Lucky Chance!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 7 - Chương 1: Nhỏ nhắn xinh xắn, sóng to gió lớn

Chương 1: Nhỏ nhắn xinh xắn, sóng to gió lớn

Quyển 7 Chương 1: Nhỏ nhắn xinh xắn, sóng to gió lớn

Đứng trước cổng nhà Amakusa, Masato thẫn thờ cả mặt, còn Kichi bên cạnh cũng há hốc mồm kinh ngạc. Masato nhìn xuống tấm bản đồ trên tay——

Rồi lại ngẩng đầu lên.

Nhìn kiểu gì cũng không sai được, tòa kiến trúc trước mặt chính là điểm đến.

Không, ngay từ đầu cậu đã thấy việc nhà Amakusa nằm ở đây là siêu kỳ lạ rồi. Nói đúng hơn, bình thường chẳng ai nghĩ ở cái chốn khỉ ho cò gáy này lại có một tòa dinh thự kiểu Nhật hào nhoáng đến thế. Sau khi xuống ở ga gần nhất, còn phải cuốc bộ vào sâu, sâu tít trong rừng nữa chứ.

Họ đã phải vượt qua những thung lũng hiểm trở mà người bình thường chắc chắn sẽ sợ hãi quay đầu giữa chừng, lội qua sông, leo lên vách núi.

Quả không hổ danh là danh gia vọng tộc về tâm linh số một Nhật Bản —— nhà Amakusa.

Đúng là nơi thâm sơn cùng cốc —— Masato vừa băng qua bụi rậm, vừa leo lên vách đá dựng đứng, trong lòng thầm thán phục.

Kichi cũng rất nỗ lực bám theo sau cậu.

Nhân tiện nói thêm, Masato và Kichi có thể trạng không giống người thường. Mặc dù sở hữu thể lực vượt trội, nhưng cả hai vẫn cảm thấy muốn đứt hơi.

「Phù.」

「Cuối cùng cũng tới nơi……」

Vị trí của nhà Amakusa thực sự hẻo lánh đến mức khiến người ta phát ngán, không kìm được tiếng thở dài. Cảm giác như đã leo núi suốt hai ba tiếng đồng hồ vậy.

Sống ở cái nơi như thế này mà vẫn có thể làm Điều tra viên Tâm linh Đặc biệt được à —— Masato không còn thấy khâm phục nữa, mà chuyển sang kinh ngạc rồi.

Cứ như vậy——

Cuối cùng họ cũng đến đích.

「……」

「Oa~ Nát bươm luôn nè, Masato!」

Hiện trạng trước mắt khiến Kichi ngạc nhiên, còn Masato cũng há hốc mồm đờ đẫn. Đầu tiên, bức tường bao quanh bên ngoài đã rách nát tả tơi.

Bức tường cao lớn chạy dài bao quanh tòa kiến trúc kiểu Nhật này vốn dĩ có lẽ là màu trắng, giờ đây đã xuất hiện những vết nứt toác, vỡ vụn, sụp đổ từng mảng.

Hai cánh cổng lớn ở chính diện, một cánh thậm chí đã không cánh mà bay.

Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy?

Masato và Kichi nhìn nhau, rồi——

「……」

Vẻ mặt Masato lộ rõ sự bất an, nhưng Kichi thì có vẻ như đang rất thích thú.

「Cái bà cô kỳ quặc đó, sống ở nơi kỳ lạ thế này sao. Masato, Masato, lạ quá đi! Bà cô đó, lạ thật đấy!」

Cô bé vẫn giữ vẻ ngây thơ hồn nhiên như mọi khi.

Bước qua cổng chính, họ đến được sảnh chính diện. Trên đường đi cũng thấy rõ ràng nhiều cảnh tượng kỳ quặc. Đầu tiên là sân trước hoang tàn, cỏ dại mọc um tùm, tấm biển hiệu treo ở sảnh rủ xuống, trên tường đâu đâu cũng đầy rẫy những vết tích như bị búa tạ đập vào, hơn nữa tòa nhà phụ xây ở phía tây không hiểu sao lại bị một đống đất đá khổng lồ vùi lấp.

Rõ ràng là một tòa kiến trúc lớn, nhưng cảm giác như chỉ có cái mái nhô lên khỏi đống đất đá. Tựa như bị nuốt chửng bởi một cơn sóng thần đất đá vậy.

Ch-chuyện này rốt cuộc là sao chứ?

Masato toát mồ hôi lạnh, còn Kichi thì đột nhiên đưa tay lên khóe miệng làm loa.

「Này~ Này! Bà cô kỳ quặc! Masato đến rồi nè! Mau ra~ đây!」

Cô bé hét lớn.

Masato hoảng hốt.

「Đ-đợi đã nào, Kichi!」

Nhưng Kichi lại đặt một tay lên tai, dỏng tai lắng nghe.

「Masato, không có ai trả lời cả.」

Nói xong, cô bé ngẩng lên nhìn Masato. Với ngũ quan nhạy bén, Masato cũng đã sớm nhận ra trong ngôi nhà này hoàn toàn không có chút hơi người nào. Hơn nữa, không phải chỉ mới vài ngày, mà cảm giác như đã bốn, năm năm nay không có ai sinh sống. Cậu lộ vẻ bối rối, nhìn lại tấm bản đồ trên tay mà Hiệu trưởng Samon Tokijirou đã đưa cho.

『Cậu định đến nhà chính Amakusa hả? Ta biết chỗ đó đấy!』

Hiệu trưởng đã tự tin giao nó cho cậu.

Cái gì đây?

Bị chơi khăm à?

Không, ông ta đúng là người thích đùa dai, thường xuyên lấy việc trêu chọc Masato làm niềm vui, nhưng Masato không nghĩ ông ấy sẽ làm chuyện vô nghĩa thế này. Nếu người đó muốn dụ Masato đến chỗ nào sai trái, chắc chắn sẽ thiết kế công phu hơn, kiểu như ở đó sẽ có cái hố đào sẵn hoặc một quán bar đồng tính (mà lại còn thỏa thuận trước với bên kia để Masato đến làm việc như một lính mới) đang chờ cậu.

Chứ kiểu như thế này……

Chỉ dẫn cậu đến một tòa nhà kiểu Nhật hoang tàn như phế tích thế này, nghĩ sao cũng thấy không khả thi.

「Rốt cuộc là chuyện gì vậy?」

Ngay khi Masato đang nghiêng đầu thắc mắc, đột nhiên——

「Tururu~」, điện thoại của cậu reo lên. Đáng ngạc nhiên là ở đây lại bắt được sóng. Sau đó, cậu nhìn vào màn hình điện thoại, trên đó hiển thị:

『Chủ nhân của cậu』

Trong khoảnh khắc Masato chưa biết phản ứng sao, rồi cậu mới sực tỉnh. Phải rồi, đây là cái tên mà Amakusa Sayo đã đặc biệt nhập vào điện thoại của cậu……

「Amakusa-san!」

Masato vội vàng bắt máy.

『……Reo tận bốn giây mới bắt máy. Phản ứng của cậu vẫn chậm chạp thật đấy!』

Một giọng nói thô lỗ vang lên. Không biết có phải cậu nghĩ nhiều không, nhưng cảm giác như Amakusa-san có vẻ hơi ngượng ngùng.

『Thổi còi gọi cún thì cún phải chạy tới ngay lập tức chứ? Cậu cũng phải thế cho tôi!』

Cách nói chuyện vẫn vô lý như mọi khi.

Masato cảm thấy đầu óc rối bời.

Nhưng ngay sau đó lại cảm thấy an tâm và vui mừng.

「May quá! Tôi lo cho cậu lắm đấy! Vì có một người lạ nhắn tin đến.」

『……』

Sayo ở đầu dây bên kia im lặng.

『Chậc.』

Sau đó, cô tặc lưỡi.

『Xin lỗi nhé.』

Hiếm khi thấy cô ấy xin lỗi thẳng thắn như vậy.

『Đó là trò đùa xấu tính của mấy kẻ xấu bụng thôi. Tại vì bọn họ muốn xem mặt mũi cậu thế nào.』

「V-vậy hả…… Là…… cái người tên A-Rei đó sao?」

Sayo đáp lại câu hỏi của cậu bằng sự im lặng khó chịu. Masato nuốt nước bọt.

『Đúng thế! Chính là kẻ xấu xa đó!』

Cuối cùng Sayo cũng thốt ra một câu, dù nghe có vẻ kỳ lạ.

Nhưng Masato vẫn thở phào nhẹ nhõm.

Cậu vốn lo lắng không biết Sayo có bị cuốn vào rắc rối gì không, nhưng xem ra cô ấy vẫn khỏe mạnh. Giọng nói vẫn đầy gai góc như mọi khi, âm lượng vẫn lớn như thường lệ.

Nếu phải nói thì, có vẻ cô ấy đang giận dữ hơn bình thường một chút.

「A, ừm.」

Trước khi Masato kịp mở lời——

『Nên là, cái tin nhắn đó hoàn toàn là trò đùa ác ý thôi, cậu đừng bận tâm. Xin lỗi, tôi để ý muộn quá.』

「Ừ, ừm.」

『Gì thế hả?』

Đứng ngay cạnh Masato, Kichi cứ ngước lên nhìn cậu. Masato bất giác đặt nhẹ tay lên đầu Kichi.

「Masato~」

Kichi uốn éo người dụi vào cậu, giống hệt như một con mèo con đang làm nũng.

Masato cười nhẹ.

「Không có gì, chỉ là, thật ra bọn tôi đã đến trước cổng nhà cậu rồi nè, chính là nhà Amakusa của các cậu ấy.」

Kết quả là——

「!」

Sự kinh ngạc của Sayo, dù qua điện thoại cũng có thể cảm nhận rõ ràng.

『Hả? Á? Gì cơ?』

Cô cao giọng, hiếm khi để lộ vẻ bối rối đến vậy.

『Hả?』

Nghe có vẻ hơi tức giận. Masato cười khổ.

「Thế nên là——」

『C-cậu đến nhà tôi rồi á? Phía trước? Chỗ nào? Chỗ nào?』

「Ở đây là, ừm~」

Masato nhìn quanh tình hình xung quanh.

「Chắc coi là chỗ sảnh chính diện nhỉ?」

『Chính diện? Đợi đã!』

Sayo nghe có vẻ luống cuống chân tay, rồi cuối cùng……

『Kỳ lạ thật, camera giám sát đâu có quay thấy cậu đâu?』

Camera giám sát?

Masato ngạc nhiên nhìn quanh. Cái tòa nhà kiểu Nhật nát bươm này mà cũng có camera giám sát á?

『Ừm~ đợi chút, cậu đang ở cổng phía Đông à? Hay là sảnh phía Bắc? Nếu vậy thì cứ đi thẳng theo lối đó, sẽ thấy một cái tòa nhà tổng hợp.』

「A, đ-đợi đã!」

Masato bối rối, cậu quan sát xung quanh.

「Sảnh? Tòa nhà tổng hợp? Cậu đang nói gì thế?」

『……』

Sayo nghe có vẻ cũng rất hoang mang.

『Bây giờ cậu nhìn thấy cái gì? Ngân hàng? Shop quần áo? Cửa hàng tiện lợi?』

Ngân hàng?

Shop quần áo?

Cửa hàng tiện lợi?

Đâu ra mấy chỗ đó chứ?

「A, ừm~」

Tóm lại, Masato kể hết những thứ mắt mình nhìn thấy:

「Bầu trời trong xanh. Sảnh hiên bị hỏng. Bức tường nứt toác. Một chỗ giống nhà kho bị đất đá vùi lấp.」

Khi nói đến đó——

『……Chẳng lẽ……』

Amakusa Sayo chen ngang.

『Ở sảnh của ngôi nhà đó, có phải có tấm biển hiệu ghi là 『Mộng Cường Am』 không?』

Masato xác nhận lại, đúng là trên đó ghi như vậy.

「Ừ, có.」

Kết quả——

『Haizz.』

Sayo thở dài thườn thượt.

『Đó là nhà chính cũ đấy! Khoảng mười năm trước, nhà tôi đã chuyển đi rồi. Rốt cuộc cậu chạy đi đâu thế hả!』

「Quả nhiên là vậy.」

Masato cười khan vài tiếng, lẩm bẩm.

Cậu nãy giờ cứ nghĩ mãi không biết có phải như vậy không. Kichi rên gừ gừ trong cổ họng, dụi dụi má vào người cậu. Masato vuốt nhẹ lưng cô bé.

「Tôi cũng thấy đây là một tòa nhà rất cổ mà.」

『Đương nhiên rồi. Mà sao chuyện lại thành ra thế này chứ?』

「A~ ừm.」

Masato cúi nhìn tấm bản đồ trên tay, chắc là có sai sót gì đó rồi. Cậu không nghĩ Samon Tokijirou cố tình nhầm lẫn.

「Cái này ấy mà, tấm bản đồ tôi mang theo bị sai. Thế tôi hỏi chút nhé, Amakusa-san, nhà cậu ở đâu vậy?」

『!』

Sayo lại tỏ thái độ ngạc nhiên.

『C-cậu định đến à?』

Không hiểu sao, cô nói chuyện có chút ấp úng.

『T-tại sao?』

「Tại sao là sao?」

Masato tỏ vẻ khó hiểu.

「Thì là…… Amakusa-san chẳng phải đã nói sao? Rằng bọn tôi có thể đến nhà cậu.」

『?』

「……Hay là…… giờ không tiện nữa rồi?」

『Không có!』

「Hả?」

『Không có chuyện không tiện! Đến đi! Mau đến đi!』

Ừm, hừm, Sayo có vẻ hơi luống cuống hắng giọng.

『Kh-không phải đâu. Th-thì là, nếu cậu muốn đến thì cứ đến thôi. Đằng nào thì cậu cũng chẳng có xu dính túi, cũng chẳng có chỗ ở đúng không.』

「A, ừ.」

Masato muốn làm Sayo vui hơn một chút, bèn nói:

「Nên tôi định là, nếu đến nhà cậu ở nhờ, tôi sẽ giúp làm chút việc thay cho trả tiền trọ…… có được không?」

『A, ừm. Tôi sẽ sai bảo cậu tơi bời đấy!』

「Ừ.」

『Cậu giác ngộ đi nhé!』

「Được.」

『Gì thế? Cậu cười cái gì?』

「Không có gì, tôi chỉ nghĩ là Amakusa-san chẳng thay đổi gì cả. Điều đó làm tôi thấy khá vui.」

『!』

Cô ấy có vẻ lại hoảng hốt. Sau đó——

『Khụ, khụ khụ! Khụ khụ!』

Cô ấy hình như bị sặc. Masato hốt hoảng.

「C-cậu không sao chứ?」

『Tui hông sao!』

Nghe không giống không sao chút nào.

『Kh-không sao là tốt rồi…… Vậy thì, địa chỉ nhà mới của cậu có thể cho tôi biết không? Nó nằm khoảng ở đâu nhỉ?』

『Tôi sẽ gửi tin nhắn kèm bản đồ cho cậu!』

「Cảm ơn.」

『Ng-Ngũ Viên Thuật Sư.』

「G-Gì cơ?」

『Mau đến đấy, biết chưa?』

Rồi Sayo cúp máy.

Cô ấy nghe có vẻ hơi ngượng ngùng.

Masato thậm chí cảm thấy như qua điện thoại, có thể cảm nhận được dáng vẻ Amakusa Sayo đang ngước mắt lên nhìn mình.

Masato cũng đỏ mặt.

Cậu vừa đưa điện thoại ra xa tai, trong lúc đang ngẩn ngơ thì tin nhắn đã tới ngay lập tức. Kichi nhận thấy tin nhắn đến, hơi tách ra khỏi Masato, lộ vẻ ngạc nhiên. Rồi……

『Tóm lại cậu cứ đến đó trước đi, rồi liên lạc với tôi!』

Masato mở tin nhắn có tiêu đề như vậy, tệp đính kèm là một tấm bản đồ.

「Gì đây?」

Masato cười khổ.

「Hoàn toàn khác chỗ này luôn.」

Sau đó, cậu cảm thấy hơi bất ngờ.

「Hơn nữa, nhà chính của Amakusa-san lại nằm ở nơi khá sầm uất nhỉ. Ra là vậy, quả nhiên vì ở đây bất tiện nên cả nhà mới chuyển đi.」

Cậu nhìn quanh một vòng.

Masato và Kichi hăng hái rời khỏi tòa nhà kiểu Nhật này. Kết quả là, hai người họ cho đến cuối cùng cũng không phát hiện ra.

Nếu như họ có bước vào bên trong nhà Amakusa……

Hoặc là đi dạo trong sân trong, hay là bước vào trong dinh thự, đi dọc theo hành lang, thì dù thế nào họ cũng sẽ nhìn thấy……

Cảnh tượng đó.

Và rồi, nhất định sẽ kinh ngạc tột độ.

Phần lớn khu nhà Amakusa bị bỏ hoang……

Gần một nửa khu đất rộng lớn nằm sâu bên trong……

Tựa như bị thiên thạch rơi trúng, hay như từng trải qua một vụ nổ kinh hoàng, đã biến thành một cái hố khổng lồ, hoàn toàn biến mất.

Hai người họ cho đến cuối cùng, vẫn không biết về chuyện này……

Kichi và Masato đi từ trong rừng hướng ra đường lớn, Kichi đi trước Masato nhảy chân sáo, đột nhiên quay đầu lại nhìn Masato, mỉm cười.

「Masato! Em nghĩ ra rồi, bầu trời, nhìn nè, bầu trời (SORA)!」

Cô bé chỉ tay lên đầu, nói với Masato.

Masato cười khẽ.

「RA, RA hả? Ừm~ hừm, RA~ a~ đúng rồi.」

Cậu chỉ vào con búp bê trên cái túi mình đang đeo:

「Nhìn nè, Lạc đà (RAKUDA).」

Kichi ồ lên một tiếng, cảm thấy rất thán phục. Rồi cô bé chắp hai tay lại, tiếp tục đi về phía trước. Vừa đi, vừa nghiêng đầu, cố gắng suy nghĩ.

「DA~ DA~ Khó quá đi~ Masato.」

Masato mỉm cười nhẹ nhàng. Hai người vừa đi vừa chơi trò nối từ. Hơn nữa còn là cấp độ cao hơn một chút, bắt buộc phải chỉ ra vật đó ngay tại chỗ (hình dáng hoặc hoa văn cũng được).

Vì chỉ là đi ngược lại con đường lúc đến, nên đối với hai người có thể lực tốt thì không phải là gánh nặng lớn. Chắc khoảng trước chiều tối là có thể ra khỏi rừng, về đến phố thôi. Để giải khuây, Kichi đề nghị chơi trò nối từ (mới học được gần đây). Nhìn Kichi ngày càng học được nhiều từ vựng hiện đại, ánh mắt Masato giống như một người cha đang dõi theo con gái lớn khôn vậy.

Kichi.

Gần đây, cơ thể cô bé thực sự đã có chút thay đổi. Cô bé hiện tại đang bước đi trên mặt đất với những bước chân tràn đầy sức sống giữa những tán cây có ánh nắng xuyên qua.

Cô bé đeo chiếc túi hình con thỏ, mái tóc dài được tết lại xinh xắn, trên người mặc chiếc áo phông hơi rộng và váy ngắn. Cơ thể vốn tưởng như nhỏ bé đã xuất hiện đường cong, trên gương mặt ngây thơ cũng bắt đầu toát lên khí chất dễ thương của thiếu nữ.

Nói thế này có lẽ hơi kỳ……

Nhưng mông của cô bé trông thiếu nữ hơn trước rồi.

Nhưng——

「DA, cái trống (DAIKO)…… A, không được không được! Giờ ở đây không có cái trống nào cả. Ơ~ nhảy múa (DANCE)?」

Cô bé quay lại, khua tay múa chân trái phải, nhảy cho Masato xem. Phần này thì chẳng thay đổi gì mấy.

Giống như đứa trẻ con đang chơi đùa vậy, động tác rất dễ thương.

Masato cười.

Chỉ cần ở bên Kichi thì sẽ không thấy chán.

Đối với Masato, đó là điều hạnh phúc nhất lúc này.

Cứ thế, hai người chơi được một lúc.

「Ừm~ hừm, HA hả?」

Đến lượt Masato phải nghĩ từ tiếp theo. Cậu đột nhiên mỉm cười.

「Anh nghĩ ra một từ hay rồi. Là HA đúng không? Chiếc lá (HAPPA)!」

Masato đưa tay, dùng ngón tay ngắt nhẹ một chiếc lá bên cạnh, lắc lắc. Kichi quay lại nhìn.

「Ồ~」

Cô bé há hốc mồm, hai tay chắp lại.

「PA hả? PA khó lắm đó. Masato! PA!」

「Đúng vậy ha~」

Từ bắt đầu bằng PA, Masato nhất thời cũng không nghĩ ra. Trước mắt cũng không thấy vật gì có tên bắt đầu bằng 『PA』, ngay lúc Masato đang suy nghĩ thì——

「Masato! Có rồi! Em nghĩ ra rồi!」

Không ngờ lại thế này.

Lại có chuyện như thế này.

Kichi tốc váy ngắn của mình lên một cái vèo.

「Quần chíp (PANTSU)!」

Cô bé cười toe toét hét lớn.

Đôi chân trắng nõn mang theo sức quyến rũ vi diệu, vẫn còn chút cảm giác non nớt.

Chiếc quần chíp viền ren lộ ra toàn bộ.

Masato bất giác phụt cười một tiếng.

「Nhìn nè! Masato! Quần chíp! Quần chíp!」

「A-anh biết rồi mà!」

Masato đỏ bừng mặt.

「Tóm lại là bỏ váy xuống đi đã, che cái quần chíp lại!」

Cậu khua tay rối rít. Sao chứ?

Sao lại thế này?

Cậu cuống cuồng đẩy Kichi đang muốn cho cậu xem quần chíp ra.

Cậu quay mặt đi, mặt đỏ tưng bừng.

Kichi cuối cùng cũng bỏ váy xuống.

「Masato! Quần chíp xong rồi đến lượt anh đó! Phải nối từ TSU!」

「TSU, nước bọt (TSUBA)…… Hả?」

Masato lau khóe miệng. Kichi gật đầu mạnh.

「Nước bọt…… Ừm~ hừm!」

Kichi lại quay về chế độ nối từ. Masato tỏ vẻ hơi rầu rĩ. Phải nói sao nhỉ, cậu đang suy nghĩ rất nghiêm túc rằng, tình trạng không có liêm sỉ này của Kichi, nói đúng hơn là tình trạng thiếu kiến thức giới tính, nếu không cải thiện thì sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện. Vì Kichi giống như con gái của cậu vậy.

Nhưng——

Cậu thấy rất khổ tâm.

Cái chuyện này!

Rốt cuộc phải nói thế nào!

Rốt cuộc phải diễn đạt ra sao!

「A, ưm ưm.」

Nghĩ đến chuyện lúc đó (chính là lúc dạy giáo dục giới tính cho Kichi), Masato thực sự ôm đầu khổ não. Mặt khác, Kichi thì……

「BA, BANANA, quả chuối đó nha, Masato!」

「Thật là mất mặt quá đi!」

「『A』 hả?」

「Hả? Làm sao đây. Thật tình.」

「Masato, 『A』 là đến lượt em nối đó!」

Tóm lại, cuộc đối thoại rơi vào hỗn loạn. Nhân tiện nói thêm, Kichi vừa lôi quả chuối vàng từ trong túi ra khua khoắng lung tung.

「Đầu tiên, bắt đầu giải thích từ tình huống hôn nhau nhỉ?」

「Hôn nhau?」

「Hay là nói chuyện về tình cảm thích nhau trước nhỉ?」

「*Thích? Hôn?」 (Chú thích: Thích (SUKI) và Hôn (KISU) trong tiếng Nhật phát âm ngược nhau.)

Masato ôm đầu khổ não vì vấn đề giáo dục giới tính, nhưng Kichi lại tưởng cậu vẫn đang chơi nối từ với mình. Vì thế——

「SU~」

Kichi suy nghĩ hồi lâu.

「SUZUME! Con chim sẻ!」

Cô bé đột nhiên chỉ tay về phía trước.

「Hả?」

Masato bất giác nhìn theo hướng tay Kichi chỉ.

「Hửm?」

Cậu nhíu mày thật chặt.

「Chim sẻ?」

Trên con đường phía trước——

Có một vật thể khó hiểu đang ngồi xổm trên mặt đất……

Sự tương phản rõ rệt giữa màu nâu, trắng và đen. Mỏ, cánh, tất cả trông đều giống một con chim sẻ…… Gần đây ở thành phố tuy ít thấy, nhưng đối với người Nhật, đó là loài chim thân thuộc nhất. Thứ trước mắt hội tụ đủ mọi đặc điểm của chim sẻ.

Chỉ có một điểm khác biệt.

Nó vô cùng khổng lồ.

Siêu to khổng lồ.

「……」

「……」

Kichi và Masato há hốc mồm nhìn sinh vật này, rồi im lặng nhìn nhau. Con chim sẻ chạy tới chạy lui, khua tay múa chân.

Con chim sẻ hình như đang hoảng loạn.

Masato và Kichi nhìn nhau, rồi từ từ gật đầu, tiến lại gần sinh vật đó. Càng lại gần họ càng hiểu rõ một điều——

Con chim sẻ này, quả nhiên rất quái dị.

Nó không chỉ to, mà tỷ lệ các bộ phận cơ thể còn cực kỳ kỳ quặc. Phần thân rất to, nhưng cánh lại siêu ngắn, nhìn thế nào cũng thấy không bay nổi.

Chân cũng ngắn, mỏ cũng nhỏ, nhưng mắt lại rất to.

Nếu lấy con chim sẻ thực tế ra làm biến dạng, kéo dãn cưỡng ép thành kích thước cỡ Masato thế này, chắc sẽ ra cảm giác như vậy. Rõ ràng, nó hẳn là một tồn tại kiểu như yêu quái.

Sau đó——

「Meo~!」

Masato và Kichi cuối cùng cũng biết tại sao con chim sẻ (?) lại luống cuống như vậy.

Bởi vì, trước mặt con chim sẻ có một con mèo (kích thước bình thường).

「Gào meo~!」

Con mèo đang dựng lông lên đe dọa con chim sẻ.

「Chun chun, ái chà!」

Rồi con chim sẻ lại bắt đầu chạy loạn lên.

「~~~~~~」

Nó có vẻ đang cố gắng hết sức để bay lên chạy trốn, nhưng dù có vỗ cánh thế nào, cái cơ thể khổng lồ đó cũng không thể nào nhấc bổng lên được. Xem ra nó đã sợ đến mức hồn xiêu phách lạc rồi. Ngược lại, con mèo cũng đang liều mạng kêu 「Meo! Meo!」 ầm ĩ, nhưng trông nó chỉ là vì gặp phải sinh vật kỳ lạ không rõ danh tính nên đang cố phô trương thanh thế mà thôi.

Nói đơn giản là, cả hai bên đều vì sự hiện diện của đối phương mà hoảng loạn.

「……」

Đứng đờ ra tại chỗ một lúc……

「Masato?」

Kichi ngước lên nhìn Masato, chờ đợi phán quyết của cậu.

「A, ừm.」

Masato gật đầu, rồi đi ra sau lưng con mèo.

「Được rồi, đi nào, không sao đâu.」

Cậu nhẹ nhàng định bế con mèo lên, nhưng——

「Đau quá——!」

Trong nháy mắt, con mèo cào mạnh cậu một cái. Rồi đồng thời, con mèo như mũi tên rời khỏi cây cung đã kéo căng, vút một cái chạy biến vào trong rừng. Có vẻ như ban đầu nó vì đối mặt với yêu quái chim sẻ mà sợ đến mức không cử động được, nhờ Masato định bế nó mà giúp nó giải trừ sự trói buộc.

「Ư ư.」

「Masato.」

Kichi có chút lo lắng tiến lại gần Masato.

「Anh không sao chứ?」

「A, ừ.」

Masato mắt hơi ngấn lệ, cười khổ.

「Bị cào rồi nè.」

Trên mu bàn tay Masato có vết cào rõ ràng của móng vuốt mèo, rồi rơm rớm máu. Còn con chim sẻ trơ trọi bị bỏ lại hiện trường……

「Phù~」

Làm động tác dùng cánh lau mồ hôi trên trán.

「Được cứu rồi! Cảm ơn ngài!」

Nó vỗ cánh, lộ rõ vẻ vui mừng nói lời cảm ơn.

「Oa.」

「Nó biết nói kìa……」

Cả Masato và Kichi đều ngạc nhiên đến há hốc mồm.

「Ái chà, thật là! Vừa nãy nguy hiểm quá.」

Con chim sẻ đó tuy thân hình to lớn nhưng giọng nói lại cao vút bất ngờ, nó thao thao bất tuyệt với tốc độ cực nhanh.

「Thật là một con mãnh thú đáng sợ! Khoảnh khắc chạm trán và bị nó lườm, tôi thực sự sợ không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Thật là~ tiếng gầm đó! Biểu cảm tàn khốc đó! Hàm răng và móng vuốt sắc nhọn đó!」

Masato và Kichi nhìn nhau.

Mãnh thú?

Hai người trao đổi ánh mắt để giao tiếp.

Nhìn kiểu gì đó cũng chỉ là một con mèo hoang gầy gò thôi mà.

Hơn nữa nếu xét về tỷ lệ thì kiểu gì đối phương mới là bên sợ hãi chứ. Nếu gặp con chim sẻ to xác kỳ quặc này trong rừng, Masato chắc chắn cũng sẽ giật mình.

Nhưng, phần này chắc là sự khác biệt về chủ quan rồi. Con chim sẻ sau khi kể lể xong về mối đe dọa của con mèo đối với nó——

「Chun chun chun chun.」

Nó có vẻ như đang cười, vai rung lên.

「Tuy nhiên, vì hành động đầy dũng cảm của ngài đã cứu mạng tôi, nếu không phiền, xin hãy cho tôi được đền đáp ngài!」

「Hả? Không cần đâu mà.」

Masato nghiêm túc từ chối, cậu mỉm cười.

「Không cần đền đáp gì đâu, phải nói sao nhỉ…… xét về kết quả thì mọi chuyện cũng chỉ là tình cờ thôi.」

Kết quả——

「Cái gì!」

Con chim sẻ lộ vẻ ngạc nhiên một cách thái quá. Nó đúng là một con chim sẻ dễ bị kích động nhỉ.

「Sao lại cảm động thế này chứ? Thời nay mà vẫn còn một thanh niên tốt như vậy sao! Quá đỉnh! Tuyệt vời quá~!」

「Ơ.」

Masato tỏ ra hơi ngại ngùng.

「Thật mà, không cần đền đáp gì đâu.」

Kichi mở to mắt. Con chim sẻ chạy lạch bạch lạch bạch theo kiểu bay của chim sẻ lại gần Masato, rồi dùng đôi cánh ngắn ngủn ấn vào tay Masato.

「Không, thực sự xin nhờ ngài. Xin hãy nhất định ghé qua quán của chúng tôi, để tôi băng bó vết thương cho ngài coi như tạ lễ! Nếu không thì tôi sẽ bị Bà chủ mắng chết.」

「Bà chủ?」

「Vâng, chúng tôi có kinh doanh một nhà trọ ở gần đây!」

Hửm?

Masato nhíu mày.

Cậu nhớ lại hồi nhỏ hình như từng nghe câu chuyện như thế này.

(Nhà trọ của chim sẻ…… nói vậy là, 『Chim sẻ bị cắt lưỡi』 sao?)

Nếu nhớ không nhầm, thì là câu chuyện ông lão trung thực cứu một con chim sẻ, rồi nhận được chiếc rương mây đúng không nhỉ?

Hình như là vậy đấy.

「Đi nào! Đi nào!」

Con chim sẻ vui vẻ chạy ra sau lưng Masato, dùng cánh cố sức đẩy cậu.

「A, không! Đ-đợi đã!」

Masato hơi hoảng hốt.

「Yên tâm đi ạ, cách đây không xa đâu!」

Con chim sẻ phấn khích nhảy nhót. Hơn nữa không hiểu sao, cả Kichi cũng vừa nhảy vừa nói:

「Masato, em muốn đi, em muốn đến nhà trọ chim sẻ!」

Cuối cùng, Masato đành phải đầu hàng.

「Ư ư, hết cách rồi…… Thật sự là không cần đền đáp gì đâu mà.」

Sau đó, cả nhóm đi vào một con đường rẽ.

Thực tế, đi chưa đến ba mươi phút. Đi xuống con dốc mọc đầy trúc núi, rồi đi trên con đường mòn thú rừng hay qua lại ven sông, sau khi băng qua một cái cổng tự nhiên tạo bởi các cành cây lớn vươn ra từ hai bên, Masato và mọi người bước vào một bụi cỏ. Rồi, xuyên qua bụi cỏ, xung quanh bắt đầu xuất hiện thứ gì đó giống như sương trắng.

Masato và Kichi đều hiểu rõ. Thoạt nhìn thì tưởng như sương mù, nhưng thực chất đó là linh khí được thu hẹp lại một cách hiền hòa. Ngăn cách không gian bình thường và dị giới, hay còn gọi là vật liệu đệm.

Tức là, nơi đây có thể nói là một vùng đất khác đã được bảo vệ bởi một kết giới nào đó.

Tuy nhiên, lại không có cảm giác tà ác.

Nói đúng hơn thì phải là nơi thanh tịnh ngát hương, khiến tâm hồn con người ngày càng trầm lắng xuống.

「Haha, hít thở thấy dễ chịu thật đấy.」

Masato cười.

「Da dẻ sẽ mịn màng lắm đây~」

Kichi dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ má mình. Sau đó——

「Tèn ten ten tèn! Tới rồi, đây chính là 『Ma Tước Trang』!」

Con chim sẻ kêu lên, rồi xoay người lại trước mặt Masato và Kichi.

Trước mắt quả thực có một tòa kiến trúc.

Thế nhưng——

Không chỉ Masato……

Cả Kichi nữa……

「……」

「……」

Cả hai người đều há hốc mồm, như thể không khép lại được. Nhắc đến nhà trọ của chim sẻ, cả hai đều tưởng tượng đó phải là một kiến trúc giản dị hơn, nhỏ nhắn, tựa như một am chùa lặng lẽ dựng trong rừng trúc, một tòa nhà không mấy nổi bật.

「……Cái gì thế này?」

Masato hỏi bằng giọng khàn khàn, con chim sẻ thì tỏ vẻ rất đắc ý.

「Tôi đã nói rồi mà, là nhà trọ của chim sẻ! 『Girl's Bar · Ma Tước Trang』!」

Sừng sững trước mắt là một tòa kiến trúc vàng son lộng lẫy.

Chun chun chun chun.

Đột nhiên, từ phía sau vang lên một tiếng động.

Bùm, tiếp theo là một tiếng trầm đục. Masato vội vàng quay lại, chỗ con chim sẻ vừa đứng khói mù bao phủ, rồi từ trong làn khói……

「Hehehe.」

Cùng với giọng nói, một bóng người nhỏ nhắn xuất hiện.

「Tôi trở lại nguyên hình rồi. Nào, chúng ta vào thôi!」

「!」

Masato ngạc nhiên đến không nói nên lời. Người xuất hiện trước mắt không phải là con chim sẻ khổng lồ lùn tịt kỳ quặc lúc nãy, mà là một thiếu nữ xinh đẹp da trắng như tuyết, mặc y phục mỏng manh.

Đôi mắt cô bé tuy hơi xếch xuống nhưng trông rất dễ thương. Cơ thể mảnh mai cùng chân tay thon thả khiến người ta nhìn vào là muốn che chở. Với biểu cảm có chút tinh nghịch, cùng cách ăn mặc đầy khiêu khích, toát lên một vẻ quyến rũ kỳ lạ, quan trọng là, bộ đồ cô bé đang mặc thực sự rất táo bạo.

Giống như phong cách trang phục của phụ nữ Trung Đông hay vu nữ Nhật Bản gì đó, trang phục chủ yếu sử dụng vải voan, tạo ấn tượng rực rỡ; tuy nhiên, tay chân đều để trần, phần ngực và eo cũng có nhiều chỗ lộ ra ngoài lớp vải.

Phải nói sao nhỉ.

Gợi cảm quá mức……

「Sao thế ạ? Nhanh lên nào!」

Con chim sẻ không biết là có biết hay không, cô bé cười tít mắt khoác tay Masato, đi vào trong quán.

Masato vẫn chưa nắm bắt được tình hình.

「Hả? Ơ?」

Cứ thế bị lôi vào trong tòa nhà này.

Tức là 『Girl's Bar · Ma Tước Trang』.

Kichi bị bỏ lại tại chỗ thì——

「!」

Lộ vẻ kinh ngạc.

「~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!」

Sau đó mới vội vàng hoảng hốt chạy theo sau Masato và con chim sẻ vào trong quán.

「Ra là vậy sao?」

Người tự xưng là Bà chủ của 『Girl's Bar · Ma Tước Trang』 · một cụ bà hiền hậu gật đầu nói:

「Ái chà chà, Hinata thực sự đã được cậu giúp đỡ nhiều rồi.」

Bà chủ đặt tay lên đầu gối, cúi đầu thật sâu.

Thấy bà như vậy, Masato tỏ ra luống cuống.

「A, không! Đừng làm vậy! Tôi có làm gì đâu!」

Tay Masato cứ xua liên tục lên trên, như muốn thuyết phục Bà chủ ngẩng đầu lên. Mặt khác, Kichi thì đang há hốc mồm nhìn quanh.

「Masato, ghê thật đấy~ trong nhà này cái gì cũng lấp lánh hết trơn……」

Đúng như cô bé nói, nội thất trong 『Ma Tước Trang』 cực kỳ xa hoa. Trần nhà cao và rộng, cột và tường được chạm khắc bằng vàng, đâu đâu cũng có những chiếc ghế sofa dài hình chữ U êm ái. Trên những chiếc bàn dài bằng gỗ tử đàn đặt những vật trang trí đính đá quý lấp lánh, trên trần treo đèn chùm pha lê chói mắt, tổng thể đều rực rỡ, đâu đâu cũng tỏa ra ánh sáng.

(『Nhà trọ của chim sẻ』 hả……)

Masato thầm nghĩ.

Theo như miêu tả trong truyện cổ tích, lẽ ra phải mang cảm giác mộc mạc hơn chứ……

「Sao lại nói vậy chứ~!」

Thiếu nữ chim sẻ tên Hinata, người có đôi mắt xếch xuống đó cứ đứng mãi bên cạnh Masato. Không biết là cố ý hay vốn dĩ đã vô tư lự.

「Em suýt chút nữa là bị ăn thịt rồi đó! Đúng không nè~!」

Cô bé nắm lấy tay Masato, dùng bộ ngực khá đầy đặn của mình ép vào.

「Masato-san~」

Chẳng biết từ lúc nào, cô bé có vẻ đã nhớ tên Masato.

「A, không, cái đó……」

Masato tỏ ra lúng túng, có chút hoảng loạn. Kichi phồng má vẻ không vui.

「Hứ!」

Cơ thể nhỏ bé chen ngang vào giữa thiếu nữ chim sẻ và Masato.

「Hehehehe.」

Bà chủ hiền hậu như ông Bụt cười.

「Vậy thì, hôm nay hãy để chúng tôi tiếp đãi cậu thật chu đáo, coi như là tạ lễ việc cậu đã cứu Hinata. Mọi người ra đây nào.」

Bà chủ vỗ tay hai cái.

「Tới~ đây!」

「Xin chào!」

「Hoan nghênh hoan nghênh~! Ái chà, dễ thương quá.」

Từ bốn phương tám hướng trong phòng, sáu, bảy thiếu nữ xinh đẹp với trang phục giống Hinata, mỗi người một vẻ tiến lại gần Masato.

「Nào, nào, lối này lối này!」

「Ghét~ ghê, Masato-san là khách của bé Hina mà!」

「Được rồi, để em rót 『Dũ Tửu』 cho anh nhé.」

Mọi người lôi kéo Masato ngồi xuống một chiếc ghế sofa, rồi vây quanh chen chúc lấy cậu.

「!」

Kichi thì sao.

Trước sự việc đột ngột này, cô bé ngạc nhiên đến không nói nên lời, đứng đờ ra tại chỗ.

「Hehe. Cậu ít khi đến những quán kiểu này nhỉ?」

Một chị gái gợi cảm mắt phượng rót một chất lỏng kỳ lạ vào ly của Masato. Mặc dù là chất lỏng sủi bọt màu hổ phách, nhưng tuyệt đối không phải là 『Bia』, mà là 『Dũ Tửu』. Cái gì đây? Masato thầm nghĩ, quyết định khoan hãy uống.

Quan trọng là……

「Ư, ừm…… A, hân hạnh.」

Chàng thiếu niên chưa trải sự đời chào hỏi, đặt ly xuống cạnh đầu gối, mắt nhìn lảng sang bên. Chị gái này mặc một bộ đồ hở ngực táo bạo, khi cúi người rót rượu cho cậu, khe ngực lộ ra khá nhiều. Ừm, vừa trắng vừa to.

Ấn tượng thoạt nhìn, giống như tào phớ hạnh nhân vậy.

Nếu chạm vào, chắc cảm giác sẽ như kẹo bông gòn.

Theo cậu biết, Ninomiya Ryoko đã thuộc hàng ngực khủng đáng nể, nhưng ngực của chị gái này lại tỏa ra ma lực, mang một sức quyến rũ trưởng thành vượt xa Ninomiya Ryoko.

Còn nhìn sang phía bên kia——

「Ồ, vậy sao? Vậy thì, sau này nhớ ủng hộ bọn em nhiều nha!」

Một cô gái tóc ngắn nở nụ cười mê hoặc nói, đặt bàn tay trắng nõn của mình lên mu bàn tay Masato.

Theo Masato thấy, đối phương khoảng mười sáu, mười bảy tuổi. Đôi mắt to tròn và đôi bông tai trên tai để lại ấn tượng sâu sắc. Hơn nữa chân cô ấy cũng rất đẹp, đôi chân thon dài không chút ngại ngùng phô ra bên ngoài lớp vải ngắn cũn. Ánh mắt Masato lảng sang bên cạnh, đôi chân đẹp đó lại lọt vào tầm mắt cậu, khiến cậu căng thẳng chồm người tới trước.

Kết quả——

「Nè nè, Masato-san~」

Một giọng nói có chút ngọng nghịu vang lên từ chính diện. Đó là một cô gái tóc hạt dẻ uốn sóng, ánh mắt mơ màng.

「Em có việc muốn nhờ anh, được không ạ?」

「Hả? A, gì cơ?」

Masato trả lời lắp bắp. Kết quả cô gái đó vòng qua bàn ngay lập tức, chen ngang một cách thô bạo vào giữa Masato và cô gái tóc ngắn.

「Ừm.」

Cô nhắm mắt lại, ghé sát người vào.

「A! Không được! Aoba! Đừng có dính lấy Masato-san chứ!」

Hinata thấy cảnh này, liền lên tiếng phản đối. Nhưng, cô gái tóc hạt dẻ uốn sóng lại phớt lờ sự phản đối đó.

「Ừm~」

Trán cô cọ vào ngực Masato.

Rồi, lẩm bẩm nói:

「Quả nhiên không sai!」

Cô có vẻ rất vui.

「Người này, có mùi giống hệt Shouran-san nè!」

「Hơ, hả?」

Masato cứng đờ người tại chỗ. Cơ thể ngọt ngào mềm mại kia ép sát vào, đặc biệt là bộ ngực.

Thật tình.

Cảm giác này kinh khủng quá.

Kết quả——

「Hả?」

「Thật sao?」

Chị gái gợi cảm và cô gái tóc ngắn, tiếp theo là Hinata và các cô gái khác, cũng bắt đầu xôn xao.

「Đ-đợi đã, cho em ngửi với nào!」

「Ghét ghê~ Shouran-san, lâu lắm không gặp!」

Mọi người ùa tới, ôm lấy Masato bắt đầu làm nũng.

「Oa! Oa! Oa~!」

Rơi vào tình trạng bị một bầy thiếu nữ nhan sắc xuất chúng lao tới bao vây (mặc dù đã từng bị Kichi và Toto kẹp một lần, nhưng độ trưởng thành thì khác hẳn), Masato thì……

「A! C-cái, cái, cái……」

Cậu nói những lời không thành câu định chống cự, nhưng vẫn không thắng nổi bản năng đàn ông, đành bỏ cuộc.

「A, ừ, cái này!」

Dù vẫn khua tay múa chân giãy giụa, nhưng sắc mặt Masato đã dần dịu lại.

「!」

Tuy nhiên, qua khe hở giữa các cô gái, Masato nhìn thấy cảnh tượng khiến lục phủ ngũ tạng cậu đóng băng ngay tức khắc.

Kichi thì……

「~~~~~~~~」

Lẩm bẩm khe khẽ cúi đầu xuống.

Tóc của cô bé……

Đang bắt đầu chuyển sang màu đen!

(Ái chà a a a a a a a a a a a a!)

Trong lòng Masato thét lên thảm thiết. Cậu dù cố sống cố chết muốn thoát khỏi giữa các cô gái, nhưng những thiếu nữ mặc đồ mỏng manh……

「Á~ a! Thật nè! Là Shouran-san! Hoài niệm quá đi~~~!」

「Linh khí này cũng giống hệt nè! Ghét ghê, làm em nhớ lại lúc bị Shouran-san sờ soạng quá.」

Các cô gái miệng nói những lời Masato không hiểu, nhất quyết không chịu buông cậu ra. Dưới cái nhìn của Masato, tóc Kichi ngày càng đen hơn, xung quanh cơ thể nhỏ bé của cô xuất hiện nhiều dải băng đen vỡ vụn…… Khóe miệng cô hiện lên nụ cười hình lưỡi liềm.

「Đ-đợi chút! Kichi!」

Ngay khi Masato định gọi như vậy—— Bà chủ, người nãy giờ vẫn đứng từ xa mỉm cười nhìn tình cảnh của nhóm Masato, nhanh chóng tiến lại gần Kichi, rồi thì thầm gì đó vào tai cô bé.

Cứ như vậy……

「!」

Trên gương mặt Kichi đột nhiên xuất hiện nụ cười.

Dải băng đen nhanh chóng tan biến, tóc cô bé cũng trong nháy mắt trở lại màu nguyên bản. Kichi quay người nhìn Masato.

「Masato!」

Cô bé chụm tay lên miệng làm loa hét lớn.

「Em đi một chút nha!」

Rồi……

「Nào, mời lối này.」

Bà chủ đưa tay ra hiệu dẫn đường phía trước, Kichi vui vẻ nhảy chân sáo, đi theo sau Bà chủ rời khỏi phòng. Masato vội vàng lên tiếng:

「Hả? K-Kichi?」

Tuy nhiên……

「……」

Bà chủ cúi chào cậu một cái, trông có vẻ mang chút ý vị tinh quái. Tóm lại, Masato lại ngồi xuống chiếc ghế sofa ban đầu. 『Ái chà, dù sao tôi cũng không làm gì xấu đâu』 —— Ánh mắt Bà chủ nói lên ý nghĩa như vậy, không hiểu sao, Masato cảm thấy có thể tin tưởng bà ấy.

Hơn nữa……

「Ghét~ ghê, mùi thơm quá đi!」

「Này này này! Phải đổi chỗ rồi chứ nhỉ~」

Mấy cô gái này cứ bám chặt lấy cậu, cậu hoàn toàn không đứng dậy nổi.

Nói thật thì, cái người tên Shouran-san đó……

Rốt cuộc là ai vậy?

「A~? Shouran-san là Shouran-san đó.」

Được Masato hỏi vậy, một cô gái trả lời.

「Ừm~」

Cô gái trông giống chị đại gợi cảm nhất nói:

「Là một khách quen thường xuyên ghé quán cách đây không lâu. Chắc là hòa thượng nhỉ? Tuy có hơi dê xồm một chút, nhưng tính cách dịu dàng, khiến người ta không ghét nổi, nên ai cũng mến mộ ông ấy lắm.」

Cô ấy trả lời như vậy. Tiếp theo, ngược lại Masato hốt hoảng ghé mặt sát vào cô ấy, cô nhìn chằm chằm vào mắt Masato, hỏi:

「Anh, thực sự không biết Shouran-san sao?」

「Ờ, thực sự không biết.」

Masato trả lời ấp úng.

「Nhưng mà, hai người có mùi giống hệt nhau luôn.」

Cô gái tóc ngắn nói. Hinata cũng tiếp lời:

「Em chưa gặp Shouran-san bao giờ. Vì ông ấy đã hai mươi năm không tới rồi! Em vào quán này sau lúc đó mà.」

Masato giật mình.

「Hả? Hai mươi năm?」

Cậu hoảng hốt nhìn các cô gái này.

「Ái chà, ghét ghê.」

Phản ứng của các cô gái mỗi người một kiểu.

「Thật là~ không được hỏi tuổi con gái đâu đó.」

Có người quay đi chỗ khác, có người cười ngượng ngùng, cũng có người vỗ vai nhau. A a, phải rồi.

Masato lại hiểu ra lần nữa.

Những cô gái này, quả nhiên không phải là con gái bình thường.

「Ờ, tôi hỏi chuyện này được không? Mọi người cũng giống như Hinata-san, thực ra là chim sẻ sao?」

Kết quả, các cô gái tạo đủ mọi tư thế.

「「「「「Chun!」」」」」

Đồng thanh trả lời. Tóm lại, chắc là ý 『Khẳng định』 rồi. Masato kinh ngạc đảo mắt.

「Ờ, thế, Bà chủ cũng vậy à?」

「Đúng vậy.」

Hinata đại diện mọi người trả lời.

「Bà chủ ấy mà, chân tướng tên là 『Thiên Niên Tước』 đấy.」

「Thiên Niên Tước?」

「Đúng thế, vì bà ấy đã sống một ngàn năm rồi.」

「Phụt!」

Masato trợn tròn mắt.

「M-Một ngàn năm?」

「Đúng~ vậy. Bà ấy là đại trưởng lão của giới chim sẻ. Anh biết câu chuyện cổ tích 『Nhà trọ của chim sẻ』 chứ?」

「Ừ, ừ.」

「Người kinh doanh nhà trọ đó, chính là Bà chủ của chúng em đấy!」

Hinata tỏ vẻ rất đắc ý.

「Bọn em phần lớn là nhờ sự chăm sóc của Bà chủ mà làm việc ở đây~」

Một cô gái trong số đó bổ sung giải thích.

「Vậy sao~」

Masato tuy cảm thấy thán phục, nhưng đồng thời cũng……

(Rồi giờ thành Girl's Bar…… Trong một ngàn năm qua, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?)

Cậu vừa toát mồ hôi lạnh vừa nghĩ.

「Phải rồi.」

Masato nghĩ ra một câu hỏi khác, bèn hỏi:

「Hôm nay không có khách nào tới à? Trông có vẻ không còn ai khác nữa.」

Kết quả——

「Cái này ấy mà~ tuần này đang sửa sang lại nội thất, nên không tiếp khách ạ.」

Các cô gái trả lời như vậy.

「Masato-san may mắn thật đấy~」

「Thế nên, hôm nay là bao trọn gói đó!」

Masato cười gượng gạo.

「C-Cứ thấy ngại ngại sao ấy. Thế, bình thường khách đông lắm hả?」

Cậu hỏi vậy.

「Vâng, đúng thế~ ở đây lúc nào cũng kín chỗ hết. Có lúc còn phải từ chối khách đến nữa cơ.」

Hinata giải thích.

「Ra là vậy.」

Masato gật đầu.

Xem ra, đây có vẻ là một quán rất nổi tiếng.

「Thế thì……」

Cậu lại mở miệng hỏi một chuyện rất muốn biết khác.

「……Thường là những người như thế nào sẽ tới? Ờ, là con người à?」

Kết quả, các cô gái nhìn nhau.

「Cái này thì~」

「Ừm~ cơ bản đều là Thần tiên hoặc Yêu quái các kiểu thôi. Về nguyên tắc, gần như không thể có con người nào vào được đây.」

「Vậy sao……」

「Nên là, Shouran-san và Masato-san rất~ đặc biệt đấy.」

Một cô gái cười nói.

「……Phải rồi phải rồi.」

Cô gái kiểu chị đại gợi cảm hỏi:

「Masato-san, anh thực sự không biết Shouran-san sao?」

「……」

Masato trầm ngâm một lúc, lắc đầu.

「Ừm, xin lỗi. Tôi thực sự không biết người tên là Shouran đó.」

Masato nhớ lại tất cả họ hàng và bạn bè mình quen biết, nhưng mãi chẳng nhớ ra có ai tên là Shouran. Chị đại gợi cảm nở nụ cười.

「Vậy sao? Thế, chỉ đơn thuần là giống thôi nhỉ……」

Cô nói nửa chừng, nở nụ cười tinh quái nhìn Masato.

「Cái đó ấy mà, muốn đến quán của tụi em, có một điều kiện đó, đó là——」

Các cô gái khác cũng hùa theo cười hehehe.

「Phải là người mà tụi em không ghét mới được.」

Ngay lúc đó……

Đầu tiên là Hinata đứng dậy. Cô đặt tay lên ngực, hào phóng bắt đầu hát.

「Đầu tiên là từ chối! Những vị khách uống say bét nhè. Ái chà, ghét ghê, không được nôn ở đó đâu nha. Đó không phải là nhà vệ sinh đâu~ Khách ơi là khách, đừng làm chuyện mất mặt chứ.」

Tiếp theo cô gái tóc ngắn cũng đứng dậy.

「Tiếp theo là từ chối! Quấy rối tình dục, đùa nghịch, động chạm tay chân đáng ghét. Tụi em là con gái, có người sờ được và có người không sờ được đâu nha~ Khách ơi là khách, nước miếng sắp chảy ra rồi kìa!」

Phối hợp với cú đá chân nhẹ nhàng, rồi xoay một vòng.

Tiếp nữa……

「Hehehehehehehehe~」

Cô gái được Hinata gọi là Aoba, ánh mắt có chút mơ màng, đặt tay lên eo, lắc hông đầy nhịp điệu đứng dậy.

「Tụi em là Chim sẻ Girl! Muốn tiếp đón khách một cách vui vẻ, vui vẻ. Chỉ tiếp đón những soái ca hoàn hảo mà tụi em công nhận từ tận đáy lòng~」

Rồi, các cô gái khác cũng đồng loạt đứng dậy.

「Bởi vì, tụi em là Chim sẻ Girl! Nên muốn cùng những vị khách tuyệt vời, tuyệt vời trải qua khoảng thời gian vui vẻ~」

Mọi người bước chân đều tăm tắp nhảy múa.

「Đây chính là Ma Tước Trang! Chim sẻ Girl trong Ma Tước Trang, làm việc theo nguyên tắc của con gái. Hào hứng vui chơi náo nhiệt, hào hứng vui chơi náo nhiệt. Tụi em muốn cùng anh trải qua khoảng thời gian vui vẻ~ Xin mời, hoan nghênh quý khách.」

Mọi người đồng thanh hát vang.

「Soái ca hoàn hảo!」

Mọi người vây quanh Masato, cùng lúc tạo dáng kết thúc.

「——」

Masato hơi ngẩn người, rồi……

「Ồ, ồ.」

Phần cơ thể cứng đờ cuối cùng cũng có cảm giác tan chảy ra.

「Ồ ồ~~~~~~~~~~~~~~!」

Cậu tỏ ý thán phục từ tận đáy lòng, vỗ tay không ngớt. Các cô gái cũng nở nụ cười rạng rỡ, nụ cười đó tràn đầy thanh xuân, mang một cảm giác rực rỡ.

Masato bất giác cười và nghĩ——

『Con gái tuyệt thật đấy.』

Tuy nhiên, cậu chẳng có ý đồ gì đặc biệt cả. Nhắc mới nhớ, ở cùng với nhiều con gái thế này, có lẽ đây là lần đầu tiên không chừng. Trước khi Kichi xuất hiện, cậu vốn dĩ chẳng giao du gì mấy với con gái, giờ thì đã làm bạn với những cô gái cùng tuổi như Ninomiya Ryoko, Sano Natsumi hay Amakusa Sayo. Tuy nhiên người khác giới mà cậu có thể nói chuyện trước đây, chỉ có mỗi một cô bạn thanh mai trúc mã tính cách vặn vẹo cực độ thôi……

Masato vừa nghĩ đến cô ta, bất giác thấy hơi đau dạ dày.

Lúc này……

「Nên là.」

Chị đại gợi cảm hỏi:

「Chắc anh đã biết rồi nhỉ? Điều kiện để có thể vào được đây.」

「Ừ, ừm.」

「Anh chậm tiêu thật đấy.」

Hinata chen vào. Cô bật cười.

「Tức là, mọi người đang nói Masato-san là một người rất tuyệt vời đấy ạ.」

「Hả?」

Masato há hốc mồm.

「Hả a a a a a a a a a a a a a~~~~~~~~~~~~~?」

Cậu phát ra tiếng kêu kỳ quặc, ngay sau đó——

「Không không không không không không không không!」

Cậu xua tay liên tục.

「Không có chuyện đó đâu, người như tôi làm gì có tuyệt vời chứ! Chỉ là tình cờ, chỉ là tình cờ thôi.」

「Hehe.」

「Hihi.」

Các cô gái cười đầy ẩn ý. Như thể đang trêu chọc cậu vậy.

「Masato-san, chắc chắn hay làm con gái khóc lắm nhỉ.」

「Đúng thế, người đẹp trai thế này mà.」

「A a, thật đáng thương, cô gái đó chắc chắn lúc nào cũng ghen tuông thôi, vì tình địch thực sự quá nhiều. Sẽ luôn lo lắng không biết Masato-san bị ai cướp mất đây.」

「Masato-san, muốn đến được đây, nếu không phải là con trai đẳng cấp rất cao thì không được vào đâu nha! Ở đây không phải là Girl's Bar bình thường đâu!」

「Hehe, rốt cuộc là ai nhỉ? Cô gái hạnh phúc đáng yêu nắm giữ trái tim Masato-san ấy.」

Masato cố nặn ra một câu từ cổ họng khô khốc:

「Ưm ưm! A! Oa!」

Đ-đừng có trêu tôi nữa mà~

Cậu định nói như vậy, nhưng lại nói không rõ lời. Khụ khụ khụ, cậu hắng giọng. Các thiếu nữ lại cùng nhau cười lớn vui vẻ.

Họ nhìn bộ dạng non nớt này của Masato, thấy dễ thương và không kìm được muốn bắt nạt cậu.

「Hehe, bọn mình có quá đáng quá không nhỉ?」

Chị đại gợi cảm nói.

「Được rồi, Masato-san, nếm thử 『Dũ Tửu』 đi.」

Có một cái ly chứa chất lỏng trông như bia được đưa đến trước mặt cậu. Masato nhận lấy, nhưng lại do dự không biết có nên uống hay không.

Kết quả, cô gái tóc ngắn nói:

「Yên tâm đi, cái này không có cồn đâu.」

Aoba cũng cười.

「Hehehe, ngon lắm đó ạ, anh uống thử đi.」

Masato hơi do dự.

「……」

Nhưng vẫn quyết tâm, nhắm mắt lại.

「Ực.」

Uống cạn một hơi.

「Ồ~!」

Các cô gái vỗ tay tán thưởng, ngay sau đó trong khoảnh khắc……

「!」

Masato kinh ngạc mở to mắt. Các cô gái đều cười hehehe.

「Ơ? Lạ quá?」

Masato bất giác nhìn chân tay mình. Chân tay cậu tỏa ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, linh khí tràn ngập cơ thể cậu.

「C-Cái này là?」

「Ghê chưa? Đây là linh tửu đó. 『Dũ Tửu』 đặc chế của Ma Tước Trang chúng em.」

「A~」

Masato thốt lên đầy thán phục.

Ra là vậy——

『Dũ Tửu』. Theo mặt chữ, tức là linh lực "Heal" (chữa lành) sao. Mặc dù cậu có nghe nói về sự tồn tại của linh tửu, nhưng hôm nay mới là lần đầu tiên nhìn thấy và uống thử.

「Thấy sao ạ?」

Các cô gái xúm lại gần.

「Ngon không?」

Masato vui vẻ trả lời:

「Siêu ngon luôn, cảm ơn nhé!」

Các cô gái nở nụ cười rạng rỡ.

Mọi người cười hehehe, có vài người còn áp sát vào người Masato.

「Masato-san, cảm giác anh giống khỉ thật đấy (trong trường hợp này, e là ý chỉ lượng chứa linh lực của cậu rất nhiều), uống nhiều vào nha.」

Hehe, các cô gái cười rất vui vẻ, lại rót thêm 『Dũ Tửu』 vào ly của cậu. Masato vừa cảm thấy ngại ngùng, vừa cảm ơn thì……

「Masato~!」

Một bóng người nhỏ nhắn từ phía bên kia chạy tới, ôm chầm lấy Masato.

「K-Kichi!」

Masato ngạc nhiên gọi tên cô bé và đỡ lấy cô, sau đó mở miệng hỏi:

「E-Em sao thế? Sao lại ăn mặc thế này?」

Kichi đang mặc một bộ đồ mỏng manh như thiên y, trang điểm giống hệt các cô gái khác. Tóc cũng được búi lên.

Cô bé có vẻ rất vui.

「Cái lão kia làm cho em đó!」

Kichi chỉ tay về phía Bà chủ đang chậm rãi đi phía sau.

「A, ơ? V-vậy sao? Thật ngại quá.」

Masato vẻ mặt hoảng hốt, cúi đầu chào Bà chủ.

「Không không không, có gì đâu, hehehehe.」

Bà chủ cười tao nhã.

「Nào, tiểu thư cũng đã thay đồ xong rồi.」

Bà nhìn về phía các cô gái.

「Mọi người mở tiệc thôi nhỉ?」

「Vâng ạ~!」

Các cô gái đồng thanh nói với vẻ yểu điệu đáng yêu.

Sau đó, bữa tiệc bắt đầu ngay lập tức. Kichi cũng giống như các cô gái khác, mặc bộ đồ sành điệu (có vẻ cô bé nghĩ vậy), hơn nữa còn được hầu hạ bên cạnh Masato, cô bé trở nên siêu vui vẻ.

Dựa vào người Masato, Kichi trông vui hơn bất kỳ ai.

Masato cũng tận hưởng điều đó.

「Nào nào, Masato-san, mau uống đi mau uống đi~」

Dưới sự thúc giục của các cô gái, cậu đã không còn ngại ngùng nữa.

「Ái chà~ lần này phải uống ly của em nha!」

Nhưng cậu cũng không có ý đồ đen tối gì đặc biệt, chỉ đơn thuần là uống cùng các cô gái.

「Cảm ơn!」

Đôi khi nói lời cảm ơn.

「A, vậy, để tôi rót cho cô.」

Đôi khi cậu gãi đầu, rồi rót rượu cho các cô gái. Cảm giác giống như đang chơi cùng đám bạn Kirishima Touji hay Sano Natsumi vậy. Nếu cứ tiếp tục từ chối, ngược lại sẽ làm cho bầu không khí trở nên khó coi, vì thế cậu nghĩ dứt khoát cứ vui vẻ chơi một chút, chơi cho thỏa thích. Các cô gái không biết có hiểu suy nghĩ của cậu không, đã không còn giữ thái độ tiếp khách với cậu nữa, hoàn toàn giống như cảm giác một đám bạn đang tụ tập uống rượu tiệc tùng. Bà chủ cũng đứng ở một nơi hơi xa, mỉm cười nhìn họ.

Ngoài ra, dưới sự chỉ đạo của Bà chủ, ngoài đặc sản 『Dũ Tửu』 của 『Ma Tước Trang』, các sơn hào hải vị khác cũng liên tiếp được dọn lên bàn.

「Masato~ cái này ngon quá nè! Ngon lắm đó!」

「Ừm…… món nào cũng là thứ chưa ăn bao giờ nhỉ, ngon thật!」

Món nào cũng siêu ngon.

Masato và Kichi ăn ngấu nghiến những món như 『Tôm xào nấm linh chi』, 『Bò hầm cà độc dược kem tươi』, ăn đến mức bụng no căng mới thôi. Tất cả những món ăn này cũng giống như linh tửu 『Dũ Tửu』, càng ăn toàn thân càng tràn trề sức mạnh. Các cô gái cũng giống Masato, vừa uống 『Dũ Tửu』, vừa ăn thức ăn. Dần dần——

「Phù, nóng quá.」

Có người nói vậy.

「Cảm giác dễ chịu ghê~」

Cũng có người dùng tay vỗ vỗ mặt quạt gió, thậm chí loạng choạng. Vì trong cơ thể xuất hiện linh lực quá mức, nên trở nên hơi giống trạng thái say rượu.

Mọi người rõ ràng chỉ mặc một lớp áo mỏng, vậy mà còn kéo vải áo ra, vắt chân, thở hắt ra, nằm dài uể oải, mặt ngày càng đỏ, trông thực sự vô cùng gợi cảm.

Ngay cả Kichi cũng vậy.

「Masato~」

Cô bé mặt đỏ bừng dựa lưng vào Masato, trông rất dễ thương và yếu đuối. Tuy nhiên, Masato nhìn thấy những cảnh này lại chẳng hề dao động.

「Phù a~」

Vì cậu đã say đến mức không biết gì rồi.

Nghĩ kỹ thì cũng là chuyện đương nhiên. Nhiều cô gái giúp cậu rót rượu như vậy, cậu cũng đều rất lịch sự uống cạn từng ly.

Dù cậu có lượng linh lực cơ bản nhiều đến đâu, không bị cung cấp quá mức mới là lạ. Hơn nữa……

「Nè, nè, Masato-san.」

Không hiểu sao, các cô gái liên tiếp tìm cậu nói chuyện, nên chỉ riêng việc ứng phó với mọi người thôi cậu đã bận tối mắt tối mũi rồi.

Đặc biệt là……

「Anh và cái cô Ninomiya đó, quen nhau từ bao giờ vậy?」

Những câu hỏi như vậy, hoặc là……

「Masato-san thấy Amakusa-san là người như thế nào?」

Họ đặc biệt thích hỏi những vấn đề riêng tư liên quan đến con gái.

Và sau khi hỏi xong……

『Này, cậu thấy sao?』

『Cái này ấy mà, chính là, chắc chắn là nghiêm túc rồi. Tớ thấy Ninomiya-san đáng sợ thật đấy. Bởi vì, cô ấy thế mà lại không nói một lời để Masato-san đến chỗ tình địch…… Nếu không phải rất tự tin thì tuyệt đối không thể làm như vậy đâu, nếu không phải thế thì……』

Các cô gái thì thầm to nhỏ những chuyện thầm kín của con gái ở nơi Masato không nghe thấy. Masato gần như say đến bất tỉnh nhân sự.

「?」

Cô bé vừa tự uống, vừa nghiêng đầu khó hiểu. Rồi các cô gái lại đặt câu hỏi:

「Toto là người như thế nào?」

Còn nữa……

「Thanh mai trúc mã? Hả? Rốt cuộc là người như thế nào vậy?」

Trong đó cũng có——

「Anh đối với người giám hộ Samon Tokijirou, có tình cảm gì đặc biệt không?」

Ngay cả những câu hỏi kiểu bóng gió như thế này cũng bị trộn lẫn vào.

「Ư~ không có đâu~」

Masato mếu máo trả lời. Xem ra cậu có vẻ là người hễ say là sẽ khóc (?), kết quả là, Kichi cũng gần như đã say……

「Masato~」

Ưỡn ngực lên.

「Ngoan ngoan ngoan.」

Ôm lấy đầu Masato vào lòng mình.

「Ngoan ngoan ngoan.」

Kichi không ngừng vuốt ve cậu. Nếu nói Masato hễ say là khóc, thì cô bé chắc thuộc loại 『hễ say rượu là phát huy tình thương』 nhỉ. Cô bé dường như nhìn thấy vẻ mặt yếu đuối của Masato thì không kìm được cảm thấy rung động.

「Masato! Có em ở đây mà!」

An ủi người ta thì tốt thôi, nhưng mà——

「Đ-đợi đã nào, Kichi!」

Masato rất hoảng hốt. Vì Kichi đang mặc bộ đồ mỏng manh đó, xúc cảm rất trực tiếp, nên……

「Oa~!」

Masato muốn chạy trốn, quay người đi.

Nhưng Kichi thì……

「Masa~to!」

Lại cười nhào tới.

「Ư!」

Sau đó, Masato ngã khỏi ghế sofa, gáy đập xuống sàn.

「Ư ư.」

Kichi cũng nằm ngủ luôn trên người Masato.

Nhìn hai người họ nằm trên sàn bất động một lúc lâu, các cô gái cuối cùng……

「He, hehehe.」

「He, hehe.」

Cùng nhau cười đầy ẩn ý.

「Ái chà~」

Họ bắt đầu trò chuyện, cười đùa ầm ĩ.

「Này này này, mọi người có nghe thấy không? Chuyện Masato-san nói ấy!」

「Đương nhiên rồi, ghê thật đấy~ Ninomiya-san và Amakusa-san đúng không? Hai người họ, tuyệt đối tuyệt đối đều có ý với Masato-san đó~」

「Anh ấy đúng là kẻ lừa tình bẩm sinh mà~」

Một cô gái cười hihí, véo má Masato.

Mang theo cảm giác ngà ngà say, các cô gái cầm ly thủy tinh quây thành một vòng, bắt đầu nói chuyện tình yêu. Masato đang nằm sóng soài đúng ngay chính giữa vòng tròn của họ, mọi người lại nhìn thấy Kichi đang nằm trên người Masato dính lấy như mèo con.

「Ư~ hừm.」

Mọi người cúi đầu, ngày càng hăng hái.

「Này này, mọi người nghĩ trận đấu này ai có lợi thế nhất?」

Hinata mở đầu.

「Ừm~ hừm. Quả nhiên là Ninomiya-san nhỉ? Cô ấy là tiểu thư nhà giàu, lại dịu dàng, hơn nữa hình như cô ấy là sự ngưỡng mộ của Masato-san mà. Theo như vừa nãy nói, Ninomiya-san hình như cũng đã thích Masato-san rồi.」

Có người giữ ý kiến như vậy.

「Chắc là Amakusa-san chứ? Họ đều là người có năng lực tâm linh, hình như cũng tôn trọng lẫn nhau mà.」

Phái bên kia thì giữ quan điểm này.

「A~ nhưng mà, Amakusa-san thực sự thích Masato-san sao? Tớ vừa nghe kể rất nhiều, nghe không giống như vậy đâu.」

Trong hai luồng ý kiến lớn đó, có người nêu ra thắc mắc này.

「Cậu ngốc thật, đó chỉ là đang tỏ vẻ mạnh mẽ thôi, trong thâm tâm chắc chắn là thích rồi.」

Ngay lập tức có người phản bác.

「Tớ nghĩ Masato-san đối với Ninomiya-san chỉ mang tình cảm ngưỡng mộ thôi, thực tế suy nghĩ trong lòng anh ấy chắc phải hơi khác một chút chứ.」

Phái Hinata có cách nói như vậy.

「Không không không, họ chắc chắn bị thu hút lẫn nhau bởi quan hệ nam nữ, đặc biệt là bộ ngực.」

Phái Aoba thì giữ quan điểm như vậy, hai bên nảy sinh chút tranh luận. Nhân tiện nói thêm, ngực của Aoba to đến mức khiến người ta phải trợn mắt há mồm.

「Ư ư, tớ thấy là Amakusa-san cơ~」

Hinata bĩu môi.

Cần nói thêm là, ngoại hình của cô rất giống Amakusa Sayo (chỉ có điều, bộ ngực thì to đến mức không thể so sánh được).

Ngoài ra——

「Tớ thấy cô bạn thanh mai trúc mã đó cũng có vấn đề đấy.」

Chị đại gợi cảm cười 「Hehe」 nói.

「Tớ cứ cảm thấy, cô gái đó có khi nào là lốp dự phòng không chừng.」

Cô đưa ra ý kiến trưởng thành.

「Ahaha, thế thì, tớ sẽ đoán ngựa về ngược là Toto vậy~」

Cô gái tóc ngắn phát biểu tùy hứng, tiếp đó……

「Tớ cho rằng, tuyệt đối tuyệt đối là người giám hộ kiêm người bảo vệ, bình thường hay nói xấu nhưng thực ra mối quan hệ của hai người chắc chắn là tin tưởng sâu sắc, Samon Tokijirou-san!」

Cũng có cô gái giữ ý kiến độc đáo của riêng mình. Cô bé này xem ra say bí tỉ rồi.

Ngay lúc đó——

「……」

Bà chủ nãy giờ vẫn luôn mỉm cười đột nhiên……

「Còn cô bé này thì sao?」

Chỉ tay vào Kichi.

「Cô bé này các cháu thấy thế nào?」

「……」

「……」

Các cô gái đồng loạt im lặng. Sau đó——

「Ừm~ hừm.」

Phát ra âm thanh cảm thấy hơi khó xử.

Đầu tiên là Hinata mở lời:

「Phải nói sao nhỉ, tớ thấy em ấy không phải là đối tượng kiểu đó.」

「Sao lại nói vậy?」

Bà chủ dịu dàng nhìn Hinata. Nhận thấy ánh mắt của Bà chủ, Hinata đặt ngón tay lên môi, hơi nhìn lên trên.

「Ừm~ cả hai bên trông đều không có cảm giác tình nhân, không nhìn ra được là mối quan hệ như vậy.」

「Đúng thế.」

Aoba tiếp lời.

「Cảm giác giống như một cặp anh em dễ thương!」

Nghe cô miêu tả, các cô gái đều gật đầu mạnh.

「Hiểu hiểu!」

「Vừa nãy tuy em ấy có vẻ ghen, nhưng cảm giác cứ như em gái vậy, theo như vừa nghe, thì tình trạng cũng khác với Toto.」

「Ừm ừm.」

「Ánh mắt của Masato-san tuy cũng rất dịu dàng, nhưng giống như đối với người nhà của mình vậy.」

「Ra là vậy.」

Bà chủ nói một cách tao nhã, rồi khoanh tay lại. Các cô gái đợi một lúc lâu, xem Bà chủ có định nói gì không, nhưng sau đó Bà chủ cũng chẳng nói gì đặc biệt, nên mọi người lại bắt đầu trò chuyện.

Nhìn cảnh tượng này, thật khiến người ta có cảm giác 『Quả nhiên bản tính vẫn là chim sẻ nhỉ』. Thực tế đúng là rất ồn ào náo nhiệt, nói không ngừng nghỉ.

「Ra là vậy sao.」

Bà chủ lặp lại lần nữa, không hiểu sao, bà cứ nhìn Kichi mãi……

Sáng hôm sau.

Masato tỉnh dậy trong chăn nệm êm ái. Trước đây khi đắc ý uống rượu liên miên, sáng hôm sau tỉnh dậy luôn bị đau đầu vì dư âm.

「……Oa.」

Nhưng hôm nay cậu lại thấy toàn thân tràn đầy nguyên khí. Ngay cả khi từ từ ngồi dậy nửa người trên, cũng không thấy đau đầu. Không chỉ vậy, cậu còn cảm thấy sự tỉnh táo chưa từng có, tầm nhìn cũng vô cùng rộng mở. Sức mạnh từ sâu trong cơ thể tuôn trào ra không dứt.

Nếu không chú ý, cơ thể có thể sẽ phát sáng xanh vì linh lực tràn trề, quá lợi hại.

Đây chính là công hiệu của linh tửu 『Dũ Tửu』 và các món ăn đặc chế sao?

Nếu là bây giờ, cảm giác như mình có thể làm được bất cứ chuyện gì……

Masato nắm chặt hai tay.

(Biết đâu có thể đạt tới trạng thái…… hỏa lực toàn khai mà trước giờ chưa từng làm được.)

Masato thầm nghĩ, nếu là bây giờ, có khi đánh với ai cậu cũng thắng. Nghĩ đến chuyện không giống cậu sẽ suy nghĩ, Masato bất giác cười một cách hơi nặng nề và bi ai.

Cậu liếc nhìn Kichi đang mặc yukata bên cạnh.

「Oa~」

Quần áo và đầu tóc cô bé đều ngủ đến mức rối tung rối mù, thực sự rất có cảm giác phóng khoáng. Cụ thể là, tay chân cô bé đều hướng về các phía khác nhau, mái tóc dài xõa tung hình nan quạt trên chăn, vẻ mặt hoàn toàn không chút phòng bị.

「Ư ư ư ư.」

Cô bé trở mình, cọ cọ lại gần Masato.

「……」

Masato thả lỏng toàn thân.

「Em đúng là đứa trẻ ngoan nhỉ, Kichi, cảm ơn em.」

Cậu mỉm cười xoa đầu Kichi xong, nhìn quanh bốn phía. Đây là một căn phòng kiểu Nhật xa lạ, chỉ rộng sáu chiếu tatami. Cậu cũng tiện thể nhìn lại trang phục của mình, chẳng biết từ lúc nào, cậu cũng giống như Kichi, đã được thay sang bộ yukata họa tiết cây trúc.

「Ờ~」

Cậu đặt tay lên trán, suy nghĩ và phiền não.

Rốt cuộc là biến thành tình trạng hiện tại từ lúc nào?

Ký ức cuối cùng của cậu chỉ dừng lại ở việc Kichi ôm lấy mình, rồi sau đó tắt ngúm.

「Ừm~ hừm.」

Masato khoanh tay suy nghĩ một lúc lâu.

「Cậu đã dậy rồi sao?」

Một giọng nói điềm tĩnh trầm ổn vang lên từ phía cửa kéo.

「A, vâng, vâng, xin lỗi.」

Masato vội vàng quỳ ngồi trên chăn.

「Vậy, xin phép.」

Đồng thời, cửa kéo mở ra. Bà chủ bước vào trong phòng.

「……Cậu thấy tình trạng thế nào?」

Bà chủ ăn mặc khác hẳn hôm qua, giờ bà mặc một bộ kimono màu sắc trầm ổn, gương mặt phúc hậu nở nụ cười.

Masato cảm thấy rất ngại ngùng.

「A, thực sự là quá tuyệt vời! Cảm ơn bà! Đã làm nhiều việc cho chúng tôi như vậy.」

「Hehehehe.」

Bà chủ cười.

「Lát nữa sẽ có bữa sáng, xin mời cậu ăn xong hãy đi.」

「……」

「Sẽ còn có quà tặng cho cậu nữa đấy. Hehehe, cậu chắc có nghe qua rồi chứ? Đặc sản của nhà trọ chim sẻ, món quà đựng trong rương mây.」

「Cái đó……」

Masato cảm thấy hơi ái ngại mở miệng hỏi:

「Thực sự là đã được bà chăm sóc quá nhiều. Có chuyện này không biết có tiện hỏi không?」

「Chuyện gì vậy?」

「……Tại sao bà lại đối tốt với tôi như vậy?」

Kết quả, Bà chủ nở nụ cười.

「Vì cậu đã cứu Hinata mà.」

「Nhưng mà……」

「Hơn nữa, tôi rất thích tiếp đãi khách nhiệt tình. Vị khách đáng được tiếp đãi, tôi vốn dĩ sẽ tiếp đãi rất nhiệt tình. Đây là tôn chỉ khi sáng lập nhà trọ này của chúng tôi…… Togami-san chắc cũng đã nghe câu chuyện 『Chim sẻ bị cắt lưỡi』 rồi chứ?」

Bà chủ nháy mắt hỏi. Masato vẻ mặt có chút sợ sệt.

「……A, chuyện đó thì.」

Bà chủ hắng giọng rồi tiếp tục nói:

「Trong cuộc đời, cậu cũng coi như là có 『Duyên』 mới đến được đây, đến được nơi mà người bình thường theo lý thuyết không thể vào được. Tức là, cậu rất 『May mắn』, như vậy chẳng phải là đủ rồi sao?」

Lúc này, Masato cuối cùng cũng cười nhẹ.

「Thật kỳ lạ. Tôi bình thường vận may rất kém, thế mà lại nhận được đãi ngộ tốt thế này, thực sự vui quá!」

Kết quả, Bà chủ cười lớn 「Hehehehe」.

「Một vị khách quen trước đây là Shouran-san, bình thường cũng là người vận may rất kém đấy.」

「……」

「……Tôi có thể hỏi một câu không?」

Giọng điệu Bà chủ đột nhiên trầm xuống, mở miệng hỏi.

「Vâng, chuyện gì vậy?」

Masato mở to mắt hỏi lại.

「Câu hỏi này có thể hơi kỳ lạ.」

Bà chủ rào trước như vậy.

「Cậu……」

Rồi hỏi thẳng.

「Từ trước đến nay có từng cảm thấy bản thân kém may mắn như vậy là bất hạnh không?」

「……」

Masato im lặng. Cậu cúi đầu nhìn xuống, khóe miệng nở nụ cười.

Sau đó, cậu ngẩng đầu lên.

「Không.」

Cậu nhìn thẳng vào mắt Bà chủ trả lời một cách chắc chắn.

Không hề lùi bước.

Nhìn thẳng vào mắt Bà chủ.

「Chưa một lần nào.」

Cậu tiếp tục nói.

「Tôi chưa bao giờ cảm thấy bản thân kém may mắn là bất hạnh. Mặc dù tôi từng nói mình thực sự kém may mắn, kém may mắn, nhưng tôi nghĩ, từ trước đến nay tôi chưa từng nói mình bất hạnh.」

Bà chủ há miệng định nói gì đó, nhưng lại thôi.

Trên mặt Masato vẫn giữ nụ cười dịu dàng.

「Trước đây là vậy. Tôi luôn cảm thấy như vậy là hạnh phúc rồi, luôn luôn như vậy, bất kể là lúc nào. Nhưng, bây giờ tôi cũng không cảm thấy mình kém may mắn nữa, bởi vì……」

Ngay lúc đó……

「Masato~…… sao thế?」

Kichi cuối cùng cũng tỉnh dậy, dụi mắt ngồi dậy. Masato xoa đầu cô bé nói:

「Có đứa trẻ này ở đây.」

Cậu nói với vẻ cảm thấy hạnh phúc từ tận đáy lòng:

「Em ấy là 『Nữ thần may mắn』 của tôi. Vì thế, tôi mới bước ra ngoài, để cùng em ấy thực hiện ước mơ giống nhau, để cùng em ấy đi đến cái đích rất cao, rất cao đó.」

Bà chủ nhìn cậu mãi bằng ánh mắt trầm ổn.

Rồi, nói một câu:

「……Quán chúng tôi có thể tiếp đãi cậu, thật sự là quá tốt rồi.」

Bà chủ nói như vậy.

Masato mở to mắt, như đang tò mò 『Tại sao lại hỏi chuyện này nhỉ?』.

Bữa sáng được dọn ở một phòng khác. Đó là một căn phòng kiểu Nhật có bếp lò ở giữa. Masato và Kichi ăn bữa sáng rất đậm chất Nhật ở đó, có cơm trắng, cá nướng, natto, rau núi trộn, rong biển nướng. Người phụ trách chuẩn bị cơm trắng và dâng trà là Hinata.

Cô không mặc bộ đồ gợi cảm hôm qua, mà đã thay sang bộ kimono cảm giác rất giản dị.

「Chào buổi sáng! Anh ngủ ngon không?」

Cô mở lời hỏi, nụ cười vô cùng vô tư lự.

Khác hoàn toàn với những nguyên liệu xa hoa hôm qua, bữa sáng hôm nay vô cùng mộc mạc. Mặc dù không thêm những nguyên liệu đặc biệt tăng cường linh lực, nhưng Masato và Kichi vẫn ăn liền mấy bát cơm. Ngoài việc cơ thể cảm thấy sảng khoái, còn vì bữa sáng thực sự rất ngon.

Sau đó……

「Hehe.」

Thấy Masato và Kichi ăn xong bữa sáng.

「Vậy thì, cuối cùng cũng đến hoạt động trọng tâm của quán chúng tôi rồi.」

Bà chủ cười rất vui vẻ.

Masato cảm thấy mình hơi toát mồ hôi lạnh.

Pung chat pung chat.

Một điệu nhạc vang lên, biểu cảm của Masato rất mập mờ, còn Kichi thì ồ lên một tiếng, đơn thuần vỗ tay đầy thán phục.

Sau bữa sáng, hai người lại quay lại căn phòng lớn hôm qua.

Trên sân khấu được nâng cao ở giữa, có hai ngọn đèn chiếu thẳng vào hai cái rương mây.

Một rương mây to.

Và một rương mây nhỏ.

Đột nhiên, cả căn phòng sáng rực lên.

Không biết từ lúc nào, Hinata đã thay đồ xong, cùng một nhóm các cô gái đều mặc đồ thỏ (bunny girl) xuất hiện.

「Nào nào, bắt đầu thôi bắt đầu thôi~」

Đầu tiên là Hinata hát rất vui vẻ.

「Càn khôn nhất trịch, to gan lớn mật.」

Cô gái tóc ngắn và một cô gái khác bước lên một bước.

Đạp chân theo nhịp lạch bạch lạch bạch.

「Lấy hết dũng khí thử xem sẽ hạnh phúc cả đời, chọn cái nào đây? Chọn cái nào đây~」

Như thể chuyển gậy tiếp sức hát, tiếp theo đến lượt chị đại gợi cảm đơn ca.

「Chọn đúng thì có vàng bạc châu báu, chọn sai thì là địa ngục đầm lầy~」

Cuối cùng là Aoba và hai cô gái khác.

「Nào nào, chọn thử xem. Con trai cần dũng khí, con gái cũng cần dũng khí~」

Mọi người tao nhã đi đến trước mặt Masato, tạo dáng gợi cảm. Âm nhạc vụt tắt, Kichi kêu lên 「Oa~」, vỗ tay tán thưởng.

Cơ mặt Masato hơi giật giật.

「Ờ, cái đó.」

Cậu quay sang hỏi Bà chủ đang đứng bên cạnh mỉm cười quan sát:

「Nói gì thì nói cũng phải chọn một cái sao?」

Bà chủ cười lớn 「Hehehe」.

Trong câu chuyện chim sẻ bị cắt lưỡi, đại khái là thế này—— ông lão tốt bụng cứu con chim sẻ được tiếp đãi ở nhà chim sẻ, còn nhận được tiền làm quà; còn bà lão độc ác đối xử tệ với chim sẻ, thì bị quái vật trong rương mây trừng trị một trận tơi bời.

Ông lão chọn rương mây nhỏ, bà lão ác độc chọn rương mây to mang về nhà.

Vì thế, trong rương mây to tự nhiên sẽ là quái vật, trong rương mây nhỏ là tiền sao?

「Không không không.」

Bà chủ cười xua tay.

「Bình thường để cho vui, cũng sẽ bỏ chút gì đó vào bên sai, nhưng lần này chúng tôi sẽ không xấu tính thế đâu. Đây chẳng qua là tôi ham vui thôi, là trò chơi chọn một trong hai rất đơn giản, một rương mây là rỗng, rương kia là bảo vật, chỉ có vậy thôi.」

「……」

Masato trầm ngâm một lúc, cuối cùng mở miệng:

「Ra là vậy.」

「Hơn nữa, đó không phải là bảo vật bình thường, mà là 『một loại bảo vật nào đó』 mà Togami-san chắc chắn sẽ rất vui lòng nhận lấy. Thôi, xin mời cậu cứ mong chờ xem sẽ nhận được thứ gì nhé.」

Nói xong, Bà chủ lại rung vai cười 「Hehehe」. Xem ra bà ấy thực sự rất thích hoạt động này nhỉ.

Là cái gọi là bản năng sao?

Kichi nãy giờ vẫn nắm chặt tay Masato, cười nói với Masato:

「Masato! Masato! Hy vọng sẽ đoán trúng nha~」

Masato thầm nghĩ: Ra là vậy. Xem ra lần này không lo sẽ gặp phải yêu quái. Đã vậy——

Thì thử xem sao……

「……」

Cậu từ từ bước lên sân khấu, quay lại mỉm cười với Bà chủ.

「……Có thể ghé tai nghe thử không?」

「Hehehehe.」

Bà chủ nheo mắt gật đầu.

「Mời cậu chọn đi ạ? Muốn thử thế nào tùy cậu. Miễn là không mở nắp, làm gì cũng không sao.」

「Ư ư.」

Masato khoanh tay rơi vào suy tư.

Khóe miệng cậu nở nụ cười. Tuy nói là 『Bảo vật』, nhưng thực ra Masato cũng không muốn lắm.

Đối phương tiếp đãi họ nhiệt tình như vậy, cậu cảm thấy đã đủ rồi.

Không.

Là quá đủ rồi.

Tuy nhiên, đã đến nước này, lúc này phải một lòng một dạ phối hợp với trò chơi của Bà chủ, phiền não đến cùng mới gọi là có lễ phép.

「Ư~ hừm.」

Cậu nghiêng đầu. Thấy cậu phiền não, các cô gái cũng mở miệng cổ vũ:

「Cố lên!」

Masato bước lại gần rương mây to một bước, ngay sau đó lại như rất do dự quay lại bên cạnh rương mây nhỏ. Bà chủ vui vẻ nói:

「Nhân tiện nói thêm, rương mây nhỏ cũng chưa chắc đã là đáp án đúng đâu nha. Về xác suất, thì là to hoặc nhỏ, cơ hội năm mươi năm mươi.」

「Ư~ hừm.」

Masato lại lẩm bẩm suy nghĩ. Sau đó, cậu ghé rương mây vào tai, lắc nhẹ, thử ngửi mùi xem sao.

Cậu thực sự cảm thấy rất do dự.

Kết quả, kỳ lạ là——

「~」

Kichi nhìn thấy Masato do dự giữa rương mây 『To』 và rương mây 『Nhỏ』, đôi khi đột nhiên lộ vẻ rất vui, đôi khi lại phồng má tức giận.

Nếu Masato đi đến bên cạnh rương mây nhỏ……

「~」

Cô bé sẽ nở nụ cười rạng rỡ, gật đầu lia lịa. Còn Masato tiếp tục quay lại bên cạnh rương mây to……

「Hứ!」

Kichi sẽ phồng má lên. Sau đó, Masato xác định được khoảng bảy phần (cậu đoán được hàm ý đằng sau phản ứng của Kichi), lại đi đến bên cạnh rương mây to.

Kichi giận rồi.

「Thật là! Tại sao lúc nào anh cũng chọn cái T-O thế hả?」

Các cô gái cười khúc khích.

Kichi chống tay lên hông, vô cùng tức giận.

「Anh thích ngực 『To』 đến thế sao?」

Đã chẳng còn gì để giấu giếm nữa, tiếng cười khúc khích lập tức biến thành tràng cười nổ trời.

「Hả? Vậy sao? Masato-san, anh thích ngực khủng à? Anh là phái ngực khủng sao?」

「A, vậy thì có khi em hợp lắm đó! Nè nè, Masato-san, anh thấy em thế nào?」

Các cô gái liên tiếp nói trêu chọc cậu, Kichi cũng khoanh tay, gật đầu lia lịa ra vẻ ta đây, như muốn nói Masato đúng là một gã phiền phức.

「Đúng thế, Masato lúc nào cũng mua mấy cuốn sách có con gái ngực to về mà.」

Masato cuống lên.

「Oa~! E-Em nói cái gì thế, Kichi? Đ-đừng nói mấy lời gây hiểu lầm đó chứ!」

Sau đó, cậu lại hoảng hốt nói:

「A-Anh biết rồi mà! Chọn cái này chứ gì, chọn cái này đây!」

Masato vội vàng lao đến bên cạnh rương mây nhỏ, mở nắp rương mây nhỏ ra. Ngay lúc đó——

Bùm bùm bùm, tiếng nhạc vang lên. Bà chủ và các cô gái cùng nhau bắn pháo giấy, giấy vụn bay đầy trời.

Masato ngạc nhiên mở to mắt.

Bà chủ vỗ tay mạnh nói:

「Ái chà, thật tuyệt vời!」

Bà nói với vẻ cảm thán từ tận đáy lòng.

「Quả không hổ danh là 『Nữ thần may mắn』 nhỉ. Bên này là đáp án chính xác! Rương mây to là rỗng đó.」

Masato lại há hốc mồm.

Sau đó——

「Hehe!」

Kichi đắc ý ưỡn ngực.

「Anh thấy chưa! Cái nhỏ hơn đều là tốt đúng không?」

Đó chính là chủ trương của cô bé.

Masato mở ra xem, bên trong là một cuộn thư.

『Thuật Súc Địa』.

Trên đó viết như vậy……

Theo lời Bà chủ——

『Đây là đồ vật mà một vị khách từng đến đây để lại. So với việc để lại chỗ chúng tôi, thì giao cho Togami-san đang hoạt động ở thế giới bên ngoài có lẽ sẽ hữu dụng hơn.』

Masato nhận được sự cho phép ngay lập tức, bắt đầu đọc nội dung trong cuộn thư. Những thứ viết trên đó đều rất thâm sâu, việc đọc hiểu mất khá nhiều thời gian, nhưng……

「Ghê thật đấy.」

Masato nuốt nước bọt.

Trên đó ghi chép bí truyền thuật sử dụng rất kinh người.

Nhân tiện nói thêm, các cô gái nói 「Bọn em cũng chuẩn bị một món quà tuyệt vời cho em nhé~」, rồi dẫn Kichi đi mất. Bà chủ cũng chỉ bưng một tách trà cho Masato rồi lui vào trong, vì thế, trong căn phòng rộng lớn, giờ chỉ còn lại một mình Masato.

「……」

Cậu nhâm nhi từng ngụm trà Bà chủ đưa, đọc những dòng chữ vẫn chưa hiểu rõ lắm, ngay lúc đó……

「Ối!」

Cậu giật nảy mình. Trong túi có thứ gì đó đang kêu, cậu vội vàng lấy ra xem.

「A.」

Masato giật mình, là điện thoại reo. Mặc dù cậu không biết logic kiểu gì, nhưng xem ra ở đây (Tiên cảnh) cũng bắt được sóng.

Sau đó, điện thoại hiển thị là:

『Chủ nhân của cậu』——

Masato cười khổ.

「A lô, a lô.」

Cậu vừa bắt máy, đã nghe thấy giọng nói rất khó chịu.

『……Khi nào cậu mới đến?』

「Hả?」

『Tôi cứ tưởng cậu tối qua sẽ đến, đợi mãi đấy.』

「A, x-xin lỗi!」

Masato phản xạ xin lỗi.

「Ờ, thực ra là.」

Cậu thành thật giải thích mọi chuyện. Việc mình cứu con chim sẻ khổng lồ, và những chuyện xảy ra sau đó.

Giải thích rất chi tiết.

Kết quả——

『Hừ~m.』

Giọng Sayo nghe rất lạnh lùng.

Khiến người ta cảm thấy sởn gai ốc.

Giọng nói thật đáng sợ.

『Tức là tôi đợi cậu cả một đêm, kết quả trong thời gian đó cậu lại đang vui vẻ náo nhiệt cùng mấy cô em dễ thương ha……』

「Kh-không phải!」

Masato cuống lên.

「Kh-không phải như vậy đâu.」

Kết quả, đúng lúc trùng hợp——

「Masato-sa~n. Kichi vừa thay bộ đồ mới đó nha, anh có muốn đi xem không?」

Cửa phòng mở ra, giọng nói gợi cảm cười khúc khích của Hinata vang lên. Masato liều mạng xua tay làm động tác, bảo Hinata 「Đi chỗ khác!」.

「Ái chà~ Masato-san dê xồm ghê~」

Nói xong, cửa cũng đồng thời đóng lại.

Sau đó……

『……』

Đầu dây bên kia truyền đến sự im lặng ở độ không tuyệt đối, khiến Masato cảm thấy đau dạ dày.

(Ái chà~)

Masato thét lên một cách khó hiểu trong lòng. Rồi rất nhanh chóng nói:

「T-Tôi đã nói là không phải rồi mà! Phải rồi, nhà trọ chim sẻ, có nơi này đúng không! Chính là câu chuyện trong truyền thuyết ấy!」

『……』

「Tôi nói là thật đấy! Đúng vậy, không phải con gái gì đâu, là kiểu như thế đấy. A, phải rồi! Tôi nhận được cuộn thư đó!」

Masato đã không biết mình đang nói gì nữa rồi.

「Thuật 『Súc Địa』!」

Kết quả, Sayo cuối cùng cũng mở miệng:

『Súc Địa?』

Masato thừa thắng xông lên nói tiếp.

「Ừ, ừ. Cái này lợi hại lắm đó! Đúng như mặt chữ, hình như chỉ cần học được, là có thể dịch chuyển tức thời đến bất cứ đâu đấy.」

『……』

Sayo nghe có vẻ hơi hứng thú. Masato liều mạng nói tiếp.

「Đ-Đương nhiên tôi không thể làm được ngay, nhưng tôi có thể thử xem. Cái này là phải cảm nhận linh khí của đối phương.」

Masato tưởng tượng ra Sayo ở đầu dây bên kia.

Dáng vẻ của Sayo.

Vóc dáng ngoại hình.

Bầu không khí của cô ấy.

Masato muốn nắm bắt chính xác Sayo, tóm lại, trực tiếp thực hiện những gì viết trên cuộn thư xem sao……

『……』

「Amakusa-san!」

『G-Gì thế hả?』

「Tôi bắt đầu đây!」

Masato tập trung linh lực, bắt đầu nỗ lực muốn tiếp cận Amakusa Sayo. Nếu thuận lợi, có thể gọi cô ấy đến đây. Cậu tin chắc như vậy, bởi vì, những nguyên liệu linh lực đặc biệt hôm qua, khiến cậu bây giờ tràn đầy sức mạnh. Masato vốn đã có nền tảng linh lực đáng tự hào, giờ đây dâng trào sức mạnh chưa từng có từ trước đến nay.

Làm được!

Nếu là bây giờ, mình có thể làm được bất cứ chuyện gì!

Ngay khoảnh khắc Masato tin chắc điều đó. Cửa đột ngột mở ra, Kichi đã thay bộ trang phục kỳ lạ chạy vào.

「Masato! Thế nào? Nhìn nè! Nhìn nè! Mấy chị ấy thay cho em đó! Đây là linh y mới nè!」

Kichi xoay một vòng.

Masato mặc dù đang liều mạng muốn tập trung ý thức.

「Hơn nữa còn có quần chíp nè!」

Nhưng Kichi lại vui vẻ vén váy lên một chút. Ngay khoảnh khắc đó——

「Phụt!」

Masato bị phân tâm.

『Cái gì!』

Đầu dây bên kia, truyền đến âm thanh lạ.

「Ơ?」

Masato mở to mắt. Từ trên trần nhà rơi xuống một mảnh vải nhẹ bẫng, cậu vô tình thuận tay bắt lấy.

「Ơ?」

Cậu ngừng suy nghĩ.

Cái gì đây?

Màu hồng nhạt, còn có viền ren, trơn mượt quá.

Mảnh vải này.

Còn hơi ấm ấm……

「Hửm?」

Chẳng lẽ……

Cậu thầm nghĩ.

「A, ơ.」

Cậu lật mảnh vải lại xem. Là mảnh vải mang theo nhiệt độ cơ thể người, vô cùng dễ thương. Không sai vào đâu được, đây tuyệt đối chính là quần lót mà phụ nữ mặc.

Là quần chíp. Vấn đề là——

Đây là của ai?

Đây mới là vấn đề mấu chốt……

Masato bắt đầu toát mồ hôi lạnh.

『……Này.』

Giọng nói đó nghe như truyền đến từ địa ngục.

Cậu dường như có thể nhìn thấy……

Sayo mặc đồng phục, đứng hơi khép nép, tay giữ chỗ váy, chỉ có khuôn mặt nở nụ cười đáng sợ bất thường.

『Cậu…… đã làm, cái gì thế?』

「!」

Masato cứng họng không nói nên lời.

Cậu cảm thấy máu toàn thân như đông cứng lại trong khoảnh khắc, Masato nói với giọng lạc đi:

「Màu hồng!」

『Cái gì!』

Sayo phát ra âm thanh giống hệt lúc nãy. Masato quả thực cuống đến mức không chịu nổi.

Tuyệt đối không sai!

Cái này là……

Đã không thể sai được nữa rồi.

Kichi chạy đến bên cạnh cậu.

「Masato, sao thế?」

Cô bé với vẻ mặt thấy rất kỳ lạ tiến lại gần…… quần chíp của Amakusa Sayo.

Hơn nữa……

(Là cái Amakusa Sayo vừa mới mặc.)

Là cái cô ấy vừa cởi ra!

Nói đúng hơn, là Masato vừa khiến cô ấy cởi ra!

「~」

Masato vì thiếu máu não, gần như sắp ngã quỵ ngay lập tức. Ý thức của cậu dường như cứ thế sắp rời xa cậu. Còn ở đầu dây bên kia——

『Ngũ Viên Thuật Sư~?』

Giọng nói giận dữ. Nghe có vẻ Amakusa Sayo đang tìm thứ gì đó, chắc là lấy quần lót mới từ tủ quần áo ra mặc lại.

Masato sực tỉnh. Lúc này!

Lúc này nói gì thì nói cũng phải cầu xin Amakusa Sayo tha thứ cho cậu, tất cả chỉ là hiểu lầm.

Cậu phải cho Amakusa Sayo biết, cậu không cố ý trộm quần chíp của cô ấy.

Masato vắt kiệt sức lực toàn thân.

「Kh-Không phải như vậy đâu! Cậu nhìn đi, nhìn đi, nhìn đi mà!」

Masato với giọng nói như sắp khóc, dùng hết sức bình sinh, hỏa lực toàn khai.

Với linh lực được xưng tụng là 『Mạnh nhất Nhật Bản』 của cậu——

「Cậu nhìn đi mà a a a a a a a a a a a!」

Cộng thêm năng lượng của 『Dũ Tửu』, hỏa lực toàn khai.

Đồng thời, Kichi cũng rất thẳng thắn……

「Đây là quần chíp của ai vậy?」

Nói ra câu đó.

Ý thức của Masato lại bị hỗn loạn.

Quần chíp.

Trong đầu cậu hiện lên từ đơn này.

「Làm ơn đi! Kichi——!」

Khi Masato hét lên, mọi chuyện đã quá muộn.

『Ái chà!』

Đầu dây bên kia truyền đến âm thanh như vậy. Sau đó……

「Ồ~!」

Kichi phát ra tiếng cảm thán. Masato mặt mày kinh ngạc ngồi thụp xuống đất.

Cậu dự cảm được.

Cái chết của mình.

Từ trên trần nhà rơi xuống lả tả là……

「Số lượng nhiều ghê~」

Đúng như Kichi nói, là vô số quần chíp. Nhẹ nhàng bay lượn, giống như cánh hoa rơi đầy trời, đủ loại kiểu dáng, đủ loại màu sắc rơi từ trên trời xuống.

E rằng, đây chắc chắn là……

Toàn bộ quần chíp trong tủ quần áo của Amakusa Sayo.

Dốc toàn lực giải phóng năng lực khó khăn lắm mới có được, lại chỉ triệu hồi được quần chíp. Mọi chuyện chấm hết rồi.

『『Ngũ Viên』 Thuật Sư Togami Masato-kun~』

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói dịu dàng chưa từng có từ trước đến nay.

Kể từ khi cùng làm việc, lần đầu tiên nghe thấy Sayo gọi cả họ tên cậu, còn thêm chữ 『kun』 nữa.

Tuy nhiên……

『Mau đến đây nhé! Tôi đang vô cùng vô cùng muốn gặp cậu ngay lập tức đấy~』

Giọng nói đó lạnh đến mức khiến lũ quỷ sứ dưới đáy địa ngục cũng muốn đi chân đất bỏ chạy.

『Bye nha!』

Nói xong, Sayo tự tiện cúp máy. Vài giây sau, lại có tin nhắn đến.

Mở ra xem, chỉ có một câu……

『Đừng hòng chạy thoát nhé?』

Tổng cộng năm chữ. Đầu Masato ủ rũ gục xuống phía trước.

Kichi kêu lên một tiếng 「Ồ~?」, nhìn quanh với vẻ thấy rất kỳ lạ. Đối với cô bé, chắc chắn là hoàn toàn không hiểu tình hình gì cả.

Nhân viên của 『Ma Tước Trang』 đã tiễn đưa Masato và Kichi một cách nồng nhiệt.

『Chỉ cần đi trên con đường bao phủ bởi sương mù này cứ tiến thẳng, là có thể quay lại con đường hôm qua~』

Bà chủ đã nói như vậy.

『Lại đến chơi nữa nha!』

Nhóm Hinata vẫy tay chào cậu.

Sau đó——

『Tạm biệt nhé~! Đi cẩn thận nha!』

Các cô gái cùng Bà chủ tiễn họ.

「Được~!」

Kichi vẫy cả hai tay qua lại, đồng thời ngước lên nhìn Masato.

「Vui quá ha! Masato.」

「Ừ, ừ.」

Miệng thì nói vậy, nhưng vẻ mặt Masato lại buồn rười rượi. Cậu vừa ngoái lại gật đầu biểu thị 「Cảm ơn cảm ơn」, rồi lại thở dài.

Kichi nói:

「Nhưng mà, tuyệt thật đấy.」

Cô bé hiếm khi xuất hiện dưới dạng linh thể, cả người nhẹ nhàng lơ lửng giữa không trung. Cô bé rất thích bộ linh y mới mà 『Ma Tước Trang』 tặng.

Phát huy phong cách bay bổng của vu nữ trước đây, những chi tiết khác được thay đổi thành cảm giác hiện đại hơn. Nửa dưới là váy ngắn, nhìn tổng thể màu sắc trở nên sặc sỡ hơn. Kichi mặc bộ đồ mới toanh này nhìn bóng lưng Masato nói:

「Chúng ta còn nhận được cái rương mây to vốn dĩ trống rỗng đó nữa.」

Vẻ mặt Masato như đang khóc, cũng như đang cười.

Trên lưng cậu đang cõng cái rương mây 『To』 vốn là quẻ trượt đó, tuy nhiên……

「A-Amakusa-san, không biết có tha thứ cho anh không đây……」

Trong rương mây, chứa đầy ắp quần chíp.

Chính là những chiếc quần chíp trông như vừa cướp được từ tay Amakusa Sayo.

「Cái này thì sao nhỉ~?」

Kichi đặt ngón tay lên cằm, nhìn bầu trời một lúc, rồi mở miệng rất nghiêm túc:

「Chắc là, tuyệt đối, sẽ không tha thứ đâu.」

Cô bé nói mà chẳng có chút ác ý nào.

「Đúng là vậy nhỉ~」

Masato trả lời với giọng gần như sắp khóc.

Chuyến hành trình khổ nạn của cậu sẽ còn tiếp tục……

Nhắc mới nhớ, sau khi tiễn Masato và Kichi rời đi, một cô gái trong số đó vô tình ngước nhìn Bà chủ.

「Nè nè, Bà chủ. Masato-san và Shouran-san thực sự chẳng có quan hệ gì sao? Nếu không có quan hệ gì, thì khí chất của họ giống nhau quá mức rồi đấy.」

「……」

Ánh mắt Bà chủ nhìn về phương xa, nhìn bóng lưng Masato, không trả lời. Chỉ là……

「Chắc là 『Duyên phận』 nhỉ. Nhất định là vậy. Việc thiếu niên đó gặp gỡ vị Phúc Thần kia…… và cả việc đến được đây nữa.」

Bà lẩm bẩm một mình.

Nói chuyện ngoài lề, kết quả là, Masato đã không đọc hết toàn bộ cuộn thư. Vì vừa nãy rối tung rối mù, trong đầu cậu lại toàn chuyện của Sayo (đang tức giận), nên cậu không đọc đến cuối. Nếu như, cậu nhìn thấy cái tên được ghi ở cuối cuộn thư, cậu chắc chắn sẽ rất kinh ngạc.

Togami Shouran.

Chính là cái tên này.

Người viết cuộn thư này, ở cuối cuộn thư đã ghi lại tên của mình……

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!