Mặc dù vô cùng sợ hãi, nhưng nhờ sự can thiệp kịp thời của một số cường giả, Xavier và nhóm của ông, những người ở khá xa Dãy núi Thánh Bergen, đã không phải chịu bất kỳ thiệt hại đáng kể nào.
Dù các thành viên trong đoàn lữ hành, bao gồm nhiều người dân địa phương, đang thảo luận và suy đoán về bầu trời đỏ như máu là gì. Liệu con rồng màu trắng xuất hiện sau đó trên bầu trời và thần tích màu vàng rực rỡ vượt ngoài sức tưởng tượng của con người có phải là sức mạnh của Nữ thần hay không.
Nhưng chỉ có Xavier, vào khoảnh khắc ánh sáng dâng trào lao về phía ông, ông đã cảm thấy sức mạnh thần thánh to lớn chữa lành mọi trạng thái tiêu cực trong cơ thể ông, bao gồm cả những bệnh tật tiềm ẩn và thậm chí cả sự mệt mỏi…
Không hiểu sao, hình ảnh một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc đen và đôi mắt xanh biếc, mặc một chiếc áo choàng màu trắng đơn giản, bỗng nhiên hiện lên trong đầu ông. Xavier sững sờ một lúc lâu, cho đến khi nghe tiếng Sasha gọi từ bên cạnh, ông mới hoàn hồn.
Nếu cô ấy ở đây... cô ấy chắc chắn sẽ không đứng nhìn.
Đó là điều ông không thể không nghĩ đến vào lúc đó.
Xavier biết rõ cô gái cao quý và bí ẩn tên Willis là kiểu người sẽ phồng má khó chịu trước rắc rối nhưng vẫn dang tay giúp đỡ những người gặp khó khăn và lặng lẽ rời đi sau khi giúp đỡ.
Giống như lần đầu Xavier gặp hai cô gái và những gì xảy ra sau đó ở thị trấn Bavo.
Sau một thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi và tập hợp lại, đoàn lữ hành của Xavier theo đúng kế hoạch đã định trước, đã an toàn vượt qua Dãy núi Thánh Bergen, nơi từng diễn ra một trận chiến lớn và tiến vào lãnh thổ phía đông của Thánh quốc mà vẫn giữ khoảng cách với lực lượng tiếp viện của lực lượng viễn chinh.
Điểm đến của đoàn lữ hành là một nơi nào đó trên biên giới của tỉnh Fulan, nơi mà gia tộc Cecilia được cho là đã xây dựng một cứ điểm phòng thủ bí mật.
Mặc dù Xavier không nắm rõ tình hình ở đó, nhưng với tư cách là một đối tác kinh doanh quan trọng, hàng hóa được vận chuyển chủ yếu là thực phẩm, thuốc men và một số nhu yếu phẩm hàng ngày — chúng không có gì đặc biệt bất thường. Dĩ nhiên, giao dịch này vẫn đòi hỏi ông phải nỗ lực hết sức mới hoàn thành.
Điều mà Xavier không bao giờ ngờ tới là sự hỗn loạn trong Đế quốc Thần thánh đã đạt đến mức độ cấp bách như vậy.
Bỏ qua con đường chính đã bị hư hại một cách khó hiểu và trải nghiệm cận kề cái chết của ông dưới chân Dãy núi Thánh Bergen, vấn đề thực sự khiến ông đau đầu giờ mới bắt đầu xuất hiện.
Ở biên giới, tại tỉnh Thanos, giáp ranh với tỉnh Fulan, lũ ác ma đang ẩn náu ở đó có lẽ lại đang âm mưu điều gì đó.
Mặc dù Thánh quốc vẫn chưa đưa ra thông báo rõ ràng, nhưng việc các kỵ sĩ thần điện thường xuyên được huy động tại các thành phố mà họ đi qua trong hai ngày vừa qua. Cùng với mức độ cảnh giác ngày càng tăng, đã giúp ngài thương nhân này phát hiện ra một số manh mối.
Sáng nay, ngay lúc này, một đoàn xe di chuyển với tốc độ tối đa qua tỉnh Fulan đã chạm trán nhóm người tị nạn đầu tiên chạy trốn khỏi tiền tuyến.
Từ họ, Xavier đã xác nhận được sự thật đằng sau linh cảm đáng ngại của ông.
Ngự Thánh thành, cửa ngõ bảo vệ biên giới của tỉnh Fulan, một pháo đài quân sự được mệnh danh là thành phố bất khả chiến bại, đã thất thủ.
Đại quân ác ma đã phá vỡ tường thành và tràn vào Ngự Thánh thành, nơi có hơn ba triệu cư dân. Chúng đã giao chiến ác liệt trên đường phố với các kỵ sĩ thần điện đang canh gác thành phố. Những người này chính là dân thường đã hoảng loạn bỏ chạy dưới sự chỉ huy của giáo hội.
Mặc dù đã nhiều ngày trôi qua kể từ trận chiến lớn đó và hàng chục ngàn kỵ sĩ thần điện vẫn đang chiến đấu ác liệt bên trong thành phố khi họ chạy trốn qua cổng thành phía Tây, nhưng tường thành và hàng rào phòng thủ đã bị phá vỡ, nên chỉ sợ rằng...
Khi nghe tin này, lòng Xavier thắt lại.
Bởi vì điểm đến của đội xe của ông chính là một thị trấn nhỏ nằm ở biên giới tỉnh Fulan, chỉ cách Ngự Thánh thành vài chục km. Nơi đó rất có thể đã trở thành lãnh thổ bị ác ma chiếm đóng.
Vừa trở về toa xe ngựa sau khi lấy thông tin tình báo từ những người tị nạn, đội trưởng đội bảo vệ Sasha không khỏi bắt đầu phàn nàn.
"Ông chủ, ngài đang tính làm gì vậy? Đây không phải chuyện đùa đâu."
Cô gái hoạt bát này, từng là một mạo hiểm giả và mặc dù vẫn còn trẻ nhưng cô ấy đã vượt qua kỳ thi đánh giá cấp Hắc Thiết. Đồng thời vì lý do nào đó, cô ấy đã đến tham gia tuyển dụng bảo vệ của Xavier. Lúc bình thường, cô ấy sẽ gọi Xavier là "Hội trưởng" hoặc "Chú".
Bất cứ khi nào cô ấy gọi ông một cách nghiêm túc là "Ông chủ(lão bản/sếp)", điều đó có nghĩa là Sasha đã nhận ra tầm quan trọng của những quyết định sắp tới. Đồng thời, cô ấy không còn tham khảo ý kiến của Xavier với tư cách cá nhân nữa, mà là với tư cách là đội trưởng đội bảo vệ của Thương hội Xavier.
Trên thực tế, mặc dù cô nhóc này vẫn có vẻ hơi thích vui đùa, nhưng dựa trên sự hiểu biết của ông Xavier về cô bé trong nhiều năm qua, thì hiện tại cô bé này đã vào chế độ nghiêm túc rồi.
Nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn ngọc màu bích duy nhất trên ngón tay, Xavier suy nghĩ một lúc nhưng chỉ lắc đầu trước ánh mắt đầy ẩn ý của Sasha.
"Chúng ta vẫn phải đi."
"…………ha."
Sasha thở dài nhẹ nhõm, dường như không ngạc nhiên, rồi ngước nhìn ngài thương nhân đang ngồi đối diện cô trong xe ngựa.
"Ngài nghiêm túc sao, thưa ngài? Chúng là ác ma đó nha. Ngài biết rồi đấy, những ác ma thường giết người không chớp mắt. Kể cả chúng ta không phải tín đồ của Giáo hội Nữ thần và không bị chúng mê hoặc, vẫn có khả năng xảy ra đánh nhau nếu chúng ta gặp chúng trên đường vận chuyển đó."
“Những nhóm ác ma lang thang nhỏ bình thường thì ổn, nhưng nếu chúng ta chạm trán với những con ác ma cấp cao thực sự mạnh mẽ hoặc cả một đội quân ác ma, thì đội bảo vệ gồm vài chục người của chúng ta... sẽ không đủ để bọn chúng nhét vừa kẽ răng đâu.”
Xavier cũng thở dài và gật đầu đồng ý rất sâu.
“Đúng vậy, ta cũng nghĩ vậy, nên chúng ta chỉ có thể cẩn thận hết mức có thể và hành động tùy theo tình hình mà thôi. Nghe nói sau khi ác ma chiếm đóng khu vực này, chúng hiếm khi thực hiện một cuộc thảm sát thực sự. Chúng chủ yếu tập trung vào cái gọi là làm con người sa đọa để thống trị. Chỉ cần chúng ta xem bọn chúng là những đội quân chống đối Thánh Quốc, thì với tư cách là một đoàn lữ hành trung lập, chúng ta chưa chắc có thể thoát thân an toàn."
“Trung lập *cái cọng lông* ấy! Chúng ta đang chuyển đồ tiếp tế cho Cecilia, một gia tộc Thần Duệ đấy... Thật tình, Hội trưởng à, bình thường ngài rất nhát gan, vậy tại sao lần này ngài lại đột nhiên trở nên mạnh mẽ như vậy?"
"...Không còn cách nào đâu, thương nhân đi làm ăn chính là như vậy, uy tín là trên hết. Chậm trễ một chút thì không sao, nhưng nếu ngay cả đơn hàng cũng không giao được, thì làm sao Thương hội của chúng ta có thể tiếp tục hợp tác với gia tộc Cecilia? Họ là khách hàng lớn của chúng ta đó!"
“Hả...?"
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là lời nói hoang tưởng.
Sasha, người biết rất rõ ông chủ của mình, đã nhận ra ý của ông ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Tuyên bố của Xavier có thể thực sự là một trong những lý do quan trọng, nhưng phải có những lý do khác quan trọng hơn và quyết định hơn khiến ông ta tiếp tục bất chấp nguy cơ toàn bộ đội xe bị tiêu diệt hoàn toàn.
Suy cho cùng, gia tộc Cecilia không phải là những người cứng rắn, không giảng đạo lý. Cho dù đoàn lữ hành có hủy đơn hàng trong tình hình hiện tại, họ cũng có lý do chính đáng để giải thích. Nhiều nhất, họ sẽ phải chịu phạt vi phạm hợp đồng và chắc chắn sẽ có cơ hội khác để tiếp tục hợp tác trong tương lai.
Cho dù có đắc tội với vị Thần Duệ kia, thì Thương hội Xavier cũng đã phát triển và có thêm những đối tác trong nước khác. Mất đi chút lợi nhuận còn hơn là để hàng trăm con người bị ác ma dữ nuốt chửng, đúng không?
Ngài hội trưởng này không thể nào không biết đến những ưu và nhược điểm đơn giản như vậy, nên ông ấy chắc hẳn cũng có những cân nhắc khác.
Nhưng có vẻ như ông chú này cũng không có ý định nói ra điều đó.
Nhưng dù sao thì điều đó cũng không quan trọng nữa, vì Sasha từ lâu đã muốn nhìn thấy những con ác ma mà người dân Thánh quốc sợ hãi thực sự trông như thế nào.
Sư phụ của cô đã đích thân hướng dẫn cô rằng những tình huống chiến đấu trong thực tế. Khi một người đứng trên bờ vực của sự sống và cái chết, thường là cách tốt nhất để giải phóng tiềm năng của một người và đạt được những giai đoạn tiến bộ đáng kể.
"Nhắc mới nhớ, hình như nhiều người tị nạn chạy trốn trước đó bị ho. Có phải do nhiệt độ thay đổi gần đây khiến họ bị cảm lạnh không?"
"Ai mà biết được, có lẽ là vậy đó."
Là người quen =)))