Chương 31: Đại Thánh Đường
Đứng đầu bộ phận nghiên cứu kỹ thuật hiện tại của Cơ Quan Ma Đạo Luật (Magisterica), một trong những thành viên của cơ quan ra quyết định tối cao Thất Hoa Pháp Điển (Sevens), bậc thầy của <Sáng Thế Pháp Điển> Elfie-ette —— nghe qua thôi đã thấy một dàn chức danh vô cùng oách rồi. Cái tên "Cơ quan ra quyết định tối cao" nghe ngầu thiệt sự. Là tôi thì chắc chỉ riêng cái chức danh đó thôi cũng đủ làm tôi lo tới loét bao tử rồi.
Rốt cuộc, tôi vẫn không rõ giữa Sư phụ và Elfie-ette đã xảy ra chuyện gì. Nhưng có vẻ như giữa họ có một mối thâm thù đại hận cực kỳ sâu sắc.
"Tóm lại là…… hổng được! Nhất quyết hổng được!"
Sư phụ cứ như đứa con nít đang dỗi, quay mặt đi chỗ khác mà hờn lẫy. ……Cái điệu này chắc là hồi xưa bị người ta khịa vụ lùn, vụ nhìn như con nít, hay vụ ngày xưa hay thui thủi một mình chứ gì? Sư phụ thuộc kiểu người mà mấy chuyện này sẽ ghim tới tận cuối đời để mà ám quẻ người ta luôn. Elfie-ette trong nguyên tác cũng có cái nết hơi giống kiểu gái "mesugaki"…… tôi nhớ cổ được xây dựng là một thiếu nữ khá xấc xược.
Nhớ không lầm thì giới ma pháp sư có một luật bất thành văn là: "Hễ là bậc thầy thì đương nhiên phải có đệ tử". Chắc là mấy câu kiểu: "Ê, Lizel nghe danh đại ma pháp sư mà hổng có lấy một mống đệ tử nào hả? Ba cái hạng hổng có đệ tử thì chỉ tới cấp hai thôi nha~, à há☆" đã từng diễn ra —— cũng không chừng. Nghĩ tới đây, tôi bỗng hình dung ra cảnh Sư phụ khóc mướt rượt rồi quậy đùng đùng ngay trước mắt mình luôn ấy chứ……
Ủa? Vậy chẳng lẽ cái lý do Sư phụ dứt áo rời khỏi Cơ Quan Ma Đạo Luật (Magisterica) rồi bay khỏi Vương đô là vì —— không, chắc không phải đâu. Thôi đừng có suy đoán lung tung, thất lễ quá.
Tạm gác chuyện đó qua một bên, việc có đi tìm Elfie-ette hay không thì cứ để sau khi thử mấy cái chân giả xịn hơn đã, coi như là tạm gác lại.
Với một đứa biết trước nguyên tác như tôi thì chuyện này không thể trả lời ngay được, mà nếu chân giả xịn là đủ dùng rồi thì mắc gì phải mạo hiểm dính líu tới hạng người đó cho mệt. Sơ Anze cũng thừa nhận, ở giai đoạn này chuyện đó chỉ là giả thuyết thôi:
"Ngài Elfie-ette có phần nổi tiếng là người có cảm quan…… à không, có phong cách hơi bị 'lạ'. Nghe nói với những chuyện không có hứng thú, cô ấy sẽ hành xử cực kỳ lạnh lùng……"
À, ra là trong mắt thiên hạ thì cổ cũng bị coi là "người lập dị" thiệt hả……
"Thêm nữa, nói ra thì hơi xấu hổ, nhưng Thánh Đạo Giáo Hội (Criscres) của chúng tôi với Cơ Quan Ma Đạo Luật (Magisterica) vốn cũng không mấy thuận hòa……"
Cơ Quan Ma Đạo Luật tôn thờ chủ nghĩa ma pháp tuyệt đối, đúng như cái tên của nó, họ khao khát dùng ma pháp để giải mã và chế ngự mọi sự vật hiện tượng trên đời. Nói cách khác, đám người đó chẳng những không kính sợ Thần, mà còn coi Thần linh như một đối tượng nghiên cứu của học thuật.
Đương nhiên là hạng người đó làm sao mà hòa hợp nổi với Thánh Đạo Giáo Hội (Criscres), nên nghe đâu cái mối quan hệ đối đầu giữa tôn giáo và khoa học này đã kéo dài từ lâu lắm rồi.
"Nhưng đó vẫn là một khả năng. Ngài hãy cứ xem đó như một lựa chọn để cân nhắc nhé."
"Tôi hiểu rồi…… Cảm ơn cô nha."
Sư phụ thì ghét ra mặt, tôi thì cũng chẳng muốn dính vào. Chỉ mong sao cái chân giả hạng nhất của Thánh đô sẽ là một "siêu phẩm" siêu việt như trong mấy bộ manga thì tốt biết mấy.
Chẳng mấy chốc, con thuyền tiến vào Phố Thánh Đình và cập bến gần Đại Thánh đường.
Đại Thánh đường, công trình hùng vĩ bậc nhất đất nước này, hiện ra sừng sững chiếm trọn tầm mắt của chúng tôi. Trong thâm tâm tôi, cái Đại Thánh đường này chẳng khác nào một tòa lâu đài đồ sộ. Nó rộng lớn đến mức tầm mắt không bao quát hết từ đầu này đến đầu kia, và cái tháp vút tận trời cao trông như một nấc thang lên thiên đàng vậy, nhìn bao nhiêu lần tôi vẫn chỉ thấy chấn động. Kiến trúc đá tinh xảo không một tì vết, vừa trang nghiêm vừa lộng lẫy tột bậc, khiến ngay cả một kẻ vừa mới buông lời "Thần thánh gì tầm này" như tôi cũng mém chút nữa là hồi tâm chuyển ý mà tin rằng có khi Thần linh hiện hữu thiệt.
Một kiến trúc thần thánh như vậy ngự trị ngay trung tâm, hèn gì người dân Thánh đô tự nhiên cũng trở nên mộ đạo, biến nơi này thành đô thị an toàn hàng đầu thế giới là phải rồi.
"Rồi, tới nơi rồi đó."
Tôi nhờ cô lái thuyền đỡ một tay để bước xuống. Trong lúc đó, Sơ Anze khẽ đưa cho cô một đồng tiền vàng:
"Những chuyện nghe được dọc đường, xin cô hãy giữ kín giúp cho."
"Ồ, chuyện gì cơ?"
Cô lái thuyền giả lơ, không có nhận đồng tiền vàng đó.
"Bữa nay trời đẹp quá nên nửa đường tôi ngủ gật mất tiêu rồi. Mọi người có nói chuyện gì hả?"
"……Hì hì, cô đúng là một người lái thuyền rất mực sâu sắc."
"Chà, được Sơ khen thì chắc là do tôi hằng ngày đều chăm chỉ cầu nguyện ở Đại Thánh đường đây mà."
Uầy, cái sự thái nhiên tự tại và cách hành xử thấu tình đạt lý của người lớn tuổi thiệt là đáng nể…… Tôi cũng muốn sau này mình già đi giống như vậy quá.
Để gửi gắm nhóm Ruelly, chúng tôi tiến thẳng vào Đại Thánh đường.
Phía trước Đại Thánh đường là một quảng trường rực rỡ với đài phun nước và hoa tươi, một nơi nghỉ chân tập trung đủ mọi thành phần không kể là người khỏe hay người bệnh. Mấy mạo hiểm giả đang túm tụm lại trao đổi thông tin, các quý bà thì rôm rả chuyện phiếm, các cặp vợ chồng già đi dạo, mấy đứa nhỏ chạy nhảy vô tư, các Sơ đang lúc nghỉ ngơi, hay mấy tay tiểu thương đang lơ mơ ngủ gật bên gian hàng. Băng qua khung cảnh yên bình đúc kết mọi nhịp sống thường nhật của Thánh đô, bước qua cánh cửa Đại Thánh đường với những bức tượng trắng muốt nhìn xuống, thứ đập vào mắt tiếp theo chính là sảnh lễ bái rộng lớn tới mức muốn rụng rời cả hàm.
Thiệt sự, tôi chỉ muốn hỏi mấy ông xây ra chỗ này là có nhất thiết phải làm cho nó bự tới mức này không. Nhìn lên trên là khoảng thông tầng cao tương đương tòa nhà năm sáu tầng đầy uy lực, nhìn về phía trước là ban thờ chính nơi vị linh mục đang giảng đạo nhìn nhỏ xíu như hạt gạo. Kiến trúc đối xứng hội tụ mọi tinh hoa kỹ thuật, từ cái tay vịn cho tới từng món đồ trang trí đều tinh xảo vô cùng, sát trần nhà là những bức họa tôn giáo vẽ các thiên sứ mang lại phúc lành, và những ô cửa kính màu xếp nối tiếp nhau như những cột trụ đang lung linh đón lấy ánh nắng mặt trời.
Chỉ riêng cái sảnh lễ bái này thôi, không biết là đã tốn bao nhiêu năm tháng để hoàn thành nữa. Nếu ai đó bảo đây là nơi gần với thế giới của các vị thần nhất, chắc tôi cũng gật đầu cái rụp mà tin là thiệt quá. Ngay cả một kẻ thiếu đức tin như tôi mà mỗi lần tới đây đều bị choáng ngợp tận sâu trong lòng.
"Oa……"
Bước vào một thế giới trang nghiêm với bầu không khí hoàn toàn khác biệt so với bên ngoài, Ruelly có vẻ rất dè chừng. Có thể thấy rõ là em ấy đang chú ý từng li từng tí để không gây ra một tiếng động thừa thãi nào. Tôi hồi mới làm quen với không khí của giáo hội chắc cũng y chang vậy thôi.
"Chỗ này hơi đông người, mời mọi người đi đường này."
Theo sự dẫn dắt của Sơ Anze, chúng tôi men theo tường, đi qua cánh cửa ở góc có kỵ sĩ canh giữ để vào bên trong. Đi qua dãy hành lang sạch bóng không một hạt bụi, chúng tôi được dẫn tới một sảnh lễ bái nhỏ khác.
"Đây là nơi các Sơ chúng tôi thường dùng để hành lễ hằng ngày. Mời mọi người cứ tự nhiên ngồi nghỉ."
Ra vậy, các Sơ cũng có sảnh lễ bái riêng nữa hả. Gọi là "nhỏ" nhưng nếu so với cái sảnh chính lúc nãy thôi, chứ chỗ này trần cũng cao tầm ba tầng nhà, hàng ghế xếp đều tăm tắp từ ban thờ chắc cũng đủ cho cả trăm người ngồi. Đây chỉ là một phân khu nhỏ trong tòa nhà thôi mà đã thế này, đủ thấy cái quy mô khủng khiếp của Đại Thánh đường rồi.
Cảm giác hơi ngại khi lên phía trước nên tôi chọn một hàng ghế phía sau ngồi đại. Hàng ghế dài đủ cho năm người ngồi có lớp đệm khá êm, nên chúng tôi có thể đặt Cialy nằm nghỉ tại đó luôn.
"Tôi đi sắp xếp người tới giúp, mọi người đợi một chút nha. Nhóm Ruelly hãy cứ đi khám tổng quát một lượt cho chắc chắn nhé."
"Dạ. Phiền Sơ quá ạ."
"Thêm nữa, về phần Ruelly…… sau khi khám xong, có lẽ em sẽ phải trả lời chi tiết về một số chuyện đó."
Nét mặt Ruelly cứng lại, em ấy mím chặt môi. Rồi đặt tay lên ngực, gật đầu thật mạnh.
"……Dạ. Bất kể hình phạt nào em cũng xin nhận ạ."
Tôi hiểu ý của Sơ Anze. Dù cho có bất kỳ lý do gì đi nữa. Dù là vì chị gái và đồng đội bị bắt làm con tin nên mới bị ép buộc phải làm vậy. Thì những chuyện Ruelly đã định làm có lẽ cũng không thể cứ thế mà bỏ qua được. Nhưng mà.
"Sơ Anze, con bé này……"
"Ngài Wolka cứ yên tâm đi."
Chẳng cần tôi phải lên tiếng, Sơ Anze đã dịu dàng nói:
"Đương nhiên là tình cảnh lúc đó sẽ được xem xét thấu đáo. Chắc chắn sẽ không có hình phạt nào nặng nề đâu."
"……Nhờ cô cả đó."
……Thôi thì, lúc này cứ tin vào Sơ Anze vậy. Giáo hội cũng không phải loài quỷ dữ. Chắc họ cũng hiểu rằng thứ Ruelly cần lúc này không phải là một hình phạt tàn nhẫn để rồi bị xua đuổi.
Sau khi Sơ Anze chào rồi rời đi, lát sau có một Sơ cấp dưới mang nước lạnh tới cho chúng tôi. Đúng là những người thường xuyên tiếp xúc với bệnh nhân có khác, cách ứng xử rất mượt mà cứ như đã biết trước là tụi tôi sẽ tới vậy. Sau khi mọi người giải khát và thở phào nhẹ nhõm một cái.
"……A, chuyện là,"
Bất ngờ thay, người mở lời lại là phía Du Hành Rừng Thẳm (Seeklore). Cô gái có mái tóc màu hồng định nói gì đó nhưng vì cả đám tụi tôi quay qua nhìn chằm chằm nên cổ bị nghẹn lời. Sau đó cô gái tóc vàng nói tiếp thay cho bạn mình. Đây là lần đầu tiên họ chủ động bắt chuyện một cách rõ ràng như vậy.
"Dù bây giờ mới nói thì hơi muộn…… nhưng cảm ơn mọi người vì đã cứu mạng chúng tôi. ……Và cũng xin lỗi vì nãy giờ chúng tôi cứ im lặng miết."
"Có gì đâu, bọn ta hổng có để bụng đâu mà. Vì bọn ta hiểu hoàn cảnh của các cô mà."
Sư phụ đáp lại bằng giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng nét mặt hốc hác của hai cô gái vẫn không vơi đi chút u sầu nào.
"……Chúng tôi đã không biết là mọi người có thật lòng muốn giúp đỡ hay không nữa. Vì đối với chúng tôi…… bây giờ thật sự không biết phải tin vào cái gì nữa……"
"……"
Tôi nghĩ chuyện đó cũng phải thôi. Tại sao đến tận bây giờ họ mới bắt chuyện? Có lẽ là vì đến giây phút này họ mới thật sự tin tưởng chúng tôi chăng. Dù lý trí biết rõ lũ <Vô Lại (Ruffian)> hành hạ mình đều đã chết sạch, rằng đã an toàn rồi. Nhưng suốt chặng đường ngồi xe ngựa, rồi ngồi thuyền, dù có thấy an tâm khi đặt chân lên đất Thánh đô thì trong một góc khuất nào đó, họ vẫn không thể xua tan được cái bóng tối nghi hoặc rằng liệu cơn ác mộng này đã thực sự kết thúc chưa.
Họ đã phải trải qua những chuyện gì ở sào huyệt của lũ <Kẻ Vô Lại (Ruffian)>, tôi không định nói ra thành lời —— nhưng thật sự là họ đã phải chịu đựng những thứ có thể khiến người ta mất sạch niềm tin vào nhân loại mà. Nhưng cô gái tóc hồng đã ngẩng đầu lên, như thể hạ quyết tâm:
"Nh-Nhưng mà…… mọi người không có nói dối."
"Nên là, cảm ơn mọi người. ……Tôi nghĩ mình sẽ cố gắng sống tiếp thêm chút nữa xem sao."
……Với một người đang mỉm cười yếu ớt và nói ẩn ý rằng "tôi đã từng muốn chết", thật sự tôi chẳng biết phải dùng lời lẽ nào để đáp lại nữa.
Kinh nghiệm sống của tôi thì chỉ có kiểu: "Vung kiếm đi, vận động cơ thể đi", nhưng ba cái trò đó chắc chỉ có thằng khờ như tôi mới thấy được khích lệ thôi. Trong lúc Yuritia và Atori còn đang lúng túng tìm lời thì người đáp lại vẫn là Sư phụ. Cứ như đang giảng giải một cái đạo lý đơn giản nhất trần đời như kiểu mặt trời mọc ở hướng Đông vậy:
"Đừng có lúc nào cũng suy nghĩ mấy chuyện 'tại sao' với 'để làm gì' cho nó rắc rối. Thấy đói thì ăn món gì ngon ngon, thấy khát thì uống miếng nước ngọt, thấy buồn ngủ thì cứ việc ngủ cho đã mắt, còn chán ở trong phòng quá thì đi ra ngoài tắm nắng chút xíu đi."
Oa, Sư phụ bỗng dưng nói mấy lời sâu sắc dữ. ……Ủa mà khoan? Chẳng phải đó chính là cái cuộc sống thường ngày của Sư phụ sao……? Mà thôi, chắc ý người là muốn bảo họ hãy thong thả mà tịnh dưỡng tâm hồn.
"A, dạ, em cũng……"
Tiếp theo đó là Ruelly, em ấy cúi đầu mạnh tới nỗi mém làm đổ cả ly nước.
"Chuyện lần này, thật sự, thật sự…… em xin lỗi mọi người rất nhiều. Và cũng cảm ơn mọi người nhiều lắm. Bây giờ thì chưa được, nhưng nhất định em sẽ đền đáp ạ! Dù cái ơn huệ em có thể làm thì cũng chẳng thấm vào đâu……"
"Đừng có bận tâm quá. Tụi tôi cũng đâu có làm được gì to tát đâu."
Sự thật là cả hai nhóm <Ngọn Gió Dạo Trời (Windmill)> và <Du Hành Rừng Thẳm (Seeklore)> đều đã mất sạch thành viên nam, và chúng tôi cũng chỉ cứu được một nửa số người thôi. Nên cứ được cảm ơn như ân nhân cứu mạng thế này tôi thấy áy náy dữ lắm. Nhưng Ruelly vốn tính cương trực nên nhất quyết không chịu thua.
"Dạ không…… nếu không có mọi người, chắc chắn em và chị em cũng đã……"
Qua chuyến hành trình này tôi nhận ra Ruelly nhìn thì có vẻ biết điều nhưng thật ra cũng cứng đầu lắm, một khi đã quyết làm gì là không có chịu nhường bước đâu. Nếu không để cho em ấy làm cái gì đó mang tính hình thức, chắc chắn con bé sẽ không chịu lui đâu. Tôi suy nghĩ một chút rồi nói:
"……Tôi hiểu rồi. Vậy thì, chỉ một chuyện thôi."
"Dạ, chỉ cần là chuyện em làm được……!"
Nếu có điều gì tôi muốn Ruelly làm, thì chỉ có chuyện này thôi.
"Khi nào chị của em tỉnh lại, hai chị em hãy cùng cho chúng tôi thấy gương mặt khỏe mạnh của hai người nhé. Tôi sẽ đợi đó."
"……,"
……Ủa? Sao bầu không khí nó lạ vậy nè. C-Cái kiểu cảm giác ấm áp "anh Wolka lại nói mấy lời kiểu đó nữa rồi……" này là sao đây! Tôi đâu có nói gì kỳ cục đâu chớ!? Yuritia mỉm cười vẻ hơi khó xử:
"Ruelly nè, Tiền bối là người như vậy đó."
"……Hì hì, dạ đúng thiệt. Hồi đầu em còn tưởng anh Wolka là người đáng sợ lắm đó."
"Th-Thì…… cũng có lý do mà."
Ánh mắt không được thiện cảm cho lắm, cách cư xử thì cũng không được niềm nở gì cho cam, thêm cái băng bịt mắt nữa nên nhìn tôi hệt như mấy tay anh chị giang hồ vậy —— nghe đồn là thế. Tôi thì cứ lạc quan mà nghĩ rằng chắc nhìn mình giống kiểu "nhân vật mạnh" thôi.
"Nhưng mà thật ra không phải vậy chút nào. ……Em nhất định sẽ không bao giờ quên những lời anh Wolka đã nói với em đâu!"
……Tôi có nói gì đặc biệt với Ruelly hả ta? Không lẽ là mấy cái lời đạo lý lúc tôi ra vẻ đàn anh đó hả? Tr-Trời ơi làm ơn quên giùm cái, nhớ lại thấy nhột quá à……!
"Chừng nào chị tỉnh lại, em nhất định sẽ báo cho mọi người liền! Mọi người nhớ đợi tụi em nha!"
"……Ừ."
……Nhưng thôi, nếu chuyện đó có thể giúp Ruelly quên đi phần nào ký ức buồn thì bị cười xíu cũng chẳng sao. Chẳng sao cái ——
"Wolka thiệt tình là…… hết nói nổi mà……"
"……"
Cái ánh nhìn của Sư phụ và đồng đội đang đâm xối xả vào người tôi, cái kiểu nhìn mà sau một hồi thì nó chuyển sang thành từ bi hỷ xả luôn rồi kìa. ……Sao dậy trời! Sao mọi người lại phản ứng kiểu ấm nồng dữ vậy, tôi có nói gì sai lắm đâu……!?
Chết tiệt, người ta chỉ mong có một cái Happy End thôi mà sao lại ra nông nỗi này…… Tôi chỉ còn biết nốc cạn ly nước lạnh để khỏa lấp cái nỗi lòng đang muốn tuôn rơi này thôi.
/
"—— Hi, Thiên Kiếm."
"A, ngài Bạch Á."
Lúc đó, Sơ Anze sau khi sắp xếp xong xuôi các việc cần thiết và đang định quay lại sảnh lễ bái thì chạm mặt một cô gái vừa là đồng nghiệp, vừa là bạn thanh mai trúc mã, vừa như một người chị ở giữa hành lang.
Chẳng cần phải nói thì ai cũng biết, với biểu tượng hoa tuyết và bộ lễ phục trang trọng, cô ấy cũng là một trong những Thánh nữ ngự trị trên đỉnh cao của Thánh đô giống như Sơ Anze. Vẫn như mọi khi, cô ấy nở một nụ cười hoạt bát và thân thiện, chẳng giống phong thái của một Thánh nữ cho lắm.
"Roche có báo cáo từ pháo đài rồi, ta nghĩ chắc mọi người cũng sắp tới nơi nên ra xem thử."
"Ra là vậy ạ…… Dạ, xin lỗi ngài. Thật ra tôi vẫn đang để nhóm ngài Wolka phải đợi……"
"À ta biết rồi. Nên ta nói nhanh chuyện chính thôi…… ta đi theo xem với được hông?"
Sơ Anze tròn mắt ngạc nhiên.
"Dạ…… ý ngài là muốn cùng tham dự sao?"
"Không, ta không có ý định phá đám đâu. Chỉ định đứng từ xa dòm một cái thôi. ……Nè, ông giáo."
"Dạ, tôi đây."
Vừa nghe Bạch Á gọi, một vị quản gia già bỗng hiện ra từ góc hành lang vốn là điểm mù của hai người. Ông ta xuất hiện một cách lặng lẽ, không có chút tiếng động hay hơi thở nào, cứ như thể đột ngột hiện ra từ một nơi không có cửa nẻo hay không gian nào vậy. Trước sự xuất hiện đột ngột của vị quản gia già đó, cả Sơ Anze lẫn Bạch Á đều không có vẻ gì là ngạc nhiên hết.
"Đi với ta một lát đi. Nhớ đừng để bị lộ nha."
"Tuân lệnh."
"Dạ, ngài có ẩn nấp để xem cũng không sao nhưng mà…… có chuyện gì khiến ngài bận tâm sao?"
"Cũng chẳng có lý do gì to tát đâu."
Bạch Á nhếch mép cười, giọng điệu như đang kể về một trò đùa tinh quái của trẻ con:
"Cái tay kiếm hào đã lập công tiêu diệt <Trích Mệnh Giả (Grim Reaper)> đó, ta cũng thấy tò mò dữ lắm. Nên định nhân cơ hội này đi coi mặt một cái cho biết."
"Ôi……!"
Lập tức đôi mắt Sơ Anze sáng rực lên:
"Dạ, nhất định rồi! Tôi tin là ngài Bạch Á cũng sẽ thích ngài Wolka cho mà xem! Ngài Wolka thật sự là một bậc thầy sử dụng kiếm không hề thua kém các Thánh Kỵ Sĩ đâu…… À mà ngài nghe tôi kể nè, lúc tiêu diệt lũ <Vô Lại (Ruffian)> dọc đường ——"
"Rồi rồi, mấy chuyện kể quà cáp đó để sau đi. Đang để người ta đợi kìa đúng không? Ta sẽ tự lên tầng hai dòm xuống nha—"
Bằng sự quen thuộc, Bạch Á gạt phắt cái cơn "lòng tốt siêu to khổng lồ" sắp sửa bùng phát của Sơ Anze qua một bên rồi cùng vị quản gia già chuẩn bị vào vị trí. Trên gương mặt cô ấy thoáng hiện vẻ thích thú.
Cũng giống như Elfie-ette lúc nãy. Việc một mạo hiểm giả đơn thương độc mã tiễn Tử Thần về trời đã quay về, đã khiến các flag bắt đầu âm thầm diễn ra mà chính chủ nhân của nó không hề hay biết.
/
Sau khi Sơ Anze sắp xếp xong mọi việc và quay lại sảnh lễ bái, nhóm Ruelly cũng được các Sơ và kỵ sĩ dẫn đi khám chữa trị.
Vậy là mọi việc cần làm đã xong, tụi tôi chỉ còn việc đi bộ về nhà trọ thôi. Trời đất ơi, thật sự là cảm giác cái chuyến hành trình dài dằng dặc này cuối cùng cũng đã kết thúc rồi. Thật sự thì, nào là đụng độ <Trích Mệnh Giả (Grim Reaper)>, rồi bay mất một mắt một chân, rồi nhớ lại "nguyên tác", rồi Sư phụ và đồng đội bỗng dưng hóa điên, rồi bị lũ <Vô Lại (Ruffian)> tấn công, rồi bị dao đâm xuyên tay, mấy ngày qua biến động tới mức có dùng từ "cuộc đời bị đảo lộn" cũng không đủ để diễn tả nữa.
Tạm thời tôi thấy đi thám hiểm vậy là quá đủ rồi. Chắc phải nghỉ ngơi ở Thánh đô một thời gian để tập vật lý trị liệu thôi.
"Vất vả cho mọi người quá rồi."
"Ừ. Cảm ơn Sơ Anze nha, thật sự là nhờ cô giúp đỡ nhiều lắm."
"Dạ!"
Không biết có phải vì đang ở nơi gần Thần linh nhất không mà cái hào quang phúc lành tỏa ra từ Sơ Anze nhìn nó lấp lánh hơn mọi khi nữa.
"Nếu có thể giúp ích được chút gì đó cho ngài Wolka thì tôi…… thật sự thấy vui lắm. Với tư cách là Người Hậu Thuẫn (Patron) của ngài Wolka, từ nay tôi sẽ hết lòng hết sức giúp đỡ ngài ạ!"
"Nè, ai là Người Hậu Thuẫn của Wolka hả! Là của Party! Là của Party bọn ta nghe chưa! Đừng có mà được nước làm tới nha, con nhỏ kia!"
Sư phụ lập tức nổi khùng lên. Cho tới phút cuối cùng, Sơ Anze vẫn cứ là cái kiểu hành xử đầy "lòng tốt siêu to khổng lồ" như vậy.
Nhưng qua chuyến đi lần này, tôi cũng đã khám phá ra được nhiều khía cạnh rất đỗi bình thường của cô ấy, nên cái cảm giác "khó gần" trong tôi hồi trước coi như đã bay sạch bách rồi. Từ nay về sau, chắc chắn tụi tôi sẽ xây dựng được một mối quan hệ đồng đội tốt đẹp hơn nữa.
"Atori ơi, tụi mình cũng không thể thua đâu nha……!"
"Ừ."
Rồi Yuritia với Atori đừng có mà ganh đua nữa giùm cái. Làm ơn cho tôi quay lại cuộc sống bình thường đi mà! Tôi không có muốn cả đời phải để con gái nhà người ta chăm sóc đâu!
Sơ Anze khiêm tốn cúi đầu:
"Một lần nữa, xin chân thành cảm ơn mọi người vì sự đóng góp to lớn trong việc chinh phục hầm ngục <Gozel> cũng như quét sạch lũ <Vô Lại (Ruffian)>. Như ngài Roche đã nói, vài ngày tới Đại Thánh đường sẽ trao phần thưởng…… Mọi người sẽ nhận ạ?"
Tôi thì nghĩ nên nhận, nhưng quyền quyết định ở Leader là Sư phụ. Nhưng Sư phụ nhìn tôi rồi lắc đầu, vẻ mặt hớn hở lúc nãy bỗng chốc u ám trở lại:
"Wolka cứ quyết định theo ý con đi. Người hạ được <Trích Mệnh Giả (Grim Reaper)> là con…… tụi ta không có tư cách để nhận."
Lại nói mấy lời đó nữa rồi. Đã bảo là đừng có nghĩ nặng nề quá mà. Cái vụ lũ <Vô Lại (Ruffian)> thì thật ra tôi chẳng làm được gì mấy, nên Sư phụ và mọi người hoàn toàn có tư cách nhận thưởng mà.
Nhưng cả Yuritia lẫn Atori đều chỉ hiện lên vẻ tự giễu và hối hận đen ngòm trên mặt. Th-Thôi mà đừng có u ám vậy chứ…… Tôi cũng hy vọng là thời gian sẽ dần chữa lành mọi thứ, nhưng có vẻ cái cảm giác tội lỗi đã ăn sâu vào lòng mọi người vẫn còn sâu tới mức chưa thấy đáy đâu cả. Tôi đành phải nói:
"Tôi hiểu rồi, tôi sẽ nhận."
Sơ Anze thở phào nhẹ nhõm:
"Cảm ơn ngài. ……Việc tiêu diệt <Trích Mệnh Giả (Grim Reaper)> là một kỳ tích hiếm có trong lịch sử. Nếu ngài muốn, việc thăng cấp lên hạng S cũng……"
"Dạ thôi, cái đó khỏi đi. Cứ cho tôi tiền mặt là được rồi……"
Lên hạng S chỉ tổ làm cái cảm giác tội lỗi của Sư phụ và mọi người tăng thêm thôi. Với lại cái cách thế gian nhìn tụi tôi cũng sẽ thay đổi chóng mặt. Kết quả là bao tử tôi lại đau thêm. Chẳng có lấy một cái lợi lộc nào hết. Sơ Anze dường như cũng đã đoán trước được điều này nên dù hơi tiếc nuối nhưng cũng không có nài nỉ thêm.
"Tôi hiểu rồi ạ. Tôi sẽ cử người từ Đại Thánh đường tới gặp sau. Kế hoạch ngày mai của mọi người là……"
"Ngày mai…… chắc buổi trưa tôi sẽ đi chào hỏi vài người quen chút xíu. Tầm lúc trời sập tối là tôi quay về."
"Dạ tôi rõ rồi. Vậy thì ——"
Vừa bàn bạc mấy chuyện sau này, nhưng thật sự là tôi không có tập trung vào câu chuyện được mấy. Lý do thì đơn giản thôi.
—— Nãy giờ, không lẽ có ai đó đang dòm tụi mình hả ta?
Ở phía tầng hai của sảnh lễ bái, mạn phía sau bên phải gần ban thờ. Từ lúc Sơ Anze quay lại được một lúc, tôi cứ cảm thấy có ánh mắt của ai đó đang dõi theo mình. Nhưng có vẻ người đó đang dùng ma pháp <Ẩn Thân (Hide)> hay gì đó nên không thấy tăm hơi bóng dáng đâu cả. Hừm, mà Sư phụ với Atori không thấy phản ứng gì, chắc là tôi tưởng tượng thôi hả……?
"Ngài Wolka, có chuyện gì sao ạ?"
"Dạ không…… không có gì đâu."
Mà thôi kệ đi. Đây là Đại Thánh đường mà, dù có ai đang dòm thì chắc cũng không phải người xấu đâu. Nhưng mà cảm giác cũng không được thoải mái cho lắm, nên sau khi nói xong chuyện tôi quyết định rút lui lẹ. Sơ Anze tiễn tụi tôi ra tận cửa rồi tụi tôi rời khỏi Đại Thánh đường.
Trời đã bắt đầu ngả về chiều. Quay về nhà trọ và kết thúc chuyến đi bằng một bữa tối ngon lành là vừa đẹp. Tự nhiên thấy nhớ mấy món của Rose ghê.
/
Tại sảnh lễ bái sau khi nhóm Wolka đã đi khỏi, có một cô gái Thánh nữ đang ngồi bệt xuống hàng ghế dài, nét mặt vô cùng nghiêm trọng như đang mải mê suy nghĩ chuyện gì đó. Đó chính là Bạch Á. Cô hỏi vị quản gia già đang đứng bên cạnh:
"—— Nè ông giáo. Ngài Wolka nãy nhận ra tụi mình đúng không?"
"Dạ đúng là ngài ấy đã nhận ra."
"Bị lộ hoàn toàn luôn hả?"
"Dạ không, không tới mức thấy được hình dáng đâu ạ. Chỉ là ngài ấy đã nhìn thấu được rằng có người đang quan sát từ phía đó thôi."
"……"
Trong lúc Bạch Á lén quan sát từ tầng hai, dù chỉ một lần thôi nhưng Wolka đã nhìn thẳng về phía này một cách rõ ràng. Mặc dù ông giáo đã dùng <Ẩn Thân (Hide)> và chắc chắn phía bên kia không thể thấy được gì.
Kkông phải là ngẫu nhiên. Wolka chắc chắn đã nhìn về phía Bạch Á với một sự nghi ngờ rõ rệt rằng "có ai đó đang ở đó". Bằng chứng là sau đó anh ta tỏ ra hơi khó chịu và nhanh chóng rời khỏi sảnh lễ bái ngay sau khi nói chuyện xong với Sơ Anze.
Dù không thấy hình dáng nhưng đã bị lộ hoàn toàn. Nhìn thấu được thuật <Ẩn Thân (Hide)> của vị quản gia già vốn được coi là bậc thầy hành tung của đất nước này. Chính vì vậy mà Bạch Á mới có vẻ mặt nghiêm trọng tới vậy.
"……Hồi trước tới giờ có mấy người nhìn thấu được <Ẩn Thân (Hide)> của ông giáo rồi hả?"
"Hửm, khoảng bốn năm năm trở lại đây thì……"
"Ông không có nương tay ấy chứ?"
"Dạ đương nhiên rồi ạ."
Bạch Á không giống Anze, cô không có bất kỳ tình cảm cá nhân nào với Wolka hết. Nên cô đã quan sát Wolka với một cái nhìn khách quan nhất, chỉ đơn thuần là sự tò mò dành cho tay kiếm hào đã hạ gục Tử Thần. Thậm chí cô còn mang cái tâm thế "để ta xem thử xem ngươi là hạng người nào" đầy vẻ bề trên nữa kìa.
Tuy nhiên, nghe đồn là anh ta đã mất một mắt một chân. Đối với một kiếm sĩ, đó là vết thương quá nặng nề hệt như đã chết rồi vậy. Nên cô cứ ngỡ dù có là kẻ kiệt xuất đã đánh bại Tử Thần đi nữa, thì khi "mất một mắt một chân rồi thì chắc cũng chỉ tới mức này thôi" và cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần để thất vọng.
Đã chuẩn bị sẵn rồi, vậy mà.
"—— Chứ sao kỳ vậy? Không lẽ mắt mình có vấn đề? Cái đó mà gọi là yếu đi hả? Đâu có thấy yếu đi đâu chứ? Mất một mắt một chân mà sao thấy còn mạnh hơn là sao? Tại sao vậy trời? Hay tại vì đã hạ được <Trích Mệnh Giả (Grim Reaper)> nên dù có yếu đi thì nó vẫn ở cái tầm đó hả……? Á, thiệt tình không hiểu nổi luôn."
Cái cảm giác đó hệt như —— chính bản thân anh ta là một thanh kiếm đã được rèn giũa tới mức cực hạn vậy. Vị quản gia già nhìn Bạch Á đang ôm đầu vì khó hiểu bằng vẻ mặt đầy thích thú:
"Nếu đã đơn thương độc mã hạ gục được Tử Thần, thì không thể loại trừ khả năng ngài ấy đã vượt qua ranh giới sinh tử để bước vào một cảnh giới cao hơn."
"À—, cái kiểu hạ gục quái vật rồi 'thức tỉnh' luôn đó hả……"
"Thật là đáng tiếc khi ngài ấy không có hứng thú với việc làm kỵ sĩ. Nếu có thể chọn ngài ấy làm người kế nghiệp, tôi có thể yên tâm mà giải nghệ rồi."
"……Hay là không cần làm kỵ sĩ cũng được, cứ coi như là mạo hiểm giả chuyên thuộc Đại Thánh đường được không ta?"
"Sợ là đội kỵ sĩ sẽ phản đối đó ạ. Ngài Roche có nói là có nhiều kỵ sĩ không có công nhận ngài Wolka đâu."
"Vụ đó hả—……"
Cái đó thật sự là, ngoài sức tưởng tượng. Dù mang trên mình cái khiếm khuyết mất một mắt một chân, vậy mà.
Trong cái thế giới đầy rẫy quái vật nguy hiểm này, việc "có bao nhiêu người mạnh trong tay" là vấn đề cực kỳ quan trọng đối với bất kỳ đô thị nào. Nhân tài ưu tú thì bao nhiêu cũng không đủ. Càng có nhiều người mạnh định cư thì vị thế của đô thị đó càng lớn.
Vì vậy, đây là một ví dụ nho nhỏ thôi nha.
Nếu sau này, nhóm Silvery Grey (Con đường Bạc Xám) cảm thấy "cái thành phố này không đáng tin cậy" mà dứt áo ra đi. Nếu họ chỉ dọn đồ bỏ đi khỏi Thánh đi, thì chắc chắn Sơ Anze sẽ hóa điên vì sầu muộn luôn. Còn nếu lỡ như họ chuyển sang đầu quân cho Vương đô thì —— "Cái đám đó ngu tới mức để mất một Party mạo hiểm giả ưu tú như vậy luôn hả☆" chắc chắn sẽ bị cái lũ hâm hấp ở Thất Hoa Pháp Điển (Sevens) khịa cho tới chết luôn quá.
Chỉ cần đừng để nhóm Wolka chán ghét Thánh đô là được. Ờ thì đúng là vậy. Nhưng nếu cái "chuyện có thể khiến họ chán ghét" đó đã xảy ra rồi thì sao.
"Hà—…… sao không chọn ai mà lại chọn ngay cái Party đó để lôi vào vụ này vậy trời."
Nên Bạch Á mới thấy nhức đầu. Nhưng ngay lúc đó Sơ Anze tiễn khách xong đã quay lại sảnh lễ bái, nên cô liền gạt phắt suy nghĩ đó đi và đứng dậy ngay lập tức.
"Ồ, về rồi đó hả."
"Dạ. ……À ngài Bạch Á, không lẽ là ngài Wolka……"
Chẳng cần nghe hết câu Bạch Á đã gật đầu:
"Ừ, anh ta nhìn thấu thuật <Ẩn Thân (Hide)> của ông giáo luôn rồi. Xin lỗi nha, không ngờ là bị phát hiện dễ dàng tới vậy……"
"Không lẽ ngài ấy thấy được cả chân dung luôn hả……?"
"À không, cái đó thì không sao đâu. ……Ừ đúng rồi, lỡ mà lộ cả chân dung thì chắc anh ta biết mình là Thánh nữ luôn rồi. Hú hồn thiệt chứ."
Nếu bị lộ chuyện Thánh nữ lén lút rình rập quan sát từ xa, chắc chắn sẽ gây ra ấn tượng xấu và khiến họ nghi ngờ lung tung cho coi. Bạch Á thở phào một cái rồi hỏi:
"……Mà nè, cô ở bên ngoài cũng chú ý đừng có để gây xôn xao quá nha."
"Dạ, nhờ có 'cái này' nên không sao đâu ạ……"
Sơ Anze đưa tay lên chạm vào cái trâm cài hình thánh giá nhỏ trên ngực trái, nhìn qua thì chẳng có gì đặc biệt.
"Cái thuật khiến người ta không còn nhận thức được chúng mình là Thánh nữ —— quyền năng của ngài Phúc Họa thiệt là đáng nể mà."
"Cái đứa đó thật sự là đã bước chân vô cảnh giới của Thần rồi mà—…… Mà thôi, bỏ qua chuyện đó đi."
Bạch Á kết thúc câu chuyện phiếm và đi thẳng vào vấn đề chính mà cô định nói ngay khi Anze quay lại. Đó cũng chính là cái vấn đề "khiến Wolka có thể chán ghét Thánh đô" mà Bạch Á đang đau đầu.
Tức là —— về sự cố sai sót trong việc phê duyệt chinh phục hầm ngục <Gozel>.
"Trong lúc cô đi vắng thì bên này cũng tiến triển được nhiều chuyện rồi."
"……Về vụ <Gozel> đó hả ạ?"
Giọng của Sơ Anze bỗng trở nên nghiêm túc hơn chút đỉnh. Bạch Á gật đầu:
"Cái tên mạo hiểm giả đã ký phê duyệt chinh phục chỗ đó chính là kẻ cầm đầu. Làm tốn bao nhiêu công sức của ta, rốt cuộc còn phải nhờ tới ngài Phúc Họa giúp một tay nữa mới xong."
"Chuyện đó là……"
Sơ Anze hơi ngạc nhiên, cô thận trọng chọn lời:
"Cái đó, mọi chuyện vẫn ổn không ạ? Tới mức phải nhờ tới quyền năng của ngài Phúc Họa thì rốt cuộc là……"
"À không, chỉ là tốn công thôi chứ không có gì nguy hiểm hết."
"Ngài Phúc Họa mà cũng chịu hợp tác hả ta?"
"Thì cũng lầm bầm nào là phiền phức quá, nào là mệt mỏi quá này nọ, nhưng mà rốt cuộc cũng giúp thôi."
Bạch Á cười khổ:
"Cả Phúc Họa lẫn Tinh Nhãn đều có vẻ tò mò về tay kiếm hào đã hạ gục Tử Thần lắm."
"Ôi trời!"
"Khổ thân ngài Wolka thật, bị cả dàn Thánh nữ để mắt tới rồi. Phen này là không có chạy thoát được đâu nha—?"
Đó là nửa đùa nửa thật.
Sơ Anze thì ai cũng biết rồi, cổ si mê Wolka tới mức mém tí nữa là bỏ bê luôn cả nhiệm vụ Thánh nữ luôn mà. Còn Bạch Á thì sau ngày hôm nay cũng đã xác định rằng phải làm sao để Wolka và Party của anh ta định cư lâu dài ở Thánh đô mới được. Cả Tinh Nhãn và Phúc Họa dù không có mặt ở đây nhưng chắc chắn cũng không có lý do gì để buông tay một nhân tài ưu tú mang lại lợi ích cho Thánh đô như vậy.
Một mạo hiểm giả xuất chúng đã hạ gục cả Tử Thần, và kẻ cầm đầu gây ra cái sự cố kinh khủng khiến mạo hiểm giả đó mất đi một mắt một chân. Cái bàn cân nghiêng về bên nào thì chẳng cần bàn cãi nữa rồi.
"Tóm lại là…… cái sự cố đó không phải là sai lầm hay gì hết. Để ngài Wolka không có chán ghét chúng ta, chúng ta phải giải quyết vụ này cho thật là dứt khoát mới được."
"……"
"Đã tóm được thóp của tụi nó rồi, sắp tới sẽ có cuộc <Thẩm Phán>. Chừng nào rảnh thì cô đọc báo cáo đi nha."
"—— Tôi rõ rồi ạ."
Mấy cái mầm mống xấu xa là phải nhổ sạch bách. Ngày mà cả bốn vị Thánh nữ – những người được mệnh danh là hóa thân của Thần – hội ngộ đông đủ —— chắc cũng không còn xa đâu.
/
"……À mà ngài Bạch Á ơi, nghe tôi kể nè!"
"Gì nữa dậy, người ta đang nói chuyện nghiêm túc mà. Ba cái chuyện quà cáp của cô để sau đi mà"
"Tôi đã trở thành Người Hậu Thuẫn (Patron) của nhóm Silvery Grey (Con đường Bạc Xám) rồi đó nha!"
"……Hả? À—, cái đó là cái gì vậy?"
"Nói một cách đơn giản là…… tôi đã được gia nhập vô Party của ngài Wolka rồi đó ạ!"
"Hê—, giỏi vậy ta, vậy thì mừng cho cô— hả?"
"Được ở chung Party với ngài Wolka thiệt cứ như là mơ vậy á……"
"Hả? ……Ủa? Hả? Nè nè, Thánh nữ mà đang làm cái trò gì vậy —— Gia nhập Party mạo hiểm giả hả? Thánh nữ á? Hả??"
"Dạ, từ nay tôi sẽ cố gắng hết mình ạ!"
"……………………À—, nắng chiều nay đẹp ghê ta— hì hì hì."
Bạch Á quyết định trốn tránh thực hiện. Ngoài trời đẹp quá mà.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
