Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 1

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 731

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 8

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 410

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 371

Web Novel - 106-Hoạt động đặc biệt (4)

106-Hoạt động đặc biệt (4)

Hoạt động đặc biệt (4)

"Ngài Noah?"

"Cái đó nhất định phải làm à?"

"Tôi sẽ mua kẹo cho ngài nhé."

"Em có thích kẹo đâu? Nhưng thôi được rồi, cứ vậy đi."

Vậy là xong, đã lôi kéo thêm được một thành viên.

"Đến cả ngài Hồng y danh dự cũng đảm nhận vai trò cố vấn cho hoạt động đặc biệt này, tôi không thể ngồi yên được nữa."

"Cảm ơn ngài."

"Tôi sẽ chịu trách nhiệm đưa tất cả mọi người theo cùng."

"Tuyệt vời lắm."

Thêm một nhóm thành viên nữa đã được bảo đảm.

Bởi vậy mới nói, con người sống là phải biết giữ mình.

Nhìn mà xem. Chẳng phải vì tôi luôn ăn ở tốt nên mọi người mới lũ lượt kéo đến tham gia hội nghiên cứu sao?

Tôi khẽ liếm môi.

Chớp mắt một cái đã có hơn mười tân binh, nhưng tôi vẫn còn thấy đói lắm.

Phải đưa thêm nhiều học sinh tới đây nữa-.

"Thế nên là, chuyện xảy ra vào khoảng một tháng sau khi tôi ôm mộng lớn mà rời khỏi nhà đấy. Lúc tình cờ đi ngang qua con đường núi, một con 'Ogre' đột nhiên xuất hiện."

"Á á á!"

"Tính mạng ngàn cân treo sợi tóc! Ngay cả kẻ không biết sợ hãi là gì như tôi đây cũng phải đổ mồ hôi hột vào khoảnh khắc đó!"

Người đàn ông đang kể chuyện vung tay múa chân. Ngón tay anh ta cứ chụm lại rồi lại xòe ra liên tục.

"Bùm! Một ngọn thương đá khổng lồ lao đến nghiền nát đầu con Ogre. Tôi đã vô cùng kinh ngạc trước ma pháp tinh tế đó và nhìn về phía người vừa ra tay. Các cậu có biết đó là ai không?"

"Ai thế?"

"Chính là Nam tước Ruina Elphiniel, người vừa lập được công trạng hiển hách và nhận được tước vị quý tộc đấy."

"Oa..."

"Những chuyến phiêu lưu tôi từng trải qua cùng ngài ấy không chỉ có một hai lần đâu. Có ngày chúng tôi đến thành phố ma pháp Arginel, nếu tôi kể cho các cậu nghe mình đã gặp ai ở đó thì chắc chắn sẽ kinh-."

Tôi lẳng lặng quay người rời khỏi chỗ đó.

Nãy mình đang nghĩ đến đâu rồi nhỉ.

Đúng rồi.

Phải đưa thêm nhiều học sinh tới đây nữa-.

"Chẳng phải Nam tước Ruina đây sao! Đã lâu không gặp ngài!"

"Chào cậu."

Tên này ma pháp thì xoàng nhưng được cái mắt tinh gớm.

Tôi liếc nhìn người đàn ông vừa hớt hải chạy đến.

Tên cậu ta là gì ấy nhỉ.

Là Face à?

"Tôi là Ferrant Reinhartel đây ạ."

"Chào cậu."

Tên Ferrant này ma pháp tuy kém nhưng lại cực kỳ nhanh nhạy.

Nhìn cái cách cậu ta nhận ra tôi đang nhầm tên rồi tự khai báo ngay lập tức mà xem.

Ferrant à, cậu cứ ngoan ngoãn mà kế thừa tước vị Bá tước đi.

Cậu hợp với chính trường hơn là ma pháp đấy.

"Nhưng Ferrant này, cậu không được bỏ bê ma pháp đâu đấy nhé?"

"Tôi vẫn luôn rèn luyện ma pháp mỗi ngày để có thể trở nên giống như Nam tước Ruina đây ạ."

"Thật vậy sao?"

"Thật mà."

"Bằng cả tấm lòng luôn?"

"Xin ngài đừng nghi ngờ lòng thành của tôi."

"Thế sao cậu không đăng ký tiết của tôi?"

Vì thật sự không hiểu nên tôi mới hỏi, Ferrant bỗng khựng lại. Khoảng chừng 0,1 giây.

Và rồi cậu ta tái khởi động.

"Thật đáng tiếc, lúc tôi phát hiện ra bài giảng của Nam tước thì thời gian đăng ký đã kết thúc mất rồi."

"Giờ cậu có muốn học không? Với quyền hạn của mình, tôi hoàn toàn có thể tuyển thêm học sinh mà. Vẫn đang đầu học kỳ, chưa thi cử gì nên chắc là ổn thôi."

"Chỉ là tôi không còn thời gian trống nữa ạ. Vì nghe lời khuyên là năm nhất phải học hành chăm chỉ nên tôi đã xếp lịch kín mít mất rồi."

"Vậy à?"

"Vâng, đúng là vậy đấy ạ."

Tôi nhìn chằm chằm vào Ferrant.

Ferrant cũng nhìn chằm chằm lại tôi.

Sau một hồi đấu mắt, tôi lên tiếng.

"Tôi kiểm tra thử nhé?"

"Ngài cứ tự nhiên ạ."

"Kiểm tra thật đấy nhé?"

"Tôi hoàn toàn đường đường chính chính."

Được rồi.

Thấy cậu ta tự tin thế này thì tôi cũng chẳng buồn kiểm tra làm gì.

Nhưng Ferrant này, cậu hãy cẩn thận đấy. Dạo này có nhiều lời ra tiếng vào lắm.

Tôi mở lời.

"Chẳng phải cậu đã về nhà rồi sao. Có việc gì mà lại đến trường ma pháp thế này?"

Ferrant là đích trưởng tử của một gia tộc Bá tước. Thậm chí tuổi cũng đã ngót nghét hai mươi. Đây là thời điểm cậu ta nên bắt đầu học việc gia đình rồi mới phải.

Vậy mà giờ này còn vào trường ma pháp. Nếu là lúc còn nhỏ thì không nói, chứ ở độ tuổi của Ferrant hiện tại, đây là lựa chọn mà chẳng mấy ai mặn mà.

Ferrant thản nhiên đáp lại.

"Chuyện là, cứ thế mà thành ra như vậy thôi ạ."

"Hay là cậu lại định bỏ nhà đi, nên Bá tước không chịu nổi nữa mới tống cậu vào trường ma pháp? Để cậu xây dựng quan hệ chẳng hạn?"

"Nam tước Ruina, chẳng lẽ ngài có quen biết với cha tôi sao?"

Biết làm sao với chàng thiếu gia tội nghiệp này đây.

Dù không cố ý, nhưng nhờ có tôi mà Ferrant đã được trải nghiệm những chuyến đại mạo hiểm như leo tháp Đại pháp sư hay khám phá mê cung.

Lượng dopamine thu được lúc đó ư? Chẳng có hoạt động nào có thể sánh bằng được.

Nói cách khác.

Bộ não của Ferrant tội nghiệp đã hỏng mất rồi.

Từ giờ trở đi, Ferrant sẽ luôn khao khát những chuyến phiêu lưu đến cháy bỏng như một kẻ nghiện thuốc vậy. Nhìn thấy tương lai đó quá rõ ràng, tôi nhìn cậu ta bằng ánh mắt đầy thương cảm.

Chuyện này lỗi của tôi cũng lớn. Đáng lẽ lúc Ferrant định lén lút gia nhập đoàn, tôi phải kiên quyết tống cậu ta về nhà mới đúng.

Tóm lại, tôi nên có trách nhiệm bảo hành cho cậu ta một chút.

"Ferrant này."

"Vâng."

"Hãy đến tham gia hoạt động đặc biệt của chúng tôi đi."

"Tôi không thích chơi cờ lắ-."

"Cứ đến đi."

Nếu tìm thấy niềm vui trong cờ vua, chắc là chứng nghiện phiêu lưu cũng sẽ được chữa trị phần nào.

Sau khi thu thập xong cả Ferrant, tôi quay trở lại phòng hoạt động đặc biệt.

Căn phòng vốn khá rộng rãi giờ đây đã chật kín người.

Tôi gật đầu hài lòng trước khung cảnh ồn ào náo nhiệt này.

Giờ thì mới giống một buổi hoạt động đặc biệt lành mạnh chứ.

"Frind, cậu thắng bao nhiêu trận liên tiếp rồi?"

"Không biết. Chẳng đếm."

Trước câu hỏi của bạn mình, Frind thản nhiên đáp lại trong khi đang sắp xếp lại các quân cờ.

Giữa đám học sinh ngày một đông đúc, Frind vẫn phô diễn một trình độ áp đảo.

Tôi hồi tưởng lại ván đấu giữa Frind và một nam sinh lúc nãy.

Khai cuộc mà Frind sử dụng là Royal Gambit. Đúng như cái tên Gambit, đây là đòn khai cuộc hy sinh quân cờ để tiến hóa Royal Knight với tốc độ nhanh nhất, cũng là đòn khai cuộc mà tôi yêu thích.

Để sử dụng tốt Royal Gambit - một đòn khai cuộc điển hình hướng về giai đoạn cuối trận - người chơi cần phải giữ vững tâm thế, không được để bị cuốn theo nhịp độ của đối thủ.

Dường như hiểu rất rõ điều đó, Frind đã bình tĩnh triển khai quân và tích lũy điểm tiến hóa. Khi đối thủ đột ngột đẩy nhanh nhịp độ, cậu ta liền đổi quân để bắt kịp tốc độ đó.

Đó là một cách xử lý cực kỳ chuẩn mực, nhưng điều khiến tôi kinh ngạc chính là tỉ lệ đổi quân. Nó hoàn hảo đến mức khó tin.

Những chuỗi đổi quân đẹp mắt đến mức ấy, nếu chỉ có tài năng thiên bẩm thì không bao giờ có thể tái hiện được.

Dù có kinh nghiệm dày dặn đến đâu cũng không thể làm được.

Đó là một tác phẩm nghệ thuật chỉ xuất hiện khi tài năng xuất chúng kết hợp cùng kinh nghiệm lâu năm. Đó chính là kỳ phổ mà Frind vừa thể hiện.

tôi quan sát Frind bằng ánh mắt đầy hiếu kỳ.

Năm nay Frind mới 17 tuổi. Lại còn là dân thường.

Hồi nhỏ chắc chắn cậu ta không có điều kiện để chơi cờ Arcana, còn sau khi lớn lên thì bận rộn với công việc lính đánh thuê, lấy đâu ra thời gian mà chơi. Vậy mà bằng cách nào cậu ta lại tích lũy được trình độ cỡ này nhỉ?

"Frind lại thắng nữa rồi."

"Cậu ta ăn rồi chỉ có chơi cờ Arcana thôi hay sao vậy?"

Đám học sinh xung quanh không khỏi trầm trồ. Bởi lẽ Frind đã dễ dàng "vờn" tất cả những học sinh thuộc hội nghiên cứu cờ Arcana như trẻ con.

Tôi đưa tay vuốt cằm.

Dù đã lôi kéo rất nhiều người tham gia để tạo ra một môi trường chơi cờ lành mạnh, nhưng với trình độ của Frind hiện tại, chỉ tuyển thêm người thôi là không đủ.

Vì cậu ta quá áp đảo.

Với trường hợp như Frind, thay vì tuyển người vô tội vạ, cần phải tìm được một người thực sự xuất sắc để ghép cặp. Nhưng tôi tự hỏi liệu có học sinh nào đủ sức đương đầu với con quái vật cờ vua kia không.

Chẳng còn cách nào khác sao.

Tôi bước tới định ngồi xuống phía đối diện Frind.

Đích thân tôi sẽ tiếp chiêu cậu ta.

Thế nhưng, đã có người nhanh chân hơn ngồi xuống trước mặt Frind.

Mái tóc vàng óng như được dệt từ vàng ròng, cùng đôi mắt màu hoàng hôn.

Đó là Kairen Eterno.

Kairen lên tiếng.

"Ta đấu với cậu được chứ?"

"...Tùy ngài."

Frind hơi khựng lại một chút, nhưng rồi cũng nhanh chóng bình thản sắp xếp quân cờ.

Có vẻ như vì đối phương là Hoàng tử nên cậu ta cũng thấy hơi lấn cấn. Frind di chuyển quân Lính trước mặt Magician lên hai ô.

Magician Game à?

Đây là một đòn khai cuộc rất chuẩn mực, nhưng vì nó tập trung vận hành trò chơi xoay quanh Magician - một quân cờ có ưu nhược điểm rõ ràng - nên chỉ hiệu quả trong một số tình huống nhất định...

Tôi dời tầm mắt sang phía Kairen. Ngay lập tức, Kairen di chuyển quân Lính ở ngoài cùng lên hai ô.

Royal Gambit.

Từ hồi lễ hội nho tôi đã thấy rồi, cậu ta thực sự rất thích đòn khai cuộc này.

Nếu thế này thì xét về mặt khắc chế, Frind đang có lợi thế.

Dù triển khai khai cuộc trước nhưng vẫn chiếm được ưu thế về hệ. Frind đã nắm giữ được cả ưu điểm của người đi trước lẫn người đi sau.

Tôi đã từng chơi cờ với Kairen nên biết phong cách của cậu ta, nhưng làm sao Frind lại nghĩ đến việc chơi Magician Game nhỉ?

Hay là cậu ta cũng thích pháp sư?

Tôi cũng thích pháp sư lắm.

Tự dưng thấy đồng cảm ghê.

Trận đấu giữa Kairen và Frind diễn ra như một màn so tài đã được định sẵn.

Kairen cố gắng xây dựng thành lũy, còn Frind thì nỗ lực hoàn thiện một pháo đài công phá mạnh mẽ để đập tan thành lũy đó.

Cuộc đấu trí diễn ra vô cùng gay gắt, và kết quả cuối cùng cũng ngã ngũ theo một cách khá hiển nhiên.

Đúng như sự khắc chế, vào thời điểm pháp sư mạnh nhất, Frind đã dồn ép được Kairen.

"Chiếu bí."

Frind hạ gục quân Vua của Kairen bằng một giọng nói không chút cảm xúc. Trước đòn dứt điểm gọn gàng đó, tôi thầm vỗ tay tán thưởng trong lòng.

Lúc nãy thấy cậu ta hơi chần chừ, tôi cứ tưởng cậu ta sẽ nương tay, ai dè chẳng màng Hoàng tử hay gì cả, cứ thế mà đập cho tan nát.

Kairen gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. Nhìn cậu ta trầm ngâm thế kia, chắc là đang nghiền ngẫm lại ván đấu vừa rồi.

Sau một hồi lâu, Kairen mới lên tiếng với tông giọng có phần tươi tỉnh hơn.

"Trình độ khá lắm."

"Hoàng tử cũng vậy ạ."

"Thỉnh thoảng chúng ta lại làm ván nhé."

Tôi cảm nhận được độ thiện cảm của Kairen dành cho Frind đã tăng lên một chút.

Cứ chơi cờ giỏi là cậu thích ngay à?

Rốt cuộc cờ vua đối với cậu là cái gì vậy hả Kairen. Tôi bắt đầu thấy tò mò lắm rồi đấy.

Mà nói đi cũng phải nói lại.

Ngay cả Kairen cũng không đủ sức để đối đầu với Frind.

Chẳng qua vì lối chơi của Frind quá vững chãi nên không lộ rõ ra thôi, chứ thực tế khoảng cách giữa Frind và Kairen còn lớn hơn nhiều so với những gì ta thấy.

Tôi đã bảo Kairen là gà mờ cờ vua rồi mà.

Chà chà.

Tôi lắc cổ sang hai bên để giãn cơ. Rắc rắc.

"Cuối cùng cũng đến lượt tôi ra tay rồi nhỉ."

"Ruina này, nói thật đi. Có phải cô đang muốn dạy dỗ một học sinh kiêu ngạo vì thắng liên tiếp không?"

"Tôi không phải loại 'ma cũ' thích tìm khoái cảm bằng cách vùi dập mầm non đâu nhé."

Tôi liếc xéo cô nàng Succubus cuồng tiền.

Đến từ bao giờ thế không biết.

Chris cười đáp lại.

"Phải xem phản ứng của khách hàng chứ. Thế nào? Cờ Arcana phong cách Ruina ổn không?"

"Nói thật thì số người hoang mang nhiều hơn đấy. Tôi cũng đang khốn khổ vì đám học sinh cứ hiểu lầm tôi là kẻ ái kỷ điên rồ đây này."

"Tích cực đấy chứ."

"Chắc là do não của chị tích cực quá thôi."

Tôi lắc đầu ngán ngẩm.

Đúng lúc đó.

Boong-! Một tiếng chuông lớn vang lên.

Đó là tín hiệu kết thúc mọi hoạt động đặc biệt. Tôi cảm thấy hơi tiếc nuối và hô to với mọi người.

"Lần tới đến đây, các em phải trở thành cao thủ cờ vua hơn nữa đấy nhé! Giải tán thôi!"

Sau khi tiễn mọi người về, tôi tiến lại gần Chris.

Định bụng rủ chị ấy đi tắm chung một bữa cho khuây khỏa, nhưng Chris lại hỏi tôi.

"Ruina này, cái người kia kìa."

"Ai cơ? Ngài Frind á?"

"Ừ."

"Ngài Frind làm sao ạ?"

"Cậu ta... sao nhìn thấy tôi lại giật mình thế nhỉ? Tôi có làm gì sai à?"

Tôi khựng lại trước câu hỏi của Chris.

"Giật mình á?"

"Ừ."

"Chị có nhìn nhầm không đấy?"

"Vừa chạm mắt với tôi là cậu ta lộ rõ vẻ bối rối ngay mà? Làm sao mà nhầm được."

Thế à?

Tôi chậm rãi quay đầu lại.

Phía xa xa, Frind đang lững thững bước về phía ký túc xá.

Hừm.

Sau một hồi suy nghĩ, tôi đưa ra một kết luận cực kỳ hợp lý.

"Chắc là tại 'cặp bánh bao' của chị rồi."

"Ruina này."

"Vâng."

"Đi tắm thôi."

"Em cũng đang định nói thế đấy."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!