Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 1

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 731

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 1

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 381

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 371

Web Novel - 087-Xin chào (1)

087-Xin chào (1)

Xin chào (1)

"Đây là Thánh chén thật sao?"

Tôi chăm chú quan sát chiếc chén trắng muốt.

Những hoa văn độc đáo được chạm nổi trên thân chén tỏa sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời. Cảm giác này khác hẳn với món đồ giả mà Toltpier từng làm.

Cứ như thể nó không thuộc về thế giới này vậy.

Độ sắc nét cao hơn hẳn, phải gấp ba lần bình thường.

Tôi xoay xoay chiếc chén rồi đưa cho Leon, đoạn lẩm bẩm.

"Cái này cũng trống rỗng, tiếc thật đấy."

"Vì Vice đã dùng chút sức mạnh cuối cùng để tạo ra Vật chứa Tham lam rồi mà."

Cũng giống như hàng giả, Thánh chén thật hiện giờ chẳng có gì bên trong.

Tuy nhiên, điểm khác biệt là người ta có thể tiêu tốn hoàn toàn chiếc chén thật để tạo ra phép màu cuối cùng. Nghe vậy, tôi đã thoáng đắn đo.

Chẳng phải sẽ hời hơn nếu dùng nó để đổi lấy sự bất tử, còn vết thương thì chữa sau sao? Tôi đã nghĩ như thế đấy.

Nhưng đáng tiếc, Thánh chén không ban cho sự bất tử như lời đồn.

Chính xác thì nó có ban cho, nhưng không giống kiểu thông thường.

Khi cầm trên tay, tôi mới biết cơ chế của nó thiên về 'cải lão hoàn đồng' hơn. Nó đưa người già trở lại thời thanh xuân chứ không phải kéo dài tuổi thọ.

Với một người còn trẻ như tôi, năng lực này vô dụng. Vậy nên tôi quyết định giao nó cho Giáo quốc.

Khác với đồ giả, Thánh chén thật có thể tự tích lũy năng lượng, nhưng với tốc độ này thì phải mất tận 100 năm mới dùng được phép màu một lần.

Đúng là một món đồ có hiệu năng trên giá thành quá tệ.

"Dù sao thì có được Thánh chén thật thay vì đồ giả cũng nhẹ lòng hơn. Thế này thì Giáo quốc sẽ không có cớ để đâm sau lưng chúng ta nữa."

"Ngài Ruina, hóa ra ngài vẫn còn lo lắng chuyện đó à."

"Phải cẩn thận với Giáo quốc chứ."

Nơi đó cuồng tiền bạc, lại còn có bảy phe phái đang xâu xé lẫn nhau để giành quyền chủ động.

Có chuyện quái đản gì xảy ra ở đó cũng chẳng lạ.

"Leon. Chúng ta sẽ truy quét tàn dư còn lại. Cậu cứ lo việc của mình đi."

"Trăm sự nhờ các ngài."

Heible vỗ vai Leon rồi rời đi.

Vice đã chết, nhưng tàn dư của Tham lam vẫn còn. Phải dọn dẹp sạch sẽ chúng thì mọi chuyện mới coi như kết thúc.

Tôi cũng định giúp một tay, nhưng Heible cho rằng việc vận chuyển Thánh chén quan trọng hơn.

Sau khi tiễn Heible, tôi kiểm tra lại ma pháp đang luân chuyển trong cơ thể.

Ma pháp đặc hữu, <Mê cung>.

Một ma pháp rất thú vị.

<Mê cung> luôn kết nối với tôi mà không cần phải bận tâm duy trì. Nó luôn ở trạng thái kích hoạt.

Ma pháp này có nhiều chức năng, nhưng tiêu biểu nhất chính là: Chuyển dời mọi hiện tượng.

Một không gian đặc biệt được tạo ra bởi ma pháp sẽ hấp thụ mọi hiện tượng thay cho tôi.

Nhờ có <Mê cung>, khả năng phòng thủ của tôi tăng vọt, và điều này không chỉ giới hạn ở vật lý.

Nó bao gồm cả phòng thủ tinh thần lẫn ma pháp.

Lý do trước đây tôi bị Reizel - người sở hữu nguyên tố Tham lam tiền nhiệm, hay Vice - Ngón tay thứ ba của Tham lam đánh bại rất đơn giản.

Đó là vì chỉ số của tôi quá lệch lạc.

Như đã nói, dù có vài thông số vượt ngưỡng nhờ <Thiên bình>, nhưng thực tế tôi vẫn chưa đạt tới bậc 5 nên mới nảy sinh vấn đề.

Nếu tôi là một pháp sư bậc 5 thực thụ, tôi đã không dễ dàng bị <Hiện tượng biến dị> của Reizel tấn công tinh thần, hay bị nhốt vào Mê cung Tham lam của Vice.

Các pháp sư cao cấp luôn có sự hoàn thiện rất cao.

Tôi vốn ở bậc 3, mới chỉ lên bậc 4 vào ngày hôm qua nên vẫn còn nhiều thiếu sót. Thật ra, ngoại trừ sức tấn công thì cái gì tôi cũng thiếu.

Tất nhiên, riêng sức tấn công thì ngay cả các pháp sư cao cấp cũng phải kiêng nể, nhưng hai thất bại vừa rồi chẳng phải đã cho thấy chỉ dựa vào mỗi nó thì sẽ thảm hại thế nào sao?

Vì vậy, nếu không muốn lại bị tấn công tinh thần rồi đi nhận vơ một gã lạ hoắc nào đó là anh trai, tôi cần phải bổ sung các chỉ số khác. Và về khoản này, <Mê cung> đã thể hiện hiệu năng cực kỳ xuất sắc.

Giờ đây, tôi gần như có thể chống lại mọi đòn tấn công tinh thần hay ma pháp đặc biệt.

Tính đa dụng của <Mê cung> rất đáng nể. Dù các chỉ số khác gần như bằng không, nhưng tôi lại thích thế này hơn. Thay vì cái gì cũng biết mà chẳng có gì tinh thông, thà cứ độc tôn trong một lĩnh vực còn tốt hơn nhiều.

Điều hối tiếc duy nhất là tôi đã lấy <Mê cung> thông qua nguyên tố Tham lam.

Như vậy thì sau này sẽ chẳng thể thăng tiến thêm được nữa.

Cái gã Vice này, đến tận lúc cuối vẫn chẳng giúp ích được gì.

Mới trúng một chiêu ma pháp đã lăn đùng ra hấp hối.

Vì hắn như thế nên tôi còn chẳng kịp dùng <Thiên bình> để thực hiện giao dịch.

Haiz.

Thở dài một tiếng, tôi thắp lên một ngọn lửa.

Lửa cháy rực trong đèn lồng.

Tôi phát hiện ra nhiều đặc tính khác nhau từ các nguyên tố.

Từ Hỏa là 'Công bằng' và 'Săn mồi'.

Từ Thủy là 'Biến đổi'.

Từ Phong là 'Kết nối'.

Trong đó, tôi đạt bậc 3 nhờ tìm ra nguyên lý 'Tiêu hóa' và 'Phân rã' từ đặc tính Săn mồi.

Sau đó là bậc 3 từ nguyên lý 'Quy tắc' và 'Ràng buộc' của đặc tính Công bằng.

Và lần này, tôi đã tiến thêm một bước nữa.

Nếu là sự công bằng thực sự, tôi phải có quyền yêu cầu đối phương những gì mình muốn.

Tôi đã chạm tới bậc 4 khi tìm ra nguyên lý 'Hiệp ước'.

Công lao này phần lớn thuộc về Vice.

Nhờ lang thang trong Mê cung Tham lam mà tôi đã suy ngẫm rất nhiều về sự công bằng.

Những ký ức bị mất trong đó quay trở lại, đồng thời những tư duy về sự công bằng cũng dần tích tụ rồi bùng nổ ngay khi tôi trở về thực tại. Nếu không có Vice, chẳng biết phải mất bao nhiêu năm nữa tôi mới lên được bậc 4.

Vừa huấn luyện ma pháp, vừa đổi cho Thánh chén thật, lại còn tặng thêm ma pháp đặc hữu.

Tôi sẽ xếp ông ngang hàng với ngài Kelton và Mẹ bề trên.

Ông đã vất vả nhiều rồi, Vice.

Kiếp sau nếu có gặp lại, nhớ cho tôi thêm tiền nhé.

Cảm ơn ông.

"Ngài Ruina này, tôi thấy ngài còn hám tiền hơn cả tôi đấy."

"Tôi không có hám tiền. Tôi chỉ thích thứ tiền giúp cho các hoạt động ma pháp diễn ra suôn sẻ thôi."

"Thì cũng như nhau cả thôi."

"Khác chứ. Thích tiền là phải nói đến những người như cô Chris đây này."

"Tiền là nhất!"

Tôi nốc một ngụm rượu mật ong.

Khói từ con lợn quay tỏa ra nghi ngút.

Thưởng thức mùi thơm nồng nàn xộc vào mũi, tôi dùng dao cắt một miếng thịt rồi đặt lên đĩa.

Rượu và thịt sau khi mọi chuyện kết thúc.

Hiếm có thứ gì trên đời ngon được như thế này.

"Ngài Leon giờ cũng đã trở thành một Thánh kỵ sĩ thực thụ rồi nhỉ. Còn thực hiện được cả Thánh vật giáng lâm nữa."

"Chỉ là may mắn thôi."

"Ngài đã cầu nguyện với thần linh bằng tâm thế khẩn thiết thế nào mà thành công vậy?"

"Là do may mắn thôi mà."

"Hay là, vì tâm nguyện muốn cứu giúp một ai đó?"

"Đã bảo là do may mắn rồi mà."

Thắng rồi.

Vì đã có một màn đối đáp mãn nguyện nên tôi gật đầu hài lòng.

Đây mới gọi là trò chuyện chứ.

"Ngài Ruina ơi. Vừa rồi không phải là trò chuyện đâu. Ngài nhầm to rồi đấy."

"Không đời nào."

Tôi gạt phắt lời nhận xét của Chris rồi rút tẩu thuốc ra.

Tôi tự mình châm lửa.

Phù. Làn khói lãng đãng bay lên trần nhà.

Ngay lúc đó, tôi cảm nhận được một ánh mắt từ bên cạnh.

Là Jerry.

"Ngài Jerry. Ngài có chuyện gì muốn nói sao?"

"Không có gì."

"Hay là ngài thấy tiếc vì mất cơ hội châm lửa giúp tôi?"

"Không phải."

Không phải cái gì mà không phải.

Trước cuộc đối thoại của chúng tôi, Chris lên tiếng.

"Ngài Ruina, sao ngài lại cướp việc của cậu Jerry thế? Ngài tự châm lửa rồi thì cậu Jerry biết làm gì nữa đây?"

"Chẳng phải còn đầy việc sao? Nếu một pháp sư bậc 5 mà chẳng có việc gì khác ngoài châm thuốc thì đúng là vấn đề nghiêm trọng đấy."

Vừa nói, tôi vừa cảm nhận được đẳng cấp của những người đồng hành cao đến nhường nào.

Một Thánh kỵ sĩ có thể thực hiện Thánh vật giáng lâm, Leon.

Pháp sư bậc 5, Jerry.

Thiên tài giả kim, Myuran.

Ma tộc cấp cao, Succubus Chris.

Đệ tử của Đại pháp sư (tương lai), Noah.

Và cả tôi, người sẽ trở thành Đại pháp sư trẻ tuổi nhất lịch sử với tận ba ma pháp đặc hữu.

Đội hình này thì không ai cản nổi rồi.

"Sư phụ."

"Ơi."

"Giờ chúng ta sẽ làm gì ạ?"

Noah hỏi.

Làm gì ư, chuyện đó rõ rành rành rồi còn gì.

"Thì phải chuyển Thánh chén đến Giáo quốc chứ."

"Vậy ạ?"

"Sao tự nhiên em lại hỏi thế?"

"Dạ không có gì to tát đâu."

Noah nhấp một ngụm nước rồi nói tiếp.

"Chỉ là em thấy mọi chuyện thường chẳng bao giờ diễn ra đúng như ý sư phụ muốn cả."

"Thế nên mai chúng ta sẽ khởi hành ngay. Như vậy thì sẽ chẳng có biến số nào xảy ra được đâu."

*

Tôi đối mặt với kẻ đã đánh cắp Thánh chén.

Hắn tỏa ra luồng khí đặc trưng của Ma tộc, một thứ áp lực dị hợm cứa vào dây thần kinh của con người.

Ma tộc. Cư dân đến từ một thế giới khác.

Tại sao chuyện này lại xảy ra? Nếu muốn biết thì phải quay ngược thời gian về một tuần trước-.

"Ngài Ruina? Ngài làm gì thế?"

Bất chợt Chris lên tiếng.

Tôi bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ rồi ngẩng đầu lên.

"Tôi vừa tưởng tượng một chút."

"Tưởng tượng gì cơ?"

"Tưởng tượng cảnh Thánh chén cuối cùng cũng bị Ma tộc cướp mất ấy mà."

"Sao lại làm cái trò đó chứ? Chúng ta còn chẳng gặp nổi một tên sơn tặc, nói gì đến Ma tộc."

Tại sao ư?

Thì tại nó thú vị mà.

"Thỉnh thoảng ngài Ruina cứ làm mấy trò kỳ quặc thật đấy."

"Chỉ thỉnh thoảng thôi sao?"

"Tôi lỡ lời, phải là lúc nào cũng vậy mới đúng."

"Cảm ơn nhé."

Tôi vươn vai một cái.

Rồi tôi nói với Noah.

"Thỉnh thoảng cũng có lúc mọi chuyện diễn ra đúng ý ta mà."

"Lạ thật đấy."

"Ngài Ruina! Nhìn kìa!"

Nghe tiếng gọi của Chris, tôi bình thản phóng tầm mắt ra xa.

Phía cuối chân trời, những bức tường thành trắng muốt kiên cố hiện ra.

Tôi nở một nụ cười rạng rỡ.

Giáo quốc Batrian.

Cuối cùng chúng tôi cũng đã đến được điểm dừng chân của cuộc hành trình dài đằng đẵng này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!