Mizu Zokusei no Mahoutsukai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Phần 3 – Chương 4: Đế Quốc Siêu Cường - Chương 0543: Fengmu

Chương 0543: Fengmu

Ngày hôm sau, Ryo và Abel chia tay đoàn của Lãnh chúa Roshu Ten.

Thứ sử Li Wu cũng trở về Đế đô sau khi ghé qua một thị trấn khác.

Li Wu: "Thế là hai cậu cũng đến Đế đô à. Nếu có ghé qua thì nhớ đến Tư Lệ Đài nhé. Đó là cơ quan quản lý Thứ sử chúng tôi. Lần này có lẽ ta sẽ ở lại Đế đô khá lâu đấy."

Nói xong, Thứ sử Li Wu lên đường đến thị trấn tiếp theo.

Ryo và Abel làm thủ tục tại Hội Tương trợ Mạo hiểm giả và thuận lợi thăng lên Cấp 6.

Abel: "Được rồi, đi thôi."

Ryo: "Andalusia, lại nhờ em nhé."

Abel và Ryo mỗi người một ngựa.

Feiwan và Andalusia đều rất ngoan, chẳng tốn chút công sức nào để điều khiển.

Thậm chí chẳng cần làm gì chúng cũng tự đi theo đường, cảm giác còn nhàn hơn lái ô tô ở Trái Đất...

Ryo: "Cưỡi ngựa quen rồi thấy sướng thật."

Abel: "Đúng vậy. Bản thân con ngựa là loài thông minh, nó hiểu ý người cưỡi. Mà công nhận... Ryo cưỡi ngựa cũng ra dáng phết rồi đấy."

Ryo: "Đúng không? Tại tôi tin tưởng Andalusia tuyệt đối mà."

Ryo vừa vuốt ve cổ Andalusia vừa cười hớn hở.

Con đường từ Nomon lên phía Bắc đến Fengmu không rộng lắm.

Nhưng hai con ngựa đi song song vẫn thoải mái.

Hầu như không có người qua lại nên chuyến đi rất yên tĩnh.

Dọc đường không có thị trấn hay làng mạc, nên hai người săn thỏ trong rừng, bắt cá dưới sông... theo một nghĩa nào đó, đây đúng là cuộc sống mạo hiểm giả đích thực.

Ryo: "Cảm giác hoài niệm ghê."

Abel: "Nhớ lại chuyến đi từ rừng Rondo đến Rune hả?"

Ryo: "Abel cũng thế à! Hồi đó cũng vui nhưng mà vất vả thật."

Abel: "Griffin đáp ngay trước mặt, Behemoth lảng vảng xung quanh... chỉ dùng từ 'vất vả' thôi thì chưa đủ đâu."

Ryo: "Abel nhát gan quá."

Ryo lắc đầu nhẹ.

Ryo từng hối lộ thịt để được cưỡi Griffin Guli Guli, nên cậu không sợ lắm.

Tất nhiên cậu hiểu nếu chọc giận nó thì toi mạng, nên cũng không dám phó thác hoàn toàn.

Ví dụ như bây giờ đang cưỡi Andalusia thì tính chất hoàn toàn khác...

Ryo: "Chà, hồi đó làm gì có Andalusia hay Feiwan. Giờ cứ thả lỏng là đi được. Sướng thật đấy!"

Abel: "Người xưa thuần hóa được ngựa thật vĩ đại."

Ryo cảm thán, Abel ca ngợi tiền nhân.

Mỗi khi nghỉ ngơi hay cắm trại, Ryo lại biểu diễn Thủy ma pháp cho Andalusia và Feiwan xem.

Đặc biệt là <Tường Băng>, cậu dựng lên nhiều lần để giải thích cho chúng.

Tất nhiên chúng đâu hiểu tiếng người...

Abel: "Cảm giác cũng ra dáng phết."

Abel nhìn cảnh đó lầm bầm.

Abel hiểu lý do Ryo giải thích cho hai con ngựa.

Có thể sau này sẽ có lúc phải dựng <Tường Băng> bảo vệ chúng ở bên trong.

Lúc đó, để tránh chúng hoảng loạn đâm đầu vào tường băng...

Đó là cách làm thể hiện sự hiểu biết sâu sắc về đặc tính loài ngựa, Abel đánh giá rất cao.

Abel: "Ryo thỉnh thoảng lại có những kiến thức chẳng ai ngờ tới."

Ryo: "Gì thế."

Abel: "Không, đang khen đấy."

Ryo: "Khen thì phải khen cho đàng hoàng chứ. Ryo giỏi quá! Ryo tuyệt vời! Ryo là số một! Kiểu thế ấy."

Abel: "Cái đó thì hơi quá..."

Ryo: "Hả..."

Vừa trò chuyện, hai người hai ngựa tiếp tục tiến về phía Bắc.

Dần dần, hai người bắt đầu vừa cưỡi ngựa vừa đọc sách.

Không chỉ Abel, mà cả Ryo cũng thế...

Abel: "Không ngờ Ryo cũng đọc được sách trên lưng ngựa."

Ryo: "Tôi nhận ra là sau khi nắm được kỹ thuật cơ bản thì quan trọng là sự tin tưởng với con ngựa mình cưỡi. Tôi tin tưởng tuyệt đối vào Andalusia nên đọc sách là chuyện nhỏ."

Abel khen sự tiến bộ, Ryo bày tỏ lòng tin tuyệt đối vào Andalusia.

Cứ thế đi lên phía Bắc...

Trên đường không gặp ai.

Cũng không bị ai vượt qua.

Cả hai hoàn toàn không nhận ra điều đó.

Và rồi, tai họa ập đến bất ngờ.

Ryo: "Hả?"

Ryo thốt lên, ngẩng đầu lên khỏi trang sách.

Tất nhiên Abel cũng nhận ra.

Abel: "Sao thế?"

Ryo: "<Tường Băng 10 Lớp>"

Trước tiên là bảo vệ bản thân.

Hai người thì không nói, nhưng hai con ngựa... à không, Andalusia phải được bảo vệ cẩn thận!

Ryo: "Xin lỗi, chúng ta bị bao vây lúc nào không hay."

Abel: "Ryo không nhận ra sao? Tại mải đọc sách à?"

Ryo: "C-Cái đó... không liên quan... Chắc là... có lẽ... hình như là thế."

Không tự tin lắm nên Ryo ấp úng.

Nhưng chắc chắn những kẻ bao vây không phải dạng vừa.

Không phải trộm cướp tầm thường.

Thực ra Ryo chưa bao giờ bị trộm cướp tấn công...

Ryo: "Khoảng 50 người, được huấn luyện rất kỹ và tinh nhuệ."

Abel: "Không phải trộm cướp à. Tính sao đây?"

Ryo: "Tôi... không muốn đột phá bằng vũ lực."

Ryo liếc nhìn Andalusia và Feiwan trả lời.

Abel hiểu lo ngại của Ryo.

Đúng là <Tường Băng> có thể bảo vệ, nhưng có bảo vệ được hoàn toàn không thì chưa chắc.

Cả hai con ngựa đều lần đầu chiến đấu cùng hai người.

Dù đã được huấn luyện, nhưng đây là thực chiến với tường băng lần đầu tiên.

Nên tránh giao chiến nếu có thể.

Abel: "Chờ xem sao."

Ryo: "Hả?"

Abel: "Cho đối phương biết là chúng ta đã nhận ra sự hiện diện của họ. Nhưng dùng hành động để chứng tỏ chúng ta không có ý định gây chiến."

Ryo: "Ra vậy. Hiểu rồi."

Ryo gật đầu trước giải thích của Abel.

Cả hai xuống ngựa, chờ vòng vây khép lại và những kẻ bao vây lộ diện.

Vừa chờ vừa vỗ về cổ Andalusia và Feiwan để trấn an.

Hai con ngựa dụi đầu vào người họ nũng nịu.

Hoàn toàn không có vẻ gì là lo lắng.

Có lẽ chúng nghĩ ở bên chủ nhân là an toàn tuyệt đối.

Biết đâu chúng còn can đảm hơn cả Ryo và Abel...

Hai phút sau, những kẻ bao vây cuối cùng cũng xuất hiện.

Ryo và Abel đều ngạc nhiên.

Bởi vì tất cả đều mặc đồ trắng.

Điểm xuyết những đường viền đỏ, tạo nên sự tương phản đỏ trắng rất nổi bật.

Hơn nữa, không phải trang phục kiểu ninja hay trộm cướp, mà gần giống lễ phục hơn.

Mặc bộ đồ đó chạy trong rừng, phối hợp bao vây hai người... chứng tỏ họ rất am hiểu địa hình.

Tất cả đều búi tóc gọn gàng, cài vương miện nhỏ trên đầu.

Giống như Công tước Herb của Đại công quốc Atinjo.

Sự kết hợp giữa trang phục như lễ phục, tóc búi và vương miện nhỏ thật tuyệt vời.

Thậm chí có cảm giác tôn giáo.

Lichu: "Chúng ta là Bạch Diễm Quân (Quân lửa trắng) bảo vệ Lăng mộ Hoàng đế ở Fengmu. Ta là Đội trưởng Lichu. Hỏi các ngươi, tại sao lại đi đường này?"

Ryo: "Lăng mộ?"

Đội trưởng Lichu hỏi.

Nhưng trong câu xưng danh đó, Ryo nhận ra điều đáng ngờ và buột miệng.

Abel: "Chúng tôi chỉ là mạo hiểm giả đang đến Fengmu thôi."

Abel trả lời trung thực.

Lichu: "Mạo hiểm giả đến Fengmu làm gì?"

So với lúc nãy, giọng Đội trưởng Lichu đã bớt gay gắt hơn, nhưng vẫn đầy nghi hoặc.

Abel: "Hỏi làm gì thì... Chúng tôi định từ Fengmu đi thuyền xuôi dòng Nam Hà đến Đế đô... nên mới đến Fengmu."

Lichu: "Từ Fengmu đi thuyền? Đùa kiểu gì thế?"

Abel trả lời nghiêm túc, nhưng Đội trưởng Lichu lại nhăn mặt khó chịu.

Có vẻ Abel đã lỡ lời xúc phạm điều gì đó.

Ryo: "Chẳng lẽ... Fengmu không phải là thành phố?"

Ryo hỏi điều cậu đang nghĩ.

Abel ngạc nhiên mở to mắt nhìn Ryo.

Lichu: "Các ngươi nói cái gì vậy? Fengmu là Lăng mộ Hoàng đế các đời. Người sống trên lục địa này sao lại không biết..."

Ryo: "Xin lỗi, như các vị thấy đấy, chúng tôi là người nước ngoài..."

Ryo ngắt lời Đội trưởng Lichu.

Nghe vậy, Lichu chú ý đến mái tóc đỏ của Abel và bộ áo choàng hiếm thấy ở Dawei của Ryo.

Lichu: "Hừm. Nói vậy thì cũng đúng."

Có vẻ là người biết điều.

Ryo thở phào nhẹ nhõm.

Ryo: "Abel, Fengmu là Lăng mộ Hoàng đế các đời đấy."

Abel: "Lăng mộ Hoàng đế tức là mộ của các Hoàng đế à."

Ryo: "Vâng, vâng. Hèn gì ký hiệu trên bản đồ khác hẳn."

Abel: "Ra là vậy."

Ryo và Abel thì thầm to nhỏ.

Nhưng nguy hiểm vẫn chưa qua.

Lichu: "Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc bước vào Ngoại uyển Fengmu này, cả hai ngươi đã phạm tội chết."

Ryo: "Dạ?"

Lichu: "Đây là vùng đất thần thánh bất khả xâm phạm. Dù là người nước ngoài, xâm phạm cũng phải trả giá bằng mạng sống."

Ryo: "K-Khoan, chờ chút đã!"

Ryo hoảng hốt giơ tay ra trước.

Bên cạnh, Abel đã đặt tay lên chuôi kiếm sau lưng.

Ryo vắt óc suy nghĩ.

Phải tránh giao chiến... vì Andalusia yêu quý.

Những người trước mặt muốn giết họ, nhưng đó là để hoàn thành nhiệm vụ.

Không phải thù oán cá nhân hay thích giết chóc.

Vậy thì, nếu tạo ra tình huống không cần phải giết vì nhiệm vụ...

Ryo: "Abel, đành chịu thôi."

Abel: "Đột phá bằng vũ lực à?"

Ryo: "Không, không phải thế, hãy tiết lộ thân phận đi."

Abel: "Thân phận?"

Abel nghiêng đầu trước đề xuất của Ryo.

Nhưng cậu hiểu ngay.

Abel: "Ý là thân phận ở Vương quốc hả."

Ryo: "Vâng. Vua nước khác đến viếng mộ các Hoàng đế đời trước là chuyện thường tình ở mọi nền văn hóa mà."

Abel: "Đúng vậy... Ở Trung tâm cũng có."

Ryo: "Đúng không? Nếu thế thì chắc họ sẽ không tấn công đâu."

Abel: "Được. Ý kiến hay đấy."

Abel đồng ý.

Ryo quay sang Đội trưởng Lichu.

Ryo: "Chúng tôi không chạy trốn cũng không ẩn nấp, xin cho chúng tôi chút thời gian."

Lichu: "Thái độ tốt đấy, nhưng..."

Trước lời nói đường hoàng của Ryo, Đội trưởng Lichu gật đầu nhưng vẫn nhìn quanh.

Các thuộc hạ xung quanh cũng tỏ vẻ nghi hoặc.

Ryo lại quay sang thì thầm với Abel.

Ryo: "Quyết định thế nhé, Abel làm đi?"

Abel: "Làm gì?"

Ryo: "Đóng vai Mito Komon!"

Abel: "Hả?"

Đề xuất của Ryo, tất nhiên Abel chẳng hiểu gì.

Ryo: "Tôi sẽ hô: 'Yên lặng~! Yên lặng nào~! Không nhìn thấy huy hiệu này sao!', lúc đó cậu đưa cái vòng cổ hay gì đó chứng minh thân phận Quốc vương Vương quốc Knightley ra nhé. Đưa ra thật oai phong vào."

Abel: "..."

Ryo: "Sau đó tôi sẽ hô: 'Các ngươi nghĩ người đang đứng đây là ai! Thật vinh hạnh cho các ngươi, đây chính là Quốc vương Vương quốc Knightley, Bệ hạ Abel Đệ Nhất! Tất cả, quỳ xuống! Cúi đầu!', rồi cậu đưa vòng cổ cho họ xem."

Abel: "..."

Ryo đưa ra kế hoạch 'Mito Komon' hoàn hảo và tỏ vẻ hài lòng.

Nhưng Abel ít nói hẳn.

Không chỉ thế, mắt cậu còn đảo liên tục.

Ryo: "Abel?"

Abel: "A, không... tôi không mang theo."

Ryo: "Hả?"

Abel: "Tôi không mang theo."

Ryo: "Không mang theo cái gì hả?"

Abel: "Đã bảo là! Vòng cổ chứng minh thân phận Quốc vương ấy, tôi không mang theo!"

Abel lỡ miệng nói to.

Ryo đứng hình.

Vài giây sau, Ryo lấy lại bình tĩnh và mở miệng.

Ryo: "...Hầu tước Heinlein đã dặn đi dặn lại là phải luôn mang theo bên mình mà? Lúc đưa cho cậu lần đầu tiên ấy? Hầu tước Heinlein còn cho xem cái của ông ấy và bảo phải đeo như thế này này? Tể tướng các hạ còn đeo, thế mà?"

Abel: "A, à..."

Ryo: "Thế mà Quốc vương Abel, người phải làm gương cho mọi người, lại không đeo?"

Abel: "Biết sao được! Tôi là Vua mà... Ra nước ngoài thì đeo, chứ ở trong nước thì cần gì..."

Cả Ryo và Abel đều bị chuyển dịch từ chiến trường đến đây.

Nên Abel không đeo...

Ryo: "Abel là vị vua tuyệt vời, nhưng thỉnh thoảng lại ngáo ngơ thế đấy..."

Abel: "Xấu hổ quá..."

Ryo: "Không sao! Bù đắp chỗ đó là nhiệm vụ của Công tước đứng đầu!"

Nói rồi Ryo suy nghĩ.

Nước đi lật ngược tình thế tiếp theo.

Ryo: "Đành chịu thôi. Dùng cái của tôi vậy."

Abel: "Của Ryo?"

Ryo: "Vâng. Với tư cách Công tước đứng đầu Vương quốc, thay mặt Quốc vương đến viếng Lăng mộ Hoàng đế các đời. Abel... đóng vai hộ vệ của Công tước đứng đầu được không?"

Abel: "Ừ... Nhờ cậu đấy."

Ryo: "Nếu họ bảo không được thì đành chiến đấu thôi!"

Nói xong, Ryo hít một hơi thật sâu.

Thở ra chậm rãi.

Khoảnh khắc đó, khí thế quanh cậu thay đổi.

Đến mức Bạch Diễm Quân đang bao vây phải vô thức đặt tay lên kiếm...

Ryo hơi hất cằm lên, ưỡn ngực, chắp tay sau lưng.

Vẻ mặt mỉm cười.

Nhưng là nụ cười khó gần, khác hẳn mọi khi.

'Áp lực' mà Ryo học được từ Long Vương Luwin và được Cựu vương Roberto Pirlo khen ngợi.

Không cần nói một lời, nó cũng đủ khiến Bạch Diễm Quân nhận ra đây không phải kẻ tầm thường.

Vừa lấy vòng cổ chứng minh thân phận từ trong ngực áo ra, Ryo vừa chậm rãi bước lại gần Đội trưởng Lichu.

Vẫn giữ nụ cười, nhưng khuôn mặt Đội trưởng Lichu khi Ryo đến gần đã cứng đờ.

Ryo: "Ta là Ryo Mihara, Công tước Rondo, Công tước đứng đầu Vương quốc Knightley thuộc các Quốc gia Trung tâm. Lần này, thay mặt Quốc vương Abel Đệ Nhất, ta đến viếng Lăng mộ Hoàng đế các đời."

Nói xong, cậu chìa chiếc vòng cổ chứng minh thân phận ra.

Lichu: "Vương quốc Knightley?"

Bị chìa vòng cổ vào mặt, Đội trưởng Lichu lầm bầm.

Dưới áp lực tinh thần, lại nghe cái tên không ngờ tới, ông ta chưa kịp hiểu chuyện gì.

Ryo: "Đây là vòng cổ chứng minh thân phận. Các ngươi có đạo cụ Giả Kim để kiểm tra không?"

Lichu: "C-Có ạ. Xin đợi một chút."

Ryo lên tiếng kéo suy nghĩ của Đội trưởng Lichu trở về thực tại.

Cách nói chuyện của Lichu cũng thay đổi...

Cũng phải thôi.

Nhận vòng cổ từ Ryo, đưa qua thiết bị Giả Kim thuộc hạ đưa tới.

Thiết bị Giả Kim kiểm tra thân phận có ở cả Trung tâm lẫn Phương Tây.

Quả nhiên Phương Đông cũng có.

Nhìn từ phía sau, Abel thắc mắc.

Tại sao thiết bị Giả Kim Phương Đông lại đọc được vòng cổ chứng minh thân phận làm ở Trung tâm.

Tất nhiên ở đây không ai giải đáp được thắc mắc đó.

Lichu: "Đã xác nhận. Cảm ơn ngài."

Lichu nói rồi trả lại vòng cổ cho Ryo.

Gần như cùng lúc Ryo nhận lại, toàn bộ Bạch Diễm Quân quỳ một chân xuống.

Lichu: "Dù là nhiệm vụ nhưng chúng tôi đã vô lễ. Xin ngài rộng lượng tha thứ..."

Ryo: "Không sao."

Lichu run rẩy xin lỗi, Ryo gật đầu độ lượng.

Vẫn duy trì áp lực.

Ryo: "Vậy, ta có thể vào chào các vị Tiên đế được chưa?"

Ryo hoàn toàn dùng giọng điệu của người bề trên tại nơi này.

Sự khác biệt về vị thế đã được xác lập, cậu khéo léo lồng ghép vào từng câu chữ.

Đây là sự tinh tế trong đàm phán.

Lichu: "T-Tất nhiên rồi ạ. Tôi xin phép được dẫn đường..."

Lichu quỳ một chân, cúi đầu trả lời.

Thú thật, ông ta không dám ngẩng mặt lên.

Dù là nhiệm vụ, nhưng ông ta đã lỡ mồm đòi lấy mạng đối phương.

Ông ta không biết chính xác về Vương quốc Knightley.

Nhưng biết đó là một cường quốc ở vùng Trung tâm xa xôi phía Tây, và từng nghe các Bard hát về nó.

Một đất nước huyền thoại theo một nghĩa nào đó.

Ở Dawei không có tước vị 'Công tước', nhưng ông ta biết đó là tước vị cao nhất của tầng lớp quý tộc.

Lại còn là 'đứng đầu' thì là cao nhất trong những người cao nhất...

Chắc chắn địa vị chỉ dưới Quốc vương.

Đi theo Quốc vương...

Lúc này, cơ thể Đội trưởng Lichu run lên bần bật.

Ông ta nhớ lại trọn vẹn bài hát của Bard từng nghe ở Đế đô.

'Phò tá Vua Abel là một ma pháp sư. Ma pháp của người đó che lấp bầu trời, nghiền nát mặt đất, đóng băng cả thế giới, ma pháp vĩ đại của nước. Chỉ một đòn đánh tan mười vạn đại quân không phải là mộng ảo. Người đời xưng tụng là Băng Bộc (Thác Băng), hay Bạch Ngân Công Tước.'

Đúng vậy, Bài ca về Công tước Rondo.

Công tước Rondo!?

Người vừa được xác nhận trước mắt... chẳng phải hiển thị là Công tước Rondo sao?

Đúng vậy, hiển thị là...

Công tước Rondo...

Ma pháp sư huyền thoại trong bài hát của Bard!

Nhân vật đó đang ở ngay trước mắt?

Nhân vật đó đang ở ngay trước mắt!

Nhân vật đó đang ở ngay trước mắt...

Lichu: "Các...Các…Các… Các Hạ... Công tước Rondo các hạ."

Ryo: "Gì?"

Lichu: "Bây.. Bây… Bây giờ... chỉ một lần này thôi, vì nhiệm vụ... tôi xin phép được hỏi..."

Ryo: "Cứ hỏi. Gì nào?"

Lichu: "Sau khi... bái lăng... ngài sẽ đi đâu ạ..."

Ryo: "Ta có cần thiết phải trả lời ngươi không?"

Lichu: "Thành thật xin lỗi!!"

Đội trưởng Lichu cúi đầu thấp hơn nữa.

Mồ hôi chảy ròng ròng từ khắp nơi trên đầu, không phải là nói quá.

Ông ta nhận ra mình vừa lỡ lời nghiêm trọng.

Dù nói là vì nhiệm vụ, nhưng đúng là ông ta chỉ là người giữ mộ.

Bảo vệ Lăng mộ Hoàng đế là nhiệm vụ, nhưng sau khi rời khỏi đây Công tước đi đâu không phải việc ông ta được phép quan tâm...

Dù việc đó có thể khiến đất nước diệt vong...

Ryo: "Chà, cũng được thôi. Như tùy tùng của ta vừa nói, chúng ta sẽ đến Đế đô Hanlin."

Lichu: "Vâng..."

Ryo: "Định đi bằng thuyền nhưng nếu không có... à phải rồi. Đóng băng toàn bộ dòng sông, Nam Hà, rồi cưỡi ngựa đi trên đó cũng thú vị đấy. Nghe vui nhỉ."

Ryo mỉm cười nói.

Khoảnh khắc đó, không chỉ Đội trưởng Lichu, mà toàn bộ Bạch Diễm Quân đều toát mồ hôi lạnh sống lưng.

Trong số họ, chỉ vài người như Lichu biết Công tước đứng đầu trước mắt là nhân vật trong bài hát của Bard.

Nhưng ngay cả những người không biết, hoặc không biết bài hát đó, cũng cảm thấy Công tước này hoàn toàn có thể đóng băng cả dòng sông.

Sự hiện diện áp đảo đến mức đó.

Ryo: "Thôi, chuyện sau này tính sau. Giờ hãy dẫn đường vào Lăng mộ Hoàng đế."

Giọng điệu trở lại lịch sự.

Thế là, Ryo, Abel và hai con ngựa đã thoát khỏi cửa tử.