> cũng..."
Leonor: "Đã bảo rồi mà? Chỉ bắt chước thì cũng được kha khá. Tất nhiên so với Long Vương thật thì uy lực quá yếu, nhưng đối phó với Superno là đủ rồi."
Leonor cười khẩy.
Nụ cười đầy vẻ hung tàn.
Leonor: "Ta không nương tay như Jean Jacques đâu. Superno, ta sẽ dùng toàn lực đập nát ngươi."
Garwin: "...Làm được thì thử xem!"
Garwin tỏ vẻ mạnh mẽ... đúng, chính hắn cũng biết mình đang cố tỏ ra mạnh mẽ.
Hắn bị dồn vào đường cùng về mặt tinh thần đến mức phải làm thế.
Superno... Ma nhân được cho là xung khắc cực điểm với Rồng.
Ác ma chẳng hiểu sao lại dùng được tuyệt kỹ của Rồng.
Chỉ thế thôi đã không hiểu nổi rồi.
Đối tượng cần đánh bại là Ác ma... cũng là kẻ thù tranh đấu từ hàng vạn năm trước.
Bản thân Garwin chưa từng đấu với Ác ma.
Nhưng hắn nhận thức được đó là đối thủ khó thắng.
Đúng vậy, Ác ma không cần dùng tuyệt kỹ của Rồng cũng đã mạnh kinh khủng rồi.
Leonor: "<Nanh Rồng> xé toạc không gian. Ma pháp điều khiển không gian chẳng phải là sở trường của Superno các ngươi sao? Cứ phản công thoải mái đi?"
Garwin: "Con khốn..."
Leonor khiêu khích, nỗi sợ và bối rối của Garwin bay biến, thay vào đó là cơn giận.
Garwin: "Vậy thì ăn đòn này đi! <Kích Thích (Excitation)>."
Khoảnh khắc Garwin niệm chú, đầu Leonor bị ép bẹp... không hề.
Garwin: "Không thể nào!"
Leonor: "Hửm? Ngươi vừa làm gì à, Superno."
Ma nhân Garwin kinh ngạc mở to mắt, Ác ma Leonor cười khúc khích đầy ác ý.
Leonor: "Vẫn chưa hiểu hiện tượng can thiệp chiều không gian à. Khả năng học hỏi chậm chạp của Superno là chí mạng đấy. Có khi Ryo còn sử dụng thành thạo ma pháp hệ không gian trước ngươi ấy chứ?"
Garwin: "Nói cái quái gì không hiểu!"
Leonor: "Đó đó. Không hiểu thì từ chối là không được. Nếu là Ryo, không hiểu thì sẽ cố tìm hiểu."
Garwin: "..."
Leonor: "Đó là điểm tuyệt vời của Ryo. Ta thua hai lần không phải ngẫu nhiên."
Garwin: "Ngươi... Ác ma mà thua hai lần?"
Garwin kinh ngạc hỏi lại nội dung khó tin.
Leonor: "Không chỉ mình ta. Mấy Ác ma khác cũng thua Ryo rồi."
Garwin: "Đúng là tên đó theo một nghĩa nào đó là quái vật... nhưng vẫn là con người mà?"
Leonor: "Chừng nào còn coi 'thứ đó' là con người thì vĩnh viễn không thắng được đâu."
Garwin: "Vậy 'thứ đó' là cái gì!"
Leonor: "'Thứ đó' là Ryo."
Garwin: "...Hả?"
Leonor: "Là tồn tại không rõ gọi là 'Ryo'."
Garwin: "Ra vậy."
Garwin bị thuyết phục bởi lý luận cùn của Leonor.
Ryo bị nói xấu thậm tệ.
Nhưng vì không nghe thấy lên không thể phản bác.
Leonor: "Lần tới ta sẽ thắng. Thất bại đó là để chuẩn bị cho chiến thắng. Chẳng có gì to tát."
Leonor mỉm cười khẳng định chắc nịch.
Cô cảm thấy mình đang mạnh lên từng chút một.
Thấy Leonor như vậy, Ma nhân quyết định.
Garwin: "Ta sẽ thắng Ryo. Nên ta cũng sẽ không thua ngươi... dù ngươi là Ác ma."
Garwin, người nãy giờ bị Leonor áp đảo và thiếu tự tin, giờ dồn sức tuyên bố như muốn thổi bay tất cả.
Leonor: "Khí thế tốt đấy. Nhào vô."
Leonor cười nhếch mép.
Garwin: "Ta sẽ đập nát cái thói bề trên đó của ngươi!"
Nói xong, Garwin đeo găng tay và giày sắt lao vào.
Leonor: "Hô, quyền và cước à."
Leonor dùng kiếm đỡ đòn tấn công của Garwin.
Vũ khí càng ngắn tốc độ tấn công càng nhanh.
Với Ma nhân, vũ khí ngắn nhất chính là cơ thể.
Đấm, đá.
Vũ khí ngắn hơn cả dao găm chứ đừng nói kiếm.
Tốc độ liên hoàn đó không vũ khí nào theo kịp.
Vì thế, cục diện là Garwin công, Leonor thủ.
Tất nhiên không phải Leonor không làm gì được.
Lâu lắm mới chiến đấu với loài Superno.
Cô muốn kiểm tra vài thứ.
Một lúc sau...
Leonor: "Ừm, đại khái hiểu rồi."
Garwin: "Cái gì?"
Leonor: "Giờ phản công được chưa?"
Garwin: "Đừng có coi thường tao! Làm được thì thử xem!"
Khoảnh khắc Garwin nói.
Nắm đấm phải của Garwin chạm vào kiếm của Leonor... và biến mất.
Garwin: "Hự..."
Garwin rên rỉ đau đớn, nhảy lùi lại thật xa, tái sinh cánh tay phải đã mất.
Đúng vậy, Ma nhân tái sinh.
Nhưng mất tay vẫn đau... nỗi đau không khác gì con người.
Thấy cảnh đó, Leonor cười tủm tỉm.
Leonor: "Úi chà, thử tích hợp <Hú> vào kiếm, ai dè ăn mòn cả cánh tay. Chắc tích hợp vào chỗ nào trên cơ thể cũng được nhỉ."
Garwin: "Làm gì có chuyện vô lý thế..."
Leonor: "Vô lý gì chứ, ta làm được rồi còn gì? Ồ, đúng rồi, xin lỗi nhé. Tốt, thế là xin lỗi đàng hoàng rồi."
Leonor chẳng có vẻ gì là hối lỗi.
Đương nhiên Garwin hiểu.
Hắn nghiến răng ken két.
Leonor: "Bỏ nắm đấm dùng kiếm đi? Gần đây ta đang tập kiếm. Muốn kiểm tra thành quả nên chơi cùng chút đi."
Garwin: "Đừng có đùa."
Leonor rủ rê nhưng Garwin vẫn nhăn mặt.
Đúng là Garwin đang bế tắc.
Đánh trúng thì bộ phận cơ thể chạm vào sẽ biến mất do <Hú>...
Không đánh trúng thì không thắng, đánh trúng thì mất tay chân.
Làm sao bây giờ?
Garwin: "Uooooo!"
Garwin lao vào không suy nghĩ, đấm vào mặt Leonor không suy nghĩ.
Nắm đấm biến mất.
Từ cổ tay đến vai nổ tung.
Garwin: "Hự..."
Cơn đau dữ dội chạy dọc cánh tay phải.
Leonor: "Ra vậy ra vậy. Chồng <Nanh Rồng> lên <Hú> thì sẽ thế này à."
Garwin: "Con khốn..."
Leonor: "Nắm đấm chạm vào bị <Hú> làm biến mất, phần cánh tay phía sau bị <Nanh Rồng> xé toạc nổ tung. Phòng thủ hung ác phết nhỉ."
Garwin: "Cả hai đều không phải kỹ năng phòng thủ đâu!"
Leonor gật gù phân tích, Garwin nhìn với ánh mắt oán hận.
Cả <Hú> và <Nanh Rồng> đều là kỹ năng tấn công của loài Rồng.
Nhưng dùng nó bao bọc cơ thể để phòng thủ thì Garwin chưa nghe bao giờ.
Leonor: "Ryo giỏi phòng thủ. Ta để ý điều đó và nghĩ xem nếu là ta thì làm thế nào, rồi nghĩ ra cái này. Nếu bọc cả hai cái đó quanh người thì sao nhỉ."
Garwin: "Lại là... nghĩ ra nên làm thử à."
Leonor: "Ừm. Tưởng tượng thú vị lắm đấy."
Garwin: "Chết tiệt..."
Chính vì là Leonor, người bị cả đồng loại Ác ma gọi là "khó hiểu", "vô lý", "quái vật thực sự" mới làm được.
Garwin: "Được thôi, ta sẽ dùng kiếm đấu với ngươi."
Đến nước này thì Garwin cũng phải chấp nhận.
"Không thể chạm vào Ác ma trước mặt."
Không biết từ đâu ra, trên tay Garwin xuất hiện thanh kiếm.
Garwin: "Đừng hòng ta để yên khi bị coi thường."
Lời nói đó không hề dũng mãnh.
Ngược lại, giống như được rặn ra từ miệng Garwin.
Leonor: "Kiếm và thế thủ đó được chưa?"
Garwin: "Rồi, tới đi!"
Leonor mỉm cười hỏi, Garwin đáp lại.
Leonor đạp mạnh lao tới, chém ngang.
Đỡ kiếm, cả người Garwin bị hất bay.
Bay xa ít nhất 5 mét.
Tất nhiên hắn đỡ bằng kiếm của mình, bị hất bay cũng không bị thương.
Nhưng hắn có điều phàn nàn.
Garwin: "Bảo là tập kiếm cơ mà. Kỹ thuật cái quái gì đâu!"
Leonor: "Vừa rồi là kiểm tra sức mạnh, đừng bận tâm."
Leonor trả lời tỉnh bơ trước lời phàn nàn của Garwin.
Leonor: "Tiếp theo là tốc độ."
Vừa dứt lời... hai tay Garwin bị chém bay.
Garwin: "Cái gì thế."
Vội vàng nhảy lùi lại giữ khoảng cách, tái sinh hai tay.
Tất nhiên khoảnh khắc tay bị chém bay rất đau, nhưng sự ngạc nhiên còn lớn hơn.
Garwin: "Đừng nói ánh kiếm, ta còn không thấy ngươi đến trước mặt..."
Leonor: "Đương nhiên. Cận chiến là tranh giành tầm đánh. Làm sao để chiến đấu trong tầm đánh của mình là quan trọng, nên việc xâm nhập tầm đánh khi tấn công rất quan trọng chứ?"
Vẻ mặt đắc ý của Leonor.
Garwin: "Cái đó thì ta biết..."
Leonor: "Phương pháp cụ thể à? Lao vào cái vèo, chém cái phập. Ghê chưa."
Garwin: "Chả hiểu nói cái gì."
Nếu Ryo nghe thấy chắc chắn sẽ bảo:
"Thế nên thiên tài không hợp làm người hướng dẫn đâu."
Leonor: "Superno cũng không phản ứng kịp thì coi như tạm được."
Leonor tỏ vẻ hài lòng.
Superno... tức Ma nhân, chắc chắn phản ứng nhanh hơn con người.
Nếu Ma nhân không phản ứng kịp thì có thể chạm tới Ryo.
Leonor: "Không, đã bảo không được coi Ryo là con người mà lị."
Cô nhớ lại lời mình vừa nói lúc nãy.
Leonor: "Giờ chuyển sang kỹ thuật."
Nói xong, Leonor bắt đầu vung kiếm về phía Garwin.
[Keng, keng, keng...]
Bổ xuống, chém lên, chém chéo, chém ngược, quét phải, quét trái...
Vung kiếm như để kiểm tra mọi chuyển động vật lý có thể của kiếm.
Không nhanh... không, tất nhiên so với con người thì nhanh khủng khiếp, nhưng so với 'tốc độ' di chuyển cơ thể mà Garwin không nhìn kịp lúc nãy thì có thể nói là chậm.
Nhưng hoàn toàn không có sự thô thiển hay chệch choạc.
Cũng không phải kiếm thuật dựa vào sức mạnh hay năng lực bẩm sinh.
Garwin cũng nhận ra, đó là thanh kiếm của sự nỗ lực không ngừng... đúng, vẫn đang tiếp tục nỗ lực.
Leonor: "Superno, phản công thoải mái đi."
Garwin: "Biết rồi!"
Leonor cười nói, Garwin hét trả.
Garwin cũng đang tìm cơ hội phản công.
Tốc độ không nhanh như lúc bị chém bay hai tay.
Nên...
Nhưng không tìm thấy manh mối phản công.
(Liên kết kiếm mượt mà đến khó tin... không có kẽ hở.)
Không chỉ sức mạnh hay tốc độ.
Kỹ thuật được vun đắp vững chắc nhờ nỗ lực không ngừng.
Dù là Ác ma, Ma nhân hay con người cũng không liên quan.
Đó là sự đối diện chân thành với kiếm đạo.
Chẳng hiểu sao Garwin cảm thấy cay cú khi tiếp tục đỡ kiếm của Leonor.
Leonor: "Tốt, tăng sức mạnh và tốc độ lên chút nhé."
Leonor tuyên bố.
Garwin: "Chờ..."
Garwin vội vàng nói, khoảnh khắc tiếp theo.
Thanh kiếm hắn đang đỡ bị hất tung lên.
Vội vàng định thủ thế lại nhưng đã muộn.
Tay phải bị chém bay.
Kiếm quay lại, chém bay tay trái.
Rồi chân phải, chân trái... và đầu bị chém bay.
Ma nhân bị chém đầu không chết.
Bị băm nhỏ vẫn tái sinh.
Nhưng bị chém vẫn đau.
Garwin: "Đã bảo chờ rồi mà!"
Leonor: "Phải nói to lên mới nghe thấy chứ, đang đánh nhau mà."
Garwin tái sinh hét lên, Leonor nhún vai.
Leonor: "Sao thế, sức mạnh và tốc độ cỡ đó mà đã không đối phó được à?"
Garwin: "Con khốn, đừng coi thường tao."
Leonor: "Cỡ đó ta nghĩ Ryo sẽ đối phó được đấy. Ngươi không nghĩ thế sao?"
Garwin: "...Có khả năng."
Garwin miễn cưỡng đồng ý với Leonor.
Cả hai đều từng đấu với Ryo.
Cả ma pháp lẫn kiếm.
Đối thủ không được nhìn nhận trong khuôn khổ 'con người'... sinh vật 'Ryo' không phải con người.
Nghĩ thế thì có cảm giác cậu ta sẽ đối phó được.
Garwin: "Tên đó... Ryo rất giỏi kết hợp ma pháp vào kiếm."
Leonor: "À, đúng thật."
Garwin nhớ lại, Leonor gật đầu mạnh đồng ý.
Leonor: "Cái chiêu phun nước từ lưng di chuyển tức thời phiền phức lắm."
Garwin: "Có cả thanh kiếm cứ chạm vào là đóng băng nữa."
Leonor: "Kiếm thuật kết hợp ma pháp đến mức đó hiếm thấy lắm."
Garwin: "Richard ngày xưa cũng triển khai cận chiến kết hợp kiếm và ma pháp, nhưng độ hoàn thiện ngang ngửa."
Leonor và Garwin đã dừng tay.
Tự lúc nào đã thành buổi nghiên cứu đối phó Ryo.
Leonor: "So với ma pháp chiến tầm xa, ta thích cận chiến nhìn vào mắt đối thủ, cảm nhận hơi thở hơn."
Garwin: "Ừ, thế mới kích thích."
Leonor: "Được rồi Superno, ta sẽ kết thúc trận chiến với ngươi để đấu với Ryo."
Garwin: "Ý ngươi là sao?"
Leonor: "Băm vằm ngươi ra cho biến mất."
Garwin: "Đừng có đùa!"
Garwin nhảy lùi lại thật xa.
Nhưng đã muộn.
Trước khi chạm đất, một đường kiếm quét ngang, hai chân Garwin bị chém bay.
Từ đó là chuỗi liên hoàn không kịp nhìn.
Khi Leonor tra kiếm vào vỏ... đúng như tuyên bố, Garwin đã biến mất.
Leonor: "Muốn tái sinh thì đi chỗ khác mà làm."
Có lẽ nghe thấy lời Leonor.
Garwin không tái sinh tại đó... Orange, Hư Ảnh Binh và tất cả quyến thuộc đều biến mất.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
