Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 3

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34713

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 22

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 2

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14229

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29526

Tập 07 Bay lên! Đôi cánh xé rách trời cao - Chương 305: Cô ấy chưa bao giờ thay đổi

Chương 305: Cô ấy chưa bao giờ thay đổi

"Haha, với thần uy từ Long Thần bệ hạ của chúng ta, đám phàm nhân này sẽ không dám làm điều gì ngông cuồng đâu. Nhưng ta không nói đến mấy tên hề dạng tôm tép đang hùa theo sau, mà là những kẻ đã lẩn khuất trong bóng tối, quan sát chúng ta từ lâu rồi."

Dáng người cao ráo, mảnh mai và xinh đẹp bước từng bước đến bên cạnh cô gái tóc đen. Vẻ ngoài và trang phục quen thuộc của cô ấy vẫn y như lần đầu họ gặp nhau, không hề thay đổi chút nào dù thân phận đã thay đổi. Đôi chân trần trắng nõn của cô gái tóc vàng bước trên thảm cỏ xanh mượt, cùng với chiếc đuôi mềm mại, xù xì phía sau, tạo nên âm thanh xào xạc nhẹ nhàng.

Trong khi khu chợ đêm ở phía xa vẫn sáng đèn và nhộn nhịp, thì phía bên kia ngọn núi lại yên bình và tĩnh lặng. Hai cô gái, lẽ ra phải đang đi dưới ánh sáng, giờ lại đang ẩn mình trong bóng tối mà không ai biết, lặng lẽ quan sát những khía cạnh khác nhau của cuộc sống con người ở phía xa.

Cô gái mới đến tự nhiên nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mà cô gái tóc đen chìa ra, và ngồi xuống bên cạnh Willis trên sườn đồi phủ đầy cỏ dại. Làn gió đêm mát mẻ thổi từ trên núi làm tung bay mái tóc dài vàng óng của cô gái. Cô nhẹ nhàng tựa đầu vào bờ vai hồng hào của nữ mục sư và thì thầm những lời ngọt ngào xen lẫn vài mùi thơm quyến rũ vào tai Willis.

"Ta không quan tâm đến những chuyện rắc rối đó. Cứ để ai muốn bày mưu tính kế thì cứ việc làm. Chỉ cần có chủ nhân ở bên cạnh, thì ta không cần sợ gì cả... Thành thật mà nói, đây là một cuộc hội ngộ hiếm hoi, sao ngài không nói điều gì thú vị hơn hoặc làm điều gì đó phù hợp hơn với bầu không khí này?"

"Con nhóc ranh này... Ài(thở dài), em đã trở thành Long Thần bệ hạ đầy quyền năng trên cao rồi, sao mỗi lần gặp mặt ta, em vẫn cư xử như một đứa trẻ hư luôn nũng nịu với vậy? Thay đổi của em sau ngần ấy thời gian tu luyện đâu rồi? Thôi được rồi... Chỉ lần này thôi nha."

Mặc dù mỉm cười bất lực bên ngoài, nhưng tiểu thư mục sư lại nhanh chóng chỉnh lại tư thế, vỗ nhẹ vào chiếc áo choàng màu trắng đang ôm sát đôi chân của cô với những đường cong tinh tế. Thế là, bóng hình màu vàng kia lập tức cười khúc khích, khéo léo nằm xuống, và vui vẻ tựa đầu lên đó.

Nằm tựa lưng vào lòng của cô gái tóc đen nhỏ nhắn, để cô ấy chải và vuốt ve mái tóc dài màu vàng buông xõa tự nhiên của mình, ngọn lửa bất diệt lập lòe trong đôi mắt vàng óng ánh của cô rồng dường như cũng dịu xuống. Một nụ cười thể hiện sự thoải mái và bình yên vô thức hiện lên trên môi, nhưng khi đôi mắt xanh bạc của nữ mục sư nhìn xuống, cô gái kia không thể không khẽ bĩu môi.

"Đã ba ngày rồi, vậy mà giờ chủ nhân mới tìm đến gặp ta. Nếu đã không muốn rời đi như thế, là do con mèo ăn vụng nào đã giữ ngài ở lại đó vậy? Người tình cũ Siflin của ngài, hay nàng công chúa mới Karinvega mà ngài yêu thích? À, ta biết rồi… là con bé loli ma cà rồng đó, phải không? Hình như ngài luôn có sở thích với kiểu thân hình này. Ta nghe nói gần đây ngài đã nhận thêm hai người hầu gái mới, chậc…"

"Này, này... đừng cố gắng tạo ra kẻ được mới từ hư không và xuyên tạc sự thật chứ! Siflin đã trở thành người tình cũ của ta từ bao giờ vậy? Hơn nữa, chính em mới là người nói cần phải bế quan tu luyện để củng cố Thần cách và chúng ta sẽ gặp lại nhau ở đêm nay mà..."

"Hừ, dù như vậy, lẽ nào chủ nhân không thể biểu hiện quan tâm hơn một chút sao? Chẳng hạn như đến sớm chờ ta... Rõ ràng là chúng ta đã không gặp nhau hơn một năm rồi! Đây là lần đầu tiên ta rời xa ngài lâu như vậy kể từ khi ta sinh ra!"

"Ặc... Chuyện này, ta xin lỗi?"

"Hừ, vì chủ nhân đã nói lời xin lỗi rồi. Lần này ta sẽ tha thứ cho ngài!"

Tiểu thư mục sư lắc đầu, vừa buồn cười lại vừa bực bội. Cô biết rõ cô nhóc này đang cố tình gây sự, nhưng thật kỳ lạ, cô cũng không hề cảm thấy có chút khó chịu hay ghê tởm nào. Ngược lại, cô cảm thấy một sự bình yên và quen thuộc từ tận đáy lòng.

Hiểu Quang vẫn là Hiểu Quang. Cô ấy không trở nên xa cách hay lạnh nhạt vì đã biến đổi thành Long Thần, trái ngược với kịch bản tồi tệ nhất mà Willis đã từng nghĩ đến. Mặc dù họ chỉ mới gặp lại và tương tác trong một thời gian ngắn, nhưng sự thấu hiểu hoàn hảo, hài hòa đã tái hiện lại đã là một niềm an ủi mà ngay cả Siflin và Tiểu Không cũng không thể mang lại cho cô.

Sau vài lời “tán tỉnh” nhẹ nhàng, chút bất mãn nhỏ nhoi tan biến theo làn gió chiều. Hai cô gái tạm ngừng nói chuyện và lặng lẽ tận hưởng sự bình yên hiếm hoi mà họ cùng chia sẻ với nhau.

Nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc vàng óng mượt dài của cô rồng, cảm giác quen thuộc từ những đầu ngón tay khiến Willis chìm đắm trong suy nghĩ. Cô gái tóc vàng, người đang được gối lên đùi và được vỗ về đầu, đã nhắm mắt lại một cách thoải mái, vô thức phát ra một loạt tiếng "rên rỉ" dễ thương, hoàn toàn không giống với tính cách hiện tại của cô ấy.

Mặc dù hình dạng người này chưa từng được bất kỳ tín đồ hay người ngoài nào chứng kiến, nhưng nếu những kẻ tìm kiếm danh vọng nhìn thấy cảnh tượng này và hiểu được ý nghĩa của nó, thì những ảo tưởng cao siêu và huy hoàng của chúng về [Long Thần bệ hạ] trần đầy uy nghiêm chắc chắn sẽ tan vỡ ngay lập tức.

Từ đầu đến cuối, cô ấy cũng chỉ là một chú chó nhỏ khao khát hơi ấm vô giá từ chủ nhân, sợ bị bỏ rơi mà thôi...

Sau một thời gian dài, cho đến khi "cô nhóc" trên lòng mình gần như ngủ thiếp đi vì quá thoải mái, Willis cuối cùng cũng ngẩng đầu lên và chuyển ánh mắt từ thú cưng của mình về phía xa.

"Nhân tiện, Tiểu Quang dạo này thế nào rồi?"

"Hừm... À?"

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, tiểu thư long nương khẽ ngáy, rồi đột nhiên mở mắt ra và nhận ra rằng "Tiểu Quang" mà trong miệng nữ mục sư vừa nhắc đến dường như không phải là mình.

Vẻ mặt của Long Thần bệ hạ liền trở nên có phần phức tạp.

Giờ đây, khi đã lấy lại được Thần cách đã bị tách rời và hoàn toàn thức tỉnh, Hiểu Quang đương nhiên hiểu được mọi chuyện đã xảy ra giữa [Cô bé] kia và chủ nhân của mình. Ba ngày bế quan tu luyện trước đây của Hiểu Quang chủ yếu là để hấp thụ và thấu hiểu phần ký ức quá khứ không thuộc về cô.

Tiểu long nương vẫn nhớ rõ lời hứa mà họ(Tiểu Quang và Willis) đã trao nhau trên bầu trời đêm phía trên những ngọn núi này, khi họ chuẩn bị đến nơi mà cơ thể gốc của Hiểu Quang đang ngủ say. Họ đã hứa với nhau bằng ngón tay út(móc tay) rằng sẽ cùng nhau đến ngôi nhà được các Long Duệ xây dựng cẩn thận này.

Nhưng………….

Con mắt màu đỏ vàng của Hiểu Quang nhắm rồi lại mở ra một chút. Cô ngước nhìn khuôn mặt trắng mịn của cô gái tóc đen, ánh mắt của cô ấy rõ ràng đang hướng về một điểm nào đó ở phía xa. Cô có hơi do dự rồi lắc đầu nói.

“Ta không biết… Cô ấy là ý thức được hình thành từ Thần cách và linh hồn của ta khi rời khỏi thể xác. Ngoại trừ việc không có ký ức hay quá khứ, cô bé ấy hoàn toàn giống ta về mọi mặt khác. Giờ đây khi chúng ta đã hoàn thành quá trình hợp nhất, theo lý thuyết mà giải thích thì ta chính là cô ấy. Nhưng chủ nhân hẳn phải nhận ra rằng trên thực tế, chúng ta vẫn có sự khác biệt.”

Với một chút khao khát và tiếc nuối, cô quay đầu và vùi mặt vào giữa hai đùi của cô gái tóc đen, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc đã lâu không gặp. Tiểu long nương lại nói một cách bất lực bằng giọng hơi nghẹn ngào.

"Ngài thấy đấy, nếu như đổi lại là ta(Tiểu Quang) ở trước đây, mặc dù ta sẽ không từ chối, nhưng có lẽ ta sẽ không chủ động làm hành vi như thế này. Bởi vì đối với cô bé ấy, tình cảm giữa cô bé và ngài không sâu sắc như giữa ta và ngài. Ngay cả khi cô bé ấy lấy lại được ký ức, cô bé cũng khó mà có thể hoàn toàn thấu hiểu ngài."

“Ta đã sống với ngài hơn 300 năm như hình với bóng rồi. Chủ nhân thường nói rằng tính cách và giá trị của một sinh vật được hình thành dần dần thông qua các sự kiện và các cuộc gặp gỡ với những người khác nhau trong cuộc đời. Ngay cả khi điểm xuất phát hoàn toàn giống nhau, khi kinh nghiệm thay đổi, chúng có thể trở thành những cá thể có những khác biệt rất rõ ràng.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Note: đổi lại xưng hô - từ bây h xưng hô giữa Hiểu Quang và Willis sẽ là Ta-ngài/chủ nhân – vì cô rồng này trưởng thành rồi Note: Cũng đúng — đọc lại Tập 07 chương 73 nhé