Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 06 Truyền thừa bí mật của Ngự Hồ và tiên đạo Linh Ẩn - Chương 209: Ba người đi tới chắc chắn sẽ có một người quen

Chương 209: Ba người đi tới chắc chắn sẽ có một người quen

Các cuộc tranh tài lớn tại Thành Hưng Nguyên vẫn tiếp tục diễn ra một cách trật tự.

Kể từ khi các cuộc tranh tài bắt đầu cách đây một tháng, hầu hết trong số hàng triệu người tham gia ban đầu đã bị loại. Giờ đây, những người còn lại thực sự là những nhân vật ưu tú và mạnh mẽ với nền tảng và sức mạnh rất vững chắc, khiến cuộc cạnh tranh trên sân đấu ngày càng trở nên khốc liệt hơn.

Qua từng vòng tuyển chọn, không chỉ kiểm tra sức mạnh mà còn nhấn mạnh tầm quan trọng của thể lực và sức bền. Những suất nhập học được đảm bảo thông qua các vòng sơ loại ngày càng trở nên quan trọng.

Xét cho cùng, nếu sức mạnh ngang nhau, một bên sẽ phải chiến đấu nhiều trận và kiệt sức, trong khi bên kia đã có thời gian hồi phục dài. Sự chênh lệch giữa họ khi đối đầu là không hề nhỏ. 

Một số người có thể cảm thấy hệ thống cạnh tranh kiểu này không công bằng, khiến việc lựa chọn những cường giả thực sự xuất sắc trở nên rất khó khăn. Tuy nhiên, sự thật là không có sự công bằng tuyệt đối nào trên thế giới này. Những suất vượt qua đã được đảm bảo là chúng đều đến từ sự nỗ lực không ngừng của những người tham gia. Hơn nữa, những người không chịu bỏ công sức mà chỉ biết la hét về sự công bằng sẽ chỉ trở thành trò cười mà thôi.

Sau các vòng loại để giảm bớt số lượng, trận chung kết được mong chờ nhất dành cho khu vực của một quốc gia cuối cùng cũng đã đến.

216 người.

Đây là những tinh hoa hàng đầu được chọn lọc từ trăm vạn(hàng triệu) người tham gia trên toàn Đông Nguyên Kỳ quốc. Họ sẽ đại diện cho Kỳ quốc trong các sự kiện được tổ chức luân phiên. Ý nghĩa thực sự của sự kiện này, vòng chung kết trong [Tứ Thánh tuyển Tiên đại điển], đang được tổ chức tại một địa điểm nhất định trong Tây Nguyên Linh quốc. Họ sẽ cạnh tranh với chưa đến một nghìn cường giả từ khắp nơi trên thiên hạ để giành lấy vinh dự được lên Linh Ẩn Tiên đảo.

Dĩ nhiên, trước đó... họ vẫn cần phải xác định người chiến thắng trong khu vực quốc gia tại Kỳ quốc ở Thành Hưng Nguyên. Điều này có vẻ thừa thãi đối với hệ thống thi đấu tổng thể, nhưng nó rất quan trọng đối với chính Đông Nguyên Kỳ quốc.

Khi Willis bước vào khu vực nghỉ ngơi của các tuyển thủ lọt vào chung kết bên trong địa điểm chính, cô tình cờ nhìn thấy ba gương mặt quen thuộc nhưng có phần bất ngờ.

"Ồ! Là lão bản! Lâu rồi không gặp!"

"Tiểu thư Willis, lâu rồi… ừm...?"

"...?"

Lạc Xảo Xảo, Ngư Đan Nhi và nữ kiếm khách với màu tóc xám tro có tư thế hiên ngang Hồng Nhan, với thanh kiếm đeo bên hông, đều nhìn thấy nữ mục sư đang tiến về phía họ. Tất cả đều muốn chào hỏi cô, nhưng vừa định lên tiếng, thì ba người họ lại hai mặt nhìn nhau rồi sững lại.

"Hả? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Hai người cũng quen biết lão bản à?"

"Khoan đã, lẽ ra ta mới là người hỏi câu đó chứ...? Vậy ra tiểu thư Willis thực sự đã tham gia cả cuộc tranh tài [Văn so] và [Đọ võ] sao?! Tôi cứ tưởng chỉ là trùng tên thôi. Mà này, cô gọi cô ấy là lão bản là có ý nghĩa gì vậy?"

“Tôi hiểu rồi… Vi tiền bối, đa tạ ngài đã chăm sóc hai người họ trước đó. Tôi tên là Hồng Nhạn. Lần trước đã thất lễ rồi.”

Chứng kiến ba người họ nói chuyện rôm rả, huyên thuyên và ồn ào như một đàn chim sẻ, tiểu thư Willis, người bị cả ba người gọi cùng một lúc, không khỏi thở dài và ôm trán.

"Chắc hẳn ta mới là người bối rối nhất, phải không? Sao ba người các cô trời nam biển bắc(không cùng quê quán) lại tụ họp được với nhau thế? Các người đang hợp sức để trêu ta à?"

Ba thiếu nữ lại hai mặt nhìn nhau lần nữa, dường như không biết phải giải thích thế nào. Sau một thoáng ngượng ngùng, Ngư Đan Nhi, vốn là một người có học tốt và có tài ăn nói khéo léo tốt hơn, đã lên tiếng giải thích.

"Là như vậy, tiểu thư Willis, cô còn nhớ nhóm nhỏ du lịch liều mạng mà tôi đã nhắc đến trước đó, những người đã cùng nhau góp tiền để đến Kinh đô Thành Hưng Nguyên không?"

"Ba chúng tôi quả thực không đến từ cùng một nơi, nhưng tất cả đều tình cờ tham gia nhóm du lịch liều mạng đó. Từ khi đến đây, chúng tôi đều ở cùng một nhà trọ. Chúng tôi đều là con gái, và theo thời gian... chúng tôi dần trở nên quen biết nhau."

"Oa, lão bản à, đây chắc chắn là duyên phận(định mệnh) rồi!"

"Thật sao? Trùng hợp quá mức rồi..."

Thành thật mà nói, Ngư Đan Nhi không có lý do gì để lừa dối cô về chuyện này. Hơn nữa, trang phục của Hồng Nhạn trông cũng không hề giàu có. Trên thực tế, ngoài thanh kiếm kia ra, cô ấy hầu như không có gì đáng giá bên ngoài.

Còn về Lạc Xảo Xảo, khỏi phải nói, cái tính ăn uống vô độ kỳ lạ của cô ta luôn khiến cô ta trở thành một con quỷ nghèo(người nghèo rớt mồng tơi). Cô ta đã nhiều lần kể khổ(than phiền) với tiểu thư sư trong rừng về những chuyện như: "Tôi lúc nào cũng đói, cơm ăn không đủ no", "Một số chủ cửa hàng tham lam quá, họ thậm chí không giảm giá cho tôi dù tôi ăn nhiều như vậy", bla bla bla...

Từ góc độ này, việc cả ba người này cùng tham gia một tour du lịch liều mạng theo nhóm để tiết kiệm chi phí đi lại có vẻ khá hợp lý.

Nếu quả thật…đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, thì phải nói rằng đó là một trời ban duyên phận(số mệnh từ trời).

Có vẻ như Hồng Nhạn sắp đến địa điểm thi đấu, và hai người bạn của cô ấy đang đi cùng, dự định cổ vũ cô ấy từ trên khán đài.

Mặc dù đây chỉ là một cuộc tranh tài xếp hạng trong phạm vi khu vực quốc gia của Kỳ quốc. Hơn nữa, ngay cả khi thua, cô ấy vẫn có thể thử sức lại ở vòng chung kết bốn quốc gia, nhưng để khích lệ tinh thần thi đấu của các tuyển thủ, Liên minh Thánh tông đã chuẩn bị những phần thưởng vô cùng hào phóng trên mọi phương diện, bao gồm cả giải thưởng tiền mặt lớn và các giải thưởng đặc biệt dành cho top 10 tuyển thủ xuất sắc nhất.

Đối với một số người trong tay áo trống không(nghèo khó), tiền bạc đương nhiên rất quan trọng. Hơn nữa, thứ hạng trong nước cũng có ý nghĩa rất lớn, giống như khi Bạch Nhi giành được Top 3 trong cuộc tranh tài của Linh quốc, điều này giúp cô ấy trở thành hộ vệ riêng của Linh Phong ngay lập tức.

Nhân tiện, mặc dù Ngư Đan Nhi không tham gia cuộc tranh tài [Đọ võ], nhưng cô ấy đã vượt qua ba vòng sơ loại của cuộc tranh tài [Văn so] và tiến vào vòng chung kết. Do đó, cô ấy đủ điều kiện để vào khu vực bên trong của vòng chung kết. Đây là một đặc quyền mà cô ấy có được nhờ năng lực của mình, rất phù hợp với thể lệ cuộc tranh tài.

Sau một cuộc trò chuyện ngắn, Willis không chiếm quá nhiều thời gian của họ. Cô chào tạm biệt ba cô gái và đi tìm ba người còn lại đã đến sớm hơn và đang đợi cô ở phòng chờ của các tuyển thủ. Họ cùng xem trận đấu qua màn hình chiếu được đặt trong phòng nghỉ .

Nhân tiện, thiết bị có vẻ tiên tiến này, khác hẳn với kiểu dáng phong cách của Cổ Linh Vực, dường như hoạt động bằng công nghệ gọi là [Thiên Nhãn], nhưng các chi tiết cụ thể lại rất bí ẩn. Chỉ rất ít người biết nguyên lý tạo ra nó, và đó là một công nghệ độc quyền hoàn toàn do các quan viên cấp cao của nhiều quốc gia kiểm soát.

Với góc nhìn liên tục thay đổi, giống như nó đang nhìn từ trên cao xuống, tình hình trên sân thi đấu đã được thể hiện rõ ràng.

Đến vòng chung kết, thể thức thi đấu đã được lược bỏ hết những yếu tố cầu kỳ và trở lại với hình thức thi đấu một chọi một đơn giản nhất. 216 tuyển thủ thi đấu theo thể thức một chọi một, luân phiên nhau tranh tài. Không chỉ vé dành cho khán giả được săn đón nồng nhiệt, mà còn có tin đồn rằng Đông Nguyên Thánh Quân và một nhóm quan chức cấp cao trong nước sẽ đích thân theo dõi các trận đấu từ khu vực khách quý(VIP), tạo nên một bầu không khí vô cùng sôi động.

Người bước vào trận chiến bây giờ là Hồng Nhạn, nữ kiếm khách tóc xám tro từng lướt qua Willis trước đó và có vẻ quen thuộc với cô từ lần gặp đầu tiên. Đối thủ của cô là một người phụ nữ trung niên sử dụng roi dài và trông khoảng bốn mươi tuổi.

Thực ra điều này khá bình thường. Một sự kiện tầm cỡ thế giới như [Tứ Thánh tuyển Tiên đại điển] không giới hạn độ tuổi hay xuất thân của người tham gia là sân khấu dành cho những cường giả dày dạn kinh nghiệm với nền tảng vững chắc. Việc một thiên tài trẻ tuổi như Hồng Nhan có thể lọt vào chung kết đã là cực kỳ hiếm.

Theo lời giới thiệu trước trận đấu của bình luận viên, mặc dù người phụ nữ cầm roi không nằm trong top 100 của Cổ Linh Vực, nhưng bà ta là một trưởng lão cốt cán của một môn phái lớn ở Kỳ quốc với sức mạnh đáng kể. Người ta nói rằng bà ta chỉ còn một bước nữa là đạt đến cảnh giới Tầm Tiên. Hơn nữa, sức mạnh thô bạo của bà ta thậm chí còn lớn hơn cả Hồng Nhạn.

Nhưng Willis có thể nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên rằng người này không phải là đối thủ của thiếu nữ kiếm khách.

Không phải là đối thủ của cô ấy yếu, mà là Hồng Nhạn này quá mạnh mẽ. Nếu đây là một cuốn tiểu thuyết, cô ấy có lẽ sẽ là một trong những cô gái thiên tài dị bẩm, thường xuyên dễ dàng vượt cấp đánh bại những đối thủ mạnh hơn mình rất nhiều.

Kiếm là bách binh chi quân(vua của mọi loại vũ khí), đề cao phong cách rất soái(ngầu). Dù ở lục địa khác hay trong Cổ Linh Vực, số người sử dụng loại vũ khí này luôn chiếm tỷ lệ lớn nhất. Tuy nhiên, trái ngược với số lượng đông đảo đó, chỉ có rất ít kiếm khách thực sự có thể làm chủ được nó.

Kiếm tu tu cũng không phải là kiếm, mà là tâm. Nếu chỉ tập trung vào hình thức bên ngoài của thanh kiếm, thì không thể nào dung hội quán thông(thực sự hiểu được) con đường kiếm đạo, chứ đừng nói đến việc đạt đến cảnh giới đăng phong tạo cực(đỉnh cao) của nó.

Do đó, những kiếm khách thực thụ mạnh mẽ đến cuối cùng, sẽ dần dần thoát khỏi những ràng buộc của kiếm thuật ở dạng vật lý và dấn thân vào một con đường thâm ảo hơn.

Ừm... Đoạn nội dung trên đã được nói bởi một tên nào đó cũng thích chơi kiếm và là người luôn mang theo bảy thanh kiếm cùng lúc. Nói một cách đơn giản theo tiếng người, việc chơi kiếm có thể ví như "Ma Võ Song Tu"(tu luyện được cả ma thuật và võ thuật), với tiềm năng cực cao nhưng giới hạn lại rất đơn giản.

Ngược lại, Hồng Nhạn chắc chắn là một thiên tài kiếm thuật, người có thể đạt đến giới hạn cao nhất của khả năng mình. Vì vậy sức mạnh thực sự của cô ấy không thể chỉ được đánh giá bằng cấp độ được.

Willis đã trải nghiệm điều này tận mắt.

Khoan đã... Giờ khi cô nhắc đến thì, hai người này trông có vẻ khá giống nhau về ngoại hình, khí chất và màu tóc phải không nhỉ?

……………Hả?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Note: Công bằng ư? ~ (Nhạc bài Tinh Vệ nổi lên) ~ Ai tò mò thì tìm trên youtube từ khóa “Công bằng ư?” là hiểu =)))) Note: cái cảm giác theo dõi mà Willis lần đầu đi vào thành nghe tin tức của Kỳ Lân tới từ Thiên Nhãn nhé — nó giống như camera ấy Note: Kiếm tu tu cũng không phải là kiếm, mà là tâm = Người tu luyện kiếm thuật không trau dồi bản thân thanh kiếm, mà là tâm trí