Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34716

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 23

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 3

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14239

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29527

Tập 07 Bay lên! Đôi cánh xé rách trời cao - Chương 307: Chào mừng tới thế giới này

Chương 307: Chào mừng tới thế giới này

Lấy ra [Quyền trượng Vĩnh Hằng - Thế Giới chi Tâm], cô gái tóc đen liền đứng dậy. Và như thể đang cử hành một nghi lễ thiêng liêng nào đó. Cô nhẹ nhàng đặt đỉnh của cây trượng lên vai cô gái rồng tóc vàng.

Cô cũng không hề nói những câu thừa thãi như: "Hãy thả lỏng, đừng chống cự." Với khế ước và tình cảm đã gắn kết, cả hai đã đạt đến mức độ tin tưởng tuyệt đối, giống như phía sau lưng nơi họ có thể hoàn toàn tin tưởng lẫn nhau. Nữ mục sư cũng không lo lắng về bất kỳ vấn đề nào trong việc phối hợp nghi lễ của cô rồng, mặc dù trên thực tế nó thuộc cấp độ rất cao và tiêu tốn năng lượng gấp nhiều lần so với một ma pháp Cấm chú cấp 10 thông thường. Ngay cả Willis cũng phải tiêu tốn gần một nửa MP và một lượng SP khổng lồ của cô để hoàn thành nó.

Ánh sáng màu đen trắng luân chuyển giữa viên đá quý trên đỉnh cây trượng. Lượng ma lực khổng lồ đổ vào khiến [Quyền trượng Vĩnh Hằng - Thế Giới chi Tâm] tỏa sáng rực rỡ, khuếch đại sức mạnh của pháp tắc [Luân Hồi] lên một mức độ chưa từng có.

Mặc dù cây pháp trượng cấp Thần khí này được Willis chế tạo riêng để sử dụng ma pháp thần thánh và tình cờ cô cũng dùng để đánh người, nhưng mà điều đó cũng không có nghĩa là nó chỉ có thể được sử dụng cho những mục đích đó. Trên thực tế, tám chữ: [Quyền trượng Vĩnh Hằng - Thế Giới chi Tâm] cũng không liên quan gì đến [Thánh Quang]. Về cơ bản, nó nên được coi là một vũ khí đa thuộc tính mới đúng.

Quyền năng tạo ra sự sống từ [Thế Giới chi Tâm](Trái Tim Thế Giới) bổ sung cho Thần cách [Luân Hồi] trong công việc như lần này, đã làm giảm đáng kể độ khó và tăng tỷ lệ thành công.

Dĩ nhiên, kỹ năng mà Willis đang sử dụng hiện tại không được phân cấp, hay nói đúng hơn, tất cả các kỹ năng của Linh Hồ vu nữ Minh Hy về cơ bản chỉ được chia thành các khái niệm cấp độ một cách tương đối.

Tính cách của con cáo lười biếng kia rất phóng khoáng tự do và không bị ràng buộc, không quan tâm đến các quy tắc và quy định cụ thể. Chẳng hạn như cấp độ một, hai, ba, bốn hay năm.

Tuy nhiên, ngay cả như vậy, chiêu thức này vẫn là một trong những thủ đoạn hàng đầu của cô ta, thậm chí có thể so sánh với Áo Nghĩa(chiêu thức tối thượng) độc quyền của Linh Hồ vu nữ, [Bờ bên kia như máu, Âm Dương lại đảo lộn].

Về mặt lý thuyết, đây là một loại [Ma pháp siêu cấp].

Nó bắt nguồn từ những pháp tắc sâu xa mà Minh Hy đã thấu hiểu sau khi tạo ra [Huyễn thế] và mô phỏng một số quá trình tiến hóa của thế giới. Chính nhờ điều này mà Linh Hồ vu nữ đã chia Ngự Hồ Thần - Không Ngấn thành hai cá thể, [Không] và [Ngấn], từ đó chia tách quyền năng [Không Gian] từ một thành hai. Do đó, theo một nghĩa nào đó, điều này tương đương với [Sáng tạo Pháp tắc].

Loại tài năng này thật là hiếm có kể cả trong lịch sử. Mặc dù Willis chưa bao giờ ưa được con cáo ranh mãnh kia luôn có mưu mô chống lại mình, nhưng cô cũng phải thừa nhận rằng tệ kia quả thực là rất có năng lực.

Theo những ký ức mà Minh Hy để lại, cô ấy đã khá vội vàng và bị ép buộc phải sử dụng chiêu thức này vì chưa có thời gian hoàn thiện một số chi tiết. Khi sử dụng nó lên Không Ngấn, cô ấy thậm chí còn mắc một số sai lầm và suýt nữa gây ra vấn đề với Thần cách của Không Ngấn.

Trong nỗ lực khẩn cấp để sửa chữa sai lầm và bảo vệ người bạn thân yêu quý của mình, Minh Hy đã sử dụng gần như mọi biện pháp có thể. Cộng thêm sự hao tổn khủng khiếp do việc sử dụng kỹ năng siêu cấp này gây ra, thần hồn của cô ấy(Minh Hy) đã bị tổn hại cực kỳ nghiêm trọng ngay tại chỗ. Cho dù có là Willis hiện tại cũng cảm thấy khó mà chữa được. 

Vết thương này thực sự vẫn chưa lành khi cô ấy và Ngấn rời khỏi Cổ Linh Vực và bắt đầu kế hoạch bí mật của họ. Đây là một trong những lý do chính khiến Minh Hy có linh cảm và cảm thấy rằng cô ấy có thể sẽ không thể sống sót mà trở về quê hương an toàn.

Khác với việc chỉ đơn thuần tạo ra sự sống, một pháp tắc đích thực có thể tạo ra một [Chủ Thần] từ hư không. Mặc dù vẫn không thể so sánh với [Thủy Nguyên chi Quang](Ánh sáng Nguyên thủy) thực sự tạo ra các loại pháp tắc từ con số không, nhưng rõ ràng nó lại sâu xa và khó nắm bắt hơn [Thần của Nghịch Lý] chỉ đơn giản là sao chép và mô phỏng lại mọi thứ theo chiều ngược lại.

Vì điều này không được phép theo [Quy tắc].

Tuy nhiên, sau lần thử với Không Ngấn, Minh Hy đã tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm trên thực tế. Tất cả những nội dung kiến thức mà cô ấy chưa kịp tiếp thu hết đều được Willis thừa hưởng cùng với Thần cách. Thêm vào đó, cô giờ còn mạnh hơn cả thời kỳ còn là Linh Hồ vu nữ. Tiểu thư mục sư tự tin rằng mình có thể hoàn thiện lại kỹ thuật [Sáng tạo Thần minh] tuyệt vời này và làm cho nó hoàn hảo hơn nữa với chi phí tương đối thấp.

Ánh sáng màu đen trắng phát ra từ đầu cây trượng xâm nhập vào cơ thể cô gái rồng tóc vàng. Thực hiện theo quy trình đã được lên kế hoạch vô số lần, cô gái tóc đen nhắm đôi mắt xinh đẹp của mình lại, để ý thức hòa nhập với thần lực của [Luân Hồi] đang chảy và thân thể của Long Thần, tìm kiếm [Sơ Thủy chi Hỏa] có thể thiêu đốt vạn vật và sinh ra sự sống mới.

Thần lực màu vàng rực rỡ và áp đảo không hề phản ứng trước sự xâm nhập của vật thể lạ. Tiểu thư Long Thần chỉ ngoan ngoãn ngồi trên cỏ xanh, kiềm chế và ngăn cản thứ sức mạnh phi thường bên trong cơ thể, thứ sức mạnh thậm chí có thể xé toạc cả [Vận mệnh] vô hình. Cô cuộn mình và dẫn dắt luồng ánh sáng đen trắng gợn sóng tiến về phía trước như một con rồng đang quấn quanh.

Việc tiếp xúc giữa tinh thần và linh hồn còn thân mật và hài hòa hơn cả việc tiếp xúc thể xác. Chúng trôi chảy duyên dáng, đung đưa và uốn lượn, như hai thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần nắm tay nhau dạo bước trên sóng biển, tạo nên một điệu nhảy huyền bí mà không ai có thể nhìn thấy.

Với sự hợp tác hoàn toàn của Hiểu Quang, Willis nhanh chóng cảm nhận được thứ đó.

Ngọn lửa vàng rực rỡ, vô song ấy, dường như nuôi dưỡng vạn vật trong vũ trụ, chính là khái niệm có tên là [Thần cách], đang âm thầm cháy bỏng sâu bên trong con rồng khổng lồ.

Đây là hình dạng mà đứa trẻ đó đang tồn tại hiện nay.

Sức mạnh của cô ấy dần dần tăng lên.

"Xèo xèo...!"

Mặc dù ngọn lửa màu vàng này hoàn toàn được Hiểu Quang kiểm soát và sẽ không tấn công nữ mục sư, nhưng bản chất của [Sơ Thủy chi Hỏa], đủ sức thiêu rụi toàn bộ thế giới thành tro bụi, vẫn là thứ mà không một thế lực hay suy nghĩ bên ngoài nào có thể trực tiếp chạm vào. Khoảnh khắc nó tiếp xúc, một âm thanh khàn khàn như thể bị bỏng nặng ập đến. Phản hồi từ cuối suy nghĩ thậm chí còn khiến đôi mắt nhắm nghiền của Willis vô thức nhíu mày.

Linh hồn không thể miễn nhiễm được với nỗi đau—Willis vừa xác nhận điều này bằng chính trải nghiệm của mình.

Bất kỳ nỗ lực nào nhằm can thiệp vào khái niệm [Thần cách], một khái niệm tối cao liên quan trực tiếp đến sự sáng tạo và gần như vượt lên trên nhân quả, chắc chắn sẽ dẫn đến một phản ứng dữ dội(phản phệ) không thể tưởng tượng nổi. Phản ứng dữ dội này không thể thay đổi bằng ý chí, mà là một quy luật thuần túy, một ranh giới không thể vượt qua.

Không có gì tự nhiên mà có được hay xuất hiện. Bản chất của sự sáng tạo là một loại trả giá, để có được thứ gì đó, người ta phải trả một cái giá tương đương.

Dường như cảm nhận được mối nguy hiểm, luồng ánh sáng vàng hình rồng đã dẫn dắt và đồng hành cùng luồng ánh sáng đen trắng đến nơi này dường như trở nên hoảng loạn, liên tục xoay tròn như thể đang cố gắng thể hiện điều gì đó một cách lo lắng, cho đến khi Willis truyền đạt một ý nghĩ tượng trưng cho việc cô không sợ hãi và kiên định, dòng suy nghĩ này dần dần làm dịu bớt sự lo lắng của luồng ánh sáng kia.

Tất nhiên là vì Minh Hy cũng đã từng gặp phải tình huống như thế này trước đây, nên làm sao cô lại không lường trước được chuyện này chứ?

Chỉ là đã lâu rồi cô chưa cảm nhận được nỗi đau thực sự. Vậy nên cô tạm thời vẫn chưa quen với nó.

Chẳng mấy chốc, ánh sáng màu đen trắng lại cuộn xoáy quanh nó, len lỏi vào ngọn lửa vàng giữa tiếng xèo xèo, giống như một chiếc bàn là nung nóng da thịt, biến thành những chiếc kim nhỏ đâm xuyên qua sợi chỉ, như thể một nghệ nhân đang dệt nên một kiệt tác từ chất liệu màu vàng này.

Willis đã từng làm điều tương tự khi tạo ra [Tuyết Dực], nhưng vào thời điểm đó, sự hiểu biết của cô về các quy tắc và pháp tắc còn khá hạn chế, và cô chủ yếu dựa vào kỹ năng tạo ra sự sống của [Quyền trượng Vĩnh Hằng - Thế Giới chi Tâm], vốn chỉ phục vụ mục đích tương tự là cung cấp SP và ma lực thôi.

Mỗi lần ánh sáng đen trắng đan xen vào nhau, một ngọn lửa nhỏ sẽ bùng lên từ ngọn lửa vàng, rồi được bao quanh như một dòng chảy ánh sáng. Khi quá trình này tiếp diễn, những vệt lửa bao quanh càng trở nên mạnh mẽ hơn rõ rệt, như thể chúng đang dần dần nạp nhiên liệu cho ngọn lửa và trải qua một sự biến đổi nào đó.

Thể tích của ánh sáng đen trắng liên tục thu hẹp khi [Sơ Thủy chi Hỏa] bùng cháy và nuôi dưỡng những ngọn lửa mà nó mang theo, nhưng ngày càng nhiều năng lượng từ bên ngoài đổ vào, duy trì một trạng thái cân bằng nhất định.

Đây chính là tầm quan trọng của nền tảng. Một khi sức mạnh không đủ, quả cầu [Sơ Thủy chi Hỏa] thứ hai bị tách ra rất có thể sẽ ngay lập tức va chạm với phần chính của ngọn lửa kia theo bản năng, thậm chí có thể gây ra sự hủy diệt và thảm kịch cho cả hai bên.

Hồi xưa, Minh Hy suýt nữa đã vấp ngã ở bước này vì cô ấy đã đánh giá thấp cái giá phải trả cho kỹ năng này.

Cho đến một thời điểm nhất định, ánh sáng đen trắng đột nhiên rung chuyển, và tất cả những ngọn lửa vàng bám vào nó đều bị hất văng ra. Chúng sau đó hợp nhất lại với nhau như những dòng sông đổ ra biển, và thực sự biến thành một [Sơ Thủy chi Hỏa] hoàn toàn mới, nhỏ hơn một chút so với ngọn lửa vàng ban đầu và lặng lẽ trôi nổi bên cạnh nó!

Toàn bộ thần niệm và sức mạnh của cô lập tức trở lại cơ thể. Đôi mắt màu xanh bạc tuyệt đẹp của Willis mở to, cô liền giơ cao cây trượng đang đặt trên vai thú cưng của mình lên không trung, như thể đang dẫn dắt thứ gì đó, và hét lên bằng một giọng sắc bén!

"Nhân danh thế giới, ta ban cho ngươi sự sống!"

"Bùm~!"

Ngay lập tức, ngọn lửa vàng nhỏ kia hiện ra và bay ra từ cơ thể cô gái tóc vàng, bùng lên giữa không trung và bao phủ lấy cô bằng ánh sáng rực rỡ vô tận, hướng thẳng về phía người tạo ra Ngài!

Khi ánh sáng le lói dần tan biến, một cô bé tóc vàng, trần truồng, trông chỉ khoảng 13 hay 14 tuổi, với cặp sừng rồng ngắn và cái đuôi nhỏ xinh, đột nhiên xuất hiện từ hư không trong vòng tay của tiểu thư mục sư.

"Chủ nhân!"

Gần như cùng lúc đó, Hiểu Quang mở mắt và nhảy lên như chớp, lập tức xuất hiện phía sau Willis và dùng thân hình có phần đầy đặn, dẻo dai như thạch của mình đỡ lấy cô gái tóc đen đang vô thức hơi ngả người về phía sau. Nhưng trước khi Hiểu Quang kịp nói thêm điều gì lo lắng, người kia đã đứng dậy, lau đi giọt mồ hôi không hề có trên trán và hít một hơi thật sâu.

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, vẻ tái nhợt trên khuôn mặt thanh tú của Willis đã hoàn toàn biến mất. Dưới ánh mắt quan sát đầy lo lắng của thú cưng nhà mình, tiểu thư mục sư lắc đầu và nhanh chóng lộ vẻ mặt nhẹ nhõm.

"Không sao, ta không bị thương. Chỉ là do ta đã tiêu hao rất nhiều năng lượng, lại thêm tình huống ngọn lửa kia đã đánh trúng linh hồn ta, thiêu đốt ta khá đau đớn. Thế nên, ta có hơi mất bình tĩnh trong giây lát. [Sơ Thủy chi Hỏa] quả thực rất mạnh mẽ..."

"Tuy nhiên, so với con cáo hôi hám nào đó, cái giá để thành công này nhỏ bé đến mức khó có thể coi là một khoản lỗ. May mắn thay toàn bộ quá trình này diễn ra tương đối suôn sẻ."

Với lời giải thích đơn giản, Willis lấy ra từ kho đồ một chiếc váy tây màu đen được may đo riêng cho Tiểu Quang, che đi thân hình còn non nớt, trắng nõn như ngọc của cô bé. Sau đó, cô cúi đầu và cùng với "Mẹ của đứa trẻ này" cũng đã đến bên cạnh, rồi cả hai đều nhìn vào hình dáng quen thuộc trong vòng tay mình.

Nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp giống hệt mình hồi nhỏ, cô gái rồng cũng không khỏi khẽ thốt lên kinh ngạc.

"Chuyện này thực sự là không thể tin được... Ta chưa bao giờ tưởng tượng rằng ta và cô ấy lại có thể thực sự tách rời và trở thành hai cá thể độc lập như thế này. Sức mạnh mà ngài mới đạt được không hề thua kém [Sơ Thủy chi Hỏa]. Không hổ là chủ nhân nhà ta.”

"Không phải đâu, ta chỉ gặp may thôi... Em mới là người thực sự nỗ lực. Dù sao thì, em cảm thấy cơ thể thế nào? Có gì không ổn không?"

Gần như không cần suy nghĩ, cô gái lắc đầu và mỉm cười. Cô đã trở thành [Long Thần] và có thể ngay lập tức hiểu được trạng thái của bản thân bất cứ lúc nào.

“Không có vấn đề gì cả. Về mặt logic, vì chủ nhân đã tách ra một lượng sức mạnh lớn như vậy khỏi thần lực của ta, nên quyền năng mà ta có thể kiểm soát cũng phải bị giảm đi rất nhiều. Nhưng trên thực tế, mặc dù có một chút mất mát, nhưng chỉ khoảng 10% hoặc 20% thôi. Trừ khi đó là một trận chiến sinh tử với kẻ địch cùng cấp hoặc mạnh hơn, nếu không thì khó mà nhận thấy sự khác biệt nào.”

"Thành thật mà nói, tác động từ ảnh hưởng của nó đã ít hơn nhiều so với dự kiến. Dù sao thì ta cũng không chỉ dựa vào ngọn lửa này để chiến đấu đâu. Vậy nên, Chủ nhân cũng không cần phải lo lắng."

"Vậy sao...? Thế thì tốt quá."

Chỉ sau khi nghe những lời của Hiểu Quang, Willis mới cảm thấy yên tâm.

Mặc dù Không và Ngấn đã tách ra thành hai, nhưng là do khả năng lúc đó của Minh Hy vẫn chưa đủ. Hơn nữa, kỹ thuật này cũng không đạt được hiệu quả hoàn hảo như mong đợi. Đó là lý do tại sao nó có rất nhiều hạn chế.

Dĩ nhiên, mặc dù trường hợp của Hiểu Quang Tiểu Quang đã có tiến bộ rất nhiều, nhưng họ vẫn còn rất xa mới thực sự "Chuyển hóa Thần cách chia thành hai phần hoàn toàn không thay đổi". Tiểu thư mục sư đã cố gắng hết sức, nhưng rốt cuộc cô không thực sự là toàn năng.

Có lẽ chỉ có [Thủy Nguyên chi quang](Ánh sáng Nguyên thủy) trong truyền thuyết, thứ được cho là đã tạo ra vạn vật và các pháp tắc trên thế giới, mới có thể đạt được sự hoàn hảo tuyệt đối.

"Chủ nhân, cô ấy đã tỉnh rồi."

Lời nhắc nhở của Hiểu Quang đã kéo Willis trở lại thực tại sau khoảnh khắc trầm ngâm ngắn ngủi. Cô cúi đầu xuống lần nữa, và cùng lúc đó, cô bé rồng nhỏ nhắn đang nằm trong vòng tay cô như một nàng công chúa, mở đôi mắt màu vàng óng ánh, vẫn y như lúc trước, rồi nhìn thẳng vào mắt tiểu thư mục sư.

“………………”

“………………”

Hai cô gái hai mặt nhìn nhau, nhưng rồi hai bên lại im lặng trong sự ngượng ngùng, tạo nên một bầu không khí khá khó xử.

Một lần nữa, Willis lại cảm nhận sâu sắc những điểm tương đồng và khác biệt nổi bật giữa cô bé trong vòng tay mình và thú cưng Long nương quen thuộc nhà mình.

Suy cho cùng, nếu đổi lại thành Hiểu Quang nằm ở cùng một chỗ như thế này, chắc hẳn cô ấy sẽ phấn khích vươn tay ra để ôm mình, vẫy đuôi và cọ xát vào người mình như một chú cún con...

"Này tên kia! Cô đang được chủ nhân ôm đấy, nên hãy tỏ ra vui vẻ hơn nữa đi! Nếu không vui, thì mau đổi chỗ cho ta đi!!!"

Thấy chưa? ...Mình nói có sai đâu?

Nhận thấy cô gái rồng lớn bên cạnh đang bắt đầu nhảy nhót trong cơn giận dữ, cô gái rồng nhỏ liền quay đầu nhìn. Khi quay lại, vẻ bình tĩnh trong mắt cô bé đã biến thành một chút nghi ngờ.

"Chủ nhân? Chuyện gì đã xảy ra vậy? Chẳng phải em đã hợp nhất với cơ thể ban đầu rồi sao? Tại sao lại xảy ra chuyện này...?"

Không thể cưỡng lại việc liếc mắt nhìn vào con rồng nào đó bên cạnh lần nữa, Tiểu Quang lại nói thêm.

“Thậm chí một phiên bản khác của chính em cũng đang ở đây. Hai chúng ta, vốn ban đầu là một, cùng tồn tại. Cho dù đó là một giấc mơ hay một ảo ảnh, thì chuyện đó cũng quá phi lý rồi.”

Tiểu thư mục sư chỉ mỉm cười rồi nói.

"Thật tuyệt khi được sống phải không? Đừng quên, chúng ta vẫn còn lời hứa bằng ngón tay út(móc tay) chưa được thực hiện. Hơn nữa, ta không có thói quen dễ dàng thất hứa đâu~"

Thả cô nhóc loli đang cầm trong chiếc váy xinh xắn, thơm ngát trong vòng tay xuống đất, đôi chân trần trắng nõn của cô bé bước lên thảm cỏ xanh, những chiếc chuông nhỏ tự nhiên ở mắt cá chân kêu leng keng du dương. Cô bé cầm lấy chiếc váy nhỏ tinh tế được may đo riêng cho mình, khéo léo mặc vào, rồi cẩn thận nhìn quanh trước khi ngẩng đầu nhìn hai cô gái bên cạnh, vẻ mặt trầm ngâm.

"Chuyện này dường như không phải là ảo ảnh... Chuyện quái gì đã xảy ra vậy? Lẽ ra em đã phải hợp nhất với cơ thể ban đầu của mình bên trong hang động đó và biến mất rồi. Chẳng lẽ đã có chuyện gì đó không ổn sao? Nhưng dù vậy, làm sao cả hai chúng ta lại cùng xuất hiện ở thế giới thực cùng một lúc..."

Tiểu thư mục sư liếc nhìn cô gái tóc vàng bên cạnh với vẻ chế giễu.

"Mẹ của đứa trẻ kia, bà hãy mau giải thích đi?"

Nhưng Long Thần bệ hạ vẫn bĩu môi và khoanh tay, dường như vẫn còn bực bội vì phản ứng lạnh nhạt của "con gái" mình trước sự tiếp xúc thân mật của người nào đó

"Không. Chủ nhân, chính ngài tự nói đi với cô ấy đi. Dù sao thì, ta cũng chẳng làm gì cả... Hừ."

Mỉm cười và lắc đầu, Willis, người đã sớm quen với tính khí tùy hứng như vậy, cô cũng không để tâm đến chút thất thường này. Thay vào đó, cô cảm thấy một cảm giác ấm áp khó tả trong tình huống này và khẽ gật đầu nói.

"Được rồi, thực ra mọi chuyện là thế này..."

Sau khi dành một hồi giải thích đầu đuôi tình hình cho Tiểu Quang dưới ánh mắt nghi ngờ của cô bé, tiểu thư mục sư đã kết thúc lời giải thích một chiều của mình bằng một cái vỗ nhẹ lên đầu, quan sát biểu cảm của cô bé thay đổi từ bối rối sang kinh ngạc, rồi dần dần trở lại vẻ suy tư.

"Vậy là từ hôm nay trở đi, em chính là một cá thể hoàn toàn độc lập. Hãy nhớ giữ gìn mối quan hệ tốt khi ở chung với Hiểu Quang. Cô ấy đã phải trả một cái giá rất đắt để cho em có cơ hội có được cuộc sống lần thứ hai đó."

"Không, không, người thực sự bỏ ra nhiều công sức nhất chính là Chủ nhân..."

Thấy vẻ mặt đáng yêu của tiểu thư Long Thần lập tức quay mặt đi vì xấu hổ, cô gái tóc đen lại mỉm cười hạnh phúc và suy nghĩ một lát trong khi chống cằm lên tay.

"Ừm...chúng ta vẫn chưa thực sự hiểu biết về nhau. Hơn nữa, chúng ta chưa có khế ước(hợp đồng) nào giữa hai bên, mà việc gọi nhau là 'con gái' nghe có vẻ lỗi thời quá...Vậy thì, từ hôm nay trở đi, Tiểu Quang sẽ là em gái chung của chúng ta! Giống như chúng ta đã thông báo với mọi người ở bên ngoài trước đây, nghe được không?"

"Ồ? Ta không cảm thấy phiền đâu, nhưng cô ấy..."

Trong khi cô gái rồng lớn hơn vẫn còn cảm thấy lúng túng, thì cô gái rồng nhỏ hơn đã thích nghi với tình huống một cách nhanh chóng đáng kinh ngạc, liền gật đầu, khẽ hé môi anh đào và hơi cúi đầu chào.

"Từ giờ trở đi, mong các chị hãy chăm sóc em thật tốt nhé."

Hiểu Quang hơi giật mình, nhưng nhanh chóng nở một nụ cười đầy ẩn ý. Cô chủ động bước tới, bắt tay với cô bé trông gần như giống hệt mình, và hơi nắm chặt tay.

"Ta muốn nói rõ điều này trước: Làm em gái của ta cũng không dễ dàng đâu. Hãy chuẩn bị tinh thần đi."

Không hề né tránh ánh nhìn của Long Thần bệ hạ , Tiểu Quang chỉ bình tĩnh đáp lại, đôi mắt dọc màu đỏ vàng của cô bé dường như lập lòe như có một ngọn lửa, trong khi bàn tay cô lại khẽ tăng cường sức mạnh để nắm lại.

"Em luôn sẵn sàng để nhận giáo dục rồi, chị à."

Ặc, về bộ mặt cạnh tranh và bản tính háo thắng, quả thực là cả hai cô nhóc này đều giống nhau đến mức không thể nào giống hơn được nữa…

Lắc đầu với vẻ bất lực, Willis bước nửa bước về phía trước, xoa đầu cả hai cô Long nương, một lớn một nhỏ, rồi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cả hai. Ba người cùng bước về phía [Thần miếu của Rồng] đang sáng rực dưới ánh đuốc của ban đêm ở phía xa.

"Ngừng tranh cãi ở đây đi, chúng ta mau đi thôi. Vẫn còn thời gian đấy."

"Chị?"

"Hả? Ngài định đi đâu vậy, chủ nhân?"

"Ồ, tất nhiên là chúng ta sẽ đi dạo chợ đêm rồi! Chúng ta đã thống nhất đi cùng nhau từ trước rồi, vậy tại sao không phải là hôm nay nhỉ? Ta nghĩ hôm nay cũng là một ngày tuyệt vời đó!"

Được cô gái tóc đen dẫn đầu, hai cô gái hai mặt nhìn nhau và lần lượt bước vài bước về phía trước. Nhưng đúng lúc này, tiểu thư mục sư đột nhiên dừng lại và quay người lại. Như thể nhớ ra điều gì đó, dưới ánh sáng của hàng ngàn ngọn đèn đuốc xa xa phía sau lưng cô, một nụ cười trang nghiêm và dịu dàng lần đầu tiên xuất hiện trên khuôn mặt thánh thiện của cô.

"À đúng rồi, có một điều mà ta chưa từng có cơ hội nói trước đây. Bây giờ, hãy để ta nói ra nhé."

"Chào mừng trở lại, và... chào mừng đến với thế giới này, thành viên quan trọng nhất trong gia đình của ta~"

===================================

Tập 7: Bay lên! Đôi cánh xé rách trời cao! — Hết

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Note: Ít nhất là sức của Hiểu Quang hiện tại là var được với Chủ Thần rồi nhé — có Thần quốc rồi mà Note: chữ ở đây thay đổi thành 祂 = ngôi xưng của thực thể cấp Thần – tức là Tiểu Quang có sức mạnh cấp Thần nhé Note: tức là chiến lực còn lại của Hiểu Quang thấp đi 2/10 thôi - vẫn var được tốt Note: Là kiểu bế công chúa — nhìn vào ảnh bìa Tập 07 =)))) Note: Vậy là xưng hô của Tiểu Quang sẽ luôn là vai em gái chung nhé  Note: ở đây ghi là 的家人 = gia nhân = Người nhà —-- không có nghĩa là như thuộc hạ đâu