Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 05 Khúc ca của thần thánh - Chương 180: Ác ý

Cuối cùng Willis nhìn cũng hiểu tình huống này rồi.

Awen hoàn toàn đúng, những người này... có lẽ thực sự đến đây để gây rắc rối.

Thật khó để nói ai đứng sau chuyện này. Có thể là do thù hằn cá nhân hoặc điều gì đó tương tự. Nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, mục tiêu thực sự của chúng không phải là tiểu thư bạch hồ, mà là Edwina.

Có lẽ cái tên này không chỉ biết cô ấy mà còn khá quen thuộc với cô ấy. Bọn họ chỉ đang giả vờ thôi.

Nghĩ đến đây, một số điều mà Frederica Cecilia, đại tiểu thư của gia tộc Cecilia, đã nhắc đến trong lần gặp mặt đầu tiên với Thánh nữ Phán Quyết ở Vương quốc Thiên Thanh tự nhiên hiện lên trong tâm trí tiểu thư bạch hồ.

Ghen ghét sao?.... hoặc có lẽ có người sợ rằng Thánh kỵ sĩ cơ này quá nổi bật, danh vọng và địa vị của cô ấy tăng cao đến mức một số người không thể kiểm soát được, nên có người đã cố tình nhân cơ hội này để chèn ép cô ấy...

Sau khi xem xét kỹ hơn, mối lo ngại của Yurlin không phải là không có cơ sở.

Edwina không chỉ chạy về học viện để vui chơi trong giai đoạn then chốt chuẩn bị cho cuộc Thánh chiến, mà còn thiếu ý thức về quy tắc để bắt nạt kẻ yếu, thậm chí còn rút kiếm thật ra tấn công học viên ngay trước mặt mọi người. Bất kỳ sự việc nào trong số này, nếu bị thúc đẩy và thao túng một chút, đều có thể dễ dàng trở thành vết nhơ lớn trong sự nghiệp tôn giáo của cô.

Cho nên, trước đó các quan trọng tài cố ý tỏ ra kiêu ngạo như vậy, bởi vì nếu hai bên nổ ra xung đột thêm vào lúc này, chắc chắn sẽ có lợi cho một số kẻ đứng sau đang muốn tình hình leo thang trở nên căng thẳng hơn.

Điều này thậm chí còn tạo ra một chủ đề có thể chỉ trích thêm nhị tiểu thư của gia tộc Cecilia và là người đứng đầu [Cây cân Thẩm Phán].

Mà... chính vì Awen cũng nhận thức được điều này nên cô ấy mới chủ động ra tay giúp Edwina kéo mâu thuẫn về phía mình. Mà ý tứ của đội trưởng đội trọng tài vừa rồi thực ra là một lời cảnh cáo ngầm với bà chủ [Trúc xá] rằng đừng xen vào chuyện của người khác... hay đại loại thế.

Đúng là, bọn họ thực sự rất giỏi trong việc sử dụng các thủ đoạn và cách chơi đểu tinh vi này... hết cái này đến cái khác.

Tuy nhiên, mặc dù đó chỉ là cái cớ để đối phương gây sự, nhưng mọi chuyện cuối cùng cũng đều do một cô nàng cáo trắng nào đó gây ra.

Nếu không phải do cô chủ động xin phép đến tham quan Học viện Thánh, thì Edwina đã không phải đích thân đến đây bất chấp quy tắc của học viên. Mặc dù Thánh kỵ sĩ cơ này vẫn khăng khăng muốn làm hướng dẫn viên, nhưng với tư cách là bạn bè, Willis không thể nào làm ngơ được.

"Được rồi, được rồi, các người muốn chơi với ta theo kiểu đó đúng không? Để ta xem nào..."

Ngay lúc Awen đang trừng mắt tức giận, dường như định làm gì đó để đáp trả lời khiêu khích và cảnh cáo của đối phương. Bên cạnh đó, Edwina cũng đang cau mày định mở miệng lên tiếng thì giọng nói trong trẻo, thản nhiên của một cô gái đột nhiên vang lên bên cạnh họ.

"Ngay cả thần phạt của thần linh giáng xuống cũng cần phải có lý do... Các ngươi tự dưng xuất hiện và nói ta là gián điệp do thế lực thù địch phái đến. Các ngươi, những người thực thi công lý đại diện cho Nữ thần, có bằng chứng gì không? Chẳng lẽ mấy câu kia cũng chỉ là lời vu khống và bịa đặt suông thôi sao?"

Thấy cô gái cáo trắng cuối cùng cũng lên tiếng, đội trưởng đội trọng tài vốn còn hơi do dự vì thái độ hung hăng của Awen lập tức bừng tỉnh. Hắn ta cố tình lờ đi bà chủ nhà ăn và Thánh kỵ sĩ cơ trước mặt, chuyển chủ đề sang Willis.

"Chỉ riêng bộ đồ kỳ quái này thôi cũng đủ nói lên điều gì đó rồi, phải không? Xin cô hãy hiểu cho, trong tình huống này, cô cần phải chứng minh mình không phải gián điệp hay kẻ gây rối, chứ không phải tổ trọng tài của chúng tôi cần tìm đi bằng chứng phạm tội của cô, hiểu chưa?"

“Về chuyện này tôi đã nộp đơn lên phía trên để báo cáo qua rồi…” 

Tiểu thư bạch hồ giơ tay lên, ngắt lời lời giải thích gần như nói ra hết của Edwina, nhưng bên dưới lớp mặt nạ đó là tiếng cười tinh nghịch và chế giễu nhẹ của một cô gái.

Đôi bàn tay thon thả và trắng trẻo của cô đập vào không khí, tạo nên tiếng vỗ tay trong trẻo và vang dội.

"Ai nha nha, thật là một cách hay để chứng minh sự vô tội của một phạm nhân! Các vị quan trọng tài còn tự tin hơn cả thần linh đại nhân! Xin hỏi, nếu ta chứng minh được ta vô tội, thì các vị có phải trả giá vì đã vu khống ta không?"

"Nếu là chuyện đó…Vậy thì trước tiên cô phải đi với chúng tôi..."

Lời còn chưa nói hết…Trong tay của cô gái cáo trắng đã cầm ra một vật gì đó.

Đó là một huy hiệu được chạm khắc từ một loại kim loại không rõ tên, lấp lánh ánh sáng chói lọi.

Mặt trước của huy hiệu khắc họa một cô gái khoác trên mình chiếc áo choàng thánh, ngập tràn ánh sáng. Khi tiểu thư bạch hồ khéo léo lật nó lại, một chiếc vòng tay khắc họa hình ảnh một tác phẩm nghệ thuật tuyệt đỉnh hiện ra. Hai hình ảnh bổ sung cho nhau, dường như truyền tải một cái tên cổ xưa và được kế thừa cho vạn vật xung quanh chiêm ngưỡng.

"Thánh nữ Cứu Rỗi...?!"

Khoảnh khắc đội trưởng đội trọng tài vô thức lẩm bẩm danh hiệu, sắc mặt hắn ta thay đổi, hắn ta hơi nhíu mày.

"Không thể nào! Thánh nữ Cứu Rỗi điện hạ vẫn đang trên đường đến Thánh đô. Sao ngài ấy lại ở đây được? Ngươi... khoan đã, ngươi là ai...?"

Dường như chỉ đến lúc này, hắn mới tập trung sự chú ý vốn đang âm thầm hướng về Edwina vào một cô nàng cáo trắng. Ánh mắt hắn lướt qua cô gái và vẻ mặt lại thay đổi.

"Mặt nạ cáo, váy múa kỳ quái... và huy hiệu này... Cô, cô chính là tiểu thư Hy, người bên cạnh của Thánh nữ Minh Quang?"

"Haiz..."

Thở dài trong im lặng, thấy người kia có vẻ thực sự sợ hãi, Willis cũng không biết nói gì.

"Ngay từ đầu, Edwina hình như đã nhắc đến tên ta rồi, đúng không? Các người tập trung vào việc tìm lỗi của cô ấy đến nỗi không hề để ý đến chuyện này sao?"

"Chậc..."

Ngài đội trưởng liếc mắt nhìn một người vẫn im lặng dõi theo mình, dường như là phó đội trưởng, cả hai dùng ánh mắt trao đổi trong phút chốc. Vẻ mặt u ám và bất an hiện lên trên mặt ông ta một lúc lâu, rồi cuối cùng lại phất ống tay áo một cái.

“Chúng ta đi!”

Họ đến rất nhanh, đi cũng rất nhanh. Phải thừa nhận rằng công suất làm việc của những quan trọng tài này quả thực rất hiệu quả. Chỉ hơn mười giây sau, họ đã rời khỏi Trúc xá mà không chút do dự, dưới sự dẫn dắt của đội trưởng. Tiếng bước chân dày đặc của họ nhanh chóng biến mất khỏi tầm nghe của Willis.

"Hừ... Bọn chúng chạy trốn dứt khoát đến vậy sao? Đúng là một lũ hèn nhát bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh. Cô để bọn hắn cứ như thế mà rút lui như vậy à?”

Quay đầu liếc nhìn bà chủ nhà ăn tóc màu ngọc lục bảo vẫn còn mang vẻ phẫn nộ, tiểu thư bạch hồ chỉ nhún vai, tỏ vẻ thờ ơ như thể đó không phải việc của mình.

"Nếu không, cô thật sự định nhảy vào đánh nhau với đám người này sao? Suy cho cùng, bọn họ cũng chỉ là một quân cờ. Mà bọn họ lại là nhữn người bảo vệ tại học viện này. Nếu có một cuộc xung đột thực sự sẽ xảy ra ở đây sẽ chẳng có lợi cho cô hay Edwina đâu đúng không? Tất nhiên rồi, về phía tôi thì tôi cũng chẳng quan tâm đâu~"

“Hứ........”

Mặc dù cô ấy mím môi tỏ vẻ không hài lòng nhưng xét theo việc Awen cũng không có lời phản bác gì thêm, có lẽ cô ấy thực sự đồng ý với quan điểm của Willis. Có lẽ biểu hiện của cô ấy cũng không liều lĩnh như vẻ ngoài của cô ấy khi tranh cãi với quan trọng tài.

"Xin lỗi, tiểu thư Hy. Lúc trước là do tôi quá liều lĩnh, lại còn tạo cớ cho người khác làm những chuyện này..."

Tiểu thư hồ ly cười khúc khích và phất tay.

"Được rồi, được rồi, chuyện đã qua thì xin lỗi lại làm gì? Giữa chúng ta cũng không cần giả dối cái gì cả. Nhưng mà Edwina này, mấy người này... chắc không thuộc bất kỳ gia tộc nhánh nào trong tam đại Thần Duệ đâu nhỉ? Cô có nhận ra hay đoán được bọn họ tới từ nhà nào không không?"

Đây là một nguyên tắc rất đơn giản.

Huy hiệu tượng trưng cho thân phận danh dự của Thánh nữ Cứu Rỗi rõ ràng đã được trao cho Hy theo lệnh của cấp trên trong gia tộc Lambert, như một bước đầu tiên để thiết lập mối liên hệ với cô. Cụ thể ở đây tức là một cử chỉ để lấy lòng.

Nói cách khác, ít nhất là hiện tại, gia tộc Lambert không muốn làm mất lòng Hy, một cường giả bí ẩn và đầy mạnh mẽ này.

Nếu những người này là những người được những người quản lý của Thánh đô phái đến từ Thần Duệ gia tộc, thì chẳng có lý do gì mà họ lại không biết diện mạo của Hy. Đồng thời, họ lại làm ra trò hề như vậy.

Do đó, đây chỉ có thể là hành động tự phát của một số cái tên trong nội bộ của Học viện Thánh mà thôi.