Ma pháp đại chiến - mahou sensou

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 1 - Chương 3: Học viện Subaru ở phía sau tấm gương

Chương 3: Học viện Subaru ở phía sau tấm gương

Nơi đó là một dãy hành lang dài.

Không có lấy một ô cửa sổ, dãy hành lang rộng chừng mười mét kéo dài mãi đến tận cánh cửa màu trắng nhỏ xíu ở phía trước.

Chiều dài chắc phải đến hai trăm mét, hoặc có khi còn hơn thế nữa.

Trên hai bức tường hai bên là những tấm gương được dán áp sát, kéo dài bằng đúng chiều dài của hành lang.

"Tuyệt thật. Dãy hành lang này, toàn là gương..."

Takeshi ngoảnh lại, nhìn thấy dãy hành lang kéo dài ở phía sau lưng cũng kết thúc bằng một cánh cửa trắng xa tít tắp bé như hạt đậu.

"Đây là cổng ra vào dành cho toàn thể học sinh của trường."

Mui chỉ nói vậy rồi cất bước đi trước.

Takeshi vẫn đang ngây người ngắm nhìn dãy hành lang bằng gương, nhưng vài giây sau cậu liền vội vàng chạy theo cô.

Phía sau cánh cửa trắng là một hành lang hình chữ thập.

Mui rẽ phải, bước xuống cầu thang.

Quả thực tòa nhà này mang bầu không khí của một ngôi trường, tường màu trắng, hành lang rộng rãi.

Thế nhưng, nơi này lại tĩnh lặng đến mức khiến người ta phải nghi ngờ không biết có ai ở đây hay không.

Xuống hết cầu thang, Takeshi cũng nhận ra đó là tầng một.

Vừa đi dọc theo hành lang nối liền với bên ngoài, cậu vừa đưa mắt nhìn xa xa những bồn hoa được đặt giữa các dãy nhà học và bên trong lớp học ở dãy nhà đối diện. Bên trong các lớp học cũng chẳng có lấy một bóng người.

Mui vẫn giữ im lặng, dẫn Takeshi đến trước một căn phòng nằm ở một góc của dãy nhà học rồi dừng bước.

"Em xin lỗi vì đã làm phiền, em là Aiba của năm nhất ạ."

Cửa phòng đang mở.

Mui vừa ngó đầu vào vừa cất lời chào, từ bên trong có tiếng một người phụ nữ đáp lại.

"A, ừm... bên này, vào đi."

Mui, theo sau là Takeshi cũng bước vào phòng.

Căn phòng rộng bằng khoảng một nửa phòng học, có vài chiếc bàn bằng thép không gỉ được xếp đối diện nhau.

"Aiba-san, nghe nói em lại lén trốn khỏi học viện hả?"

Người phụ nữ nói trong khi vẫn quay lưng lại.

"Em xin lỗi ạ."

Mui xin lỗi, người phụ nữ liền quay lại, cười khổ.

"Em đúng là chưa chịu chừa nhỉ."

Bộ vest màu xám đơn giản từ trên xuống dưới có vẻ không vừa vặn với cơ thể, khiến phần ngực và đầu gối bị ních căng chật ních.

Người phụ nữ trạc tuổi mẹ Takeshi, sở hữu đôi mắt sắc sảo hoàn toàn không ăn nhập với vóc dáng đầy đặn của mình, chuyển ánh nhìn từ Mui sang Takeshi.

"Và, chủ đề chính là cậu nhỉ. Hừm hừm. Ra là vậy."

Tiến lại gần, bà ta vừa chăm chú soi mói khuôn mặt và trang phục của Takeshi, vừa đi vòng quanh cậu.

"A, ừm..."

"Viết tên, địa chỉ và tên trường vào đây."

Quay lại bàn, bà ta đưa cho cậu một mẩu giấy.

"Hả?"

"Nhanh lên!"

Bà ta hối thúc một Takeshi đang bối rối dù đã nhận lấy tờ giấy, rồi nhét cây bút bi vào tay cậu.

Takeshi liếc nhìn Mui. Cô liên tục gật đầu.

Cậu miễn cưỡng viết rõ ràng theo đúng những gì được bảo. Người phụ nữ giật lấy tờ giấy cậu vừa viết xong, mở ngăn kéo và lấy ra một chiếc thước dây.

"Xong rồi, tiếp theo thì cởi đồ ra đi."

"Hả?"

"Nào, cởi mau lên."

Người phụ nữ túm chặt lấy chiếc áo của Takeshi khi cậu còn đang lề mề.

"Khoan, đợi đã."

Thế nhưng, bà ta chẳng hề chờ đợi.

Nhoáng một cái, Takeshi đã bị lột sạch thân trên.

Về phần Mui, chẳng rõ có phải vì không biết để mắt vào đâu không mà cô đỏ bừng má, dán mắt vào góc tường. Nhưng khi người phụ nữ nhét đống quần áo vừa lột vào tay cô, tay ôm chiếc áo thun vẫn còn vương hơi ấm, cô mím chặt môi lại, cứng đờ như một bức tượng đồng.

Người phụ nữ cầm thước dây đo kích thước cơ thể Takeshi chưa mất đến một phút.

"Vậy thì, đồng phục sẽ đặt bên này. Tiếp theo, cầm tờ giấy này đến cửa hàng nhé."

Takeshi nhận lấy quần áo từ tay Mui. Cậu còn chưa kịp mặc vào, bà ta đã đưa ra chỉ thị tiếp theo.

"A, ừm... cái này rốt cuộc là..."

Tạm thời nhận lấy tờ giấy, Takeshi vừa định hỏi lại thì chiếc điện thoại trước mặt người phụ nữ đổ chuông.

"Vâng, Văn phòng Học viện Ma pháp Subaru xin nghe."

Takeshi khẽ thở dài, nhìn người phụ nữ đang đáp lời bằng một tông giọng cao hơn hẳn.

Trên tờ giấy được đưa có liệt kê những thứ trông giống như tựa đề sách.

"Ma pháp học cơ bản", "Lịch sử ma pháp", "Vịnh xướng học", "Lĩnh vực học", v.v...

Toàn là những thứ cậu chưa từng nghe qua bao giờ.

"...Vâng... vâng vâng... Tôi hiểu rồi."

Trong lúc Takeshi vẫn chưa mặc áo vào và đang lướt mắt qua tờ giấy, người phụ nữ cuối cùng cũng cúp điện thoại rồi quay lại.

Nhận ra Takeshi vẫn còn đứng đó, bà ta cau mày.

"Cậu vẫn còn ở đây à. Nào, mau đến cửa hàng đi. Aiba-san, em lo liệu cho cậu ta giúp cô nhé."

Mui từ bên cạnh giật lấy tờ giấy Takeshi đang cầm, hối thúc cậu mau mặc áo vào.

Việc Takeshi đang cởi trần nửa thân trên có vẻ khiến cô không thể nào bình tĩnh nổi.

Trong lúc cậu tròng áo sơ mi qua đầu, người phụ nữ lớn tiếng phàn nàn.

"Thiệt tình, bận tối tăm mặt mũi. Vậy mà vẫn còn học sinh chuyển trường đến nữa chứ. Để xem nào, Isoshima... Kurumi..."

Vừa ló đầu ra khỏi áo, Takeshi liền thốt lên.

"Isoshima!?"

Nhanh chóng mặc áo vào, cậu gặng hỏi người phụ nữ.

"Cô ơi, cô vừa nói là Isoshima Kurumi đúng không ạ?"

"Ừ, đúng đấy. Là một học sinh chuyển trường khác. Cậu quen à?"

Quen hay không quen gì chứ, Takeshi chớp chớp mắt trước sự kinh ngạc không biết là lần thứ bao nhiêu trong ngày hôm nay.

☆☆☆

"Cô không sao chứ, tiểu thư?"

"Ưm..."

Cùng với tiếng rên rỉ đầy khó nhọc, mái tóc dài màu hạt dẻ tuôn xõa mượt mà trên tấm ga trải giường.

Kurumi dùng mu bàn tay dụi mắt, rồi từ từ ngồi dậy.

"...Đây là... phòng của Takeshi...?"

Một căn phòng đã quá đỗi quen thuộc.

Một căn phòng chật hẹp, thô kệch, chỉ có những vật dụng tối thiểu cần thiết.

Kurumi nhìn thấy đứng ở đó không phải Takeshi mà là một người đàn ông khác, cô liền cất tiếng kêu đầy kinh ngạc.

"A, a... anh là ai!?"

Đảo mắt nhìn quanh phòng, cô một lần nữa xác nhận đây đúng là phòng của Takeshi.

Thế nhưng, bóng dáng quan trọng nhất là Takeshi lại chẳng thấy đâu.

Đối diện với gã đàn ông đáng ngờ, khuôn mặt Kurumi nhăn lại.

"Dù hơi tự tiện, nhưng tôi đã mạn phép dùng giường của cậu ấy."

Một gã đeo kính, trông có vẻ ở độ tuổi nửa cuối hai mươi lên tiếng, lúc này Kurumi mới nhận ra.

"Đây là, giường của Takeshi..."

"Đúng vậy, không được sao?"

"Kh... Không..."

Khi biết được nơi mình vừa nằm, gò má cô thoáng đỏ lên.

Ngồi lên thì đã từng rất nhiều lần rồi, nhưng nằm lăn ra đó thì chưa từng có lấy một lần.

Lồng ngực chợt bắt đầu đập thình thịch, cô ngoảnh mặt đi không nhìn gã đàn ông, lên tiếng hỏi.

"Vậy, anh là ai?"

Không thấy bóng dáng chủ nhân căn phòng đâu.

Vậy mà lại có một gã đàn ông xa lạ ở đây.

Việc không nắm bắt được tình hình cũng là chuyện đương nhiên.

Gã đàn ông để kiểu tóc úp nồi hợp một cách kỳ lạ, đeo cặp kính tròn, đang đứng trước mặt cô.

Dù đang là mùa hè, nhưng gã lại diện một bộ vest trắng.

"Thật là thất lễ. Tôi là Hitouji Makoto, thẩm tra viên của cộng đồng Ma pháp sư Wizard Breath, kiêm giáo viên của Học viện Ma pháp Subaru."

"Anh nói cái gì cơ?"

"Ý tôi là, Ma pháp sư――"

Kurumi lạnh lùng ngắt lời như muốn chém đứt câu nói.

"Nghe một lần là đủ rồi. Tôi đâu có bị ngốc."

"Thế thì thất lễ quá."

Gã đàn ông khoa trương cúi đầu chào, Kurumi vẫn ngồi trên giường, lạnh lùng nhìn lại.

Tại sao mình lại nằm trên giường của Takeshi, gã đàn ông này có mặt trong phòng từ lúc nào, cô nhận ra mình chẳng nhớ gì cả.

"Nhắc mới nhớ, chắc chắn là mình đã bị mấy gã đàn ông kỳ lạ tấn công..."

Cô vừa nói về những chuyện trước khi ngất đi, gã đàn ông liền tiếp lời.

"Cô nhớ ra rồi sao? Bọn chúng là người của Ghost Trailer. Có vẻ như cô đã tình cờ dính líu đến bọn chúng, và kết quả là bị biến thành một Ma pháp sư rồi."

"…………"

Trong ánh mắt của Kurumi, ngoài sự lạnh nhạt còn ánh lên vẻ thương hại.

Một ánh mắt dành cho những kẻ ngốc nghếch và đáng thương.

"Anh nhầm tôi với trẻ mẫu giáo hay gì à? Anh nghĩ một học sinh cấp ba sẽ tin vào cái thứ gọi là ma pháp sư sao? Có nói dối thì cũng nên bịa ra cái gì khá khẩm hơn đi chứ?"

Trước vẻ mặt chán chường của Kurumi, gã đàn ông định lên tiếng thanh minh.

"Nhưng mà――"

"Đủ rồi, mau mau biến giùm cho."

Hệt như đang đuổi một con chó, đầu ngón tay Kurumi chỉ thẳng ra cửa phòng.

Tuy nhiên, phía người đàn ông cũng có những lý do riêng của mình.

"Không thể làm thế được――"

Cô lại một lần nữa chặn đứng lời gã đàn ông đang định nói bằng một giọng điệu phẫn nộ hơn.

"Anh hiện tại đang tự tiện xông vào nhà người khác, rồi thao thao bất tuyệt một mớ những lời dối trá lừa lọc đấy. Chắc anh cũng thừa hiểu chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi báo cảnh sát đúng không."

Tay Kurumi luồn trơn tuột vào túi váy.

Cô lấy điện thoại di động ra, trong tư thế sẵn sàng bấm gọi ngay lập tức.

Gã đàn ông lùi lại một bước, nhún vai.

Một thái độ bề trên đến mức khó có thể tin được đó là của một nữ sinh cấp ba.

Nếu không phải vì nhiệm vụ thì gã đã sớm cuốn gói ra về rồi, nhưng vì là công việc nên không thể làm vậy được.

Như để chứng tỏ mình không hề phản kháng, gã nhanh chóng giơ hai tay lên, nói.

"Thế nhưng, tôi bắt buộc phải tiến hành thẩm định cô. Nếu không làm rõ xem liệu cô có phải là tân ma pháp sư thứ hai của ngày hôm nay, nối tiếp Nanase Takeshi hay không, thì tôi không thể ra về được đâu."

Nghe vậy, Kurumi trợn tròn mắt.

"Takeshi?"

"Vâng?"

"Anh vừa nói 'Takeshi' đúng không. Nanase Takeshi ấy."

Không hiểu Kurumi đang ngạc nhiên vì điều gì, nhưng gã đàn ông nhận ra rõ ràng thái độ của cô đã mềm mỏng hơn, liền gật đầu mạnh.

"Đúng vậy. Cậu ấy hiện tại đã đến Học viện Ma pháp Subaru của chúng tôi. Ngay khi thủ tục chuyển trường hoàn tất, cậu ấy sẽ chính thức được gọi là một ma pháp sư."

"...Takeshi đang ở ngôi trường đó sao?"

"Vâng."

"Anh định đưa tôi đến đó sao?"

"Đó là sau khi tôi thẩm định xong xem cô có phải ma pháp sư hay không đã."

Trước lời nói của gã đàn ông, Kurumi đứng phắt dậy.

"Vậy thì mau thẩm định đi. Tôi có chuyện cần phải gặp Takeshi để hỏi cho ra nhẽ."

Cô đột nhiên thay đổi sắc mặt 180 độ, rạng rỡ mỉm cười với gã đàn ông.

Thái độ của cô như thể tin chắc rằng chỉ cần gặp được Takeshi là mọi chuyện sẽ được giải quyết. Nhưng trên thực tế, nụ cười ấy lại chứa đựng một cơn thịnh nộ khốc liệt được giấu kín, sắc nhọn hệt như những chiếc gai hoa hồng.

Con ả chạy tay trong tay với Takeshi rốt cuộc là con nào ở đâu ra, việc đích thân tra hỏi Takeshi về chuyện đó mới là nhiệm vụ quan trọng nhất đối với Kurumi lúc này.

☆☆☆

Vừa được Mui dẫn đi dọc theo dãy hành lang của học viện, Takeshi vẫn còn đang đầy bối rối.

Việc người phụ nữ trong phòng giáo vụ nhắc đến tên của Kurumi cũng khiến cậu canh cánh trong lòng.

Vậy mà, chẳng nhận được lấy một lời giải thích tử tế nào, hai người bọn họ vừa nãy đã phải đến cửa hàng để đặt mua đống sách giáo khoa được ghi trên giấy, cùng với vài món đồ dùng cần thiết khác.

Nhưng Takeshi... vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Ừm, rốt cuộc mọi chuyện là sao..."

Trước lời cầu xin sự giải thích của Takeshi, Mui không hề dừng bước mà nói.

"Tiếp theo là phòng Viện trưởng."

Trông thấy Mui bước đi thoăn thoắt chẳng buồn ngoái lại nhìn, sức chịu đựng của Takeshi - người vẫn luôn lẽo đẽo theo sau từ nãy đến giờ - cũng đã đến giới hạn.

"Khoan đã, đợi chút đi."

Cậu túm lấy cánh tay cô kéo lại, cuối cùng Mui cũng chịu dừng bước.

"Thủ tục chuyển trường."

Cô dõng dạc nói.

"Hả!? Chuyển trường?"

"Không sao đâu. Bằng ma pháp, bọn mình đã sắp xếp để không xảy ra bất kỳ sự mâu thuẫn nào với thế giới bên kia rồi."

Takeshi gay gắt phản pháo.

"Ý tôi không phải thế! Tại sao lại tự tiện quyết định chuyện chuyển trường cơ chứ!"

Trái ngược với sự tức giận của Takeshi, Mui lại vô cùng điềm nhiên.

"Một khi đã trở thành Ma pháp sư, cậu không có quyền từ chối đâu. Việc tiếp tục theo học ở một ngôi trường bình thường là điều bất khả thi."

"Ch-Chuyện đó... ngay cả việc tôi trở thành Ma pháp sư cũng là do cậu tự tiện..."

Đúng lúc đó, Mui ngắt lời Takeshi.

"Mui."

Cô ngước lên nhìn Takeshi - người vẫn đang nắm chặt cánh tay mình, nói.

"Hả? Ừm..."

Đột nhiên bị khựng lại vì không hiểu cô đang nói gì, Takeshi nghe Mui lặp lại.

"Mình là Mui."

"............"

"Mình đã tự giới thiệu rồi mà. Ở phòng y tế ấy."

Dũng khí của Takeshi như bị rút cạn, cậu buông thõng vai.

"Hiểu rồi. Vậy thì... Mui..."

"Sao thế?"

Được gọi tên, Mui nở một nụ cười rạng rỡ.

Takeshi từ từ buông cánh tay đang nắm ra, thốt lên tiếng lòng mình bằng một giọng nhỏ xíu như tiếng lầm bầm.

"Quả nhiên là tôi, muốn về nhà."

Giữa dãy hành lang tĩnh lặng như tờ, giọng nói ấy vang lên thật rõ ràng.

Môi Mui mím chặt lại. Sau một hồi im lặng, cô hạ ánh mắt xuống và đáp.

"Xin lỗi cậu."

Một giọng nói mỏng manh, khàn đặc và yếu ớt tựa như không khí.

"Mình thực sự xin lỗi."

Lời xin lỗi thứ hai còn nặng nề hơn lần trước, và mang thêm muôn phần u uất.

Trước những lời lẽ như thể đã bị dồn đến đường cùng của Mui, Takeshi nhíu mày.

Ngẩng mặt lên, cô nhìn thẳng vào mặt Takeshi.

"Nhưng mà, mình sẽ dùng cả phần đời còn lại để chuộc tội. Mình sẽ chịu trách nhiệm cho việc đã biến cậu thành Ma pháp sư."

Cô tuyên bố như thể đã hạ quyết tâm đánh cược cả mạng sống.

"Ý tôi không phải vậy..."

Takeshi bối rối tột độ, lắc đầu.

"Xin lỗi cậu, Nanase-kun."

Có nói thêm gì nữa cũng vô ích thôi. Nhận ra điều đó, Takeshi buông một tiếng thở dài, xốc lại tinh thần rồi nói.

"Gọi Takeshi là được rồi."

Thấy Takeshi nở nụ cười gượng gạo với vẻ mặt như muốn nói "thật tình, hết cách với cậu", Mui cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm và mỉm cười.

☆☆☆

Phòng Viện trưởng nằm trên tầng hai của dãy nhà học, ngay cạnh phòng giáo viên.

So với dãy hành lang tĩnh lặng, từ phòng giáo viên lại vẳng ra tiếng trò chuyện của người lớn.

Mui gõ cửa phòng Viện trưởng, đợi tiếng đáp lời rồi mới mở cửa.

"Xin phép ạ."

Mui vừa bước vào vừa nói, lập tức có tiếng vọng ra.

"À, cứ ngồi đó đợi một lát nhé."

Thế nhưng, cao độ của giọng nói này nghe có chút kỳ lạ. Là một giọng nói dịu dàng, hơi cao hệt như của trẻ con.

Vừa nghiêng đầu thắc mắc vừa bước vào phòng theo gót Mui, Takeshi chợt nhớ lại căn phòng hiệu trưởng mà cậu từng thấy hồi tiểu học.

Một bộ ghế sofa dùng để tiếp khách, sâu bên trong cạnh cửa sổ là một chiếc bàn làm việc lớn.

Tuy nhiên, người đang ngồi trước chiếc bàn ấy không phải là một ông chú bụng phệ hói đầu, mà là một bé gái với mái tóc màu xám bạc.

Cô bé mặc bộ đồng phục thủy thủ thắt chiếc cà vạt cùng màu với mái tóc, từ dưới gầm bàn, có thể thấy đôi giày lười màu nâu nhỏ xíu đang đung đưa nơi mũi chân hệt như một chiếc con lắc.

Không rõ do ghế quá cao hay bàn quá cao, nhưng dù sao thì khi ngồi, chân cô bé có vẻ không thể chạm tới sàn nhà.

Vì chiếc laptop đang mở, khuôn mặt cô bé bị màn hình che khuất không nhìn rõ được, nhưng xét theo kích cỡ cơ thể, chắc chỉ tầm học sinh tiểu học, hoặc cùng lắm là sơ trung.

"Mui, con bé đó ngồi tự tiện thế kia có sao không?"

Thấy chướng mắt nên Takeshi lên tiếng hỏi, không hiểu sao Mui lại tròn mắt ngạc nhiên rồi lập tức cười khúc khích.

"Không sao đâu, cứ ngồi xuống đi."

Mui nhanh chóng ngồi xuống góc chiếc ghế sofa đôi. Dù thấy kỳ lạ, Takeshi cũng đành ngồi xuống bên cạnh.

Cô bé vẫn đang di chuột máy tính, vừa điều khiển vừa lầm bầm, lầu bầu thứ gì đó trong miệng.

Nghĩ rằng khi Viện trưởng quay lại, cô bé tự ý đụng vào máy tính chắc chắn sẽ bị mắng, nên Takeshi cứ đứng ngồi không yên.

Nhưng thấy Mui vẫn ngồi đó với vẻ mặt tỉnh bơ, Takeshi đành bồn chồn đảo mắt nhìn quanh căn phòng.

Trên tường không hề thấy treo ảnh của các đời Viện trưởng như thường lệ.

Trong lúc Takeshi đang tò mò ngắm nghía xung quanh, cô bé buông một tiếng thở dài rồi đứng dậy.

Cô bé nhẹ nhàng nhảy "pyon" một cái xuống khỏi ghế, đi tới chiếc sofa đối diện hai người.

Rồi, đặt tay lên lưng tựa của chiếc ghế sofa trước mặt, cô bé lên tiếng.

"Nào, Aiba-kun. Có vẻ như trò sẽ phải chịu kỉ luật gấp đôi đấy."

Nghe vậy, Takeshi mang vẻ mặt kinh ngạc liếc nhìn sang Mui đang ngồi ngay bên cạnh.

"Em xin lỗi."

Bỏ mặc Mui đang tạ lỗi, cô bé nhảy tót qua lưng tựa một cách nhẹ nhàng rồi ngồi phịch xuống ghế sofa.

"Không chừng cả ngày hôm nay trò chỉ toàn xin lỗi thôi nhỉ?"

"............"

Mui cúi gầm mặt, mái tóc đen nhánh mượt mà xõa xuống che khuất góc nghiêng của cô.

"Mà, như tôi vẫn luôn nói đấy, lựa chọn là của chính bản thân. Đối với tôi, việc can ngăn em lao đầu vào nguy hiểm là một việc làm vô nghĩa. Đâu còn là trẻ con nữa, không cần nói chắc em cũng tự hiểu mà."

"............"

Ngồi cạnh Mui đang bị trách mắng, Takeshi vẫn chưa nuốt trôi tình hình, cứ trân trân nhìn cô bé.

Với kiểu ăn nói này, cùng thái độ này, dù có nghĩ đến khả năng "không lẽ nào" đi chăng nữa, thì đương nhiên cũng thật khó mà tin nổi.

Cô bé đứng trước mặt Mui, vẫn tiếp tục nói với một nụ cười nhạt. Tuổi tác, giọng điệu, cùng với biểu cảm hoàn toàn lệch pha, tạo nên một ấn tượng chẳng giống trẻ con chút nào.

"Nếu so với những học sinh bỏ học giữa chừng rồi dấn thân vào những cộng đồng có tư tưởng nguy hiểm, thì em còn khá khẩm chán. Có điều, em nên biết rằng, kết cục nhận lại có thể sẽ giống hệt bọn họ, hoặc thậm chí còn tồi tệ hơn."

"Vâng."

Mui khẽ gật đầu, một khoảng lặng kéo dài sau đó.

Đang trong một câu chuyện như vậy nên Takeshi vốn lưỡng lự không dám chen ngang để hỏi, giờ mới có cơ hội lên tiếng.

"……À, ừm……"

f0dfe16a-292c-4ad9-9e9f-e91dea8ce81f.jpgLần đầu tiên, cô bé chuyển mắt sang nhìn Takeshi.

"Có chuyện gì vậy?"

Khuôn mặt và giọng nói khi hỏi lại trông chẳng khác nào một học sinh trung học cơ sở, nhưng chỉ riêng đôi mắt to màu nâu nhạt đang phản chiếu hình ảnh Takeshi là sắc lẹm, nhìn thẳng lại như thể muốn nhìn thấu tâm can cậu.

Với một cảm giác kỳ lạ, Takeshi cất lời hỏi.

"……Từ nãy đến giờ, tôi cứ thấy thắc mắc……"

"Vâng?"

"Viện trưởng…… không lẽ nào……"

Đang dở miệng, cảm thấy quả nhiên không thể có chuyện đó, Takeshi liền cười gượng.

Thấy vậy, cô bé nở một nụ cười rạng rỡ tươi tắn.

"Phải rồi nhỉ. Ta vẫn chưa tự giới thiệu. Rất vui được gặp cậu, chào mừng đến với Học viện Ma pháp Subaru. Ta là Viện trưởng, Shijou Momoka."

"Quả nhiên, là vậy sao……"

Một bàn tay đưa ra thoăn thoắt, Takeshi nắm lấy trong vô thức, rồi lại bối rối trước sự nhỏ bé của lòng bàn tay ấy.

Tưởng chừng đã chai sạn không còn bất ngờ trước đa số chuyện nữa, thế nhưng việc một cô bé nhìn kiểu gì cũng chỉ là học sinh cấp hai lại là Viện trưởng, quả thực vẫn khiến cậu kinh ngạc.

Đứng trước một Viện trưởng đang mỉm cười rạng rỡ, Takeshi đánh mắt đi chỗ khác, khó xử lên tiếng.

"À, về chuyện đó, thực ra tôi không có ý định chuyển trường đâu."

Đối với một người chỉ vì vô tình bị cuốn vào mà thành ra thế này như Takeshi, cậu định dù có phải tỏ thái độ kiên quyết đến đâu đi chăng nữa thì cũng phải trở về cho bằng được. Cậu không muốn bị dính líu đến mấy chuyện kỳ quái này thêm nữa.

Đúng lúc Takeshi định dứt khoát từ chối, Mui từ bên cạnh đã xen vào.

"Dạ ừm, em vẫn chưa giải thích chi tiết cho Takeshi-kun ạ."

Viện trưởng luân phiên đưa mắt nhìn Takeshi đang mang vẻ mặt khó đăm đăm và Mui đang cúi gằm với khuôn mặt thấm đẫm sự tội lỗi, rồi thoắt cái đứng dậy khỏi ghế sofa.

"Ra là vậy. Thế thì, trong lúc chờ người còn lại đến, ta sẽ giải thích cho cậu một chút nhé."

Sải những bước nhanh nhẹn rời khỏi chỗ đó, cô dừng lại ở một khoảng không gian hơi trống, rồi rút ra một cây bút chì cắm ở túi ngực áo thủy thủ.

"Trước tiên, nơi này là một thế giới khác với thế giới mà cậu từng sống cho đến hiện tại. Trông có vẻ giống, nhưng lại hoàn toàn khác biệt. Sẵn tiện đây, tôi sẽ cho cậu xem."

Thiếu nữ nhỏ nhắn mà người ta tuyệt nhiên không thể tin là Viện trưởng ấy, dùng đầu ngón tay xoay tít cây bút chì—hơn nữa lại còn đang đậy nắp—rồi nở một nụ cười rất đúng với độ tuổi bề ngoài của mình.

Lúc đó Mui cũng rời khỏi chỗ ngồi, kéo theo Takeshi cũng đứng dậy theo.

"Nào, đây là một cây bút chì. Một cây bút chì bình thường có thể thấy ở bất cứ đâu. Nhưng mà..."

Ngay khoảnh khắc Viện trưởng tháo chiếc nắp đậy trên bút chì ra, từ đầu bút, một bóng tối đen ngòm lao tới như muốn đâm xuyên qua đôi mắt Takeshi.

Không phải là ánh sáng, mà tầm nhìn hoàn toàn bị bóng đêm đen đặc bao trùm, không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì. Cảm giác hệt như đột ngột bị ném xuống một vùng biển sâu thẳm, tối tăm hoàn toàn, nơi ánh sáng chẳng thể chạm tới.

"Cái……"

Mui đã nhanh trí ngoảnh mặt đi né tránh được chấn động đó, nhưng Takeshi lại lãnh trọn, cậu vội lấy tay che hai mắt lại nhưng đã muộn.

"Xin lỗi nhé. Có vẻ như khả năng kiểm soát ma lực của tôi hơi bị chậm chạp rồi."

Không nhìn thấy mặt Viện trưởng, nhưng qua giọng nói có thể hiểu cô đang thực sự cảm thấy có lỗi.

"Ổn rồi đấy. Nào, thử mở mắt ra xem."

Takeshi chớp mắt vài cái, rồi vì nỗi sợ ban nãy mà vẫn còn chút e dè, nhưng khi xác nhận Mui đứng bên cạnh đang nhìn Viện trưởng một cách bình thường, cậu mới ngẩng mặt lên.

Tia sáng đen do bút chì phóng ra—hay gọi là bóng tối thì đúng hơn—đã thu nhỏ lại. Nó co cụm thành một vòng tròn cách đầu bút chì chừng hai, ba centimet.

Takeshi nhận ra đó chính là những hạt ma lực của Ma pháp sư mà cậu từng nhìn thấy trước đây.

Làn hạt tuôn trào từ khẩu súng của Mui mang màu vàng rực rỡ, còn của Viện trưởng lại là một màu đen sẫm.

Viện trưởng dùng đầu ngón tay vẩy vẩy cây bút chì sang hai bên cho cậu xem.

"Dùng thứ này, ở đây..."

Vừa nói, cô vừa tiến lại gần bức tường trong phòng, dùng cây bút chì vẽ thành một đường.

"À..."

Takeshi cũng thừa biết nét vẽ bậy bằng bút chì khó bôi xóa đến mức nào.

Cậu vừa định cất tiếng ngăn lại thì từ bên cạnh, Mui đã đưa tay ra, khẽ lắc đầu, dùng ánh mắt truyền đạt ý bảo cậu cứ tiếp tục xem đi.

Viện trưởng dùng bút chì vẽ một đường thẳng tắp từ dưới chân lên đến độ cao hết tầm tay với, rồi lập tức vẽ ngang sang khoảng một mét, từ đó lại kéo một vệt hạt đen ngòm trở về phía chân và dừng lại.

"Black Door (cánh cửa đen)."

Viện trưởng quay lại từ phía bức tường, nhìn hai người họ và nói.

"Đây là năng lực của Hắc ám ma pháp - Hệ ma pháp của tôi. Ma pháp có một thứ gọi là Hệ ma pháp, phù hợp với tố chất của từng cá nhân. Trong trường hợp của tôi là ma pháp thay đổi môi trường. Hệ ma pháp có sáu loại, cộng thêm một loại không thuộc bất kỳ hệ nào được gọi là Đặc dị ma pháp."

Trong lúc Takeshi còn đang há hốc mồm, từ nét bút chì vẽ trên tường, những hạt vật chất trông như than chì phun trào ra, nhuộm đen bức tường hướng vào phía trong.

"Vậy Aiba-kun, sáu loại Hệ ma pháp đó lần lượt là gì?"

Viện trưởng đậy nắp bút chì lại, vừa cất nó vào túi ngực vừa đặt câu hỏi cho Mui.

"Vâng, thưa Viện trưởng. Là sáu loại: Hồi tị ma pháp (ma pháp né tránh), Ảo thuật ma pháp, Phá hoại ma pháp, Hắc ám ma pháp, Thần tốc ma pháp, Sinh vật ma pháp, và cuối cùng là Đặc dị ma pháp ạ."

"Nhớ giỏi lắm. Tốt lắm, tốt lắm."

Được Viện trưởng gật gù khen ngợi, Mui hơi chu môi lên phản bác.

"Viện trưởng, đây là những kiến thức mà người mới bắt đầu phải nhớ mà."

Nghĩ mình đang bị trêu chọc, Mui phản ứng lại, lần này Viện trưởng lại vặn vẹo lại Mui.

"Hừm. Vậy thì người mới bắt đầu đáng lẽ cũng phải nhớ rằng bên ngoài học viện rất nguy hiểm chứ nhỉ."

"…………"

Mui liền im bặt.

Nhận ra Viện trưởng quả thực đang rất tức giận, trong lòng cô lại một lần nữa gợn sóng tội lỗi.

Nhìn dáng vẻ đó của Mui, Viện trưởng quay sang nói với Takeshi.

"Nanase Takeshi-kun. Ta cũng sẽ nói cho cậu biết luôn. Thế giới này hiện đang trong tình trạng chiến tranh. Học viện giữ lập trường trung lập, nhưng một khi các thành viên ban quản trị điều hành đều thuộc Wizard Breath, thì việc chúng ta hơi nghiêng về phía cộng đồng đó là điều chắc chắn."

Takeshi chỉ có thể ngơ ngác nhìn khối hạt đen- thứ ban nãy đã xuyên thẳng vào mắt cậu - giờ đây phủ kín hình chữ nhật mà hiệu trưởng vừa vẽ trên tường.

Những hạt lơ lửng giống như khói đã tụ lại thành một khối đen lớn dính chặt lên tường.

Viện trưởng vẫn cứ tiếp tục nói mà chẳng thèm màng xem Takeshi có đang lắng nghe hay không.

"Giải thích một cách đại khái thì, phía cộng đồng đứng về phía con người, đối lập với họ là Ghost Trailer - một tập đoàn của những kẻ theo chủ nghĩa ma pháp thượng đẳng. Cuộc chiến này sẽ tiếp diễn cho đến khi một trong hai bên thống trị được Tokyo này. Trận chiến giữa cộng đồng và Ghost Trailer đã bắt đầu được mười sáu năm rồi. Chiến cục hiện đang rơi vào trạng thái giằng co. Vì cả hai bên đều củng cố phòng thủ quá mức nên rất khó để ra tay."

Thấy khối đen trên tường có vẻ không động đậy nữa, Takeshi cuối cùng cũng bắt đầu chịu vểnh tai lên nghe.

"Dù nói là trạng thái giằng co nhưng không có nghĩa là đình chiến, nên việc ra ngoài học viện là cực kỳ nguy hiểm. Ghost Trailer đang công khai tiến hành những cuộc săn lùng Ma pháp sư, và phía cộng đồng cũng thường coi những học sinh lảng vảng bên ngoài là đồng bọn của chúng. Đúng chứ, Aiba-kun?"

Bị hối thúc phải xác nhận, Mui gật đầu tỏ vẻ đúng là như vậy.

"Vâng, thưa Viện trưởng."

Đối với Viện trưởng, lời này tưởng chừng như đang giải thích cho Takeshi, nhưng thực chất một nửa là để nói với Mui.

Để cô ấy một lần nữa nhớ lại xem bên ngoài học viện nguy hiểm đến nhường nào.

Cho dù là để tìm kiếm anh trai đi chăng nữa, việc tự ý một mình ra khỏi học viện là điều không thể dung thứ.

Viện trưởng biết về anh trai của Mui.

Nói đúng hơn thì, toàn bộ Ma pháp sư trong học viện này đều biết đến cái tên Aiba Tsunashi.

Một Ma pháp sư cấp một xuất sắc của Wizard Breath, và là người sử dụng ma pháp đóng băng Evil Ice (băng quỷ) - một chiêu thức có sức mạnh sánh ngang với ma pháp liệt hỏa trong nhánh "ma pháp phá hoại".

Và việc Aiba Tsunashi đó đã phản bội Wizard Breath, gia nhập phe Ghost Trailer, đã là một sự thật mà ai ai cũng biết.

Thực tế, có không ít Ma pháp sư của Wizard Breath đã bị Aiba Tsunashi bắt cóc và không bao giờ trở về nữa.

"Ừm... cộng đồng mà cô nói là..."

Takeshi nãy giờ nghe câu được câu chăng, liền ném ra một câu hỏi chen giữa hai người.

Viện trưởng giấu những suy nghĩ phức tạp đằng sau nụ cười, và một Mui dù đối diện với điều đó vẫn nhất quyết không muốn từ bỏ anh trai mình. Bầu không khí kỳ quặc giữa hai người họ, ngay cả một người không rõ sự tình như Takeshi cũng có thể cảm nhận được.

"Cộng đồng là những tập đoàn được tạo nên từ tư tưởng của từng cá nhân."

Viện trưởng tươi cười đáp lại Takeshi.

"Cũng có những cộng đồng mang lập trường trung lập, nhưng phần lớn, dẫn đầu là Wizard Breath, đều cho rằng Ma pháp sư nên chung sống hòa bình với con người. Bản thân tôi đây cũng là một thành viên của Wizard Breath, và có lẽ đại đa số học sinh của học viện đều nghiêng về tư tưởng đó. Nếu nghĩ cho tương lai, cậu rồi cũng sẽ gia nhập một cộng đồng nào đó thôi. Nó cũng có lợi cho việc tìm kiếm việc làm nữa."

Nói đến đó, Viện trưởng nháy mắt một cái "pachin" thật dễ thương, khiến Takeshi bất giác thót tim.

"Trái ngược với Wizard Breath, Ghost Trailer là một cộng đồng kêu gào rằng Ma pháp sư đã bị con người chà đạp một cách bất công, và chúng thèm khát có được chủ quyền trong xã hội loài người. Vì phần lớn chúng là những kẻ sinh ra trong các gia tộc Ma pháp sư đời đời truyền lại, nên chúng rất giỏi ma pháp, sở hữu sức mạnh vô cùng cường đại, và trên hết, chúng không từ bất kỳ thủ đoạn cực đoan nào."

"Học viện... có phải nơi an toàn không?"

Trước một Takeshi đang bắt đầu cảm thấy bất an ngay cả với nơi mình đang đứng, Viện trưởng mỉm cười gật đầu.

"Rất an toàn. Bởi vì cộng đồng đã giăng sẵn những tầng ma pháp hộ vệ kiên cố. Hơn nữa, Ghost Trailer sẽ không tấn công học viện đâu."

"Tại sao chứ?"

"Hãy thử nghĩ xem. Với chúng, việc chiêu mộ những người đã tốt nghiệp sẽ dễ hơn nhiều. Học viện đẫ đào tạo sẵn. Chúng chẳng tốn mấy công sức mà lại có được những chiến binh đã trưởng thành."

"Tạm thời gác lại chuyện này đã."

Viện trưởng nói rồi quay mặt lại phía bức tường đen do chính mình vẽ ra.

"Nào, theo ta. Cậu sẽ được chiêm ngưỡng một thứ thú vị đấy."

Viện trưởng áp lòng bàn tay lên bức tường đen kịt.

Khoảnh khắc đó, một phần của những hạt ma lực bùng lên, vẽ ra một hình thù kỳ dị.

Vòng tròn ma pháp trông như một huy hiệu được bao quanh bởi những ký tự chưa từng thấy ấy, ngay lập tức biến mất.

Ngay sau đó, khi Viện trưởng dùng sức ấn nhẹ tay vào, bức tường đen xoay tròn theo chiều kim đồng hồ hệt như một cánh cửa quay.

Mở được một nửa thì cô dừng tay lại, ngoảnh mặt hối thúc họ bước theo.

Cái này... cũng là ma pháp, nhỉ...

Mui rụt rè bước chân qua cánh cửa do Viện trưởng vừa mở trước.

Takeshi định bước theo, nhưng ngay khi nhìn thấy phần nền dưới chân phía bên ngoài cánh cửa bị khoét rỗng tuếch, cậu giật nảy mình.

Cậu hoảng hốt khựng lại ngay trước cửa.

Nơi đó là giữa không trung.

Nhìn về phía trước, có thể thấy những cụm tòa nhà cao tầng trải dài nối tiếp nhau xa tít tắp.

Chỉ là, vị trí của cánh cửa này quá đỗi kỳ cục.

Dưới chân Viện trưởng đang đứng phía trước dường như có một lớp sàn bằng kính, Mui ngoảnh lại khẽ vẫy tay gọi cậu.

Takeshi thu chặt cằm lại, cẩn thận bước tới sao cho dẫm đúng y chang vào vị trí của họ không sai một ly.

Nhìn thấy Takeshi chật vật mãi cũng đuổi kịp, Viện trưởng gật gù ra chiều ưng ý.

"Rồi, giờ cậu thử quay lại xem."

Theo lời Viện trưởng, Takeshi nơm nớp lo sợ ngoảnh đầu lại.

Phía sau lưng cậu, một tòa nhà khổng lồ đang sừng sững vươn cao.

Takeshi biết tòa nhà đó.

"Tòa nhà Chính phủ Tokyo!?"

"Đúng vậy. Đây là Tòa nhà Chính phủ Tokyo."

Ngay trước mắt cậu, tòa nhà trông như mọc ra hai chiếc sừng đang áp sát sừng sững.

Nhóm Takeshi đang lơ lửng ngay trước Tòa thị chính số 1.

Bình thường, người ta chỉ có nước mỏi cổ ngước nhìn nó từ dưới lên, nhưng lúc này Takeshi lại đang nhìn thẳng vào nó từ ngay chính diện.

Nói cách khác............ chỗ này là...

Cậu biết là mình đang lơ lửng, nhưng lúc nãy cậu không thực sự cảm nhận rõ khoảng cách.

Nhìn xuống dưới chân một lần nữa, Takeshi suýt thì hoa mắt chóng mặt.

Bọn họ đang đứng trơ trọi giữa không trung cách mặt đất khoảng hai trăm mét.

Một phần bức tường của Tòa nhà Chính phủ như bị cắt thành một ô vuông nhỏ xíu màu đen.

Takeshi nhận ra bọn họ vừa chui ra từ đó.

"Ể, nhưng mà... bên trong rõ ràng là..."

Phòng Viện trưởng nằm bên trong Tòa nhà Chính phủ sao?

Lúc được Mui dẫn đi dọc theo học viện, nơi đó rõ ràng chỉ là một khu học vụ bình thường cơ mà.

"Chúng tôi chỉ biến đổi phần ruột bên trong thành trường học thôi."

Viện trưởng điềm nhiên trả lời.

"Ừm, vậy, những người trong Tòa nhà Chính phủ thật thì sao?"

Không rõ câu hỏi của Takeshi có gì kỳ cục, Viện trưởng chỉ bật cười "fufu".

"Trong thế giới này, không tồn tại bất cứ con người nào ngoại trừ Ma pháp sư. Thế nên, cũng chẳng có vị quan chức nào cả đâu."

"Không có? Một người cũng không sao?"

"Đúng vậy. Nhìn đi."

Viện trưởng dang rộng hai tay, ra hiệu cho cậu nhìn xung quanh. Takeshi liền đảo mắt nhìn quanh.

"Cậu không thấy có gì đó kỳ lạ sao?"

Như muốn nói "Nào, hãy nhìn đi", Viện trưởng rảo bước đi dạo giữa không trung.

Mui cũng im lặng quan sát xung quanh.

Takeshi đưa mắt nhìn bốn phía xung quanh Tòa nhà Chính phủ.

"Thật tĩnh lặng. Hơn nữa... không có... người?"

Tít phía xa Tòa nhà Chính phủ, cậu có thể nhìn thấy sắc xanh của Công viên Trung tâm Shinjuku.

Takeshi chợt nhận ra điều gì đó, liền chuyển dời tầm mắt.

Cậu ngoái lại, căng mắt nhìn xuyên qua giữa những cụm tòa nhà.

Lấy Tháp Tokyo làm cột mốc để nhìn về hướng nhà mình, nhưng ở đó hoàn toàn không có khung cảnh mà cậu vốn dĩ đã quen thuộc.

Nói đúng hơn thì, những thứ còn giữ được hình dạng ban đầu lại ít hơn hẳn.

Khắp nơi, các tòa nhà đổ sập, những chiếc xe buýt lật ngang chỏng chơ giữa đường bị vứt bỏ, những hàng cây bên đường gãy gập cháy đen nằm la liệt phủ kín mặt đất.

Xa hơn nữa, khu nhà của trường Trung học Sakuraya đã bị thổi bay mất tháp đồng hồ, một phần đổ sập để trơ lại những khung sắt thép hoen gỉ.

Ngôi trường đã bị phá hủy một cách thảm thương.

Và, chẳng có lấy một bóng người ở bất cứ đâu.

Những âm thanh hỗn tạp lẽ ra phải nghe thấy như tiếng xôn xao, tiếng còi xe, hay tiếng hệ thống thông gió của các tòa nhà đều bặt vô âm tín.

Chỉ duy nhất có lũ quạ là đang không ngừng kêu quang quác quanh những tán cây trong công viên.

Trước một khung cảnh chưa từng dám tưởng tượng tới, cơ thể Takeshi run lên bần bật.

Chính vì đó là nơi cậu quen thuộc, nên cú sốc càng lớn hơn.

"Đó là những tàn tích của chiến tranh để lại. Vì không được tu sửa gì cả nên hễ ra ngoài là cậu sẽ nhìn thấy cảnh tượng đó thôi. Đó là dấu vết của cuộc chiến tranh kéo dài mười sáu năm đấy."

Viện trưởng cũng đang nhìn thẳng về cùng một nơi với Takeshi.

"Nơi này là một không gian đặc biệt nơi dòng thời gian đã bị bóp méo. Nó là Tokyo, nhưng lại không phải là Tokyo."

Trong câu nói ấy mang theo sự mãnh liệt như muốn chém đứt mọi thứ.

Đến Takeshi cũng có thể nhìn ra được, bản thân Viện Trưởng cũng mang theo ý nghĩ không muốn tin nơi này chính là Tokyo.

Viện trưởng quay lại, ngoảnh mặt từ những khu vực bị phá hủy sang hướng Công viên Yoyogi.

Nơi đó vẫn còn lưu giữ lại một mảng thiên nhiên rậm rạp, u uất.

"Khoảng một năm trước khi cậu ra đời, đã xảy ra một cuộc chiến tranh quy mô lớn giữa các Ma pháp sư với nhau. Dù sao thì cậu cũng sẽ được học trong tiết Lịch sử Ma pháp, nên giải thích ngắn gọn thì: một Ma pháp sư mang trong mình sức mạnh cường đại đã định xóa sổ toàn bộ con người."

Giọng điệu của Viện trưởng vô cùng điềm nhiên.

"Đặc dị ma pháp của hắn ta mang một sức mạnh đủ để xóa sổ sáu tỷ con người chỉ trong một lần duy nhất."

Takeshi lắng nghe, nhưng chẳng cảm nhận được chút hiện thực nào, cứ như thể cậu đang được nghe ai đó đọc thuộc lòng một câu chuyện viễn tưởng vậy.

Thế nhưng, khi nghĩ đến — sức mạnh đủ để xóa sổ sáu tỷ con người —, sâu thẳm trong Takeshi bỗng trỗi dậy một khao khát mãnh liệt đến kỳ lạ là muốn được nghe tiếp phần sau của câu chuyện.

Không rõ Viện trưởng có cảm nhận được điều đó hay không, nhưng cô nở một nụ cười ẩn chứa sự u ám.

"Đúng vậy. Sức mạnh xóa sổ sáu tỷ con người cùng một lúc. Hơn nữa lại chỉ nhắm vào con người mà thôi. Để ngăn chặn điều đó, những Ma pháp sư có ma lực mạnh mẽ đã tập hợp lại, và trước khi hắn ta kịp xóa sổ mọi người, họ đã bẻ đôi thế giới này ra."

"...Bẻ đôi... thế giới ư? Chuyện như vậy mà cũng..."

Takeshi bất giác xen ngang, khiến Viện trưởng cười khổ.

"Chà, nghe vô lý quá đúng không. Ta cũng nghĩ vậy đấy. Thực tế thì, thay vì nói là bẻ đôi thế giới, có lẽ nên nói là bẻ đôi dòng thời gian thì đúng hơn."

Viện trưởng cúi xuống, vừa nhìn một cái cây bên đường tít tận dưới chân vừa nói.

"Cậu có biết về Cây Thế Giới (thế giới thụ) không?"

"Không ạ..."

Takeshi lắc đầu.

"Đó là cách thể hiện trục thời gian của thế giới bằng cách ví nó như một cái cây. Ví dụ như hôm nay, cậu đã gặp cô bé này, Aiba-kun. Nhưng nếu cậu đưa ra một lựa chọn khác, chắc chắn đã có một tương lai cậu không gặp cô bé. Khoảnh khắc cậu đưa ra lựa chọn đó, theo một khía cạnh nào đó, có thể nói cậu đã chia thế giới làm hai. Cậu đang đứng ở đây, chính là cậu đang ở trong tương lai đã gặp cô bé ấy. Chúng ta luôn tồn tại trên những trục thời gian không ngừng phân nhánh."

Nói đến đó, Viện trưởng chắp hai tay lại với nhau.

"Các Ma pháp sư đã chia thế giới làm hai. Và rồi, con người ở thế giới này, đã bị quét sạch hoàn toàn bởi một Ma pháp sư duy nhất."

Bằng động tác như đang bẻ đôi một quả táo trên tay, Viện trưởng mở hai lòng bàn tay ra, rồi dùng lực nắm chặt riêng bàn tay phải lại.

Takeshi lập tức nhận ra sự thật đó.

"Vậy thì, thế giới này là..."

Đáp lại câu hỏi, Viện trưởng gật đầu thật sâu.

"Một thế giới song song khác."

Nhờ vậy, Takeshi cũng hiểu được lý do tại sao nơi này lại tĩnh lặng đến rợn người như thế.

Tuy nhiên, để nhắm mắt nuốt trôi toàn bộ mọi chuyện thì nhiêu đó vẫn chưa đủ.

Viện trưởng có lẽ cũng hiểu điều đó nên cô không gặng hỏi Takeshi thêm lời nào.

"Bởi vì đây là một thế giới bị tạo ra một cách gượng ép, nên không gian và thời gian đã bị bóp méo. Tokyo chỉ đang cố gắng trụ lại được bằng cách nào đó thôi, chứ vượt ra khỏi khu vực này, sự sụp đổ không gian đã bắt đầu rồi. Chẳng sớm thì muộn nó cũng sẽ tiêu vong. Và, chỉ ở nơi đây, Ma pháp sư mới được phép chiến đấu. Tại Thế giới Thực, Ma pháp sư không thể chiến đấu được."

"Hả? Nhưng mà..."

Nhớ lại chuyện Mui bị tấn công, Takeshi lên tiếng, và Viện trưởng đã giải thích một cách đại khái cho cậu.

"Nói chính xác thì, không thể sử dụng Hệ ma pháp để tấn công. Vẫn có thể dùng ma pháp, nhưng nếu dùng nó để tấn công Ma pháp sư đối phương, kẻ đó sẽ mất toàn bộ ma lực. Chuyện này áp dụng cho cả phe cộng đồng lẫn phe Ghost Trailer. Mọi Ma pháp sư đều bị ếm một loại ma pháp giới hạn như vậy."

Dù không hiểu cơ chế hoạt động ra sao, Takeshi vẫn gật đầu.

"Thế nên họ mới chiến đấu ở đây nhỉ."

"Đúng vậy. Một thế giới bị xé toạc khỏi thời gian một cách gượng ép và đang không ngừng sụp đổ, nên sẽ chẳng có ai phàn nàn cả. Thế giới này chính là chiến trường quyết định để cộng đồng và Ghost Trailer phân thắng bại."

Đột nhiên, âm thanh điện tử vang lên quanh Viện trưởng. Rời mắt khỏi vị Viện trưởng đang rút điện thoại di động ra nghe, Takeshi tìm thấy Mui đang đứng lặng lẽ cách đó một đoạn, cậu chợt mở to mắt trước bóng dáng của cô.

Với tay chân vẫn đầy rẫy những vết trầy xước, Mui trong bộ đồng phục mùa hè màu trắng lạ lẫm đang nhìn chằm chằm về một hướng.

Góc nghiêng của cô trông như thể sắp bật khóc đến nơi, nhưng đồng thời cũng như đang chất chứa sự phẫn nộ.

Dù từ nãy đến giờ vẫn luôn ở cạnh nhau, nhưng Takeshi có cảm giác đây là lần đầu tiên cậu nhìn Mui từ một khoảng cách như vậy.

Cô đã hòa vào thế giới này.

Đứng giữa không trung nhưng chẳng hề tỏa ra chút cảm giác sai lệch nào, từ khẩu súng giắt trên thắt lưng lấp ló bên hông váy, những hạt ma lực màu vàng nhạt đang khe khẽ tuôn rơi.

Khi Mui nhận ra mình đang bị nhìn và quay mặt về phía Takeshi, Viện trưởng liền cất tiếng gọi hai người.

"Nào, đến lúc quay lại rồi. Có vẻ như học sinh chuyển trường còn lại đã tới."

Khi Mui bước lại gần, Takeshi liền lảng ánh mắt đi.

Takeshi đã cảm nhận được rõ ràng qua da thịt mình rằng Aiba Mui là một Ma pháp sư.

Thứ hiện hữu trong ánh mắt cô là một ý chí không thể lay chuyển. Cậu có thể nhìn thấy một tinh thần chiến đấu vô cùng kiên định.

☆☆☆

Bước qua cánh cửa đen do Viện trưởng mở để quay lại phòng Viện trưởng, Takeshi vừa nhìn thấy chiếc ghế sofa đã cất tiếng gọi lớn.

"Isoshima!?"

"Takeshi!"

Người vừa đứng bật dậy khỏi ghế sofa chính là cô bạn thanh mai trúc mã Isoshima Kurumi.

"Quả nhiên là cậu... Nhưng tại sao cậu lại ở đây..."

Mặc nguyên bộ đồng phục của Trường Trung học Công lập Sakuraya, Kurumi đang lườm Takeshi với vẻ mặt đầy bất mãn.

"Hai người quen nhau à?"

Bị Mui hỏi, Takeshi không rời mắt khỏi Kurumi, gật đầu.

"A, ừ."

Kể từ lúc nghe thấy tên Kurumi ở phòng giáo vụ, cậu đã nghĩ "không lẽ nào", nhưng khi cô thực sự xuất hiện ngay trước mắt, Takeshi vẫn chấn động kịch liệt.

Về phần Kurumi, cô trừng mắt nhìn Takeshi một lúc, rồi liếc nhanh sang Mui đang đứng phía sau, sau đó nở một nụ cười nhạt.

Takeshi lập tức nhận ra tâm trạng của cô dường như lại tụt dốc thêm một bậc nữa.

Mối quan hệ giữa Takeshi và Kurumi tính đến nay đã bước sang năm thứ bảy.

Kể từ khi nhà Nanase chuyển đến vào năm lớp bốn và bắt đầu qua lại với nhà Isoshima - nơi có thể gọi là một căn hào môn dinh thự ngay sát vách, vì bằng tuổi nhau nên số lần hai người cùng đi học đếm không xuể.

Ban đầu, bọn họ là một nhóm ba người cùng với em trai của Takeshi, Gekkou, thường xuyên chơi đùa cùng nhau sau giờ học.

Lên cấp hai, vì khác lớp và Takeshi cũng bắt đầu chơi với đám bạn con trai nên bọn họ không còn qua lại nhiều nữa. Thế nhưng, sau một sự cố xảy ra với Kurumi, họ đã qua lại thường xuyên với nhau.

Kurumi vốn đã là một thiếu nữ thu hút ánh nhìn từ hồi tiểu học, nhưng khi lên cấp hai, chiều cao của cô phát triển, đôi má bầu bĩnh cũng thon gọn lại, nhan sắc ngày càng mặn mà tựa như một đóa hoa đang độ nở rộ.

Chính vì vậy, không chỉ nam sinh trong trường mà ngay cả học sinh cấp hai, cấp ba trường khác, sinh viên đại học, thậm chí là mấy tay nhân viên văn phòng sống quanh vùng cũng bắt đầu tỏ tình hay bám đuôi cô. Đến năm lớp tám, vì bị stalker bám đuôi quá nghiêm trọng, cô đã mắc chứng sợ đến trường.

Bản thân Takeshi cũng là con trai nên cậu từng do dự không biết có nên đến gặp cô hay không, nhưng Kurumi đã cho cậu vào phòng và tâm sự với cậu rất nhiều điều.

Khi đó, Takeshi đã lập một lời hứa với Kurumi.

Lời hứa bắt đầu từ việc cô chìa ngón út ra, đi kèm với khuôn mặt đẫm nước mắt cùng câu nói "mình chỉ tin tưởng mỗi Takeshi thôi", vẫn được duy trì cho đến tận bây giờ.

Hai người họ là người yêu của nhau—nói đúng hơn là đang đóng giả làm người yêu.

Trước lời đề nghị của Kurumi, Takeshi cũng từng phải nhăn mặt.

Nhưng cô bảo rằng có thể sẽ có kẻ bám đuôi thứ hai, thứ ba xuất hiện, và người duy nhất có thể làm "bùa xua đuổi đàn ông" mà cô thấy an tâm chỉ có mình Takeshi, nên cậu không thể nào từ chối được.

Thực tế, Takeshi lúc bấy giờ đã là người có đẳng cấp trong Kendo, hơn nữa Kurumi cũng chẳng có lấy một người bạn khác giới nào thân thiết.

Nghe Kurumi nói không thể nhờ vả chuyện này với mấy gã con trai không quen biết, Takeshi cũng đành chấp nhận.

Kể từ đó, suốt những năm tháng sơ trung cho đến trung học phổ thông, cả trường đều đinh ninh rằng Takeshi và Kurumi đang hẹn hò.

Kurumi từng nói chỉ cần đóng giả cho đến khi một trong hai tìm được người mình thích là được, nhưng hiện tại Takeshi đang ngập đầu trong Kendo và bài vở ở trường nên chẳng có mẩu chuyện yêu đương ướt át nào cả.

Không phải trong lớp không có cô bạn nào khiến cậu thấy "cũng dễ thương đấy", nhưng cứ mỗi lần định bắt chuyện thì đối phương đa phần đều tìm cách lảng tránh cậu.

"Mấy chuyện đó gác sang một bên đi, rốt cuộc tình hình này là sao đây!? Giải thích đàng hoàng cho mình đi."

Đứng trước mặt Kurumi lúc này, Takeshi đang cảm nhận đồng thời cả sự sợ hãi lẫn an tâm.

Nỗi bất an khi bị cuốn vào một chuyện hoang đường được xoa dịu đi nhờ sự xuất hiện của một Kurumi quá đỗi quen thuộc, nhưng đi kèm với đó là sự khiếp đảm trước cơn thịnh nộ hiển hiện rõ ràng của cô. Takeshi thừa biết rằng khi Kurumi nổi giận, cô còn đáng sợ hơn bất cứ ai.

"A, ừm, Isoshima này. Cậu có hỏi thì tôi cũng không biết đâu, bên tôi cũng còn đầy rẫy những chuyện chưa hiểu rõ mà."

"Đừng có đùa mình."

"Tôi không đùa đâu... Hơn nữa, việc cậu cũng ở đây, không lẽ cậu cũng biến thành Ma pháp sư rồi sao?"

Takeshi gặng hỏi hòng đánh lạc hướng cơn giận của Kurumi, nhưng nụ cười nhạt của cô lại càng sâu hơn.

"Ma-pháp-sư, cậu nói thế hả!? Bị mấy cái trò lừa đảo lừa con nít này dắt mũi, Takeshi rốt cuộc ngốc nghếch đến mức nào vậy hả."

Từng chữ một bị ngắt ra nhấn mạnh, lại còn bị chửi là ngốc, Takeshi chỉ biết rụt cổ cúi gầm mặt.

Mùa hè năm lớp bốn.

Đôi giày Kurumi để trong tủ đựng giày của trường bị đổ đầy nước bùn.

Nhìn thấy bốn cô bạn cùng lớp vừa đi về vừa cười khúc khích sau giờ học, ngày hôm sau, Kurumi đã mua một đống giun đất khổng lồ ở tiệm đồ câu rồi nhét đầy ắp vào giày của bọn họ.

Dĩ nhiên, tiếng khóc thét của bốn cô bé đó vang vọng khắp trường sau giờ học là chuyện không cần bàn cãi.

Phương châm sống của Isoshima Kurumi là "ăn miếng trả ba miếng", và cho đến tận bây giờ, nguyên tắc đó chưa từng bị phá vỡ lấy một lần.

Và rồi, cũng chẳng có mấy bạn cùng lớp sẵn sàng dang tay chào đón một cô bé như thế một cách thân thiện.

Đã có lần Takeshi cố gắng dẫn ba người bạn cùng lớp của mình đến dinh thự nhà Isoshima, nhưng mọi chuyện chẳng đi đến đâu.

Trái lại, chứng ghét người của Kurumi còn vì thế mà tăng tốc thêm.

Ngày hôm đó, khi mọi người đang chơi trốn tìm trong khu vườn của dinh thự tráng lệ nhà Isoshima, Takeshi nghe thấy tiếng gọi của Kurumi - người đang phải làm "quỷ" đi tìm và đã mấy chục phút trôi qua vẫn bế tắc vì không tìm thấy ai, bèn lên tiếng gọi ba người bạn của mình.

"Kurumi-chan đang gọi kìa?"

Hồi đó, Takeshi vẫn gọi Kurumi là "Kurumi-chan", còn cô gọi cậu là "Takkun".

Đám bạn cùng lớp thì đang dán mắt vào màn hình TV chơi game trong phòng vui chơi rộng rãi.

"Kệ đi."

"Đúng vậy. Cứ mặc kệ cậu ta thêm chút nữa đi."

Rõ ràng khi chơi trốn tìm đã quy định chỉ được trốn trong vườn, vậy mà bọn chúng lại tự tiện quay trở vào trong nhà.

Từ cửa sổ phòng vui chơi trên tầng hai, có thể thấy Kurumi đang không ngừng đi vòng vòng quanh khu vườn. Takeshi nhìn ba người bạn với vẻ bối rối, nhưng bọn chúng chỉ cười nhăn nhở.

"Cái con bé đó, chỉ cậy nhà có chút tiền nên lúc nào cũng vênh váo, làm phách. Lại còn ích kỷ nữa. Như hôm nay này, bọn này được gọi mới hạ cố đến chơi, thế mà vừa tới lượt mình làm quỷ thì lại đòi nghỉ không chơi nữa."

"Đúng rồi đấy. Cứ để một lúc nữa cậu ta tự nhận ra. Cho đến lúc đó thì kệ đi. Thỉnh thoảng cũng phải cho cậu ta nếm mùi chứ."

"...Sao lại..."

Bọn chúng lờ Kurumi đi và tự ý bật trò chơi điện tử lên. Takeshi từ cửa sổ nhìn xuống Kurumi thêm lần nữa.

"Takkun ơi, mọi người... đâu hết rồi? Mọi người trốn ở đâu vậy-!"

Vừa đi loanh quanh khu vườn rộng lớn, Kurumi vừa hét lên với giọng lớn hơn ban nãy.

Thế nhưng, một lát sau, Kurumi bắt đầu liên tục dùng tay dụi mặt.

Có vẻ như cô bé đã nhận ra mình bị bỏ rơi.

"Ta... Takkun... hức..."

Nhìn xem, cuối cùng cô bé cũng đứng khựng lại, cúi gằm mặt xuống.

"Tớ, quả nhiên tớ phải đi đây."

"A, này!"

"Nanase-kun, đã bảo là không được mà!"

Bỏ lại những tiếng ngăn cản của bạn bè sau lưng, Takeshi chạy vụt từ trong phòng ra hành lang.

Xỏ vội đôi giày đang nằm lăn lóc ngoài sảnh, cậu chạy ra vườn.

Kurumi vẫn đang đứng trân trân tại vị trí mà cậu vừa nhìn thấy ban nãy, nhưng khi nhận ra Takeshi, cô bé vội vàng dùng mu bàn tay lau mạnh mặt.

"Takkun, cậu đã ở đâu thế?"

Bị cô bé lườm và gặng hỏi bằng giọng điệu gay gắt.

"A, ừm..."

Takeshi đảo mắt liên hồi.

"Mọi người đâu?"

Đôi mắt gặng hỏi của Kurumi vẫn còn đỏ hoe, nhưng cô bé tuyệt nhiên không để lộ dáng vẻ đã khóc của mình. Trái lại, với đôi mắt còn ửng đỏ, cô bé chu môi lên, đầy vẻ phẫn nộ.

Takeshi ngoảnh mặt đi không nhìn Kurumi, đáp.

"Chuyện là... vì muộn rồi nên mọi người bảo phải về."

"............"

"Còn nhà tớ thì ngay bên cạnh, nên là không sao đâu."

Kurumi chằm chằm nhìn Takeshi đang cố gắng lấp liếm sự thật.

Tầm mắt cô bé hạ xuống phía chân Takeshi, dừng lại ở đôi giày chỉ được xỏ tạm vào mũi chân. Ngay sau đó, Kurumi đột nhiên nắm chặt lấy ống tay áo của Takeshi.

"............Qua đây."

Cô bé kéo Takeshi về phía cửa ngách của nhà bếp chứ không phải lối vào chính.

"Hay cậu ở lại nhà tớ ăn cơm nhé? Tớ sẽ nhờ người gọi điện báo cho dì."

"Được à?"

"...Chỉ Takkun là được thôi. Những đứa khác thì không."

Nhìn Kurumi lúng búng nói như đang lầm bầm, Takeshi mỉm cười rạng rỡ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!