Mizu Zokusei no Mahoutsukai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Phần 3 – Chương 5: Thân vương Ryun - Chương 0614: Chân tướng sự việc

Chương 0614: Chân tướng sự việc

Abel: "Có hòn đảo thật kìa."

Ryo: "Có một ngọn đồi... nhưng hầu hết là bằng phẳng."

Ryo và Abel đứng ở mũi soái hạm nhìn về phía chân trời.

Không cần dùng ống nhòm cũng thấy hòn đảo.

Myun: "Một hòn đảo bình thường."

Jun Ka: "Vâng... Hòn đảo lớn thế này mà tàu tuần tra không phát hiện ra thì thật vô lý."

Myun: "Nghĩa là nó mới xuất hiện gần đây."

Jun Ka: "Đúng thế. Nhưng mà..."

Myun: "Ừ, chưa thấy rõ lắm nhưng có màu xanh kìa."

Jun Ka: "Chắc là rừng cây hay gì đó."

Đô đốc Myun và Thuyền trưởng Jun Ka cũng dùng ống nhòm quan sát hòn đảo.

Myun: "Dù mới xuất hiện thì cũng là do ma pháp hay chú pháp."

Jun Ka: "Hoặc là có từ trước nhưng bị <Ẩn Giấu>."

Myun: "Hừm. Nhưng ẩn giấu cả hòn đảo lớn thế này thì..."

Jun Ka: "Ma pháp sư hay Thuật sĩ của Dawei cũng không làm nổi."

Hai người thảo luận về các khả năng nhưng chưa đi đến kết luận chắc chắn.

Về Đế đô phải báo cáo với Hoàng đế.

Lúc đó chắc chắn sẽ bị hỏi: "Tại sao đến giờ mới phát hiện ra hòn đảo đó".

Phải chuẩn bị sẵn câu trả lời.

Người lúng túng trong tình huống đó không thể leo lên vị trí cao ở quốc gia khổng lồ như Dawei...

Myun: "Tức là có liên quan đến những kẻ không phải con người."

Jun Ka: "Chắc chắn rồi."

Đó là kết luận của Đô đốc Myun và Thuyền trưởng Jun Ka.

Kết luận này ảnh hưởng đến phương châm hành động của phân hạm đội.

Myun: "Công tước Rondo, phân hạm đội sẽ để soái hạm tiếp cận hòn đảo, còn các tàu khác sẽ chờ ở ngoài khơi đề phòng bất trắc."

Ryo: "Vâng, xin cứ làm theo ý ngài. Đừng lo cho chúng tôi, nếu thấy nguy hiểm cứ tự ý rút lui. Hai chúng tôi thì kiểu gì cũng xoay sở được..."

Ryo chấp nhận đề xuất của Đô đốc Myun.

Nếu bị cuốn vào và phân hạm đội chịu thiệt hại thì cậu sẽ áy náy lắm.

Khi đến gần đảo, họ nhìn thấy rõ hơn.

Ryo: "Phía bên kia đảo có tàu neo đậu kìa."

Abel: "Hạm đội của Phiên Vương quốc Komakyuta và Vương quốc Suje đấy."

Ryo: "May quá. Nếu thả người mà tàu bị chìm thì lại phải đòi bồi thường thiệt hại."

Abel: "...Đòi bồi thường từ hai kẻ Ruri đó á?"

Ryo: "Vâng. Gây phiền phức cho người khác thì bồi thường là thường thức xã hội mà."

Abel: "A, ừ... là thường thức của con người. Nhưng hai kẻ đó đâu phải con người, chắc không áp dụng được đâu."

Ryo: "Ra vậy, đúng thật. Khác biệt về thường thức đúng là phiền phức."

Ryo chấp nhận lời chỉ trích của Abel.

Bắt hai kẻ có vẻ là ma thú hệ Thủy chấp nhận thường thức của con người là điều khó khăn.

Vì họ không phải con người.

Abel: "Ít nhất thì họ sẽ giữ lời hứa trong 'Thư khiêu chiến' đã gửi."

Ryo: "Đúng vậy. Thả con tin, và nếu thắng thì cung cấp thông tin quý giá cho Dawei. Tôi tò mò về thông tin đó."

Hòn đảo có cầu tàu đủ lớn để soái hạm phân hạm đội cập bến.

Soái hạm từ từ cập bến.

Từ boong tàu có thể thấy hai người đứng ở phía bên kia cầu tàu.

Xa hơn nữa có vẻ là một đám đông.

Dẫn đầu là Ryo và Abel, mọi người xuống tàu.

Tất nhiên không phải toàn bộ thủy thủ đoàn.

Chỉ có Đô đốc Myun và 20 người giỏi cận chiến.

Những người khác quan sát từ trên tàu.

Ryo: "Cả hai đều không có màu xanh."

Abel: "Nhắc mới nhớ, lần trước gặp họ có màu xanh."

Ryo và Abel thì thầm.

Lần này hai kẻ Ruri có màu da giống con người... hơi rám nắng.

Lau: "Chào, Abel và Ryo... khụ khụ, mừng đã đến... khụ."

Lau và Phan của tàu ma Ruri chào đón họ.

Tuy nhiên, Phan với ngoại hình nữ giới chỉ im lặng vẫy tay.

Còn Lau với ngoại hình nam giới thì...

Abel: "Lau, ngươi... không sao chứ?"

Abel buột miệng hỏi thăm vì trông hắn có vẻ yếu.

Ho sù sụ liên tục.

Và cánh tay trái buông thõng như bị trật khớp vai.

Lau: "À, thực ra thí nghiệm thất bại ấy mà. Ho thì sắp hết rồi... khụ, tay thì chắc 2 tháng nữa khỏi... Nhưng tình trạng này thì không đánh đấm gì được. Nên lần này đối thủ chỉ có Phan thôi. Tức là Phan đấu với Ryo."

Ryo: "...Đối thủ của cô Phan mặc định là tôi à?"

Lau: "Đương nhiên rồi? Lần trước ta đấu với Abel, Phan đấu với Ryo còn gì?"

Ryo: "A, vâng..."

Lau khẳng định như lẽ đương nhiên, Ryo đành chấp nhận.

Tranh cãi cũng vô ích.

Quyền chủ động nằm trong tay họ.

Nhưng ở đây có một vị Vua không chịu để yên...

Abel: "Thế ta thắng mà không cần đấu à."

Lau: "Cái gì?"

Abel: "Được gọi đến mà Lau không đấu thì sao? Thế thì cái thông tin quý giá cho Dawei ấy, ở giai đoạn này đưa một nửa là hợp lý chứ?"

Lau: "Hừm..."

Lau và Phan nhìn nhau trước yêu cầu của Abel.

Phan có vẻ không hài lòng.

Nhưng Lau gật đầu.

Lau: "Abel nói có lý. Phan thí nghiệm thành công còn ta thất bại. Dù hoàn toàn do ngẫu nhiên, nhưng bảo là thua không cần đấu thì cũng đúng."

Phan: "Nhưng mà, Lau~"

Lau: "Phan được đánh là tốt rồi còn gì?"

Phan: "Thì cũng được nhưng mà~"

Phan bĩu môi bất mãn nhưng cuối cùng cũng gật đầu chấp nhận.

Lau: "Ta sẽ đưa một nửa thông tin đã hứa. Thông tin đó liên quan đến Đế quốc Chououchi. Đế quốc Chououchi là cái gì thì khỏi cần giải thích nữa nhé?"

Nghe cái tên Đế quốc Chououchi thốt ra từ miệng Lau, Ryo, Abel và Đô đốc Myun đều chết lặng vì kinh ngạc.

Không ngờ thông tin đó lại xuất hiện ở đây.

Lau: "Chắc các ngươi cũng biết cư dân bản địa của Đế quốc Chououchi là những kẻ không phải con người đúng không? Hoàng cung Dawei đã bị tập kích mà."

Abel: "Những kẻ không phải con người thuộc Đế quốc Chououchi... Ảo nhân thì ta biết. Nhưng dân số bao nhiêu thì ta chịu. Vốn dĩ dân số Đế quốc đó ta cũng không biết."

Abel trả lời câu hỏi của Lau.

Nhưng trả lời xong cậu mới nghĩ lẽ ra nên để Đô đốc Myun của Dawei trả lời thì hơn.

Nên cậu chuyển lời cho Đô đốc Myun.

Abel: "Đô đốc Myun, trung ương Dawei nhận thức đến mức nào?"

Myun: "Cũng như ngài Abel vừa nói. Ngoài ra tôi chỉ nghe nói họ đang gây hấn với nước Peiyu nằm giữa Đế quốc Chououchi và Dawei thôi."

Đô đốc Myun trả lời.

Nhưng Lau bồi thêm.

Lau: "Vụ gây hấn với Peiyu đó cũng là để tiến xuống phía Nam nuốt chửng Dawei đấy."

Myun: "...Hả?"

Đô đốc Myun thốt lên ngớ ngẩn trước lời nói quá sốc.

Abel: "Nuốt chửng Dawei để làm gì?"

Lau: "Có vài lý do. Nhưng cái đó không phải ta, mà là Phan sẽ nói nếu thắng."

Abel: "Đã đến nước này rồi..."

Lau: "Nói thế thì chịu."

Abel nhăn mặt, Lau nhún vai.

Phan nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng.

Phan: "Lau, nói hết luôn cũng được mà."

Lau: "Hả? Chưa đánh mà đã nói à?"

Phan: "Vì muốn biết thông tin đó mà Ryo nôn nóng tấn công rồi tự diệt thì chán lắm."

Phan nhìn Ryo nói với vẻ mặt không đổi.

Ryo ấp úng không biết làm vẻ mặt thế nào cho phải.

Có vẻ chiến thuật tấn công dồn dập ngay từ đầu đã bị đọc vị.

Phan: "Thế thì cho cả bọn Vương quốc Suje và Phiên Vương quốc Komakyuta nghe cùng luôn đi."

Thế là Hộ Quốc Khanh Kabui Somaru của Vương quốc Suje và Chủ thương hội Banders của Phiên Vương quốc Komakyuta cũng được gọi đến.

Kabui: "Ngài Ryo, ngài Abel, xin lỗi nhé."

Vừa đến, Kabui Somaru đã cúi đầu tạ lỗi.

Ryo: "Không, đâu phải lỗi của Hộ Quốc Khanh. Là lỗi của hai người này tự ý bắt giữ mọi người mà."

Lau: "Ừ, Ryo nói đúng. Nhưng để đạt mục đích chiến đấu với hai người thì đành chịu thôi."

Phan: "Ta đã đề xuất phương án khác là xâm lược Đế đô Dawei phá hủy một nửa thành phố thì có khi hai người sẽ chịu đánh, nhưng Lau bảo cách này hiền lành hơn."

Ryo: "Ừ, cách nào cũng không được hết."

Ryo phủ nhận cả đề xuất của Phan lẫn phương án thay thế của Lau.

Ryo: "Làm phiền người khác là không đúng với tư cách thành viên xã hội đâu."

Lau: "Bọn ta có phải người đâu."

Ryo: "Quên mất. Thế thì đành chịu thôi."

Lau: "Ừ, đành chịu thôi."

Thật sự là vậy sao?

Lau, Ryo, Phan... có gì đó lệch lạc ở đây?

Chỉ có Abel là khẽ lắc đầu.

Lau: "Nói thẳng ra, Đế quốc Chououchi định nuốt trọn toàn bộ các nước Phương Đông."

Ryo: "Tham vọng lớn đấy."

Lau: "Mục đích cuối cùng là chinh phục thế giới mà."

Ryo: "L-Lớn thật đấy..."

Ryo ngạc nhiên trước lời giải thích của Lau.

Chinh phục thế giới.

Giấc mơ của các Đại đế.

Đã sinh ra trên đời thì phải một lần mơ ước!

Ryo: "Có vẻ có một nhà lãnh đạo đầy tham vọng ngang ngửa Abel."

Abel: "Ừ, bớt dùng từ gây hiểu lầm đi nhé. Xung quanh toàn nhân vật quyền thế các nước đấy."

Ryo và Abel thì thầm rất nhỏ.

Về cơ bản, thân phận Abel = Abel Đệ Nhất chưa bị lộ.

Nhưng Abel nhận ra.

Abel: "Chinh phục thế giới nghĩa là không chỉ Phương Đông?"

Lau: "Đúng, cả Trung tâm nữa."

Abel: "Thật sao..."

Nhưng cậu nhanh chóng quay lại suy nghĩ.

Abel: "Lau, tại sao chúng muốn chinh phục Phương Đông, hay xa hơn là thế giới?"

Lau: "Lý do cụ thể thì ta không rõ."

Abel: "Cái gì? Thế mà ngươi khẳng định chắc nịch mục đích của chúng?"

Lau: "Đúng vậy."

Abel: "Tại sao dám khẳng định?"

Lau: "Ta và Phan, chừng nào còn ở trên biển, thì có thể biết được hầu hết những gì xảy ra ở Phương Đông."

Lau trả lời câu hỏi của Abel.

Phan bên cạnh gật đầu.

Năng lực của những kẻ không phải con người, con người không thể hiểu được...

Kabui: "Tôi có thể hỏi thẳng một câu không?"

Kabui Somaru hỏi Lau.

Lau: "Được, cứ hỏi."

Lau gật đầu.

Kabui: "Về việc này, khi về nước tôi phải báo cáo với Nữ hoàng Bệ hạ. Lúc đó cần phải nói rõ nguồn tin... Tôi có thể nói là từ tàu ma Ruri được không?"

Lau: "Được."

Kabui: "Nếu thế... tôi phải giải thích tàu ma Ruri khác hoàn toàn với các tàu ma khác. Nói thẳng ra, tôi không biết báo cáo của mình có được chấp nhận hay không..."

Lau: "Hộ Quốc Khanh là chức vụ rất cao đúng không? Quyền lực chỉ sau Quốc vương mà. Thế mà vẫn không được chấp nhận?"

Kabui: "Có khả năng đó."

Kabui Somaru hỏi thẳng thắn.

Nhìn thẳng vào Lau.

Lau: "Xin lỗi nhưng ngươi phải cố gắng thôi. Thông tin rắc rối nên càng phải hành động bằng mọi giá."

Kabui: "Hừm."

Lau: "Thế này nhé... Hộ Quốc Khanh. Đế quốc Chououchi rắc rối là do Ảo nhân, cái này thì rõ rồi chứ?"

Kabui: "Ừ, lúc bị bắt tôi có nghe qua."

Có vẻ họ đã bàn luận về chuyện đó.

Lau: "Số lượng Ảo nhân mà Đế quốc Chououchi sở hữu là không đùa được đâu. Nên khả năng cao sự kháng cự của con người sẽ dễ dàng bị đập tan."

Ryo: "Số lượng không đùa được?"

Ryo hỏi.

Lau: "Đúng. Khoảng 10 vạn."

Ryo: "Hả?"

Những Ảo nhân đó, 10 vạn?

Thú thật con số đó Ryo không hiểu nổi.

Abel và Đô đốc Myun bên cạnh cũng há hốc mồm.

Lau: "Nên giờ ta mới nói. Thực ra trong Ảo nhân cũng chia loại... nhưng dù sao thì ta nghĩ nên làm gì đó đi thì hơn. Thú thật bọn ta không quan tâm nước của con người ra sao. Ảo nhân chinh phục thế giới cũng kệ. Nhưng Ryo và Abel sẽ gặp rắc rối đúng không? Cả Đô đốc Dawei kia nữa? Nên ta mới bảo cho biết."

Phan: "Lau nói dối."

Nghe Lau giải thích, Phan lầm bầm.

Lau: "Này, Phan!"

Phan: "Lau ghét Ảo nhân lắm. Ngày xưa có nhiều chuyện mà."

Lau: "Ngươi cũng ghét Ảo nhân còn gì!"

Phan: "Ừ, ta cũng ghét~"

Hóa ra hai người Ruri cung cấp thông tin vì tư thù.

Tất nhiên, thế thì càng đáng tin hơn.

Myun: "Nghĩa là dù là siêu cường quốc Dawei, một mình ngăn chặn sự Nam tiến của chúng cũng không dễ dàng gì."

Lau: "Đúng vậy. Nam tiến không phải ngay lập tức. Nhưng không còn nhiều năm đâu."

Đô đốc Myun nói, Lau gật đầu.

Ryo: "Có nên báo cho Đại công quốc Atinjo không?"

Lau: "Không, không cần."

Ryo: "Tại sao?"

Lau: "Vì 'Hai người đó' biết rồi. Nên họ mới hành động dựa trên tiền đề đó."

Lau trả lời câu hỏi của Ryo.

Ryo và Abel nhìn nhau không nói gì.

Rồi gật đầu.

'Hai người đó' mà Lau nói là hai Ảo nhân của Đại công quốc Atinjo.

Đại công tước và em trai Công tước Herb.

Hai người đó biết Ảo nhân phương Bắc sẽ Nam tiến, nên đã sáp nhập Liên bang Gegish-Lu và Thành phố tự do Kubebasa để tập hợp sức mạnh.

Banders: "Cần phải về nước càng sớm càng tốt."

Chủ thương hội Thương Ngọc Banders nãy giờ im lặng đưa ra kết luận.

Hộ Quốc Khanh Kabui Somaru gật đầu.

Lau: "Hạm đội Vương quốc Suje và Phiên Vương quốc Komakyuta có thể xuất phát."

Lau đột ngột cho phép.

Abel: "...Được không?"

Abel nghi hoặc hỏi.

Lau: "Muốn về sớm để bàn đối sách chứ gì? Hạm đội Dawei cũng được phép."

Myun: "Tôi sẽ cho tàu nhanh về báo cáo Đế đô. Tôi ở lại đây chứng kiến đến cùng."

Đô đốc Myun nói rồi bắt đầu ra chỉ thị cho thuộc hạ phía sau.

Ryo: "Bảo là thắng mới cho biết mà..."

Abel: "Phan bảo nói cũng được mà."

Ryo: "Thế thì đâu cần đánh nhau nữa..."

Phan: "Ừ, nếu Ryo chịu thành Skeleton thì không cần đánh."

Ryo: "Vâng, tôi sẽ chiến đấu để tránh thành Skeleton."

Đúng vậy, Phan muốn biến Ryo thành Skeleton.

Từ trận chiến trên tàu ma lần trước đã thế rồi.

Ryo: "Nhắc mới nhớ, lần này ở trên đảo, thế tàu ma đâu?"

Lau: "Đang ở dưới biển."

Ryo: "À ừm... thế người trên tàu thở kiểu gì..."

Lau: "Skeleton không thở."

Ryo: "Ra vậy. Tiện ghê."

Phan: "Đúng không? Nên Ryo cũng..."

Ryo: "Xin kiếu."

Sau lời chào tạm biệt vội vã, hạm đội Vương quốc Suje và Phiên Vương quốc Komakyuta rời đảo.

Hai tàu nhanh của phân hạm đội Dawei cũng xuất phát về Đế đô.

Những điều này dẫn đến động thái chưa từng có trong lịch sử các nước Phương Đông... Ryo cũng không ngờ tới.

Trên đảo chỉ còn lại Lau, Phan, Ryo, Abel, Đô đốc Myun và 9 thuộc hạ.

Lau: "Chà, giờ thì hai người có thể thoải mái tận hưởng chiến đấu mà không lo lắng gì rồi."

Ryo: "Không, tôi chưa bao giờ tận hưởng chiến đấu cả."

Lau: "Ryo nói dối. Mặt tỉnh bơ mà nói dối."

Lau cười phủ nhận câu trả lời của Ryo.

Phủ nhận đầy tự tin.

Ryo: "Abel cũng nói đi. Ryo là ma pháp sư nghiêm túc, hiền lành, ghét đánh nhau."

Abel: "Tôi không nói dối như Ryo đâu. Không nói dối thế được."

Ryo: "Đồ phản bội..."

Phan: "Vậy thì, Ryo, làm thôi."

Ryo: "Đành chịu thôi. Thử xem ma pháp sư không dùng ma pháp chiến đấu được đến đâu vậy."

Phan vui vẻ nói, Ryo nhún vai chấp nhận.

Trận chiến thứ hai của hai người sắp mở màn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!