Chương 211: Cách chọn danh hiệu là cả một bộ môn văn học
Ồn ào quá... Tên Bình luận viên này.
Sau khi hạ gục đối thủ bằng một cú đá duy nhất, tiểu thư Willis không tiếp tục tấn công. Thay vào đó, cô đứng yên chờ trọng tài đến và chính thức công bố kết quả trận đấu, trong khi trong lòng âm thầm chửi bậy.
Mặc dù cô ấy hiểu rằng công việc của bình luận viên là cố gắng hết sức để tạo ra bầu không khí sôi động trong đấu trường, ngay cả khi lời bình luận có hơi phóng đại hoặc vô nghĩa, miễn là nó gây được tiếng vang với khán giả thì đó đã được coi là thành công...
Tuy nhiên, cảm xúc sẽ khác nhau khi nhìn từ góc độ người đứng xem so với người trong cuộc.
Ngoài ra, lý do chính để áp dụng cách chiến đấu này là vì cảm giác trực tiếp đánh bại đối thủ mang lại sự thỏa mãn hơn. Hơn nữa, đây mới chỉ là giai đoạn đầu của trận chung kết, nên việc che giấu một chút thủ đoạn của mình cũng không có hại gì.
Mặc dù Willis không nhất thiết có ý định tranh chức vô địch, nhưng vì tên Đông Nguyên Thánh quân - Thượng Quan Thu Nguyệt đã đích thân phái người đến khiêu khích cô, nên việc không tạo cho hắn ta một bất ngờ lớn là điều không hợp lý.
Với tư cách là một mục sư, chỉ số sức mạnh và sự nhanh nhẹn của cô ấy không cao lắm, thường chỉ khoảng 10.000 điểm. Nếu không có buff của [Mặt nạ Ngự Hồ], cô ấy thậm chí còn yếu hơn cả Mẫn Trần ở cấp 80. Hơn nữa, có lẽ sức chiến đấu cận chiến của cô chỉ tương đương với cấp độ của một nghề nghiệp cận chiến thông thường khoảng cấp 60 hoặc 70.
Lý do cô ấy có thể tay không xé nát pháp trận trói buộc của đối thủ rất đơn giản. Với Thần khí [Vũ y - Glaria], miễn là sát thương nhận vào không vượt qua ngưỡng miễn nhiễm tối thiểu, Willis có thể hoàn toàn bỏ qua mọi hiệu ứng xấu. Trước đây, những việc như bắt kiếm bằng tay không và đỡ đòn bằng thân thể đều là nhờ vào nó.
Willis đã thử nghiệm qua ngưỡng miễn nhiễm tối thiểu này nhiều lần từ lâu rồi. Kẻ địch chỉ có thể vượt qua được cái ngưỡng miễn nhiễm này khi ít nhất chúng phải đạt cấp độ 70 và nắm vững được pháp tắc mô phỏng.
Do đó, chỉ cần ở cái ngưỡng miễn nhiễm này là đủ để đối phó với kẻ thù chỉ ở cấp độ 50 trở xuống, ngay cả khi chúng có những thủ đoạn kỳ lạ và bất thường nào đó cũng vô dụng.
Willis không hề có ý định giết bất cứ ai trong cuộc tranh tài. Chuyện đó không chỉ không cần thiết mà còn sẽ khiến cô bị loại khỏi cuộc tranh tài. Vì vậy, ngay cả với Huyền Môn đạo nhân từng muốn đánh nhau với cô, thì tiểu thư mục sư cũng chỉ cần đá mạnh một cước vào mặt ông ta là được rồi.
Giữa những tiếng reo hò ngày càng lớn và nhiệt tình từ khán đài cùng với lời tuyên bố kết quả trận đấu đầy hào hứng của trọng tài, cô gái tóc đen quay người và bước trở lại bên trong đấu trường.
Đánh bại một cường giả lâu năm ở cảnh giới Tầm Tiên với sức mạnh áp đảo như vậy chắc chắn sẽ thu hút nhiều sự chú ý và gây ra phản ứng dây chuyền. Từ giờ trở đi, cô cũng phải cẩn thận hơn mỗi khi ra ngoài mới được.
……………………………………………………
Đêm hôm đó.
Sau khi hoàn thành vòng tranh tài đầu tiên và tiến vào vòng hai với các tuyển thủ được chọn từ 216 người tham gia, Willis và những người khác trở về quán trọ nơi họ tạm trú.
Đúng như dự đoán, cả ba người bọn tham gia cuộc tranh tài [Đọ võ] đều giành chiến thắng. Tuy nhiên, trình độ trung bình của các tuyển thủ trong cuộc tranh tài này thực sự đáng ngạc nhiên. Ngoài Willis, đối thủ của Mộ Dung Vân trong vòng đấu còn là một cường giả mạnh mẽ thuộc cảnh giới Tầm Tiên.
Cả hai đều ở sơ giai(giai đoạn đầu) của cảnh giới này. Hơn nữa, sau một trận chiến dài và khốc liệt, Mộ Dung Vân cuối cùng đã giành chiến thắng nhờ vào truyền thừa [Khai Thiên Chưởng] được thừa hưởng.
Tuy nhiên, cả chính hắn ta và nhiều người quan sát tinh ý đều nhận thấy rằng, mặc dù đối thủ đã dốc hết sức mình, nhưng người kia cũng không muốn liều chết mà chiến đấu một cách tuyệt vọng. Người kia chỉ đơn giản là không muốn bị thương ở đây. Hầu hết các cường giả trong Tầm Tiên cảnh đều có một vài át chủ bài. Nếu đổi lại đó là một trận chiến sinh tử, kết quả sẽ rất khó đoán.
Ngược lại, Tiểu Không đã gặp may. Đối thủ mà cô gặp yếu hơn người phụ nữ dùng roi mà Hồng Nhạn từng đối mặt trước đó. Người kia có lẽ thuộc hàng yếu nhất trong nhóm, vậy mà Tiểu Không chỉ cần một nhát vung móng vuốt đã dễ dàng đánh bất tỉnh người kia. Vậy nên, chuyện này đã gây ra khá nhiều xôn xao vào thời điểm đó.
Xét cho cùng, Miêu nương tiểu thư là người dành được giải nhất ở vòng sơ loại và có thanh danh hiển hách. Chiến thắng áp đảo lần này càng chứng tỏ sức mạnh của cô ấy. Hơn nữa, giờ đây cô đã trở thành một ứng cử viên được công chúng yêu thích cho chức vô địch.
Còn về lý do tại sao tiểu thư mục sư lại biết tất cả những điều này...
"Willis! Nhìn này, nhìn này! Đây là quà của con gái chủ quán trọ tặng cho ta. Cô ấy nói đây là số báo mới nhất vừa ra mắt tối nay!"
Một cô gái mèo lao vào từ bên ngoài và đập mạnh một cuốn tạp chí có tựa đề "[Tập san(tạp chí) [Tứ Thánh tuyển Tiên đại điển] lần thứ 32 - Ấn bản đặc biệt tổng kết của Đông Nguyên Kỳ quốc!]" xuống bàn. Diệu Diệu, con mèo trắng đang cuộn tròn lười biếng trên giường, dường như bị thu hút và nhẹ nhàng nhảy lên bàn, cùng với nữ mục sư tò mò nhìn vào bìa đầy màu sắc.
“Meo meo meo?”
"Mấy người này rảnh rỗi đến chán quá sao... Mà này, cô bắt đầu cấu kết với con gái quán trọ này từ bao giờ vậy? Sao cô ấy lại cho cô cái thứ này à?"
Tiểu Không tiểu thư tự hào chống tay lên hông và nói.
"He he, giờ thì cô đã biết đến mị lực(nét quyết rũ) của ta rồi chứ? Cô ấy là fan hâm mộ cuồng nhiệt của ta đấy. Ta không thể làm gì khác được. Bởi vì ta quá lợi hại mà~"
"Ta nhớ lúc chúng ta mới gặp nhau, chẳng phải ai đó đã nói rằng vì hoàn cảnh đặc biệt, chúng ta nên giữ kín đáo hết mức có thể sao? Cô không có chút tự nhận thức nào à...?"
Lắc đầu bất lực, Willis đặt cuốn sách báo xuống và cố mở cuốn tạp chí mới toanh, được minh họa tinh xảo và khá bắt mắt, với dòng chữ [Xuất bản bởi Tòa soạn báo Linh Ẩn] được in nhỏ ở góc dưới bên phải.
Trang đầu tiên gây ấn tượng mạnh là bức ảnh cận cảnh khổng lồ của một Miêu nương tiểu thư nào đó đã đánh bại đối thủ chỉ bằng một chiêu duy nhất trong ngày, được chụp từ góc chính diện bằng một phương pháp chưa rõ. Bức ảnh được chú thích bằng dòng chữ hoa mỹ: "[Miểu sát(Hạ gục tức thì)! Thiếu nữ Miêu Yêu đệ nhất trong vòng tuyển chọn đã trở lại! Một chiêu thắng địch! Người có thể trở thành ngựa đen của sự kiện này!!!]"
"Meo?"
Với một tiếng kêu meo meo đầy bối rối khác, Diệu Diệu vô thức liếm chân, nghiêng đầu và có vẻ hơi khó hiểu không hiểu tại sao chủ nhân của mình lại leo lên tờ giấy.
"Mấy tên này thực sự đúng là biết cách để thu hút người xem. Cũng không có gì lạ khi tòa soạn ra tờ báo này được đặt tên theo hai từ Linh Ẩn..."
Trong lúc đang nói chuyện vu vơ, Willis lật qua vài trang sách và liếc nhìn những gì được viết trên đó.
Quả nhiên, bài báo này nói về vài lần xuất hiện của Tiểu Không trong cuộc tranh tài lần này, đặc biệt tập trung vào cụm từ "Tin tức độc quyền" của họ rằng cô ấy đã một mình đánh bại một đội hơn trăm người ở vòng sơ loại khi sinh tồn trong rừng và cuối cùng giành được hàng chục nghìn viên Tinh Ngọc để đứng đầu bảng xếp hạng. Chi tiết được kể tỉ mỉ đến mức cứ như thể chính cô ấy đã trải nghiệm điều đó vậy.
Ồ, người viết nội dung thực sự là tin tức linh thông(am hiểu tin tức) đấy.
Những kẻ gây rối thuộc Giáo hội Chân Lý vẫn đang bị giam giữ trong nhà tù của thành Hưng Nguyên sau khi bị Tiểu Không đánh cho tơi tả. Làm sao chúng có thể ra ngoài và lan truyền những chuyện như vậy được?
Rõ ràng là phía quan phương của Kỳ quốc đang bí mật thao túng mọi việc để tạo sự chú ý cho giải đấu.
Màn trình diễn xuất sắc của Tiểu Không, dù là một yêu quái với thân thể rõ ràng không phải con người, chắc chắn đã tạo nên tiếng vang lớn nhờ sự tương phản và sức ảnh hưởng. Mặc dù Cổ Linh Vực không có tục lệ phân biệt đối xử với yêu quái, nhưng kể từ khi [Nguyên Chi Huyết] bị Yêu tà phá hủy cách đây một nghìn năm, và yêu quái cùng các Linh thú bị phân tán, nên từ đó thiên hạ của Cổ Linh Vực đã bị con người thống trị.
Do có nhiều điểm tương đồng giữa Yêu tà, nên ngày nay, ngoại trừ những nơi như quận Tường Thú, việc một con yêu quái công khai gây rối ở một thành phố lớn của con người là điều hiếm gặp. Vậy nên chuyện này lại là một điều mới lạ đối với hầu hết mọi người dân.
Nếu chính Willis bị thổi phồng như thế này, cô ấy có thể sẽ hơi khó chịu vì những rắc rối không thể tránh khỏi và thậm chí còn ra tay phản kích, nhưng vì vị Miêu nương tiểu thư này dường như đang thích thú với điều đó, nên cứ để cô ấy yên là được.
Nghĩ vậy, cô gái thản nhiên lật qua những trang còn lại của tạp chí.
Danh sách đó không có gì đặc biệt giá trị. Nó chỉ đơn giản là danh sách các tuyển thủ vừa lọt vào vòng tiếp theo, kèm theo một số thông tin chi tiết và mô tả ngắn gọn.
Những tuyển thủ như Tiểu Không, những người được đánh giá là ứng cử viên sáng giá đoạt giải quán quân hoặc "ngựa ô", được mô tả rất chi tiết, với thông tin về thành tích hoặc màn trình diễn của họ trong các cuộc tranh tài lớn trước đây.
Những người có thành tích kém chỉ được đề cập ngắn gọn.
Đó là một danh sách có thể dễ dàng dài đến năm hoặc sáu trang.
Điều đặc biệt thú vị là tờ báo này, được lấy tên theo Tòa soạn báo Linh Ẩn, lại đặt biệt danh cho từng tuyển thủ.
Những người có tên trong danh sách [Bách Cường bảng của Cổ Linh Vực] đương nhiên vẫn giữ nguyên danh hiệu ban đầu, trong khi những người xuất hiện lần đầu và bí ẩn hơn được gán cho những danh hiệu riêng dựa trên màn trình diễn và đặc điểm cá nhân của họ.
Ví dụ, tiểu thư Hồng Nhạn tuổi còn trẻ, người không sở hữu sức mạnh hàng đầu nhưng lại có vẻ ngoài xinh đẹp thu hút nhiều người hâm mộ, được đặt biệt danh là [Hồng Tụ Tàng Kiếm](Kiếm ẩn tay(áo) đỏ). Điều này có nghĩa là cô ấy hiếm khi tùy tiện rút kiếm trong trận chiến, nhưng khi rút ra, sức mạnh của cô ấy sẽ vô cùng khủng khiếp và kết cục trận đấu được định đoạt trong thời gian ngắn.
Quả thực, tu hành của Hồng Nhạn, cũng là một loại bạt đao thuật.
Vì nội dung liên quan đến Tiểu Không đã được liệt kê trước đó, nên Willis đã nhìn thấy biệt danh của cô ấy ngay lập tức.
Ngay sau đó, nữ mục sư ngẩng đầu lên và hướng ánh mắt về phía Miêu nương tiểu thư bên cạnh, với đôi tai mèo và hai chiếc bao chân mèo màu bạc sáng bóng trông thật đáng yêu.
"Phụt~"
Tiểu Không nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu.
"Có chuyện gì vậy? Sao tự nhiên cô lại cười kỳ quái như thế?"
Khóe miệng của cô gái tóc đen khẽ nhếch lên hơi run rẩy.
"Chẳng có gì đâu, phụt... [Ngân Miêu](Mèo Bạc), ừm... Ý của ta là, đó quả là một miêu tả khá phù hợp với hình tượng của cô."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Note: hóa ra là có buff cả =))))