Chương 0736: Tiệc trà ở Vamos
Do trận chiến ở cảng, quán cà phê không còn bóng khách.
Vì thế, cả nhóm có thể thoải mái vào trong.
Đầu tiên Ryo bị ấn ngồi xuống, Kinme ngồi ngay bên trái.
Có vẻ muốn giải cứu bạn mình, Abel ngồi xuống bên phải Ryo.
Đối diện ba người là nhóm Patrice 4 người.
7 người này ngồi ở giữa, Hiệp sĩ đoàn Vương quốc ngồi rải rác xung quanh như vòng bảo vệ xa...
Ryo: "T-Tôi đã có người trong mộng rồi..."
Kinme: "Yên tâm. Tôi không định độc chiếm cậu đâu. Làm thế tôi sẽ bị nổ tung mất."
Ryo: "V-Vậy à."
Ryo thở phào nhẹ nhõm.
Cậu nghĩ nên nói rõ ràng ngay từ đầu.
Tất nhiên Ryo không hiểu ý nghĩa của từ 'nổ tung' là gì...
Nghe Ryo nói, Abel mở to mắt ngạc nhiên.
Ryo không hiểu ý nghĩa biểu cảm của Abel, định hỏi thì Kinme đã lên tiếng.
Kinme: "Một vạn hay hai vạn năm sau, cho tôi chạm vào má cậu lần nữa là được rồi."
Ryo: "...Dạ?"
Ryo không hiểu.
Các thành viên trong nhóm Kinme cũng nghĩ là đùa.
Guti: "Thôi đi Kinme, toàn đùa."
Patrice: "Một vạn năm sau ai mà chẳng chết hết rồi."
Ryo cũng đồng tình, nhưng suy nghĩ một chút.
Kinme là Ma nhân, nên có thể sống đến một vạn năm sau.
Nhưng Ryo thì chắc chắn không.
Đúng là cậu cảm giác mình không già đi mấy...
...Nhưng một vạn năm thì chắc chắn chết rồi nhỉ?
Không, cho dù không già đi chăng nữa.
Ryo: "Nhiều người nhắm đến mạng sống của tôi lắm, nên chắc tôi không sống nổi đâu."
Guti: "Nhắm đến mạng sống..."
Ryo nói, Guti ngạc nhiên.
Ngạc nhiên xong cô chợt nhận ra.
Guti: "Chúng ta chưa giới thiệu bản thân."
Patrice: "À... Chúng tôi là nhóm hộ tống 'Thanh Lương Ngũ Phong' (Năm ngọn gió mát lành) thuộc Thủ trưởng quốc Badael, Các nước phía Đông Lục địa Bóng tối."
Guti: "Tôi là Guti, anh chàng tóc xanh lá này là Patrice, tóc vàng là Toko, tóc trắng là Mau, và tóc xanh nhạt là Kinme."
Ryo: "Hân hạnh được làm quen. Tôi là mạo hiểm giả Hạng C Ryo, thuộc Vương quốc Knightley ở Trung tâm."
Patrice và Guti giới thiệu, Ryo cũng tự giới thiệu.
Kinme: "Ra vậy, tên cậu là Ryo."
Kinme mỉm cười gật đầu.
Guti: "Hả? Kinme không biết tên cậu ấy à?"
Kinme: "Ừ, giờ mới biết."
Guti: "Thân mật thế mà..."
Kinme: "Ryo là ân nhân của tôi. Người đã giải thoát tôi khỏi xiềng xích."
Nhóm Guti: "Ân nhân..."
Nghe Kinme giải thích, 4 người còn lại của 'Thanh Lương Ngũ Phong' ngạc nhiên.
Nhưng có một người nghiêng đầu thắc mắc.
Chính là ma pháp sư hệ Thủy.
Ryo: "Tôi có làm gì đâu nhỉ?"
Ryo nhớ lại chuyện lúc đó.
Mọi người vào 'Đền thờ', một lúc sau rung chuyển rồi thoát ra... Kinme bay lên từ đó.
Ryo không làm gì cả.
Sức mạnh để hồi sinh, hay phá vỡ phong ấn, cô ấy bảo là đoạt từ tên Vampire đến 'Đền thờ' vài ngày trước đó mà.
Kinme: "Đúng, tôi đoạt ma lực của Vampire và hồi phục hoàn toàn, nhưng phong ấn chưa được giải. Nhưng nhờ Ryo đến, 'Giọt nước' tràn ngập nơi đó đến mức làm phong ấn bung ra."
Ryo: "Cái gì..."
Hóa ra Ma nhân phía Nam được giải phong ấn là do 'Nhân tố Tiên' tràn ra từ Ryo...
Ryo (Thần giao cách cảm): <<Tôi không biết gì hết.>>
Abel (Thần giao cách cảm): <<Tức là tại Ryo mà Ma nhân phá vỡ phong ấn chứ gì.>>
Ryo (Thần giao cách cảm): <<Thì tôi bảo tôi không biết mà...>>
Abel (Thần giao cách cảm): <<Tôi chỉ tóm tắt sự thật thôi.>>
Ryo (Thần giao cách cảm): <<Tôi... có bị buộc tội tiếp tay cho Ma nhân bỏ trốn và bị tống giam không?>>
Abel (Thần giao cách cảm): <<Theo tôi biết thì Vương quốc không có tội danh đó, chắc không sao đâu?>>
Ryo (Thần giao cách cảm): <<A, thế ạ?>>
Ryo thở phào.
Abel (Thần giao cách cảm): <<Không nhẹ thế đâu, chắc là tội phản quốc hay âm mưu lật đổ chính quyền, chỉ có chung thân hoặc tử hình thôi?>>
Ryo (Thần giao cách cảm): <<Sao nặng thế... Đành chịu thôi. Tôi sẽ thể hiện thành ý để xin giảm án.>>
Abel (Thần giao cách cảm): <<Thành ý?>>
Ryo (Thần giao cách cảm): <<Giảm đặc quyền bánh kem hàng tuần xuống hàng tháng cũng được...>>
Ryo cay đắng đề xuất.
Abel (Thần giao cách cảm): <<Chỉ thế... mà đòi giảm án trọng tội sao?>>
Ryo (Thần giao cách cảm): <<Vâng. A, với lại tôi hứa là mấy ông hàng xóm hung dữ ở Rừng Rondo sẽ không xâm lược Vương quốc bản thổ.>>
Abel (Thần giao cách cảm): <<...Đó là đe dọa chứ thành ý gì.>>
Ryo (Thần giao cách cảm): <<Nếu xử tử tôi thì không biết ai kìm hãm họ đâu đấy!>>
Abel (Thần giao cách cảm): <<...Thôi được rồi, cùng lắm tôi sẽ dùng danh nghĩa Quốc vương ân xá cho.>>
Ryo (Thần giao cách cảm): <<Quả không hổ danh Abel! Tôi sẽ theo cậu suốt đời!>>
Abel (Thần giao cách cảm): <<Thế à...>>
Qua 'Tiếng Vọng Linh Hồn', cuộc trò chuyện tối mật giữa Ryo và Abel diễn ra.
Trong lúc đó, trên bàn mọi người vẫn nói chuyện bình thường.
Guti: "Nghe bảo trước khi gia nhập nhóm chúng tôi Kinme vất vả lắm, bị kẻ xấu bắt giữ à?"
Guti hỏi với vẻ mặt thương cảm.
Kinme: "Ừm... nói đúng hơn là tôi nhờ họ nhốt vào đó để bảo vệ bản thân."
Guti: "Hả?"
Kinme: "Nhưng bị nhốt lâu hơn dự tính... đến lúc muốn ra thì không ra được. ...Kiểu như khóa bị hỏng ấy."
Guti: "Ra vậy. Khổ thân cô."
Nghe Kinme giải thích, Guti gật đầu.
3 người kia cũng im lặng gật đầu.
Guti: "Nhưng nếu nhờ anh Ryo mà thoát được thì đúng là ân nhân rồi."
Patrice: "Và nhờ thoát được nên mới gia nhập nhóm chúng tôi."
Toko: "Tức là..."
Mau: "Cũng là ân nhân của chúng tôi."
Guti gật đầu, Patrice giải thích, Toko và Mau kết luận.
4 thành viên 'Thanh Lương Ngũ Phong' đứng dậy cúi đầu trước Ryo.
Nhóm Guti: "Cảm ơn anh đã cứu Kinme."
Ryo: "Hả? À, không, tôi có làm gì đâu..."
Ryo lúng túng.
Trong 'Tiếng Vọng Linh Hồn' thì bị dọa trọng tội, ngoài này thì được cảm ơn.
Cùng một sự việc nhưng tùy góc nhìn và lập trường mà thay đổi hoàn toàn... đây là minh chứng chăng.
Cà phê Hắc ám được mang ra cho mọi người.
Ryo: "Cà phê Hắc ám chính gốc ngon thật."
Abel: "Ừ, ngon. Kona của nước ta cũng ngon, nhưng cái này cũng tuyệt."
Ryo và Abel khen ngợi.
Những người ở trung tâm Vương quốc Knightley đều thích cà phê.
Nghe hai người khen ngợi, Patrice và Guti gật đầu hài lòng.
Họ chợt nhận ra.
Guti: "Nhắc mới nhớ... kỵ sĩ hay hộ vệ đông quá nhỉ?"
Patrice: "Của anh Ryo à?"
Ryo: "Hả? Không phải. Không phải của tôi, là hộ vệ của người này."
Ryo chỉ sang Abel ngồi bên phải.
Guti: "Hình như... chúng tôi chưa hỏi tên vị này..."
Patrice: "Nghe loáng thoáng là hậu duệ Richard gì đó, nhưng chưa nghe tên."
Patrice và Guti nhìn Abel.
Abel: "Giờ mới nói thì hơi muộn... Tôi là Abel của Vương quốc Knightley."
Ryo: "Nhìn thế này thôi chứ là Quốc vương nhà tôi đấy."
Patrice: "Ra vậy, Quốc vương."
Guti: "Nên hộ vệ mới đông..."
Toko và Mau: "...Hả?"
Abel trả lời, Ryo bổ sung, Patrice và Guti nói theo đà, Toko và Mau nhận ra.
Nhóm Guti: "Quốc vương bệ hạ!?"
4 người kinh ngạc.
Ryo: "Thành công rồi Abel. Họ ngạc nhiên rồi kìa."
Abel: "Xấu hổ quá, đừng nói thế."
Ryo vui vẻ, Abel đỏ mặt phàn nàn.
Trong 'Thanh Lương Ngũ Phong', chỉ có Kinme không ngạc nhiên.
Guti: "Kinme biết à?"
Guti hỏi.
Kinme: "Ừ. Richard là Quốc vương Vương quốc Knightley mà. Hậu duệ chắc cũng là Vua thôi."
Patrice: "Phải nói sớm chứ..."
Guti: "Nói nhỏ cho biết cũng được mà..."
Kinme cười trả lời, Patrice và Guti méo mặt.
Toko và Mau im lặng lắc đầu nhẹ.
Guti: "Vậy tại sao anh Ryo và Bệ hạ Abel lại đến nước Vamos này?"
Bình tĩnh lại, Guti hỏi.
Abel: "Tàu bị bão cuốn trôi."
Guti: "A..."
Patrice: "Bão thì chịu rồi..."
Nghe Abel trả lời, Guti và Patrice gật đầu lia lịa.
Toko và Mau gật đầu còn mạnh hơn.
Có vẻ 'Thanh Lương Ngũ Phong' từng trải qua kinh nghiệm kinh hoàng về bão.
Kinme: "Lần trước tàu chúng tôi bị bão cuốn trôi xuống phía Nam lục địa này."
Ryo: "Phía Nam..."
Abel: "Lục địa Bóng tối?"
Kinme cười trả lời, Ryo và Abel ngạc nhiên.
Ryo: "Phía Nam Lục địa Bóng tối... có gì ở đó?"
Kinme: "Có cái ổ Kraken."
Ryo: "Cái gì..."
Abel: "Sống sót trở về là giỏi đấy."
Patrice: "Tất nhiên tàu tan tành trong nháy mắt."
Guti: "Nếu không có Kinme..."
Toko: "Thì không vào được đất liền..."
Mau: "Làm mồi cho Kraken hết rồi."
Kinme tiết lộ sự thật chấn động, Ryo và Abel ngạc nhiên, Patrice kể về kết cục con tàu, Guti, Toko và Mau cảm ơn Kinme.
Kinme: "Dù là trên mặt biển, nhưng đánh nhau với Kraken ở biển cũng mệt phết."
Guti: "Ừ, bình thường không phải mệt đâu mà là chết chắc đấy."
Kinme cười nói, Guti nhăn mặt.
Kinme: "Anh Ryo có vẻ cũng từng đánh nhau với Kraken nhỉ?"
Kinme đọc được qua biểu cảm của Ryo.
Ryo: "Vâng... nhiều kỷ niệm cay đắng lắm."
Abel: "Nếu một con thì cậu ấy hạ được ở trong nước đấy."
Kinme: "Ghê vậy! Trong nước thì đến tôi cũng vất vả đấy."
Ryo nhớ lại với vẻ mặt cay đắng, Abel nhắc lại trận chiến của tàu ngầm Neil Andersen, Kinme khen ngợi.
Ryo: "Dùng cả Giả Kim Thuật cũng mới hạ được một con... Cả bầy thì khó lắm."
Kinme: "Chà! Ryo biết cả Giả Kim Thuật sao?"
Ryo: "Vâng..."
Ryo nói nhỏ dần.
Vì cậu nhớ đến Giả Kim Thuật phong ấn Kinme.
Tất nhiên không phải Ryo phong ấn, nhưng cảm giác hơi khó xử.
Kinme: "Chẳng lẽ cậu dùng được kỹ thuật phong ấn tôi?"
Ryo: "Hả..."
Bị nói trúng tim đen, Ryo cứng họng.
Không chỉ Ryo, ngoài Kinme ra ai cũng câm nín.
Tất nhiên Kinme không oán giận gì, vẫn cười tươi rói.
Kinme: "Lúc nãy tôi nói rồi, là tôi nhờ nhốt vào mà."
Ryo: "Vâng..."
Kinme: "Ban đầu tôi nhờ Haru. Nhưng Haru từ chối. Nên tôi nhờ đệ tử là Richard. Richard cũng gặp nhiều khó khăn lắm."
Kinme cười giải thích.
Abel ngạc nhiên hỏi.
Abel: "Vua Richard là đệ tử? Sư phụ... Haru là ai?"
Kinme: "Ủa? Hậu duệ Richard mà không biết sao? Thông tin đó không truyền lại trong Hoàng gia Knightley à?"
Abel: "Không. Ít nhất tôi chưa từng nghe."
Kinme: "Thế à... Vậy thì tôi không thể nói được. Chắc vì lý do gì đó mà không muốn truyền lại nên không để lại thông tin chăng?"
Abel: "..."
Kinme nói đúng, Abel không nói được gì.
Kinme: "Kỹ thuật sử dụng của Richard cũng bảo không muốn để lại cho đời sau... nên cái đó thất truyền thì hiểu được."
Abel: "Ra vậy."
Kinme: "Nhưng Ryo có vẻ biết lờ mờ nhỉ?"
Ryo: "Kỹ thuật dùng chính ma lực của cô Kinme để phong ấn..."
Kinme: "Chính xác! Ryo giỏi thật."
Kinme vui vẻ gật đầu.
Abel: "Ryo, cái đó..."
Ryo: "Chắc Kenneth cũng không biết kỹ thuật này. Nên đúng là không được truyền lại cho Giả Kim Thuật sư Vương quốc."
Abel: "...Sao Ryo biết?"
Ryo: "À... ở đây hơi khó nói... Lần tới tôi sẽ kể cho Abel. Nhưng tôi cũng chưa hiểu hoàn toàn. Nên bảo làm được cái tương tự không thì... thú thật là không tự tin lắm."
Abel hỏi, Ryo thành thật trả lời.
Abel chắc không đi rêu rao lung tung, nên kể về 'Hassan' và 'Cuốn sổ đen' kế thừa từ ông ấy cũng được.
Chỉ là lâu nay quên béng mất...
Kinme: "Nếu cần bị nhốt lần nữa, tôi sẽ nhờ Ryo nhé."
Ryo: "Xin lỗi, tha cho tôi đi."
Kinme đùa, Ryo nhăn mặt lắc đầu.
Cuối cùng... đoàn Vương quốc Knightley do Abel dẫn đầu không yết kiến Quốc vương Vamos.
Thủy thủ đoàn Skidbladnir do thám và kết luận 'tình trạng' Quốc vương không thể tiếp khách.
Kinme: "Cảm giác sẽ sớm gặp lại thôi."
Đó là lời Kinme nói với Ryo.
Skidbladnir rời đảo Vamos.
Hướng về phía Tây, Lục địa Bóng tối bản thổ.
Trên boong tàu.
Ryo: "Chúng ta đang thu thập tri thức để giải quyết mệnh đề lịch sử: Tại sao con người lại tranh đấu."
Abel: "...Hả?"
Ryo: "Cuộc gặp gỡ lần này giúp chúng ta tiến thêm một bước, nhận ra điều quan trọng."
Abel: "...Thế à?"
Ryo: "Không nhận thư tay... tức là từ chối đối thoại."
Abel: "Ờ, ừm..."
Ryo: "Không đối thoại mà hai thế lực tiếp xúc thì chắc chắn xung đột vũ trang. Đó là cuộc chiến ở cảng."
Abel: "Cảm giác... bị cậu dắt mũi, nhưng không sai."
Ryo thao thao bất tuyệt, Abel nghiêng đầu lắng nghe.
Ryo: "Cái khó của đối thoại là chỉ cần một bên từ chối thì không thành."
Abel: "...Đúng thế."
Ryo: "Kết quả chỉ có thể là xung đột vũ trang."
Abel: "...Cũng đúng."
Ryo: "Dù mình muốn giải quyết hòa bình đến đâu, đối phương không muốn thì cũng đánh nhau. Hòa bình thật mong manh."
Abel: "Ờ, ừm..."
Ryo: "Kết luận logic là, trước khi bước vào đối thoại, phải tính đến trường hợp đối phương từ chối giải quyết hòa bình và chuẩn bị cho xung đột vũ trang."
Abel: "Kết luận... buồn nhỉ."
Ryo: "Con người có lẽ là sinh vật ngu ngốc."
Ryo buồn bã lắc đầu.
Abel: "Chà, ngay từ đầu Quốc vương Vamos nhận thư tay là xong chuyện mà."
Ryo: "Vâng. Chỉ thế thôi... chỉ cần thế thôi mà..."
Abel: "Chỉ cần thế thôi mà khó khăn thật."
Ryo: "Abel nhớ phải nhận đàng hoàng nhé."
Abel: "Hửm? Đương nhiên rồi?"
Ryo: "Dù đó là thư tay từ Đế quốc Debuhi."
Abel: "Chính vì từ Đế quốc nên mới phải nhận chứ."
Ryo nói, Abel nhếch mép cười mỉa mai.
Đế quốc mạnh hơn Vương quốc.
Là đối thủ muốn tránh xung đột vũ trang.
Abel: "Nhưng sớm muộn gì cũng..."
Abel nói rõ đến đó.
Phần sau Ryo cũng không nghe rõ.
"Sẽ trả món nợ xâm lược Vương quốc."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
