Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 06 Truyền thừa bí mật của Ngự Hồ và tiên đạo Linh Ẩn - Chương 212: Bạch Hồng và Vân Mộng

Chương 212: Bạch Hồng và Vân Mộng

Vòng chung kết được tổ chức tại kinh đô của Kỳ quốc, là một cuộc tranh tài nội bộ. Do hạn chế về thời gian, nên sẽ không có vòng đấu vớt hay cơ chế tương tự. Bị loại đồng nghĩa với việc bị loại trực tiếp. Một số ứng cử viên mạnh, những người ban đầu được kỳ vọng rất cao, không may bị loại do gặp phải những đối thủ mạnh hơn.

Do đó, quyển tạp chí này cũng đưa ra đánh giá ngắn gọn về một vài ứng cử viên mạnh nhưng đáng tiếc, chẳng hạn như Huyền Môn đạo nhân đã bị một tiểu thư mục sư nào đó đá một cước vào mặt và bị văng ra khỏi sân thi đấu sau cú xoay 360 độ khó nhằn trên không. Trong số tạp chí trước, ông ta được coi là một ứng cử viên mạnh, ít nhất cũng có thể vượt qua ba vòng.

Sự việc gây bất ngờ này đương nhiên thu hút rất nhiều sự chú ý đến tiểu thư Willis, người đã đánh bại đối thủ một cách rất thuyết phục. Tạp chí này thậm chí còn đào bới sự thật rằng cô đã đối đầu với Hồng Nhạn ở vòng sơ loại, nhưng Hồng Nhạn thậm chí còn không thể rút kiếm ra.

Mặc dù phân tích về sức mạnh cụ thể của nữ mục sư này khá dài dòng, nhưng theo Willis, nó hoàn toàn là lời nói nhảm và vô nghĩa. Có thể nội dung tin tức trên đó sẽ thu hút sự chú ý của người không chuyên, nhưng nếu bất kỳ tuyển thủ nào thực sự sử dụng những lập luận trong phân tích đó để đánh giá sức mạnh của đối thủ, họ có thể sẽ phải chịu tổn thất nặng nề.

Nếu có điều gì thực sự làm cô ấy để ý, thì đó có lẽ là biệt danh mà cuối tạp chí đã đặt cho Willis.

"【Bạch Hồng】(Cầu vồng trắng)? Cái quái gì thế này...?"

"Hehe, nghe khá hay phải không? Ta cảm thấy cái tên này cũng không tệ lắm."

Bạch Hồng tiểu thư liếc nhìn Miêu nương tiểu thư đang tiến lại gần với vẻ mặt kỳ lạ, rồi khẽ gật đầu.

"Quả thực, nó còn tốt hơn tên nào đó bị gọi tên là [Mèo Bạc]. Người không biết còn tưởng rằng cái tên đó là đang mắng người ta.

"Không sao đâu, dù sao thì ta cũng không phải là mèo thật mà~"

“Ờ…”

Được rồi, công bằng mà nói, Tiểu Không đã nói rằng cô ấy không phải là miêu yêu(yêu quái mèo). Hơn nữa, mặc dù thoạt nghe có vẻ hơi kỳ lạ, nhưng danh hiệu [Bạch Hồng] thực ra là khá miễn cưỡng để cô chấp nhận được...

Dù sao thì cái danh hiệu này chắc chắn còn nghe rất ngầu và có ý nghĩa hơn nghĩ biệt danh như Vi tiền bối, Vi tiểu thư, hay Thánh nữ Bạch Hồ.

Hai chữ này có lẽ được chọn dựa trên cách Willis ra tay đánh bại Huyền Môn đạo nhân. Cái danh hiệu này ngụ ý rằng cô ấy giống như một cầu vồng màu trắng sắc bén, tấn công trực diện vào điểm yếu và không thể cản phá.

Họ hoàn toàn nhầm cô ấy là một võ sĩ. Mà cũng đúng thôi, người trong thiên hạ này hoàn toàn chưa từng thấy áo choàng của một vị mục sư bao giờ. Vậy mà cô ấy lại cố tình sử dụng phong cách chiến đấu đó. Ngay cả khi Willis chỉ rút cây thánh trượng ra, người ta có lẽ cũng sẽ nghĩ đó là một loại trường côn(gậy dài) đặc biệt nào đó.

Với một ý nghĩ kỳ lạ trong đầu, tiểu thư mục sư đóng quyển tạp chí lại, vuốt ve con mèo trắng thật trên bàn, con mèo cũng đã mất hứng thú với tạp chí và đang ngáp dài chán nản, rồi quay sang nhìn Tiểu Không.

"Vậy là cô đến tận phòng ta chỉ để cho ta xem cái này à? Mà nói mới nhớ, cô không định cứ tiếp tục một đường đánh lên(tranh giành) tận vị trí số một như thế này sao? Sau này ta có nên nhường cô một chút không?"

"Ta nhổ, ta nhổ vào! Ai muốn cô nhường ta chứ? Cô đang coi thường ta à? Nhưng điều đó cũng không quan trọng, đây chỉ là một cuộc tranh tài giữa những phàm nhân thôi, chúng ta hãy xem mọi chuyện sẽ ra sao... À, đúng rồi, Willis à, có người đang tìm cô ở dưới nhà kìa."

"Đang tìm ta à? Để ta nói rõ điều này trước đã, ta không có fan hâm mộ nào cả..."

Mặc dù nói vậy, tiểu thư mục sư vẫn ngoan ngoãn đứng dậy khỏi bàn làm việc.

"Vậy người đó đang ở đâu? Sao không đưa người đến đây?"

Tiểu Không lắc đầu nói.

"Dĩ nhiên ta sẽ không dẫn cô ấy đến thẳng chỗ cô. Ngấn đang ở dưới nhà đón cô ấy. Nếu cô muốn gặp cô ấy, ta sẽ dẫn cô xuống đó ngay bây giờ... Chắc cô ấy không phải là fan của cô đâu nhỉ? Hình như cô ấy có quen biết cô đó."

"Rốt cuộc là ai vậy...?"

Vì mọi chuyện đã đến nước này, ít nhất thì Willis cũng nên đi gặp gỡ đối phương. Mặc dù Cổ Linh Vực rất rộng lớn, nhưng không nhiều người biết đến Willis. Nhưng nếu đó là người cô ấy quen biết, thì phạm vi khả năng thực sự khá nhỏ.

Theo sau Tiểu Không ra khỏi cửa, vừa đi xuống cầu thang, Willis đã thấy một thiếu nữ xinh đẹp đang ngồi ở góc sảnh, quay lưng về phía họ, lại đang thì thầm nói chuyện gì đó với Linh Nữ điện hạ ngồi đối diện. Một ấm trà thơm đã được pha sẵn giữa hai người, và họ dường như đang trò chuyện rất hợp ý.

Mặc dù không thể nhìn rõ mặt người kia từ hướng này, nhưng dáng người mảnh khảnh quen thuộc, mái tóc dài trắng muốt cực kỳ hiếm thấy ở Cổ Linh Vực, và vật thể dài hình dải được bọc trong vải trên lưng đã đủ để nữ mục sư liên tưởng đến thân phận của người đó.

"Hả? Mộng Nhụy, cô là Mộng Nhụy, phải không?"

"?!"

Nghe thấy giọng nói ngạc nhiên của Willis, người kia nhanh chóng quay lại, lập tức nở một nụ cười chân thành, vừa vui mừng vừa pha chút oán giận khó nhận thấy. Sau một thoáng im lặng, cô ấy nhanh chóng tỏ vẻ nghiêm nghị và giả vờ tức giận.

"Nếu không thì sao? [Bạch Hồng] tiểu thư của chúng ta lại đang bận rộn tranh tài cho giải quán quân mà không có thời gian để bận tâm đến một nhân vật nhỏ bé như ta. Vậy nên, Mộng Nhụy ta chẳng còn cách nào khác ngoài việc động chân chạy đến gặp ngài, người đang được đánh giá cao nhất cho giải quán quân, để xây dựng mối quan hệ tốt trước đã~"

"Có phải cái danh xưng này đang lan truyền với hơi nhanh quá không...?"

Lắc đầu bất lực, tiểu thư mục sư tiến đến chỗ cô gái tóc trắng và ôm cô nhẹ nhàng, lịch sự. Cô nhanh chóng rời đi khi thấy tai tiểu thư Mộng Nhụy hơi đỏ lên vì xấu hổ. Tiếp đó, cô và Tiểu Không ngồi xuống hai bên đối diện của chiếc bàn vuông và tự rót trà cho mình.

"Xin lỗi, ban đầu ta định trở về bằng thuyền dọc theo kênh đào Khai Nguyên sau khi hoàn thành công việc, nhưng mà ta gặp một số rắc rối ở núi Thương Vân và phải thay đổi kế hoạch. Vì vậy, ta đã đi vòng và chạy đến Đông Nguyên Kỳ quốc. Thế nên, ta không thể quay lại thuyền Nhạc Tiên để gặp cô."

Sau khi nhấp một ngụm trà, Willis khẽ mỉm cười trước cuộc hội ngộ bất ngờ với người bạn cũ.

"Dạo này cô thế nào rồi? Ngọn gió nào đã đưa cô đến Kinh đô của Đông Nguyên Kỳ quốc này vậy? Nơi đây chắc hẳn cách điểm gần nhất với khu vực hoạt động của thuyền Nhạc Tiên ít nhất 3.000 dặm, đúng không?"

Cảm giác không kịp đề phòng vì thoáng qua khiến Mộng Nhụy giật mình nhưng không làm cô nao núng quá lâu. Vị chủ thuyền trẻ tuổi nhưng đã trải qua việc tu dưỡng rất tốt của con thuyền Nhạc Tiên đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và không bận tâm đến việc Willis đã cho cô leo cây. Cô chỉ khẽ mỉm cười.

"[Nhạc Tiên Đoàn] đã được Liên minh Thánh Tông mời tới biểu diễn tại lễ bế mạc của [Tứ Thánh tuyển Tiên đại điển]. Như cô đã biết, mặc dù chúng ta chủ yếu hoạt động gần kênh đào Khai Nguyên, nhưng không hoàn toàn là một thế lực địa phương của Tây Nguyên Linh quốc. Đây không phải là lần đầu tiên chuyện này xảy ra."

"Phần thưởng mà Đông Nguyên Thánh tông đưa ra rất hậu hĩnh. Xây dựng mối quan hệ tốt với một thế lực cấp quốc gia như vậy sẽ có lợi rất lớn cho các hoạt động tương lai của Thuyền Nhạc Tiên. Đương nhiên, ta không có lý do gì để từ chối."

“Chúng ta đến đây khoảng một tháng trước, trước lễ khai mạc cuộc tranh tài [Tứ Thánh tuyển Tiên đại điển]. Ta không ngờ cô lại ở đây, Willis à, và thậm chí cô còn tham gia cuộc tranh tài nữa. Ta cứ tưởng cô sẽ ở khu vực thi đấu của Linh quốc chứ.”

Vuốt nhẹ mái tóc trắng mềm mại ở thái dương, cô gái xinh đẹp tuyệt trần, người mà hình dạng thật được cho là dị thú Vân Mộng đã lộ ra vẻ bất lực.

"Lẽ ra ta phải phát hiện ra sự tồn tại của cô sớm hơn, nhưng ta bận rộn tập luyện cho buổi biểu diễn sau chung kết. Hơn nữa, ta không mấy để ý đến những chuyện danh vọng, tiền tài, hay đánh nhau và giết chóc. Vì vậy, mãi đến hôm nay, khi vòng chung kết đầu tiên bắt đầu và Đông Nguyên Thánh Quân mời ta đến xem, thì ta mới..."

"Haha, không có gì đâu, không có gì đâu. Hình như chúng ta thực sự có duyên phận gặp nhau, tình cờ chạm mặt ở nơi tha hương đất khách quê người này!"

Nghe tiểu thư mục sư đã nói vậy với nụ cười tươi tắn, Mộng Nhụy nhìn quanh mọi người có mặt, vẻ mặt cô lập tức trở nên kỳ quái hơn, nở một nụ cười mà không phải cười.

"Đúng vậy nha. Nếu không thì ta đã không biết rằng Willis, lại được nhiều mỹ nhân(người đẹp) yêu thích đến vậy. Chỉ trong vài tháng, cô đã có hai cô gái mới vây quanh, mỗi người đều có nét quyến rũ riêng. Còn hai người trước thì sao?"

“…………Hả?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Note: Đúng như R của Malphite =))))