Chương 0545: Sông Nam Hà
Ryo: "Chà, nguy hiểm thật đấy."
Abel: "Công nhận."
Ryo: "Tôi không muốn Andalusia bị cuốn vào chiến tranh đâu. Hòa bình là điều tuyệt vời nhất trong cuộc sống con người."
Ryo và Abel đang cưỡi Andalusia và Feiwan đi dọc con đường ven sông Nam Hà.
Ryo: "Tất cả bắt đầu từ việc Abel không mang theo chứng minh thân phận..."
Abel: "Xin lỗi nhé! Nhưng tôi đã nói bao nhiêu lần rồi... Ryo cũng có nhận ra bị bao vây đâu?"
Ryo: "Đ-Đổ lỗi cho tôi à! Abel cũng cắm mặt vào đọc sách có để ý gì đâu."
Kiếm sĩ và ma pháp sư lại bắt đầu đổ lỗi cho nhau.
Cả hai khẽ thở dài.
Ryo: "Thôi, từ nay không đọc sách khi cưỡi ngựa nữa nhé."
Abel: "Không được lơ là."
Hai người hạ quyết tâm.
10 phút sau.
Ryo: "Cái bánh bao này ngon thật!"
Abel: "Thịt băm thôi mà nhiều nước thịt ghê."
Hai người đang nhồm nhoàm bánh bao thịt mua dọc đường.
Không đọc sách!
Cũng không lơ là!
Nhưng đã đi du lịch thì phải tận hưởng chứ.
Và niềm vui của du lịch là ăn vặt!
Con đường từ thành phố Nomon đến Fengmu vắng tanh, nhưng đường từ Fengmu đến Borhen lại có hàng quán.
Chắc là vì con đường này chạy dọc sông Nam Hà.
Sông Nam Hà là một con sông lớn, chỗ nào cũng rộng hơn 1km.
Thuyền bè lớn nhỏ qua lại tấp nập, hàng quán mọc lên san sát để phục vụ.
Hai người được hưởng sái nhờ những hàng quán đó...
Ryo: "Đường từ Nomon đến đây, chỉ lại gần thôi đã bị dọa xử tử... thế mà đường này đi được hơn tiếng đồng hồ rồi mới thấy quán."
Abel: "Chắc là quanh Fengmu người thường không được lại gần đâu."
Ryo: "Không được viếng mộ thì cũng căng nhỉ."
Nghe Abel suy luận, Ryo trả lời theo suy nghĩ của người thường.
Abel: "Mộ Hoàng gia mà, có nhiều đồ tùy táng lắm. Không thể để trộm mộ lại gần được."
Ryo: "A, ra vậy."
Cổ kim Đông Tây, mộ Vua chúa luôn chứa đầy đồ tùy táng đắt tiền.
Có thể là để người chết sống thoải mái ở thế giới bên kia... nhưng với trộm mộ thì chỉ là lãng phí.
"Người chết có dùng đâu, để bọn tao dùng cho đỡ phí" kiểu thế.
Ryo: "Đúng là phường trộm cướp trơ tráo!"
Abel: "Chà, cũng đúng..."
Ryo phẫn nộ, Abel cười khổ.
Đúng vậy, Abel là Quốc vương bệ hạ, sau này cũng sẽ được chôn cất cùng đồ tùy táng.
Ryo: "Mộ của Abel sẽ được Golem của tôi bảo vệ mãi mãi!"
Abel: "Ờ, ờ... Nhờ cậu đấy."
Tất nhiên, Ryo chưa chế tạo được Golem nào đủ khả năng canh mộ.
Nếu làm được... Golem vẫn canh mộ dù loài người đã diệt vong... nghe có vẻ giống một câu chuyện buồn...
Ryo: "Tôi nghĩ ra cách hay hơn rồi!"
Abel: "...Sao tôi có cảm giác không nên nghe nhỉ."
Ryo: "Cải tạo cơ thể Abel để cậu không chết là xong!"
Abel: "Ừ, biết ngay là không nên nghe mà..."
Tất nhiên, Ryo không có kỹ thuật nào giúp Abel bất tử.
Ryo: "Có nhiều cách lắm. Biến Abel thành Vampire, hay rút linh hồn Abel ra gắn vào Golem. Yên tâm, khoa học kỹ thuật tiến bộ từng ngày. Trước khi Abel chết chắc chắn sẽ phát triển được nhiều thứ hay ho!"
Abel: "Ừ, để tôi suy nghĩ đã..."
Nhà khoa học điên Ryo đã ra đời!
Abel: "Nhắc mới nhớ, lần đầu tôi cảm nhận được 'Áp lực' của Ryo... Ghê thật đấy."
Ryo: "Áp lực? À! Cựu vương Roberto Pirlo cũng khen tôi, chắc là thế thật. Tôi được bác Long Vương hàng xóm ở rừng Rondo dạy cho đấy. Quả nhiên được 'hàng thật' chỉ dạy trực tiếp có khác."
Ryo vui vẻ trả lời.
Cựu vương Roberto Pirlo là Vua đời trước của một nước trong Liên bang Handaru, từng đi cùng Ryo sang Phương Tây và khen ngợi cách Ryo tỏa ra áp lực.
Long Vương Luwin là Vua rồng sống ở lãnh địa Công tước Rondo của Ryo, thỉnh thoảng Ryo lại mang thịt tẩm gia vị hay cơm đến biếu.
Với Ryo, đó như quà biếu cuối năm hay đồ cúng.
Được dạy lại nhiều thứ, cậu thấy mình lời to.
Ryo: "Nhưng Abel cũng hay tỏa ra áp lực mà?"
Abel: "Hay tỏa ra? Thật á?"
Ryo: "Kiểu như... lúc duyệt binh ấy."
Abel: "À... thì là nghi thức mà. Đó là công việc của Vua. Nhưng so với cái đó thì áp lực của Ryo kinh khủng hơn nhiều."
Ryo: "Đâu có, thường thôi mà."
Được Quốc vương Abel khen ngợi, Ryo ngượng ngùng.
Ở Fengmu, cậu đóng vai Công tước đứng đầu thay mặt Quốc vương, nên được chính Quốc vương công nhận áp lực là điều rất đáng mừng.
Chiều hôm đó, hai người đến thị trấn Borhen.
Ryo: "Đội trưởng Lichu bảo Borhen đảm nhận vận tải thủy trên sông Nam Hà, công nhận lớn thật!"
Abel: "Ừ. Sông rộng thế này thì phải thế thôi."
Sông rộng ít nhất 1km, có khi tàu biển cũng đi vào được.
Ryo: "Chỗ này đáng mong chờ đấy!"
Abel: "Chắc sẽ tìm được tàu tốt."
Ryo: "Không phải! Đâu phải chuyện đó."
Abel: "Chuyện đó... chúng ta đến đây để tìm tàu mà?"
Ryo: "Ở thị trấn Borhen này, thứ chúng ta tìm thấy là đồ ăn ngon!"
Abel: "Không... ừ... chà... đừng có ăn nhiều quá đấy."
Hai người vào một nhà trọ khá ổn và ăn tối.
Và sáng hôm sau.
Ryo: "Ổ-Ổn mà, đi được mà..."
Abel: "Đang ngồi trên lưng Andalusia cơ mà."
Ryo: "Tôi có ăn nhiều quá đâu..."
Abel: "Không có sức thuyết phục tí nào."
Nhìn Ryo là biết đang khổ sở thế nào.
Tất nhiên là do no quá.
Không phải do ăn tối quá nhiều.
Tất nhiên bữa tối ăn cũng nhiều, nhưng ngủ một giấc là tiêu hết.
Coi như chưa ăn gì.
Vấn đề là bữa sáng ăn quá nhiều...
Ryo: "Không ngờ lại có cơm trắng ngon đến thế..."
Abel: "À, Cơm. Hồi ở rừng Rondo cũng thế, Ryo thích cơm thật đấy."
Đúng vậy, bữa sáng ở nhà trọ có cơm trắng cực ngon!
Không phải loại gạo hơi khô ở phía Nam lục địa, mà là loại gạo dẻo thơm giống hệt gạo Nhật Bản!
Ryo không ghét bánh mì, nhưng cậu mê cơm trắng.
Suốt thời gian qua Fengmu không được ở trọ nên lâu lắm mới được ăn cơm...
Ryo: "Chủ quan quá..."
Abel: "Mới sáng ra đã ăn cho cố vào..."
Ryo: "Đây là sự tin tưởng vào Abel và Andalusia. Còn lại nhờ cậu đấy..."
Abel: "Này..."
Phải mang theo gã ma pháp sư hệ Thủy vô dụng, nhưng Abel vẫn xoay sở tìm được tàu.
Một con tàu chở hàng, có mái che di động phòng khi trời mưa.
Tất nhiên chở được cả hai con ngựa.
Abel: "Đến Đế đô mất 4 ngày, bao ăn, 2 người 2 ngựa giá 4 đồng tiền vàng."
Ryo: "Rẻ thế. Thế thôi á?"
Abel: "Nghe bảo một tuần trước khách đi Đế đô đông lắm. Vì lễ đón dâu Công chúa nên ai cũng đổ về đó kiếm chác. Giờ thì sát ngày rồi nên vắng khách."
Ryo: "À, ai muốn đi thì đi hết rồi. Chúng ta không quan tâm nên lại gặp may!"
Hai người đã gửi một khoản tiền kha khá vào ngân hàng.
Rút ra một ít tiền mặt tiêu vặt, mỗi người cũng có 20 đồng tiền vàng.
So với số đó thì 4 đồng cho cả đoàn là quá rẻ.
Ryo: "Ngoài chúng ta ra cũng có khách kìa."
Abel: "Ừ. Kia là... binh lính à?"
Ryo nhìn thấy khoảng 10 người cả nam lẫn nữ đã lên tàu trước, Abel đồng tình.
Tàu chở hàng nên boong tàu rất rộng.
Tàu một tầng, dưới boong là hầm hàng.
Hầm hàng chứa đầy đồ nên khách phải ở trên boong.
Ryo: "Ở dưới ánh mặt trời vẫn thích hơn là chui rúc trong chỗ tối tăm chật hẹp."
Abel: "Mùa hè hay mùa đông thì vất vả đấy."
Hai người ngắm cảnh bờ sông từ boong tàu, phó mặc thân mình cho chuyến đi.
