"Bối cảnh của họ...?"
Bản thân Edwina cũng có vẻ hơi bối rối trước câu hỏi này. Suy cho cùng, cô đã không trở lại học viện gần ba năm rồi, nên con người ở nơi đó chắc hẳn đã thay đổi rất nhiều kể từ lần đó. Việc cô gái này không nhận ra những người này cũng là điều dễ hiểu.
Tuy nhiên, bà chủ Awen, người vừa ra tay để bảo vệ cô gái, nghe vậy liền tỏ vẻ trầm ngâm và suy nghĩ một lúc.
"Tôi không nhận ra cái tên đã dẫn đầu nhóm này. Có lẽ hắn ta là lính mới vừa chuyển đến từ đâu đó. Nhưng cái tên đứng bên cạnh hắn ta thì..."
Cô gái tóc xanh đưa ra kết luận một cách trực tiếp.
"Hắn ta chắc hẳn là hậu duệ trực hệ của nhà Lombard. Cái tên này từng tình cờ đến nhà ăn của tôi dùng bữa với vài thành viên trong gia tộc. Mặc dù tôi không quen biết hắn ta, nhưng những người đó rõ ràng là cùng một gia tộc, nên chắc chắn không thể nhầm lẫn được."
"Người của gia tộc Lombard à?...Khó trách..."
Nhìn thấy Thánh kỵ sĩ cơ nào đó nhanh chóng thể hiện vẻ mặt "Tôi hiểu rồi", tiểu thư bạch hồ, người không biết gì về tình huống nội bộ bên trong Thánh quốc, chỉ có thể co cụm lại để sưởi ấm với cô bé loli tóc hồng bên cạnh. Người kia cũng không hiểu bọn họ đang nói về điều gì từ đầu đến cuối và trên thực tế cô đúng là một người ngoài cuộc.
—Trong khi bế đứa bé lên và đặt lên đùi mình, đút cho cô bé ăn bằng đũa như cho mèo ăn, cô và cô bé liếc nhìn cô gái tóc vàng đối diện với họ bằng ánh mắt tò mò, sáng long lanh.
Quả nhiên, không thể chịu đựng được thế tấn công im lặng như vậy, Edwina đã ngay lập tức thú nhận.
“Aaa.... Được rồi, được rồi, gia tộc Lombard... À thì, họ cũng là một gia tộc có thế lực ở Thánh đô, nắm giữ khá nhiều ghế trong Thánh giáo hội. Nhưng họ luôn là những người ủng hộ trung thành của gia tộc Lambert. Nếu phải miêu tả, thì nó gần giống như mối quan hệ giữa gia tộc Cecilia của tôi và gia tộc Ulysses."
Khi nghe miêu tả này, tiểu thư mục sư đã hiểu ngay.
"Ồ...chẳng trách chúng nhắm vào cô. Nhưng xét theo tình hình trước đó, có vẻ như đây là hành động đơn phương của gia tộc Lombard, đúng không?"
"Đúng thế, tôi cũng nghĩ như vậy. Cũng là một Thần Duệ, gia tộc Lambert sẽ không gây khó dễ gì cho tôi vào thời điểm quan trọng này, dù là vì lợi ích chung. Suy cho cùng, chúng tôi luôn cùng chung quan điểm khi chiến đấu với ác ma."
Lúc này, Edwina dường như nhớ ra điều gì đó và đột nhiên bật cười.
"Nhưng tôi không ngờ gia tộc Lambert lại chọn tặng huy hiệu này cho tiểu thư Hy... Lão già August kia quả thực là một con cáo già khôn ngoan, lại biết cách giữ lại đường lui cho mình. Nếu tiểu thư Hy có hứng thú, ngài có thể thử liên lạc với họ xem sao. Mặc dù tôi không ưa vị Giáo hoàng đó, nhưng chuyện này cũng chẳng hại gì đến ngài... À, tất nhiên rồi, đây chỉ là đề nghị của tôi thôi..."
“Thật vậy sao?”
Thái độ của Edwina rất giống với Thánh nữ Minh Quang khi cô ấy nhìn thấy sứ giả của Thánh Đình trao huy hiệu Thánh nữ Cứu Rỗi cho tiểu thư bạch hồ.
Mặc dù họ luôn là đối thủ đang cạnh tranh với nhau, nhưng họ dường như không ngại để cho Hy, hoặc là Willis liên lạc với nhà Lambert - Thần Duệ gia tộc cuối cùng trong tam đại gia tộc.
Mối quan hệ giữa ba nhà Thần Duệ này thực sự là gì vậy?
Nhưng bất kể là Yurlin trước kia hay đám quan trọng tài chỉ đến gây sự, thì các gia tộc nhỏ liên kết với gia tộc Thần Duệ dường như không chỉ có như vậy. Gia tộc Lombard sao?... có vẻ như đây có thể là một khởi đầu tốt.
Chuyện này tạm thời gác lại. Sau khi tiễn đám quan trọng tài đến gây rối, thời gian phía sau cũng không có chuyện gì bất ngờ xảy ra.
Bữa trưa kết thúc nhanh chóng. Sau bữa ăn no nê, cả ba người bao gồm cả Willis, chuẩn bị ra về.
Mặc dù bà chủ nhà ăn Awen bề ngoài trông có vẻ thờ ơ, nhưng Willis có thể nhận ra cô ấy thực ra rất không muốn rời xa Edwina. Suy cho cùng, sau hôm nay, Thánh kỵ sĩ cơ sẽ phải lên đường sang phía Đông. Có lẽ sẽ rất lâu nữa họ mới gặp lại nhau.
Nhưng hình như, đúng như cô ấy đã nói, cô ấy không có ý định... hay nói đúng hơn là không thể rời khỏi [Trúc xá]. Sau khi dặn dò Edwina khi nào rảnh thì thường xuyên đến thăm cô ấy, Awen mới đành miễn cưỡng để Thánh kỵ sĩ cơ nói lời tạm biệt.
Ra khỏi rừng tre, ba cô gái quay trở lại con đường chính bên trong học viện.
Có lẽ vì đã là buổi trưa, hầu hết học viên đã kết thúc lớp học buổi sáng và rời học viện để về nhà hoặc trở về ký túc xá đểnghỉ ngơi, nên dòng người qua trên đường lại thưa thớt hơn trước rất nhiều.
Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Eudora, tiểu thư bạch hồ bước đi chậm rãi, hỏi một cách thản nhiên như thể cô ấy có chút tò mò.
"Nhắc mới nhớ, Edwina à, tên đầy đủ của Awen là Minwen (Mẫn Văn) phải không? Cái tên này rất đặc biệt. Cô có biết lai lịch của cô ấy không? Hơn nữa, tại sao cô ấy lại không muốn rời khỏi khu rừng trúc đó? Là vì cô ấy không muốn, hay vì điều kiện không cho phép?"
Cô gái tóc vàng đang đi phía trước một chút, quay đầu lại, bỏ đi vẻ mặt trầm ngâm và trả lời không chút do dự.
"Đúng vậy, Minwen là tên thật của chị Awen. Cái tên này quả thực rất đặc biệt, chị Awen thường không thích người khác gọi mình như vậy, nên người quen chúng tôi cứ gọi là chị Awen thôi."
"Về lai lịch của cô ấy, tôi cũng không rõ lắm. Từ lúc tôi mới vào Học viện Thánh lúc còn nhỏ, khi lần đầu đến Trúc xá, trông nó đã y như thế này rồi."
"Theo một chị gái học viên khóa trên nhập học trước tôi mười năm, [Trúc xá] đã tồn tại ít nhất mười năm trước đó. Đồng thời chủ sở hữu ở đó luôn là chị Awen."
"Lý do tại sao chị ấy không rời khỏi [Trúc xá] có chút phức tạp..."
Sau khi suy nghĩ một lúc, Edwina lắc đầu bất lực.
"Tiểu thư Hy cũng nhận ra rồi phải không? Mỗi lần phân thân của chị Awen xuất hiện, trang phục của chị ấy đều khác biệt rõ rệt so với trước, ngay cả dấu hiệu sinh mệnh cũng không giống như người sống, ngay cả hơi thở cũng không có, nhịp tim cũng không có..."
"Thực ra, gọi nó là phân thân cũng không chính xác lắm. Chính xác mà nói, nó chỉ có thể được coi là [Cơ thể phụ] của chị ấy thôi."
"Cơ thể phụ?"
"Đúng vậy, giống như cách những mầm tre(trúc) mới mọc nhanh chóng xung quanh một phần của cây tre ngay khi được trồng xuống đất, tre có khả năng phân hóa rất mạnh. Chỉ cần có đủ dinh dưỡng, nó có thể liên tục sinh ra những mầm non mới gần như giống hệt chính nó."
Sau khi liếc nhìn bốn phía xung quanh lần nữa, Thánh kỵ sĩ cơ che miệng lại như một tên trộm và thì thầm giải thích.
"Chị Awen không phải là người. Thực ra... cả mảnh rừng trúc này, bao gồm cả [Trúc xá], về cơ bản đều có thể coi là một phần thân thể của chị ấy."
"Chị ấy là một loài ma thú mang hình dáng của thực vật, có tên là [Tu hoàng trúc].
“Tu hoàng trúc sao…? Ồ…”
Bên dưới chiếc mặt nạ của cô gái cáo trắng vang lên một tiếng kêu nhẹ như "Ta hiểu rồi".
Khó trách…
Willis đã nhìn thấy ghi chép về loài cây [Tu hoàng trúc] này trong một số cuốn sách cổ.
Đây là một loại sinh vật giống như [Slime Thích Nghi Mô Phỏng] tương tự như Tiểu Lam. Nó đã tồn tại từ thời kỳ thần thoại, nhưng do biến đổi môi trường, nên giờ đây nó là một chủng tộc hiếm hoi gần như tuyệt chủng.
Thân chính của Tu hoàng trúc được cho là chỉ dài khoảng nửa mét, dày khoảng bằng cẳng tay của một cô gái bình thường. Tuy nhiên, bất cứ nơi nào nó mọc, một mảnh rừng trúc lớn chắc chắn sẽ mọc xung quanh nó, thậm chí nó còn có hình dạng như một thủ hộ giả, che chở và bảo vệ cho cái thân chính mỏng manh này.
Toàn bộ mảnh rừng trúc, bao gồm cả những thủ hộ giả, đều bắt nguồn từ thân chính của cây trúc và chúng có thể được coi là một phần thân của nó. Ý thức của cây trúc giống như một [Địa linh], bao phủ và lan tỏa đến mọi ngóc ngách của rừng trúc. Nó có thể phát hiện và phản ứng ngay lập tức với bất kỳ sự xáo trộn nào.
Chẳng trách lúc ở trong căn nhà tre đó, Willis luôn cảm thấy một cảm giác nào đó gần như vô hình, nhưng cô ấy lại không cảm nhận được bất kỳ sức mạnh giống như thần niệm nào xung quanh mình. Thì ra chuyện này là như vậy.
Bởi vì đó thực sự chỉ là ánh mắt của họ, chỉ là căn [Trúc xá] này đang nhìn họ mà thôi.
Trên thực tế, khi Awen đột nhiên xuất hiện và đỡ đòn tấn công của Edwina giúp Yurlin, nữ mục sư đã nhận ra rằng Awen, người đang mặc sườn xám và cầm sáo trúc ngọc, đã "mọc lên" trực tiếp từ mặt đất, thay vì có bất kỳ ma pháp dịch chuyển không gian hay khả năng di chuyển siêu nhanh nào.
Chỉ là quá trình "mọc lên" diễn ra quá nhanh đến nỗi trông giống như dịch chuyển tức thời.
Có chút thú vị đấy ~ Tu hoàng trúc sao?
Đây là một điều mới mẻ và lạ lẫm, nhưng cái tên [Minwen] (Mẫn Văn) gợi lên cảm giác quen thuộc một cách tinh tế...
...Chắc cũng không tệ đến thế đâu nhỉ?
Dù sao đây cũng chính là........ cây trúc mà.
Lombard = Lãng Bá = 朗伯 cái tên này dùng google để đặt tên nó khó quá nên mượn tên bản EN