Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34716

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 23

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 3

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14239

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29527

Tập 08 Hoàng hôn của Cự Xà - Chương 01: Cuộc trò chuyện trước khi chia tay!

Chương 01: Cuộc trò chuyện trước khi chia tay!

Tại Thành phố Học viện Sainz, Học khu số 7, tại nhà riêng của tiểu thư Willis.

"Thật sao... Cô đang chuẩn bị quay về rồi à?"

Nhìn cô gái mắt hai màu ngồi thẳng lưng trước mặt, hai tay đặt gọn gàng trên đùi, trông lo lắng như một học sinh đang báo cáo tiến độ học tập cho một giáo viên chủ nhiệm hói đầu, tiểu thư mục sư lẩm bẩm một mình, lặp lại lời của cô gái, rồi nhanh chóng lắc đầu và mỉm cười.

"Chuyện như vậy, chỉ cần có người đến đây chuyển lời là đủ. Cô không cần phải chạy đến tận đây để giải thích. Hơn nữa, đừng có tỏ vẻ đang 'Báo cáo với cấp trên!' với ta. Xét cho cùng, cô chính là công chúa điện hạ của Đế quốc kia mà."

"Ặc……….."

Bởi vì quá hồi hộp, Karinvega vô thức gãi đầu rồi lặng lẽ quay sang nhìn hai người hầu gái đang bận rộn ở phía xa phòng khách, lại không khỏi nở một nụ cười khổ.

"Địa vị của một công chúa có thể rất ấn tượng đối với người khác, nhưng nếu là tiểu Willis là một cao thủ siêu cấp, người có thể dễ dàng chà đạp lên cả [Ngài] dưới chân mình. Người đã từng tung ra một chiếc lồng che chở khổng lồ bao trùm toàn bộ thành phố. Tôi nghe nói rằng chỉ có thực thể mà Đế quốc Thần Thánh tôn thờ mới..."

Dường như ý thức được một số điều cấm kỵ, cô gái với đôi mắt đã trở lại trạng thái loạn sắc tố, đã ngừng nói vào một thời điểm quan trọng. Tuy nhiên, vẻ kinh ngạc và kiềm chế cảm xúc không tự nhiên trong ánh mắt cô gái đã nói lên rất nhiều điều về quan điểm của cô công chúa này.

"Này này, ý của cô là gì khi nói 'chà đạp Ngài dưới chân'... Đừng làm như thể ta có sở thích kỳ quặc nào đó. Ta chỉ đơn giản là đánh nhau một trận với tên đó thôi mà..."

Willis không nói nên lời, lấy tay che trán, cố gắng kìm nén cơn giận muốn chửi bậy và đấm vào đầu của kẻ trước mặt cô. Sau cùng, cô vẫn đổi chủ đề nói chuyện.

"Trước hết, về thứ bên trong cơ thể cô, làm ơn đừng nói với bất cứ ai về sự tồn tại của nó, cho dù đó là anh trai, cha, chị gái, em gái, hay thậm chí là nhân vật nữ chính hoặc bạn bè của cô. Đây là lần thứ ba ta nhấn mạnh lại điều này với cô. Ta hy vọng tiểu thư Karinvega sẽ cẩn thận hơn một chút và đừng ngốc nghếch đến mức bị kẻ xấu bán đứng mà vẫn còn mải miết đếm tiền."

"Mà một [Cô] khác đã tiêu hao rất nhiều năng lượng từ lần trước, và có lẽ tên kia vẫn đang ngủ say. Do đó, ảnh hưởng vô hình của tên đó đến nhiều thứ xung quanh cô sẽ giảm đi đáng kể. Nếu bí mật về [Người đại diện của Vận mệnh] rơi vào tay những kẻ xấu xa, không chỉ có cô sẽ gặp rắc rối mà ta cũng sẽ cảm thấy đau đầu, hiểu chưa?"

"Ặc... Đừng. đừng lo! Tôi luôn ghi nhớ những lời dạy của ngài. Tôi chỉ nói với bên ngoài rằng đó là một loại thể chất đặc biệt chỉ kích hoạt khi tôi cận kề cái chết. Hơn nữa, tôi chưa từng tiết lộ chi tiết cho ai về chuyện này cả!"

Thấy công chúa điện hạ cứ gật đầu liên tục như gà con mổ thóc, cô gái tóc đen nhìn chằm chằm vào công chúa một lúc với vẻ lo lắng, rồi bất lực lắc đầu và tiếp tục nói thêm.

"Ngoài ra, về những chi tiết cụ thể của trận chiến trước đây của chúng ta, bao gồm cả sức mạnh thực sự của ta, đừng tùy tiện tiết lộ cho người ngoài, đặc biệt là những kẻ gây rối bên phía Đế quốc. Nếu chuyện đó mà gây rắc rối cho ta... Hừ hừ."

Trong lúc nói, nữ mục sư giả vờ vung nắm đấm nhỏ của mình, trông không có vẻ gì là đáng sợ, nhưng nó khiến cô gái mắt hai màu, người vẫn còn nhớ trận chiến khi mặt đối mặt với cô, run rẩy khắp người. Cô công chúa vội vàng đứng dậy và liều mạng vung tay vung chân điên cuồng như muốn bày tỏ ý kiến của mình.

"Tôi...tôi...tôi hiểu rồi! Tôi hiểu rõ mọi chuyện rồi! Tôi sẽ không tiết lộ thân phận và sức mạnh của ngài cho bất kỳ ai!!! Ặc, chuyện kia..."

Thấy Willis ngồi đối diện cô, chỉ thích thú quan sát màn trình diễn của mình và không có ý định làm gián đoạn, Karinvega dần bình tĩnh lại sau cơn hoảng loạn. Sau một hồi suy nghĩ, cô không ngồi xuống nữa mà cúi đầu thật sâu trước cô gái tóc đen đang cầm tách trà và nhấp một ngụm.

"Ừm... Thực ra, tôi đến đây để chính thức nói lời cảm ơn tiểu thư Willis. Phái đoàn của Đế quốc sắp lên đường trở về Thành Hùng Sư. Sau lời tạm biệt hôm nay, tôi không biết khi nào chúng ta mới gặp lại nhau. Chuyến đi đến Sainz lần này có được may mắn là nhờ sự quan tâm và giúp đỡ của ngài, Viện trưởng Lucyni và tất cả bạn bè của chúng ta. Nếu không có ngài, tôi thực sự không biết mọi chuyện sẽ ra sao."

“Tôi hiểu rằng tiểu thư Willis có thân phận đặc biệt. Đối với ngài, một người được gọi là công chúa có lẽ chỉ là một người phàm trần hơi đặc biệt mà thôi. Lời cảm ơn suông là không đủ. Tôi đã suy nghĩ rất lâu, nhưng vẫn không biết phải bày tỏ lòng biết ơn của mình như thế nào…”

"Nhờ sự giúp đỡ của ngài mà tôi đã vượt qua được biến cố lớn lần này và tìm ra sự thật về khả năng của mình. Tiểu thư Willis cũng đã chữa trị miễn phí cho rất nhiều người khác, trong đó có Oluco. Karinvega này sẽ luôn ghi nhớ lòng tốt này. Nếu như ngài có chuyện gì cần giúp đỡ, xin hãy viết thư và gửi đến Đế đô... Tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ ngài."

Bình tĩnh đáp lại cái cúi chào của công chúa, và chỉ sau khi cô gái có đôi mắt hai màu ngồi xuống, thậm chí còn quay đầu đi một cách vụng về và ngại ngùng để tránh ánh nhìn tinh nghịch của nữ mục sư, Willis mới mỉm cười và tiếp tục cuộc trò chuyện.

"Không cần phải khách sáo như vậy đâu. Giúp cô cũng chính là giúp ta. Đôi bên cùng có lợi mà thôi. Mặc dù cô đã hiểu rõ bản chất năng lực của cô, nhưng ta vẫn phải nhắc nhở cô là đừng quá dựa dẫm vào sức mạnh của [Vận mệnh]. Nó không thực sự toàn năng đâu."

“Bản thân Vận mệnh không có sức mạnh cưỡng chế nào. Ví dụ, tên [Vĩnh sinh ma thuật sư] đã tấn công và giết chết cô hồi đó. Nếu như có một cao thủ cấp cao đã tìm ra nguyên lý và hiểu rõ cách hoạt động của năng lực cô từ trước, thì hắn ta đã có thể hoàn toàn hóa giải nó rồi. Ngay cả khi dòng chảy vận mệnh có bị chuyển hướng một cách cưỡng bức, thì kết quả có thể sẽ không như cô mong muốn đâu.”

Cô chỉ vào đầu của mình.

"Suy cho cùng, năng lực cũng chỉ là công cụ. Khi có thời gian rảnh, cô nên tận dụng chúng một cách hiệu quả."

"Ặc……….."

Nhận được cái gật đầu chân thành từ cô công chúa, Willis không nán lại quá lâu ở cùng một chủ đề. Cô nhanh chóng lấy ra từ kho đồ một chiếc nhẫn hình sư tử bằng bạc lộng lẫy và uy nghiêm rồi đưa cho Karinvega xem.

"Cô hẳn phải biết đây là cái gì chứ?"

"Ừm, ký ức của tôi về khoảng thời gian đó hơi mơ hồ, nhưng tôi vẫn nhớ hầu hết các chi tiết quan trọng. Hình như [Tôi] kia đã nói rằng chỉ cần tôi đeo chiếc nhẫn này lại, tôi có thể đánh thức Ngài dậy một lần nữa. Tiểu thư Willis, ý của ngài là...?"

Cô gái tóc đen mỉm cười và trả lời câu hỏi.

“Cô có muốn lấy lại thứ sức mạnh phi thường đó không?”

"Ặc………?"

Karinvega hơi ngạc nhiên, cau mày như thể đã suy nghĩ nghiêm túc một lúc, nhưng cuối cùng cô vẫn lắc đầu nói.

"Quả thực tôi luôn muốn có một ngón tay vàng(mã gian lận) đặc biệt dành cho người xuyên không, nhưng điều kiện tiên quyết là tôi phải kiểm soát được thứ sức mạnh đó. Khi tôi trở thành một [Tôi] khác với trước đây, dù ý thức của tôi vẫn còn ở đó, nhưng cảm giác lại hoàn toàn khác với chính mình. Tôi thấy mình thờ ơ lẫn lạnh lùng với mọi thứ và thậm chí còn làm tổn thương cả tiểu thư Yir mà không hề cảm thấy áy náy..."

"Mặc dù nhờ sự giúp đỡ của tiểu thư Willis mà cô ấy không bị thương nặng và không trách móc tôi sau khi biết chuyện, nhưng tôi vẫn khó lòng tha thứ cho sự lạnh lùng của chính mình."

"Tôi muốn có sức mạnh để có thể sống thoải mái hơn và sử dụng nó để bảo vệ những người xung quanh, nhưng nếu tôi trở nên mạnh hơn nữa mà lại làm điều ngược lại, thì tốt hơn hết là không nên sử dụng loại sức mạnh đó đi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!