054-Thành phố của các pháp sư (1)
Thành phố của các pháp sư (1)"Bảo đi về phía đông... Rốt cuộc là có ý gì đây nhỉ?"
Tôi lẩm bẩm khi đang ngồi trên xe ngựa.
Dù đang mù quáng di chuyển về hướng đông theo lời Ellera, nhưng tôi cũng chẳng biết mình làm thế này có đúng không nữa.
Cứ đi mà chẳng có điểm đến rõ ràng thế này thì liệu có ổn không đây?
"Chẳng phải trước khi đi tôi đã hỏi rồi sao? Chính ngài Ruina đã bảo tiên tri vốn là thế, cứ đi thôi mà."
"Giờ tôi đổi ý rồi."
Đã vài tuần trôi qua kể từ khi chúng tôi rời khỏi nhà của Ellera.
Trong thời gian đó, cả nhóm đã đi ngang qua tổng cộng hai ngôi làng, nhưng dù có lục tung cả hai nơi ấy lên thì bóng dáng của Adelian vẫn bặt vô âm tín.
Đúng là công cốc.
"Nhưng lời tiên tri bảo đi về phía đông là sẽ gặp mà."
"Thế này đi. Chúng ta cứ chọn một thành phố nào đó ở phía đông mà mình thấy ưng ý rồi ghé vào nhé."
"Làm vậy cũng được sao?"
"Dù sao thì vẫn tốt hơn là cứ di chuyển vô định thế này mà."
Tôi vừa đáp lời vừa đưa mắt nhìn quanh cả nhóm.
Leon, Myuran, Jerry và Noah đều gật đầu. Họ đồng ý với ý kiến của tôi.
Quyết định vậy đi.
Chúng tôi tụm lại trên xe ngựa và bắt đầu cuộc họp.
Việc đánh xe đã có Binh sĩ gỗ lo liệu nên chúng tôi không cần bận tâm.
Leon lên tiếng:
"Ngài có nơi nào đặc biệt muốn đến không?"
"Tôi thì không."
"Tôi cũng vậy."
Đó lần lượt là câu trả lời của Jerry và Noah.
Leon chuyển ánh mắt sang Myuran, nhưng cô ấy chỉ lắc đầu.
"...Tôi chỉ cần được dạy bảo ngài Ruina là đủ rồi."
"Tôi hiểu rồi."
Ba người trong nhóm đã nhường quyền quyết định. Vậy là ý kiến của những người còn lại sẽ trở nên quan trọng.
Tôi, Leon và Chris.
Chris giơ tay phát biểu:
"Ngài Ruina ơi! Tôi bắt đầu muốn kiếm tiền rồi đấy!"
"Tôi ghi nhận rồi. Còn ngài Leon thì sao?"
"Tôi thì nơi nào có khả năng có ngài Adelian là được."
Với Chris, tiền là quan trọng nhất, còn với Leon thì đó là Thánh chén.
Còn tôi? Tất nhiên với tôi thì ma pháp là ưu tiên hàng đầu rồi.
Nếu vậy thì...
"Điểm đến tiếp theo của chúng ta là Arginel, thành phố ma pháp, mọi người thấy sao?"
"Chỗ đó được đấy! Tôi thích ma pháp lắm!"
"Chắc là cô thích tiền ở đó thì có. Ngài Leon thấy thế nào?"
"Chắc chắn ở đó sẽ có manh mối về ngài Adelian. Tôi cũng đồng ý."
Tốt lắm.
Tôi bật dậy trên xe ngựa và dõng dạc tuyên bố:
"Điểm đến tiếp theo của chúng ta là Arginel! Đến đó và tha hồ nhận chuyển giao ma pháp thôi nào!"
"Ngài Ruina? Mục tiêu của chúng ta không phải là Thánh chén sao?"
"Thì tiện thể tìm luôn ngài Adelian mà."
Vui quá đi mất.
Tôi ngồi trên xe ngựa ngước nhìn bầu trời. Thật trong xanh.
Hiện tại là đầu tháng Giêng. Thời điểm này dù có tuyết rơi cũng chẳng có gì lạ, nhưng may mắn là điều đó đã không xảy ra.
Thay vào đó, trời rất lạnh.
"Ngài Ruina ơi, tôi lạnh quá!"
Chris vừa run cầm cập vừa lao về phía tôi.
Cô ấy ôm chặt lấy tôi rồi lẩm bẩm:
"Ấm quá đi mất."
"Đừng có dùng tôi làm lò sưởi di động chứ."
"Ngài Ruina thật là keo kiệt. Sao ngài lại dùng ma pháp giữ nhiệt một mình thế?"
"Bởi vì duy trì ma pháp giữ nhiệt trên phạm vi rộng rất là mệt."
Duy trì trong chốc lát thì không sao, nhưng suốt cả chuyến hành trình mà cứ giữ phạm vi rộng như vậy thì mệt mỏi đủ đường.
Ma pháp <Sinh Trưởng> có tính tự trị, chỉ cần kích hoạt một lần là không cần bận tâm nữa, nhưng ma pháp giữ nhiệt thì không như thế.
Càng lúc tôi càng cảm nhận rõ hiệu năng của <Sinh Trưởng>.
Ma pháp đặc hữu đúng là có lý do để được gọi là ma pháp đặc hữu mà.
"Thế thì chịu thôi. Tôi đành phải cứ thế này vậy."
"Hay là cô Chris cũng học ma pháp đi?"
"Tôi học được sao?"
"Nếu có tố chất thì tôi chẳng ngại gì mà không dạy cả."
"Học chứ, tôi muốn học!"
Về cơ bản, tôi có tư duy khá giống với Adelian.
Ma pháp nên được chia sẻ cho tất cả mọi người.
Có như vậy mới có thêm nhiều người tinh thông ma pháp, và nhiều loại ma pháp mới mới được ra đời.
Việc tôi chưa nhận đệ tử cho đến tận bây giờ hoàn toàn là do vấn đề trình độ của bản thân.
Ít nhất cũng phải đạt đến cấp 4 mới dám nhận đệ tử chứ, cấp 3 mà nhận đệ tử thì ra thể thống gì.
Trường hợp của Noah là do người giám hộ cứ nài nỉ mãi nên tôi mới nhận, chứ thực ra đến giờ tôi vẫn còn phân vân không biết mình có thể nuôi dạy em ấy thành một pháp sư thực thụ hay không.
Nhưng nếu là Chris?
Dù không dạy dỗ tử tế cũng chẳng sao, nên tôi thấy rất an tâm.
"Ngài Ruina. Ngài đối xử với tôi như vậy không thấy quá đáng sao?"
"Thế cô Chris có định dành cả đời mình để trở thành pháp sư không?"
"Cả đời tôi đã dành trọn cho những đồng tiền vàng rồi còn gì?"
"Thì bởi vậy đấy."
"À, ra thế."
Sau khi Chris đã hiểu ra, tôi đưa cho cô ấy đạo cụ ma pháp dùng để kiểm tra ma pháp tương thích.
Đôi mắt Chris sáng rực lên.
"Cái này tôi thấy rồi. Là cái Noah hay dùng đúng không?"
"Những viên bi lăn ra từ đó sẽ cho biết thuộc tính tương thích của cô. Tôi nghe nói nó do học phái Croft chế tạo, mà chắc là do ngài Adelian làm ra đấy."
"Thật sao?"
Chỉ cần cầm trên tay là có thể biết được thuộc tính tương thích. Nói thật thì nhìn nó lăn lóc có vẻ tầm thường vậy thôi, chứ đây là một đạo cụ ma pháp ứng dụng kỹ thuật cực kỳ cao thâm.
Đến mức nếu không phải là Đại pháp sư thì đừng hòng mơ đến chuyện sản xuất hàng loạt.
"Vậy tôi có thuộc tính tương thích nào?"
"Chờ một chút đã."
Nghe tôi nói, Chris bắt đầu xoay cái đĩa tròn.
Một vòng, hai vòng, ba vòng, bốn vòng...
"......"
"......"
"Ngài Ruina. Còn phải chờ bao lâu nữa đây?"
"Nãy giờ là quá đủ rồi đấy."
"Thế sao? Lạ nhỉ? Lúc Noah cầm vào là mấy viên bi lăn ra rào rào mà?"
"Thì vốn dĩ như vậy mới là bình thường."
"Thế sao tôi lại thế này?"
"Vì cô không có tư chất."
"À, ra vậy."
Chris cười khổ rồi trả lại cái đĩa cho tôi.
"Cũng đúng thôi, nếu ai cũng có thể trở thành pháp sư thì giá trị của pháp sư đâu có cao đến thế, nhỉ?"
"Đến lúc này mà cô vẫn còn liên hệ được với tiền bạc sao."
"Thế giới này tiền là tất cả mà."
"Ma pháp mới là tất cả."
Có lẽ đã bớt căng thẳng, Chris vươn vai một cái thật dài rồi thì thầm nhỏ nhẹ:
"Tiếc thật đấy. Nếu tôi cũng học được ma pháp thì tốt biết mấy."
"Cô thấy áy náy vì không làm được gì trong những trận chiến liên miên sao?"
"Không? Nếu học được ma pháp đóng băng thì vận chuyển thức ăn đường dài sẽ tiện lợi hơn nhiều mà."
"Cất công học ma pháp chỉ để đi giao đồ ăn thôi sao?"
"Ngài Ruina à. Tiền quan trọng lắm đấy. Không có tiền là không có bánh mì mà ăn đâu."
"Cái đó tôi cũng biết, nhưng nếu đã giỏi ma pháp đến mức đó thì đi làm lính đánh thuê chẳng phải kiếm được nhiều tiền hơn sao?"
"Ơ kìa?"
Bỏ lại một Chris đang ngẩn ngơ vì vừa nhận ra chân lý, tôi chìm vào suy tư.
Quả thực ma pháp là lĩnh vực mà không phải ai cũng học được, tài năng là tất cả.
Dù có phổ cập ma pháp cho toàn dân như giáo dục bắt buộc đi chăng nữa, thì số người học được cũng chỉ là thiểu số.
Nhưng nếu cứ thế này thì không phải tất cả mọi người đều không thể tiếp cận ma pháp sao?
Không có cách nào khác ư?
Cân nhắc một hồi lâu, tôi chuyển ánh mắt sang Noah.
Noah đang ngồi ở góc xe ngựa, làm cho những tia lôi điện nổ lách tách. Vì mới học ma pháp nên em ấy cần phải luyện tập không ngừng nghỉ.
"Em chăm chỉ quá nhỉ, Noah."
"Vì con đường phía trước còn dài mà."
"Giờ em mới là cấp 1 thôi. Em biết không? Người ta gọi pháp sư cấp 1 là Chu vị (雛位), mang ý nghĩa là một chú chim non đấy."
"Không phải là Kiến vị (見位) sao?"
"Em biết rồi à?"
Thật đáng tiếc, tôi định ra vẻ một chút mà em ấy đã biết rõ tên gọi các cấp bậc dù tôi chưa từng nói qua.
"Sư phụ."
"Vâng."
"Phải làm sao mới lên được cấp 2 ạ?"
"Phải đào sâu sự hiểu biết về nguyên tố thôi."
Pháp sư thăng cấp bằng cách phát hiện ra các đặc tính của nguyên tố, đào sâu vào đó để nắm giữ những nguyên lý chi tiết.
Và quá trình này được các pháp sư gọi là "đào sâu sự hiểu biết về nguyên tố". Ừm...
Cách để hiểu sâu hơn về nguyên tố sao...
"Em nên tập trung vào đặc tính mang tên 'Thử thách'."
"Bằng cách nào ạ?"
Tôi suy nghĩ một chút. Liệu nói điều này ra có giúp ích gì cho Noah không nhỉ?
...Chắc là không sao đâu.
Ma pháp là ma pháp bởi vì mỗi người đều đi trên con đường của riêng mình.
Dù có nghe thấy gì đi nữa, em ấy vẫn sẽ bước đi trên con đường của chính mình thôi, nên một chút lời khuyên chắc cũng chẳng gây ra vấn đề gì lớn.
Tôi chậm rãi tiếp lời:
"Nếu là tôi, tôi sẽ tập trung vào phần thưởng nhận được sau thử thách."
"Phần thưởng ạ?"
"Nếu chỉ có thử thách không thôi thì đó chẳng phải là một hình phạt đơn thuần sao? Chính vì có phần thưởng sau khi vượt qua nên người ta mới gọi đó là thử thách, đúng không?"
"Là vậy sao ạ?"
Noah lộ vẻ mặt phân vân.
Cái vẻ mặt kiểu như vừa hiểu ra nhưng đồng thời cũng chẳng hiểu gì cả.
Mà thôi, tôi cũng chẳng kỳ vọng Noah sẽ lên ngay cấp 2 vào lúc này.
Đây chỉ là một kiểu chuẩn bị trước thôi.
Cứ nhồi nhét lời khuyên vào như thế này, đến khi thời cơ chín muồi, Noah sẽ dùng lời khuyên của tôi làm bàn đạp để nhảy vọt lên cao.
Noah nhíu mày nhìn chằm chằm vào tia chớp. Thấy em ấy đang chìm trong suy nghĩ, tôi thầm cổ vũ trong lòng rồi nhìn về phía trước xe ngựa.
Một ngã rẽ xuất hiện.
Tôi hỏi Chris:
"Muốn đến Arginel thì rẽ trái ở đây đúng không?"
"Ừ."
"Tôi biết rồi."
Nghe Chris nói, tôi tập trung ý chí để đưa ra mệnh lệnh chi tiết hơn cho Binh sĩ gỗ.
Aaaah!!
Một tiếng thét xé lòng vang lên khiến tôi phải cho dừng xe ngựa lại.
Có ai đó đang chạy trốn về phía này.
Đó là một người đàn ông với mái tóc vàng mắt xanh, mang vẻ đẹp điển hình của một mỹ nam phương Tây. Nhưng tôi nhìn về phía sau anh ta nhiều hơn.
Rắc! Cây cối bị nhổ tận gốc. Bịch! Mặt đất rung chuyển.
một con quái vật xanh lè to lớn đang cầm một cái cây bị nhổ rễ, gầm gừ nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
Là một con Ogre.
Kể từ khi dùng Binh sĩ gỗ làm phu xe, bọn cướp, à không, đám lính đánh thuê đã không còn dám bén mảng đến cướp bóc nên dạo này khá yên bình. Nhưng lũ quái vật thì không biết điều đó. Chúng cứ thế mà tấn công thôi.
Nhờ vậy mà tôi lại có cảm giác như đang đi phiêu lưu sau một thời gian dài.
Con Ogre gầm lên rồi ném cái cây đi.
Cái cây bay tới với tốc độ kinh hoàng, nhưng ngay sau đó, một người khổng lồ bằng gỗ mọc lên từ mặt đất đã chặn đứng tất cả.
Con Ogre ngơ ngác ngước nhìn người khổng lồ gỗ. Bọn cướp, à không, đám lính đánh thuê chỉ cần thấy tôi triệu hồi Binh sĩ gỗ là đã cụp pha chạy mất dép rồi, nhưng con Ogre này đúng là có cái đầu của Ogre. Phải đến khi tôi triệu hồi người khổng lồ gỗ thì nó mới nhận ra.
Rằng đây là chiếc xe ngựa mà nó tuyệt đối không nên đụng vào.
Con Ogre bắt đầu lùi bước. Trước cảnh tượng nực cười đó, anh chàng mỹ nam tóc vàng mắt xanh đứng khựng lại rồi bật cười khan.
Tôi cũng thấy nực cười không kém.
Định giết tôi rồi định sống sót quay về sao?
Khi mà ngay cả ma pháp cũng không có?
Đâu có dễ thế.
Những khối đá nhô lên từ mặt đất kết lại với nhau, tạo thành hình một ngọn thương khổng lồ.
Tôi cứ thế phóng thẳng nó về phía trước.
Phập! Con Ogre bị ngọn thương đá đâm nát đầu, đổ gục xuống đất.
Tình hình đã được giải quyết.
"Cảm ơn ngài! Cảm ơn ngài rất nhiều!"
Anh chàng mỹ nam tóc vàng mắt xanh liên tục cúi đầu. Gặp được ân nhân cứu mạng thì hành động đó cũng là lẽ đương nhiên, nhưng tôi lại nhíu mày.
Tại sao? Vì anh chàng mỹ nam kia làm tôi khó chịu à?
Không phải.
Ngay từ đầu tôi đã chẳng thèm để tâm đến hắn ta rồi.
Tôi giơ tay lên.
Soạt. Đất đá tụ lại.
Khi tôi ném chúng xuống đất, lần này một cái cây lại mọc lên từ đó.
.......
Vậy là bây giờ tôi đã nắm giữ được cả nguyên tố thuộc tính Địa và thuộc tính Mộc.
Đây là một tình huống cực kỳ đáng mừng, nhưng tôi lại nheo mắt lại.
Có gì đó... có gì đó...
Hình như mình đạt được chúng quá dễ dàng thì phải?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
