Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 1

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 731

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 1

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 383

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 371

Web Novel - 111-Ngôi làng mê hoặc (4)

111-Ngôi làng mê hoặc (4)

Ngôi làng mê hoặc (4)

Khao khát của con người đối với thần linh luôn hiện hữu, bất kể thời đại hay nền văn hóa nào.

Ở thế giới này, sự tồn tại của thần là điều hiển nhiên. Nhưng ngay cả trong tiền kiếp-nơi thần linh còn là một dấu hỏi mờ mịt-người ta vẫn không ngừng tìm kiếm họ.

Từ những bức bích họa trong hang động cổ đại cho đến triết học hiện đại, con người luôn khao khát một thứ gì đó vĩ đại hơn chính mình, một ý nghĩa và mục đích tối thượng.

Có lẽ, con người luôn cần một điểm tựa để bấu víu vào.

[Dừng lại.]

Tôi đứng khựng lại khi giọng nói vang lên trong đầu.

Đó là giọng của ngài Leon. Việc chúng tôi có thể trò chuyện qua tâm trí thế này hoàn toàn là nhờ ma pháp cảm ứng mà Jerry đã kích hoạt.

Từ tàng hình đến thần giao cách cảm, Jerry đúng là kiểu người thích gì làm nấy.

Rốt cuộc ma pháp đặc hữu của cậu ta là gì mà khả năng ứng dụng lại rộng đến thế nhỉ?

Đến tầm này thì tôi bắt đầu thấy tò mò thật sự rồi đấy.

[Tôi đã bảo là không nói rồi mà.]

[Cậu nghe thấy à?]

[Đừng quên là chúng ta đang kết nối tâm trí.]

[Mọi người thôi tán gẫu đi, nhìn xuống đất xem.]

Tôi làm theo lời ngài Leon, quan sát mặt đất.

Quả nhiên có chút kỳ lạ.

Cái này là...

[Là độc đấy.]

Tôi vuốt ve đám cỏ đang héo rũ. Chúng khô quắt lại, trông chẳng khác gì cỏ dại giữa sa mạc.

[Bị dính loại độc gì vậy?]

[Cái đó thì tôi không rõ.]

[Hừm.]

Tôi khoanh tay suy nghĩ.

Độc sao?

Tôi liếc nhìn các thành viên trong nhóm.

Ngài Leon, người đã thức tỉnh thần lực, vốn dĩ đã miễn nhiễm với mọi thứ tà ác chứ đừng nói đến độc tố. Còn Jerry, xét đến việc cậu ta biết dùng ma pháp trị thương thì chắc chắn cũng biết thanh tẩy.

Còn tôi? Nhờ có <Mê cung>, độc tố ngay từ đầu đã chẳng thể chạm vào người tôi rồi.

[Không vấn đề gì đâu. Tiếp tục di chuyển thôi.]

Chúng tôi tiếp tục leo lên núi.

Nhờ kiên trì rèn luyện kiếm thuật nên tôi không thấy mệt cho lắm. Nếu có gì đó khó khăn thì chắc là do đang tàng hình nên tôi không xác định rõ được vị trí của những người còn lại, rất dễ bị lạc mất nhau.

Dù vậy, nếu tập trung quan sát những lùm cỏ bị giẫm bẹt, việc xác định vị trí cũng không quá khó khăn.

Cứ thế, tôi bám theo dấu chân của ngài Leon để tiến bước.

Chính lúc đó.

Một cảm giác rợn người đâm xuyên qua da thịt.

[Kẻ địch!]

Ngài Leon hành động trước cả khi tôi kịp phản ứng.

Thanh kiếm vung lên, chẻ đôi quả cầu lửa đang bay tới. Hai nửa cầu lửa rơi xuống đất, và tôi lập tức bắn ra những đường chỉ đỏ xuyên qua làn hỏa hoạn.

Đường chỉ đỏ bẻ ngoặt theo góc vuông, oanh tạc kẻ thù, khiến hình dáng của hắn lộ diện.

Một pháp sư mặc áo choàng.

Tôi không thắc mắc tại sao hắn lại biết vị trí của chúng tôi. Bởi ma pháp tàng hình của Jerry đơn giản chỉ là khiến cơ thể trở nên trong suốt.

Nó không phải là ẩn mình vào không gian, xóa bỏ sự hiện diện hay bẻ cong thông tin. Vì vậy, chỉ cần đối phương có cảm quan nhạy bén là tàng hình của Jerry sẽ bị phát hiện ngay.

Thực tế, chẳng phải ngài Leon cũng nhận ra tôi đang đến gần dù tôi đang tàng hình đó sao? Lúc đó ngài ấy còn đang mải nói xấu tôi rồi mới chịu ngậm miệng lại đấy thôi.

Tên pháp sư mặc áo choàng kia chắc cũng tương tự vậy.

Xoẹt. Chúng tôi giải trừ tàng hình. Một khi đã bị phát hiện, ma pháp này chỉ gây vướng víu và làm rối loạn đội hình mà thôi.

Ngài Leon lên tiếng.

[Tôi sẽ tiên phong.]

Ngay lập tức, bóng dáng ngài Leon kéo dài ra.

Với tốc độ kinh ngạc, ngài ấy áp sát kẻ địch, ánh sáng thần thánh lóe lên từ lưỡi kiếm.

Keng keng keng! Thanh kiếm của ngài Leon va chạm với một lớp màng trong suốt. Ma pháp phòng thủ. Nhìn vẻ ngoài thì có vẻ là nguyên tố gió.

Tôi lập tức triệu hồi Binh sĩ gỗ để gây áp lực lên tên pháp sư.

Hắn ta khẽ búng tay.

Mỗi lần hắn cử động, những cơn gió lại nhảy múa. Như một dàn nhạc giao hưởng dưới sự điều khiển của nhạc trưởng, những lưỡi gió chém loạn xạ về phía trước một cách có kỷ luật.

Kiếm của ngài Leon xé toạc không trung. Những tiếng rít như tiếng roi da vang lên, thanh kiếm đạt đến tốc độ thần sầu của ngài ấy đã chém tan hàng trăm lưỡi gió.

Ít nhất cũng phải bậc 4. Trước khả năng điều khiển nguyên tố điêu luyện của đối phương, tôi lẳng lặng giơ đèn lồng lên.

Những đường chỉ đỏ lại vạch ra trong hư không. 24 đường chỉ chia nhỏ, bẻ ngoặt liên tục, bao vây tứ phía tên pháp sư.

Tôi mấp máy môi.

"Chiếu tướng đấy."

Tiếp đó, Jerry xòe tay ra.

Một thanh đỏ xoay tròn với tốc độ cao, xung quanh là một vòng đai đỏ rực cuốn lấy.

Khi vòng xoay đạt đến cực hạn, Jerry giải phóng ma pháp.

Oanh Luân. Ma pháp kế thừa của học phái Croft ập xuống đầu tên pháp sư.

Jerry cũng khẽ thốt lên.

"Và chiếu bí luôn."

Tiếng động cơ gầm rú dữ dội, Oanh Luân sẵn sàng nghiền nát mọi thứ.

Trước cảnh tượng đó.

Trước sự tàn phá đầy bạo lực ấy.

Tên pháp sư giơ ngón tay trỏ lên.

Gió cuộn chặt lấy ngón tay hắn, tạo thành hình dạng như một cơn bão nhỏ.

Cái đó là...?

tôi nheo mắt lại.

Ma pháp tích tụ gió thành nhiều lớp trên ngón tay. Tôi cũng biết ma pháp này. Giống như Oanh Luân, nó chắc chắn là ma pháp kế thừa của một học phái nào đó...

Tên pháp sư chỉ ngón tay về phía Oanh Luân. Ngay lập tức.

Cơn bão và bánh xe va chạm, một sóng xung kích khổng lồ bùng nổ.

"Chậc."

Jerry tặc lưỡi. Có vẻ cậu ta không hài lòng khi ma pháp của mình bị chặn lại. Tôi bèn lên tiếng an ủi:

"Pháp sư cao cấp mà lại bị một pháp sư bậc 4 chặn đứng ma pháp cơ đấy."

"Im lặng đi."

"Tôi đang nói rất khẽ mà?"

"Chẳng phải cô Ruina cũng có làm được gì đâu?"

"Vì tôi đâu cần phải ra tay."

Dù sao thì.

Dù tôi không can thiệp, tình hình cũng đã được dàn xếp xong.

Tôi quay sang nhìn đối thủ.

Hắn đang co giật trong tấm lưới đỏ bao phủ toàn thân, hoàn toàn bị khống chế.

Phù. Jerry thổi nhẹ vào ngón trỏ để làm nguội.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cậu ta đã dùng ma pháp đặc hữu để khuất phục kẻ thù.

Đây chính là sự khác biệt giữa pháp sư cao cấp và pháp sư thông thường.

Giữa hai bên tồn tại một khoảng cách khổng lồ mà pháp sư cao cấp có muốn thua cũng không được.

Tôi tiến lại gần tên pháp sư.

Đến sát kẻ đang trùm kín mặt bằng áo choàng, tôi liếc nhìn ngón tay hắn.

Ngón tay đã bị biến sắc.

Quả nhiên.

Tôi khẽ tặc lưỡi rồi dời tầm mắt lên mặt hắn.

-Cùng lúc đó, ngón tay của hắn rơi xuống đất.

Không. Chính xác là phần thịt trên ngón tay hắn đã rụng xuống.

Tôi nhìn chằm chằm vào ngón tay chỉ còn trơ xương, rồi chạm mắt với hắn.

Hốc mắt trống rỗng đang nhìn tôi trân trân. Tôi nghiêng đầu, thu hết hình ảnh đó vào tầm mắt rồi buông một câu:

"Tôi biết kẻ cư ngụ trên núi này là ai rồi."

Kẻ có thể sai khiến loại pháp sư toàn xương xẩu thế này thì chỉ có một.

Lich. Một pháp sư cao cấp đã tự biến mình thành undead để vượt qua giới hạn của bản thân.

[Sư phụ. Sư phụ? Sư... phụ...]

Tôi đặt tay lên đầu tên pháp sư xương xẩu đang lẩm bẩm những từ ngữ vô nghĩa.

Xẹt xẹt. Lôi điện tích tụ trên đầu ngón tay tôi. Chính Lôi. Khối lôi điện dùng để phán xét kẻ thù xuyên thủng tên pháp sư xương.

Cơ thể hắn bất động.

Không giống như Lich vốn bất tử nếu Life Vessel còn nguyên vẹn, những kẻ này một khi cơ thể bị phá hủy, linh hồn sẽ lập tức rời khỏi trần thế.

Tôi thu dọn di hài vào <Mê cung>, không quên lấy đi chiếc áo choàng có thêu biểu tượng của học phái Stris mà hắn đã mặc.

Sau đó, tôi nói:

"Nhiệm vụ hoàn thành. Đệ tử của ngài Partler đã bị Lich sát hại."

*

Nhiệm vụ tôi nhận là điều tra người mất tích, không phải trả thù cho họ.

Vì vậy, khi đã tìm thấy di hài của đệ tử Partler, nhiệm vụ của tôi coi như kết thúc.

"Vậy là cô Ruina, ý cô là ngôi làng này hằng năm đều hiến tế người cho Lich sao?"

"Có lẽ vậy."

"Lich thì thuộc bậc mấy? Bậc 5 à?"

"Thường là tầm đó."

Tôi rít một hơi tẩu thuốc rồi từ từ nhả khói.

Làn khói thuốc hòa cùng khói lửa trại, tan vào bầu trời đêm.

Vị thần ngự trị trên ngôi làng này chẳng phải ác thần, ngoại thần hay Ma Vương gì cả.

Chỉ là một con Lich.

Những người dân du canh du cư ấy đã tôn thờ một kẻ đào tẩu-kẻ vì đâm vào ngõ cụt mà trốn chạy vào cái chết-như một vị thần.

Mọi thứ đều có tính tương đối.

Để trị vì thế giới như một vị thần, kẻ đó phải đạt đến bậc 8.

Nhưng nếu chỉ là quy mô một ngôi làng...

Nếu chỉ là đứng trên những con người mệt mỏi vì cuộc sống, trốn vào rừng sâu để sinh tồn...

Thì chỉ cần bậc 5 là quá đủ rồi.

Đối với những người không có năng lực, một pháp sư cao cấp có thể thao túng mọi điều huyền bí chính là thần.

"Lich là kẻ đào tẩu sao?"

"Các pháp sư bình thường đều gọi họ như vậy."

"Thế thì Lich chắc là yếu lắm nhỉ?"

"Không. Không hẳn vậy đâu."

"Ơ? Cô bảo là kẻ đào tẩu mà."

Đúng là Lich là kẻ đào tẩu.

Kẻ đã chọn cái chết để vượt qua giới hạn khi đâm vào ngõ cụt.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là Lich yếu.

Bằng cách chết đi để vượt qua giới hạn, Lich sẽ đạt đến cảnh giới cao hơn một bậc so với lúc còn sống.

Nếu lúc sống là bậc 4 thì sẽ thành bậc 5.

Nếu là bậc 5 thì sẽ thành bậc 6.

Vì vậy, hầu hết các Lich đều rất mạnh. Dù yếu đến đâu thì họ vẫn là pháp sư cao cấp, muốn yếu cũng không yếu nổi.

Thậm chí, việc trở thành Lich cũng không gây ra trở ngại gì đặc biệt. Họ vẫn sử dụng được toàn bộ ma pháp khi còn sống.

Nhưng dù vậy, Lich vẫn là kẻ đào tẩu.

Các pháp sư luôn cười nhạo Lich dù họ có mạnh đến đâu. Họ cho rằng chẳng ai có đầu óc mà lại đi biến mình thành Lich cả.

Bởi vì.

"Lich sẽ bị ngừng tăng trưởng. Vĩnh viễn."

Đối với một pháp sư, tăng trưởng là quá trình tiếp cận chân lý.

Vì vậy, việc ngừng tăng trưởng đồng nghĩa với việc từ bỏ leo lên tòa tháp chân lý.

Không phải tự nhiên mà các pháp sư lại coi thường Lich.

Một pháp sư không tìm kiếm chân lý thì không còn tư cách được gọi là pháp sư nữa.

Thế nên, dù có khao khát cuộc sống bất tử đến đâu, tôi cũng chẳng bao giờ muốn trở thành Lich.

Ngừng tăng trưởng sao?

Nó quá xa vời so với những gì tôi mong muốn.

"Cô định tính thế nào?"

"Để xem nào."

Trước câu hỏi của ngài Leon, tôi ngả đầu ra sau.

Ngắm nhìn những vì sao đang tuôn rơi, tôi sắp xếp lại suy nghĩ rồi mới lên tiếng.

"Trước tiên, hay là báo cáo cho lãnh chúa gần đây nhỉ?"

Ở thế giới này, Necromancer không hẳn là bất hợp pháp. Không có khái niệm bạch ma pháp hay hắc ma pháp, mọi ma pháp đều đơn giản là ma pháp mà thôi.

Tất nhiên mọi người có cảm thấy ghê sợ, nhưng về mặt pháp lý thì không bị truy quét, đúng chứ? Thế là đủ để các Necromancer hài lòng rồi.

Nhưng Lich thì khác.

Trở thành Lich là một hành động nguy hiểm bị đế quốc cấm đoán.

Một con Lich bị ngừng tăng trưởng, ngừng cảm xúc và ngừng mọi kích thích vĩnh viễn, cuối cùng sẽ luôn đi đến kết cục là phát điên.

Tóm lại, sự khác biệt nằm ở chỗ có thể tự kiểm soát được hay không.

Hầu hết các Lich đều phát điên vì sự tăng trưởng bị đình trệ và gây ra những chuyện quái đản. Có những kẻ dù đã thề rằng chỉ cần vượt qua giới hạn một lần duy nhất thì dù có ngừng tăng trưởng mãi mãi cũng không sao, nhưng rồi vẫn không nhịn được mà tiếp tục phạm vào điều cấm kỵ. Vì thế, có người còn gọi Lich là "pháp sư cá vàng".

Dẹp chuyện đó sang một bên.

Tôi nghĩ nếu nghe tin có một con Lich ở gần lãnh địa, chắc hẳn lãnh chúa sẽ cử đội chinh phạt đến thôi.

Nhưng Jerry có vẻ không cùng suy nghĩ với tôi.

"Đây là vương quốc Freche mà. Không giống như Đế quốc, họ có thể sẽ không đối phó nhanh chóng đâu."

"Nhưng đó là Lich đấy?"

"Đế quốc coi Lich là kẻ phản quốc và triệt hạ thẳng tay, nhưng các quốc gia khác thì không hẳn vậy. Đứng ở vị trí lãnh chúa, họ có thể không muốn tiêu tốn binh lực. Thậm chí đây còn là làng của dân du canh. Việc không đóng thuế cũng đồng nghĩa với việc từ bỏ sự bảo hộ của quốc gia."

Cũng có lý.

Tôi gãi má, rồi chạm mắt với ngài Leon.

Ngài Leon nhìn tôi bằng đôi mắt rực cháy một cách điềm tĩnh.

Hừm.

Dù sao thì tôi cũng đang thèm muốn ma pháp của con Lich đó.

Tôi chậm rãi lên tiếng.

"Hay là chúng ta cứ đi kiểm tra xem hắn là hạng người nào trước nhé?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!