Ma Pháp Thiếu Nữ Này Khá Kì Lạ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10923

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

Volume 1 - Chap 15: Người Duy Nhất

Chap 15: Người Duy Nhất

"Làm ơn... đây là yêu cầu cuối cùng của tớ."

Giọng của chàng trai dao động. Cậu quỳ xuống bên cô, nước mắt chảy dài từ má cậu rơi xuống má cô.

Cô không thể an ủi cậu, không thể chạm vào má cậu bằng tay mình.

Nhưng vẫn ổn thôi. Ngay trong khoảng khắc cuối đời của mình, cô vẫn lắng nghe yêu cầu ấy.

Như mọi lần.

"Để tớ.... tất cả mọi thứ..."

Lời nói vấp vênh của cậu chạm đến tai cô.

Ra là vậy sao. Nếu đó là mong ước của cậu- hi vọng duy nhất của cậu- tớ sẽ thực hiện nó.

Một ánh sáng chói loá xuất hiện từ cơ thể lụi tàn của cô. Thế giới tan thành vô số mảnh sáng.

---------------------------------------------------------------------------------------------

"Lớp trưởng, tớ sai rồi. Tớ xin lỗi!"

Tiểu Trạch chậm rãi mở miệng. Hứa Minh quỳ xuống trong khi xin lỗi. Một nụ cười tinh nghịch loé lên trên môi cô.

York trên vai cậu cảm thấy lạnh cái sống lưng gấu bông của nó. May là nó chỉ là gấu bông thôi- không thì phản ứng của nó cũng thú vị lắm.

"Vậy thôi sao? Xin lỗi thường đi kèm với quà hối lỗi mà."

Hứa Minh thở phào nhẹ nhõm, lôi ra một hộp quà nhỏ xinh từ sau lưng.

Cẩn Thận- mua nó trên đường đi tới, để cho chắc.

"Bánh kem?"

Cô nhìn qua lớp nhựa trong suốt: Một chiếc bánh kem trắng cỡ nhỏ. Hàng giới hạn từ cửa hàng đó.

Ahem.

Cô cất nó đi, giả bộ nghiêm túc.

"Lần này thôi nhé. Không có lần sau nữa đâu. Và mi nữa, York."

Tai của York xụ xuống. Tại sao ta luôn dính đạn lạc chứ?

Tiểu Trạch kiểm tra thời gian.

"Nhưng hôm nay vẫn chưa xong đâu. Sau bữa tối, chúng ta nói chuyện đi- về lời nguyền đó."

Hứa Minh gật đầu như một chú cún bị mắng.

Cô không cưỡng lại được mà sờ má của cậu.

"Cậu đang làm gì-?!"

Cậu né tránh- lần này cậu đoán được.

Cô cười tươi hơn.

"Rồi, tớ sẽ nấu ăn. Cậu muốn ăn gì?"

Cô đi vào bếp, tận hưởng khuôn mặt đỏ ửng của cậu.

"Tớ ăn gì cũng được."

Cậu nghĩ thầm, rồi nói thêm- thói quen hay từ kí ức trước:

"Cậu nấu ăn ngon lắm. Nên tớ ăn gì cũng được."

Cô chững bước lại. Cô ngó lại cậu, trêu chọc:

"Nịnh nọt không có thưởng kẹo đâu nha."

Cô biến mất vào trong bếp. Hứa Minh thì thầm:

"Gặp được cậu là viên kẹo ngọt ngào nhất tớ có trong đời."

York ngiêng đầu.

"Còn ta thì sao nhóc?"

Câu hỏi đúng lúc làm cậu cứng đờ. Nhưng nhìn vào con gấu, cậu dịu xuống.

"Một bạn đồng hành tức khắc?"

"Vậy thôi sao? không phải là linh thú sao?"

York đáp lên vai cậu, nói vô cảm.

"Chúng ta gặp nhau còn chưa lâu đến vậy, và ông còn không phải là hình ảnh 'linh thú' trong đầu tôi."

Hứa Minh đang nghiêm túc- cái dạng gấu bay khổng lồ của York rất khó quên.

"Một câu hỏi."

"Nếu tôi muốn kí kết giao kèo khi ông không ở đó thì sao?"

York chưa nghĩ đến nó.

"Không thể nào. Giao kèo cần cả hai trong cùng không gian."

Hứa Minh không từ bỏ.

"Có cách nào khác không? Vậy lần sau- như hôm nay đi- tôi có thể kí giao kèo bất cứ lúc nào. Ít nhất có một chút phòng vệ chứ."

York lơ lửng trước mặt, ngưng tụ một luồng ánh sáng nhỏ trong tay của nó.

"Liên kết nhận thức. Hấp thụ nó vào đầu cậu. Nghĩ đến tên của ta- chúng ta kí kết giao kèo bằng ý nghĩ."

Nó đẩy luồng ánh sáng vào đầu cậu. Ánh sáng kia tan chảy dễ dàng- không có cảm giác gì.

"Ma thuật xịn như này?"

Đối với cậu, ma thuật căn bản của York và Tiểu Trạch là phép màu.

"Ma thuật chỉ là hình ảnh thôi. Sức mạnh của bọn ta đến từ mong muốn của con người về cái đẹp- tình yêu và phép màu."

York giải thích. Hứa Minh ghim những lời đó vào chi tiết của giao kèo và cốt truyện của truyền thuyết đô thị.

Tàng Thư Di Động

Bữa tối. Bữa ăn của Tiểu Trạch toả sáng. Con gấu và chàng trai ăn lấy ăn để.

Sau đó- chen ngang.

"Hứa Minh, tao tới nhà nè!"

Lưu Thanh xông vào như thường lệ. Hai chàng trai ở cửa, Lưu Thanh hít hà- mùi của bữa tối.

"Mày nấu ăn à? Cho tao ăn thử."

Cậu ta lôi Hứa Minh vào mặc kệ lời phản đối.

Ngay đó- một mĩ nhân tóc hạt dẻ ngồi tại bàn, cười tươi.

"Chào cậu, Lưu Thanh."

Cậu ta biết cô, nhìn qua thằng bro của mình.

"Hứa Minh, giải văn tích. Từ khi nào mà mày tán được lớp trưởng-sama vậy?"

Hứa Minh cười cay đằng, cầu xin Tiểu Trạch trong khi mắt của Lưu Thanh cháy lên vì nhiều chuyện.

Tiểu Trạch tò mò về vụ "Lớp trưởng-sama".

"Cậu chưa ăn tối sao? Tham gia đi. Và 'lớp trưởng-sama' là cái gì?"

Lưu Thanh từ bỏ- ngay lúc này thôi. Hứa Minh cảm thấy sau bữa tối là màn tra khảo.

Sao phải là bây giờ vậy bro?

Cậu ăn trong ũ rũ. Thêm một hốc trưởng, đồ ăn nhanh hết.

"Tớ rửa chén cho, hai người nói chuyện đi."

Cậu phóng vào nhà bếp, cửa đóng chặt.

Đối mặt với hai người thân thiết nhất trong một lúc? Chạy là thượng sách.

"Nhóc, cậu nhạy cảm quá đó."

York trên vai cậu.

"Yang và thằng nhóc kia quan tâm cậu lắm."

Nước chảy, tay chà chén.

"Tôi biết, nhưng...."

"Sau khi chết đi vài lần, tôi không biết phải đối mặt với nỗi lo cảu họ như nào...."

"York, tôi có nên tự tách bản thân ra không? Giữ cho họ an toàn."

York không trả lời ngay lập tức. Gánh chịu tất cả mọi thứ có thể hao mòn ngay cả đá.

"Nhóc nghĩ nhiều rồi."

Lời của nó trộn lẫn nước trong bồn rửa. Hứa Minh nhìn vào hơi nước bốc lên.

"Chắc vậy."

Cậu đóng vòi nước.

Phòng khách. Tiểu Trạch và Lưu Thanh trò truyện, nắm bắt tình hình.

"Cậu ta thường ũ ũ, nhưng tận tâm lắm- siêu quan tâm luôn. Nếu cậu ta làm cậu giận, hãy cho cậu ta một cơ hội."

"Làm ơn!"

Sự thành tâm của Lưu Thanh làm cô ấm lòng. Không phòng bị với người thẳng thắn- nhất là người rất trung thành với khách hàng của cô.

"Không sao đâu, tớ không phải phản diện, Không có yêu cầu khắt khe nào đâu."

Lưu Thanh thư giãn- rồi cô hỏi thêm.

"Quên cái đó đi, 'lớp trưởng-sama' là cái gì?"

"Ồ? Hứa Minh chưa bao giờ kể với cậu sao? Mỗi khi tớ hỏi cậu là ai, cậu ta sẽ tự tin: 'Lớp trưởng-sama của tao'..."

Lưu Thanh khai ra bí mật của Hứa Minh. Tiểu Trạch lắng nghe, cười tươi- mỗi bí mật là một kho báu.

"Cậu đang ở đây, mà cậu ta không giới thiệu căn nhà cho cậu sao? Hầu hết các phòng đều ổn, nhưng không bao giờ mở cánh cửa kế bên bếp."

"Phòng kho của cậu ta. Một mớ bùi nhùi- cậu ta nói vậy. Tớ đã thử dọn dẹp; cậu ta từ chối, mắng tớ nhiều."

"Không giải thích tại sao, nhưng rất nghiêm túc. Nên tớ từ bỏ, chỉ là cái kho thôi mà."

"À, cậu ta cũng từ viết nhật kí nhiều lắm. Sau vụ đó, hiếm khi."

"Vụ đó?"

Mắt Tiểu Trạch mở to. Linh cảm xấu.

Hứa Minh xuất hiện. Lưu Thanh đã rời đi- gửi một emoji thằng hề trên app trò chuyện.

Chó.

"Hứa Minh."

"Hmm?"

Mắt rời khỏi điện thoại để nhìn cô.

"Lời nguyền kia- tớ có ý tưởng này, nhưng muốn hỏi ý kiến cậu trước."

"Ý kiến của tớ?"

"Ý kiến gì cơ?"

Cô nghĩ.

"Ngày mai, tớ sẽ gia cố lại phong ấn của phù thuỷ. Đi với tớ, tớ sẽ làm cô ta giải trừ lời nguyền của cậu."

Cậu đơ người, rồi do dự:

"Liệu nó có dễ vậy không?"

Cậu đã thử cân nhắc nó- nhưng vòng lặp trước, cô ta không muốn lí sự. Giao tiếp ư? Nghi ngờ cao.

"Cậu là khách hàng của tớ. Không phải mối lo của cậu. Đồng ý hay không?"

Chắc chắn- gợi nhắc về mối liên kết giữa họ.

Cậu nhìn xuống, nội tâm giằng co.

Cơ hội: Lời nguyền giải trừ, Tiểu Trạch được an toàn.

Mọi thứ đang khá hơn.

Thật sao?

Bất an dâng lên.

"Bình tĩnh đi. Nếu ả ta từ chối, thì chúng ta thoát ra không một vết xước."

Cô nhẹ nhàng nói, đọc suy nghĩ của cậu.

"Được thôi, nhưng nếu mọi chuyện tệ đi- nếu tớ là nếu- thì đừng cứu tớ. Cậu chạy trước."

Cậu nhìn vào mắt cô. Cười bất lực.

"Ma pháp thiếu nữ nào lại bỏ rơi khách hàng của mình chứ? Tớ hiểu rõ ả ta- không phải lo"

"Hơn nữa, sau ngày mai- chuẩn bị thi cuối kì. Chắc học một ít."

Cô gợi ý, cậu đồng thuận.

Ngày mai.

Không có vấn đề gì đâu nhỉ?

Cậu chỉ có thể tin cô- hay là lựa chọn của chính cậu

Họ kiểm tra lại chi tiết, rồi nghỉ ngơi.

Buổi đêm yên tĩnh.

Sáng hôm sau, bữa sáng nhanh gọn- tới vùng tối, phong ấn phù thuỷ.

Tua nhanh thời gian tới buổi trưa.

Gõ cửa vội vã trên nhà Hứa Minh- rồi yên tĩnh.

Lát sau- ban công. Một người đan ông đen tuyền trèo vào tĩnh lặng.

"Không có ai ở nhà."

Lý Tư lẩm bẩm. Hứa Minh sẽ nhận ra "tiền bối tốt" của cậu.

"Tin nhắn không gửi được do người nhận nằm ngoài vùng phủ sóng. Cậu ta đã đi đâu?"

Xông vào nhà lần đầu tiên. Tương lai tăm tối nếu bị bắt.

Nhưng cần thiết- để xác thực nghi ngờ.

Anh tìm kiếm quanh phòng của Hứa Minh. Quá gọn gàng- laptop, giường, không có bí mật.

Không phải ở đây?

Tìm kiếm dưới thảm phòng khách. Dừng trước cửa phòng Tiểu Trạch.

"Không, chắc chắn không phải ở đây."

Quay đi chỗ khác. Chắc chắn không phải vì tên của Tiểu thư.

"Hậu bối sống cùng Tiểu thư Yang? Cả hai đều vắng mặt- vùng tối sao?"

Phòng bếp có mùi đồ ăn sáng. Tính toán thời gian + sức mạnh của Tiểu thư- họ có thể đang quay về.

Nhanh chân.

Cuối cùng: Cánh cửa bị đóng chặt bên bếp. Phòng kho.

"Phòng cuối, mong có manh mối."

Tay trên cửa- đẩy ra, đã mở.

Bụi bặm, chưa dọn dẹp bao giờ. Anh che mũi.

Hốt hoảng.

Phòng tối om: Cái ghế giữa phòng. Treo trên trần- Dây thắt, như phim tiền án.

Đã dùng.

Hậu bối...

Anh tiến lại gần. Hộp cắt-tông mới nằm trên ghế- nhật kí.

Cái đầu: Mới tinh, mua trong vòng bảy ngày.

Tại sao lại là ở đây? chỉ có ở đây?

Tò mò, anh mở trang đầu.

Dòng chữ làm đóng băng ngay cả dân chuyên đọc kinh dị:

"Đây là vòng lặp thứ 2,432,879.Mình cuối cùng cũng tìm được cách giúp mọi người sống sót."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Lúc đầu tôi định để ref Avenger Infiniti War, mà số cách nhau xa nên thôi