Chương 0615: Ryo đấu với Phan
Phan: "Lên đây!"
Ryo: "Mời."
Khoảnh khắc tiếp theo, trận kiếm kích bắt đầu.
Phan tấn công, Ryo phòng thủ.
Đúng như dự đoán.
Nhưng có điều nằm ngoài dự đoán...
(Nhanh quá!)
Ryo gào thét trong lòng.
(Nặng quá!)
Ryo lại gào thét.
Kiếm của Phan quá nhanh, và cũng quá nặng.
Cậu đã đoán là cô ta sẽ mạnh hơn lần trước.
Nhưng rõ ràng là mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng!
Ryo: "Khác hẳn lần trước luôn!"
Ryo buột miệng than thở.
Phan: "Nếu giống lần trước thì sao thắng được?"
Ryo: "Không, lần trước đã nguy hiểm lắm rồi..."
Phan nghiêng đầu nói, Ryo nhăn mặt đáp.
Phan: "Ta đã cố gắng để biến Ryo thành Skeleton mà!"
Ryo: "Không cần cố gắng đâu..."
Phan: "Thích xương màu xanh đúng không? Yên tâm, ta sẽ làm cho màu lên đẹp."
Ryo: "Đã bảo là không muốn thành Skeleton mà..."
Áp lực đè nặng lên Ryo.
Có vẻ sẽ là một trận kiếm kích đầy cam go...
☆☆☆
Myun: "Đến mức này sao... đúng là trận chiến của những kẻ phi nhân loại."
Đô đốc Myun đứng xem lầm bầm.
Myun: "Không vào giúp thì Công tước Rondo sẽ bị giết mất..."
Abel: "Không được."
Abel ngăn Đô đốc Myun lại.
Abel: "Đó là trận chiến của hai người họ. Chúng ta không thể can thiệp."
Myun: "Nhưng mà..."
Abel: "Hơn nữa, tên Lau kia cũng không tha đâu."
Lau: "Định xen vào là ta băm vằm hết cả đám đấy."
Lau nói vẻ chán nản.
Không biết hắn có định làm thật không, nhưng chắc chắn hắn sẽ nổi giận nếu bị phá đám.
Lúc đó, dù không ở trạng thái tốt nhất, nhưng trừ Abel ra, những người khác chắc chắn sẽ bị giết trong nháy mắt.
Chênh lệch thực lực lớn đến thế...
Abel: "Không dùng ma pháp mà đấu với thứ đó thì nguy to. Đến tôi cũng thấy thế."
Abel nói bâng quơ.
Lau: "Ryo không dùng được ma pháp. Dùng là bị Phan cướp quyền kiểm soát hết."
Abel: "Đúng. Nhưng Phan lại dùng ma pháp thoải mái. Cùng sử dụng hệ Thủy... đúng là đối thủ khắc tinh nhất của Ryo."
Myun: "Ma pháp sư vượt qua cả Công tước Rondo?"
Nghe Lau nói, Đô đốc Myun kinh ngạc.
Theo ông biết, Ryo là ma pháp sư hệ Thủy ngang ngửa Lục Thánh Lowon khanh.
Đối thủ lại là ma pháp sư hệ Thủy vượt qua cả Ryo?
Abel: "Không Đô đốc Myun, bọn này nhìn thì giống người nhưng không phải người đâu, gọi là ma thú đi."
Abel đính chính nhận thức của Đô đốc Myun.
Lau: "Chà, tùy định nghĩa ma thú... nhưng với con người thì đúng là một loại ma thú thật."
Lau cười đáp.
Myun: "Ma thú...?"
Đô đốc Myun có vẻ vẫn chưa hiểu, nhăn mặt.
Abel: "Ryo đã nói về thân phận của các ngươi. Nên cậu ấy biết không thể thắng bằng kiểm soát ma pháp."
Lau: "Hô... Biết bọn ta là gì sao?"
Lau nheo mắt hỏi.
Abel: "Ừ, là rồng, mà còn là Long Vương nữa."
Abel khẳng định chắc nịch.
Lau: "Khá đấy. Chính xác."
Lau gật đầu.
Khoảnh khắc đó, Đô đốc Myun và thuộc hạ há hốc mồm đứng hình.
Nhìn đám người chết lặng, Abel nói tiếp.
Abel: "Chẳng lẽ ở Phương Đông rồng cũng trở thành sinh vật truyền thuyết rồi sao?"
Lau: "Ừ, cũng đúng. Hình dáng rồng mà con người hay tưởng tượng đã không xuất hiện mấy trăm năm nay rồi."
Abel: "Số lượng ít à?"
Lau: "Thanh Long (Rồng Xanh) bọn ta chỉ có ta và Phan thôi."
Abel: "Hả?"
Lau: "Cả hai đều là Long Vương nhé."
Abel: "Thật á..."
Thông tin bất ngờ khiến Abel kinh ngạc.
Lau: "Người thường cả đời không gặp rồng bao giờ. Thế mà Ryo gặp tận hai vị, Abel cũng gặp một vị Long Vương... Bất thường thật."
Lau cười lớn.
Vừa cười vừa ho sù sụ.
Abel: "Nghe nói Ryo có dấu ấn của Luwin. Hửm? Chẳng lẽ ta cũng..."
Lau: "Ừ, cả hai đều gặp Nullus rồi đúng không? Có dấu ấn của Nullus đấy, mờ lắm, cực kỳ mờ luôn."
Abel: "Từ bao giờ..."
Lau: "Dấu ấn của Long Vương ấy mà... như mùi ấy. Chạm vào động vật là ám mùi đúng không? Giống thế. Chỉ khác là ấn không dính vào tay hay áo quần mà dính vào linh hồn."
Abel: "Nghe khác nhau một trời một vực ấy chứ."
Abel nghiêng đầu trước giải thích của Lau.
Ám mùi vào tay với dính vào linh hồn làm sao giống nhau được.
Nhưng cậu chợt nghĩ ra.
Hai người trước mặt cũng là Long Vương.
Nghĩa là...
Abel: "Mùi của Lau và Phan có dính vào chúng tôi không?"
Lau: "A... không, cái đó không dính."
Abel: "Thế à? Tại sao?"
Lau: "Vì cơ thể này không phải bản thể."
Abel: "Nhắc mới nhớ hồi trước có nói muốn chiến đấu bằng bản thể."
Lần trước sau khi Ryo và Abel đấu với hai người, Phan đã nói câu đó.
Lau: "Dùng bản thể thì không thành trận đấu được. Xin lỗi hai người nhé."
Abel: "Không, chuyện đó là đương nhiên mà."
Abel nhớ lại Nullus ở Thành phố Vàng.
Đúng là nếu đối đầu với tồn tại cỡ đó... thì không còn là chiến đấu nữa.
Đừng nói ngón tay út, chỉ cần thổi hơi cũng chết.
Cảm nhận được sự chênh lệch đó.
Con người và rồng quá khác biệt.
Nhưng đám Thanh Long này có vẻ thích chiến đấu với các chủng tộc khác.
Nên mới dùng 'Vỏ' sao...?
Lau: "Lần trước ta đã hiểu là dùng cái 'Vỏ' này không thắng được. Nên lần này định nhét thêm 'nhân' vào. Và Phan đã thành công nhưng..."
Abel: "Lau thất bại nên thành ra thế này à."
Lau: "Ừ, xin lỗi vì không đấu được với Abel."
Abel: "Không, tôi không phiền đâu. Ngược lại không cần đánh mà vẫn lấy được thông tin thì tôi còn mừng ấy chứ."
Lau: "Đừng nói dối lòng mình."
Abel: "Hả?"
Lau cười nói, Abel không hiểu nhìn lại.
Lau: "Người cầm 'Ex' mà bảo mừng vì không phải chiến đấu... nói thế ai mà tin."
Abel: "Ngươi nói thế... Thanh ma kiếm này... tên là 'Ex' à? Nó nguy hiểm thế sao?"
Lau: "Nhìn ánh mắt ngây thơ thế kia làm ta cứ tưởng nhận thức của mình sai lệch đấy."
Lau cười khổ.
Lau: "'Ex' là kiếm của Richard."
Abel: "A... tôi cũng lờ mờ đoán được."
Đến Abel cũng nghĩ đến điều đó.
Richard... Vua Richard, người được mệnh danh là tổ trung hưng Vương quốc Knightley.
Lau: "Xác nhận chút, Abel là con cháu của Richard đúng không?"
Abel: "Đúng vậy."
Abel vừa trả lời vừa liếc nhìn Đô đốc Myun và thuộc hạ bên cạnh.
Tất cả vẫn đứng hình.
Có thể gọi là bất tỉnh khi đang đứng.
Lau: "Có vẻ có chuyện không muốn người ngoài nghe nên ta làm họ ngất rồi."
Abel: "Phiền ngươi quá."
Lau: "Đừng bận tâm. Về 'Ex', trừ Richard ra không ai dùng được."
Abel: "Không dùng được? Nghĩa là sao?"
Lau: "Ta cũng chỉ nghe loáng thoáng thôi, nhưng nghe bảo nếu bị kẻ đáng ghét cầm thì nó sẽ trở nên cực nặng, không nhấc nổi."
Abel: "'Ex' á? Thật sao..."
Abel rút thanh kiếm yêu quý ra ngắm nghía.
Vẫn tỏa sáng đỏ rực như mọi khi.
Abel: "Chưa từng nghe chuyện ma kiếm như thế... Ai bảo là nặng không cầm nổi thế?"
Lau: "Tất nhiên là Richard rồi."
Abel: "V-Vậy à..."
Lau không tỏa sáng xanh như lần trước, ngoại hình giống người nên Abel đôi khi quên mất hắn không phải người.
Đúng vậy, là Long Vương.
Sống hàng chục vạn năm... tồn tại hoàn toàn khác biệt với con người.
Lau: "Chắc thanh 'Ex' đó tuy tỏa sáng đỏ như ma kiếm, nhưng không phải ma kiếm đâu."
Abel: "Hửm? Không hiểu."
Lau: "Thôi kệ. Đến lúc sẽ hiểu thôi. Tạm thời Abel dùng được nghĩa là 'Ex' cũng công nhận cậu là chủ nhân tạm thời rồi."
Abel: "Tạm thời à. Nghĩa là phải nỗ lực hơn nữa để được công nhận chính thức nhỉ."
Nói xong, Abel gõ nhẹ vào thanh kiếm rồi tra vào vỏ.
Lau: "Đời người ngắn ngủi thật. Vất vả nhỉ."
Abel: "Thì... so với rồng mà. Nhưng dù không đấu với bản thể, vẫn có người chiến đấu được đấy thôi. Ryo đúng là hiện thân của sự nỗ lực."
Lau: "Công nhận. Mà thú thật ta cũng không biết Ryo có phải người thật không nữa."
Câu sau của Lau quá nhỏ, Abel không nghe thấy.
Trong khi Abel và Lau nói chuyện, trận chiến giữa Ryo và Phan vẫn tiếp diễn.
Lần trước, trong trận chiến, Ryo bị thương đầy mình.
Nhưng lần này...
[Keng, keng, keng...]
Tiếng kim loại va chạm nhỏ và cao.
Xen lẫn tiếng kiếm là tiếng những viên đá băng nhỏ Phan bắn ra bị thứ gì đó đánh bật.
Phan: "Ghê đấy Ryo. Tạo màng băng đánh bật ngay khoảnh khắc va chạm, rồi xóa màng băng ngay lập tức."
Ryo: "Xóa trước khi bị cướp thì sẽ không bị cướp."
Phan: "Triết lý ghê."
Ryo: "Không, tôi không hiểu ý cô lắm."
Phan thán phục, Ryo chỉ giải thích sự thật nên không hiểu cảm giác triết lý ở đâu.
Tạo ra khi cần, xóa đi khi không cần.
Làm cẩn thận những điều cơ bản nhất.
Ryo cho rằng đó là cốt lõi hành động của mình.
Nên cậu thực hiện nó một cách trung thành.
Nhưng...
Ryo: "Hự..."
Ryo rên lên một tiếng nghẹn ngào, bất ngờ bị thổi bay.
Với Ryo là bất ngờ, nhưng người đứng xem từ xa hiểu rõ chuyện gì xảy ra.
Abel: "Tự nhiên tạo ra cột băng to đùng đâm vào bụng Ryo hất bay đi?"
Lau: "Tấn công bằng khối lượng mạnh thật. Bên nhận chỉ dùng được quán tính trọng lượng cơ thể, còn bên dùng ma pháp tấn công có thể gia tốc... Thế giới này thật bất công."
Abel: "Khối lượng với quán tính... Đừng dùng từ ngữ giống Ryo thế chứ."
Lau: "Hửm? Thế à? Abel không được học trong thành à?"
Abel: "Ừ, không học."
Abel thành thật lắc đầu.
Lau: "Sớm muộn gì mọi người cũng dùng từ ngữ đó thôi."
Abel: "Thế à?"
Lau nói tỉnh bơ, Abel nhăn mặt.
Ryo: "Tự nhiên bị thổi bay."
Phan: "Khoảnh khắc va vào cái cây to phía sau, cậu dùng khối nước hấp thụ xung lực?"
Ryo: "Cô biết rõ ghê."
Phan: "Lau hay làm trò đó. Hắn gọi là Vật lý."
Ryo: "...Hả? Vật lý?"
Trong lời Phan có từ ngữ đáng kinh ngạc khiến Ryo mở to mắt.
Muốn nhìn sang Lau đang đứng cùng Abel một chút, nhưng Phan không cho cậu thời gian.
[Keng, keng...]
Ryo gạt liên hoàn kích của Phan.
Tất nhiên, đối mặt với thanh kiếm vung lên bởi sức mạnh phi nhân loại, đỡ trực diện bằng Murasame là điều nên tránh.
Murasame chắc không gãy... nhưng đỡ mãi thì tay Ryo hỏng mất.
Tuy nhiên, Ryo luôn thắc mắc.
Murasame là thanh kiếm có lưỡi băng tạo ra bởi Thủy ma pháp.
Nhưng dùng được trong không gian vô hiệu hóa ma pháp.
Và Phan trước mặt cũng không thể chiếm quyền kiểm soát.
Tiện thể hỏi luôn.
Ryo: "Thanh Murasame này... là kiếm băng, Phan không cướp quyền kiểm soát được đúng không?"
Phan: "Kiểm soát? À, ý là xóa bỏ hay chiếm làm của riêng hả. Ừ, không được."
Ryo: "Cái này dùng được cả trong không gian vô hiệu hóa ma pháp, tại sao nhỉ?"
Phan: "Ai biết? Hỏi trực tiếp người cho cậu là tốt nhất."
Ryo: "Sư phụ cho tôi cái này... không có đầu nên không nói được."
Phan: "Hả..."
Nghe Ryo nói, Phan mở to mắt ngạc nhiên.
Lần đầu tiên thấy Phan, người vốn ít biểu cảm, thay đổi sắc mặt lớn đến thế.
Phan: "Hắn... người cho Ryo thanh kiếm đó là Tiên Vương Thủy đúng không? Người cho cả áo choàng với giày ủng ấy."
Ryo: "Vâng, đúng thế."
Phan: "Không có đầu nên không nói được...?"
Ryo: "Vâng, chưa nói chuyện bao giờ."
Phan: "Quả nhiên hắn kỳ quặc thật, chả hiểu nổi."
Phan khẽ lắc đầu.
Có vẻ không hiểu nổi.
Với Ryo thì cái gì cũng khó hiểu.
Dù sao thì tình thế vẫn bất lợi áp đảo.
(Nhớ lại dinh thự Alba.)
Ryo nhớ lại trận chiến tại dinh thự Công tước Alba ở Twilight Land.
Kiếm kích trong không gian vô hiệu hóa ma pháp.
Đối thủ là kiếm sĩ hàng đầu của Land... à không, hàng đầu của Vampire.
Thua về sức mạnh, tốc độ, kỹ thuật cũng ngang ngửa...
(Lúc đó sức bền đã cứu mình.)
Ryo không gục ngã khiến đối thủ nôn nóng.
Nhưng lần này không mong chờ điều đó được.
Vì Phan đã từng bị Ryo đánh bại một lần.
Không ai nôn nóng tấn công cưỡng ép khi đối thủ từng thắng mình vẫn chưa gục ngã.
Vì biết đối thủ mạnh.
Ngược lại, dù thấy đối thủ gục ngã cũng sẽ do dự không dám lao vào kết liễu.
Sợ là bẫy.
Thua cuộc để lại vết sẹo tâm lý kéo dài về sau.
(Giá mà tận dụng được điều đó...)
Đúng vậy, điểm duy nhất Ryo hơn Phan.
Là từng thắng một lần.
Chỉ thế thôi.
Làm sao để khai thác vết sẹo tâm lý đó?
Nếu các yếu tố va chạm ngang ngửa nhau thì có thể dùng chiến thuật để làm lộ ra.
Cướp đi sự bình tĩnh của đối phương là bài học vỡ lòng trong đối kháng... bằng câu cửa miệng của Ryo.
Nhưng với chênh lệch sức mạnh và tốc độ thế này thì khó lắm.
Phan cũng hiểu rõ chênh lệch đó.
Trận chiến trước, cô ta đã hiểu sức mạnh và tốc độ của Ryo.
Và đã chuẩn bị để vượt qua nó.
Kết quả thể hiện rõ ràng.
Không thắng được bằng kiếm.
Không thắng được bằng ma pháp.
Vậy thì... đúng rồi, chỉ còn cách đó.
Ryo: "Hiện ra đi, Neil Andersen!"
Theo tiếng gọi của Ryo, vỏ dao găm phát sáng mờ ảo.
Ánh sáng của Giả Kim Thuật.
Tàu ngầm băng xuất hiện sau lưng Phan đang đối đầu với Ryo.
Khoảnh khắc đó, sự chú ý của Phan hướng về phía sau.
Đương nhiên rồi, cô ta thấy vỏ dao găm của Ryo phát sáng.
Biết là Giả Kim Thuật được thi triển.
Và cảm nhận được cái gì đó xuất hiện sau lưng.
Không thể nào dồn toàn bộ sự tập trung vào Ryo được.
Thất bại trong quá khứ, vết sẹo tâm lý thôi thúc cô ta kiểm tra phía sau.
Chính là lúc này!
Việc tạo ra Neil Andersen là mồi nhử.
Mồi nhử để di chuyển sự chú ý của Phan khỏi Ryo dù chỉ một chút.
Khoảnh khắc Phan định kiểm tra phía sau, Ryo hạ thấp trọng tâm lao vào.
Murasame từ dưới chém ngược lên tấn công Phan.
Quỹ đạo chém đôi người Phan.
Nhưng Phan đưa tay trái vào làm chệch hướng Murasame!
Tay trái Phan bị chém bay, nhưng đó không phải vấn đề.
Phan vừa lăn sang ngang vừa đổ người về phía trước, đâm thanh kiếm cầm tay phải ra.
Phía trước... là Ryo.
Ryo vừa tấn công xong... đúng hơn là đang lao vào kiếm của Phan.
Khoảng cách không thể né tránh.
Kiếm của Phan cắm phập vào vai trái Ryo, xoáy sâu cùng với đà xoay người.
Từ vai trở xuống... tay trái Ryo tê liệt.
Ryo: "Không sao cả! Rải, 'Thủy Lôi Hơi Nước Động II'! Ngư lôi Mark 256, 32 quả, mở cổng pháo trước. BẮN!"
Đáp lại tiếng gọi của Ryo, cổng pháo trước của Neil Andersen mở ra, ngư lôi được phóng đi.
Phan vừa lăn vừa lao về phía trước để giãn khoảng cách với tàu Neil Andersen xuất hiện sau lưng, nhưng 32 quả ngư lôi đuổi theo bén gót.
Phan: "Đóng băng!"
Hiểu ngay đó là vật tạo ra từ Giả Kim Thuật nên từ bỏ ý định chiếm quyền kiểm soát, Phan đóng băng toàn bộ ngư lôi.
Nhưng đó cũng là bẫy.
Nơi Phan lao đến để tránh Neil Andersen... là bãi mìn 'Thủy Lôi Hơi Nước Động II' vừa được tạo ra bởi 'Giả Kim Thuật'.
Khoảnh khắc chạm vào, thủy lôi kích nổ dây chuyền... Phan bị đóng băng.
Ryo: "Băng tạo ra từ Giả Kim Thuật. Phan cũng không cướp quyền kiểm soát được đâu."
Ryo bị thương nặng ở vai trái, nhưng đã thành công đóng băng Phan...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
