8
Dẫu là giọt nước mưa rỉ xuống từ mái hiên, lâu ngày cũng có thể xuyên thủng đá.
Dẫu chỉ là một ý niệm ngu ngốc chẳng đáng nhắc tới, nếu cứ kiên trì ôm ấp mãi cũng có thể chọc thủng núi non.
Sự nhất quán của một thiếu niên vô danh, cũng giống như vậy.
Đã hai năm trôi qua kể từ khi Jack lấy lại ký ức tiền kiếp.
Cậu bước sang tuổi mười bảy, vóc dáng cũng đã cao lớn hơn những người lớn quanh vùng, và những nỗ lực của cậu đang dần đơm hoa kết trái.
“Kuh!?”
Lãnh trọn cú đâm trực diện từ thanh mộc kiếm, người đội viên đội tự vệ ngã ngửa ra sau, lưng đập mạnh xuống đất đau điếng.
Những người đứng xem xung quanh ồ lên đầy kinh ngạc.
“Ui da da... Hàaa, chịu thua, chịu thua rồi. Cuối cùng cũng bị nhóc hạ một ván rồi.”
Người đàn ông vừa cười vừa nặng nề ngồi dậy, chính là người đã bắt chuyện với Jack vào cái ngày cậu còn đứng nhìn trộm buổi tập từ xa.
Chẳng hiểu có gì đáng vui mừng, mà ánh mắt ông ta nhìn cậu cứ như đang chiêm ngưỡng một thứ gì đó chói lọi lắm vậy.
“............”
Ở phía đối diện, Jack đang đứng chôn chân tại chỗ, thở hồng hộc vì kiệt sức sau màn giao tranh kéo dài gần năm phút.
Lực nắm đã cạn, thanh mộc kiếm trượt khỏi tay rơi xuống chân.
Cậu nhọc nhằn nâng đôi tay run rẩy lên, nhìn xuống lòng bàn tay đã chai sạn vì cầm kiếm.
Và rồi──bàn tay vốn dĩ tưởng chừng chẳng còn chút sức lực nào ấy, bỗng siết chặt lại thành nắm đấm.
“............Được rồi...!”
“Fuu…”
–
Một tiếng kêu thảm thiết nghe đến là ngớ ngẩn vang vọng khắp bãi chiến trường tàn tích.
Gã đàn ông to con với bộ dạng bẩn thỉu định vung thanh gỗ vuông xuống, nhưng lại bị đấm bay ngược trở lại, ngã dúi dụi lên đống xác chết.
“Gukhu... Thằng chó, mày có biết mày vừa làm gì không hả! Tao sẽ giết──Híiii!?”
Vẫn là khung cảnh ấy, nhưng vai diễn đã đảo ngược hoàn toàn.
Gã to con, máu dồn lên mặt đỏ gay, định bật dậy lấy lại thế trận, nhưng ngay lập tức nhận ra lưỡi kiếm gãy sắc lẹm đang kề sát yết hầu mình.
“Hí... híc...”
Lưỡi kiếm dừng lại ngay trước khi xuyên thủng cổ họng.
Bị hình ảnh cái chết cận kề đập thẳng vào mặt, gã to con sợ đến nhũn cả chân, ngồi bệt xuống đất như một đống bùng nhùng.
“...Lần sau ta sẽ không dừng tay đâu.”
Jack ném thanh kiếm gãy sang một bên, buông lời lạnh lùng với tông giọng trầm thấp.
Có vẻ như đã hiểu được sự nghiêm túc chất chứa trong câu nói đó, sắc mặt gã to con chuyển sang tái mét, méo xệch đi vì kinh hãi.
“Thế nên, đừng có mà cắn càn nữa. Ta không học kỹ năng từ đội tự vệ để đi khoe khoang trong mấy trận đánh lộn với đám du côn tép riu như ngươi đâu.”
Gã to con gật đầu lia lịa, người run cầm cập, rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy như thể sắp vãi cả ra quần, đám đàn em cũng hoảng loạn đuổi theo sau.
Còn lại một mình, Jack lớn giọng gọi đám hôi của khác──những đứa trẻ mồ côi giống như cậu, đang sợ hãi gã to con kia mà không dám lại gần đống xác chết mới:
“Làm cái gì đấy! Không mau lột đồ đáng giá đi là ta lấy hết bây giờ!”
Tuy có chút bối rối trước lời nói của Jack, nhưng rồi một đứa, hai đứa, lũ trẻ bắt đầu bước vào bãi chiến trường, lục lọi đồ đạc của người chết để kiếm miếng ăn cho ngày hôm nay.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, cảm tính của một người Nhật hiện đại từ kiếp trước khiến Jack nảy sinh những cảm xúc phức tạp, nhưng rồi rất nhanh sau đó, chính cậu cũng bắt đầu công việc hôi của.
–
Dẫu là giọt nước mưa rỉ xuống từ mái hiên, lâu ngày cũng có thể xuyên thủng đá.
Dẫu chỉ là một ý niệm ngu ngốc chẳng đáng nhắc tới, nếu cứ kiên trì ôm ấp mãi cũng có thể chọc thủng núi non.
Tuy nhiên──không phải tất cả mọi thứ đều sẽ được đền đáp như ý muốn.
Nhất là những chuyện quan trọng, lại càng khó khăn hơn.
“『Burst』”
Một ngọn lửa đỏ chỉ cỡ ngọn lửa mồi thắp lên nơi đầu ngón tay, được phóng về phía hòn đá to bằng nắm đấm.
Quả cầu lửa bay tới mục tiêu với chuyển động chậm rãi như bong bóng xà phòng, rồi phát nổ với một tiếng "bép" khô khốc.
Chịu cú va chạm ấy, hòn đá vỡ làm ba mảnh, văng ra ba hướng kèm theo mùi khét và làn khói đen mỏng manh.
Nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đó với vẻ mặt đăm chiêu, Jack nghiến răng ken két.
“Chết tiệt...”
Cái hỏa lực này nếu bắn vào người, giỏi lắm cũng chỉ làm bỏng được một cánh tay là cùng.
Để tự xưng là Ma binh – những kẻ được ca tụng là sở hữu chiến lực tương đương một trăm bộ binh – thì thế này quả thực quá yếu ớt.
............
Jack đã lấy lại ký ức tiền kiếp được hai năm.
Chỉ còn ba năm nữa là cốt truyện chính của Chiến Ký Flare Eld: Ngoại truyện sẽ bắt đầu.
Trái ngược với kiếm thuật đang tiến bộ vững chắc, tiến độ tu luyện ma thuật – thứ được xem là then chốt quyết định tương lai của cậu – lại đang ở trong tình trạng khó mà gọi là thuận buồm xuôi gió cho được.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
