Chương 30: Flag Nguyên Tác
Thánh đô phương Nam <Grand Florose> là thành phố của nước và những con kênh, nơi phồn vinh bậc nhất nằm ở phía Nam của vương quốc chúng tôi – một đất nước vốn bị chia cắt làm hai miền Nam Bắc bởi một vùng vịnh khổng lồ.
Lấy "Phố Thánh Đình" – nơi tọa lạc của Đại Thánh đường thuộc <Thánh Đạo Giáo Hội (Criscres)> nằm sát bờ biển làm trung tâm, các con kênh đào được giăng lối chằng chịt, khiến vận tải đường thủy trở thành một phần tất yếu trong cuộc sống của người dân nơi đây. Đối với dân cư Thánh đô, phương tiện di chuyển quen thuộc nhất không phải là xe ngựa mà là thuyền. Ở đây, dù bạn đứng ở bất kỳ đâu cũng có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào mát rượi khi những con thuyền nhỏ rẽ nước trên kênh.
Hệ thống kênh đào rộng lớn mà phải mất hàng chục năm ròng rã mới xây dựng xong này, theo lời giáo huấn của Đại Thánh đường, chính là di sản từ thời cổ đại của Thánh Nữ đời đầu tiên – người đã đặt nền móng cho Thánh đô bằng quyền năng của Thần. Đó là phép màu gần gũi nhất mà chúng tôi có thể tận mắt chiêm ngưỡng.
Cuối cùng, nhóm <Silvery Grey (Con đường Bạc Xám) > chúng tôi cũng đã trở về được quê nhà, nơi đang đặt căn cứ hiện tại.
"Ư... òa, cuối cùng cũng tới nơi rồi..."
Sư phụ vừa vươn vai cho giãn cái cơ thể đang cứng đờ vì chuyến hành trình dài trên xe ngựa, vừa thở phào nhẹ nhõm.
Ngoại trừ Atori – người đã cùng Roche thay phiên nhau cầm lái, thì hội chị em ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi. Không biết là do hệ thống giảm xóc của xe quá tệ hay đơn giản là vì chất lượng chỗ ngồi có vấn đề, mà thú thật là cái xe ngựa đó ngồi không thoải mái chút nào, khiến lưng tôi cũng bắt đầu thấy đau nhức.
Tuy vậy, cảm giác an toàn khi kết thúc chuyến hành trình ngoài hoang dã – nơi mà quái vật hay bọn ác ôn có thể ập đến bất cứ lúc nào – là điều không thể bàn cãi. Trên gương mặt của Ruelly và hai cô gái của nhóm <Du Hành Rừng Thẳm (Seeklore)>, vẻ an tâm hiện rõ hơn cả sự mệt mỏi.
"Tới được đây rồi thì có thể yên tâm được rồi đó. Các kỵ sĩ của Thánh đô ai nấy đều rất mạnh."
Nghe tôi nói vậy, Ruelly nở một nụ cười nhẹ rồi đáp lời.
Cũng do cái tính ít nói của mình mà tôi không trò chuyện được bao nhiêu, nhưng tôi nghĩ mình cũng đã phần nào phá vỡ được rào cản với Ruelly... chắc vậy. Mà có khi Ruelly vẫn còn đang phân vân về khoảng cách giữa hai bên, nên chỉ có mình tôi là tự ý nghĩ rằng mình đã thân thiết hơn thôi... Nhưng cứ nhớ lại đống đạo lý giáo điều tôi đã phun ra kiểu "Đừng có hiểu lầm" hay "Đừng có ra vẻ ác ôn" thì việc em ấy vẫn còn chịu bắt chuyện với tôi đã là một sự bao dung đáng quý rồi.
Hai cô gái của <Du Hành Rừng Thẳm (Seeklore)> cũng đã lấy lại chút sinh khí trên làn da trắng bệch như băng giá, ít nhất là đã có thể đáp lại những câu hỏi đơn giản. Tuy vậy, để họ hoàn toàn hồi phục thì chắc chắn sẽ còn cần một khoảng thời gian dài nữa. Tôi chỉ biết cầu mong rằng ở một Thánh đô có độ an ninh hàng đầu thế giới như thế này, họ có thể thong thả chữa lành vết thương lòng trong sự bình yên.
Cứ ngỡ chuyến hành trình dài này cuối cùng cũng đã kết thúc —— nhưng thiệt ra, bảo là có thể trút bỏ hết gánh nặng ngay lúc này thì vẫn hơi sớm quá.
Là một trong hai đô thị lớn nhất vương quốc ngang hàng với Vương đô phương Bắc <Aisenvista>, nên dù gọi là Thánh đô nhưng diện tích của nó cực kỳ rộng lớn. Nơi chúng tôi đang đứng hiện tại là "Phố Du Ngoạn phía Nam", nằm ngay sau pháo đài trấn giữ cực Nam của Thánh đô. Đây là khu vực nằm ở rìa ngoài cùng, tuy quy mô nhỏ nhưng lại rất nhộn nhịp với các dãy nhà trọ và khu vui chơi dành cho khách lữ hành. Nhân tiện thì còn có cả Phố Du Ngoạn phía Tây và phía Đông nữa.
Để đi từ đây tới Phố Thánh Đình bằng xe ngựa, chúng tôi sẽ phải băng qua "Phố Trúng Mùa" với những vùng canh tác nông nghiệp xanh mướt, rồi qua "Phố Thương Hưng" – trung tâm giao thương, cứ thế đi tới đi lui qua tầng tầng lớp lớp những cây cầu. Do hệ thống kênh đào giăng lối khắp đô thành, nên việc di chuyển bằng đường bộ ở Thánh đô bao giờ cũng phải đi đường vòng rất xa.
Căn cứ của chúng tôi nằm ở Phố Thánh Đình. Nếu tiếp tục ngồi xe ngựa xóc nảy tới đó, khi đến nơi chắc trời cũng sập tối và người ngợm Sư phụ chắc cũng rệu rã hết cả.
Vì vậy, từ đây chuyển sang đi thuyền chính là kinh nghiệm của những người sống ở Thánh đô. Roche vừa xoa đầu vỗ về lũ ngựa vừa nói:
"Vậy tôi xin dừng chân tại đây. Mọi người cứ đi thuyền về trước đi."
"Ngươi ổn chứ?"
"Chắc chắn là mọi người sẽ phải đợi lâu đó, vì ta còn phải báo cáo về vụ bọn <Vô Lại (Ruffian)> nữa."
Vì nằm gần pháo đài nên ở Phố Du Ngoạn này có trạm gác của các kỵ sĩ phụ trách tuần tra và xử lý rắc rối. Trong bối cảnh không thể loại trừ khả năng còn những kẻ cùng phe với Staffio đang ngấm ngầm hoạt động trong nước, việc chia sẻ thông tin là cực kỳ quan trọng. Khứa này làm việc cũng nghiêm túc quá chứ bộ.
"Chiếc xe ngựa này cứ để ta lo liệu được không? Đội kỵ sĩ cũng đang thiếu hụt nhu yếu phẩm."
"Ừ, vậy thì phiền ngươi."
Đã vậy còn tinh tế dọn dẹp luôn cái xe ngựa mà chúng tôi không biết phải xử trí sao cho ổn. Một pha xử lý đậm chất soái ca luôn. Bộ khứa này là soái ca thiệt hả? Ừ thì đúng là soái ca thiệt mà...
"Từ việc quét sạch bọn <Vô Lại (Ruffian)> cho đến tiêu diệt <Trích Mệnh Giả (Grim Reaper)>. Trong vài ngày tới, mọi người cứ chuẩn bị tinh thần nhận phần thưởng từ Đại Thánh đường đi nhé."
"Ư... ta từ chối được không?"
"Không được đâu. Thưởng phạt phân minh là nguyên tắc của Thánh đô mà."
Phần thưởng hả…… Giết người mà được khen thưởng thì tôi chẳng thấy vui vẻ gì, còn về con <Trích Mệnh Giả> kia thì tôi thậm chí còn chẳng nhớ nổi mình đã hạ nó bằng cách nào nữa.
Nhưng mà, có lẽ cứ nên ngoan ngoãn nhận lấy thì hơn. Nếu muốn làm một cái chân giả cao cấp thì chắc chắn sẽ tốn một khoản tiền không nhỏ, mà dù không phải chuyện đó thì cuộc sống phía trước của mọi người vẫn còn nhiều khó khăn. Có chút tiền tích góp vẫn tốt hơn.
"Hẹn gặp lại nhé! Đừng có vì nhớ ta mà khóc đó nha!"
"Đi lẹ giùm cái."
Tôi vừa đáp lại lời đùa cợt của Roche vừa thở dài.
"Mà thôi…… cảm ơn nhé. Có ngươi ở đây đúng là giúp ích được nhiều lắm."
"……Ồ."
Nghĩ lại thì, tôi cũng được khứa này giúp đỡ không ít. Để xem…… đầu tiên là việc thu hút và dọn dẹp một phần ba lũ <Vô Lại>. Rồi ở di tích, hắn luôn là người đi đầu bảo vệ chúng tôi như một thói quen, lúc cắm trại thì lúc nào cũng là người thức muộn nhất để canh gác. Thêm nữa còn tự nguyện cầm lái dắt xe ngựa tới tận đây, chưa kể còn tặng cho tôi một lời khuyên nghe mà nhột hết cả tai nữa…… C-Cái đồ soái ca này……
Có thể nói, Roche giống như một người dẫn đoàn luôn đứng ở vị trí lùi lại một bước để hỗ trợ cho mọi người vậy. Thật sự, nếu bỏ qua cái tính phong lưu và ồn ào thì khứa này đúng là một khối tài năng toàn diện. Đúng là trời đã ban cho soái ca thì ban cho đủ thứ mà. Đây chính là sự phân hóa giai cấp giữa đàn ông với nhau sao……
Nhưng dù vậy, việc có một người bạn như Roche đúng là cực kỳ đáng tin cậy. Roche ngạc nhiên tròn mắt một lúc rồi nở nụ cười ngay lập tức:
"Hì hì, không có chi. Hãy luôn ghi nhớ cái tâm hồn thẳng thắn đó nhé."
"Biết rồi, biết rồi."
"Hẹn gặp lại nhé! Đừng có vì nhớ ta mà khóc đó nha!"
Câu này nghe rồi, đi lẹ giùm đi cha nội. "Hà hà hà hà!", sau khi tạm biệt cái bóng lưng tỏa ra mùi tự luyến cho đến tận phút cuối cùng đó, chúng tôi hướng về phía bến thuyền gần nhất. Vì Cialy vẫn chưa tỉnh lại nên Atori – người có sức khỏe nhất nhóm – sẽ phụ trách bế em ấy, nhưng mà...
"Wolka……"
"Hử?"
Atori đang bế Cialy kiểu công chúa một cách nhẹ nhàng, nhưng nét mặt lại thoáng lên vẻ u sầu cùng cực.
"……………………Tại hạ, ghét thuyền."
"……"
Atori cực kỳ ghét đi thuyền. Phải nói là cực kỳ, cực kỳ ghét luôn. Ví dụ như phía Bắc Thánh đô là một hải cảng giáp biển, nếu Sư phụ mà nhận một yêu cầu đi tới Vương đô bằng thuyền từ chỗ đó, chắc chắn Atori sẽ mặt cắt không còn giọt máu, mắt lệ nhòa mà ra sức van xin tha mạng cho mà xem. Ruelly nghiêng đầu thắc mắc:
"Atori không thích đi thuyền sao ạ?"
"……Tại hạ thấy thật không hiểu nổi tại sao nhân loại lại nảy ra cái ý tưởng ngu ngốc là muốn di chuyển trên mặt nước như vậy."
"Đ-Đến mức đó sao……"
Không phải cổ không biết bơi —— thực tế là bơi rất giỏi —— nhưng có vẻ như cứ lên thuyền là cơ thể lại không chịu nổi. Nhớ có lần vì yêu cầu bắt buộc phải lên thuyền, chỉ mới vài phút thôi là tại hạ đã tái mét mặt mày, cứ bám dính lấy Yuritia mà thút thít hoài. Dù là tộc nhân <Alsvarem> huyền thoại đi chăng nữa, thì đã là con người chắc chắn ai cũng phải có một vài điểm yếu thôi.
"Sư phụ, tới lượt người kìa."
"Nè cái thằng kia!"
Atori chủ yếu là sợ mấy con tàu lớn, còn mấy con thuyền nhỏ đi trên kênh đào Thánh đô thì chắc vẫn ổn thôi, nhưng cái nỗi ám ảnh đã ăn sâu vào tiềm thức thì đâu có dễ gì dùng lý lẽ mà xua tan được.
Nếu cần một ai đó để bám vào cho ổn định tinh thần, thì Sư phụ – người có thể ôm gọn vào lòng – là lựa chọn vừa khéo nhất. Sư phụ lập tức nổi khùng lên:
"Cảm ơn Lizel……"
"Ch-Chờ đã, ta đã nói là đồng ý đâu…… ch-chờ một chútttt!"
Dù sao mọi người cũng đã cùng nhau đi tới tận đây rồi, chẳng lẽ phút cuối lại để mình Atori đi bộ về sao. Thôi thì đành nhờ Sư phụ chịu hy sinh cao cả vậy. Dù sao thì Sư phụ, nếu là Atori ôm thì chắc người cũng không thấy ghét bỏ gì đâu.
/
Nói ra thì hơi tự cao, nhưng Party của chúng tôi ở Thánh đô cũng có chút tiếng tăm nhất định.
Ở một đô thị lớn như Thánh đô thì mạo hiểm giả hạng A không phải là hiếm, nhưng nhóm chúng tôi lại có những thành viên cực kỳ hút truyền thông. Một vị Sư phụ nhỏ nhắn đáng yêu đến mức khó tin, một Yuritia với kiếm kỹ xuất thần trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài khả ái, và một Atori với bộ trang phục ngoại lai luôn thu hút mọi ánh nhìn. Tôi thì, có vẻ cũng không phải là vô danh trong mắt mọi người với tư cách là một kẻ lập dị sử dụng kiếm thuật kỳ lạ. Tuy bị gọi là kẻ lập dị thì hơi buồn, nhưng thôi kệ.
Tóm lại là, cô lái thuyền chào đón chúng tôi ở bến tàu dường như cũng biết tới nhóm <Silvery Grey (Con đường Bạc Xám) >.
"Ồ, là các người sao ——"
Cô ấy vừa định nở một nụ cười thì lập tức im bặt. Sau khi nhìn qua một lượt cái băng bịt mắt và cái chân giả của tôi, rồi tới Cialy đang được Atori bế trên tay, cuối cùng là hai cô gái của <Du Hành Rừng Thẳm (Seeklore)> với quầng thâm mắt vẫn chưa tan hết, cô ấy chỉ giữ một nét mặt lặng lẽ:
"……Ra vậy. Được rồi ta hiểu rồi, tiền nong gì tầm này nữa, cứ lên thuyền đi."
"Dạ không, chuyện đó……"
"Không sao, không sao, đừng để tâm. ——Mừng các người đã trở về."
Có lẽ do hằng ngày vẫn đưa đón biết bao nhiêu mạo hiểm giả trên con kênh này, nên chỉ cần nhìn qua một cái là cô ấy đã đoán được phần nào sự tình. Tuy được đi miễn phí thì hơi ngại, nhưng cái thái độ chừng mực, không hỏi han quá sâu của cô ấy khiến tôi thấy rất có thiện cảm.
"Con bé đó…… xin lỗi nhé nhưng chỉ có nước để nó nằm dưới chân thôi. Đợi một chút."
Cô lái thuyền còn kéo ra mấy tấm chăn lớn để trải dưới sàn thuyền, tạo một chỗ nằm êm ái cho Cialy. Ruelly tỏ vẻ vô cùng cảm kích:
"D-Dạ, em cảm ơn cô nhiều lắm……!"
"Không có chi. Đã tới Thánh đô này rồi thì coi như an toàn rồi đó."
Không chỉ với một kẻ đeo chân giả như tôi, mà ngay cả khi hai cô gái của <Du Hành Rừng Thẳm (Seeklore)> lên thuyền, cô ấy cũng nhiệt tình đưa tay ra đỡ. Đúng là một cô lái thuyền hào sảng và biết quan tâm người khác.
Những con thuyền đi lại trên kênh đào Thánh đô đa số là loại nhỏ, chỉ chở được từ vài người cho đến mười người. Nói thẳng ra thì gọi là xuồng cũng được. Cái đó gọi là gì nhỉ…… tôi quên mất tiêu cái tên rồi, nhưng ở kiếp trước hình như cũng có một thành phố nước ngoài nào đó có hệ thống kênh đào và thuyền nhỏ y chang vầy, chắc chắn nơi đó chính là nguyên mẫu cho Thánh đô rồi.
Tuy nhiên, thuyền ở Thánh đô có một đặc điểm độc đáo mà chỉ thế giới này mới có. Chúng được trang bị một cơ chế giống như động cơ, sử dụng ma thạch làm nguồn năng lượng để tạo ra lực đẩy. Tốc độ của nó chỉ nhanh hơn xe ngựa một chút thôi, nhưng nhờ vậy mà người lái thuyền không cần phải đổ mồ hôi hột chèo lái mái chèo, chỉ cần thong thả ngân nga vài câu hát và chú ý phương hướng là được.
Ở thế giới này, mức độ văn minh cơ bản vẫn ở chuẩn fantasy thường thấy, nhưng vào thời cận đại, những đạo cụ ma đạo như thế này đang dần làm thay đổi và làm giàu thêm cuộc sống ở đô thị. Đặc biệt là công nghệ sử dụng ma thạch làm năng lượng như con thuyền này, vì không yêu cầu tố chất ma pháp nên ai cũng có thể sử dụng dễ dàng, rất dễ đi vào đời sống của người dân. Chính vì vậy mà những mạo hiểm giả hay kỵ sĩ – những người có thể tiêu diệt quái vật để thu được ma thạch – ngày càng nâng cao giá trị sự tồn tại của mình như những nhân viên thiết yếu hỗ trợ nhân loại trong những năm gần đây.
Thôi bỏ chuyện đó qua một bên, thuyền bắt đầu xuất phát.
Chỗ ngồi của tôi thì bên phải là Atori —— cùng với Sư phụ đang ngồi trên đùi cô ấy với vẻ mặt "khó ở". Bên trái là Sơ Anze, đối diện là Yuritia, Ruelly cùng hai cô gái của <Du Hành Rừng Thẳm (Seeklore)>, và dưới chân là Cialy. ……Vì chỗ có thể nằm được chỉ có ở đây nên đành chịu thôi, tôi phải cẩn thận không để chân đụng trúng cô ấy. Kẻo lại bị Ruelly – người mà tôi vừa mới kết thân được một chút – ghét bỏ thì khổ.
Băng qua Phố Du Ngoạn, thả hồn mình vào khung cảnh nguyên sơ thanh bình của Phố Trúng Mùa, những câu chuyện phiếm của chúng tôi cũng tự nhiên chuyển sang chủ đề sau khi xuống thuyền.
Vì Sơ Anze đã rất nhiệt tình đề nghị với tư cách "Người Hậu Thuẫn (Patron) của tôi" rằng "Mọi chuyện cứ để tôi lo!", nên nhóm Ruelly sẽ được đưa về Đại Thánh đường để tịnh dưỡng.
Thực tế thì ngoài việc giao phó cho Giáo hội ra chúng tôi cũng chẳng còn cách nào khác, nên đây đúng là một sự giúp đỡ đáng quý. Thật sự Anze chính là một nhân tài xuất chúng có thể khỏa lấp hoàn hảo những lỗ hổng mà Party của chúng tôi không làm được…… Khi tôi chân thành truyền đạt ý nghĩ đó, Anze trông có vẻ vui mừng không gì sánh bằng, cảm giác như cả một vùng không gian xung quanh đều được thanh tẩy bởi ánh sáng từ trên trời tỏa xuống vậy. Ừm, đúng là một cái lòng tốt siêu to khổng lồ.
Còn về phần chúng tôi, trước mắt là phải quay về nhà trọ đang thuê ở Phố Thánh Đình để báo cáo tình hình bình an cho những người quen biết đã. ……Mà dù cái vết thương này của tôi có được gọi là bình an hay không thì vẫn còn là một dấu hỏi, nhưng dù sao thì cũng đã giữ được mạng mà trở về. Tuy tôi không thích thú gì cái cảnh phải làm mọi người phản ứng nặng nề, nhưng cũng không thể cứ im lặng mãi được.
Sau khi xong việc đó…… trước mắt tôi sẽ nỗ lực tập vật lý trị liệu thông qua các hoạt động sinh hoạt hằng ngày, đồng thời nhờ Anze giúp đỡ tìm kiếm một cái chân giả mới, từng bước một hướng tới mục tiêu quay lại với xã hội.
"Nhân tiện đây, ngài Wolka."
Đúng lúc đó, Anze dường như cũng đang suy nghĩ điều tương tự.
"Về vấn đề chân giả mới của ngài…… ngài có thể dành chút thời gian lắng nghe tôi nói một chút được không?"
"Được chứ."
Nghe nhắc tới chân giả của tôi, Sư phụ và mọi người lập tức nghiêm chỉnh chỉnh đốn lại tư thế. Thấy vậy, Ruelly cũng hơi chậm một nhịp rồi vội vàng ưỡn thẳng lưng. Nè, cô không cần phải trang trọng tới mức đó đâu. "Cảm ơn mọi người", Anze nói lời mở đầu:
"Đúng như đã hứa, tôi định sẽ tìm cho ngài cái chân giả cao cấp nhất có thể tìm được ở Thánh đô hiện tại. Tuy nhiên, có một điều khiến tôi thấy băn khoăn……"
Tôi ra hiệu bằng mắt bảo cô tiếp tục. Ngược lại, nét mặt Anze có chút đăm chiêu.
"Chiêu 'Bạt Kiếm Thuật' của ngài Wolka…… sử dụng trong những trận chiến đi kèm với sự bộc phát <Cường Hóa Cơ Thể (Strength)> mang tính nhất thời và bùng nổ như vậy, có lẽ không có bất kỳ loại chân giả nào đang phổ biến hiện nay có thể chịu tải nổi. Ngay cả với những cái chân giả hạng nhất, không biết liệu nó có thể chịu đựng được kiếm thuật của ngài tới mức nào nữa……"
"……"
Đó cũng là điều khiến tôi lo lắng. Một áp lực lớn tới mức có thể làm hỏng cái chân giả bình thường chỉ trong một đòn. Vì nó là thứ tôi sẽ phải sử dụng suốt đời, nên nếu chỉ dùng được vài tháng đã trục trặc, rồi lại phải sửa chữa hay thay mới thì đúng là hơi căng. Nếu được thì tôi mong nó có thể trụ vững được tính bằng đơn vị năm. Chưa kể, Anze tiếp tục:
"Một cái chân giả chất lượng phải được đo đạc kích cỡ cực kỳ tỉ mỉ để phù hợp hoàn hảo với cơ thể người dùng. Vì vậy, ví dụ như nếu ngài cao lên do quá trình trưởng thành chẳng hạn……"
"……A."
Nghe Anze nói, lúc đó tôi mới chợt nhận ra.
À đúng rồi, cái đó đúng là một điểm mù hoàn toàn mà…… Quả thật là nếu chiều cao tăng lên hay khối lượng cơ bắp ở chân thay đổi, thì kích cỡ chân giả sẽ không còn phù hợp nữa. Nếu chỉ để sinh hoạt hằng ngày thì không nói, nhưng nếu hướng tới mục tiêu tái khởi đầu với tư cách là một kiếm sĩ, việc cố chấp sử dụng một cái chân giả không vừa vặn…… ngay cả tôi cũng dễ dàng hình dung ra được đó là điều không tưởng.
"Ngài Wolka hiện tại mười bảy tuổi, nên khả năng chiều cao vẫn còn tăng lên là hoàn toàn có thể."
Mười bảy tuổi thì có thể coi là giai đoạn cuối của tuổi dậy thì rồi, nhưng cũng chưa đến mức có thể khẳng định chắc nịch là sẽ không cao thêm được nữa. ……Hử? Tức là dù cái chân giả hạng nhất đó có chịu nổi chiêu Bạt Kiếm của tôi đi chăng nữa, thì đằng nào cũng sẽ tới lúc lại phải tốn một đống tiền để điều chỉnh hay mua cái mới sao?
Ủa? Cái này hổng lẽ…… tốn tiền một cách khủng khiếp hơn tôi tưởng tượng nhiều hả?
"Vì vậy, tôi có một ý tưởng này. ……Hiện tại thì nó mới chỉ dừng lại ở mức suy nghĩ trong đầu thôi……"
"……Cô nói cho tôi nghe được không."
Tôi lập tức trả lời ngay. Giả sử cái linh cảm xấu này của tôi là đúng, thì Sư phụ và mọi người sẽ nói là chuyện tiền nong cứ để họ lo —— à không, chắc chắn là họ sẽ nói vậy luôn đó. Thậm chí có khi Anze cũng sẽ bảo là cổ sẽ chịu toàn bộ chi phí nữa không chừng.
Cái đó thì…… không thể cứ "Cảm ơn, nhờ cả vào cô" được đâu! Sinh hoạt hằng ngày thì không nói, nhưng chuyện tiền nong thì rõ ràng là phải sòng phẳng hơn chứ! Nếu cứ tiếp tục sống bám vào túi tiền của con gái nhà người ta như vầy, bao tử tôi chắc sẽ nát bét vì lo âu mất……!
Vì vậy tôi như kẻ sắp chết đuối vớ được cọc, chờ đợi cái gọi là 'ý tưởng' của Anze. Làm ơn đó, đừng có cười tươi rói rồi bảo "Chi phí thì Giáo hội sẽ chịu toàn bộ ạ!" nha? Tự tiện quyết định chuyện đó là sẽ bị Đức Thánh Nữ mắng cho đó nha?
"Ngài Wolka có biết về <Cơ Quan Ma Đạo Luật (Magisterica)> ở Vương đô không?"
"A, ừ……"
—— May quá, nghe chừng không phải là chuyện tiền nong nên tôi cũng thở phào một cái. <Cơ Quan Ma Đạo Luật (Magisterica)>, tất nhiên là tôi biết chứ. Dù sao tôi cũng là người gốc Vương đô, nghe đâu cha mẹ tôi cũng từng làm học giả ở đó, và Sư phụ hồi xưa hình như cũng từng có thời gian ngắn làm việc tại đó nữa. Đó là cơ quan nghiên cứu ma pháp hàng đầu thế giới, thành tựu của họ trong việc tạo ra hầu hết các đạo cụ ma đạo đang phổ biến hiện nay nghe nói đã thúc đẩy sự phát triển của nhân loại sớm hơn gần một thế kỷ, trong nguyên tác cũng có nhắc ——
—— Khoan, chờ chút.
"Ở đó có một vị hiền giả vô cùng nổi tiếng. Nếu là cô ấy, có lẽ vấn đề về cơ thể của ngài Wolka…… sẽ được giải quyết theo một cách tốt đẹp hơn."
Dù Anze không nói ra rõ ràng. Nhưng ẩn sâu trong những lời đó, tôi cảm nhận được một tia hy vọng mong manh rằng cô ấy có thể chữa lành được cái chân cho tôi ——
Ngay lúc đó, trong tâm trí tôi, những kiến thức về nguyên tác vốn mờ nhạt như hình vẽ bằng ngón tay trên bãi cát bỗng chốc ùa về.
Nhớ lại thì, trong nguyên tác. Có một nhân vật chính của phần Vương đô, người mà nhân vật chính (của bộ truyện gốc) đã phải miễn cưỡng dính líu tới. Chẳng phải là có một cô gái, người mà nếu là cổ thì việc làm được chuyện kỳ diệu đó cũng không có gì lạ sao.
"Vị đó là ——"
Tên là gì nhỉ, hình như là. Hình như là, El…… El ——
"Người đứng đầu bộ phận nghiên cứu kỹ thuật hiện tại của <Cơ Quan Ma Đạo Luật (Magisterica)>, và là một trong những thành viên của cơ quan ra quyết định tối cao <Thất Hoa Pháp Điển (Sevens)>. —— Ngài Elfie-ette , bậc thầy của <Sáng Thế Pháp Điển>."
À đúng rồi, đúng là cái tên đó rồi. Kiểu nhân vật mesugaki…… à không, có lẽ hơi khác một chút, nhưng đó là một nhân vật theo kiểu 'Chị đây chính là đại thiên tài mỹ thiếu nữ Elfie-ette của <Sáng Thế Pháp Điển> lừng lẫy đây nè☆', nói ra thì hơi kỳ nhưng cổ có cái khí chất của một đứa 'dễ bị bắt thóp' (choroin) thì phải…………
…………Ủa mà khoan, đó mới đúng là nhân vật nguyên tác mà!!!
"……R-Ra vậy, có một người như thế sao. Chức danh nghe oách thiệt."
"Đúng vậy ạ. Vương đô khác với Thánh đô ở chỗ sự phân chia giai cấp dựa trên thân phận rất mạnh mẽ, nên những địa vị và chức danh như thế này cực kỳ được coi trọng……"
Vừa đáp lại những lời bâng quơ như thế, trong lòng tôi vừa chấn động mạnh tới mức như đang lên cơn co giật vậy. Làm sao mà bình tĩnh cho nổi chứ.
Bởi vì nếu chấp nhận đề nghị của Anze, điều đó đồng nghĩa với việc tôi sẽ phải dính líu tới một nhân vật nguyên tác tầm cỡ nữ chính.
Hơn nữa, chẳng phải cô nàng đó trong nguyên tác cũng được khắc họa là một trong những kẻ có đầu óc hơi bị 'chạm mạch' sao? Kiểu như, vì sự phát triển của nhân loại thì ba cái thí nghiệm trên cơ thể người đáng sợ cỡ nào cũng cứ làm tới luôn! Kiểu nhân vật có đạo đức vô cùng 'lỏng lẻo' ấy. Nhờ vậy mà cổ bị nhân vật chính của nguyên tác ghét cay ghét đắng, dù là nữ chính nhưng thậm chí còn bị khước từ cả việc nói chuyện trực tiếp nữa cơ mà……
A, Sơ Anze ơi? Sao cái tên của hạng người đó lại thốt ra từ miệng cô vậy…… Chờ một chút, diễn biến nhanh quá não tôi theo không kịp. Không không, ai mà ngờ được mình lại nghe thấy tên một nhân vật nguyên tác trong hoàn cảnh như thế này chứ. À mà đúng rồi, nếu đã sống trong thế giới này thì việc dính líu tới 'nguyên tác' là chuyện đương nhiên có thể xảy ra mà……! Chỉ vì mải suy nghĩ cho tương lai của chính mình mà tôi đã hoàn toàn quên bẵng mất cái logic đó.
Ch-Chuyện này là nên nhờ vả hay nên từ chối đây? Kiểu gì thì dính vào hạng người đó cũng chẳng có kết cục gì tốt đẹp. Với một nhân vật quần chúng như tôi, đây có khi lại là một cái 'Death Flag' to tướng không chừng. Nhưng quả thật, nếu có ai đó có thể làm gì đó với cơ thể mà ngay cả thần chú linh thiêng cũng bó tay của tôi, thì việc cái tên của cổ được xướng lên cũng có lý của nó ——
"—— Không được."
Là Sư phụ. Sư phụ, người từng có thời gian ngắn làm việc tại <Cơ Quan Ma Đạo Luật (Magisterica)>, vì sự khác biệt trong quan điểm về ma pháp mà đã dứt áo ra đi, và cho đến tận bây giờ người vẫn ghét cay ghét đắng tổ chức đó tới mức cứ nghe thấy tên là lại cau có mặt mày.
Tuy nhiên, Sư phụ – người vừa mới tung ra lời ngăn cản với giọng điệu trầm thấp đầy uy nghiêm của bậc trưởng bối, thì ngay sau đó...
"……Không được!! Tuyệt đối không được!!"
Chẳng hiểu sao, ngay khoảnh khắc sau đó người đã biến thành chế độ 'bé gái' giãy nảy lên trên đùi của Atori:
"Nhờ vả cái con nhỏ Elfie ngốc xít đó hả, tuyệt đối tuyệt đối khôngggggggg!!"
C-con nhỏ ngốc xít? ……Ủa, Sư phụ, hổng lẽ người có quen biết với cổ hả? Với cái con nhỏ hiền giả có đạo đức lỏng lẻo đáng sợ đó á? À thì, nếu Sư phụ từng ở <Cơ Quan Ma Đạo Luật (Magisterica)> thì có quen biết cũng không có gì lạ, nhưng mà chuyện đó là từ bao nhiêu chục năm về trước rồi cơ chứ ——
Nè! Đã bảo là não tôi theo không kịp mà!!
/
"—— Hắt xìiiiiiiii!"
Cùng lúc đó, tại <Cơ Quan Ma Đạo Luật (Magisterica)>, một tiếng hắt hơi đầy nội lực và chẳng có chút gì gọi là duyên dáng của thiếu nữ vừa vang lên.
Trong một căn phòng màu trắng sữa mang lại cảm giác, nói giảm nói tránh là hiện đại và sạch sẽ, còn nói huỵch toẹt ra là phẳng lì và vô hồn – một nơi có vẻ hơi lệch tông so với bối cảnh thế giới Fantasy thông thường, có một cô gái đang mải mê vọc vạch hàng chục vòng tròn thuật dạng ma pháp trận đang lơ lửng giữa không trung. Cô gái sụt sịt mũi, tự nhủ:
"Uầy, hổng lẽ có ai đang đồn thổi gì về nhà này hả ta? ……Mà thôi, nhà này là đại thiên tài mỹ thiếu nữ mà, bị đồn đại chút xíu cũng là chuyện đương nhiên thôi!"
Đó là những lời tự luyến đầy tự tin của cổ.
Nhìn qua, cổ đúng chất là một cô gái kiểu 'nhà nghiên cứu chẳng thèm đoái hoài gì tới vẻ ngoài'. Mái tóc dài ngang lưng rối tung rối mù, đã vậy còn lỉa chỉa khắp nơi như tổ quạ, cho thấy cái nết chẳng màng tới việc chăm chút hằng ngày. Đôi mắt lờ đờ, cái miệng hờ hững, cộng thêm chiếc áo choàng trắng nhăn nhúm rộng thùng thình như sắp tuột khỏi người, đã vậy cổ còn cố tình chỉ xỏ tay vào một nửa ống áo, càng làm tăng thêm cái ấn tượng đó.
Tuy nhiên, màu tóc chuyển dần từ trắng ở gốc sang xanh ngọc bích (emerald green) ở ngọn trông khá là huyền bí, nếu bảo đây là một người tu đạo đã dứt bỏ bụi trần để đạt tới đỉnh cao ma pháp thì nghe cũng có vẻ hợp lý. Khuôn mặt mộc mạc không chút phấn son nhưng các nét đều rất hài hòa và thanh tú, xem ra lời tự đắc là mỹ thiếu nữ của cổ cũng không hoàn toàn là nói suông.
Ngoại hình cổ tầm độ tuổi trăng tròn mười mấy, chiều cao thì hơi thấp hơn mức trung bình một chút. "Lần tà tà~ lần tà tà~", cô gái vừa ngân nga điệu nhạc vui vẻ vừa lẩm bẩm:
"Hừm, lần này nên làm thí nghiệm nào đây ta~…… Khó lắm mới có được đống vật thí nghiệm tươi rói như vầy, phải chọn cái nào mà bình thường nguy hiểm quá hổng dám làm mới được! Có lỡ làm chết sạch tụi nó cũng hổng sao hết á~☆"
Cái đạo đức lỏng lẻo tới mức đáng sợ đó được thốt ra bằng cái giọng điệu cứ như đang suy nghĩ thực đơn cho bữa tối vậy. Cùng lúc đó, từ phía sau vang lên tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Người bước vào là một học giả của <Cơ Quan Ma Đạo Luật (Magisterica)>, mặc chiếc áo choàng trắng vừa vặn không một nếp nhăn:
"Thưa ngài Elfie-ette, vật thí nghiệm đã được chuyển tới rồi ạ."
"Ồ, chờ nãy giờ luôn đó!"
Cô gái —— Elfie-ette lập tức xóa sạch mười mấy thuật thức đang triển khai chỉ trong nháy mắt, rồi xoay người lại làm hai ống tay áo rộng thùng thình bay phấp phới:
"Vậy thì, để nhà này đi chào hỏi mấy chú chuột bạch sắp trở thành sự hy sinh cao cả một tiếng coi sao nè☆"
"Tôi không nghĩ đó là những đối tượng xứng đáng để ngài phải mở lời đâu ạ……"
"Ừm biết mà, hạng người xứng đáng để nói chuyện với nhà này thì trên đời này hổng có mấy mống đâu. Mà thôi, đi cho mấy con chuột bạch biết thân biết phận mình là ai thôi mà."
"Dạ đúng là vậy", vị học giả ngắn gọn đáp lời. Elfie-ette tung tăng nhảy ra khỏi phòng với một tiếng "Bùm chíu☆", dang rộng hai tay, chạy huỳnh huỵch dọc theo hành lang màu trắng sữa như một đứa con nít. Khi bóng dáng vị học giả đang thở dài đuổi theo phía sau biến mất ở góc cua, trên tấm biển căn phòng mà Elfie-ette dừng lại có ghi chữ 'Phòng Thí Nghiệm Số 4'.
Cánh cửa tự động mở ra. Bên trong cũng có một học giả khác của <Cơ Quan Ma Đạo Luật (Magisterica)> đang mặc áo choàng trắng, ngay khi Elfie-ette bước vào, người đó liền ngừng tay viết lách một cách thuần thục rồi nói:
"Vất vả cho ngài rồi, thưa ngài Elfie-ette."
"Vất vả gì đâu nè! Nhà này tới xem mặt mấy con chuột bạch đây~"
Phòng thí nghiệm này không rộng lắm. Một không gian chỉ tầm mười bước chân từ bức tường này sang bức tường kia, bên trong được sắp xếp tỉ mỉ những bình cầu khổng lồ chứa chất lỏng màu đỏ kỳ lạ, những cuốn ma đạo thư dày cộm với những ma pháp trận đáng ngờ, những lọ thủy tinh đựng đủ loại nguyên liệu từ quái vật, cùng các loại hóa chất và thiết bị thí nghiệm ma pháp khác.
Tuy nhiên, vẫn còn một không gian khác. Phía sau một bức tường kiên cố và lớp kính cường lực là một không gian rộng gấp bốn lần căn phòng này, nơi những 'bàn thí nghiệm' được xếp thành hàng ngay ngắn. Elfie-ette nhìn lướt qua một lượt rồi tỏ vẻ không thể chờ đợi thêm được nữa:
"Ừm ừm, con nào trông cũng còn khỏe khoắn gớm! Để nhà này vô chào hỏi chút nha~"
"Ồ, hiếm khi thấy ngài hào hứng vậy nha. Dù tôi biết là thừa thãi, nhưng ngài vẫn nên cẩn thận một chút ạ."
"A ha, cái đó đúng là lo lắng thừa thãi thiệt luôn đó nha☆"
Đáp lại một trong các học giả, cổ đưa tay lên cửa để giải khóa bằng bước sóng ma lực. Với những bước chân nhẹ nhàng, cổ bước vào không gian đó và mở lời ngay lập tức:
"Hế lô, hân hạnh được gặp mặt các quý ông <Vô Lại (Ruffian)>. Hôm nay tâm trạng các anh thế nào nè?"
Những 'vật thí nghiệm' đó, thực chất chính là bọn <Vô Lại (Ruffian)>. Mười gã đàn ông bị trói chặt cả tay lẫn chân vào mười chiếc ghế được xếp cách đều nhau. Gã có vẻ là thủ lĩnh nhe răng gầm gừ:
"Nè, chỗ này là chỗ nào! Tụi bây là ai hả!?"
"A ha, thấy mấy anh sung sức vậy là nhà này mừng rồi. Vật thí nghiệm thì độ tươi mới là mạng sống mà~"
"Vật…… vật thí nghiệm hả!?"
Đám <Vô Lại (Ruffian)> vốn dĩ sắc mặt đã không tốt, giờ nghe xong lại càng tái nhợt hơn, bắt đầu xôn xao bàn tán. Trước phản ứng đó, Elfie-ette càng nở nụ cười tươi hơn:
"Để nhà này trả lời câu hỏi của anh nha…… Nhà này chính là đại thiên tài mỹ thiếu nữ! Thành viên thứ hai của <Thất Hoa Pháp Điển>, ngài Elfie-ette của <Sáng Thế Pháp Điển> đây nè☆ Còn đây là phòng thí nghiệm của nhà này nha~"
"—— Elfie,"
"Hửm? Ô kìa, hổng lẽ anh cũng từng nghe qua cái tên này rồi hả? Uầy, ngay cả cái lũ rác rưởi ở nước ngoài cũng biết tới danh tiếng của nhà này, đúng là nhà này giỏi thiệt mà. Mà thôi, đại thiên tài mỹ thiếu nữ mà, chuyện đó cũng đương nhiên thôi!"
Lý do gã thủ lĩnh nghẹn họng không nói nên lời, một nửa là do sự tự luyến của Elfie-ette đúng, còn một nửa là trật lất.
Tất nhiên danh tiếng của Elfie-ette bậc thầy <Sáng Thế Pháp Điển> đã vang xa ra tận nước ngoài với tư cách là thiên tài đã tạo ra hơn một nửa số đạo cụ ma đạo đang phổ biến hiện nay. Tuy nhiên đồng thời, Elfie-ette đã công bố đạo cụ ma đạo đầu tiên từ hơn sáu mươi năm về trước, nên ở nước ngoài người ta đồn thổi rằng cổ chắc chắn phải là một bà phù thủy già nua và thông tuệ.
Vậy mà cô gái vừa tự xưng là Elfie-ette trước mặt gã, dù có nhìn kiểu gì cũng không thấy quá hai mươi tuổi. Nếu đây không phải là một ảo ảnh do ma pháp tạo ra, thì gã bắt đầu nghi ngờ không biết liệu cô nàng này có thực sự là con người hay không.
Thêm vào đó, lời nói và hành động của cổ cứ như một đứa con nít vô tư lự, chẳng có vẻ gì là mang trong mình trí tuệ xứng tầm với danh xưng thiên tài cả. Hình tượng trong lời đồn và khung cảnh trước mắt quá đỗi khác biệt, chính vì vậy mà gã mới nghẹn lời.
Một người trong số mười gã run rẩy hỏi:
"Mày định làm gì tụi tao……"
"Hử? Nhà này hỏi ngược lại anh nha, anh nghĩ nhà này định làm gì nè?"
Elfie-ette giả bộ nghiêng đầu, nụ cười vẫn không hề vụt tắt:
"Đối với những kẻ xấu xa đã nhúng tay hại chết ba Party mạo hiểm giả đầy triển vọng của Vương đô, giết sạch đàn ông rồi định hành hạ và bán đứng phụ nữ, thì kết cục đang chờ đợi tụi nó là gì nè?"
"……"
Đây là chuyện mà Elfie-ette cũng không thể biết được, nhưng đám < Vô Lại (Ruffian)> này là một nhóm ngoại quốc có cùng nguồn gốc với băng của Staffio mà bọn Wolka đã tiêu diệt hôm nọ. Chúng xâm nhập vào nước này theo một con đường khác với nhóm Staffio, và cũng thực hiện những tội ác tương tự nhắm vào các mạo hiểm giả ở các thị trấn ngoại ô Vương đô.
Tuy nhiên so với nhóm Staffio, hành vi của bọn này có phần quá lộ liễu, nên đội kỵ sĩ của Vương đô là <Vương Hạ Kỵ Sĩ Đoàn (Royal Knights)> đã ra tay và tóm gọn cả lũ không sót một tên.
Những kẻ đang ngồi trước mặt Elfie-ette chính là một phần ba trong số đó. Hai phần ba còn lại cũng đã được gửi tới chỗ của các thành viên khác trong <Thất Hoa Pháp Điển (Sevens)>, coi như đã hết đường sống và chỉ còn chờ ngày bị hành hình.
"Nhưng mà nè, nhà này thiệt sự là cảm ơn các anh lắm luôn đó nha~"
Elfie-ette nói, vẫn với vẻ mặt vô tư lự:
"Nhờ có cái lũ rác rưởi hết thuốc chữa như các anh mà nhà này mới có thể thực hiện mấy cái thí nghiệm kiểu vầy nè, hay kiểu kia nè – mấy cái mà hổng thể đem ra ánh sáng được á. Cảm ơn các anh nha, những chú chuột bạch tuyệt vời nhất mà nhà này có thể hành hạ cho tới chết!"
Vô cùng tươi tỉnh, vô cùng thẳng thắn:
"À, mà các anh như vầy là vẫn còn may mắn lắm đó nha? Có vài đứa trong hội các anh bị đưa tới chỗ người thứ ba á, tụi nó chắc chắn sẽ phải chết trong sự hối hận tột cùng vì đã được sinh ra trên đời này cho coi~. 'Kẻ ác phải hối cải về mọi tội lỗi mình đã gây ra cho tới tận giây phút cuối cùng rồi mới được chết' – đó chính là lý tưởng của cái bà già ám ảnh công lý đó mà. Ôi~ đáng sợ quá hà."
Cứ như thể cổ đang mời họ tham gia một trò chơi thú vị nào đó vậy:
"Nhà này thì từ bi và nhân hậu lắm nên hổng có làm mấy chuyện ác độc đó đâu! Để hổng có gì bị lãng phí, nhà này sẽ tận dụng triệt để từ một sợi tóc cho tới một mẫu móng tay của các anh luôn!"
"Khốn…… khốn kiếp!!"
Nói tới nước này, ngay cả lũ <Vô Lại (Ruffian)> học hành ít ỏi cũng hiểu được Elfie-ette định làm gì. Gã thủ lĩnh lấy lại bình tĩnh và hét lên:
"Nãy giờ toàn là vật thí nghiệm với chuột bạch này nọ…… Tụi bây có quyền gì mà dám làm chuyện đó hả!?"
"Vậy thì nhà này hỏi các anh nha, rốt cuộc các anh có quyền gì mà dám tấn công mấy đứa nhỏ mạo hiểm giả đó vậy hả. Nè, nói đi. Quyền gì?"
Câm nín không nói được lời nào.
"Với lại nè, nhà này có quyền đó nha~. Tụi này mà bảo đen là trắng thì đen cũng thành trắng, mà bảo trắng là đen thì trắng cũng thành đen —— đó chính là cơ quan ra quyết định tối cao <Thất Hoa Pháp Điển (Sevens)> đó cưng."
"——,"
"Tóm lại là, hổng có ai dám cãi lời nhà này đâu nha☆"
Vừa tạo dáng đầy nhí nhảnh, Elfie-ette vừa cười cho đến phút cuối cùng. Cổ vừa cười vừa nói:
"—— Dù sao thì cũng là mấy cái mạng rẻ rách như rác rưởi thôi mà, để nhà này giúp các anh đóng góp chút đỉnh cho sự phát triển của thế giới, hổng phải nhà này nhân hậu lắm sao?"
—— Từ giây phút đó trở đi, những lời của lũ <Vô Lại (Ruffian)> đã không còn ra hình thù tiếng người nữa. Trong cái lò luyện của những tiếng thét gào đầy nộ khí, oán hận, sám hối, sợ hãi và tuyệt vọng,
"A ha, uầy~ đúng là vẫn còn sung sức thiệt mà~. ……Được rồi quyết định vậy đi! Vậy thì thí nghiệm đầu tiên sẽ là ——"
Chỉ có một mình Elfie-ette là vẫn tiếp tục cười một cách vô cùng sảng khoái từ tận đáy lòng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Elfie-ette: hậu tố -ette là một hậu tố chỉ giống cái và mang nghĩa "nhỏ bé, xinh xắn". Mình sẽ giữ nguyên mà không chuyển ngữ nhé Nhân vật này xưng hô là Uchi, vốn có nghĩa là "bên trong" hoặc "nhà/gia đình"