Chương 1: Thiếu nữ Ma pháp giữa Mùa hạ
6 giờ 30 phút sáng.
Bầu trời trong xanh không một gợn mây.
Vừa bước một chân ra khỏi cửa nhà, Nanase Takeshi đã hít một hơi thật sâu bầu không khí vẫn còn vương vấn chút sương đêm.
Đối với một học sinh cấp ba bình thường, đây có lẽ là thời gian đến trường hơi sớm. Nhưng Takeshi, như thường lệ, chỉ lặng lẽ đóng cửa lại và cất bước.
Cánh cổng màu trắng tráng lệ của căn biệt thự nằm ngay sát vách bên phải tự động mở ra, đúng vào lúc cậu vừa đi ngang qua.
"Chào buổi sáng, Takeshi."
Một cô gái mặc bộ đồng phục giống hệt cậu bước ra từ giữa cổng nở một nụ cười rạng rỡ.
"Chào buổi sáng, Isoshima."
Takeshi cùng cô, Isoshima Kurumi, sánh bước bên nhau.
Đây cũng là một khung cảnh quen thuộc mỗi ngày. Nhà của Takeshi chỉ là một căn nhà biệt lập bình thường, nhưng nhà của Kurumi sống ngay bên cạnh lại là một dinh thự vô cùng nổi tiếng trong khu vực, thường được người ta gọi là Dinh thự Isoshima. Bao quanh bởi một khu vườn rộng thênh thang ở cả bốn phía, dinh thự ấy có diện tích lớn gấp năm lần nhà của Takeshi.
Mỗi sáng, cứ hễ nhìn thấy cánh cổng trắng bằng sứ tự động mở ra, Takeshi lại nhớ đến cái cổng rào nhà mình chỉ cao xấp xỉ ngang hông, rồi bất giác mỉm cười gượng gạo.
Kurumi bước ra từ nơi đó, nếu nói không ngoa thì có lẽ chính là một nàng tiểu thư thực thụ. Nhưng đối với Takeshi, cô chỉ là cô bạn thanh mai trúc mã đã quen biết từ thuở ấu thơ.
Mái tóc dài suôn mượt pha chút màu hạt dẻ, hôm nay chỉ được cô buộc túm hờ hai lọn tóc mai ra phía sau. Hàng lông mày thanh mảnh hơi xếch lên ở hai đầu, đôi mắt sắc sảo mang lại ấn tượng khá dữ dằn, cùng với đôi môi màu đào đang mím chặt và đường nét khuôn hàm thanh tú; tất cả đều lọt vào tầm mắt của Takeshi khi đang bước đi bên cạnh.
Ngoại trừ việc thoa một chút son dưỡng môi màu hồng nhạt, cô không hề trang điểm. Nhưng từ trước đến nay, dù muốn hay không, ngoại hình của cô vẫn luôn thu hút mọi ánh nhìn. Nếu đem mười nam sinh cùng trang lứa ra hỏi, thì cả mười người đều sẽ gật gù công nhận cô là một mỹ nhân. Người ta hiếm khi dùng từ "dễ thương" để miêu tả cô, mà đúng hơn phải gọi cô là người sở hữu vẻ đẹp "sắc sảo".
Dường như nhận ra mình đang bị nhìn trộm, Kurumi hơi ngẩng đầu lên, chạm mắt với Takeshi.
"Có chuyện gì à?"
Takeshi khẽ lắc đầu, mỉm cười.
"Không có gì, chỉ là tớ đang nghĩ học kỳ một kết thúc nhanh thật đấy."
Cậu vừa nói vừa ngước nhìn bầu trời đầu hạ, Kurumi cũng nở nụ cười rạng rỡ.
"Đúng vậy nhỉ. Rõ ràng hồi mùa xuân tụi mình vẫn còn cuống cuồng lo chuyện thi cử, vậy mà nhoáng cái đã xong rồi."

"Ừ, ừ. Hồi đó Isoshima nằng nặc bảo sẽ thi vào trường công lập chứ không thèm vào trường nữ sinh tư thục, làm hai bác nhà cậu sốt ruột đến độ phải nhờ tớ thuyết phục cậu, thật là khổ sở."
Takeshi nhún vai, Kurumi liền chu môi hờn dỗi.
"Trường mình học thì mình phải được tự chọn chứ."
"Hồi đó cậu cũng nói y chang vậy rồi nhất quyết không chịu nhượng bộ mà."
"Sự thật là vậy mà, biết làm sao được. Hơn nữa, giờ nghĩ lại, bố mẹ mình cũng thấy quyết định này là đúng đắn đấy."
Thấy Kurumi khẳng định chắc nịch, Takeshi liền hỏi vặn lại.
"Vậy sao?"
"Đúng thế. Nếu học trường tư thục thì mình sẽ phải bắt tàu điện đến trường. Như thế chẳng phải nguy hiểm hơn sao?"
"Cũng phải. Nếu xét về mặt gần nhà thì chọn trường công lập có khi lại chuẩn xác."
"Thấy chưa!"
Nụ cười rạng rỡ đầy vẻ đắc ý của Kurumi lấp lánh dưới ánh nắng ban mai. Chỉ cần nhìn thấy nụ cười ấy, Takeshi bất giác cũng cảm thấy vui lây.
Giá như lúc ở trường cô cũng chịu cười như thế này thì có lẽ đã kết thêm được một người bạn rồi. Nghĩ đến đây, nét mặt Takeshi chợt chùng xuống.
Trong suốt học kỳ một vừa qua, có vẻ như Kurumi vẫn chưa kết bạn được với ai. Dù học khác lớp, nhưng theo những gì Takeshi quan sát được, cậu chưa từng thấy Kurumi đi chung với bất kỳ nữ sinh nào khác dù chỉ một lần.
Ngược lại, Takeshi lại có thêm rất nhiều bạn mới trong suốt học kỳ này. Tham gia câu lạc bộ Kendo, Takeshi đã quen biết thêm nhiều đàn anh đàn em từ khối một đến khối ba, trong lớp cậu cũng có thêm vài người bạn. Cộng thêm những người bạn chơi từ hồi cấp hai, có thể nói cậu có khá nhiều mối quan hệ.
Thực ra Kurumi cũng tham gia câu lạc bộ Kendo, nhưng vì đó là câu lạc bộ không có lấy một mống con gái nào, cộng thêm việc cô là quản lý nữ duy nhất, nên trên thực tế, đó hoàn toàn không phải là môi trường lý tưởng để kết thân với bạn nữ.
Kurumi lúc nào cũng thẳng thừng tuyên bố mình chẳng cần bạn bè, nhưng dưới góc độ của Takeshi, cậu vẫn luôn thấp thỏm lo âu, cảm thấy nếu tình trạng này cứ kéo dài mãi thì sẽ không ổn chút nào.
Giờ nghỉ trưa nào cô cũng chạy sang lớp Takeshi để ăn trưa cùng cậu. Cậu không hề bận tâm việc cô dựa dẫm vào mình, nhưng con gái có vòng tròn xã hội riêng của con gái, cậu chỉ lo lắng về việc Kurumi lúc nào cũng cô độc một mình trong thế giới ấy.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đâu phải cứ bảo kết bạn là sẽ có bạn ngay được. Đặc biệt là chuyện giữa con gái với nhau, một thằng con trai muốn chen mồm vào đòi hỏi phải có dũng khí cực lớn, mà chắc chắn Kurumi cũng chẳng mong muốn điều đó. Khéo cậu sẽ chỉ chuốc lấy một trận lôi đình với câu mắng "Đừng có làm mấy chuyện lo bao đồng" mà thôi.
Mặc dù vậy, cứ mỗi lần khẽ liếc nhìn Kurumi đang bước đi bên cạnh, Takeshi lại không kìm được mà suy nghĩ.
— Giá như ở đâu đó có một cô gái thực sự thấu hiểu những nét tính cách tốt đẹp của Isoshima thì tốt biết mấy.
Hoàn toàn không hay biết gì về nỗi bận tâm trong lòng Takeshi, Kurumi vẫn đang vui vẻ mỉm cười, vẫy vẫy tay với chú cún con đang đi dạo ngang qua như mọi khi.
Có lẽ vì sự háo hức mong chờ kỳ nghỉ hè bắt đầu từ ngày mai, gương mặt của các học sinh trông thật rạng rỡ, bầu không khí trong lớp học cũng phảng phất sự phấn khích.
"Nanase thì sao?"
Vừa ngồi xuống chỗ được vài phút, đột nhiên cậu bạn ngồi bàn trên quay ngoắt lại bắt chuyện, khiến Takeshi bất giác giật mình.
"Hả, chuyện gì cơ?"
"Gì vậy, nãy giờ cậu không nghe à?"
Nam sinh vừa lên tiếng là cậu bạn ngồi bàn trên, cũng là một trong những người bạn hay trò chuyện với cậu.
Quanh bàn của Takeshi và cậu ta còn có khoảng hai người nữa đang đứng. Ánh mắt của cả ba đều đổ dồn vào Takeshi.
"Tụi này đang hỏi, trong kỳ nghỉ hè Nanase có định đi đâu chơi không?"
"A, à..."
Một nụ cười gượng gạo thoáng hiện trên gương mặt Takeshi.
"Tôi còn có hoạt động câu lạc bộ nữa."
"À, đúng rồi nhỉ, Nanase ở câu lạc bộ Kendo mà."
Ba cậu bạn lại quay về chủ đề nghỉ hè. Nào là đi du lịch cùng gia đình, nào là đi học thêm, có vẻ ai nấy đều có dự định riêng.
Takeshi vừa hời hợt nghe chuyện, vừa tình cờ đưa mắt nhìn theo một nam sinh đến lớp muộn.
Mái tóc nhuộm vàng chóe, bộ đồng phục xộc xệch, cậu nam sinh đó bước vào lớp với đôi giày đi trong trường bẹp dúm và lấm bẩn bị mốc hờ ở đầu mũi chân. Khi cậu ta quăng mạnh chiếc cặp xuống dãy bàn cuối lớp đánh "rầm" một tiếng, vài học sinh đã quay lại, nhìn cậu ta bằng ánh mắt đầy chán ghét.
Ida Kazumi.
Kẻ lạc loài của ngôi trường này.
Với hàng tá tin đồn bất hảo bủa vây, chuyện Ida bị không chỉ học sinh mà cả giáo viên coi như một thành phần rắc rối vốn là sự thật ai cũng biết.
Thế nhưng, Ida gần như phớt lờ mọi ánh mắt đang nhìn mình. Cậu ta tình cờ chạm mắt với Takeshi, rồi nhoẻn miệng cười một nụ cười đầy ẩn ý.
Thấy vậy, khóe miệng Takeshi cũng bất giác nhếch lên thành một nụ cười đáp lại.
Nhận ra màn tương tác lặng lẽ ấy, một trong ba cậu bạn nhăn mặt.
"Nanase, bơ hắn đi thì hơn."
"Gì thế, có chuyện gì à?"
"Vừa nãy Nanase với thằng Ida..."
Thấy cả ba bắt đầu xì xào ầm ĩ, Takeshi vội quay lưng lại với Ida và rối rít phủ nhận.
"Chỉ là vô tình chạm mắt thôi mà."
Cả ba ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, liền gật gù đồng tình.
"Nanase với Ida thì đào đâu ra điểm chung chứ."
"Chuẩn luôn."
"Một bên là thanh niên nghiêm túc, một bên là dân anh chị mà lị."
Đương nhiên, "thanh niên nghiêm túc" là chỉ Takeshi, còn "dân anh chị" là chỉ Ida rồi. Nghe vậy, Takeshi chỉ biết cười khổ với một cảm xúc đan xen phức tạp.
"Tôi cũng không đến mức nghiêm túc quá đâu."
Tuy nhiên, lời biện minh của Takeshi lập tức bị bác bỏ.
"Nào nào, đứa nghiêm túc nhất cái đám này là ai đêy!"
Cả ba đồng loạt chỉ tay thẳng vào mặt Takeshi.
"Thấy chưa."
"Thì, kết quả hiển nhiên rồi."
"Haa," Takeshi cố tình thở dài thườn thượt.
"Vậy ý các cậu là tôi nên tập tành làm dân anh chị một chút thì hơn à?"
Ý tưởng đó cũng bị dập tắt ngay tức khắc.
"Không được đâu."
"Tưởng tượng cảnh Nanase làm giang hồ khó phết đấy."
"Với lại, tao thấy Nanase có vẻ hợp với một cuộc đời thuận buồm xuôi gió hơn."
Cả ba gật gù tán thành.
"Đời thuận buồm xuôi gió là cái quái gì cơ?"
Takeshi chưng hửng hỏi lại, cậu bạn vừa phát ngôn bèn ngước nhìn không trung vẻ lúng túng.
"Ế, thì là... ừm..."
Một cậu bạn khác lên tiếng bổ sung.
"Ý là thế này, cậu cứ tiếp tục tập Kendo, thi làm cảnh sát, rồi rước một cô vợ tàm tạm xinh đẹp về nhà."
"Cái vế sau thì có sẵn rồi còn gì."
"A, cũng phải."
"Thế thì phải là rước một cô vợ cực kỳ mỹ nhân mới đúng."
"Cuộc đời xuôi chèo mát mái quá rồi còn gì!"
Takeshi thừa biết "cô vợ" mà ba người bọn họ đang mường tượng đến là ai, nhưng cậu chẳng buồn tốn sức phủ nhận. Mà có muốn phủ nhận cũng không được.
Cậu chỉ có thể vớt vát phản pháo lại một câu:
"Đừng có mà ăn nói xà lơ nữa."
Ba cậu bạn vẫn rù rì to nhỏ "Sống nghiêm túc khéo lại là bước đệm cho một cuộc đời tuyệt vời đấy chứ" rồi gật gù với nhau.
"Chậc chậc, ghen tị quá đi mất."
"Ghen tị vãi."
"Ủa mà khoan, không phải mày bảo định thi vào khoa Luật à?"
"Nghe đồn dạo này nghề luật sư hẻo lắm, chả kiếm được mấy đồng. Chắc tao đổi nguyện vọng quá."
Cuối cùng thì mũi dùi cũng được chuyển hướng.
Bọn họ đã chịu chuyển sang chủ đề khác, Takeshi mới thở phào nhẹ nhõm.
Cơ mà, cái cụm từ "cuộc đời xuôi chèo mát mái", đối với Takeshi nghe mới thật mỉa mai làm sao.
Đã vấp ngã một cú quá đau đớn ngay từ sớm, có lẽ thứ duy nhất còn sót lại trong phần đời của cậu chỉ là sự chuộc tội mà thôi.
Những chuyện tương lai đối với Takeshi vẫn còn quá đỗi xa vời và mờ mịt. Hơn cả ánh sáng trải rộng trước mắt, vực thẳm tăm tối đang rình rập siết lấy cậu từ phía sau lưng lại mang đến cảm giác gần gũi và chân thực hơn bao giờ hết.
☆☆☆
Lễ bế giảng kết thúc, liền sau đó là buổi tập của câu lạc bộ Kendo. Khi Takeshi trên đường trở về nhà, hoàng hôn cũng đã buông xuống từ lâu.
Sau khi đưa cô quản lý của câu lạc bộ - Kurumi về tận căn nhà ngay sát vách xong xuôi, Takeshi mang vẻ mặt u ám, nặng nề mở cánh cửa bước vào nhà mình.
"Con về rồi."
Một câu nói ngỡ như quá đỗi bình thường ở những gia đình khác, khi bật ra từ miệng Takeshi trong căn nhà này, lại vang lên thật sáo rỗng và trống hoác.
Hành lang sáng rực ánh đèn
Nằm ngay cạnh đôi giày của mẹ, là một đôi giày thể thao khác có kích cỡ trạc đôi của cậu. Qua cánh cửa kính mờ từ phòng khách phía trong, có bóng người khẽ lay động mờ ảo
Đúng lúc ấy, tiếng cười nói từ phòng khách vọng ra khiến tim Takeshi thót lại.
Cậu cuống cuồng đi thẳng lên căn phòng của mình ở tầng hai.
Ngay khoảnh khắc cậu bước vào phòng, tiếng mẹ và em trai trò chuyện dưới nhà loáng thoáng lọt vào tai.
Takeshi lặng lẽ cởi giày cất đi.
Tầm này chắc bữa tối cũng đã xong xuôi rồi.
Đợi một lát nữa rồi hẵng xuống bếp ăn cơm vậy. Nghĩ đoạn, Takeshi bắt đầu thay quần áo.
Người đang nhễ nhại mồ hôi nên cậu muốn đi tắm trước, nhưng bây giờ lại đúng khung giờ tắm của em trai.
Cậu đành phải ăn tối trong khoảng thời gian đó như mọi khi.
Mẹ có thể đang đứng rửa bát ở đó, nhưng thế cũng hết cách.
Ngày qua ngày, Takeshi luôn cẩn trọng hết mức có thể để không phải chạm mặt bất cứ ai trong gia đình.
Kể từ sự cố xảy ra vào hai năm trước, cậu vẫn luôn làm vậy.
Kể từ cái ngày mà bản thân cậu trở thành một sự tồn tại thừa thãi trong chính ngôi nhà này, vẫn luôn như thế.
Takeshi là một võ sĩ Kendo đẳng cấp.
Kỹ năng đặc biệt của cậu chỉ có thế. Và thế là quá đủ rồi.
Chỉ cần có nó, cậu có thể được tự do.
Thoát khỏi ngôi nhà này. Và thoát khỏi những người thân luôn coi cậu như một bóng ma.
Nhớ lại hồi tiểu học mới bắt đầu tập Kendo, em trai vẫn thường cùng cậu đến võ đường.
Vì xấp xỉ tuổi nhau, Takeshi và em trai Gekkou thuở ấy là một cặp anh em vô cùng thân thiết.
Nhưng lấy một sự cố làm ranh giới, Gekkou bắt đầu xa lánh Takeshi. Cha và mẹ cũng hùa theo Gekkou, đối xử với cậu như thể một kẻ vô hình.
Mẹ dẫu giáp mặt cũng lạnh lùng vô cảm, cha thì ngày nào cũng đợi sang ngày mới mới chịu về nhà, còn em trai thì hoàn toàn căm ghét cậu.
Lần cuối cùng cậu nở nụ cười trong ngôi nhà này là khi nào, Takeshi chẳng tài nào nhớ nổi nữa.
Cậu chỉ biết sống nép mình tĩnh lặng, nhịn thở để không phải đụng mặt bất kỳ ai.
Tất thảy đều là lỗi của cậu, thế nên cậu cũng chẳng có tư cách oán trách một ai.
Thay quần áo xong, Takeshi dỏng tai lắng nghe mọi động tĩnh dưới nhà.
Nếu Gekkou đã vào tắm thì ắt hẳn sẽ có tiếng nước xả rào rào.
Chờ đến lúc ấy, cậu chỉ việc chuồn xuống bếp ăn tối rồi lập tức quay về phòng.
Khi em trai bắt đầu ra phòng khách xem tivi, cậu sẽ đi tắm, rồi lủi thủi nhốt mình trong phòng cho đến tận hừng đông.
Quen rồi thì lối sống này cũng chẳng tệ đến thế.
Ở nhà không thể mở miệng trò chuyện cùng người thân, nhưng chỉ cần đến trường thì không thiếu người để bầu bạn.
"Mau mau sang ngày mai đi."
Dù là nghĩ vậy, dù có cố ép mình nghĩ vậy bao nhiêu lần đi chăng nữa, Takeshi rốt cuộc vẫn buông một tiếng thở dài thườn thượt.
Cậu đảo mắt về phía cửa sổ. Một thân cây lá rộng không rõ tên được trồng trong vườn của dinh thự Isoshima sát vách đang đung đưa trước gió, từng tán lá xôn xao hệt như một bóng người khổng lồ đang nhảy múa.
Nhìn cái bóng mang vẻ rùng rợn ấy, Takeshi khẽ thì thầm.
"Thời gian trôi qua thật nhanh thì tốt biết mấy."
Thân cây rì rào rung lên, như thể khe khẽ gật đầu đáp lại.
"Chỉ cần thoát khỏi ngôi nhà này, đi đâu cũng được. Dù là xuống địa ngục."
Ở trường, cậu là một Nanase Takeshi nghiêm túc, hòa đồng, hiền lành và có rất nhiều bạn bè. Vậy mà cứ về đến nhà, cậu lại hóa thành một cái bóng vật vờ chẳng được một ai đoái hoài tới.
Giờ phút này, hy vọng lớn nhất của Takeshi là bình minh mau chóng ló rạng.
Nghỉ hè đến đồng nghĩa với việc thời gian giam mình ở nhà dù muốn hay không cũng sẽ tăng lên.
Chính vì lẽ đó, kỳ nghỉ hè đối với Takeshi là một nỗi u uất, ám ảnh hơn bất cứ ai. ☆☆☆
Ngày thứ hai của kỳ nghỉ hè đầy uể oải ấy bắt đầu. Dù không có tiết học, trường học vẫn tràn ngập sức sống với những học sinh đến tham gia hoạt động câu lạc bộ.
"Takeshi, gặp lại ở võ đường nhé."
Đến trường, Takeshi tạm biệt Kurumi - người đang hướng về phòng thay đồ nữ - rồi đi thẳng đến phòng câu lạc bộ.
Gần 9 giờ sáng, các câu lạc bộ thể thao đã bắt đầu tập luyện. Tiếng hô hào vang lên khắp nơi, từ trong tòa nhà chính còn vẳng lại tiếng nhạc cụ của câu lạc bộ kèn đồng.
Khi Takeshi đang sải bước dọc theo sân thể dục nơi đặt dãy nhà câu lạc bộ, một nam sinh từ phía bãi gửi xe đạp đi tới, từ xa đã vẫy tay gọi cậu.
Nhận ra đó là ai dù ở khoảng cách xa, Takeshi cất tiếng gọi.
"Chào buổi sáng, Ida."
"Ồ."
Người vừa tiến lại gần là cậu bạn cùng lớp, Ida.
Khoảng cách càng thu hẹp, mái tóc chói lóa của đối phương càng đập thẳng vào mắt cậu dù muốn hay không.
Mái tóc vuốt sáp nhuộm vàng chóe, trên người khoác bộ đồ tự do vốn bị cấm ở trường.
Nhìn chiếc áo phông màu sắc lòe loẹt đó, Takeshi chỉ biết cười khổ.
"Mặc vậy nữa là lại bị thầy cô mắng đấy."
Takeshi chỉ vào chiếc áo phông đỏ rực, Ida liền "Chậc" một tiếng, trề môi nhăn nhó.
"Đến ngày nghỉ mà còn bắt mặc đồng phục thì ai mà chịu nổi. Có phải quân đội đếch đâu."
Đang trong kỳ nghỉ, lại chẳng tham gia câu lạc bộ nào, Takeshi không hiểu vì sao Ida lại có mặt ở trường nên cất tiếng hỏi.
"Học bù, học bù đó. Còn Nanase đi tập câu lạc bộ hả? Vất vả gớm."
"Tôi thích nên làm thôi, cũng không vất vả lắm đâu."
Đúng hơn là được ra khỏi nhà đối với cậu đã là sự giải thoát tuyệt vời rồi, nhưng tất nhiên, cậu giữ kín điều đó trong lòng.
Không hiểu sao Ida lại dáo dác nhìn quanh.
"Sao thế?"
"Không, lỡ có người quen ở đây nhìn thấy thì lại bôi nhọ thanh danh của cậu mất."
"Thanh danh á..."
"Thật đó."
Sau khi xác nhận xung quanh không có gương mặt nào quen thuộc, Ida mới vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm.
Quả thực, đứng cạnh Ida - người trông đúng kiểu dân anh chị - và Takeshi - kiếm đạo thuần túy, nghiêm túc đến mức có phần u ám - thì có lẽ ai cũng thấy lạ.
Ida là kẻ lạc loài nổi tiếng trong trường.
Học sinh nhuộm tóc trong trường không phải là không có, nhưng phần lớn đều nhuộm kiểu kín đáo để qua mặt giáo viên. Những người ăn mặc nổi loạn phô trương cá tính mạnh như Ida thì rất hiếm.
Cộng thêm giọng địa phương Osaka và ánh mắt có vẻ dữ tợn, ngay cả bạn cùng lớp cũng chẳng mấy ai dám tùy tiện lại gần cậu ta.
Trong hoàn cảnh đó, Takeshi là một trong số ít những người hiếm hoi hoàn toàn không bận tâm đến những định kiến ấy.
"Đừng để ý quá làm gì."Nghe Takeshi nói vậy, Ida nhướng mày.
"Là do ông ít để ý quá đấy!"
Thực ra, đây không phải lần đầu Ida nói thế.
"Chỉ là xung quanh có quá nhiều người hay để tâm đến những chuyện mà tôi không thèm bận tâm thôi,"
Takeshi càu nhàu, khiến Ida nhăn mặt.
"Vì ông không thèm để tâm nên người ta mới phải lo thay cho ông chứ sao? Chứ cái bộ dạng như tôi mà lù lù ở đây, ai nhìn vào chả lo cho ông. Nói tóm lại là, do tôi bắt chuyện với ông nên mới phiền phức vầy thôi."
Ida cười "hê hê", đưa mắt nhìn lảng đi chỗ khác vẻ hối lỗi. Takeshi lắc đầu.
"Nếu cậu không đến bắt chuyện, thì tôi sẽ là người chủ động bắt chuyện thôi, có sao đâu?"
"Thế thì lòng tốt của tôi bị ông vứt xó rồi còn gì."
Ida rũ vai, ỉu xìu.
"Vậy thì, tôi cũng thử làm người tự do như Ida xem sao. Nhuộm tóc này, mặc cái áo thun có in logo hơi nhạy cảm một chút này. Làm thế thì bọn mình nói chuyện với nhau sẽ chẳng còn gì kỳ lạ nữa."
Takeshi lên tiếng cứ như vừa nghĩ ra một ý tưởng tuyệt vời, khiến Ida trợn tròn mắt.
"Dẹp ngay giùm! Không được! Ông mà làm ba cái trò đó, người ta lại tưởng ông bị đập đầu vào đâu rồi tống thẳng vào bệnh viện mất. Mà khoan, áo thun có logo hơi nhạy cảm là cái quái gì? Ông có mấy món đồ đó hả!?"
"Thì tôi đoán cái tiệm mà cậu mua chiếc áo thun đó chắc sẽ có bán mấy thứ kiểu vậy."
Takeshi chỉ vào chiếc áo thun màu đỏ chói lóa của Ida.
Nhưng ánh mắt Ida cứ dán chặt vào khuôn mặt nghiêm túc của Takeshi, cứng đờ ra.
Rồi đột nhiên, Ida phụt cười cái "phụt".
"Ô... ông đó... với cái bản mặt đó mà mặc cái áo thun kiểu vậy á... không được, buồn cười vãi chưởng!"
Cậu ta bỗng nhiên cười phá lên sằng sặc.
"Ida?"
"...Kh-Không được... ông đừng có chọc tôi cười nữa... Tưởng tượng thử thôi đã thấy tấu hài cực mạnh rồi."
Ida vừa cười hí hố vừa ôm bụng, người vặn vẹo. Sau một tràng cười khá dài, cuối cùng cơn cười cũng dứt, cậu ta ngẩng mặt lên. Khóe mắt còn ươn ướt nước.
"Nói thẳng ra là cái bộ dạng như tôi mà ướm lên người ông thì dòm sai trái lắm, dẹp ý định đó đi nha. Biết chưa!"
"Vậy sao?"
"Chứ còn sao nữa!"
Ngay khi Ida khẳng định chắc nịch, tiếng chuông từ phía dãy nhà học viện vang lên.
"Á đù, toang rồi! Chuông reo rồi kìa. Đi trễ là mất điểm danh đấy. Vậy nha Nanase, gặp lại sau!"
"À, ừ..."
"Cứ giữ nguyên cái bộ dạng ngoan hiền này đi! Áo thun nhạy cảm các kiểu là dẹp khỏi bàn nha!"
Nói xong, cậu ta lại phụt cười, vừa cố nhịn cười vừa cắm cổ chạy vụt đi.
Takeshi đứng tại chỗ, khẽ lẩm bẩm "Không hợp đến mức đó sao?", rồi cuối cùng cũng rảo bước về phía dãy phòng câu lạc bộ.
Khi Takeshi đến nơi, bên trong đã có một cậu bạn năm nhất cùng bộ phận đang thay đồ.
"Yo, Nanase."
"Chào buổi sáng."
Trong căn phòng câu lạc bộ chật hẹp chỉ cỡ bốn tấm chiếu tatami, những chiếc tủ khóa được xếp dọc theo tường.
Takeshi lấy võ phục ra và bắt đầu thay.
Có vẻ như các thành viên khác đã thay đồ xong và đến võ đường cả rồi.
Thấy Takeshi vội vã thay đồ, cậu bạn lên tiếng hỏi.
"Hồi nãy cậu đi cùng Ida à?"
"Thấy rồi thì gọi nhau một tiếng đi chứ."
Chắc hẳn cậu ta đã nhìn thấy họ ngay trước khi vào phòng câu lạc bộ. Học lớp ngay cạnh nhau nên chuyện biết mặt Ida cũng là đương nhiên, Takeshi nghĩ sẵn tiện chào hỏi một câu cũng có sao đâu, nhưng nghe vậy, cậu bạn liền hốt hoảng lắc đầu.
"Thôi chịu! Kẻ đó là Ida Kazumi đấy nhé? Cậu bắt chuyện được với hắn cũng tài thật."
"Cậu ta cũng chẳng phải người xấu đâu."
Takeshi vừa xỏ chân vào chiếc quần hakama màu xanh đen vừa đáp.
"Có thể là vậy. Nhưng vẻ ngoài của hắn trông cứ sao sao ấy. Chỉ cần đi chung thôi cũng có cảm giác bị giáo viên ghim rồi."
Dù sao trường Trung học Công lập Sakuraya cũng là một trường điểm, số lượng học sinh bận tâm đến điểm rèn luyện ngay từ năm nhất là rất nhiều.
Takeshi biết rõ điều đó, nhưng việc cậu bạn này lại phát ngôn y hệt như những người bạn cùng lớp - luôn né tránh Ida vì sợ ảnh hưởng đến điểm rèn luyện - khiến cậu có chút bất ngờ.
Ngay cả học sinh lớp khác cũng nghĩ như vậy thì thật có chút đáng thương cho Ida.
Đúng là Takeshi học cùng lớp nên thường xuyên thấy Ida bị giáo viên nhắc nhở, nhưng làm gì có chuyện chỉ đi chung thôi mà cũng ảnh hưởng đến thành tích được.
"Nói chuyện thử mới thấy cậu ta bình thường lắm. Hôm nay cậu ta cũng bảo phải đi học bù, tôi nghĩ bản chất cậu ta là một người nghiêm túc đấy."
Takeshi vô tình bênh vực, cậu bạn kia chỉ nhún vai.
"Chỉ có cậu mới nói được câu đó thôi. Nghe đồn hồi cấp hai hắn tham gia băng đảng đua xe, giờ vẫn thỉnh thoảng đánh nhau với tụi trường khác ở trước nhà ga kìa."
"Chỉ là tin đồn thôi mà. Mấy cái đó đâu có đáng tin đúng không? Hơn nữa, chuyện ngày xưa thì không nói, nếu bây giờ vẫn còn đánh nhau thì ít nhiều cũng phải có thương tích trên người chứ, nhưng cậu ta đâu có vết thương nào đâu. Suy cho cùng chắc chỉ là đồn thổi thôi."
Nghe vậy, cậu bạn bỗng đưa tay lên che mắt.
"Cậu đúng là một người tốt đến khó tin đấy..."
"Ý cậu là sao?"
Có vẻ cậu ta đang giả vờ khóc vì xúc động.
Nghĩ mình đang bị trêu chọc, Takeshi lộ vẻ bực tức, khiến cậu bạn vội vã xua tay phủ nhận.
"Không, không, không hề có ý mỉa mai đâu. Thật đấy. Có tài thu phục cả dân anh chị cơ mà! Đỉnh lắm, Nanase!"
"Rõ ràng là đang trêu tôi còn gì."
"Đã bảo là không có mà!"
Thấy Takeshi đang bực bội, cậu bạn cười gượng, nhưng một lát sau đã hạ giọng lầm bầm.
"Nhưng mà này, cậu cũng nên cẩn thận một chút. Nhỡ bị cuốn vào rắc rối gì thì phiền lắm đấy."
Nghe vậy, Takeshi tròn mắt ngạc nhiên, rồi nét mặt dịu lại thành một nụ cười.
"Không sao đâu. Cảm ơn cậu đã lo lắng cho tôi nhé."
Cậu hiểu ra đối phương chỉ đang lo lắng cho mình mà thôi.
"Ú òa!"
"G-Gì vậy!?"
Đột nhiên, cậu bạn cất tiếng kêu kỳ quái khiến Takeshi giật mình.
"Đúng là, ghét cái tính tốt bụng này của Nanase thật!"
Cậu bạn vỗ vỗ nhẹ lên vai Takeshi rồi bước lùi lại một, hai bước.
Sau đó, cậu bạn đột ngột lao đến cánh cửa, vừa mở cửa vừa nói:
"Thế nhé, tôi đi trước đây, khóa cửa nhờ cả vào cậu đấy!"
"Này!"
Cậu ta cứ thế vắt chân lên cổ chạy thẳng đến võ đường.
"Thật tình, hết cách với cậu."
Vừa càu nhàu gã bạn bạc bẽo, Takeshi vừa ngước nhìn đồng hồ.
Chín giờ kém ba phút.
Dù có chạy thục mạng thì cũng chẳng thể nào tới võ đường trước chín giờ được.
Trễ giờ là thế nào cũng bị các đàn anh năm hai lấy cớ "huấn luyện" để đùn đẩy công việc lặt vặt suốt cả ngày cho xem.
Toàn bộ đồ nghề đều để ở võ đường, nên thay đồ xong, Takeshi vội vã lao ra khỏi phòng câu lạc bộ.
Cậu chạy thục mạng dưới ánh nắng chói chang, mồ hôi rịn ra nhễ nhại.
Tuy nhiên, chạy chưa đầy vài phút, cậu sực nhận ra mình để quên đồ nên khựng lại.
"Chết tiệt. Cái khăn..."
Cậu cúi xuống nhìn hai bàn tay trống trơn, khẽ lầm bầm.
Dù vô cùng chán nản, cậu vẫn quay gót, lóc cóc chạy ngược về phòng câu lạc bộ.
Lúc đó, Takeshi hoàn toàn không biết rằng đây sẽ là một sự lựa chọn định mệnh lớn lao.
Nếu biết trước, có lẽ cậu đã chẳng bao giờ quay lại lấy khăn.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, trong đầu Takeshi chỉ tràn ngập ý nghĩ chắc chắn mình sẽ đi trễ và viễn cảnh bị các đàn anh đùn đẩy một đống việc lặt vặt, chỉ có thế mà thôi.
☆☆☆
Nhận ra mình bỏ quên khăn và phải quay lại phòng câu lạc bộ, Takeshi chợt nhớ đến chuyện xảy ra sáng nay, khẽ cau mày.
Mọi khi vào buổi sáng, cậu luôn hết sức cẩn trọng để tránh phải giáp mặt với các thành viên trong gia đình, nhưng hôm nay cậu lại đen đủi.
Cậu vô tình chạm mặt thằng em trai Gekkou đang vuốt lại tóc trong phòng tắm.
Sự cố bất ngờ khiến Takeshi bối rối, lưỡng lự không biết có nên cất lời chào hay không, nhưng trái ngược với cậu, Gekkou chỉ cúi gầm mặt, thô bạo dùng vai huých cậu sang một bên rồi đi thẳng vào bếp.
Khác với Takeshi phải đi tập Kendo từ sáng sớm trong kỳ nghỉ hè, cậu em trai năm ba sơ trung Gekkou ngày nào cũng phải đến lớp học thêm, ngặt nỗi khung giờ buổi sáng của hai anh em lại bị trùng nhau.
Nếu là những ngày đi học bình thường không phải kỳ nghỉ hè, Takeshi sẽ đi tập sáng và ra khỏi nhà từ lúc sáu giờ rưỡi, còn Gekkou vì trường ở gần nên giờ đó thậm chí còn chưa ngủ dậy.
Khả năng chạm mặt nhau là cực kỳ thấp, nên họ chưa từng phải giáp mặt.
Vừa đi về phòng câu lạc bộ, Takeshi vừa thở dài thườn thượt.
Có lẽ từ ngày mai, cậu nên cẩn thận hơn và rời nhà sớm hơn một chút.
Dù biết mình bị Gekkou căm ghét, nhưng việc bị lườm nguýt ngay trước mặt hay bị ngó lơ vẫn khiến cậu vô cùng đau nhói.
Dẫu cho tất thảy đều là lỗi của cậu đi chăng nữa.
Nắm lấy tay nắm cửa phòng câu lạc bộ, ngay khoảnh khắc định vặn mở, cơ thể Takeshi giật nảy lên.
"――――?"
Cậu có cảm giác vừa nghe thấy thứ gì đó.
"...Làm... ơn... cứu..."
Cậu nhận ra đó là giọng của con người, chính xác hơn là giọng phụ nữ, nhưng âm thanh quá đỗi yếu ớt khiến cậu không thể nghe rõ.
"Có ai ở đó không?"
Dường như âm thanh đó phát ra từ một căn phòng khác nối liền với phòng câu lạc bộ Kendo.
Takeshi thử mở cánh cửa của phòng câu lạc bộ Judo bên trái.
Cửa phòng Judo không khóa.
Thế nhưng, ngó vào trong phòng lại chẳng có lấy một bóng người.
Chỉ nồng nặc mùi mồ hôi chua loét khiến người ta muốn bịt mũi.
"Này, có ai ở đó thì lên tiếng đi!"
Cậu tiếp tục gõ vào cánh cửa phòng câu lạc bộ Bóng chuyền ngay bên cạnh, nhưng chẳng có âm thanh nào hồi đáp.
"Là do mình hoang tưởng... sao?"
Vừa nghiêng đầu khó hiểu vừa định quay lại phòng câu lạc bộ Kendo, Takeshi bất chợt giật mình quay lại khi cánh cửa cách đó khoảng năm mét bị đẩy bật ra, phát ra một tiếng động lớn.
"...Làm... ơn... cứu với............"
Từ phòng tắm vòi sen ấy, một bóng người loạng choạng bước ra, thều thào được vài tiếng rồi gục ngã cái rầm xuống sàn.
Đập vào mắt cậu đầu tiên là mái tóc đen nhánh của người đó.
Mái tóc óng ả phản chiếu ánh nắng ban mai như đôi cánh quạ đen, xõa tung mềm mại trên mặt đất.
Tiếp đến là một bộ đồng phục chưa từng thấy bao giờ.
Trên phần tay áo bồng của chiếc áo blouse cộc tay có ba đường viền màu xanh đen.
Đôi tay thon thả trắng ngần vươn ra từ đó nằm bất động trên mặt đất.
Khẽ tiến lại gần, cậu thấy cô gái đang nhắm nghiền mắt, đôi môi mỏng màu phớt hồng hơi hé mở.
Có lẽ cô ấy trạc tuổi cậu.
Takeshi ngồi xổm xuống, chạm tay vào bờ vai mảnh mai của cô.
"N-Này... cậu có sao không?"
Từ nơi chạm vào, một luồng nhiệt nóng rực như lửa truyền thẳng đến tay cậu.
Nhìn kỹ, cậu thấy cô đang cố gắng há miệng thở dốc liên hồi.
Cứ như thể cô ấy vừa chạy bộ hết tốc lực vậy.
Đưa mắt nhìn xuống chân, Takeshi phát hiện đầu gối cô đang chảy máu.
"Bây giờ phải làm sao đây."
Takeshi một lần nữa lay vai cô gái.
"Này, cậu có sao không đấy?"
Nhưng đáp lại cậu chỉ là những nhịp thở gấp gáp đứt quãng.
"Hết cách rồi."
Giờ có muốn gọi người giúp thì cũng khó, các câu lạc bộ đều đã bắt đầu tập luyện, xung quanh đây chẳng có lấy một bóng người.
Takeshi nắm lấy cánh tay trái của cô gái.
"Cậu đứng dậy được không? Không thể nằm mãi ở đây được đâu."
Cậu mạnh bạo choàng tay cô qua vai mình.
Sau đó, cậu từ từ đứng lên, kéo lê cô theo.
Gần như đã ngất lịm, cô gái rũ rượi tựa hẳn vào người Takeshi.
"Hự ự ự!"
Cậu cố gắng bước đi một bước, nhưng tư thế này quả nhiên quá khó khăn.
Ngồi thụp xuống một lần nữa, Takeshi lần này kéo cô gái cõng lên lưng.
Hai cánh tay cô buông thõng lủng lẳng trước ngực Takeshi.
Cố gắng dồn sức vào đầu gối để đứng lên, Takeshi lưỡng lự không biết có nên xốc chân cô lên hay không.
Dù cô gái thấp hơn cậu, nhưng nếu cứ để thế này thì hai chân cô sẽ bị kéo lê dưới đất.
Hơn nữa, vì cánh tay cô quàng quanh cổ nên toàn bộ sức nặng đè lên đó khiến cậu khó thở vô cùng.
"Đúng là không ổn. Xin lỗi nhé, tôi đành phải bế chân cậu lên thôi."
Lẩm bẩm như thể tự bào chữa cho mình, Takeshi vòng hai tay sang hai bên, dò dẫm tìm bắp đùi của cô gái. Cậu đặt tay phải vào chân phải, tay trái vào chân trái cô, rồi khẽ nảy người lên một nhịp, dùng đà xốc cô nằm gọn lên lưng mình.
Làm vậy quả thực dễ dàng hơn hẳn so với việc kéo lê.
Có điều, nếu để người khác nhìn thấy bộ dạng này thì không biết họ sẽ nghĩ gì nữa, thật đáng sợ.
Phòng y tế nằm ở phía bên kia dãy nhà học.
Takeshi vội vã lao đi.
— Cầu trời đừng để ai nhìn thấy.
Vừa thầm nguyện cầu, Takeshi vừa cõng thiếu nữ xa lạ chạy thục mạng vào trong tòa nhà chính.
Cho đến khi tới được phòng y tế, Takeshi buộc phải chạy nước rút giữa cái nóng, cái nặng, sự xấu hổ kì quặc và cả thứ cảm giác tội lỗi khó gọi tên - dù cậu biết nghĩ vậy thật có lỗi với cô gái đang bất tỉnh.
Bởi lẽ, từng nhịp thở nhè nhẹ của cô gái dường như đang ngất lịm cứ phả đều đều vào tai cậu, còn bắp đùi đang nằm gọn trong vòng tay cậu thì mềm mại đến mức lún cả vào những ngón tay, khiến cậu phải tự hỏi trên đời này lại tồn tại thứ mềm mại đến nhường này sao.
Bản thân cậu trong tình cảnh đó, cộng thêm việc phải chạy giữa cái nóng hơn ba mươi độ, đã ướt đẫm mồ hôi.
Nếu cô ấy tỉnh dậy, phát hiện ra mùi mồ hôi chua loét này rồi hét toáng lên thì cũng chẳng có gì lạ.
Khi cánh cửa phòng y tế thấp thoáng hiện ra phía cuối hành lang, lồng ngực Takeshi mới tràn ngập cảm giác nhẹ nhõm.
"Xin lỗi, có ai không!!"
Cậu khéo léo dùng chân đẩy bung cánh cửa ra.
"Thầy cô đâu rồi ạ?"
Phòng y tế không khóa, nhưng cũng chẳng có lấy một bóng người.
Hết cách, Takeshi đành cõng nguyên cô gái đi vào trong, tiến lại gần hai chiếc giường đặt song song ở góc phòng.
Cậu hơi khom người xuống, dùng một tay lật tấm chăn lên.
Quay lưng lại với chiếc giường, cậu nhẹ nhàng để cô gái trượt xuống, bất giác thở hắt ra một hơi.
"Hà, nặng quá..."
Cậu chợt giật mình khi liếc nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường.
"A, toang rồi! Buổi tập!"
Nhìn xuống chiếc giường, Takeshi chắp hai tay lại như đang bái lạy cô gái đang nằm ngửa ở đó.
"Xin lỗi nhé, tôi không biết cậu là ai nhưng tôi phải đi bây giờ đây."
Dính dáng đến cô gái này thêm nữa thì chỉ tổ chuốc lấy rắc rối.
Sau giải đấu đầu hè, các đàn anh năm ba của câu lạc bộ Kendo đã giải nghệ, nên bây giờ câu lạc bộ hoàn toàn là thiên hạ của mấy đàn anh năm hai.
Những người mới nắm thực quyền này thậm chí còn khắt khe, khó tính hơn cả khối năm ba.
Ngay khi Takeshi định bước ra khỏi phòng y tế, cô gái phía sau bỗng khẽ rên rỉ đầy đau đớn.
"Ư..."
"Cậu tỉnh... rồi à?"
Bất giác quay đầu lại, cậu thấy hàng mi của cô khẽ run.
Takeshi quay lại sát mép giường, cất tiếng gọi.
"Này... cậu gì ơi..."
Cô đang lẩm bẩm thứ gì đó như nói mớ.
"Anh... hai..."
"Anh hai?"
Để nghe cho rõ, cậu ghé sát mặt lại gần cô.
"Đừng đi, đừng bỏ em đi mà..."
Đột nhiên bàn tay cô gái vung lên, túm chặt lấy ống tay áo võ phục Kendo của Takeshi.
"Khoan, đợi đã."
Cậu cố kéo ra, nhưng bàn tay ấy nắm quá chặt, không tài nào gỡ ra được.
Từ khóe mắt cô, một giọt nước trong vắt trào ra, rồi lăn dài thành vệt xuống gối.
"Anh hai... đừng đi..."
Haa, một tiếng thở dài thườn thượt buông khỏi môi Takeshi.
Trong tình cảnh này mà nhẫn tâm hất tay cô ấy ra thì lương tâm cắn rứt quá.
"Đã thế này rồi thì trễ mười phút hay ba mươi phút cũng như nhau cả thôi."
Nhún vai cam chịu, Takeshi lại cúi xuống nhìn cô gái một lần nữa.
Vì đôi mắt đang nhắm nghiền nên ấn tượng khá mơ hồ, nhưng cậu đoán nếu cô ấy mở mắt thì chắc chắn sẽ là một cô gái rất dễ thương.
Mái tóc đen suôn mượt như vừa được chải, trái ngược hoàn toàn với màu đen tuyền của tóc mái xõa trước trán, làn da của cô trắng muốt như da em bé.
Chóp mũi hơi tròn và khuôn miệng chúm chím bên dưới mang lại một vẻ ngây thơ, non nớt.
Có lẽ nét mặt cô ấy từ hồi bé đến giờ chẳng thay đổi là mấy.
Chợt, Takeshi nhớ lại xúc cảm khi cõng cô trên lưng lúc nãy, bất giác sống lưng cậu thẳng đơ.
"Không, không, không được."
Cậu lầm bầm một mình, lắc đầu quầy quậy.
Xúc cảm mềm mại mơn man nơi sống lưng, hay bắp đùi lún vào cánh tay... tốt nhất là bây giờ nên tống cổ hết chúng ra khỏi đầu.
Takeshi ngồi phịch xuống mép giường.
Cậu muốn đi lấy một chiếc ghế, nhưng vì võ phục vẫn đang bị cô gái nắm chặt nên đành chịu.
"...Anh hai... sao."
Chắc cô ấy cãi nhau với anh trai à.
Nếu vậy thì tốt nhất là nên làm hòa càng sớm càng tốt.
Để tránh trở nên giống như anh em cậu.
Takeshi tự hiểu rõ hơn ai hết, có những thứ có thể hàn gắn, nhưng cũng có những thứ vĩnh viễn không thể cứu vãn.
Dẫu là anh em ruột thịt đi chăng nữa, không phải lúc nào cũng có thể tha thứ cho nhau một cách vô điều kiện.
Lần cuối cùng cậu nói chuyện đàng hoàng với Nanase Gekkou là khi nào, Takeshi cũng chẳng còn nhớ nổi nữa.
Với mẹ, cậu thỉnh thoảng còn nói vài câu liên quan đến họp phụ huynh hay mấy chuyện vặt vãnh trong nhà, chứ với bố thì cậu cũng đã bặt vô âm tín từ lâu.
Chẳng khác nào những người dưng nước lã vô tình sống chung dưới một mái nhà.
Đối với Takeshi, gia đình hiện hữu ngay đó, có thể nhìn thấy bằng mắt, nhưng lại giống hệt như những cái bóng mờ ảo tồn tại ở một chiều không gian khác.
Đang chìm trong dòng suy tư miên man, Takeshi bỗng cảm nhận được bàn tay đang túm áo mình nới lỏng ra, cậu vội ngẩng mặt lên.
Hàng mi của thiếu nữ nằm trên giường đang khẽ run.
Rồi đột nhiên, đôi mắt cô ấy mở choàng ra.
Bắt gặp Takeshi đang rướn người nhìn xuống, cơ thể thiếu nữ bật dậy nhanh như một chiếc lò xo.
"Cậu là ai!?"
Vừa quát, cô gái vừa quỳ gối trên giường, rút ra một khối đen ngòm từ phần hông váy và chĩa thẳng vào mặt Takeshi.
"C-Cái... gì thế..."
Takeshi vội vã đứng bật dậy khỏi giường, ánh mắt dán chặt vào vật thể màu đen kia, lùi lại một bước.
"Đồ chơi à?"
Nói là đồ chơi thì trông nó lại quá đỗi nặng nề và đen ngòm một cách chân thực.
Ngón tay đặt trên cò súng trắng trẻo, thon thả, nhưng trái ngược với vẻ yếu ớt ấy, ánh mắt sắc lẹm của cô gái lại ngập tràn sát khí hệt như khẩu súng đang nắm trong tay.
Bị họng súng chĩa thẳng vào người, Takeshi chỉ biết đứng đực ra đó mà nhìn.
Thấy Takeshi cứng đơ người, cô gái dường như mới dần tỉnh táo lại, đôi mắt chớp chớp.
"Đây là đâu?"
Bị gặng hỏi, Takeshi khó nhọc nặn ra câu trả lời.
"Phòng y tế Trường Trung học Công lập Sakuraya."
"Phòng y tế? Tại sao?"
"Tại sao á..."
Họng súng vẫn không nhúc nhích lấy một ly, khóa chặt ngay giữa ngực Takeshi. Thế nhưng, trước một tình huống quá đỗi phi thực tế thế này, cậu lại bắt đầu dần lấy lại được sự bình tĩnh.
Chẳng hiểu mô tê gì, tự dưng lại bị chính cô gái mình vừa cứu chĩa súng vào người.
Không cảm nhận được tính chân thực cũng là chuyện đương nhiên.
Đi cùng với đó, sự bực bội trong lòng cậu bắt đầu dâng lên.
Cất công cõng đến tận phòng y tế, lại còn lo lắng túc trực bên cạnh, vậy mà vừa tỉnh dậy đã—dù chắc mẩm đây chỉ là đồ chơi—đòi đền đáp bằng một viên kẹo đồng sao.
Có bực mình thì cũng chẳng trách được.
"Vì cậu đã tử tế ngã gục ngay trước mặt tôi, nên tôi mới phải xách cậu đến tận đây đấy."
Takeshi cố ý buông lời mỉa mai, khiến cô gái chau mày.
"Cậu đã mang mình đến đây sao?"
Chẳng buồn nhai lại một câu trả lời đến lần thứ hai, Takeshi phớt lờ họng súng, quay lưng lại với cô.
Dù sao cũng chỉ là súng đồ chơi, có bắn ra đạn thì chắc cũng chẳng đau đớn gì.
"Chân cậu có vẻ bị thương rồi, sát trùng đi thì hơn. Tôi đi lấy hộp cứu thương."
Takeshi vừa định rời khỏi giường, cô gái lập tức đứng dậy, định đuổi theo.
"Đợi đã!"
Thế nhưng, đứng trên tấm nệm lún của chiếc giường, cơ thể vừa tỉnh dậy không nghe theo sự điều khiển của cô, khiến cô mất đà trượt chân.
"A..."
Nghe tiếng kêu thất thanh của cô, Takeshi quay ngoắt lại, theo phản xạ đưa hai tay ra đỡ.
"Nguy hiểm!"
Thế nhưng, cậu không cản nổi quán tính của cô gái đang lao tới bám chặt vào tay mình, khiến chính cậu cũng loạng choạng.
"Kyaa"
"Uwa"
Cố gắng hứng trọn cô gái, Takeshi mất thăng bằng, cả hai cùng ngã nhào xuống đất.
Trong tích tắc ấy, một thứ mượt mà như tơ lướt nhẹ qua gò má cậu, rồi một thứ gì đó âm ấm, mềm mại áp chặt vào môi Takeshi.
Xúc cảm kỳ lạ khiến cậu trợn tròn mắt.
Một cảm giác cậu chưa từng trải qua trong đời.
Thứ đó áp chặt một lúc, cô gái trong vòng tay chống tay lên ngực cậu, tách ra.
Chớp mắt lia lịa, Takeshi cố gắng định hình lại xem chuyện quái gì vừa xảy ra.
"...A... ừm..."
Thiếu nữ vẫn đang chống tay trên ngực cậu, cả người run bần bật ngay trước mặt.
Phải mất một lúc khá lâu, cả hai mới hiểu được chuyện gì vừa xảy ra.
Người nhận ra trước tiên là cô gái.
"KHYAAA!!"
Cô đột ngột hét toáng lên.
Rồi, cô chĩa thẳng khẩu súng vẫn đang nắm chặt trong tay về phía trước, bóp cò.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, Takeshi chỉ kịp nhìn thấy một luồng sáng chói lóa.
Hơn thế nữa, ngay khoảnh khắc luồng sáng ấy phát nổ trên trán cậu, cơ thể Takeshi như mất đi trọng lực, bay vọt lên không trung, kéo theo đó là một cơn đau thấu trời xé rách sống lưng.
"...Hức..."
Nghẹn ứ ở cổ, không thể thở nổi.
Bị thổi bay ra tận giữa phòng y tế, đâm sầm vào bàn làm nó đổ rầm, cậu lăn lông lốc ra sàn.
— Đau quá... Cái quái gì thế này.
Trong khi Takeshi đang chìm trong cơn đau đớn và sự hoang mang tột độ vì không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, thì cô gái đã rơi vào trạng thái hoảng loạn hoàn toàn.
Cô quỳ gối, đôi tay run lẩy bẩy vẫn lăm lăm chĩa súng về phía Takeshi.
Dùng tay trái giữ chặt lấy cánh tay phải đang rung bần bật, cô vẫn thủ thế, nhất quyết không để họng súng chệch khỏi người Takeshi.
Trong đầu cô chỉ còn mùi mồ hôi trên bộ kiếm đạo và cảm giác không thể tin nổi còn vương trên môi.
Ngoài những thứ đó ra, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng. Mọi thứ khác đã trôi dạt vào cõi lãng quên, bay ra tận rìa vũ trụ.
Bị thổi bay đi, Takeshi nằm bất động một lúc lâu, cắn răng chịu đau, mãi sau mới khó nhọc chống người dậy, nhìn về phía cô gái.
Cô ấy vẫn đang tuyệt vọng siết chặt khẩu súng lục.
Tại sao cô ấy lại có thứ đó, liệu nó có liên quan gì đến việc cô bị thương và gục ngã không? Những suy nghĩ ấy xẹt qua đầu Takeshi trong tích tắc. Nhưng hơn hết, cảnh tượng kỳ dị trước mắt cộng hưởng với cơn đau nhức đã khiến đầu óc cậu hoàn toàn tỉnh táo lại.
"Này."
Takeshi cất lời. Thế nhưng, cô gái vẫn im bặt.
"Tôi vừa bị bắn đúng không? Bằng khẩu súng đó. Nhưng mà này..."
Takeshi đưa tay sờ lên trán mình.
"Chỗ này, chẳng đau chút nào cả. Tại sao chứ?"
Nếu là súng thật thì ăn một viên vào đó chắn chắn đã đi chầu ông bà rồi. Cô gái vẫn lăm lăm tay súng, trừng mắt nhìn Takeshi.
"Chuyện vừa rồi hoàn toàn là sự cố thôi đúng không. Hai ta coi như huề, không tính toán chuyện này nữa nhé? Cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra cả."
Đến lúc này, thiếu nữ mới chịu mở lời.
"N... Nói cái kiểu đó... chắc chắn cậu đang nghĩ mấy chuyện bậy bạ chứ gì. Cậu đừng hòng lại gần mình thêm bước nào nữa!"
Cô chu môi lên, rụt vai lại hệt như một con mèo đang xù lông tức giận.
Takeshi chớp chớp mắt.
"Chuyện bậy bạ á? Đâu có. Hoàn toà... n không."
Nhưng khi phủ nhận, vì cô nói vậy... cậu lại vô thức nhớ đến cảm giác ban nãy
"Cái gì chứ, sao tự nhiên cậu lại ngập ngừng thế!"
"Không, ừm... xin lỗi."
Dù cậu đã ngoan ngoãn xin lỗi, cô gái vẫn run lên vì tức giận.
"Đồ tồi! Rõ ràng là cậu đã nghĩ bậy bạ rồi!"
Cô vung vẩy họng súng lên xuống, tiếp tục trút giận lên Takeshi.
"Biết làm sao được. Chuyện như thế này là lần đầu tiên đối với tôi mà."
Takeshi vừa lùi lại tránh xa cô gái đang nổi cơn tam bành, vừa nói.
Nghe vậy, cô gái rốt cuộc cũng ngừng vung vẩy súng, dùng ánh mắt nghi hoặc mà hỏi vặn lại.
"...Lần đầu tiên sao?"
"Ừ."
Takeshi gật đầu.
Có vẻ như vẫn còn bán tín bán nghi Takeshi, nhưng cô gái đã từ từ hạ súng xuống.
Rồi cô cúi gầm mặt xuống như đang ỉu xìu, khẽ lầm bầm.
"...V-Vậy à... mình cũng... là lần đầu..."
Sau khi thầm thì bằng giọng nhỏ xíu, gò má cô gái không phải vì tức giận nữa mà vì xấu hổ nên đã đỏ bừng lên.
Nhìn vẻ mặt ngượng ngùng ấy, đến cả Takeshi cũng bắt đầu thấy xấu hổ lây.
"Đ-Được rồi! Hai chúng ta cứ coi như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra đi."
Trước đề nghị của Takeshi, cô gái cũng mạnh mẽ gật đầu tắp lự.
"Đúng thế. Như vậy tốt hơn. Ừm ừm."
Cô giắt khẩu súng đang cầm vào phần thắt lưng váy, hai tay ôm lấy má, rồi nhắm tịt mắt lại như thể đang cố ép mình quên đi mọi chuyện.
"Thế rồi... ừm, cậu tên là gì nhỉ."
Định gọi tên để chữa trị vết thương ở chân cho cô, Takeshi lên tiếng hỏi.
"Mình chưa xưng tên mà."
Cô gái đáp.
"À, phải rồi. Chưa kịp xưng tên thì đã thành ra thế này mà. Tôi là Nanase Takeshi. Học sinh năm nhất của trường này."
Sau đó, cô gái ngước mắt lên nhìn đầy bối rối, hỏi lại.
"............Mình cũng bắt buộc phải xưng tên sao?"
"Nếu cậu không phiền làm một kẻ vô danh, thì tôi gọi cậu là 'vô danh' nhé. Vậy đối tượng nụ hôn đầu của tôi là cậu 'vô danh' rồi."
Nghe vậy, dường như lại nhớ ra chuyện ban nãy, cô gái xấu hổ nắm chặt lấy chiếc váy, đảo mắt đi chỗ khác rồi cộc lốc nói.
"Mui. Mình là Aiba Mui."
Takeshi có chút nhẹ nhõm khi nhận được câu trả lời, cậu mỉm cười đáp lại.
"Vậy thì, tôi sát trùng cho cậu nên qua đây đi..."
Đúng lúc đó, Takeshi nhận ra một điểm dị thường khác.
"C-Cái quái gì thế này!!"
Phía trên trần phòng đang lơ lửng một thứ gì đó bồng bềnh như những hạt bụi phát sáng.
Chúng lơ lửng trong không trung, tỏa ra ánh sáng màu vàng nhạt.
"Khói... phát sáng sao?"
Cậu khẽ vươn ngón tay chạm thử vào một phần nhỏ đang bồng bềnh trôi ngay trước mặt mình.
Ngay lập tức, nó tan biến dễ dàng qua kẽ tay hệt như khói thật.
Takeshi chỉ vừa mới sờ vào hay có khi còn chưa kịp sờ tới, nó đã sụp đổ và biến mất.
"...Không thể nào... L-Làm sao đây..."
Giọng nói đầy hoang mang của Mui cất lên, nhưng ánh mắt Takeshi vẫn đang dán chặt lên không trung.
Làn khói phát sáng kia nếu nhìn kỹ, dường như ban đầu là một đường thẳng tắp, nhưng đang bắt đầu bị không khí ép cho phân tán ra.
Một vệt khói máy bay được vẽ thẳng tắp từ chỗ Mui đứng đến chỗ Takeshi, và giờ đây đang dần sương hóa rồi tan đi. Cảm giác giống như vậy.
"Mình... không cố ý làm vậy đâu............"
Mui hoảng loạn, liên tục lắc đầu quầy quậy.
Dõi theo làn khói, Takeshi chuyển ánh nhìn sang phía cô, và cuối cùng cũng nhận ra.
"Từ khẩu súng kia cũng đang rỉ ra. Thứ giống như... làn khói phát sáng màu vàng nhạt ấy."
"............Mình xin lỗi, mình xin lỗi... mình..."
Takeshi cứ đinh ninh rằng Mui đang xin lỗi vì đã lỡ bắn súng vào cậu.
Thế nhưng, cậu chẳng hề ngờ được rằng sau này, vào môt lúc nào đó bản thân cậu sẽ nhận ra lời xin lỗi của Mui bây giờ mang ý nghĩa sâu xa và nặng nề hơn rất nhiều.
Takeshi nhìn đường khói phát sáng đang dần mất đi ánh sáng rực rỡ và tan vào không khí, rồi chợt cậu nghiêng đầu khó hiểu khi phát hiện ra một vật phát sáng nhỏ xíu khác đang nấp sau lưng Mui.
Chỉ duy nhất vật đó không mang màu vàng, mà lại nhuốm một sắc đỏ nhạt.
"Gì thế nhỉ, côn trùng à?"
Nó bay chập chờn lên xuống trái phải từ khu vực gần cửa ra vào, đang dần dần tiến sát lại gần Mui.
Trông giống hệt một con bọ cánh cứng nhỏ.
Nhưng nó cũng tỏa ra ánh sáng màu đỏ chu sa nhàn nhạt, hệt như làn khói ban nãy.
Mui như bị cuốn theo ánh nhìn của Takeshi, cũng quay đầu nhìn lại phía sau.
Và rồi, cô phản xạ theo bản năng, toàn thân căng cứng lại.
"Là con bọ dùng để trinh sát."
Giọng Mui thoáng qua sự căng thẳng.
"Bị phát hiện rồi, phải trốn thôi."
"Bị phát hiện? Hả? Bởi ai cơ?"
Cô chạy tới tận chỗ Takeshi đang đứng ngây ngốc giữa phòng.
"Đừng thắc mắc nữa, mau đi theo mình!"
Thấy cô nói với giọng điệu vô cùng gay gắt, Takeshi bất giác ngoan ngoãn làm theo.
Đúng lúc đó, cánh cửa đột ngột mở tung, một cái bóng đen chặn đứng đường đi của cả hai.
☆☆☆
Trước khi kịp nhìn thấy, thính giác đã nắm bắt được nhân vật đó.
"Trò trốn tìm kết thúc tại đây."
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo thốt lên.
"Anh hai."
Đứng bên cạnh Takeshi, Mui run rẩy rùng mình.
"'Anh hai' ư?"
Trước lời nói của Mui, Takeshi tỏ vẻ mặt cực kỳ khó hiểu.
Vì ngược sáng, cậu hoàn toàn không thể nhìn rõ khuôn mặt đối phương, nhưng Takeshi đã lờ mờ nhìn ra đường nét của người đàn ông.
Một gã đàn ông dáng cao, gầy nhom. Nếu chỉ có vậy, chắc cậu đã nghĩ đây là kiểu người có thể bắt gặp ở bất cứ đâu.
Tuy nhiên, gã ta chẳng hề bình thường chút nào.
Từ bàn tay của gã đàn ông đó, thứ giống như làn khói phát sáng kia cũng đang tỏa ra.
Thứ trông như khí gas tỏa ánh sáng màu xanh nước biển nhạt hệt như bầu trời ngày nắng đang tuôn trào từ cả hai tay gã.
"Lại đây."
Gã đàn ông bước vào trong phòng.
Đột nhiên, Mui túm chặt lấy bộ võ phục Kendo của Takeshi.
Lực kéo quá mạnh làm vạt trước của bộ võ phục bung ra, chực tuột khỏi vai cậu.
"Không đâu."
Giọng nói của cô trái ngược với những lời lẽ đó, nghe thật yếu ớt.
Bóng dáng gã đàn ông càng lúc càng tiến lại gần.
"Anh hai, em xin anh... hãy tỉnh lại đi."
Mui đang cúi gằm mặt.
Trông cô giống như đang nói với sàn nhà hơn là cất lời với gã đàn ông.
"... Anh hai không phải là người của Ghost Trailer mà."
Takeshi luân phiên đưa mắt nhìn đỉnh đầu của Mui đang cúi gằm và gã đàn ông đang đứng trước cửa.
Gã đàn ông trả lời cô.
"Ngươi định bắt ta phải nói lại bao nhiêu lần nữa. Ta không phải là anh trai ngươi."
Mui như bị bật lò xo ngẩng phắt mặt lên, gào thét.
"Anh là anh hai! Là người... quan trọng của em............"
Nhưng, giọng nói của cô lại dần dần chìm xuống sàn nhà.
"Anh bị Ghost Trailer sửa đổi ký ức rồi. Sao anh không chịu tin em chứ. Chắc chắn anh phải có chút cảm giác gì đó chứ."
Thế nhưng gã đàn ông không hề đáp lại.
"Tsunashi, làm ồn quá là người ta tới bây giờ."
Vì một giọng nói khác đã xen vào cản trở.
Ở hành lang phía bên kia cánh cửa, một bóng đen khác đang đứng sừng sững.
Một dáng người mảnh khảnh và nhỏ nhắn.
Khi tiến lại gần anh trai của Mui - người vừa được gọi là Tsunashi, cái bóng đó trông càng nhỏ xíu hơn.
Trong khoảnh khắc, Takeshi đã lầm tưởng đó là một nam sinh trung học cơ sở.

Với cơ thể xương xẩu chưa có mấy đường cong, khoác trên người một chiếc áo khoác parka màu kaki không họa tiết và chiếc quần đùi màu xanh nước biển dài ngang gối, mái tóc cắt ngắn bồng bềnh dường như là xoăn tự nhiên.
Điều khiến Takeshi nhận ra người đó là một cô gái chính là nhờ giọng nói khá cao và đôi mắt to tròn.
Cô ả trừng đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào Mui và Takeshi, rồi bật cười.
Tuy nhiên, nụ cười ấy lại pha lẫn sự lạnh lùng.
"Nhanh chóng kết thúc rồi quay về thôi. Ở phía bên này có nhiều cái phiền phức lắm."
Vừa nói, cô gái vừa chạm tay vào cánh tay của Tsunashi, chứng kiến cảnh đó, khuôn mặt Mui trở nên méo mó.
Cùng lúc đó, từ hành lang phía sau lưng Tsunashi, hai gã đàn ông bước vào.
Mui lập tức rút khẩu súng đang giắt ở thắt lưng ra.
Lườm cô bằng ánh mắt sắc lẹm, Tsunashi buông ra những lời đầy sặc mùi nguy hiểm.
"Hết cách rồi. Dùng vũ lực bắt đi thôi."
"Rõ."
"Tuân lệnh~"
"Rõ."
Ba kẻ còn lại đồng loạt lên tiếng hưởng ứng mệnh lệnh đó.
Takeshi hoàn toàn không nắm bắt được tình hình hiện tại.
Dùng vũ lực bắt đi, nghĩa là sao chứ.
Cứ cho chàng thanh niên tóc đen là anh trai của Mui đi, vậy ba kẻ còn lại rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Và cả cái thứ trông như làn khói phát sáng tỏa ra từ cả bốn kẻ xa lạ trước mắt nữa, rốt cuộc nó là cái quái gì.
Chàng thanh niên tên Tsunashi đó, có lẽ đúng thực sự là anh trai Mui. Takeshi có dự cảm như vậy.
Mái tóc đen nhánh như ướt sũng, làn da trắng bệch, đôi mắt cực kỳ giống cô em gái Mui.
Nhưng nếu vậy, tại sao anh ta lại nhìn Mui bằng ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn đến thế chứ, cậu không sao hiểu nổi.
Dù nhìn kiểu gì thì đôi mắt đó cũng không phải là ánh mắt dành cho một người em gái.
Takeshi bất chợt nghĩ đến người em trai Gekkou của mình.
Ánh mắt của Gekkou, liệu có nhìn mình bằng dáng vẻ như thế này không nhỉ.
—Không, ánh mắt của thằng bé...
Đôi mắt luôn long sòng sọc sôi sục lòng căm thù ấy, đáng lẽ phải tỏa ra một sức nóng hừng hực mới đúng.
Không hề lạnh nhạt và vô tình như thế này.
Khi bốn kẻ đó bước vào phòng y tế, gã đàn ông to con đứng bọc hậu đã đưa tay ra sau đóng sập cánh cửa lại.
Bị Mui kéo đi, Takeshi cũng lùi lại phía sau.
Trong số hai gã đàn ông đứng sau anh trai Mui, một gã là một thanh niên cao gầy, mắt rủ, mặc chiếc áo sơ mi lòe loẹt in đầy hình lũ amip xanh lè trông vô cùng nhức mắt.
Và kẻ còn lại mới là vấn đề.
Trông hắn trạc tuổi Takeshi, nhưng nhìn kiểu gì cũng không giống học sinh trường này.
Hắn diện một bộ đồ khá phổ biến với áo ba lỗ đen và quần jeans ống đứng cũng màu đen, vóc dáng có vẻ cao hơn Takeshi một chút.
Không biết có tập võ thuật hay gì không, nhưng có thể thấy rõ những múi cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay và vòm ngực hắn.
Ánh mắt sắc lẹm tưởng chừng không bao giờ biết cười, cùng khóe miệng méo xệch.
Một dáng vẻ mà nếu hắn có đứng lù lù trước cửa hàng tiện lợi thì ai nấy cũng phải lảng tránh ánh mắt và chuồn đi cho nhanh.
Dù chưa nắm rõ tình hình, Takeshi cũng hiểu rằng bọn chúng không phải là hạng người bình thường.
Ở phần hông của gã đàn ông đang lủng lẳng một vật hiếm thấy.
Thắt lưng da quấn quanh hông thoạt nhìn chỉ là một chiếc thắt lưng bình thường, nhưng thứ đang được giắt ở đó lại là một thanh kiếm còn nằm nguyên trong vỏ.
Takeshi đã từng nhìn thấy kiếm thật vài lần, thế nên cậu có thể phân biệt được đâu là đồ chơi, đâu là hàng thật chỉ bằng cách nhìn vào vỏ và chuôi kiếm.
Thứ đó chắc chắn là một thanh kiếm thật không lẫn vào đâu được.
Hơn nữa, nó không phải là kiếm Nhật. Có lẽ là một thanh kiếm phương Tây, bởi vỏ kiếm không có độ cong và có bản khá rộng.
Anh trai của Mui cũng quấn một chiếc thắt lưng da quanh hông, mang theo một thanh kiếm mảnh khác.
Và điều khiến Takeshi bất an nhất là cả bốn kẻ đó đều đang tỏa ra thứ khói phát sáng kia.
Giống như thứ Mui đã tỏa ra, nhưng mỗi người lại có một màu khác nhau.
Cô gái tỏa ra ánh sáng từ chiếc túi đeo chéo trên vai, gã đàn ông to con tỏa ra từ thanh kiếm đeo bên hông, kẻ còn lại thì từ chiếc cặp táp trên tay; chúng tỏa ra những luồng vật chất giống như khí gas phát sáng với các màu xanh lục, trắng và đỏ tương ứng.
Anh trai của Mui thì tỏa ra luồng khí gas phát sáng màu xanh nước biển nhạt từ đôi găng tay trắng trên cả hai bàn tay.
Khuôn mặt Mui đứng ngay cạnh cậu lúc này đã vượt qua cả sự nhợt nhạt, tái mét đi như màu đất.
Bàn tay vốn đang túm chặt ống tay áo của Takeshi giờ đang giữ chặt lấy ngực mình như thể đang cố gắng lấy lại bình tĩnh, cô hé miệng định nói gì đó, nhưng dường như không thể thốt nên lời, đành câm lặng.
Takeshi có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi của Mui.
Tsunashi, kẻ được cho là anh trai của cô, đã nói rằng sẽ dùng vũ lực bắt cô đi.
Nói cách khác, bọn chúng chính là kẻ thù của cô.
Đứng cạnh một Takeshi đang đầy bối rối, Mui chỉ nhìn chằm chằm vào anh trai mình.
Cô không ngốc đến mức nghĩ rằng mình có thể chiến thắng với tỉ lệ bốn chọi một, và cô cho rằng ưu tiên hàng đầu lúc này là phải để Takeshi đang đứng cạnh mình trốn thoát.
Tuy nhiên, Takeshi lại đang có suy tính khác.
Ngay trước khoảnh khắc Mui hạ quyết tâm chỉ để một mình Takeshi trốn thoát và bắt đầu hành động, cô đã bị kéo mạnh về phía sau.
"Khoan, cái gì vậy!?"
Kéo tay Mui đang tròn mắt ngạc nhiên, Takeshi chạy vụt về phía cửa sổ nằm ngay sau lưng họ.
"Đâu cần phải tự chuốc lấy rắc rối mà đánh nhau chứ."
Ngay lập tức, Mui hiểu ra ý đồ của Takeshi.
Cậu định trốn thoát qua cửa sổ thay vì cánh cửa ra vào nơi bọn chúng đang đứng.
Phòng y tế nằm ở tầng một, họ hoàn toàn có thể tẩu thoát qua lối đó.
Thế nhưng, Mui thừa hiểu mọi chuyện sẽ không diễn ra dễ dàng như vậy.
Đúng như dự đoán, Tsunashi rút thanh kiếm quân dụng bên hông ra, chĩa thẳng lưỡi gươm về phía hai người.
Takeshi không hề nhìn thấy cảnh đó.
Nhưng ngay khoảnh khắc cậu đặt tay lên cửa sổ định mở nó ra, một cơn đau buốt như điện xẹt chạy dọc các đầu ngón tay.
Cậu lập tức rụt tay lại, nhưng đầu ngón trỏ và ngón giữa của bàn tay phải đã ửng đỏ.
"Nhìn kìa!"
Mui cất tiếng gọi Takeshi.
Đến lúc này, Takeshi mới lần đầu tiên nhận ra.
Toàn bộ khu vực xung quanh khung cửa sổ đã bị bao phủ bởi một lớp băng dày cộp, cứng ngắc.
Do chạm tay vào lớp băng đó nên cái lạnh buốt đã biến thành một cơn đau nhói.
Khác với một Takeshi đang dao động, Mui quay phắt lại đối mặt với bọn chúng.
"Anh hai, dừng những việc như thế này lại đi. Chỉ cần sai sót một ly thôi, anh sẽ mất đi sức mạnh đấy."
Ba trong số bốn kẻ đó bật cười chế giễu.
Tsunashi - người duy nhất không cười - tra lại thanh kiếm quân dụng vào vỏ và đáp.
"Ta không hề tấn công. Ta chỉ nhốt ngươi lại thôi."
Trong lúc nhóm của Mui đang lời qua tiếng lại, Takeshi vẫn đứng ngây người nhìn chằm chằm vào cửa sổ.
Kiếm, súng, làn khói phát sáng kỳ lạ, đến chừng đó thì cậu vẫn có thể cố hiểu.
Nhưng chuyện này rõ ràng là một phạm trù hoàn toàn khác.
Một chuyện không tưởng.
Takeshi quay mặt từ phía cửa sổ về phía bốn gã đàn ông và ả đàn bà kia, nhìn chúng bằng ánh mắt đầy kinh hãi.
"C-Các người... rốt cuộc là thứ quái gì vậy?"
Giọng nói cậu cố gắng vắt ra rõ ràng đang run rẩy.
"Tôi gọi người đến đấy!!"
Dù nghe thật thảm hại, nhưng đó là tất cả những gì Takeshi có thể làm lúc này.
Dù có gọi thì Takeshi cũng chẳng mong có ai chạy đến ngay vào cái giờ này, nhưng trước mắt, cậu chỉ còn cách cố gồng mình tỏ ra cứng cỏi mà thôi.
"Tsunashi, để tao lo vụ này cho."
Kẻ vừa bước lên phía trước là gã to con với ánh mắt hung tợn.
"Chỉ cần bắt thằng ranh bên đó, Aiba Mui cũng sẽ không thoát được đâu."
Hắn đặt tay lên chuôi thanh kiếm giắt bên hông.
"Cũng được, nhưng không được dùng ma pháp đâu đấy."
Takeshi nghe thấy Tsunashi căn dặn hắn ta như vậy.
— Ma pháp? Hình như hắn vừa nói thế.
— Là do mình hoang tưởng thôi, đúng không?
Chắc chắn trạng thái của cánh cửa sổ lúc này không hề bình thường chút nào.
Chỉ mới lúc nãy thôi, nó vẫn còn là một khung cửa sổ bình thường.
Dẫu vậy, Takeshi vẫn đinh ninh rằng chắc chắn phải có một lời giải thích nào đó hợp lý.
Một lời giải thích mang tính khoa học, thực tế—.
Thế nhưng, chẳng có kẻ nào trong số chúng có vẻ gì là sẽ giải đáp những khúc mắc của Takeshi cả.
Trái lại, bọn chúng đang cố tình dùng bạo lực áp đặt mọi chuyện mà không cho cậu quyền thắc mắc.
Ngay bây giờ, ngay lúc này đây.
Thấy gã đàn ông có ánh mắt sắc lẹm, kẻ trông có vẻ ít muốn nói lý nhất trong bốn tên, đang vừa rút kiếm vừa tiến về phía mình, Takeshi dáo dác đảo mắt nhìn quanh phòng.
Bằng mọi giá cậu phải tìm ra lối thoát, có thể là làm đánh lạc hướng gã đàn ông hay gì đó.
Đúng lúc đó, những dụng cụ dọn dẹp đang được để hớ hênh lọt vào khóe mắt cậu.
Không còn thời gian để mà suy tính nữa.
Takeshi nhích sang ngang vài bước, chộp lấy cây chổi đang dựng sát tường.
Cậu dùng chân đạp mạnh lên phần chổi rơm, thô bạo giật phăng nó ra khỏi cán.
Nếu muốn nghiêm túc vung nó lên chiến đấu thì phần rơm đó sẽ rất vướng víu.
Bằng cách đó, cây chổi đã biến thành một món vũ khí dạng gậy dài được gọi là côn.
"Tôi không rõ sự tình ra sao, nhưng dù nhìn kiểu gì thì các người cũng là kẻ xấu."
Ngay khoảnh khắc Takeshi thủ thế, trong mắt gã đàn ông, thứ đó như thể đã biến từ một cây chổi thành một món vũ khí thực thụ.
"............"
"............"
Gã đàn ông đang trừng mắt nhìn Takeshi vốn vẫn giữ nguyên vẻ mặt khó ở từ nãy đến giờ, nhưng lần đầu tiên, như thể bị thu hút sự chú ý, hắn nhoẻn miệng cười.
"Hừm, thú vị đấy."
Gã nở một nụ cười với khuôn mặt hung tợn, tàn ác hơn bội phần.
Mui, người đang đứng cạnh, nhìn Takeshi bằng ánh mắt đầy bất an, nhưng chợt lên tiếng như vừa nảy ra một ý tưởng.
"Cậu có thể câu giờ giúp mình một chút được không? Trong lúc đó mình sẽ tìm cách mở cánh cửa sổ này ra."
Dù không chắc Mui có thể làm gì được với cánh cửa sổ đã bị băng phong kín mít kia, nhưng Takeshi chẳng còn cách nào khác ngoài việc gật đầu.
Gã đàn ông đã lao tới, vung vẩy thanh kiếm trần lăm lăm trong tay.
Thanh kiếm vừa được rút ra khỏi vỏ trông vô cùng rùng rợn trong mắt Takeshi.
Khác hoàn toàn với kiếm Nhật, nó là loại kiếm hai lưỡi, bản dày, trông giống một công cụ dùng để nghiền nát hơn là chém cắt.
Thanh kiếm khổng lồ đến mức phi lý đó ước chừng cũng phải nặng trên hai ký, vậy mà gã đàn ông chỉ cầm nó bằng một tay.
Vừa đỡ đòn chém bổ từ trên đỉnh đầu giáng xuống, ngay tích tắc sau đó cán chổi đã phát ra tiếng rắc chói tai rồi nứt toác.
Sắt chọi với tre, đây là một vấn đề từ trước cả khi bắt đầu giao chiến.
Việc nó không gãy làm đôi đã là một điều kỳ diệu rồi.
Nhận ra tốt nhất là không nên đỡ đòn, Takeshi liền dùng thế trượt chân lùi lại phía sau.
Ngay lập tức, một cú đâm tầm trung đã nhắm thẳng tới.
Takeshi né chéo sang một bên, dùng mũi cán chổi dài hơn thanh kiếm đâm một cú trời giáng vào mạn sườn của đối thủ.
Tuy nhiên, cú đâm chỉ khiến hắn lảo đảo đôi chút chứ chẳng có tác dụng gì mấy.
"Hừm, thằng nhóc đó cũng khá đấy chứ."
"Hiếm khi thấy Oigami bị ép thế này nhỉ."
Những tên đồng bọn đang làm khán giả đứng hóng hớt bên cửa ra vào tự do bình phẩm, nhưng gã đàn ông giờ đây đã chẳng còn để lọt tai câu nào.
Việc bị đâm bằng một cán chổi đã châm ngòi cho cơn thịnh nộ của hắn.
Vốn không thực sự có ý định chém Takeshi, hắn chỉ dùng mặt phẳng của lưỡi kiếm để tấn công, nhưng giờ hắn đã thay đổi thế nắm kiếm trong tay để đổi góc độ đòn đánh.
Takeshi đã tinh ý nhận ra điều đó, nhưng đám đồng bọn của hắn đứng khuất trong bóng râm thì không hề hay biết.
"Chết đi!!"
Gã đàn ông sải bước rộng, chĩa thẳng mũi kiếm đâm tới.
Takeshi siết chặt hai tay vào cán chổi.
Rồi cậu tập trung cao độ ánh mắt vào quỹ đạo mà lưỡi kiếm vừa đâm tới vẽ ra.
Khi cậu dùng đầu cán chổi đập mạnh xuống, một tiếng gầm rú chói tai tựa như sấm sét vang lên.
Cán chổi giữa Takeshi và gã đàn ông gãy gập làm đôi, những mảnh vụn văng tung tóe trong không trung.
"C-Cái... quái...!"
Còn chưa kịp nhìn thấy nét mặt bàng hoàng của gã đàn ông, Takeshi đã buông tay khỏi cây chổi.
Cán chổi đã bị đâm xuyên qua đến tận phần chuôi của lưỡi kiếm sáng loáng ánh bạc, phần bị vỡ toác cong ngược lên ở cả hai bên.
"Mày làm cái quái gì thế hả, thằng chó!!"
Gã đàn ông vung mạnh kiếm, cố gắng gỡ nó ra, nhưng nó đã kẹt cứng và không dễ gì bong ra được.
Takeshi lùi lại, đưa mắt tìm kiếm một món vũ khí khác, nhưng đời đâu có dễ dàng như vậy.
Một tiếng nổ lớn vang lên sau lưng cậu, và Takeshi biết đó là tiếng súng.
Cậu quay lại thì thấy Mui đang chĩa khẩu súng lục về phía cửa sổ.
Luồng ánh sáng màu vàng rực rỡ thoát ra từ nòng súng đập vào cửa sổ, nhưng chỉ đánh bật được một ít băng văng ra.
— Kiểu này thì vẫn còn tốn kha khá thời gian đây.
Takeshi thò tay vào trong tủ chứa đồ dọn dẹp, lần này cậu lôi ra một cây lau nhà.
Khác với cây chổi, phần cán của nó có vẻ được làm bằng nhựa.
Chẳng mong đợi gì nhiều vào độ cứng của nó, nhưng tình thế hiện tại không cho phép cậu kén cá chọn canh.
Vừa quay lưng lại từ phía tủ, Takeshi đã phải lập tức dùng cán cây lau nhà đỡ lấy lưỡi kiếm mà không có lấy một giây chần chừ.
Gã đàn ông đã áp sát ngay sau lưng, dồn toàn lực đè thanh kiếm xuống như thể muốn nghiền nát cậu từ trên cao.
Khoảng cách gần đến mức những hơi thở gấp gáp của hai bên phả thẳng vào má nhau.
Ngay khi gã đàn ông có vẻ nới lỏng lực và hơi lùi lại một chút, hắn liền bổ xuống một nhát chém dồn toàn lực khác.
Takeshi dùng tay trượt cây lau nhà, tránh đi chỗ đã bị nứt để đỡ đòn, nhưng ngay tích tắc tiếp theo, một quang cảnh hoàn toàn khác xẹt qua trong đầu khiến cậu bối rối.
Gã đàn ông rụt kiếm lại, lùi về sau một bước rồi chuyển sang đâm.
Thế nhưng, Takeshi đã biết trước điều đó—.
Cậu xoay nửa người và dễ dàng né được đòn đánh.
Rồi, một viễn cảnh khác lại hiện ra.
Lần này, Takeshi quyết định tin vào nó và di chuyển.
Cậu né đòn đâm tiếp theo của gã đàn ông từ trước, và dùng phần cán cây lau nhà đã bị sứt, đập vào mu bàn tay của đối thủ.
Còn chưa kịp nghe thấy tiếng rên rỉ của gã đàn ông, Takeshi đã vứt phăng cây lau nhà đi.
Rơi gọn vào lòng bàn tay trống không của cậu là thanh kiếm mà gã đàn ông vừa đánh rơi.
Chộp nhanh lấy thanh kiếm nặng trịch, Takeshi gào lên gọi Mui.
Takeshi đã nhìn thấu được mình cần phải làm gì—.
"Mui, cúi đầu xuống!!"
Nghe tiếng Takeshi, Mui ngoảnh lại.
Và nhìn thấy Takeshi đang lăm lăm thanh kiếm trong tay, cô cúi rạp người xuống theo phản xạ.
Takeshi phóng thẳng thanh kiếm về phía cửa sổ đang bị đóng băng.
Thanh kiếm xuyên thủng mặt kính lẫn lớp băng, mọi thứ vỡ vụn và rơi lả tả liên hồi như một trận tuyết lở, Mui lập tức nhảy tót lên bệ cửa sổ.
Takeshi cũng lao theo, cả hai lao vọt ra ngoài khoảng không ngập nắng hạ tựa như một thế giới khác, cứ thế cắm cổ chạy thục mạng mà không hề ngoái đầu lại.
Bốn ma pháp sư còn lại chỉ biết đứng đực ra đó.
"Không đuổi theo à?"
Người cất tiếng đầu tiên là Ushiwaka, kẻ chuyên điều khiển côn trùng trinh sát.
Và cô gái duy nhất, Hotaru, cũng vểnh môi lên bồi thêm.
"Thằng ranh đó cũng là ma pháp sư mà. Này, đúng chứ?"
Cả bốn kẻ có mặt ở đó đều đã nhận ra Takeshi là ma pháp sư.
Đúng hơn thì, không nhận ra mới là chuyện lạ.
Việc một con người bình thường có thể giao chiến với Oigami Takao và dễ dàng né được quỹ đạo đường kiếm của hắn là điều hoàn toàn bất khả thi.
Dù có cho là cậu ta có kỹ năng khá khẩm đi chăng nữa vì đang mặc võ phục Kendo, thì những chuyển động vừa rồi đã vượt qua giới hạn của một con người.
Nếu không biết trước quỹ đạo đòn đánh, tuyệt đối không thể nào né được.
"Ushiwaka, dùng ruồi của mày bám đuôi bọn chúng đi."
Tsunashi không đáp lại câu hỏi của Hotaru mà ra lệnh cho Ushiwaka.
Việc có thêm một ma pháp sư là một vấn đề nghiêm trọng, nhưng để lọt mất kẻ đó lại là một tội ác còn nặng nề hơn.
"Hiểu rồi."
Gật đầu, Ushiwaka đặt chiếc cặp táp đang cầm xuống sàn, rồi lấy ra một chiếc hộp từ bên trong.
"Nhân tiện, tôi dùng bướm thay vì ruồi được chứ? Ruồi thì phạm vi kiểu gì cũng bị hẹp đi. Nếu bọn chúng đi xa, tôi nghĩ ngay từ đầu cứ dùng côn trùng trinh sát tầm xa thì tốt hơn."
"Tùy mày."
Trước câu trả lời lạnh nhạt của Tsunashi, Ushiwaka nở một nụ cười nhạt.
"Vậy thì, theo tâm trạng hôm nay, tôi sẽ chọn bướm phượng đen. Aiba Mui rất hợp với bướm phượng đen đấy."
Nghe vậy, Hotaru ôm lấy hai vai mình và hét lên:
"Oá, kinh tởm!!"
Khuôn mặt cô ả nhăn rúm lại như thể thực sự thấy buồn nôn từ tận đáy lòng.
"Cái tính đó của anh, thề là kinh tởm chết đi được."
"Tôi chẳng có hứng thú gì với đom đóm cái đâu nên cô cứ yên tâm. Đom đóm cái ít phát sáng lại còn nhạt nhẽo nữa."
Bị Ushiwaka mỉa mai lại bằng chính cái tên của mình, ánh mắt Hotaru xếch ngược lên.
"Anh đang kiếm chuyện đấy à? Đang kiếm chuyện phải không? Bà đây sẵn sàng tiếp chiêu nhé!"
Hotaru vừa vươn tay về phía chiếc túi đeo chéo trên vai, Tsunashi đã lập tức tóm lấy tay cô ả. "Dừng lại đi, Hotaru."
"Nhưng mà..."
Hotaru tỏ vẻ bất mãn, định ôm lấy cánh tay Tsunashi để làm mình làm mẩy, nhưng hành động đó đã bị cắt ngang bởi tiếng gầm gừ của Oigami Takao.
Cùng lúc đó, chiếc bàn lật nhào gần đó bị đập nát làm đôi từ chính giữa.
Thanh kiếm của hắn vẫn đang nằm dưới cửa sổ. Mở nắm đấm vừa dùng để đập nát chiếc bàn ra, Oigami trừng mắt nhìn Tsunashi với vẻ mặt như muốn nhai tươi nuốt sống anh ta.
"Đó là năng lực Hồi tị (Kaihi Mahou/Hồi tị ma pháp/Ma pháp Né tránh)."
Nhìn Oigami đang nghiến răng trèo trẹo vì tức giận, Tsunashi vẫn để mặc Hotaru ôm khư khư cánh tay mình và bật cười.
"Đúng vậy, thằng nhãi đó cũng là một kẻ sở hữu Hồi tị ma pháp (Ma pháp né tránh) giống như mày. Nếu không, làm sao nó có thể né được đòn tấn công của mày chứ. Một con người bình thường thì tuyệt đối không thể."
Oigami, kẻ đáng lẽ đang bừng bừng phẫn nộ, lại từ từ chuyển sang một nụ cười toe toét. Một nụ cười độc ác đến mức bất cứ ai nhìn thấy cũng không khỏi rùng mình run rẩy.
Nhìn thấy nụ cười ấy, Hotaru càng ôm siết lấy cánh tay của Tsunashi chặt hơn.
"Quan trọng hơn là, tiếng động vừa nãy chắc chắn đã vang vọng khắp cả trường rồi đấy."
"Đúng vậy."
Trước lời nhắc nhở của Hotaru, Tsunashi quay gót bước đi.
"Tao không muốn chuốc lấy rắc rối đâu. Đi thôi."
"Rõ~"
Oigami nhặt thanh kiếm lên, giắt lại vào hông. Trước khi rời phòng, hắn ngoái lại nhìn căn phòng một lần duy nhất, ánh mắt dừng lại ở cây chổi gãy nát đang nằm lăn lóc.
Vào khoảnh khắc đầu cán chổi đập trúng tắp vào mũi kiếm của hắn không sai một ly, đôi đồng tử của Takeshi vẫn mang màu đen.
Và khi nó giật lấy thanh kiếm phóng thẳng về phía cửa sổ, đôi mắt ấy đã chuyển sang một màu tím đậm như bầu trời hoàng hôn.
Nói cách khác, nếu mắt đổi màu khi kích hoạt Hồi tị ma pháp (Ma pháp né tránh), thì vào lúc thi triển cái kỹ thuật đó, thằng ranh ấy vẫn chỉ là một con người bình thường.
Oigami vừa bước ra hành lang vừa buông một tiếng cười kìm nén. Hắn mường tượng xem tên Ma pháp sư mới toanh bị Aiba Mui dắt đi kia rồi sẽ ra sao, và tin chắc rằng ngày gặp lại sẽ sớm thôi .
Và khi thời khắc ấy đến, trong một trận chiến giữa những Ma pháp sư với nhau, hắn vững tin tuyệt đối rằng kẻ giành chiến thắng sẽ là chính mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
