Chương 3: Những gã đàn ông rình rập như hổ đói
Tập 7 - Chương 3: Những gã đàn ông rình rập như hổ đói
Kichi và Masato đứng dưới chân tòa nhà, ngước mắt nhìn lên dinh thự nhà Amakusa.
Nhà Amakusa tọa lạc ở một nơi thật sự khủng khiếp. Masato nhìn địa chỉ trong tin nhắn điện thoại, rồi lại nhìn tòa nhà sừng sững trước mặt, đối chiếu qua lại vài lần để xác nhận.
Đúng rồi.
Chính là nhà Amakusa.
Theo lý thuyết là vậy...
「Tòa... nhà cao tầng?」
Hiện ra trước mắt họ là một tòa nhà chọc trời khổng lồ, án ngữ ngay giữa khu phố sầm uất với đủ loại cửa hiệu hào nhoáng.
Hiện đại. Một tòa nhà thực sự quá đỗi hiện đại.
「...Ồ~」
Kichi trầm trồ ngước nhìn lên cao.
Đó là một tòa cao ốc kết cấu thép và kính, cao chừng bốn mươi tầng.
「...」
Masato và Kichi cứ thế đứng chết trân. Cậu lặng lẽ bấm số gọi cho Amakusa Sayo.
Nhưng...
『Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được hoặc đã tắt máy, xin vui lòng gọi lại sau...』
Đầu dây bên kia chỉ vang lên giọng tổng đài vô cảm.
「Rắc rối rồi đây.」
Masato hết cách, đành cùng Kichi hòa vào dòng người, bước vào tòa kiến trúc hiện đại trông như một pháo đài thủy tinh này.
Tầng một là thiên đường của các cửa hàng thời trang, quán cà phê sành điệu và nhà hàng sang trọng. Ở trung tâm, bốn lối đi Đông Tây Nam Bắc cắt nhau thẳng tắp, tạo nên một ấn tượng kỳ lạ... Nó gợi liên tưởng đến kinh đô Heian-kyo ngày xưa, hoặc những con phố được quy hoạch theo một quy tắc phong thủy nghiêm ngặt nào đó.
Nhìn vào bảng chỉ dẫn: từ tầng một đến tầng năm là khu phức hợp thương mại với vô số cửa hàng (có cả rạp chiếu phim và khu vui chơi trong nhà), tầng sáu trở lên là khu văn phòng. Có vẻ như phía trên cùng mới là khu căn hộ.
Nếu muốn đến tầng văn phòng thì đi thang máy thường cũng được, nhưng để lên cao hơn nữa thì Masato chịu chết, chẳng biết đường nào mà lần.
E là Amakusa Sayo sống ở khu căn hộ trên đỉnh tòa nhà này...
「Cơ mà, chỗ này khác một trời một vực với nơi ở trước kia nhỉ~」
Masato lẩm bẩm đầy thán phục.
Từ một dinh thự biệt lập với sân vườn rộng lớn nơi rừng sâu núi thẳm, chuyển phắt đến tòa nhà chọc trời ngay giữa trung tâm đô thị phồn hoa. Chẳng lẽ chỉ có mình Amakusa Sayo sống ở đây?
Hay là tất cả họ hàng thân thích đều đã cùng chuyển đến?
Xem ra...
「Có vẻ là vế sau rồi...」
Cậu lầm bầm một mình.
Tên của tòa nhà đập thẳng vào mắt: 『Amakusa Building』.
Rõ ràng nó thuộc sở hữu của gia tộc Amakusa.
Tuy không biết gia tộc Amakusa đã trải qua những biến động hay toan tính gì mà vứt bỏ kiến trúc kiểu Nhật truyền thống để chuyển đến vùng đất mới này, nhưng...
「Chắc hẳn đã có nhiều chuyện xảy ra lắm...」
Masato nheo mắt lại.
Danh gia vọng tộc Amakusa.
Kể từ khi quen biết Sayo, cậu cũng nghe phong thanh ít nhiều về 『Nhà Amakusa』. Phần lớn là do Hiệu trưởng Samon Tokijirou vô tình buột miệng nói ra trong lúc cao hứng.
『Cổ hủ, khép kín, áp đặt, cả gia tộc đều kiêu ngạo.』
Sau khi chỉ trích gay gắt, ông lại cười:
『Chà, nhưng mà thỉnh thoảng xuất hiện những kẻ không thể xem thường cũng là sự thật. Sayo cũng vậy. Con bé tuy xuất sắc, nhưng hồi trước có một dạo tôi vì công việc mà chạm mặt nó liên tục. Lúc tôi bảo "Ái chà chà, cái sức mạnh cấp độ Sao Hỏa gì thế này?", con bé liền lôi cái mác nhà Amakusa ra đấy.』
Hiệu trưởng cười ha hả.
『Nhưng gia phong nhà đó rất cứng rắn. Sức mạnh là tất cả - câu này có thể coi là gia huấn của họ. Điều đáng ngạc nhiên là trong bộ máy trung ương dường như không có mấy người của họ. Sayo được coi là hàng hiếm đấy...』
Như thể ẩn chứa hàm ý sâu xa, Hiệu trưởng chỉ nói đến đó rồi dừng lại, cười ranh mãnh và nháy mắt đầy ẩn ý.
Nói cách khác...
『Đó là có lý do cả.』
Chính là chuyện đó. Lý do mà Sayo muốn làm Điều tra viên Tâm linh Đặc biệt.
「...」
Masato trầm ngâm suy nghĩ. Kichi, với căn bệnh "cuồng Masato" giai đoạn cuối, dù chẳng hiểu mô tê gì nhưng hễ thấy Masato đăm chiêu là lại thấy cậu thật ngầu, cứ thế ngẩn ngơ ngắm nhìn. Thú thật, nhìn nhận một cách khách quan, Masato tuy tính tình ôn hòa dễ mến, nhưng tuyệt đối không được liệt vào hàng mỹ nam. Thế nhưng, với Kichi, ngắm cậu bao nhiêu cũng không chán.
Thật đáng thở dài, đây quả là một sự thiên vị mù quáng.
Thôi thì, hiện tại Masato cũng đang rất nghiêm túc suy nghĩ về gia thế của Amakusa Sayo.
「Này, Kichi.」
Cậu quay sang Kichi với vẻ mặt nghiêm túc hơn bình thường khoảng ba phần...
「Ờm~ Xin lỗi.」
Có người bắt chuyện với cậu từ bên cạnh.
Masato giật mình quay đầu lại.
「Cho tôi hỏi một chút được không?」
Nhìn kỹ thì là hai gã đàn ông mặc đồng phục, vóc dáng vạm vỡ, trông như nhân viên bảo vệ. Masato ban đầu mở to mắt ngạc nhiên, rồi ngay lập tức toát mồ hôi lạnh, lo lắng không yên.
Hả?
Nhắc mới nhớ...
「À, cái đó.」
Hai nhân viên bảo vệ trông cũng có vẻ hơi bối rối khi hỏi:
「Cái đó, là hành lý của cậu sao?」
Họ chỉ vào sau lưng Masato. Cậu vừa nãy đã quên béng mất, trên lưng mình đang cõng một chiếc rương mây đan lớn một cách khó hiểu.
Rõ ràng là nó chẳng ăn nhập gì với khu phố sầm uất này - một chiếc rương mây khổng lồ và cổ lỗ sĩ.
Hơn nữa...
「...Thật xin lỗi, có thể cho chúng tôi kiểm tra bên trong một chút được không?」
Bên trong chất đầy quần lót nữ.
「...」
Masato vã mồ hôi hột.
Tiêu, tiêu đời rồi.
「...」
Cậu nuốt nước bọt cái "ực". Giờ không phải lúc than "tiêu rồi", nếu cái rương này mà bị mở ra, giá trị xã hội của cậu sẽ tan biến trong nháy mắt.
「X, xin lỗi!」
Cậu căng thẳng, lùi lại một bước trong vô thức và xua tay loạn xạ.
「C, cái này hơi... à, ừm.」
Nếu bị nhìn thấy thì cậu chết chắc.
Thực sự là tận thế.
Về mọi mặt.
Kết quả là...
「Chuyện là... gần đây khu vực này hay xảy ra trộm cắp vặt.」
Thái độ của hai nhân viên bảo vệ đột nhiên trở nên cứng rắn, ánh mắt sắc lẹm. Masato lùi một bước, họ cũng lấn tới một bước.
「Phiền cậu...」
「Hợp tác với chúng tôi điều tra được không?」
Ánh mắt họ nhìn Masato đã giống như nhìn tội phạm. Cũng phải thôi, chính Masato cũng thấy mình khả nghi. Giữa chốn trung tâm thương mại hiện đại thế này mà lại cõng cái rương mây to tổ bố, lại còn giấu giấu diếm diếm không cho xem. Cậu liếc nhìn Kichi, cô bé đang mở to mắt ngây thơ nhìn cậu.
Thử tưởng tượng xem...
Vừa mở nắp rương ra, đập vào mắt là... là đủ các loại màu sắc quần lót.
Hơn nữa số lượng còn không hề tầm thường, gần như có thể mở shop ngay tại chỗ.
Trong rương mây.
Có quần lót.
Tuyệt đối, tuyệt đối, không được mở!
「...」
Masato đang định bỏ chạy thì bị hai nhân viên bảo vệ tận tụy kẹp chặt, mỗi người giữ chặt một bên nách cậu.
(Ôi thôi! Cuộc đời tôi!)
Ngay khi Masato đang hoảng loạn tột độ...
「Ủa? Sao thế?」
Một giọng nói thắc mắc vang lên từ phía sau. Các bảo vệ quay đầu lại nhìn, Masato cũng bất giác ngoái theo.
「?」
Hai bảo vệ cùng Masato và Kichi chăm chú nhìn vào một thiếu niên đang nở nụ cười tươi rói, nghiêng đầu thắc mắc. Tuổi trạc tầm Masato, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, trên mặt còn lấm tấm vài nốt mụn trứng cá. Cảm giác giống như kiểu nam sinh câu lạc bộ bóng chày đầy năng lượng và sảng khoái. Tiện thể nói thêm, cậu ta mặc chiếc áo khoác dài cổ đứng (gakuran) kiểu cũ hiếm thấy.
Thiếu niên mở lời:
「Có chuyện gì xảy ra sao?」
Vừa nói, cậu ta vừa cười với vẻ rất thân thiết và đặt tay lên vai Masato.
Masato đơ người.
「Ơ.」
Cậu hoàn toàn chưa từng gặp người này bao giờ. Trong khoảnh khắc, thiếu niên nháy mắt, nhanh chóng truyền tín hiệu cho cậu:
『Phối hợp với tôi!』
Ánh mắt cậu ta chắc chắn mang ý nghĩa đó. Sau đó, cậu ta lại không chút e ngại quay sang hai nhân viên bảo vệ:
「Cậu ấy bị sao thế ạ?」
Một trong hai bảo vệ——
「À, ừm.」
Nhìn thiếu niên mới xuất hiện với vẻ ngạc nhiên, rồi chỉnh lại mũ.
「Chúng tôi đang yêu cầu cậu này mở chiếc rương mây sau lưng ra kiểm tra.」
「À à.」
Thiếu niên nói với thái độ nhẹ tênh.
「Ý các anh là cái này hả? Là tôi nhờ cậu ấy mang giùm đấy.」
Cậu ta cười xòa.
「Tanaka-kun, tóm lại cậu cứ đặt cái rương xuống trước đã.」
「Hả?」
「Tớ đang nói chuyện với cậu đấy, Tanaka-kun.」
Nháy mắt.
Nhìn thấy ám hiệu đó, Masato hiểu ra ngay lập tức.
(Cậu bạn này...)
Là một linh năng giả.
Và thế là cậu cuống quýt hùa theo:
「Ừ, ừ.」
Tuy không biết tình hình thế nào, nhưng quyết định nghe theo cậu ta trước đã. Masato làm theo chỉ dẫn, hạ chiếc rương mây từ trên lưng xuống đất. Lúc này, lác đác có người đi đường tò mò dừng chân lại xem.
Masato toát mồ hôi lạnh ròng ròng.
Nếu mở rương ra mà phát hiện bên trong toàn quần lót con gái thì...
Rõ ràng là bị xã hội đào thải vĩnh viễn.
Dạ dày cậu bắt đầu đau quặn lại.
「Cảm ơn.」
Thiếu niên cười cảm ơn.
Tiếp theo phải làm sao đây?
Đối phương trông có vẻ định giúp mình thật...
Đúng lúc đó——
「Thực ra ấy mà, trong này là...」
Thiếu niên vừa nói vừa đột ngột mở tung nắp rương mây.
「!」
Masato sợ đến mức tim suýt nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Cậu, cậu ta làm cái quái gì vậy!?
Tại sao lại làm thế chứ!
Masato đang định hét lên thì——
「!!」
Cậu kinh ngạc mở to mắt.
Thứ đựng bên trong là...
「Cái gì thế này?」
Kichi nghiêng cái đầu nhỏ đầy thắc mắc. Hai nhân viên bảo vệ trong chốc lát cũng không hiểu bên trong là gì, lộ vẻ ngạc nhiên tột độ.
「Ủa?」
「Hự!」
Ngay sau đó họ liền tỏ ra vẻ rất khó ở.
「Các anh xem, những thứ này đều là cậu ấy vì tôi mà...」
Thiếu niên thể thao vừa nãy vẫn luôn cười nói sảng khoái, bỗng nhiên nheo mắt lại đầy tình ý.
「Các anh hiểu mà. Cậu ấy đã mua giúp tôi nhiều thế này đấy.」
Như thể muốn làm ra vẻ yểu điệu, cậu ta đặt tay lên vai Masato, người còn đang dựa vào cậu, rồi áp sát một cách thiếu tự nhiên. Masato rùng mình, không kìm được mà ngửa người ra sau. Trong rương mây...
「À, ừm.」
「Th, thất lễ rồi, xin lỗi!」
Từ lúc nào không hay, đống quần lót nữ sặc sỡ kia đã biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là cả một núi quần lót tam giác nam màu trắng toát!
Hơn nữa lại còn là tất cả! Cả một đống!
「Các anh xem, đúng không? Nhìn đi.」
Thiếu niên cầm một chiếc quần lót tam giác lên, giơ ra trước mặt bảo vệ cho họ "thưởng lãm".
Hai nhân viên bảo vệ lẩm bẩm những điều khó hiểu...
「A, xin lỗi.」
「Ái chà, cái này quả thực là... a.」
Rồi lúng túng lùi lại phía sau. Những người xung quanh cũng đỏ mặt quay đi.
『A, ra là vậy, ra là vậy.』
『Hai người họ là mối quan hệ đó à...』
Mọi người nhìn Masato và thiếu niên với ánh mắt "đã hiểu". Rồi nhanh chóng giải tán khỏi hiện trường. Một lúc sau, Masato cuối cùng cũng hiểu ra chuyện gì vừa xảy ra.
「Phụtttttt á á á á á á á á á á!」
Cậu hét toáng lên. Nhưng xung quanh đã hoàn toàn không còn ai nữa...
***
「Thật sự xin lỗi!」
Sau đó, thiếu niên đã kéo Masato và Kichi đến một góc khuất, cúi đầu tạ lỗi sâu sắc. Masato cảm thấy vô cùng bối rối.
「A, ừm, cái đó.」
Cậu ra hiệu bảo thiếu niên ngẩng đầu lên. Cậu ta đỏ bừng mặt, đứng thẳng dậy.
「Thật sự rất xin lỗi. Nhưng mà, "Năng lực" của tôi chỉ có thể thực hiện biến đổi cùng tính chất như thế thôi.」
Trông cậu ta có vẻ rất áy náy.
「Kết quả là vẫn làm cậu mất mặt rồi.」
「A, không đâu, cậu thực sự không cần để ý đâu.」
Masato cũng cúi đầu đáp lễ.
「Quan trọng là, ừm, tôi vẫn chưa rõ lắm, vừa nãy cậu làm vậy là để cứu tôi đúng không?」
「Vâng.」
Thiếu niên cười khổ.
Một nụ cười rất dễ mến.
「Nếu không phải vậy thì tôi cũng chẳng làm chuyện mất mặt đến thế đâu. Tôi không có sở thích đó.」
「A, nó, nói cũng phải ha.」
Masato cũng chẳng hiểu mình đang nói cái gì nữa.
「Cơ mà, giật cả mình.」
Thiếu niên liếc nhìn chiếc rương mây vừa mang từ hiện trường về.
「Không ngờ bên trong lại là thứ đó.」
Có vẻ như rất thán phục.
「A, giờ nó đã trở lại như cũ rồi đấy.」
Thiếu niên lạ mặt đó hé nắp rương mây một chút cho Masato xem.
「Cậu nhìn này.」
Cậu ta trông có vẻ khá đắc ý. Nhưng khi nhìn thấy thứ bên trong rương, cậu ta cũng bất giác đỏ mặt.
「Ồ ồ.」
Kichi thán phục ghé đầu nhìn vào.
Quả thực bên trong đã biến trở lại thành đủ loại quần lót nữ hoa hòe hoa sói. Thiếu niên dùng ánh mắt xác nhận với Masato, Masato vội vàng gật đầu lia lịa.
Thiếu niên cười khổ rồi đậy nắp lại.
「Tôi không định truy cứu quá chi tiết đâu.」
Cậu ta nhìn Masato với vẻ hơi tinh quái.
「Nhưng mà, tốt nhất đừng mang thứ này đi lại nghênh ngang trên đường nhé, Togami Masato-kun.」
「!」
Ngay sau đó, ánh mắt thiếu niên hơi hướng lên trên.
「...Chẳng lẽ đống này...」
Trong ánh mắt mang theo chút ý trách móc.
「Là của chị Sayo sao?」
Masato càng thêm kinh ngạc.
「S, sao cơ?」
Sao đối phương lại biết tên mình?
Và còn...
Tại sao cậu ta lại biết những thứ này là của Amakusa Sayo?
Cậu có hàng tá câu hỏi.
「Quả nhiên.」
Thiếu niên thở dài.
「Vậy à.」
Cậu ta không biết là cảm thấy hơi cô đơn hay muốn trêu chọc Masato.
「Tình cảm của hai người đã tiến triển đến mức này rồi cơ đấy, còn mang cả quần lót của nhau ra ngoài đường.」
Tuy nhiên, vì quá ngây thơ, nên nói một hồi, mặt cậu ta vẫn đỏ lên như gấc.
「Chơi trò tình thú kỳ quặc ghê.」
「Kh, không phải!」
Masato vội vàng xua tay chối bay chối biến.
「Không phải đâu! Cái này là có lý do phức tạp lắm!」
Rồi, cậu lấy lại bình tĩnh.
「Quan trọng là, chờ chút đã. Tại sao cậu biết tôi là Togami Masato?」
Thiếu niên nhìn Masato và Kichi một cái như để xác nhận.
Rồi cậu ta cười hì hì.
「Cậu nổi tiếng hơn cậu tưởng đấy, Togami Masato-kun. Hơn nữa, vị bên này là Phúc Thần Kichi-san đúng không? Chị Sayo có nhắc với tôi.」
「Amakusa-san nói ư?」
「Đúng vậy. Hơn nữa, ngoài chuyện đó ra, tôi còn biết cậu là con trai độc nhất của "Ngũ Viên Sứ" mạnh nhất Nhật Bản - Togami Murakumo, cũng biết cậu là người duy nhất còn sót lại mang dòng máu "Ngũ Viên" thuật sư Nhật Bản.」
「!」
Thấy Masato ngạc nhiên như vậy, ánh mắt thiếu niên trở nên nghiêm túc hơn.
「Xin lỗi, khi chị Sayo nhắc đến tên cậu, tôi đã điều tra một chút về mọi thứ liên quan đến cậu, bao gồm cả quá khứ. Chẳng lẽ bây giờ cậu vẫn còn liên lạc với Hagiri-hime sao? Nếu có thể, về chuyện này, tôi cũng có việc muốn nhờ cậu.」
「Chờ đã!」
Masato giơ tay ngăn lại.
「Chờ chút đã, tại sao?」
Cậu cảm thấy nghi hoặc từ tận đáy lòng.
Thiếu niên thở dài thườn thượt.
「Nói cũng phải nhỉ.」
Cậu ta cúi đầu thật sâu.
「Thật là quá thất lễ. Tôi nói một tràng dài như vậy mà vẫn chưa cho cậu biết tên tôi là gì nữa.」
Cậu ta mỉm cười.
「Tên tôi là Amakusa Tooru. Là em họ xa của chị Amakusa Sayo.」
「Ồ ồ!」
Quả nhiên là có quan hệ, Masato thốt lên.
「Vậy, chuyện vừa nãy cũng là?」
「Ừm ừm, à, năng lực của tôi là 『Hồng Liên Chính Trực Lừa Dối Thế Gian』. Vì không có sức mạnh to lớn như chị Sayo, nên chỉ có thể làm được mấy trò ảo thuật vặt vãnh kiểu đó thôi.」
Lúc này thiếu niên... Amakusa Tooru cười khổ.
「Phải rồi, ừm, về năng lực của tôi, lần sau tôi sẽ giải thích chi tiết nhé. Quan trọng là, tôi có chuyện nhất định phải nói với cậu. Cơ mà, không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây...」
Cậu ta hơi nhíu mày.
「Nhắc mới nhớ, tại sao cậu lại ở đây vậy?」
「A, ừm, có chút việc.」
「Là chị Sayo gọi cậu đến à?」
「A, ừ.」
「Ồ.」
Tooru thốt lên đầy cảm thán.
「Thật ngày càng kỳ lạ. Chị Sayo đó mà lại gọi đàn ông đến nhà cơ đấy.」
Vì Tooru tỏ ra quá thán phục khiến Masato cảm thấy hơi ngượng ngùng, đành quay mặt đi chỗ khác. Lúc này, Tooru có vẻ hơi buồn bã.
「Haizz, quả nhiên chị Sayo đối với cậu... Dù sao chị ấy cũng... như thế mà... Khi kể về... chị ấy vui vẻ đến thế, quả nhiên là...」
Cậu ta lầm bầm nhỏ nhẹ trong miệng.
「Hả?」
Masato hỏi lại.
「A, không có gì.」
Khuôn mặt lấm tấm tàn nhang của thiếu niên vốn đang đầy cảm xúc, bỗng nhiên đỏ bừng, hai tay xua lấy xua để.
「Xin đừng để ý. Tóm lại là——」
Biểu cảm của cậu ta đột nhiên trở nên cực kỳ nghiêm túc.
「Tôi có thể làm phiền cậu một chút không? Thú thực là, tôi có chuyện muốn nói với cậu.」
「Đ, được thôi.」
Chuyện gì thế nhỉ?
「Tôi thì sao cũng được mà.」
Masato cúi đầu liếc nhìn Kichi đang nắm tay mình thì——
「A.」
Trên mặt Tooru hiện lên biểu cảm 『Nguy rồi!』. Cậu ta nhìn chằm chằm ra sau lưng Masato với ánh mắt sắc bén và cắn chặt môi.
Masato cũng thấy lạ, liền quay đầu lại nhìn.
Cùng lúc đó, Tooru thủ thế chiến đấu.
Phía sau cầu thang nơi nhóm Masato đang đứng, có hai gã đàn ông đang chậm rãi bước tới.
「!?」
Masato lùi lại một bước, lập tức bật chế độ cảnh giác.
Lúc nãy gặp Tooru, cậu chỉ lờ mờ cảm thấy cậu ta có thể là linh năng giả, nhưng hai kẻ này thì cậu nhận ra ngay lập tức. Phải nói là, quá dễ nhận biết.
Bình thường Masato, hay Hiệu trưởng Samon Tokijirou, cả Sayo và Tooru - những linh năng giả đang sống cuộc sống thường nhật - sẽ không phô trương năng lực. Bởi hành động đó có thể thu hút tạp linh, làm mất cân bằng linh năng, thậm chí bị yêu ma quỷ quái nhắm đến. Vì vậy, những linh năng giả chân chính thường sẽ che giấu, kiềm chế linh lực của mình.
Nhưng...
Lần đầu tiên cậu gặp những kẻ bất chấp thường thức đến thế. Hai kẻ này không mảy may bận tâm đến luồng linh khí đang rò rỉ ra ngoài cuồn cuộn.
Nói một cách hình tượng, giống như tội phạm cầm hung khí đi nghênh ngang trên phố mà không thèm giấu giếm.
Linh lực của nhóm Masato trong mắt người thường, và cả trong giới linh năng giả, thực sự có thể gọi là vũ khí 『tất sát』; còn hai kẻ này cứ thế kéo lê thứ vũ khí đó, thản nhiên bước đi.
Ban đầu cậu còn tưởng họ chỉ để 『khoe khoang』, nhưng cậu nhận ra ngay là không phải.
Hai người này ngay từ đầu đã 『không định che giấu』.
Có khả năng não bộ của họ thực sự có vấn đề.
Hoặc là họ tin rằng dù có chuyện gì xảy ra, họ cũng có thể dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát tất cả.
(Hoặc là, cả hai...)
Masato nuốt nước bọt. Kichi lúc này, lần đầu tiên siết chặt lấy tay Masato. Masato liếc nhìn tình trạng của Kichi.
「...Masato.」
Lần đầu tiên cậu thấy Kichi như thế này.
Cô bé để lộ ánh mắt sợ hãi, ngước nhìn Masato. Cô bé đặt bàn tay còn lại chồng lên tay cậu, run rẩy.
「...」
Masato theo phản xạ giấu Kichi ra sau lưng mình.
Kể cả khi đối đầu với Điều tra viên Tâm linh Đặc biệt tinh anh trẻ nhất lịch sử - Amakusa Sayo, cậu cũng đối phó rất thoải mái. Nếu bị hỏi là có tung hết sức ngay từ đầu không, chắc cậu sẽ thấy ngại ngùng mà lắc đầu. Ngay cả đòn cuối cùng, cậu cũng đã chuẩn bị kỹ lưỡng để không làm hại Sayo.
Khi gặp Kichi, đối mặt với vô số quái vật, cậu đã tiêu diệt toàn bộ trong nháy mắt.
Người khổng lồ bạo tẩu cậu cũng giải quyết nhẹ nhàng.
Làm sụp đổ tháp cao, thổi bay cả căn nhà, đối với cậu đều đơn giản như trở bàn tay. Mặc dù cậu từng có kinh nghiệm thua trong lúc luyện tập vì quá nương tay với cô bạn thanh mai trúc mã, nhưng "Ngũ Viên" thuật sư Togami Masato, kể từ khi thực chiến, chưa từng nếm mùi thất bại.
Không chỉ vậy, những năm gần đây khi đối mặt với các linh năng giả, cậu hầu như chưa từng thực sự cảm thấy nguy cơ đe dọa tính mạng.
Nhưng...
Cậu bây giờ...
「...」
Trên trán toát mồ hôi lạnh, tay đưa ra nắm lấy đồng 5 yên trong túi sau, và còn có Kichi ở đây nữa.
Có thể đổi tiền.
Chỉ có điều...
(Có lẽ sẽ không kịp...)
Cậu thầm nghĩ, đồng thời cảm thấy choáng váng trước áp lực nặng nề đang ập tới.
Hai kẻ trước mắt, chính là những sự tồn tại dị thường đến vậy.
「Ồ.」
Một trong hai kẻ lên tiếng. Tay chân hắn ta gầy gò khẳng khiu như bù nhìn rơm, đeo găng tay trắng. Mặc bộ vest đen bảnh bao, nhưng trên đầu lại là một tấm gương hình vuông. Ban đầu Masato còn không hiểu đó là cấu tạo gì, đến gần mới biết, đối phương dường như đội một khối lập phương bốn mặt đều là gương, bên dưới khoét một lỗ để tròng vào cổ.
Nói rõ hơn thì, giống như đang đội một cái mũ bảo hiểm hình vuông làm bằng gương. Do đó, không nhìn thấy mặt mũi đâu, chỉ có tấm gương phản chiếu khung cảnh xung quanh. Rõ ràng là một dị hình, kẻ này tỏa ra một luồng tà khí bất tường.
「Đây không phải là Tooru của Phân gia Đông sao~」
Gã người gương nói bằng giọng kim khí chói tai.
「...」
Còn về phần Tooru.
Cậu ta khác hẳn với vẻ lễ phép vừa rồi, trừng mắt nhìn gã người gương bằng ánh mắt rực lửa. Tooru nắm chặt nắm đấm, hạ thấp trọng tâm như thể sắp lao tới sống mái ngay lập tức.
Tuy nhiên...
「Hê hê.」
Mặt gương chính diện của gã đàn ông hướng về phía Tooru.
「Sao thế? Tooru, có chuyện gì à?」
Đối phương nghiêng đầu hỏi với giọng điệu trêu chọc.
「Cậu có chuyện gì muốn nói với Mughal ta sao?」
Giọng điệu nghe tuy bình thản, nhưng câu nói này rõ ràng là lời đe dọa nặng nề dành cho kẻ định làm phản. Tooru bừng tỉnh.
Và rồi tỏ ra vô cùng hoảng hốt.
「Kh, không có.」
Cậu ta quay mặt đi.
「Kh, không có gì, không có chuyện gì cả... Mughal-san.」
Masato liếc nhìn cậu ta và nhận ra đầu gối Tooru đang run rẩy, sắc mặt tái mét.
Và dáng vẻ thảm hại đó của cậu ta, phản chiếu trọn vẹn trong tấm gương của gã đàn ông.
「...Hừm.」
Gã người gương rung rung vai, có vẻ như đang cười.
「Lâu rồi không gặp.」
Đó là nụ cười chế giễu.
「Vâng, lâu rồi không gặp...」
Tooru trả lời bằng giọng vô hồn. Ánh mắt cậu ta dán chặt xuống đất, rõ ràng là có sự chênh lệch khủng khiếp về thứ bậc sức mạnh. Lúc này gã người gương đột nhiên nhìn sang Masato.
「Nhắc mới nhớ, hai cậu bé cô bé dễ thương này là ai thế?」
Masato nhíu mày. Khuôn mặt cậu tất nhiên cũng phản chiếu trong tấm gương đó.
Tooru lộ vẻ lo lắng.
「A, không có gì, hai người này là——」
「...Có thể nhìn thấy chúng ta, nghĩa là không phải người thường nhỉ?」
Masato im lặng nhìn vào nơi đáng lẽ là khuôn mặt của gã người gương. Tuy không biết bằng cách nào, nhưng hắn dường như có thể nhìn thấy bên ngoài xuyên qua lớp gương đó.
「Hơn nữa, thái độ của cậu ta còn như muốn thách thức chúng ta nữa chứ~」
Gã người gương vỗ tay vui vẻ.
「Trông thì có vẻ yếu ớt, nhưng cũng khá đàn ông đấy.」
Masato hoàn toàn không để ý đến hắn. Cứ thế...
「...」
Cậu chuyển ánh nhìn sang gã đàn ông đứng bên cạnh.
Gã người gương đã được tính là cao rồi, nhưng kẻ này còn cao hơn gã kia hai cái đầu, thân hình vạm vỡ, trông giống một con gấu lớn hơn là người. Hắn mặc bộ đồ giống như áo tu hành màu cam, đầu quấn khăn.
Thứ duy nhất lộ ra là đôi mắt, tỏa ra ánh sáng màu cam quỷ dị.
「...」
Người này từ nãy đến giờ vẫn không nói một lời. Điều Masato để ý là...
(Cát?)
Từ ống tay áo hắn liên tục rơi xuống những thứ lạo xạo như cát trắng. Đôi mắt to màu cam hoàn toàn không thể phán đoán tiêu điểm, cùng với cơ thể to lớn quá khổ một cách khó hiểu đó đều khiến người ta cảm thấy rợn tóc gáy. Nhìn kỹ thì, nơi hắn đi qua cũng để lại dấu vết của cát.
Nhưng những người đi gần đó lại dường như không hề nhận ra.
Không, rõ ràng có bộ đôi kỳ quặc thế này ở ngay trước mắt, nhưng không ai nhìn về phía này. Là bởi vì, họ không nhìn thấy.
(Thuật ẩn hình... sao?)
Masato tự nhủ. Đoạn tuyệt thông tin thị giác với xung quanh, bản thân thuật thức ngụy trang linh năng này không có gì quá cao siêu...
Nhưng trình độ của hai người này ở một đẳng cấp khác.
Họ duy trì thuật thức này một cách tự nhiên như hơi thở. Người thường hoàn toàn không nhìn thấy, nhưng những linh năng giả có trình độ nhất định lại có thể nhìn thấy họ rõ ràng.
Rõ ràng là họ đã quen dùng nó như trang phục hàng ngày.
(Quan trọng là...)
Masato nhíu mày.
(E là đây mới là trạng thái bình thường của hai kẻ này...)
Không chịu ẩn mình trong bóng tối, họ thi triển thuật ngụy trang linh năng lên bản thân nhẹ nhàng như khoác áo rồi đi ra ngoài, biến việc sử dụng chú thuật thành chuyện thường ngày. Điều này giống như tuyên bố với tất cả mọi người rằng mình là sự tồn tại tách biệt khỏi xã hội loài người.
Sợi dây liên kết với xã hội mà các linh năng giả bình thường sở hữu, họ đã hoàn toàn cắt đứt.
Thứ này thường không còn được gọi là con người nữa.
Mà được gọi là (Quái vật).
Masato cảm thấy lạnh sống lưng.
「...」
Lúc này, gã khổng lồ tên Suna-nyuudou, mắt đang nhìn xa xăm, đột nhiên quay sang nhìn họ.
「...Muốn ăn quá.」
(Nói rồi?)
Masato nheo mắt lại. Cậu cảm thấy ánh sáng trong đôi mắt màu cam của đối phương rực lên. Ánh mắt đó thậm chí như mang theo áp lực vật lý đè nặng lên không gian.
「Hahaha, hiếm thấy thật đấy! Suna-nyuudou mà lại có hứng thú với người khác sao?」
Gã người gương vỗ tay tán thưởng.
「Muốn ăn quá.」
Suna-nyuudou nhìn Masato...
Và rồi chuyển sang Kichi ở phía sau cậu. Ánh mắt hau háu đó như đang liếm láp cơ thể nhỏ bé của Kichi.
Kichi co rúm người sau lưng Masato.
「Ư, ư.」
Phát ra tiếng nấc như sắp khóc, cơ thể cô bé run lên bần bật. Masato cảm thấy ghê tởm tột độ, kéo Kichi nép sâu hơn vào sau lưng mình bảo vệ.
「Cho ta ăn.」
「Hả?」
「Trông ngon quá. Ta muốn ăn... con nhỏ này.」
「Ngươi đang nói cái quái gì...」
Masato hiếm khi lên tiếng quát mắng với ánh mắt đầy nộ khí.
「Quan trọng là, cấm dùng ánh mắt đó nhìn Kichi!」
「Cho ta...」
BÙM.
Đột nhiên, sau lưng gã khổng lồ Suna-nyuudou bùng lên linh khí dữ dội.
「Ăn.」
Linh khí cuồn cuộn như cơn sóng thần chực chờ nuốt chửng mọi thứ.
Trong khoảnh khắc——
「...」
Masato im lặng thủ thế. Giống như con sói dựng đứng lông toàn thân, nhe nanh, cậu chuyển sang trạng thái chiến đấu ngay lập tức.
Ngay khi cậu định rút đồng 5 yên ra...
Thì lúc đó——
「Ái chà chà chà.」
Gã người gương đột ngột can thiệp.
「Này, Suna-nyuudou, dừng tay!」
Cái đầu hình hộp gương của hắn lắc qua lắc lại.
Tay trái giữ Suna-nyuudou, tay kia chắn trước mặt Masato.
「Được chưa? Cậu cũng vậy.」
「...」
Masato trừng mắt nhìn Suna-nyuudou. Cơ thể cậu vẫn căng cứng như dây đàn.
「...Được thôi.」
Suna-nyuudou phát ra âm thanh ồm ồm hỗn độn.
「Lần sau.」
Rồi giọng nói đột nhiên trở nên chậm chạp, rợn người.
「Lại ăn...」
Trong khoảnh khắc đó, phía sau hắn phát ra tiếng động, rồi có thứ gì đó sụp đổ. Nhìn kỹ thì, đó là...
(Cát...)
Lượng lớn cát trắng tuôn ra.
Như bị gió cuốn đi, chúng lấp lánh sáng rồi tan biến vào hư không.
Giọng Masato vang lên đanh thép:
「Không có lần sau đâu! Nếu ngươi còn có bất kỳ vọng tưởng nào thù địch với Kichi nữa...」
Ánh mắt cậu lạnh lẽo thấu xương.
「Tôi tuyệt đối sẽ không nương tay với ngươi đâu, giác ngộ đi.」
Thấy dáng vẻ đó, gã người gương lắc đầu chậc lưỡi, nhún vai. Kichi ở sau lưng Masato, nắm chặt lấy vạt áo cậu. Suna-nyuudou thì ngẩn ngơ ngước nhìn trần nhà, như thể đã quên mất chuyện vừa rồi.
「...Ngươi rốt cuộc là ai?」
Gã người gương hơi nghiêng đầu, dùng giọng kim khí hỏi Masato.
Masato không đáp, chỉ im lặng nhìn chằm chằm Suna-nyuudou cảnh giác. Gã người gương không dời mắt, nhưng giọng điệu trở nên lạnh lùng, mang âm sắc của một mệnh lệnh:
「Tooru?」
Hắn ném câu hỏi về phía Tooru. Mặc dù Tooru ở phía sau hắn, Masato vẫn có thể cảm nhận được sự run rẩy, căng thẳng tột độ của cậu bạn mới quen.
「A, ừm, người này là bạn tôi, Tanaka.」
「Togami.」
Masato cuối cùng cũng rời mắt khỏi Suna-nyuudou, chuyển sang nhìn thẳng vào gã người gương.
Cậu xưng danh rõ ràng từng chữ:
「"Ngũ Viên" Thuật Sư, Togami Masato.」
「!」
Tooru ở phía sau thất kinh hồn vía.
「Ta, Tanaka-kun!?」
「Hahahahahahahahaha!」
Gã người gương đột nhiên phá lên cười sằng sặc.
「Hahahahahaha! Vậy à, cậu là Togami hả. Trước đây đã nghe đại danh của cậu. Sao thế, cậu đến tìm tiểu thư Sayo nhà chúng tôi à?」
「...」
Masato không trả lời. Nhưng gã người gương dường như cũng chẳng để tâm.
「Tên tôi là Mughal. Amakusa P. Mughal. Tên thật của gã to xác này là Amakusa Reimi, nghe chẳng hợp với hắn chút nào nhỉ. Nên là, ầy, cậu cứ gọi hắn là Suna-nyuudou (Sa Nhập Đạo) là được, mọi người đều gọi hắn thế. Xin chỉ giáo nhé, ngài Thuật sư "Ngũ Viên" lừng danh~」
「...」
Mặc dù vậy, Masato vẫn giữ im lặng. Gã người gương tên Mughal lắc cái đầu cứng nhắc qua trái qua phải, rồi cười nói:
「Thôi kệ, đằng nào thì một ngày nào đó cũng sẽ gặp lại. Vậy nhé, Suna-nyuudou, Tooru, đi thôi.」
「...」
「Ủa? Ơ, ơ?」
「Sao thế? Cậu cũng là do Nữ Thần triệu tập mới đến mà? Bắt cô ấy đợi lâu quá, cậu sẽ bị cô ấy ăn thịt từ đầu xuống đấy.」
「A, ừm.」
Masato quay đầu lại, thấy Tooru ủ rũ cúi đầu.
「Vâng, vâng ạ.」
Rồi, như hạ quyết tâm, cậu ta bước về phía trước.
「Vậy, hẹn gặp lại nhé~」
Mughal vẫy tay, bước đi rất thoải mái. Dáng đi của hắn lắc lư như một con lật đật, rất không ổn định. Suna-nyuudou ngẩn ngơ đi theo sau. Hắn lạch bạch bước đi, mỗi bước chân lại rơi xuống những hạt cát, lấp lánh sáng rồi dần bốc hơi.
Khoảnh khắc Tooru đi ngang qua Masato——
Cậu ta thì thầm bằng giọng gió, đủ để chỉ mình Masato nghe thấy:
(Làm ơn hãy nhắn với chị Sayo, sau này tôi sẽ liên lạc với chị ấy, tóm lại xin chị ấy hãy cẩn thận!)
Ánh mắt Masato vẫn nhìn thẳng, nhưng cậu khẽ gật đầu.
「...」
Trước tầm mắt cậu, bóng lưng ba người Mughal, Suna-nyuudou và Tooru khuất dần vào khoang thang máy phía xa. Cuối cùng...
「Phù...」
Masato thở hắt ra một hơi nặng nề.
Mái tóc cậu cũng theo đó mà rũ xuống, khẽ lay động.
「V, vừa nãy rốt cuộc là chuyện gì vậy?」
Thoát khỏi áp lực đối đầu đáng sợ lúc nãy, Masato trở lại dáng vẻ ngốc nghếch thường ngày.
「...Em không sao chứ, Kichi?」
Sau đó, Masato quay sang nhìn Kichi đang lo lắng nắm chặt áo mình. Cậu đặt tay lên đầu cô bé. Kichi ngước lên.
Đôi mắt cô bé nhìn Masato với vẻ kinh ngạc tột độ.
Không phải sợ hãi.
Nhưng cũng không phải vui vẻ cười đùa.
「~~~!」
Kichi đột nhiên vùi đầu vào lòng Masato.
「Vậy à? Đáng sợ lắm đúng không. Mấy người đó kỳ lạ thật đấy.」
Masato vẫn như mọi khi, ngốc nghếch xoa đầu an ủi Kichi, tưởng rằng cô bé sợ hãi bọn người kia.
Nhưng...
Khác rồi.
Không phải như vậy!
Nếu nói đáng sợ thì, Masato lúc tức giận trông cũng khá đáng sợ. Nhưng mà, những lời Masato đã nói...
Không, cậu ấy đã nói vì cô. Khi đôi tai Kichi bắt được câu 『Tuyệt đối sẽ không nương tay với ngươi đâu』.
Cô cảm nhận được nỗi đau ngọt ngào chưa từng có len lỏi trong tim.
Nó nóng bỏng đến thế.
Nó bi thương đến thế.
Hạnh phúc đến mức——
Khiến lồng ngực cô đau nhói.
Nếu cô có thể khóc, chắc hẳn lệ đã dâng đầy khóe mắt rồi. Kichi tự nhận thức được, má mình ngày càng nóng ran.
Lần đầu tiên...
Kichi xấu hổ đến mức không dám ngước lên nhìn Masato.
Và rồi...
「Ngoan nào, ngoan nào.」
Masato vẫn dịu dàng xoa đầu Kichi như vậy.
Ở một góc xa, có một người đang quan sát tất cả.
Người đàn ông này mặc bộ vest ủi phẳng phiu, tóc vuốt ngược ra sau bóng lộn.
「Hừ, xem ra không cần tôi can thiệp rồi...」
Anh ta cất thứ gì đó trông như tay gấu (vũ khí đeo tay) vào túi, quay người lại.
Liếc nhìn lại phía sau một cái.
「Có điều, khí phách của 『Mạnh nhất Nhật Bản』 cũng kinh thật. Đối mặt với hai tên quái vật nhà Amakusa mà không lùi nửa bước. Tính cách thẳng thắn đó cũng không tệ.」
Anh ta mỉm cười.
Rồi cũng sải bước đi thẳng, biến mất vào dòng người.
***
Masato ôm Kichi trong lòng một lúc, Kichi cuối cùng cũng trấn tĩnh lại cơn xấu hổ, buông Masato ra.
「...Cơ mà, giờ tính sao đây? Vẫn chưa biết nhà Amakusa-san ở đâu cả.」
Masato gãi đầu bối rối.
「Trông có vẻ cũng không thể hỏi mấy người lúc nãy được...」
「Masato! Em trở lại trạng thái linh thể, bay đi tìm quanh đây một chút nhé?」
Kichi đưa ra gợi ý. Nhưng Masato tỏ vẻ hơi do dự.
「Nhưng mà, ở đây rộng thế này...」
Đúng lúc đó——
「Thật là.」
Phía trên đầu họ truyền đến một giọng nói quen thuộc.
「Hai người lại làm trò gì ở cái chỗ thế này hả...」
Masato và Kichi giật mình ngước lên, rồi đồng thanh reo to.
「Amakusa-san!」
「Bà cô kỳ quặc!」
Amakusa Sayo mà họ tìm kiếm nãy giờ đang đứng ngay đó. Tiện thể nói thêm, Masato và Kichi đang ở dưới chân cầu thang, còn Sayo thì tì tay lên lan can chiếu nghỉ ngay phía trên đầu họ, nhìn xuống với vẻ trịch thượng.
「...Hai người đến muộn quá đấy.」
Giọng cô nghe có vẻ hơi hờn dỗi.
Sayo nheo mắt lại, không biết có phải vì xấu hổ hay không mà mặt hơi ửng đỏ.
Hiếm khi thấy cô mặc thường phục.
Váy trắng tinh khôi kết hợp áo khoác denim năng động, mái tóc buộc tùy ý.
「Tôi đã cất công xuống tận đây đón hai người đấy nhé.」
Cô nói giọng độc địa, nhưng ánh mắt lại lảng tránh.
「Có phải nên cảm ơn tôi một tiếng không hả?」
「...」
「...Thuật sư 『Ngũ Viên』?」
Cuối cùng, Sayo nhận ra Masato có gì đó là lạ.
Cậu chàng cứ há hốc mồm ngước nhìn cô trân trân. Như thể đang kinh ngạc về điều gì đó vĩ đại lắm.
Tất nhiên gặp nhau ở nơi không ngờ tới thì ít nhiều cũng ngạc nhiên, nhưng nghĩ thế nào thì cũng biết cô đang ở trong tòa nhà này, chẳng có lý do gì để đơ ra mãi như thế.
Sayo thấy lạ.
「A, Amakusa-san.」
Masato cuối cùng cũng mở miệng. Cậu chỉ thẳng tay lên phía trên, tức là hướng về phía Sayo - đặc biệt là từ góc nhìn từ dưới lên.
「Cậu cũng mặc quần lót ha!」
「~」
Sayo đỏ bừng mặt, vội vàng giữ chặt váy.
「Ồ~」
Kichi thốt lên đầy "ngưỡng mộ".
Bốp.
Sayo gân xanh nổi đầy trán.
「Cái tên này.」
Nắm đấm của cô run lên vì giận.
「Cũng nên...」
Cô lấy đà nhảy qua lan can cầu thang.
「Học cách lanh lợi hơn chút đi chứ!」
Một cú nhảy nhẹ nhàng như chim én.
Rồi ngay lập tức, đầu gối cô giáng thẳng đứng xuống dưới như búa tạ, đập bốp vào mặt Masato.
「Phụt!」
Masato phun máu mũi thành vòi.
「Hự, hự hự.」
Rồi ngã lăn quay ra đất, bất tỉnh nhân sự. Kichi hét lên:
「Masato——!」
Sayo vuốt tóc, hừ một tiếng lạnh lùng rồi quay mặt đi.
「Thật là, hiếm khi mới gặp lại sau bao lâu...」
Cô lẩm bẩm với khuôn mặt vẫn còn ửng hồng.
Sau đó, cả nhóm đi qua khu hành lang san sát cửa hiệu, đến khu vực vắng vẻ hơn. Khu phức hợp thương mại biến mất, thay vào đó là không gian trang trí đài phun nước và cây cảnh nghệ thuật. Sayo không do dự đi về phía dãy thang máy riêng biệt bên trong, đút thẻ vào khe máy đọc.
Cửa thang máy mở ra êm ru không một tiếng động.
Bên trong buồng thang máy trải thảm nhung đỏ, chính diện là tấm gương lớn khung vàng chạm trổ tinh xảo.
Cảm giác vô cùng sang trọng và quyền quý.
E là chỉ có cư dân đặc biệt cao cấp mới được sử dụng.
「Ồ~」
Kichi thật thà biểu lộ vẻ ngạc nhiên.
「Ồ~」
Masato chắc cũng bị lây câu cửa miệng của Kichi, mắt tròn mắt dẹt.
「Hê hê.」
Sayo bật cười đắc ý.
「Lên nhé.」
Cô nhấn nút, cửa đóng lại, thang máy lướt đi êm ái như bay.
「Ái chà, nhà của Amakusa-san, mong chờ ghê.」
Masato nhìn quanh trong thang máy, rồi đột nhiên đổi vẻ mặt nghiêm túc.
「Cái đó.」
Cậu cố tình nói bâng quơ:
「...Lúc nãy đi lạc trong tòa nhà, tôi có gặp một người tên là Amakusa Tooru đấy.」
「!」
Sayo đang đối mặt với bảng điều khiển, vai khẽ giật một cái. Masato nhìn rất rõ phản ứng đó. Cậu nói tiếp với giọng cười nhẹ:
「Cũng có gặp vài người họ hàng hơi kỳ quặc khác nữa... Nhưng mà, cậu Tooru đó có nhờ tôi chuyển lời cho cậu: 『Sau này cậu ấy sẽ liên lạc, tóm lại xin cậu hãy cẩn thận』.」
「...」
Sayo quay lưng về phía Masato, giữ im lặng tuyệt đối.
「Cái đó...」
Masato lộ vẻ bối rối.
「Cậu Tooru là người thế nào vậy?」
「...」
Sayo im lặng một lúc lâu, rồi giọng cô trầm xuống:
「Cậu ấy là thanh hộ đao duy nhất cha mẹ để lại cho tôi. Trong số những loài yêu ma quỷ quái lúc nhúc ở các tầng dưới tòa nhà này, cậu ấy là đồng minh duy nhất của tôi.」
「...」
Masato nhíu mày. Câu 『Cẩn thận nhé』 rõ ràng là một lời cảnh báo nghiêm trọng. Cậu vốn định hỏi thêm cho rõ ngọn ngành, nhưng nhìn thấy ánh mắt của Kichi, cậu bất giác mỉm cười dịu dàng.
「...Cậu ấy là một người rất tốt bụng nhỉ.」
Cậu chỉ nói đến đó, rồi dựa lưng vào vách thang máy, không gặng hỏi thêm nữa.
Một ngày nào đó——
Khi Sayo muốn nói, cô ấy sẽ tự nói ra. Masato thấu hiểu điều đó.
Đột nhiên, Sayo lên tiếng.
「...Này, thuật sư 『Ngũ Viên』.」
「Hửm? Gì thế?」
Masato nghiêng đầu. Giọng Sayo nghe rất bình tĩnh, nhưng vẫn quay lưng về phía cậu.
「Tôi hỏi cậu. Cậu có gia đình không? Ý tôi là, cha mẹ ruột thịt, hay anh chị em gì đó ấy.」
「...」
Masato lặng đi một nhịp. Kichi nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu. Masato cũng siết nhẹ tay cô bé, nhạt giọng đáp:
「Nếu là ý đó thì, tôi không có. Có lẽ Amakusa-san cũng biết rồi, tôi từ năm 5 tuổi đã được cơ quan nhà nước nuôi lớn. Tôi chỉ nhớ cha đã dạy tôi cách sử dụng 『Ngũ Viên』, và câu nói của mẹ 『Thần linh sẽ luôn bảo vệ con, không sao đâu』 mà thôi.」
「Vậy sao?」
Sayo quay đầu lại.
「Đã vậy...」
Khóe miệng cô khẽ nhếch lên thành một nụ cười buồn.
「Thế thì tôi không thể than vãn mình bất hạnh được rồi. Tôi cũng không có cha mẹ đâu.」
「...」
Masato nhìn chằm chằm Sayo.
Trong ánh mắt cô chất chứa bao điều rối rắm muốn nói nhưng lại thôi.
「...」
Đúng lúc đó——
"Ting" một tiếng, cửa thang máy mở ra, cắt ngang dòng cảm xúc. Sayo khựng lại một chút, rồi phát ra tiếng cười "Ha ha" gượng gạo để lấp liếm.
「Tóm lại là, thôi kệ, vào trong trước rồi nói tiếp.」
Bước ra khỏi thang máy.
Gió trời lồng lộng thổi qua.
Có vẻ như thang máy nối thẳng lên sân thượng.
Hai người theo sau Sayo bước ra ngoài.
「!」
「Tuyệt quá đi~!」
Cả Masato và Kichi đều phải thốt lên kinh ngạc.
Trước mắt họ là cả một khu vườn Nhật Bản tuyệt mỹ.
Sân vườn rộng mênh mông với những tán tùng cổ thụ, sỏi trắng rải đều tăm tắp, những phiến đá rêu phong và hồ nước trong vắt. Phía xa là một ngôi nhà kiểu Nhật bề thế. Bên phải có hòn non bộ hùng vĩ, bên trái có vọng lâu thanh tịnh.
Xem ra đây là tầng thượng của tòa nhà Amakusa, nơi toàn bộ không gian được cải tạo thành một thế giới 『kiểu Nhật』 cực hạn. Tổng thể rộng đến mức gần như không thấy đâu là giới hạn.
Mặt trời đang lặn, nhuộm cả không gian một màu đỏ thẫm tráng lệ.
「Hê hê.」
Sayo xoay người, vừa vuốt tóc lên, vừa nở nụ cười tinh quái đầy tự hào.
「Chào mừng đến với phủ đệ của gia chủ Amakusa.」
Không chỉ Masato, mà cả Kichi nữa, cả hai đều há hốc mồm.
「~!」
Masato như vẫn chưa tin vào mắt mình.
「Hả?」
Cậu nhìn quanh, rồi chỉ tay vào Sayo.
「Hả?」
"Tất cả cái này đều là của cậu sao?" - cử chỉ tay của cậu mang ý nghĩa đó.
Sayo cười khổ.
「Đúng thế. Với lại, đừng có dùng ngón tay chỉ trỏ vào người khác, vô duyên lắm.」
「A, x, xin lỗi.」
Masato vội rụt tay về, rồi lại ngơ ngác nhìn quanh.
「U oa—」
Cậu tán thưởng không ngớt. Kichi thì đã chạy tót ra đằng xa.
「Tuyệt lắm nhé, Masato! Cái hồ này giống cái ở trường, có cá chép đấy! Còn có cả rùa nữa cơ!」
Cô bé chụm hai tay quanh miệng làm loa, gọi lớn. Thực sự là rộng không thể tả nổi.
「Amakusa-san sống ở trong ngôi nhà này à?」
Nhìn ngôi nhà kiểu Nhật bề thế đó (chỉ riêng ngôi nhà này đã to hơn cả một khu chung cư), Masato thở dài thườn thượt.
「Còn ai khác sống ở đây không?」
Cậu buột miệng hỏi.
「Mình tôi à.」
Câu trả lời ngắn gọn khiến cậu sốc.
「Hả?」
Cậu quay phắt lại. Sayo gãi đầu, nhìn về phía xa xăm.
「Nhưng mà, mấy kẻ phiền phức không được phép bén mảng lên đây đâu, nên hai người cứ thoải mái đi.」
Sayo mỉm cười trấn an Masato.
Đúng lúc đó——
「Dâm đãng quá đi iiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!」
Đột nhiên, giọng một người phụ nữ lanh lảnh xé toạc không gian tĩnh lặng.
Masato và Sayo kêu "Oái" một tiếng, ngạc nhiên ngửa người ra sau. Một người phụ nữ mặc kimono lộng lẫy, không báo trước đã xuất hiện lù lù giữa hai người. Cô ta hai tay ôm má, miệng há to tạo dáng hệt như bức tranh "Tiếng thét" của Munch.
「Sayo tiểu thư thực sự quá dâm đãng rồi!」
「A, Arei!」
Sayo ngỡ ngàng thốt lên.
Masato cũng câm nín. Người này—— rốt cuộc chui từ đâu ra vậy?
Đôi mắt phượng hẹp dài cùng khuôn mặt thon, người phụ nữ này trông giống hệt một con hồ ly tinh.
「Ái chà, cô thật quá dâm đãng rồi! Sayo tiểu thư! Lại dám dẫn đàn ông về ngôi nhà chỉ có mình mình sống! Lại dám làm chuyện đồi bại thế! Chuyện này thực sự quá dâm đãng! Tôi đã có thể tưởng tượng ra hai vị định làm trò gì rồi! Ái chà, thật hạ cấp. Phải trải chăn nệm sẵn, bên cạnh gối còn phải chuẩn bị sẵn hộp khăn giấy nữa chứ!」
Cô ta tuôn một tràng liên thanh không kịp thở.
「Arei...」
Sayo cúi gầm mặt, vai run lên bần bật vì xấu hổ và tức giận.
「Hô hô hô, cậu chính là Togami-kun nhỉ? Hân hạnh được gặp, tôi tên là Amakusa Arei. Hôm nay định làm gì thế? Tiếp theo là màn cận chiến xác thịt nóng bỏng sao?」
Cô ta mặc kimono mà nhảy nhót quanh Masato như chim chích, còn đưa một ngón tay lên lắc lắc.
「Nhưng mà, Sayo tiểu thư vẫn còn là xử nữ chưa trải sự đời đâu nhé. Xin cậu hãy đối xử nhẹ nhàng với 『Lần đầu tiên』 của cô ấy nha!」
Ngay trong khoảnh khắc đó——
「Cô đến đúng lúc lắm nhỉ! 」
Trên tay run rẩy của Sayo đột nhiên xuất hiện cây tích trượng bằng sắt đen sì, cô hét lên điên tiết.
Sayo dùng hết sức bình sinh vung cây tích trượng, tạo ra tiếng nổ lớn kèm theo ngọn lửa bùng cháy.
「Để tôi tiếp đón cô chu đáo! <Đã bảo đừng có đến rồi mà!>」
Ngọn lửa lao vút về phía Arei và Masato đang đứng cạnh cô ta.
「Oái! Oa!」
Masato hoảng hồn ngửa người ra sau, suýt soát né được đòn hỏa công.
「Ồ hô hô hô hô!」
Người phụ nữ tên Arei nhảy lùi lại, bóng dáng cứ thế tan biến vào ánh hoàng hôn. Đồng thời——
「Ồ hô hô hô hô! Nhưng mà, Sayo tiểu thư, gu chọn đàn ông của cô cũng khá đấy chứ~」
Cô ta lại xuất hiện lù lù sau lưng Masato, vòng tay ôm lấy cậu, dựa sát sạt vào người cậu. Ép chặt bộ ngực mềm mại vào lưng cậu.
「Vạm vỡ hơn tôi tưởng, tràn trề sức sống...」
Arei thì thầm vào tai Masato, rồi thổi nhẹ một cái đầy khiêu khích.
「Hả? Ơ?」
Masato đỏ bừng mặt, bối rối tột độ.
Nhìn thấy cảnh chướng mắt đó, Sayo, và cả Kichi đang chạy tới từ bên hồ, đều nổi đóa.
「Cái gì!?」
「Hừ!」
Cả hai người đều tỏa ra sát khí.
「Cái con này...!」
Sayo giơ cao cây tích trượng.
「Đồ hồ ly tinh!」
Giáng mạnh xuống không thương tiếc.
「Ái chà!」
BỐP!
Người ăn đòn lại là Masato. Khoảnh khắc tích trượng giáng xuống, cơ thể Arei biến mất như hòa tan vào không khí. Ngay sau đó...
「Hê hê hê.」
Lần này bóng dáng cô ta mờ ảo xuất hiện từ bên hông Masato, rồi ôm chầm lấy cậu từ phía trước, cọ cọ má vào mặt cậu.
「Meo!」
Kichi xếch ngược đôi mắt, gầm gừ.
「Chết tiệt!」
Sayo xoay tích trượng, chĩa mũi nhọn về phía trước.
「Hây!」
Đâm mạnh tới.
「Hự!」
Đòn này trượt Arei nhưng lại trúng phóc thái dương Masato, khiến cậu suýt ngất xỉu tại chỗ.
「Hê hê hê hê.」
Arei cứ như bóng ma, dịch chuyển tức thời, thoắt ẩn thoắt hiện.
「Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!」
Sayo đã hoàn toàn mất kiểm soát, quơ tích trượng loạn xạ như đang chơi đập chuột chũi.
Và mỗi lần "trúng thưởng"...
「Á! Ch, chờ đã!」
Đều là Masato tội nghiệp bị biến thành bao cát. Arei cứ liên tục xuất hiện bám dính lấy Masato làm bia đỡ đạn.
「Hừ! Con này! Con này!」
Sayo máu dồn lên não, không còn biết trời trăng gì nữa.
「Hê hê hê hê hê!」
Arei cười khoái trá.
「Ái da a a a! Ch, chờ đã! Đau quá! Đau quá!」
Masato kêu la thảm thiết, bị đánh tơi bời hoa lá. Hiện trường trông như một bức tranh hỗn loạn đầy bạo lực và hài hước. Và rồi, kết màn...
「Hây a a a a a a a a a a a a a a!」
Sayo lấy hết sức bình sinh xoay tích trượng, tung ra một cú bổ dọc "trời giáng" trúng ngay giữa đỉnh đầu Masato.
「Phụt!」
Bịch một tiếng, Masato đổ gục về phía trước như cây chuối bị đốn hạ. Sayo lúc này mới lấy tay che miệng, mặt tái đi: "A, tiêu rồi".
Kichi hét lên kinh hoàng:
「Ma, Masato——!」
Nghe tiếng gọi thất thanh của Kichi, ý thức của Masato dần trôi về miền cực lạc...
***
Một lúc lâu sau, cậu mới lờ mờ nhận ra mình đang nằm trong một căn phòng kiểu Nhật thoang thoảng mùi hương trầm. Masato hiểu ngay là mình đã được khiêng vào trong nhà.
Cậu nhẹ nhàng lấy chiếc khăn ướt trên trán xuống.
「A, Masato! Cậu tỉnh rồi!」
Kichi đang ngồi túc trực bên gối, vui mừng reo lên. Masato nở nụ cười yếu ớt trấn an cô bé.
「A.」
Đột nhiên, Kichi thốt lên. Cô bé nhanh chóng giữ lấy vạt váy ngắn của mình, không hiểu sao lại đứng dậy với vẻ bối rối. Rồi...
「E, em đi lấy chút gì cho cậu uống nhé!」
Nói xong, Kichi kéo cửa giấy, chạy biến ra hành lang.
「Ủa? Kichi?」
Masato gắng gượng ngồi dậy, ngạc nhiên nhíu mày.
「Dậy rồi à? Thuật sư 『Ngũ Viên』?」
Giọng nói quen thuộc vang lên, người bước vào là Amakusa Sayo.
Và rồi——
Câu chuyện quay trở lại tình huống khó hiểu ban đầu.
「Hả?」
Thấy Masato ngơ ngác nhìn mình bị trói gô.
「Hừ.」
Sayo nghiến răng ken két.
「Đừng có lộ ra cái biểu cảm kỳ quặc đó được không! Tự tôi cũng biết việc nhờ vả cậu chuyện này là kỳ quặc mà!」
「A, ừm, c, cái gì? Tại sao lại trói cậu?」
「Tại vì tôi rất sợ nhột.」
「?」
Trong đầu Masato rối tung như tơ vò.
Sayo thở dài thườn thượt, ngồi xuống đối diện cậu.
「Phải rồi, có vẻ phải giải thích từng chút một cho cái đầu đất nhà cậu nhỉ. Ở nhà Amakusa chúng tôi...」
Cô bắt đầu kể...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
