Chương 230 - Học viện Anh Hùng (3-37)
Go Chungshin vã mồ hôi hột, đồng tử của hắn dường như muốn giãn nở bung bét như vụ nổ Big Bang chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, còn Yun Jia thì hoảng hốt, bồn chồn đứng ngồi không yên.
Tôi gặng hỏi thêm lần nữa.
“Hai người... làm gì ở đây thế này?”
“À... c-chuyện là...”
Lúc Go Chungshin đang cuống cuồng tìm cách ngụy biện thì Yun Jia đã vội vã lên tiếng.
“C-Chuyện là! T-Tôi có làm rơi đồ nên cậu này đang giúp tôi tìm!”
“Hừm... Thật không?”
Khi tôi chĩa mũi dùi sang hỏi Go Chungshin, hắn lắp bắp nói lộn xộn.
“Vâng, vâng! T-Tôi nghe nói có người làm rơi đồ, nên đang đi t-tìm giúp ạ!”
“A! T-Tìm thấy rồi! Cảm ơn cậu nhé, vậy thì tôi xin phép!”
Yun Jia luống cuống làm động tác như đang nhặt thứ gì đó dưới đất, sau đó nở nụ cười gượng gạo, cúi đầu chào Go Chungshin rồi nhanh chóng tẩu thoát.
Một tình huống mà ai nhìn vào cũng sẽ thấy đầy mùi khả nghi.
Và Go Chungshin, kẻ bị bỏ lại, chắc chắn cũng đủ tỉnh táo để nhận thức được rằng tình cảnh hiện tại trông quái đản đến mức nào.
Những kẻ như vậy thường có xu hướng muốn chuồn khỏi hiện trường càng nhanh càng tốt...
“V-Vậy thì tôi cũng xin phép!”
“Khoan đã...”
“Keut! Vâng...”
Tôi gọi giật Go Chungshin lại, từ từ tiến đến và nheo mắt nhìn hắn chằm chằm bằng một ánh nhìn đầy ẩn ý.
Cứ nhìn hắn một lúc như vậy, tôi mới hạ giọng cất tiếng, đủ để hắn nghe rõ.
“Anh không giở trò tán tỉnh giáo quan đấy chứ?”
“L-Làm gì có chuyện đó ạ!?”
“Hừm... Vậy à.”
Tôi vỗ vỗ vai Go Chungshin, khóe môi khẽ nhếch lên.
“Nhớ đừng có làm trò ruồi bu gì để bị bắt đấy... Anh biết rồi đấy? Nếu bị phát hiện đang giở trò tán tỉnh giáo quan, hình phạt không chỉ là đuổi việc đâu.”
“...Vâng.”
“Tốt, đi thôi.”
Trên đường hướng ra cổng chính, tôi liên tục rót vào tai Go Chungshin những lời cằn nhằn kèm theo hàm ý cảnh cáo với dã tâm muốn hắn thủng luôn cả màng nhĩ.
Mặc dù không chảy máu thật...
Đến cổng chính, 6 học viên, Yun Jia và hai nhân viên bảo vệ đã đứng chờ sẵn.
Những chiếc xe chuẩn bị để chuyên chở số lượng người cũng đã vào vị trí.
Yun Jia khúm núm nhìn tôi và Go Chungshin với vẻ mặt bứt rứt không yên.
Tôi phớt lờ Yun Jia, đi thẳng tới nghe người đại diện từ Giáo đoàn giới thiệu đôi điều.
“Vì số lượng người tăng đột ngột nên chúng tôi chưa kịp chuẩn bị đủ xe.”
Phương tiện được phân bổ cho tôi, Yun Jia và 6 học viên là hai chiếc SUV hạng sang.
Nhưng với các nhân viên bảo vệ thì họ giải thích rằng do không kịp thời gian nên chỉ chuẩn bị một chiếc xe tải thùng mui kín thông thường.
“Tôi hiểu rồi. Nào, mọi người lên xe đi.”
“Vâng~”
Lời tôi vừa dứt, các học viên tự do lựa chọn chiếc SUV mình muốn và leo lên.
Có vẻ do thân thiết với nhau nên một xe có 4 người, xe còn lại có 2 người.
Và hiển nhiên tôi và Yun Jia lại chung một chiếc SUV.
“Chà...”
Vừa bước lên xe và ngó quanh, tôi không giấu nổi sự thán phục.
Nội thất bên trong hoàn toàn khác biệt với những chiếc SUV mà tôi từng thấy.
Khoang hành khách được tách biệt hoàn toàn với khoang lái, bên trong được trang bị đầy đủ tiện nghi nhằm phục vụ nhu cầu của người dùng.
Đáng chú ý nhất là có đủ các loại đồ ăn nhẹ được bày biện hệt như một chiếc Limousine cao cấp.
Chưa kể còn có cả rượu...
‘Trời đất, chỉ là chở tụi nhỏ đi tham quan thôi mà có cần phải khoa trương đến mức này không...’
[Có lẽ ban đầu đây là phương tiện di chuyển dành riêng cho các anh hùng thuộc Giáo đoàn.]
‘Ồ... Thảo nào mấy anh hùng lại ngại đến Lãnh Sự Quán làm việc đến vậy.’
So với sự đãi ngộ của một giáo quan bình thường và sự đối đãi như khách VIP cấp quốc gia.
Dù có bao nhiêu tình yêu với Lãnh Sự Quán đi chăng nữa, thì với sự chênh lệch này, ai mà mặn mà cho nổi.
Dù rằng đây là Giáo đoàn nên mức độ đãi ngộ cũng phải khác biệt...
Sau khi an tọa trên xe, một giọng nói êm ái vang lên từ hệ thống loa bên trong.
(Vậy chúng ta bắt đầu xuất phát ạ.)
Tiếng nhạc cổ điển du dương vang lên, chiếc xe từ từ lăn bánh.
..
..
Dựa lưng vào ghế, tôi vừa ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ vừa tự nhủ thầm.
‘...Mình cũng muốn làm anh hùng.’
[…Xét trên cương vị hiện tại của anh, đó không phải là một lựa chọn sáng suốt.]
Bộ không thể buông vài lời ca cẩm thôi sao...
Chỉ thoáng trải nghiệm một phần cuộc sống của các anh hùng thôi mà đầu óc tôi đã tự động tính toán đủ mọi âm mưu tính kế rồi.
‘Hay là tôi trực tiếp xâm nhập vào Giáo đoàn để vạch trần âm mưu của chúng nhỉ?’
[…Trước đó thì thân phận của anh rất dễ bị bại lộ.]
‘À... Tôi thuộc phe ác nhân mà nhỉ.’
Không ngờ việc bí mật xâm nhập nhờ sự trợ giúp của Hắc Hoàng Đạo giờ lại trở thành hòn đá ngáng chân tôi.
Mặc dù tôi không trực tiếp tiếp xúc hay liên quan gì đến bọn ác nhân, nhưng chung quy thì việc tôi có thể vào được Lãnh Sự Quán là nhờ mạng lưới của bọn chúng.
Nhưng nhắc tới đây, tôi bỗng nảy sinh một thắc mắc.
‘Kẻ đã giúp chúng ta trà trộn vào đây là ai vậy?’
[Tôi cũng không được báo cáo. Có vẻ như để đề phòng sự cố, họ đã bảo mật thông tin. Tuy nhiên, họ có nói rằng nếu cần thiết, họ sẽ cung cấp thông tin cho chúng ta.]
Nghĩa là nếu có ích cho nhiệm vụ thì họ mới nói, còn không thì cứ thế mà phớt lờ đi.
‘Thôi thì... có cố tìm hiểu cũng chẳng có lợi lộc gì.’
Nhưng đối phương thì biết rõ tôi là ai, còn tôi lại chẳng biết họ là ai, nghĩ lại cũng thấy hơi cấn cấn.
Và người đang ngồi cạnh tôi cũng có vẻ bứt rứt vì một lý do khác.
‘Cô nàng cứ nhúc nhích kế bên làm tôi thấy không được tự nhiên chút nào...’
Yun Jia mang theo sự bất an vì chuyện vừa nãy, cứ liên tục lấm lét nhìn sắc mặt tôi.
Nhưng có vẻ vì có các học viên ngồi phía sau nên cô không dám mở lời nói về chuyện lúc trước.
Bầu không khí ngượng ngùng cứ thế bao trùm lấy tôi và Yun Jia cho đến tận khi tới Giáo đoàn mà chẳng có nổi một lời trao đổi.
***
“Giáo quan...”
“...”
“Giáo quan Cho Seohyun!”
“Hả? Chuyện gì?”
Khoanh tay trước ngực, Cho Seohyun ngoảnh đầu về phía nơi phát ra giọng nói.
Một nam học viên đứng trước mặt Cho Seohyun, mồ hôi nhễ nhại, lắp bắp cất lời.
“Chuyện đó... bọn em vẫn phải tiếp tục ạ?”
“Nghĩa là sao?”
“Bọn em đã luyện tập suốt hai tiếng đồng hồ không nghỉ, em sợ có mấy đứa sắp kiệt sức rồi ạ...”
Nghe học viên nói, Cho Seohyun với vẻ mặt ngẩn ngơ đảo mắt nhìn quanh.
Các học viên đang miệt mài đấu đối kháng, nhưng ai nấy đều có vẻ kiệt quệ, tựa hồ như sắp ngã quỵ đến nơi.
Dù là những học viên được đào tạo chuyên sâu về chiến đấu, nhưng việc phải liên tục giao đấu không ngừng nghỉ trong suốt 2 tiếng đồng hồ với một đối thủ ngang tài ngang sức quả thực không phải chuyện dễ dàng.
Hơn nữa, việc nghỉ ngơi là do giáo quan quyết định.
Giáo quan chưa ra lệnh nghỉ mà học viên tự ý nghỉ ngơi sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến điểm đánh giá, vậy nên không ai dám khinh suất dừng tay.
Thấy bộ dạng rã rời của các học viên, Cho Seohyun hốt hoảng vung tay hét lớn.
“A! Nghỉ! Nghỉ! Mọi người nghỉ đi!”
Mệnh lệnh vừa dứt, tất cả các học viên đồng loạt ngồi phịch xuống đất thở hồng hộc.
Cho Seohyun nhìn những khuôn mặt mệt mỏi của các học viên, đưa tay gãi đầu.
‘Suýt chút nữa thì mình đã vắt kiệt sức của bọn trẻ ngay từ thứ hai đầu tuần rồi...’
Cô tự kiểm điểm lại mình, rồi vẻ mặt lại trở nên thẫn thờ.
Bóng hình người đàn ông vẫn thường đứng bên cạnh cô, nay đã vắng bóng.
Mới chỉ vắng mặt một ngày, và công việc của anh ấy cũng chỉ là đứng cạnh quan sát, thế nhưng khoảng trống mà cậu ấy để lại lại lớn hơn cô tưởng tượng.
Quan trọng hơn là trước khi anh ấy rời đi hôm nay, cô đã định nói ra điều gì đó nhưng lại thôi, khiến tâm trí cô rối bời.
‘Có nên rủ anh ta đi ăn một bữa mà không nói là sinh nhật mình không nhỉ?’
Sinh nhật của Cho Seohyun sắp tới rồi.
Dù không phải tuần này, nhưng tuần sau chính là sinh nhật cô.
‘Tự mình mở miệng nói là sinh nhật mình thì cũng ngại...’
Vấn đề là Cho Seohyun không phải loại người thích bô bô cái miệng thông báo sinh nhật của mình.
Rõ ràng là trong kỳ nghỉ cuối tuần đã có lúc cô định nói, nhưng rồi rốt cuộc cô vẫn không thể hé môi nửa lời về sinh nhật của mình.
Một phần vì ngượng, nhưng lý do lớn nhất là cô đã hẹn trước với cậu em trai, Cho Kanghyun.
‘Thằng bé này cũng chẳng thấy liên lạc gì...’
Cho Seohyun đã có hẹn gặp em trai vào ngày sinh nhật.
Khốn nỗi là từ lúc hẹn đến giờ cậu ta bặt vô âm tín.
Kể cả tin nhắn hỏi thăm cô gửi cách đây mấy ngày cũng chẳng thấy hồi âm.
‘Có khi nào nó bận gặp gỡ Seong Suah nên không rảnh không... Không đâu... Gần đây cũng đâu có vẻ như con bé đó gặp Kanghyun...’
Nghĩ về những hành động và lời nói của Seong Suah thời gian gần đây, cô bỗng thấy có điều gì đó khó hiểu.
Seong Suah và Cho Kanghyun rõ ràng đã đính hôn.
Mặc dù chưa chính thức tổ chức lễ đính hôn, nhưng cả chị gái Cho Seohyun lẫn dư luận đều biết rõ chuyện này.
Nhưng gần đây, Seong Suah lại đang xây dựng một hình ảnh cực kỳ thân thiết với Seong Suho.
Ban đầu, Cho Seohyun chỉ nghĩ do Seong Suah có tính cách thân thiện nên mới tỏ ra gắn bó với tư cách là đồng nghiệp.
Nhờ vậy mà hai người vốn dĩ còn chẳng thèm nhìn mặt nhau giờ đây lại thường xuyên chạm mặt.
Và từ những lần chạm mặt đó, những hoài nghi dần nảy sinh.
‘Đừng nói là chúng nó chia tay, hay con bé đó đang bắt cá hai tay đấy nhé?’
Cả hai người đã chính thức công khai là đính hôn, nên việc chia tay không phải chuyện một sớm một chiều.
Hơn nữa, Cho Kanghyun không chỉ nổi danh trong nước mà còn được biết đến là một anh hùng trên toàn thế giới.
Nếu có tin đồn Cho Kanghyun chia tay thì nó sẽ không chỉ là một dòng tin tức lướt qua trên mặt báo đâu.
Còn nếu chưa chia tay thì vấn đề sẽ càng trở nên nghiêm trọng.
‘...Không, nghĩ sao cũng thấy không phải. Con bé đó không phải kiểu người lăng nhăng.’
Cho Seohyun ghét Seong Suah.
À không, nói đúng hơn là cô thấy gai mắt.
Cho Seohyun cho rằng chính Seong Suah là nguyên nhân khiến mối quan hệ giữa cô và cậu em trai ngày càng xa cách.
Tuy nhiên, cô không lấy đó làm lý do để đánh giá nhân cách của Seong Suah một cách thiển cận.
‘Dù hơi phiền phức, nhưng con bé không phải là hạng người đó...’
Dù hiện tại Seong Suah đang cố giữ khoảng cách, nhưng những hành động Seong Suah thể hiện với Cho Seohyun trong quá khứ không hề có chút giả tạo nào.
Cho Seohyun cũng công nhận sự chăm chỉ và ôn hòa của Seong Suah.
‘Chết tiệt... Năm nay mình không muốn ngồi một mình tủi thân trước cái bánh kem đâu...’
Trong lúc Cho Seohyun đang ngậm ngùi tự kỷ, từ đằng xa vang tới tiếng trò chuyện của vài học viên.
“Này... Cho Seo... Seong Suho...”
“Ê...”
“...?”
Nghe được tên mình và Seong Suho từ miệng học viên, Cho Seohyun lén lút tiếp cận và dỏng tai lên nghe.
“Nghĩ đi nghĩ lại tao vẫn thấy hai vị giáo quan... hình như đang hẹn hò thì phải?”
“Tao cũng thấy thế... Mày cũng nghĩ vậy đúng không?”
‘...Hả?’
Câu nói lọt vào tai khiến khóe môi Cho Seohyun bất giác giật giật.
Seong Suho và Cho Seohyun không hề yêu nhau.
Nhưng bản thân Cho Seohyun cũng không thể phủ nhận việc mình có tình cảm với anh.
Dù mang thân phận giáo quan, cô không muốn ai phát hiện ra, nhưng việc người khác quả quyết về mối quan hệ của hai người lại khiến tâm trạng cô như vơi bớt phần nào nặng nề.
Nhưng sự nhẹ nhõm đó chỉ tồn tại được đúng 10 giây...
“Này... Dù sao thì chuyện đó... cũng không thể xảy ra đâu?”
“Hả? Sao lại không?”
“...?”
Để xem thử lý do là gì, Cho Seohyun càng dỏng tai lên.
“Thì... dù có thế nào thì trợ giáo Seong Suho cũng chỉ là trợ giáo thôi mà. Đổi lại là giáo quan nam và trợ giáo nữ thì còn có lý... Chứ giáo quan Cho Seohyun thì có lý do gì để thích thầy ấy chứ?”
“À... cái đó thì cũng đúng...”
“...”
Quả thực cũng có những trường hợp giáo quan và trợ giáo nên duyên với nhau.
Nhưng y như lời bọn học viên nói, đó là trường hợp giáo quan nam và trợ giáo nữ.
Bản thân Cho Seohyun từ trước đến nay cũng chưa từng nghe qua một trường hợp ngược lại nào.
Và khi nhận ra bản thân trong quá khứ có lẽ cũng sẽ gật gù đồng ý với lời nhận định đó, cô bắt đầu cảm thấy xấu hổ vô cùng.
‘...Phiền phức thật.’
Cho Seohyun cau mày, thôi không rình mò chuyện của đám học viên nữa và quay lại vị trí cũ.
Sau đó, cô tập hợp toàn bộ học viên và hô lớn.
“Hôm nay, tập chạy leo núi!”
“...Hả?”
Rốt cuộc, ngay ngày thứ hai đầu tuần, các học viên lại phải nếm mùi trải nghiệm vắt kiệt sức lực trước khi kết thúc một ngày học.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
