Mizu Zokusei no Mahoutsukai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Phần 4 – Chương 2: Tiến về phương Tây - Chương 0742: Vào cảng nhưng mà...

Chương 0742: Vào cảng nhưng mà...

Ryo: "Vào được cảng rồi nhưng mà..."

Abel: "Nghe bảo trên đất liền không còn nhà trọ trống."

Ryo: "Thì đúng là vậy... Trong lúc chúng ta đợi ngoài cảng đâu có tàu nào ra đâu. Tức là thương nhân đến từ hôm qua vẫn ở trong thành phố chứ gì?"

Abel: "Ừ, chắc họ gia hạn thêm."

Thủy thủ đoàn Skidbladnir đã đi hỏi nhưng không còn phòng trống.

Tất nhiên Abel cũng không thấy cần thiết phải ép buộc lên bờ.

Ngủ lại trên tàu Skidbladnir là được rồi.

Vấn đề là cậu đã gửi yêu cầu hội đàm với tư cách Quốc vương Vương quốc Knightley đến Phủ Thủ trưởng mà không thấy hồi âm.

Ryo: "Abel, từ bỏ bữa tiệc tối với đồ ngon ở Phủ Thủ trưởng đi."

Abel: "Vốn dĩ tôi đâu có mong đợi."

Ryo: "Nhưng không sao. Chúng ta có đồng minh mạnh mẽ."

Abel: "Đúng thế, cơm của Bếp trưởng Kobacchi ngon mà."

Đúng vậy, Bếp trưởng Kobacchi và các đầu bếp của tàu Skidbladnir đều có tay nghề cao.

Kobacchi: "Lúc nãy lên bờ mua đồ, tôi mua được rất nhiều cá thịt trắng cỡ nhỏ. Với lại vài loại gia vị đặc sản Lục địa Bóng tối. Nên tôi đã làm được món ngon đây."

Ryo: "Mùi thơm này..."

Abel: "Cà-ri à?"

Kobacchi cười giải thích, mũi Ryo thính như chó, Abel nghiêng đầu với cách phát âm chuẩn chỉ như mọi khi.

Và món được mang ra là...

Ryo: "Cá thịt trắng tẩm bột rán (Karaage)... vị cà ri..."

Abel: "Ngon thật đấy."

Kobacchi: "Tôi mua được Tamin, Carmeric, Dougarasin giá rẻ lắm. Kết hợp với gia vị có sẵn trên tàu nên mới ngon thế này."

Ryo: "Chắc là Cumin (Tamin), Turmeric (Nghệ), Ớt (Dougarasin)..."

Abel khen ngợi thật lòng, Kobacchi vui vẻ trả lời, Ryo dịch tên gia vị sang kiểu Trái Đất.

Ngon là cái chắc.

Ryo: "Biết đâu không dự tiệc tối ở Phủ Thủ trưởng lại hay."

Abel: "Chuẩn. Cái này ngon."

Kobacchi: "Cảm ơn ạ."

Ryo và Abel hài lòng, Kobacchi cười tươi.

Ryo: "Nhắc mới nhớ, ở các nước Phương Đông cũng có chuyện tương tự nhỉ."

Abel: "Hửm?"

Ryo: "Kìa, không lên bờ được phải ngủ lại một đêm trên tàu ấy."

Abel: "Có. Hồi ở Thành phố Tự do Kubebasa."

Ryo: "Chính nó! Quả không hổ danh trí nhớ của Abel."

Abel: "Thôi đi."

Ryo khen ngợi, Abel ngượng ngùng.

Paulina: "Bệ hạ từng đến các nước Phương Đông ạ?"

Abel: "Hửm? À, có nhiều chuyện xảy ra. Ở bên đó cũng vào cảng buổi chiều tối nên ngủ lại trên tàu một đêm."

Abel trả lời câu hỏi của Paulina.

Paulina: "Ra vậy, Phương Đông cũng có chuyện đó."

Ryo: "Ở Phương Tây hay xảy ra chuyện thế này không?"

Paulina: "Không thường xuyên, nhưng ở Phương Tây hay Lục địa Bóng tối tôi cũng gặp vài lần. Thường là do rắc rối trong nội bộ chính quyền trên đất liền lan đến cảng hơn là vấn đề của cảng."

Ryo: "Ra vậy."

Ryo gật đầu trước giải thích của Paulina.

Chắc liên quan đến việc Thủ trưởng xuất chinh gấp.

Ryo và Abel nhìn nhau gật đầu.

☆☆☆

 

Sáng sớm hôm sau bữa tối tuyệt vời khiến ai nấy đều hài lòng.

Người của Phủ Thủ trưởng đến từ rất sớm.

Mới sáng sớm mà mồ hôi đầm đìa...

Quan chức: "T-Thành thật xin lỗi Bệ hạ Abel..."

Abel: "Không sao. Nghe nói Thủ trưởng vắng mặt. Hoàng thái tử điện hạ làm đại diện đúng không? Tôi có thể chào hỏi không?"

Quan chức: "Vâng, tất nhiên rồi ạ. Xin mời đi lối này."

Người dẫn đường vừa lau mồ hôi vừa cúi đầu liên tục... hầu như không dám nhìn Abel.

Abel không đổi sắc mặt, xuống tàu Skidbladnir, cùng Hiệp sĩ đoàn hộ tống đi theo người dẫn đường.

Tất nhiên Ryo cũng đi ngay sau Abel.

Nhóm Abel được dẫn vào phòng họp Phủ Thủ trưởng.

Ở đó có một thanh niên khoảng 20 tuổi đang đợi.

Zoln: "Tôi là Hoàng thái tử Thủ trưởng quốc Badael, Zoln."

Abel: "Tôi là Quốc vương Vương quốc Knightley, Abel."

Sau khi xưng danh, Zoln mở lời xin lỗi trước.

Zoln: "Lẽ ra phụ thân tôi là Thủ trưởng Battuzon phải đón tiếp ngài, nhưng do vắng mặt nên tôi xin phép làm đại diện. Mong Bệ hạ Abel lượng thứ..."

Abel: "Không vấn đề gì."

Zoln: "Trước hết, xin cảm ơn ngài đã cứu nguy cho Borun."

Abel: "Không, chỉ là tình cờ có mặt ở đó thôi. Tôi cũng nghĩ có khi lại làm chuyện thừa thãi..."

Zoln: "Nghe nói hơn 3 vạn ma thú. Nếu không có Bệ hạ Abel lừng danh và Công tước Rondo các hạ, thành phố chắc chắn đã bị hủy diệt. Thành thật cảm ơn."

Hoàng thái tử Zoln cúi đầu lần nữa.

Ryo im lặng gật đầu chào lại.

Những lúc thế này Ryo luôn giữ bộ mặt tỉnh bơ.

Abel: "Nghe nói Thủ trưởng đã xuất chinh. Lúc chúng tôi rời Borun ngài Chukwu không nói gì nên tôi khá ngạc nhiên..."

Zoln: "Vâng. Hai ngày... à không, ba ngày trước. Lúc các vị rời Borun thì Thủ trưởng chưa có kế hoạch xuất chinh."

Abel: "Tức là thay đổi trong 3 ngày này?"

Zoln: "Vâng..."

Zoln ngập ngừng.

Có vẻ đang cân nhắc xem nên nói đến đâu.

Abel nhấp ngụm cà phê được mang ra, chờ đợi.

Vài giây sau, Zoln mở lời.

Zoln: "Nơi xuất chinh là Thủ đô Tantoga của nước Julban."

Abel: "Hừm, chưa nghe bao giờ... à không, nhớ mang máng là 'Thành phố ốc đảo lớn nhất Tantoga'. Có liên quan đến đó à?"

Zoln: "Chính xác, là quốc gia sa mạc đặt thủ đô tại Tantoga."

Zoln ngạc nhiên trước kiến thức của Abel, gật đầu.

Zoln: "Bản thân nước Julban được thành lập cách đây 10 năm với trung tâm là thành phố ốc đảo Tantoga, nhưng đột nhiên nước đó xâm lược nước tôi. Dù là ốc đảo lớn nhưng cũng chỉ là ốc đảo sa mạc. Dân số không thể đông được. So với Thủ trưởng quốc Badael chứ đừng nói cả Các nước phía Đông thì đó là quốc gia nhỏ bé, vậy mà lại tấn công thành phố của chúng tôi."

Abel: "Ra vậy. Nên phản công chứ gì."

Abel gật đầu trước giải thích của Zoln.

Nhưng cậu nghiêng đầu thắc mắc.

Abel: "Tuy nhiên, tôi không nghĩ đến mức Thủ trưởng phải đích thân dẫn quân."

Zoln: "Vâng. Ban đầu dự định để các Tướng quân xuất chinh. Nhưng... nước Julban không chỉ tấn công thành phố của chúng tôi mà cả thành phố của Liên bang các nước phía Tây nữa."

Abel: "Hô..."

Zoln: "Liên bang các nước phía Tây cũng tuyên chiến với nước Julban. Và bên đó thông báo Nguyên thủ Liên bang sẽ đích thân dẫn quân. Hơn nữa, họ kêu gọi nước tôi cùng xuất chinh..."

Abel: "Để cân bằng 'cấp bậc' của Tổng tư lệnh nên bên này Thủ trưởng cũng buộc phải xuất chinh sao."

Zoln: "Đúng như ngài nói."

Quan hệ giữa các nước thật phức tạp.

Abel: "Hỏi câu hơi kỳ... quan hệ giữa Các nước phía Đông và Các nước phía Tây không tốt lắm đúng không?"

Zoln: "Đúng như Bệ hạ nói. Phủ Thủ trưởng chúng tôi cũng đã xem xét khả năng đây là âm mưu của Liên bang các nước phía Tây."

Zoln gật đầu mạnh.

Đúng vậy, dụ Thủ trưởng ra chiến trường rồi ám sát... có thể Liên bang các nước phía Tây đã vẽ ra kịch bản đó và lên kế hoạch cho Nguyên thủ xuất chinh.

Thậm chí, cuộc tấn công của nước Julban có thể là một phần của âm mưu đó.

Họ đã nghĩ đến mức đó.

Vốn dĩ Abel không giỏi mưu lược.

Nhưng mưu lược mức độ này đến Abel còn nghĩ ra... thì Phủ Thủ trưởng nghĩ đến cũng là đương nhiên.

Zoln: "Tuy nhiên, thiệt hại nước Julban gây ra cho Liên bang các nước phía Tây lớn hơn nhiều so với nước tôi."

Abel: "Chắc họ không làm đến mức đó chỉ vì mưu lược đâu nhỉ."

Zoln: "Tất nhiên không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nên lần xuất chinh này nước tôi cũng phái 20% quân chính quy đi cùng."

Abel: "Chuẩn bị kỹ lưỡng nhỉ."

Abel gật đầu.

Các nước phía Đông với trung tâm là Thủ trưởng quốc Badael, và Liên bang các nước phía Tây gồm hơn 30 tiểu quốc.

Hai nước này là hai đại cường quốc thống trị bờ biển phía Bắc Lục địa Bóng tối.

Tất nhiên cũng có những nước độc lập không thuộc phe nào.

Nhưng chênh lệch quốc lực rất lớn.

1 chọi 100... 1 chọi 200...

Vì chênh lệch quá lớn nên hai đại cường quốc cũng không buồn để mắt tới hay tìm cách sáp nhập.

Và đối thủ lần này, nước Julban... có lẽ chênh lệch quốc lực còn lớn hơn thế.

Abel: "Việc nước Julban tấn công cả hai đại cường quốc... có biết lý do không?"

Zoln: "Không..."

Abel hỏi, Zoln nhăn mặt lắc đầu.

Đúng vậy, tất nhiên Phủ Thủ trưởng cũng đã điều tra nhiều về vấn đề này.

Nhưng điều tra thế nào cũng chỉ có thông tin "Nước Julban đơn phương tấn công".

Và bên kia, Liên bang các nước phía Tây cũng vậy.

Abel: "Tự mình gây chiến? Có kế sách gì để thắng hai đại cường quốc cùng lúc sao?"

Abel lầm bầm.

Đoàn Vương quốc Knightley được đưa vào Nhà khách tiếp đón liền kề Phủ Thủ trưởng.

Abel nói muốn đi ngay trong hôm nay hoặc chậm nhất là ngày mai, nhưng Hoàng thái tử Zoln ngăn lại.

Xin hãy đợi đến khi Thủ trưởng chiến thắng trở về.

Để khách đi thế này thì khi Thủ trưởng về sẽ mắng.

Từ nước Julban? đến Thủ đô Hosoyna mất 2 ngày đi đường.

Chắc hôm nay hoặc ngày mai sẽ giao chiến, nên sẽ không phải đợi lâu...

Đúng là chuyến đi không gấp.

Đặc biệt nếu Các nước phía Tây nơi định đến tiếp theo cũng đang bị cuốn vào chiến tranh thì đoàn Vương quốc đến có thể gây phiền phức.

Cuộc gặp gỡ giữa các quốc gia, bắt đầu bằng ác cảm ngay từ đầu không phải là thượng sách.

☆☆☆

Ryo: "Nghĩ theo lẽ thường, tiểu quốc mới thành lập làm sao thắng được hai đại cường quốc."

Abel: "Ừ, tôi cũng nghĩ thế."

Tại phòng khách chính của Nhà khách.

Ryo và Abel vừa uống cà phê Lục địa Bóng tối vừa bàn bạc.

Ryo: "Nhưng nghe Hoàng thái tử Zoln nói thì nghĩ thế nào cũng là nước Julban gây chiến trước."

Abel: "Đúng thế."

Ryo: "Các nước phía Đông bị gây sự thì phải chiến thôi. Tôi hiểu điều đó. Hiểu nhưng..."

Abel: "Tại sao nước Julban lại gây chiến."

Rốt cuộc vẫn quay về câu hỏi đó.

Ryo: "Cảm giác như cố tình đối đầu với hai đại cường quốc cùng lúc."

Abel: "Để quân đội Các nước phía Đông và Liên bang các nước phía Tây va chạm nhau bằng cách nào đó... Tôi không nghĩ ra lý do nào khác để đối đầu cùng lúc hai đại cường quốc ngoài lý do đó."

Ryo: "Đánh lẫn nhau... Vốn dĩ quan hệ hai đại cường quốc không tốt mà. Thế thì khả năng cao lắm."

Ryo không rành lịch sử Lục địa Bóng tối lắm, nhưng nhớ mang máng từng nghe chuyện đó khi ở Phương Tây.

Nên ở lễ nhậm chức Giáo hoàng, chỗ ngồi của Các nước phía Đông và Liên bang các nước phía Tây được tách xa nhau...

Abel: "Từ khi chia tách hơn trăm năm trước, hai bên vẫn xung đột nhỏ lẻ suốt. Vài năm gần đây Các nước phía Tây trở thành Liên bang, người đứng đầu lại thúc đẩy chính sách hòa giải với Các nước phía Đông nên xung đột vũ trang đã giảm bớt."

Ryo: "Ra vậy."

Abel: "Dù vậy, tiềm ẩn vẫn là kẻ thù giả định của nhau. Chỉ cần có cớ là có thể bùng nổ chiến tranh."

Ryo: "Lịch sử quan hệ giữa các nước thật phiền phức."

Abel: "Hoàn toàn đồng ý."

Abel gật đầu.

Vương quốc Knightley cũng tranh đấu với Đế quốc Debuhi từ trước khi Đế quốc trở thành Đế quốc.

Quan hệ láng giềng kéo dài hàng trăm năm.

Không phải chuyện một hai đời vua hay hoàng đế giải quyết được.

Vì nó đã ăn sâu vào tình cảm quốc dân.

Tình cảm quốc dân, đúng như tên gọi là 'tình cảm', không phải vấn đề lý trí.

Nên không thể giải quyết bằng lý lẽ, giải thích cặn kẽ cũng không thay đổi được.

Có lẽ là một trong những thứ phiền phức nhất trong khuôn khổ quốc gia.

Thú thật, làm sao để giải quyết...

Tưởng đã giải quyết được thì lại bị khơi lại.

Kẻ muốn nắm quyền lực mới, kẻ quyền lực đang lung lay sẽ khơi lại để hướng mắt người dân ra bên ngoài.

Nó bị lợi dụng như thế.

Ryo: "Rất khó khăn."

Abel: "Đúng thế."

Ryo từ góc độ nghiên cứu lịch sử. Abel từ góc độ Đế vương học.

Cả hai đều biết đó là vấn đề nan giải và phiền phức.

Abel: "Chà, không phải chuyện chúng ta có thể can thiệp."

Ryo:"Đúng vậy. Nghĩ xem chúng ta làm được gì nào."

Không can thiệp nội bộ.

Đó là nguyên tắc lớn trong quan hệ giữa các nước.

Ryo: "Chúng ta bị giữ lại ở Nhà khách này... tôi có dự cảm chẳng lành."

Abel: "Dự cảm chẳng lành? Kiểu như Phủ Thủ trưởng đột nhiên bao vây Nhà khách này hả?"

Abel cười nói.

Đó là mô típ thường thấy mà Ryo hay nói.

Ryo: "Không, diễn biến đó đã xảy ra một lần ở đảo Ichiban rồi. Chắc một thời gian nữa mới lặp lại."

Abel: "Không phải 'mô típ' mà là 'diễn biến' à..."

Ryo nói với vẻ mặt nghiêm túc khó hiểu, Abel cười khổ.

Ryo: "Lúc này... chắc là diễn biến mặt đất nứt ra, bầu trời sụp đổ, kết nối với Ma giới, sinh vật đáng sợ từ thế giới khác tràn sang tàn phá thế giới này..."

Abel: "Ma giới? Thế giới khác? Có thứ đó sao?"

Ryo: "Ủa? Nhắc mới nhớ, không có Ma giới à? Fantasy thì phải có chứ nhỉ..."

Abel: "Phan-ta-di? Tôi chưa từng nghe từ Ma giới."

Ryo: "Cái gì..."

Quốc vương thuộc tầng lớp trí thức thượng lưu mà không biết thì chắc là không có Ma giới rồi.

Ryo: "Từ khóa kinh điển của Fantasy mà lại không có... tiếc thật."

Ryo lắc đầu buồn bã.

2 ngày sau.

Tin khẩn cấp bay về Phủ Thủ trưởng Badael.

"Đã giao chiến với nước Julban nhưng quân ta bị tiêu diệt hoàn toàn. Thủ trưởng bị bắt làm tù binh."

Báo cáo đó gây chấn động toàn Phủ Thủ trưởng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Cumin (thì là Ai Cập) là một loại gia vị có nguồn gốc từ Trung Đông đến Ấn Độ, được làm từ hạt khô của cây Cuminum cyminum, có hương vị ấm áp, hơi đắng và được dùng phổ biến trong ẩm thực Ấn Độ, Mexico, Trung Đông, thường dưới dạng hạt hoặc bột (jeera) trong các hỗn hợp gia vị như bột cà ri, garam masala, bột ớt