Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Học viện Anh Hùng - 3 - Chương 208 - Học Viện Anh Hùng (3-15)

Chương 208 - Học Viện Anh Hùng (3-15)

Xẹt!

Khoảnh khắc tia lửa điện màu vàng xẹt qua đáy mắt, tôi lầm bầm.

‘...Xong chưa?’

[....]

Vèo...

Con ruồi bay lơ lửng giữa không trung một chốc, rồi lập tức luồn lách vào giữa các khoang VR để trốn.

‘Đệt mợ nó!!!!’

[....]

Lần thứ ba rồi.

Sáng hôm qua trong giờ học, chiều chạm mặt Cho Seohyun, và giờ là hôm nay...

Tôi đã phải tung ma pháp để đối phó với cái thứ ruồi nhặng chết tiệt này ngay trong phòng huấn luyện VR ba lần rồi.

Rõ ràng là cả ba lần tung phép đều trúng phóc.

Nào ngờ trên đời này lại tồn tại thứ ruồi nhặng miễn nhiễm với ma pháp.

‘Thế quái nào cơ chứ!! Mẹ kiếp!!’

[Dù sao cũng chỉ là một con bọ thôi. Anh nên hạn chế lãng phí ma lực thì hơn.]

‘Đằng nào cũng chỉ là tia lửa điện quèn... Á a...’

Thật không thể ngờ tôi lại bị một sinh vật hạ đẳng đùa cợt đến mức này.

‘Phù... Đợi tao ra ngoài, tao nhất định tìm giết mày.’

[....]

Nuốt cục tức vào trong, tôi bước vào khoang VR.

Hôm nay là ngày thứ tư tôi phụ trách lớp VR, đánh dấu buổi huấn luyện tập thể đầu tiên của các học viên.

Nội dung buổi học là toàn bộ học viên lớp 5 Khoa Khí sẽ chiến đấu với quái thú khổng lồ để làm quen với chiến thuật hạ gục chúng.

Và nhiệm vụ của tôi là gì?

‘Chẳng có việc gì làm, chán chết đi được...’

Bản chất của một trợ giáo là chỉ cần trân trân đứng nhìn các buổi học nếu không có vấn đề gì về an toàn.

Chưa kể hệ thống VR luôn có camera quay liên tục và chấm điểm tức thì, nên tôi lại càng chẳng có gì để làm.

Nhưng thế không có nghĩa là tôi có thể tìm một chỗ ngồi nghỉ ngơi thoải mái.

Nếu vì rảnh rỗi mà ngồi ỳ lên gốc cây hay chỗ nào đó nghỉ ngơi, khả năng cao là tôi sẽ ăn mắng té tát.

‘Làm lính đánh thuê thì phải chịu thôi...’

Thế là giờ học trôi qua trong tiếng càu nhàu từ đầu đến cuối của tôi.

..

..

“...”

“...”

“...”

Giờ nghỉ trưa ngột ngạt đến nghẹt thở lại tới.

Tôi, Seong Suah và Cho Seohyun ngồi ăn khay cơm của mình mà chẳng ai nói với ai câu nào.

Nhưng với sự cố chấp mãnh liệt rằng “thà chết ngạt chứ quyết không chết đói”, tôi vẫn cắm cúi và lùa cơm vào miệng.

Cuối cùng, ba chúng tôi hoàn thành bữa ăn trong câm lặng rồi đường ai nấy đi để chuẩn bị cho tiết học chiều.

Lúc tôi và Seong Suah đang đi về phía lớp Khoa Ma, Cho Seohyun đứng từ đằng xa cứ nhìn chòng chọc, mắt sáng rực như thể có thể phát ra tia laser giữa thanh thiên bạch nhật vậy.

‘Đúng là mèo vẫn hoàn mèo...’

Nhưng ít ra thế vẫn còn đỡ hơn hồi hung hăng như mèo rừng.

Khi bóng dáng Cho Seohyun khuất hẳn khỏi tầm mắt, tôi cúi đầu nhận lỗi.

“Tôi xin lỗi. Vì tôi mà bữa ăn...”

“Anh đừng nói vậy. Khéo tại tôi cứ im lặng mới làm không khí căng thẳng thêm đấy chứ.”

Kiểu cư xử đó của Cho Seohyun, tôi chỉ cần cười trừ cho qua là xong.

Vấn đề hiện tại là Seong Suah.

Thú thật, nếu không phải trong game hay ở một không gian khép kín, cô ấy rất khó mở lòng giãi bày tâm sự.

Nhưng ít ra, dựa trên những gì tôi thấy trong giấc mơ hôm qua, tôi có thể cảm nhận được cô ấy đã bắt đầu có chút tình cảm với mình.

‘Hôm nay mà lại giả vờ buồn ngủ thì hơi kỳ...’

Dù rất muốn lại được nếm thử hương vị của chiếc gối đùi như hôm qua, nhưng làm vậy hai ngày liên tiếp thì cũng phải nhìn sắc mặt cô ấy nữa.

Quan trọng nhất là, yêu cầu này bắt buộc phải do chính Seong Suah mở lời trước.

Trong lúc tôi đang đắn đo, Seong Suah liếc nhìn tôi với vẻ ngập ngừng, rồi khẽ thầm thì.

“Hôm nay... anh có muốn chợp mắt một chút không?”

“...”

Seong Suah đã tự mình mở lời trước rồi.

..

..

Tôi đã từ chối lời đề nghị của Seong Suah.

Nhưng giờ đây, tôi và cô ấy đang ở riêng trong một căn phòng trống.

Rõ ràng là tôi đã từ chối, nhưng lý do hai chúng tôi lại ở cùng nhau thế này là vì tôi đã đưa ra một lời đề nghị khác.

Thay cho chỗ tôi nằm hôm qua, hôm nay đến lượt Seong Suah nằm sấp ở đó.

Và tôi đang ngồi cạnh xoa bóp cho cô ấy...

“Cô thấy sao?”

“Haa... Thích lắm... Sao anh có thể... Ưm! Làm giỏi thế...”

“Cảm ơn cô đã khen. Thật ra... tôi cũng chỉ làm đại thôi...”

“Ư ưm!”

Tôi nhẹ nhàng đáp lời, đồng thời liên tục nhắm vào những huyệt đạo nhạy cảm của Seong Suah mà luồn lách.

Thú thật, tôi không ngờ Seong Suah lại gật đầu đồng ý dễ dàng đến vậy.

Lúc đó, tôi chỉ định nói đùa thôi.

(Nghĩ đi nghĩ lại thì ngủ giống hôm qua phiền cô quá. Hay để tôi mát xa cho cô bù lại nhé.)

Chỉ là một lời nói đùa bâng quơ.

Bởi hiện tại không phải trong VR, nên việc một người đàn ông trưởng thành đề nghị mát xa cho cô ấy chắc chắn sẽ khiến cô ấy e ngại.

Thế nhưng Seong Suah lại...

(...Vậy trăm sự nhờ anh.)

Cô ấy mỉm cười chấp nhận lời đề nghị mát xa của tôi.

‘Việc dùng Xâm Mộng hôm qua có vẻ hiệu quả khá tốt nhỉ?’

[Tôi cũng nghĩ vậy. Theo tôi, anh nên xây dựng môi trường để có thể sử dụng Xâm Mộng một cách thường xuyên.]

‘Nhưng Seong Suah thì hơi khó...’

Tuy giờ đang được mát xa, nhưng cô ấy không phải kiểu người hay ngủ trưa.

Cô ấy là một người phụ nữ chăm chỉ và đầy trách nhiệm, chẳng để lộ chút sơ hở nào.

Cũng may là có phương tiện VR mới giúp mọi chuyện tiến triển đến bước này.

Nếu không có VR, có lẽ mối quan hệ giữa tôi và Seong Suah vẫn chỉ dừng lại ở mức đồng nghiệp mà thôi.

“Ưm! Haa ưm! Giáo quan Seong Suho! Ư ưm! Anh thật sự... kh, khéo tay lắm! Haa ưm!”

“...Cảm ơn cô.”

Mải mê xoa bóp, sự tò mò trong tôi bỗng trỗi dậy.

Cấp độ kỹ năng mát xa 98... Armonia bảo đó là đẳng cấp của nhân vật chính.

‘Nhân vật chính chuyên mát xa cơ đấy...’

Thôi thì tạm gác mấy chuyện đó sang một bên, tôi thật sự rất tò mò.

Trước giờ khi làm tình, tôi không hề phát huy toàn bộ kỹ thuật tay của mình.

Sau khi nghe lời khuyên từ Sonya, tôi đã cố gắng kìm hãm hết mức có thể.

Nhưng liệu kỹ thuật tay trong mát xa có cần phải kiềm chế như vậy không?

Cho đến hiện tại, tôi vẫn đang kiểm soát nó ở mức vừa phải, giống hệt lý do tôi kiểm soát kỹ thuật tay khi ân ái.

‘Chà... Trực tiếp xoa bóp thế này quả là không đùa được đâu...’

Khoảng cách giữa VR và thực tế đúng là một trời một vực.

Đầu tiên, phải kiểm tra tình trạng của Seong Suah đã.

“Ưm! Haa ưm... Ư hưm! Haa ưc!”

Chỉ liếc mắt sang bên cạnh cũng đủ thấy cô ấy đang sướng đến mức nào.

‘Nào, bắt đầu thôi.’

Tôi bắt đầu từ từ nâng cấp độ kỹ năng mát xa lên.

Cùng với sự gia tăng nhẹ nhàng của tôi, âm sắc của Seong Suah cũng dần biến đổi.

“Ư ưm! Haa a! Ư ưm!!”

Nếu lúc nãy chỉ là những tiếng rên rỉ êm ái, thì giờ đây nó đã gần như biến thành tiếng thét.

Rất may là ngoài tiếng rên rỉ, không có bất kỳ âm thanh ngăn cản nào thoát ra từ miệng Seong Suah.

Nhưng vì phép lịch sự, tôi vẫn phải hỏi han một chút.

Tôi tạm dừng tay, ân cần hỏi Seong Suah.

“Cô có thấy đau không? Có cần tôi dừng lại không?”

“Haa... Kh, không sao đâu... Tôi... chưa từng được mát xa thế này bao giờ... Anh cứ tiếp tục đi...”

“Vậy tôi sẽ làm nhẹ nhàng hơn một chút nhé.”

“Haa... A, không... Anh cứ giữ cường độ vừa nãy đi...”

“Đã rõ.”

May quá, kết luận là tiếng thét của Seong Suah thực chất chỉ là tiếng rên vì sung sướng mà thôi.

“Ư hưm!”

Tôi lại tiếp tục xoa bóp vùng lưng và eo của Seong Suah.

Ngắm nhìn lớp da thịt mỏng manh qua lớp áo sơ mi của cô ấy, sợi dây lý trí của tôi như muốn đứt phựt.

Tôi khao khát được tiến thêm một bước nữa, giống như những gì đã làm trong giấc mơ đêm qua.

[Cá nhân tôi không khuyến khích anh làm vậy.]

‘Biết rồi... Không làm đâu.’

Dù rất muốn lén sờ vào cặp mông ấy, nhưng với mối quan hệ hiện tại, tôi không thể chọn một nước đi mang tính chất đánh bạc được.

Ngay cả khi điều đó có thể là ngã rẽ mở ra cơ hội tiến xa hơn với Seong Suah đi chăng nữa...

‘Nhưng để cô ấy chịu cho mình trực tiếp xoa bóp thế này, chứng tỏ quan hệ hai đứa cũng thân thiết lắm rồi.’

“Ư ưm! Haa ưm! Haa a ang!”

Lấy tiếng rên rỉ của Seong Suah làm nhạc nền, tôi nhiệt tình xoa bóp cho cô ấy.

..

..

Sau giờ học của Khoa Ma và bữa tối, tôi đi thẳng đến phòng huấn luyện VR.

Rồi tôi cùng Cho Seohyun vào khoang máy, sau khi luyện tập cung thuật, chúng tôi bước ra.

Tôi và Cho Seohyun chào nhau khi bước ra khỏi khoang.

“Hôm nay cô vất vả rồi.”

“Anh cũng vất vả rồi.”

Cho Seohyun vừa nãy trong VR còn cười nói vui vẻ, thế mà vừa ra ngoài đã lập tức lấy lại vẻ mặt điềm đạm như chưa từng có chuyện gì xảy ra để đối mặt với tôi.

Nhưng điều đó không có nghĩa là cô ấy thay đổi sắc mặt 180 độ.

Dưới vẻ mặt điềm đạm đó của Cho Seohyun vẫn thấp thoáng một nụ cười rạng rỡ.

Cho Seohyun bước hẳn ra ngoài, nhìn tôi và cất lời.

“Ngày mai chúng ta đổi gió một chút được không?”

“Vâng? Đổi thế nào cơ?”

Cho Seohyun khoanh tay, nhếch mép mỉm cười.

“Tôi muốn thử ở trường bắn thực tế xem sao.”

Trong VR, kỹ năng cung thuật của Cho Seohyun đã tiến bộ vượt bậc.

Có lẽ sự tự tin đã dâng trào, nên cô ấy muốn thử sức ở ngoài đời thực xem sao.

Với ý nghĩ ngày mai lại được cùng nhau luyện bắn cung, khuôn mặt Cho Seohyun bừng sáng nụ cười, cô bắt đầu hào hứng huyên thuyên về kế hoạch ngày mai.

“Ngày mai là thứ sáu nên chắc chỗ sân tập cũng vắng người thôi. Cho nên...”

Nhưng ngày mai tôi có hẹn rồi. Hơn nữa, lại không phải cuộc hẹn bình thường, mà là cuộc hẹn với Seong Suah.

“À... Xin lỗi cô. Ngày mai tôi có hẹn mất rồi...”

“Hẹn... Hẹn á?”

“Vâng, tôi đã lỡ hẹn trước rồi...”

“V, vậy à... Cũng, cũng phải... Thứ sáu mà... phải có hẹn chứ...”

Đang cười nói vui vẻ, Cho Seohyun bỗng chốc luống cuống, đôi mắt cô ấy đảo liên hồi, nói năng lắp bắp.

Nhìn cách cư xử trước đây của tôi, chắc cô ấy đinh ninh rằng tôi sẽ đồng ý ngay tắp lự.

Vậy mà giờ bị từ chối bất ngờ, Cho Seohyun bối rối ra mặt, sau đó khuôn mặt cô ấy lập tức phụng phịu như sắp khóc.

‘Muốn sửa cái tính đó chắc còn lâu lắm.’

[Nếu đặc tính tiêu cực đến mức đó... thì từ bỏ có khi lại dễ thở hơn đấy.]

-[Xử lý biến số kém]- 

Mục tiêu của tôi là kéo Cho Seohyun về phía mình rồi uốn nắn luôn cái tính khí đó cơ.

Vậy mà mới có chút biến cố đã cuống cuồng lên thế này...

[Khả năng cao là cô ta đang bị xao động mạnh vì những vấn đề liên quan đến người khác giới.]

Dù sao thì trước giờ cô ấy cũng đâu có để mắt đến gã đàn ông nào...

Tôi vội vàng trấn an Cho Seohyun.

“Ngày mai thì hơi khó... Nhưng thứ bảy, sau khi ăn xong, tôi sẽ có thời gian.”

“...M, may quá. V, vừa hay lúc đó tôi cũng rảnh! Hôm đó hướng dẫn tôi bắn cung nhé.”

“Được chứ.”

Thấy tôi mỉm cười đồng ý, Cho Seohyun lập tức rũ bỏ vẻ u sầu vừa nãy, nụ cười lại nở rộ trên môi.

“Vậy thì về ký túc xá thôi...”

Tôi ngắt lời Cho Seohyun, sắc mặt đanh lại và nói.

“Cô về trước đi nhé?”

“Hả? Anh có chuyện gì à?”

“Tôi có chút việc quan trọng cần giải quyết.”

“Vậy... vậy à. Đằng nào hệ thống cửa cũng khóa tự động khi mình đi ra mà, vậy anh ở lại... đi cẩn thận nhé.”

“Vâng, hẹn gặp lại cô vào ngày mai.”

Cho Seohyun nghe lời chào của tôi, bước ra khỏi phòng huấn luyện VR với vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Tôi cố gắng hít thở sâu hết mức có thể.

Rõ ràng là nó không nằm trong tầm nhìn của tôi.

Nhưng chắc chắn là nó ở đây.

Chắc chắn.

Nó đang ở đây!

Giữa căn phòng VR trống trải không một bóng người, tôi gầm lên với giọng nói rực lửa sát khí.

“CHẾT ĐIIIIII!!!!”

Xẹt!

Một luồng ánh sáng vàng rực lóe lên từ góc phòng VR kèm theo làn khói bốc lên.

Tôi vươn tay chĩa thẳng về hướng đó, hệt như cảnh Harry Potter đang đối đầu với trùm cuối.

‘...’

[....]

Sự im lặng căng thẳng bao trùm đường dây liên lạc.

Tôi từ từ hạ cánh tay xuống, tiến về phía làn khói đang cuồn cuộn bốc lên hệt như khói hương trầm.

Lúc tôi đi tới, khói vẫn chưa tan.

Và tại nơi đó...

“BẮT ĐƯỢC RỒI!!!!!!!!!!”

[....]

Có một con ruồi đang bốc cháy đen thui như hạt đậu phộng bị sét đánh.

***

“ÁAAAAA!”

Một gã đàn ông lăn lộn ngã quỵ xuống sàn trong căn phòng tối tăm.

Sau một hồi quằn quại dữ dội, hắn há hốc miệng, nôn thốc nôn tháo thức ăn trong bụng ra.

“Oeeeee!”

Mãi đến khi trong bụng chẳng còn gì để nôn, hắn mới khó nhọc ngừng nôn mửa.

Toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi hột, hắn bắt đầu run lẩy bẩy như đang đứng giữa tâm bão Bắc Cực.

“Th, thế quái nào lại... K, không lẽ... h, hắn đã nhận ra...”

Đôi môi run bần bật khiến hắn không sao thốt nên lời một cách tử tế.

Giữa lúc hắn đang cuộn tròn người run rẩy, có một người bước vào căn phòng tối om.

“Anh, anh xong việc chưa? Có, có chuyện gì vậy!?”

Người phụ nữ vừa bước vào phòng với vẻ mặt hốt hoảng, vội lao đến kiểm tra tình trạng của gã đàn ông.

Rồi cô ta lập tức dùng chính áo của mình để lau những giọt mồ hôi túa ra trên mặt hắn.

“Có chuyện gì thế này!?”

“C, cái thằng khốn nạn nào đó... đã... nhận ra anh rồi nhẫn tâm giết...”

“Không thể nào! Năng lực của anh đâu dễ bị người khác phát hiện như vậy!”

Người phụ nữ lắc đầu, nhấn mạnh lại một lần nữa.

“Ai mà đoán được năng lực điều khiển ruồi chứ...”

Năng lực của gã đàn ông là một ma pháp mang tên -[Nhập Hồn Ruồi]- cho phép hoán đổi linh hồn sang thể xác một con ruồi.

Và năng lực kỳ quái này lại chính là thứ đã giúp hắn gia nhập giáo phái được cho là quyền lực nhất thế giới.

Khả năng bí mật quan sát và thu thập thông tin từ xa mà không bị phát hiện được giáo phái đánh giá cực kỳ cao.

Từ trước đến nay, chưa bao giờ hắn bị ai lật tẩy.

Đợi đến khi lấy lại được bình tĩnh, gã đàn ông mới buông lỏng người, cất lời.

“...Nghĩ lại thì, hình như lúc đó hắn đã lẩm bẩm gì đó về việc ghét ruồi.”

“Đấy... Chắc là do xui xẻo nên mới đụng phải người như thế thôi.”

“Thằng khốn đó... Tao sẽ ghi nhớ khuôn mặt mày.”

“Phù... Nhưng cũng may. Không có chuyện lớn là may rồi.”

“Khốn kiếp... Chậm 1 giây nữa thôi là anh đã mất mạng thật rồi...”

Ngay lúc Seong Suho sắp sửa tung ma pháp, gã đàn ông đã kịp thời giải trừ kỹ năng.

Nhưng trong tích tắc đó, hắn vẫn bị ma pháp sượt qua, cảm nhận được nỗi đau não bộ cháy xém truyền đến cơ thể trước khi linh hồn trở về với xác thịt.

Người phụ nữ vừa dìu gã đàn ông đứng lên vừa nói.

“Hôm nay anh cả ngày chưa ăn gì rồi. Em dọn cơm sẵn rồi đấy. Tuy hơi muộn, nhưng ăn chút gì đi.”

“Mẹ kiếp... Với tình trạng này, chắc anh không khai thác được thông tin gì ra hồn trước khi nhiệm vụ bắt đầu đâu.”

“Sức khỏe là trên hết mà. Anh Chungshin à... Cứ ăn cơm trước đã rồi tính.”

“Cảm ơn em... Jia.”

Yun Jia dìu Go Chungshin loạng choạng bước ra khỏi căn phòng tăm tối.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!