Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 05 Khúc ca của thần thánh - Chương 178: Quá khứ của Thánh kỵ sĩ cơ

"Trong một thời gian rất, rất dài, Yurlin là bạn chơi duy nhất của tôi. Xét theo mối quan hệ giữa gia tộc Cecilia và gia tộc Ulysses, nhiều người trong học viện dường như nghĩ rằng hắn ta và tôi sẽ có quan hệ hôn nhân trong tương lai..."

Edwina mỉm cười rồi lắc đầu.

"Tất nhiên, lúc đó Yurlin và tôi chỉ mới ở độ tuổi thiếu niên tầm 10 tuổi. Cả hai chỉ là hai đứa trẻ chưa biết gì cả. Tôi không quan tâm hay để ý đến những lời đồn đại đó."

"Nhưng khi thời gian trôi qua và chúng tôi bắt đầu trưởng thành, mọi thứ sẽ ngày càng khác đi."

"Tính cách của Yurlin hoàn toàn trái ngược với tôi. Như tôi đã nói, cái tên này rất tự tin và giỏi giao tiếp. Một khi phát hiện ra điều gì đó hắn ta cho là sai hoặc không đúng, hắn ta sẽ lập tức đứng ra chỉ trích một cách gay gắt. Hắn ta có thể dè dặt hơn với người ngoài, nhưng lại thường xuyên lên lớp với những người bạn thân thiết khác, chẳng hạn như tôi lúc đó, chỉ vì nhiều lỗi nhỏ nhặt."

"Vì tôi luôn đồng ý theo cách khúm núm và buông bỏ mọi thứ, nên hành vi này của hắn ta ngày càng trở nên rõ ràng hơn khi chúng tôi lớn lên và tính cách của chúng tôi cũng dần hình thành."

"Điểm mấu chốt là hắn ta dường như nghĩ rằng đây là chuyện đương nhiên, hoàn toàn đặt mình vào vị trí người hướng dẫn hoặc thậm chí là người giám hộ của tôi. Nói thẳng ra, hắn ta coi tôi như vật sở hữu của hắn, như thể hắn ta nghĩ rằng nếu tôi không có hắn ta, tôi không thể làm được việc gì đúng đắn, hay thậm chí không thể giao tiếp bình thường với người khác."

“Nhưng tôi cũng có quan điểm riêng, chỉ là không biết diễn đạt thế nào thôi. Bản tính bá đạo quá mức của Yurlin đương nhiên khiến tôi thấy ghê tởm.”

"Kết quả là mối quan hệ của chúng tôi dần xấu đi. Tôi không còn muốn gặp và nói chuyện gì với hắn nữa. Vết nứt này thực sự rất lớn đã chia cắt chúng tôi dẫn đến việc chúng tôi thậm chí không thể làm bạn bè nữa..."

Có vẻ như cô gái tóc vàng thấy khó nói nên do dự một lúc trước khi cuối cùng mỉm cười gượng gạo và xoa trán.

“Tiểu thư Hy, ngài có biết vào năm tôi 17 tuổi, năm tôi sắp đến tuổi trưởng thành trong tiêu chuẩn của Thần Duệ gia tộc. Yurlin Ulysses đã không hề có sự cho phép hay thậm chí là một lời bàn bạc với tôi, hắn đã tự mình đến gặp mẹ tôi và cầu hôn chính thức... Về phần đối tượng mà hắn cầu hôn, có lẽ ngài cũng đoán được mà không cần tôi nói ra.”

“Ô oa............”

Nghe vậy, tiểu thư bạch hồ liền phát ra một tiếng vừa kinh ngạc lại vừa sợ hãi thán phục từ dưới chiếc mặt nạ. Còn Thánh kỵ sĩ cơ đang kể lại câu chuyện xưa cũng lộ ra vẻ mặt dở khóc dở cười, tựa như cho đến bây giờ, khi nhìn lại cô ấy vẫn cảm thấy chuyện này vô cùng khó tin.

“Đúng vậy, là một lời cầu hôn. Hắn ta muốn cưới Edwina Cecilia khi hắn tròn 18 tuổi. Cũng là năm chúng tôi cùng tốt nghiệp tại Học viện Thánh.”

“Khi nghe lời trong miệng của mẹ tôi nói vậy, tôi thực sự đã sốc rất lâu, bởi vì từ nhỏ đến lớn, tôi luôn coi những lời bàn tán đó là chuyện cười, chỉ coi Yurlin là bạn bè cùng thế hệ, hoặc cùng lắm là anh trai mà thôi. Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện yêu đương, nhưng Yurlin Ulysses dường như không nghĩ vậy.”

"Mãi đến khi tôi đối mặt với gã đó, tôi mới biết Yurlin từ nhỏ đã coi tôi là vợ mà hắn ta lựa chọn và đơn phương tin tưởng vào mấy lời bàn tán đó... Tôi cũng nghĩ vậy. Và khi hắn nghe thấy tôi nói rõ ràng từ chối hôn ước, hắn ta thậm chí còn sốc hơn cả tôi?"

“Ai...............”

Cô gái thở dài thật sâu.

“Hồi đó chúng tôi cãi nhau rất to, chia tay trong bất hòa. Chính vì vậy mà tôi nghe theo lời khuyên của sư phụ, tạm gác lại việc học sang một bên và đi du lịch trải nghiệm. Việc này vừa để cải thiện tính cách khép kín của tôi, vừa để tạm thời tránh mặt Yurlin. Suy cho cùng, với tính cách quá mức bá đạo của hắn ta, thậm chí còn coi tôi như vật sở hữu, tôi thực sự không biết phải đối phó thế nào, ngoại trừ việc cắt đứt mọi liên lạc.”

"Không ngờ hắn, cái tên này đáng lẽ đã tốt nghiệp ở Học viện Thánh từ năm thứ hai, vẫn còn đang học tập ở đây. Lại còn tình cờ đến Trúc xá dùng bữa nữa. Haiz... hắn ta rốt cuộc muốn làm gì đây..."

"Hmm~ Ngược lại, cái tên này đúng thật là có chút cá tính đó nha.”

Cô ấy đưa ra những bình luận này, nhưng với tư cách là người quan sát đứng bên ngoài, tiểu thư bạch hồ thực sự nhìn thấy nhiều điều hơn là chính Edwina.

Như Awen đã nói trước đó, mặc dù Yurlin có phần hống hách và nói năng thiếu thận trọng, nhưng anh ta dường như không có ý định xấu nào với Edwina.

Cũng giống như lúc sau khi bị từ chối, anh ta dường như không còn quấy rầy cô gái này nữa. Mặc dù lời lẽ của anh ta cũng có phần gay gắt, nhưng ẩn ý có thể hiểu là lo lắng rằng việc Edwina quyết định ra ngoài vui chơi và giao lưu với những người lạ mặt không rõ thân phận vào thời điểm quan trọng như vậy có thể ảnh hưởng đến danh tiếng và tương lai của cô gái này nếu bị người quen nhìn thấy... bla bla.

Tất nhiên, như cô đã nói, đây chỉ là góc nhìn của Willis với tư cách là người ngoài cuộc, dùng thái độ khách quan để đánh giá và thấu hiểu câu chuyện. Nhưng nếu cô đặt mình vào vị trí của Edwina, người phải chịu đựng những yêu cầu và chỉ trích khắc nghiệt như vậy, sẽ rất khó để bất kỳ ai có thể chấp nhận.

Tuy nhiên, Thánh kỵ sĩ cơ này là người bình thường vốn rất dịu dàng, lịch sự và khoan dung ngay cả với những người hay gây khó dễ như Cromance, thực sự đã thể hiện ra thái độ và biểu cảm lạnh lùng như băng khi cô ấy rút thanh kiếm một cách dứt khoát ngay lúc đó. Chuyện này khá bất ngờ đối với tiểu thư mục sư.

Hay đúng hơn, ngay cả Willis cũng phải giật mình trước đòn tấn công bất ngờ của cô nhắm vào Yurlin.

Mặc dù cô rất vui mừng vì Edwina đã thể hiện được phong thái xứng đáng với một nhà lãnh đạo. Hơn nữa, cô cũng rất ngạc nhiên trước sự trưởng thành và thay đổi của cô ấy. Willis vẫn đồng ý với điều mà Awen đã nói trước đó — rằng việc cô ấy rút kiếm ra trước mặt người quen đúng là có hơn quá đáng.

Tuy nhiên, cô sẽ không nói điều đó ra.

*Lách cách.*

Vài món ăn và canh nóng hổi, cùng bốn bát cơm, được đặt trên khay và để trên bàn ăn. Awen chia đều những món ăn cô đang cầm trên tay, rồi như thể đã nghe hết cuộc trò chuyện từ đầu đến cuối, cô ấy tự nhiên xen vào nói.

"Thằng nhóc Yurlin đó ở lại vì em đó. Mặc từ đó đến giờ nó không nhắc đến chuyện kết hôn nữa, nhưng nó vẫn còn công khai nói rõ mối quan hệ của hai người và nói sẽ tiếp tục học ở học viện..."

"Nhưng xét cho cùng, với nguồn lực của gia tộc Ulysses, người thừa kế của họ hoàn toàn không cần phải theo đuổi các chương trình học và đào tạo nâng cao tại học viện. Tất cả chỉ là vì họ sợ rằng em, cô nhóc quái gở này, sẽ bị xa lánh ở học viện sau khi em trở về thôi."

Bà chủ nhà ăn trông còn khá trẻ, vừa gõ đũa tre xuống bàn vừa nói.

“Hai đến ba năm em đi, cậu ta hầu như ngày nào cũng đến Trúc xá ăn cơm, lúc nào cũng ngồi đúng chỗ em thường hay ngồi. Cho dù tính cách cậu ta có hơi cấp tiến kiểu cực đoan, không thích hợp làm bạn đời, thì cũng không cần phải làm quá lên đến mức cả hai không thể làm bạn bè nữa, phải không?”

"Vậy, rốt cuộc là do cái gì đã khiến em tức giận thế hả, cô nhóc cổ hủ kia? Tính khí của em cũng tiến bộ vượt bậc như sức mạnh của em sau hai năm rèn luyện, khiến em trở nên cáu kỉnh đến mức này sao?"

“Ai nha.. Chị Awen à, xin chị đừng xen vào chuyện giữa hai chúng tôi..."

Khi cô gái nhận đôi đũa tre và chiếc thìa từ bà chủ nhà ăn và khẽ cảm ơn, tiểu thư bạch hồ cũng liếc nhìn trang phục của bà chủ.

Một chiếc sườn xám, một cây sáo trúc nhét vào cạp quần... Ừm, trông giống như [Awen số 3].

Nói đến chuyện đó thì, khi Edwina đang giới thiệu về bà chủ bí ẩn của [Trúc xá], cô ấy đã bị Yurlin, người mà cô vừa tình cờ gặp, ngắt lời khi đang nói đến phần quan trọng.

Nhưng bây giờ, trước mặt người đang được nhắc đến, đặc biệt là sau khi phát hiện ra đối phương dường như có thể theo dõi mọi thứ trong căn nhà tre này theo thời gian thực, làm tiểu thư bạch hồ cảm thấy ngại ngùng khi cô định công khai nhắc lại chủ đề trước đó.

Cuối cùng, Willis chỉ có thể bất lực nhìn bà chủ nhà ăn, người có vẻ trạc tuổi Edwina, cùng ngồi xuống cạnh Thánh kỵ sĩ cơ một cách thản nhiên và nhận lấy phần cơm rõ ràng là được chuẩn bị cho mình...

Bà chủ này cũng… bỏ dở công việc ở căn nhà ăn bằng tre này. Tự nhiên ngồi cùng ba người bọn họ dùng bữa cơm và cúng trò chuyện.