Mizu Zokusei no Mahoutsukai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Phần 3 – Chương 4: Đế Quốc Siêu Cường - Chương 0548: Tam sắc

Chương 0548: Tam sắc

Ryo: "Phù, cũng tốn kha khá thời gian đấy nhỉ."

Abel: "Ừ, đúng vậy."

Ryo và Abel bước ra khỏi cửa hàng sau khi mua được chiếc vòng tay bay lượn - Phi Tường Hoàn.

Abel tuy trả lời Ryo, nhưng hồn vía thì đang ở trên mây.

Nhìn cái là biết ngay.

Cậu ta đang ngắm nghía chiếc vòng tay trên cổ tay trái từ mọi góc độ.

Vẻ mặt hớn hở như trẻ con.

Feiwan đi bên cạnh cũng tò mò nhìn Abel và chiếc vòng tay.

Quả là ngựa cưng, chủ thích cái gì là nó cũng quan tâm cái đó.

Ryo: "Tiện lợi ở chỗ tháo ra lắp vào dễ dàng. Nhưng mà chỉnh sửa mất hơn tiếng đồng hồ. Được cái là người khác không dùng được nên không lo bị trộm."

Abel: "Kẻ nào dám trộm Phi Tường Hoàn của ta, ta sẽ băm vằm hắn ra."

Ryo: "A, ừm... Ánh mắt Abel nghiêm túc quá, đáng sợ thật..."

Khoảnh khắc đó, mặt Abel đằng đằng sát khí.

Ryo vội lảng tránh ánh mắt.

Cảm giác như cậu ta sẽ băm vằm thật ấy.

[Keng... Keng... Keng...]

Tiếng chuông vang lên từ đằng xa.

Ryo: "A, 12 giờ trưa rồi sao. Chỉnh sửa tốn thời gian thật. Mà cũng giật mình với cái giá 30 đồng tiền vàng. May mà thanh toán trực tiếp từ thẻ ngân hàng được. Dawei tiến bộ thật đấy."

Ryo gật gù thán phục.

Abel: "Nhắc mới nhớ, Ryo mua tận hai cái à?"

Cuối cùng Abel cũng dứt ra khỏi chiếc vòng tay yêu quý để hỏi Ryo.

Ryo: "Vâng, tất nhiên rồi. Một cái đã chỉnh sửa cho tôi dùng. Cái kia thì chưa chỉnh sửa."

Abel: "Để so sánh à?"

Ryo: "Ban đầu là thế. Cuối cùng thì sẽ tháo tung ra nghiên cứu?"

Khoảnh khắc Ryo nói thế, mặt Abel biến sắc.

Nếu đặt tên cho biểu cảm đó thì sẽ là 'Tuyệt vọng'.

Ryo: "Yên tâm, tôi không động vào cái của Abel đâu."

Abel: "Vậy à, may quá."

Nghe Ryo nói, Abel trở lại bình thường ngay lập tức.

Abel: "Muốn tìm chỗ nào tập luyện quá..."

Ryo: "Ở đây thì khó, đông người quá."

Abel: "Công nhận."

Hai người đang đi ngược lại con đường buổi sáng.

Không có lý do gì đặc biệt, chỉ là lúc sáng đi qua quảng trường tháp đồng hồ thấy nhiều quán xá có vẻ sắp mở.

Lúc đó hơn 10 giờ nên mới chuẩn bị, giờ là giữa trưa.

Chắc chắn đã mở cửa buôn bán tấp nập.

Ryo: "Đói bụng rồi."

Abel: "Trưa rồi mà. Tìm chỗ nào ăn đi."

Ryo: "Được thôi. À đúng rồi, ăn xong mình nhận phòng sớm đi? Nhà trọ lớn thường có sân trong hay sân sau rộng mà. Tập ở đó thì..."

Abel: "Ryo, thông minh đấy!"

Abel khen ngợi sáng kiến của Ryo.

Nhưng nhìn quanh, cậu lại thấy hơi lo.

Abel: "Đông người thế này, không biết có còn phòng không..."

Đúng vậy, họ đã có bài học xương máu.

Vụ đoàn Công chúa đến khiến họ phải ngủ ngoài trời...

Hiện tại Đế đô cũng đang đông nghịt người từ khắp nơi đổ về chuẩn bị cho hôn lễ của Công chúa Xiao Feng.

Lúc lên tàu chở hàng họ đã nghe nói thế.

Nếu vậy, có khi nào hết phòng...

Ryo: "Chắc mấy nhà trọ bình dân hết phòng rồi."

Abel: "Này..."

Ryo: "Nhưng thành phố lớn cỡ này thì nhà trọ cao cấp chắc vẫn còn. Ở lâu dài thì hơi căng, chứ một hai đêm thì chúng ta lo được. Với lại, phải chỗ như thế mới có sân rộng cho Abel tập bay chứ."

Abel: "Ừ nhỉ... Đúng là nhà trọ cao cấp hiếm khi hết phòng."

Abel là Quốc vương.

Lại là cựu mạo hiểm giả hạng A.

Cậu thường xuyên ở nhà trọ cao cấp.

Cậu biết nhà trọ cao cấp ở thành phố lớn hiếm khi kín phòng.

Vì ít có khách vãng lai như Ryo và Abel.

Thường là người giàu hoặc quan chức đặt trước cho cả đoàn.

Ryo: "Lúc nãy ở cửa hàng có được phát cuốn hướng dẫn bay đúng không?"

Abel: "À, cuốn mỏng 10 trang đó hả."

Abel: "Tôi đọc thuộc làu rồi."

Ryo: "Đùa..."

Ryo nhắc đến cuốn sách, Abel bảo đã thuộc lòng.

Có vẻ cậu tranh thủ đọc trong lúc chờ chỉnh sửa vòng tay.

Ryo: "Khả năng đọc hiểu siêu tốc nhờ ngập trong giấy tờ... thật đáng sợ."

Vừa nói chuyện, hai người vừa đi qua tháp đồng hồ.

Gã áo đỏ: "Đến rồi à!"

Tiếng nói vang lên từ đâu đó.

Tất nhiên hai người không nghĩ là gọi mình nên cứ đi tiếp.

Gã áo đỏ: "Này, đứng lại!"

Gã đứng chắn trước mặt Abel.

Là gã mặc đồ đỏ lúc nãy.

Abel: "Hửm? Ai đây?"

Gã áo đỏ: "Hả? Đừng có giả ngu!"

Abel nghiêng đầu hỏi, gã áo đỏ nổi điên.

Ryo nhớ ra, thì thầm vào tai Abel.

Ryo: "Là người gây sự lúc nãy, bảo giữa trưa đợi ở Quảng trường Thánh Đế ấy."

Abel: "Ryo bị gây sự à? Khổ thân."

Ryo: "Sao lại là tôi! Người bị gây sự là Abel mà."

Abel: "Hả? Tôi đâu có rảnh. Ưu tiên hàng đầu là cái vòng tay này."

Abel ngắm nghía chiếc vòng tay bên tay trái vẻ mãn nguyện.

Ryo: "Vâng, vì muốn có nó sớm nhất nên Abel đã trả lời qua loa cho xong chuyện."

Ryo lắc đầu.

Gã áo vàng: "Đây rồi!"

Lúc đó, một giọng nói khác vang lên từ phía sau.

Abel không thèm quay lại.

Đương nhiên cậu nghĩ không liên quan đến mình.

Nhưng Ryo biết.

Sau Đỏ là...

Gã áo vàng: "Này tên kia, dám bắt tao đợi hơn một tiếng đồng hồ! Đã đụng ở đây thì giải quyết luôn tại đây..."

Xuất hiện là gã mặc đồ vàng.

Kẻ làm vỡ đống trứng.

Ngay tại quảng trường này.

Đến nước này thì Ryo cũng hiểu.

Cái quảng trường trước tháp đồng hồ này chính là 'Quảng trường Thánh Đế'.

Và, Đỏ, Vàng rồi thì...

Gã áo xanh: "Tìm thấy rồi! Đừng hòng chạy!"

Gã mặc đồ xanh xuất hiện.

Đỏ, Vàng, Xanh đủ bộ ba màu.

Ba gã: "Hử?"

Ba gã nhìn nhau.

Gaji: "Guza?"

Guza: "Gobo?"

Gobo: "Gaji?"

Có vẻ là tên của ba gã.

Ryo chịu không biết ai là ai.

Gaji: "Bọn mày làm gì ở đây?"

Guza: "Mày thì có, tao có việc với thằng tóc đỏ kia."

Gobo: "Tao phải trả thù cho đống trứng!"

Chỉ có gã cuối cùng là Ryo nhận ra được.

Gaji: "Dám gây sự với cả ba chúng ta, thằng tóc đỏ này cũng to gan thật."

Guza: "Không cho nó sống sót trở về đâu."

Gobo: "Tao sẽ nghiền nát nó như đống trứng."

Cuối cùng Ryo cũng hiểu ra vấn đề.

Ryo: "Abel, không sai vào đâu được. Đây không phải là cốt truyện tình cờ va chạm dẫn đến đánh nhau."

Abel: "Hử?"

Ryo: "Là dạng tiến hóa của nó, cốt truyện Ba Chàng Lính Ngự Lâm!"

Abel: "Ừ, vẫn chả hiểu gì như mọi khi."

'Ba Chàng Lính Ngự Lâm' là một trong những đỉnh cao của văn học phiêu lưu Pháp.

Tác phẩm nổi tiếng của A. Dumas, cũng là người viết 'Bá tước Monte Cristo'...

Thực ra đó chỉ là tên phần 1 của bộ ba tác phẩm 'D'Artagnan'.

Phần 1: Ba Chàng Lính Ngự Lâm

Phần 2: Hai Mươi Năm Sau

Phần 3: Tử Tước De Bragelonne

Đúng như tên gọi, nhân vật chính xuyên suốt là D'Artagnan, chàng trai quê mùa từ Gascony lên Paris.

Ban đầu khi mới đến Paris, D'Artagnan vướng vào rắc rối và hẹn quyết đấu với ba người đàn ông... đó chính là Athos, Porthos và Aramis, ba chàng lính ngự lâm tài ba.

Hay còn gọi là Ba Chàng Lính Ngự Lâm.

Đúng vậy, câu chuyện bắt đầu từ cuộc đối đầu giữa D'Artagnan và Ba Chàng Lính Ngự Lâm!

Ryo đang nghĩ đến điều đó.

Ryo: "Abel, ba người này chắc chắn là những cường giả đại diện cho Đế đô!"

Abel: "Thế à~?"

Ryo đầy kỳ vọng, Abel nhìn ba gã với ánh mắt nghi ngờ.

Ba gã đang bàn xem ai lên trước.

Abel: "Lên nhanh đi. Ta chấp cả ba đấy."

Abel nói vẻ phiền phức.

Ba gã: "Thằng khốn!"

"Đừng có đùa!"

"Chơi luôn!"

Ba gã rút kiếm.

Ba gã: "dù 3 đánh 2 thì ta cũng không nương tay đâu."

Abel: "2?"

Một gã hét lên, Abel nghiêng đầu.

Quay lại nhìn thì hiểu lý do.

Ryo cũng bị tính vào.

Abel: "À, tên áo choàng này chỉ đứng xem thôi. Mình ta là đủ."

Ba gã: "...Hả?"

Abel: "Tên này mà tham chiến thì các ngươi nằm sàn chưa đến 1 giây đâu."

Ba gã: "Đừng có bốc phét!"

Ryo nhận ra.

Có một gã nãy giờ chỉ toàn nói "Đừng có đùa/bốc phét".

Nhưng cậu khôn ngoan không nói ra.

Nhiệm vụ của Ryo là cùng Andalusia và Feiwan tránh xa 4 người kia.

Tất nhiên, một người hai ngựa sẽ an toàn quan sát màn trình diễn của Abel từ trong <Tường Băng - Trọn Gói>.

Ba gã: "Lên!"

Ba gã lao vào.

Thực sự chỉ trong nháy mắt.

Ánh đỏ lướt qua.

Ba gã gục xuống.

Abel: "Quả nhiên chẳng có gì đặc biệt."

Abel lắc đầu lầm bầm.

Ba gã Đỏ, Vàng, Xanh nằm sóng soài.

Kẻ ôm bụng, kẻ ôm gáy, kẻ nằm ngửa bắt ếch. Có vẻ đã ngất xỉu.

Người thường xung quanh có lẽ không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Nhanh đến mức đó.

Nhưng Ryo nhìn thấy.

Ryo: "Đều bị hạ gục bằng chuôi kiếm..."

Đập chuôi kiếm vào chấn thủy, đập vào gáy, húc vào cằm.

Ryo: "Sao nhỉ... Kiếm kỹ của Abel sắc bén một cách không cần thiết."

Abel: "Đừng có thêm 'không cần thiết' vào."

Ryo đi tới nhận xét, Abel nhăn mặt.

Abel: "Thế, đây là cái Tam-gì-đó cậu nói hả?"

Ryo: "Không, đó chỉ là ảo tưởng thôi. Mấy gã yếu nhớt này sao mà làm được."

Abel: "Đoán thế."

Abel tiến lại gần một trong ba gã.

Abel: "Này."

Gã áo vàng: "Hiiiii!"

Ryo: "Sợ chết khiếp rồi kìa."

Abel gọi, gã áo vàng hét lên, Ryo tường thuật sự thật.

Abel: "Ở Đế đô, nhà trọ nào cao cấp nhất và có sân vườn rộng nhất?"

Gã áo vàng: "...Dạ?"

Abel: "Nhà trọ có sân để tập bay ấy."

Gã áo vàng: "N-Nếu thế thì... chắc là 'Long Tuyền Dinh' (Dinh thự Rồng Suối)... Giá đắt lắm, nhưng có sân tập rộng mênh mông... dành cho thương nhân lớn hay lãnh chúa có hộ vệ đi cùng..."

Abel: "Hô. Được đấy. Dẫn đường đi."

Gã áo vàng: "Hả..."

Abel nói giọng nhẹ nhàng, nhưng gã áo vàng thì như nghe thấy tiếng gọi từ địa ngục.

Abel: "Ai là người gây rắc rối?"

Gã áo vàng: "...Là bọn tôi ạ."

Abel: "Ừ, đúng rồi. Bình thường thì phải làm sao?"

Gã áo vàng: "...Xin lỗi?"

Abel: "Ừ, đúng rồi. Phải thể hiện thành ý xin lỗi. Lần này, thành ý là dẫn đường cho bọn ta. Làm được thì ta tha cho."

Gã áo vàng: "Thật không?"

Abel: "Ừ, ta hứa."

Thỏa thuận xong.

Gã áo vàng đi trước dẫn đường cho hai người hai ngựa.

Ryo: "Abel, dọa nạt ra dáng phết đấy."

Abel: "Nói nghe ghê quá. Hồi làm mạo hiểm giả tôi cũng hay thẩm vấn trộm cướp, so với lúc đó thì thế này là hiền chán."

Ryo: "Trong 'Xích Kiếm', ai thẩm vấn đáng sợ nhất...?"

Abel: "Lihya."

Abel trả lời ngay tắp lự.

Vương hậu hiện tại có vẻ rất đáng sợ.

Abel: "Nhắc mới nhớ, lúc nãy bị nhìn trộm đấy."

Ryo: "Abel cũng nhận ra à?"

Abel: "Ừ. 10 tên lính đi cùng tàu chứ gì?"

10 người lính đi cùng tàu đã quan sát cuộc ẩu đả của Abel với nhóm Ba màu từ xa.

Họ không can thiệp nên Abel cũng kệ...

Abel: "10 người đó mạnh hơn nhóm Ba màu này nhiều."

Ryo: "Ba màu... cách gọi phũ phàng ghê."

Tính cả gã áo vàng đang dẫn đường, cùng gã áo đỏ và áo xanh thì đúng là Ba màu.

Ba người hai ngựa đi bộ khoảng 15 phút.

Ryo: "Đi bộ cũng kha khá đấy nhỉ."

Abel: "Ừ. Nhưng khu này cũng đông đúc thật."

Đúng như Abel nói, cửa hàng san sát, người qua lại tấp nập.

Đế đô quả nhiên rộng lớn và đông dân.

Gã áo vàng: "Kia kìa."

Cuối cùng gã áo vàng lên tiếng.

Phía trước là một cổng vào khổng lồ.

Abel: "Hô, đúng là hoành tráng thật."

Ryo: "Tốt quá rồi Abel."

Abel trầm trồ, Ryo gật đầu.

Gã áo vàng: "V-Vậy tôi xin phép..."

Abel: "Khoan đã."

Abel gọi giật gã áo vàng đang định chuồn êm.

Lấy từ trong ngực áo ra một vật, ném cho hắn.

Abel: "Tiền công đấy. Cảm ơn nhé. Mà bỏ cái tật gây sự đi."

Gã áo vàng: "T-Tiền vàng! Thật ạ?"

Abel: "Ừ. Đi đi."

Có vẻ Abel boa cho hắn một đồng tiền vàng.

Ryo: "Abel hào phóng quá."

Abel: "Thế à? Không có hắn có khi chúng ta chẳng tìm được chỗ này. So với việc Ryo mua tận 2 cái vòng tay thì thấm vào đâu?"

Ryo: "Cái đó với cái này khác nhau hoàn toàn mà..."

Dù sao thì, hai người hai ngựa cũng đã đến được nhà trọ ở Đế đô.