Làm ơn hãy để tôi yên- Vì một lý do nào đó, cô ấy lại muốn thay đổi cuộc sống cao trung của con sói cô độc vô vọng này.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1889

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13652

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 767

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2249

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85413

Vol1 - Chương 3: Tôi thấy việc lập nhóm còn cực hơn cả chuyến đi nữa, đúng chứ?

Chương 3: Tôi thấy việc lập nhóm còn cực hơn cả chuyến đi nữa, đúng chứ?

AVvXsEjSq0SRxxG8AbXXMgLPL68dC4180Rc57sjLzuVmtC-5pp6lRdRVMzp3p7gCXq9e-zJUbKJrqj1bnswRHhJKJBq59LgWHHQPfy3FctIuidEw9ZUyFjgJgRdJ4fKk6bmUqpfEYm_YODNw-i8EVuZLQSBGSgUf2k2yqJfsL6QgAPfm5f8rTLwcVQbsBg_Spg=w400-h84

Chương 3: Tôi thấy việc lập nhóm còn cực hơn cả chuyến đi nữa, đúng chứ? 

Đã vài ngày trôi qua kể từ vụ tai nạn. Tình hình tôi trong lớp vẫn không mấy khả quan. Dù thế người trong lớp không trực tiếp làm gì tôi cả, cùng lắm tôi chỉ bị ngó lơ hoặc nói xấu sau lưng. 

Lời đồn có vẻ đã bắt đầu giảm dần rồi. Chắc cũng không lâu nữa tôi sẽ lại trở về thành một con sói cô độc thường nhật thôi ha? ...Nhưng tôi không nghĩ mọi chuyện sẽ suôn sẻ như vậy đâu. Buổi họp lớp lại bàn về chuyến dã ngoại trường tổ chức sắp tới, tôi thì không lấy gì làm hứng thú cả. 

Đi dã ngoại và hoạt động trải nhiệm chính là những kẻ thù không độ trời chung với sói cô độc. 

Thông thường giờ học trên trường sẽ dài hơn rất nhiều so với giờ nghỉ giải lao, nhờ thế mà những người cô đơn sẽ không thu nhiều sự chú ý trong thời gian dài. 

Tuy nhiên chuyện sẽ khác nếu chúng tôi ở ngoài trường. 

Vấn đề đầu tiên chính là thời gian di chuyển. Cho dù có là phương tiện công cộng, xe khách, hay đi bộ thì nó đều là quãng thời gian để cả lớp ở cạnh nhau. Người có bạn có thể trò chuyện bất cứ thứ gì họ muốn, số khác thì có thể chơi game hoặc đánh bài nếu ở trên xe khách hoặc tàu cao tốc. Còn sói cô độc chả có việc gì để giết thời gian cả, tôi chỉ có thể ngồi chờ kim đồng hồ trôi bằng tai nghe là cùng. 

Ghế trên xe luôn khiến tôi thấy khó chịu khi người ngồi bên lại muốn đổi sang chỗ khác, cho dù đồng nghĩa với việc chỉ có thể ngồi ghế phụ. Nếu bạn có ngồi cạnh thì tôi rất xin lỗi. 

Ngay cả khi đến nơi vẫn sẽ có khoảng thời gian trống trong lịch trình, thứ được coi là cái cớ để cả bọn chuồn đi chơi, để rồi chẳng còn ai đoái hoài việc ghi chép số liệu trong chuyến đi nữa.

Ngoài ra ta đang nói về chuyến đi bây giờ nên tất nhiên phải đi chơi chứ. 

Bổn phận của mỗi người học sinh chính là việc trau dồi kiến thức đấy mấy người. Cho nên kiếm cái gì đó để học đi. Mặc dù muốn nói thế nhưng bản thân tôi cũng chẳng tự giác gì cả. Nói điều đó ra đúng là ngại mà. 

Nếu tôi không lầm thì hình như lần trước bọn tôi đã đi dã ngoại trên các hòn đảo xa bờ nội tỉnh. Dù tôi không nhớ rõ chi tiết nhưng điều đó không mấy quan trọng cả. Tôi còn chả nhớ mặt ai lúc đó nữa là. 

Thế là ngày đi chơi cũng sắp đến rồi. Sau giờ học, tôi đến thư viện để trả lại sách. 

Sau khi trả sách cho thủ thư và hoàn tất các thủ tục giấy tờ, một tên mọt sách như tôi sẽ không dễ dàng rời đi ngay đâu. Mặc dù tôi không có nhu cầu mượn thêm cuốn nào nhưng tình yêu sách trong lòng lại thôi thúc tôi đi dạo quanh các kệ sách cái đã. 

Vì vài lí do tôi muốn lấy vài cuốn tuyển tập châm ngôn trên kệ xuống. Lối vào phòng chứa sách nằm ngay bên cạnh phòng đọc nên hai cánh cửa ra vào luôn được để mở. 

Do cửa sổ phòng chứa khá nhỏ cộng thêm cả việc đèn cũ nên bên trong rất tối. Khu sách cũng chỉ toàn tuyển tập châm ngôn và tạp chí cũ nên nơi đây lúc nào cũng vắng tanh. 

Tuy nhiên khoảng cách giữa hai giá sách bằng khung sắt không đủ rộng cho hai người đứng vào. Chúng cao đến nỗi bạn phải có vật lót ở dưới mới có thể với tới hàng sách trên cao. Tôi đảm bảo mình không chỉ là người duy nhất hào hứng khi thấy khung cảnh này, những người yêu sách khác chắc chắn cũng thế. Tôi đã yêu thích nơi này từ tiền kiếp của mình rồi. 

Tôi dạo quanh các kệ sách. Sau đó tôi ngẫu nhiên chọn một tiêu đề bắt mắt và bắt đầu lật ra xem. 

Lúc sau tôi cảm giác có ai đó đang tiến lại gần 

“Ồ, xin lỗi nhé.” Tôi nghĩ người đó đang muốn vào khu sách bên trong nên đã dịch sang một bên để tạo thành lối đi. Nhưng khi ngẩng đầu lên tôi mới nhận ra đó là người quen của mình, Hoshigasaki. 

“Ya huu-” 

“Cậu chắc chứ? Ta vẫn đang ở trong trường mà.” 

“Tớ kiểm tra quanh đây rồi. Có mỗi cậu ở đây thôi nên yên tâm đi.” 

“Có vẻ như văn hóa đọc của thanh thiếu niên hiện giờ đang là một vấn đề đáng báo động thì phải.” 

Tôi khẽ thở dài và đặt sách vào chỗ cũ. Hoshigasaki nhìn vào tiêu đề sách và hốt lên “Ồ”. 

“Nanamura, tớ không biết cậu cũng đọc mấy thứ này đấy.” 

“Tôi đoán vậy, tôi đâu chỉ có đọc mỗi light novel.” 

“À, cậu đang viết truyện đúng chứ? Là một tiểu thuyết gia thì không nên chỉ đọc mỗi light novel thôi đâu, anh cũng phải thử các thể loại khác nữa. Tớ nghe cái đó ở đâu rồi thì phải.” 

“Cậu nói đúng, nhưng tôi chỉ đơn giản thích đọc thể loại khác thôi chứ- hả?” 

Đợi đã! Thế quái nào cậu ấy lại biết vậy!? 

“Ừm, Hoshigasaki. C-cậu vừa nói gì vậy?” 

“Thì tớ bảo cậu đang viết light novel?” 

Đúng, cô ấy đã nói thế. Giá mà tôi nghe nhầm thì tốt biết mấy. 

“Mình không hề nhớ mình đã bảo cái này bao giờ. Cái này mình chỉ nói cho đúng một người biết. Cớ sao Hoshigasaki lại biết được chứ?” 

Đúng như tôi dự đoán, Hoshigasaki vừa cười gượng gạo vừa gãi má. 

“À thì, tớ nghe nó từ một người rất đặc biệt.” 

“Hanamitsuji, má trẻ ấy lại dám tiết lộ bí mật cho người khác sao...!” 

“Không phải, Sora-chan không hề có ý xấu gì cả! Tớ nghĩ cậu ấy làm vậy chắc chỉ muốn tốt cho tớ thôi.” 

“Sora-chan” Hoshigasaki đề cập chính là Hanamitsuji. 

Thực ra thì dường như Hoshigasaki đã trao đổi thông tin liên lạc với Hanamitsuji ngay sau hôm chúng tôi trò chuyện rồi. Và chỉ mất vài tuần là họ đã đủ thân để trò chuyện với nhau. 

Người hướng ngoại kết giao nhanh thật chứ? 

Nghĩ lại thì không phải tôi là người giúp họ kết bạn sao? Sao với tôi lại không được vậy chứ đúng là kì lạ mà. 

Đến giờ có vẻ Hoshigasaki vẫn tưởng nhầm Hanamitsuji là một otaku như tôi. Ừ thì xét về việc bọn tôi không hẹn hò thì kết luận đó cũng hợp lí lắm rồi. Mà không, thực sự đấy à? Khả năng suy luận của Hoshigasaki có vấn đề thì đúng hơn. 

Thôi quên nó đi. 

“Sao bí mật của tôi bị tiết lộ lại tốt cho cậu chứ!?” 

“À, khi bọn tớ ngày càng thân thiết với nhau trên Line, Sora-chan có bảo là ‘Thú thực thì, nếu có mỗi tớ biết bí mật của cậu đúng là chẳng công bằng tí nào cả.’” 

“À, ừ.” 

“Sau đấy cổ nói “Để đổi lại tớ sẽ tiết lộ bí mật của Nanamura-kun cho cậu. Vậy là huề cả làng rồi.’ và bí mật của cậu đã bị tuồn ra như thế đấy .” 

“Hiểu rồi, nói vậy thì cũng hợp l- khoan đã! Bí mật của tôi chứ có phải của mẹ trẻ ấy quái đâu mà công với chả bằng hả!” 

Không, rốt cuộc chẳng phải lỗi của tôi khi tiết lộ bí mật của Hoshigasaki cho cổ sao? Nhưng mấy người không thể đổ lỗi cho tôi được. Tôi buộc phải làm thế. 

Dù sao thì, có vẻ cô ấy đã không hề do dự mà dùng bí mật của tôi làm quân bài mặc cả cho mình. Nhưng chí ít cũng dùng nó vào việc gì hữu ích hơn đi chứ. 

Có lẽ lo lắng vì mấy lời lẩm bẩm của tôi, Hoshigasaki vẫn tiếp tục với giọng điệu vui vẻ của mình. 

“Nhưng tớ thấy sáng tác truyện rất tuyệt mà! Cậu lẽ ra phải tự tin với nó hơn mới đúng!” 

“T-thật sao?” 

“Nếu cậu không thấy phiền, liệu tớ có thể đọc bản sau khi hoàn thành của cậu được không? Tớ tò mò về nó lắm đấy.” 

“À, tôi rất mong nhận được các góp ý, mà Hoshigasaki cũng là độc giả light novel nữa thì. ...Được rồi, tôi sẽ gửi nó cho cậu sau khi viết xong.” 

“Tuyệt quá! Cảm ơn cậu nhiều!” 

“À-ừ.” 

Được nhận nhiều kỳ vọng vậy tôi bắt đầu thấy hơi lo. Không không, mình phải có niềm tin vào chính mình. Không tin tưởng chính tác phẩm của mình thì chỉ tổ nhận mấy câu hỏi như “Tác phẩm này có đáng đọc không vậy?” rồi lại bỏ dở nó mất. 

Không gì là không thể với một trái tim nhiệt huyết. ...Chỉ là tôi vẫn chưa bộc lộ hết sức mạnh của mình. ...Khi tôi vẫn đang an ủi chính mình thì Hoshigasaki nhìn điện thoại mà thốt lên “Oái.” 

“Sắp đến ca trực của tớ rồi. Hôm nay chúng ta gặp mặt đến đây thôi! Hẹn gặp lại nhé!” 

“Tôi hiểu rồi. Cố đừng bị sa thải đấy.” 

Hoshigasaki vẫy tay và rời khỏi phòng sách. Hầy, tôi quay lại với kệ sách nhưng rồi nhận ra điều gì đó. Sao cô ấy lại tới đây vậy...? Tôi không hiểu. 

Mà thôi bỏ qua nó sang một bên đi. Giờ xem xem có cuốn nào hay không để mình mượn cái đã . Cùng với suy nghĩ đó, tôi bắt đầu lựa đầu sách mình cần. Một người khác lại tiếp tục bước đến. 

“Sao thế, Hoshi- a.” 

Tôi tưởng Hoshigasaki quay lại nhưng không. Người đang đứng trước mặt tôi ngay lúc này chính là lớp trưởng, Shiramine. 

Tóc đen dài, dịu dàng mà thanh lịch. Phong thái của Shiramine thực sự rất hợp với không gian thư viện như nơi đây. 

“Chào cậu, Nanamura-kun.” 

Không giống mọi người trong lớp, Shiramine vẫn sẵn lòng bắt chuyện với tôi. Không, chẳng phải mọi người trong lớp từ trước đến giờ vẫn thế sao. 

“Gì thế, Shiramine đấy à?” 

Shiramine hừ một tiếng, cô nàng đặt tay lên eo và nheo mắt về phía tôi. 

“Gì thế tức là sao? Nói vậy bất lịch sự lắm đó. Hay cậu thất vọng vì tưởng tớ là Hoshigasaki à?” 

Tôi không thể không nín thở lại. Ê ê Hoshigasaki. Chẳng phải cậu vừa nói có mỗi tôi ở đây thôi mà? 

Cả vụ trên lớp nữa, cô ấy vụng về quá rồi đấy. 

Sự vụng về vẫn có cái hay là nó có thể khắc phục được. Chỉ có tên ngốc mới mắc những sai lầm không thể cứu chữa. ...Mà thôi, cứ ngồi than thở kiểu này cũng có giải quyết được gì đâu. 

“Cậu có nhìn thấy gì không?” 

“Có, tớ cũng nghe thấy hết rồi, tớ cũng xin lỗi trước khi đã nghe lén các cậu.” 

“Thế chắc tôi không cần biện minh thêm gì nữa đâu nhỉ.” 

“Ừ, nhưng dù sao thì chắc cậu không muốn ai khác biết vụ cậu viết truyện đâu ha. Yên tâm đi, tớ sẽ không nói gì đâu.” 

“Cậu thực sự vừa nói rồi đấy.” 

Tôi gãi đầu và liếc nhìn xung quanh. 

Ngoài chúng tôi ra không còn ai khác nữa. Tôi nhìn Shiramine và bảo cô ấy đi xuống cuối phòng, cạnh cửa sổ chúng tôi nhìn vào nhau. 

Shiramine trong bộ đồng phục chỉnh tề, khí chất cô ấy quyết đoán hơn mọi hôm. 

“Tớ đã nghe vụ giữa Hoshigasaki-san và Sakado-san từ bạn tớ vài hôm trước rồi. Lúc đấy tớ đang bận việc bí thư nên không có mặt được.” 

Nhớ lại thì đúng là Shiramine không có mặt thật. Cô ấy quả là một con người bận rộn mà. 

“Từ những gì mọi người kể lại, cậu đã nhét sách vào cặp của Hoshigasaki-san. Nhưng từ cuộc trò chuyện vừa rồi, có vẻ như Hoshigasaki-san không có ác ý nào với cậu thì phải.” 

“Ừm, tôi đoán vậy.” 

“Theo suy đoán của tớ, có vẻ lúc đấy cậu đang cố bảo vệ Hoshigasaki-san đúng không? Và cậu đã làm dịu tình hình bằng cách hứng mọi tai tiếng về mình sao?” 

“Dù tôi thi giữa kỳ điểm cao thật nhưng cậu đánh giá cao tôi quá rồi.” 

“Tớ không vì nó mà nói vậy đâu.” 

“Làm anh hùng cứu mỹ nhân là quá sức với một người cô độc đấy.” 

“Ừ, cách cậu giải quyết vấn đề còn chả ra dáng anh hùng nữa là.” 

“Thôi đi, ...mà thôi cũng được.” 

Tôi vẫn đang cố gắng chuyển hướng cuộc trò chuyện. Cô ấy đã cố tình thở dài ra. 

“Hầy, cậu đúng là bướng bỉnh mà. Thôi được rồi, nếu cậu không muốn thì tớ sẽ không đào sâu thêm nữa.” 

“...Xin lỗi, cảm ơn cậu nhiều.” 

Shiramine để lộ một nụ cười dịu dàng. Cô nàng để tay lên cằm khi suy nghĩ về nó. 

“Thực ra từ lâu tớ đã biết cậu là người tốt rồi.” 

“Nói thế khiến tôi hơi ngại đấy, lần sau đừng nói vậy nữa.” 

“Nhưng bây giờ tớ thấy cậu chịu thiệt nhiều quá. Nữ sinh trong lớp giờ đều nghĩ cậu là một thằng siêu bệnh hoạn, mấy ông con trai cũng không tốt hơn là bao.” 

“Nó vô phương cứu chữa rồi, tất cả là do kế hoạch ngu ngốc của tôi mà thành.” 

Một người bình thường từng trải có lẽ sẽ đưa ra giải pháp hợp lí hơn nhiều cái đống hổ lốn mà tôi tạo ra. 

Tuy nhiên đáng tiếc thay tôi lại không có bất cứ kinh nghiệm nào trong các mối quan hệ cả. 

Riêng việc đó tôi đã dốc hết sức rồi. Đều là công sức của tôi mà ra nên kết quả ra sao đừng bận tâm nữa. Ít nhất cũng phải dành lời khen cho sự cố gắng của tôi chứ? Không phải mọi người đều nói quan trọng nhất là nỗ lực hay sao? 

“Cậu mới chỉ năm nhất thôi đấy. Đừng có quả quyết như vậy chứ? Tớ nên làm gì giúp cậu đây? Là một lớp trưởng, tớ có thể giải tỏa hiểu lầm của mọi người về cậu.” 

“Quên nó đi. Bố mẹ tôi bảo tôi không nên mắc nợ bất cứ ai, cho dù có là bạn bè đi nữa.” 

“Có phải ý bố mẹ cậu là tiền đúng không?” 

“Nếu cậu thực sự lo cho tôi, tôi mong cậu có thể giữ bí mật cuộc trò chuyện giữa tôi với Hoshigasaki vừa nãy.” 

“Thực ra tớ đã định vậy từ đầu rồi.” 

 Shiramine ngơ ngác nhún vai rồi thở dài. 

“Tớ hiểu. Nhưng tớ cũng đã biết được con người cậu rồi. Hãy nhớ kĩ điều đó. Nếu cậu gặp chuyện gì thì cứ gọi cho tớ vì suy cho cùng tớ vẫn là lớp trưởng mà.” 

“Được rồi, lớp trưởng.” 

“Tốt lắm. ...Nghĩ kĩ thì, cậu vẫn chưa vào nhóm lớp trên Line thì phải?” 

“Tôi đây còn không biết nó có tồn tại đâu đấy.” 

“Ahaha, tớ không trách cậu đâu. Vậy để tớ add cậu luôn vậy. ...Không, giờ vẫn chưa phải lúc tốt nhất để vào. Tớ nghĩ kết bạn thôi chắc không sao đâu. Vậy cho tớ xin thông tin liên lạc của cậu với.” 

Ê ê. 

Hanamitsuji, Hoshigasaki và giờ lại là Shiramine ư? Cái trào lưu kết bạn gì thế này? Đứng nói với tôi là tử vi bảo tôi là mèo thần tài khi kết bạn cùng hôm nay đấy nhé? 

Dẫu sao tôi cũng quen với chuyện này rồi. Tôi nhanh chóng thêm Shiramine vào danh bạ. Nghĩ kì thì, hình như tên cô ấy là Mashiro thì phải. 

“Vậy, hôm nay chúng ta chỉ đến đây thôi nhé?” 

“À-ừ...” 

“Hẹn gặp cậu ở trường ngày mai.” 

Shiramine cười dịu dàng. Đôi má cô ấy như ửng lên trong kho sách đầy u ám vậy. 

Cuối tuần sau khi thêm Shiramine vào Line. Tôi đứng trong phòng khách, chuẩn bị đi ra ngoài. 

Bố mẹ tôi đã ra ngoài xem phim. Giờ không còn ai ở nhà cả. Mặc dù đây là điều tốt khi hai người bày tỏ tình yêu cho nhau, nhưng hai người lại thân mật với nhau một cách tự nhiên ở ngoài thật là ngượng mà. 

Tôi tìm Satsuki. Con bé đang gãi bụng trong khi nằm ườn ra trên ghế sofa. Đó không phải hình ảnh của một nữ sinh sơ trung nên có. Kiểu gãi bụng này, con bé ngày càng giống bố quá rồi. ...Anh hai em đang lo lắng lắm đó. 

“Này Satsuki. Giờ anh phải đi ra ngoài rồi. Quần áo anh giặt xong em nhớ tối đem đi phơi đấy.” 

“Ể, chán thế. ...Này Onii-chan, bộ đồ kia là gì vậy?” 

Hôm nay tôi mặc một cái quần đen và áo phông, còn bên ngoài là áo khoác mỏng tôi mới mua hôm trước. 

Đây là trang phục tôi từng mặc vào cuối năm ba. Mục đích là để tạo ra một trang phục hoàn toàn tầm thường. Một số sẽ nói nó giống hệt những thứ mà Ma nơ canh mặc ở Uniplo, nhưng tôi thấy nó chỉ là bản sao y hệt thì có. 

“Anh hai có mấy bộ kiểu này sao?” 

“Anh mua đấy. Em thừa biết anh lên cấp 3 rồi còn gì.” 

“Hể, em không tin Onii-chan của em lại dám chi tiền vào những thứ khác ngoài light novel đâu. ...Anh có biết em gái anh xúc động đến thế nào không.” 

“Thím là mẹ nhà này chắc.” 

Bộ đồ tôi trông buồn cười đến thế sao? Thậm chí Satsuki còn ngổm dậy và bắt đầu quan sát tôi nữa. Tôi cảm thấy hơi xấu hổ khi cứ bị nhìn chằm chằm như vậy rồi. 

“Mặc dù nhìn nó không khác đồ của mấy ông bác là bao, nhưng dù sao Onii-chan giờ trông trưởng thành rồi đó. Tuyệt thật đấy.” 

Lời nói của Satsuki thật đơn giản và chí mạng. À không không, tất nhiên rồi. Tôi thừa biết con bé không có ý đó. Chỉ lả nói vậy thì hơn sai. 

Tôi hắng giọng lại và cất tiếng với giọng hơi nghiêm nghị. 

“Với tư cách là tiền bối của em, anh đây cần nhắc em một vài điều. Em không nên nói những lời kiểu như ‘ông bác’ hay ‘già dặn’ như thế được. Thay vào đấy, em nên nói ‘nó rất hợp với vẻ ngoài chững chạc của anh’. Bằng cách đấy em sẽ không phải làm tổn thương những người vô tội như anh đâu.” 

“Tiền với chả bối gì chứ? Bạn bè anh thì chẳng có, kĩ năng sống của anh thì bằng không. Tóm lại chẳng có lý do gì để em nghe theo anh cả.” 

“Hự, anh không ngờ em lại chọt ngoái đúng chỗ hiểm của anh đâu đấy!” 

Không, đừng nói con bé giờ lại ghét tôi đấy nhé? Satsuki coi thường tôi ư? Hay là do tôi ăn vụng kem nó để trong tủ lạnh à? 

Hơn nữa thật kỳ lạ khi con em gái kém hai tuổi của tôi lại biết tường tận các mối quan hệ của tôi. 

Đừng nói con bé nghe từ mẹ nhé? Hồi kỳ 2 năm ba Sensei có từng nói trong buổi họp phụ huynh là "Hodaka-kun dường như vẫn chưa hòa nhập với lớp.”. Đường dây nóng giữa mẹ và con gái. Thật là khủng khiếp mà. Vả lại nếu kỳ 2 cuối cấp tôi vẫn giữ tình trạng như vậy thì coi như chấm hết rồi đúng không? 

“Mà này, nếu em vẫn bảo anh không có bạn thì nên suy nghĩ lại đi. Sau khi lên cao trung, số lượng bạn bè trên Line của anh đây đã tăng lên hẳn ba người rồi đấy nhé.” 

“Nè, Onii-chan, anh đừng nói bằng cái giọng như thể đạt được một chiến tích được không? Nó thảm đến nỗi em sắp khóc rồi đây này.” 

Mắt Satsuki nhanh chóng ngấn nước. Có vẻ như tôi chọn sai phương án rồi. 

Danh dự của một người anh sẽ bị tổn hại nếu để đứa em gái thực sự bắt đầu lo lắng cho chính ông anh của mình. Hoặc có lẽ nó đã bị tổn hại sẵn rồi cũng nên. 

“Thế, hôm nay anh định đi đâu vậy? Thư viện? Nhà sách? Hay siêu thị?” 

“Có phải trùng hợp không chứ mấy chỗ em nói toàn là nơi để đi lẻ mà? Chắc em không nghĩ kiểu ‘Đằng nào Onii-chan cũng chẳng có ma nào thèm đi chơi cùng.’ đấy chứ?” 

“Em mà không nghĩ thế là bất thường đó.” 

“Em coi thường anh quá rồi đấy. Anh đi gặp các bạn nữ trên lớp ở nhà hàng gia đình hôm nay.” 

Tốt hơn hết em nên thay đổi góc nhìn về anh đi là vừa. Tôi ưỡn ngực mình lên rồi nói. Satsuki bắt đầu cười khúc khích. 

C-con em gái thực sự đang khinh thường tôi ngay lúc này... 

“Hày, Onii-chan này. Lần sau có bịa thì anh bịa cái gì hợp lý hơn đi chứ.” 

“Anh nghiêm túc đấy. Nhìn vào mắt anh xem.” 

Tôi nhìn thẳng vào mặt Satsuki mà không nhích một ly nào. Con bé cuối cùng cũng nhận ra tôi đang không hề đùa. 

“Em hiểu rồi, có vẻ anh đang thực sự theo đuổi một cô gái mà anh để mắt đến trong nhà hàng gia đình ha.” 

“Đừng dùng mấy cái từ ‘để mắt đến’ được không?” 

“Vì em nghĩ cô ấy sẽ thực sự sợ hãi nếu anh bám theo cổ đến tận nơi làm việc đấy.” 

“Anh mày không hề!” 

“Anh đừng khiến mẹ buồn đấy. À mà chắc có lẽ em cũng nên chuẩn bị câu trả lời trước cho chắc, ‘Cháu thừa biết người như anh ấy rồi sẽ có ngày không kìm chế lại nổi mà.’ khi có phóng viên đến nhà chứ ha?” 

“Luyện cái đấy làm gì! Mà dù em có luyện thì em nên nói ‘Anh ấy là một Onii-chan hiền lành ở nhà.’. ” 

“Em phải luyện nói cái đấy à...” 

“Dừng lại ở đây được rồi. Anh không có bám đuôi cô ấy tận nơi làm việc đâu. Đây chỉ là cuộc gặp gỡ bình thường thôi.” 

“Anh trả người ta bao nhiêu?” 

“Dĩ nhiên là miễn phí rồi! À không không, anh không nên nói nó miễn phí! Thiệt tình em nghĩ anh là loại người gì vậy...?” 

Với sự kiên trì không ngừng nghỉ, có lẽ Satsuki đã ít nhiều tin tôi. Con bé khoanh tay và đăm chiêu về điều đó. 

“Hừm, anh đi xa thế này chắc không phải nói dối rồi. Em cứ tưởng anh không có ai để nói chuyện nên cùng đường đến nỗi bịa chuyện với em gái mình đấy.” 

“Có vẻ như ta cần một cuộc nói chuyện nghiêm túc rồi đấy!” 

“Được rồi, được rồi, bình tĩnh nào. Là em gái thì ai lại không muốn ông anh mình hạnh phúc chứ? Nên hứa với em đi.” 

“Hứa cái gì?” 

“Nếu có cô gái xinh đẹp rủ rê anh tham gia giáo phái nào đó thì đừng có vào. Còn nếu lôi kéo anh mua tranh vẽ hay vật phẩm đắt tiền thì nhớ tìm cách chạy ngay đi. Nhà này không có khái niệm bảo lãnh đâu.” 

 “Con nhóc kia, em vẫn coi thường anh mày đấy à?” 

Satsuki khúc khích cười trước lời cằn nhằn của tôi. Con bé liền vẫy tay chào. 

“Thôi được rồi, miễn anh không bị lừa thì ổn cả. Onii-chan cuối cùng cũng giống người bình thường rồi đấy.” 

“Chứ em nghĩ anh là robot có cảm xúc chắc?” 

Tôi thở dài và quay đầu đi. Giờ mà không đi thì trễ hẹn mất. 

Tôi đang định cho Hoshigasaki đọc tiểu thuyết của tôi nữa mà. 

Gần một giờ sau, tôi đã đến nơi hẹn gặp Hoshigasaki. Đó là một nhà hàng gia đình cũ. Giờ bọn tôi cũng đến đây thường xuyên rồi. 

Mặc dù cứ đến đây là lại mất thêm tiền nhưng không còn cách nào khác. Đây là cái giá phải trả để có được mối quan hệ giữa người với người. Đúng, sói cô độc mãi đỉnh! 

“Thế sao cậu lại ở đây?” 

“Có vấn đề gì sao?” 

Hanamitsuji trả lời tôi một cách tự nhiên. 

Cô ấy xinh nên mặc gì cũng hợp thật. Áo thun mỏng của cô ấy phối rất hợp với chiếc váy hai dây. ...Nhưng, khoan đã. 

Tôi hứa với Hoshigasaki cho mượn truyện đọc của tôi chứ tôi có bảo cậu bao giờ đâu? Thế quái nào mẹ trẻ lại ở đây vậy? 

“Nhưng tớ không ngờ thật đó. Từ Nanamura-kun mà tớ biết, tớ cứ tưởng cậu sẽ phải quấn băng đô và đeo găng tay hở ngón chứ.” 

"Chẳng phải đó là thứ mấy khứa Otaku bên phố Akihabara mặc từ đời tám khoánh rồi hay sao? Mà mặc thế đi cosplay luôn rồi còn gì?” 

Tôi có nghe Akihabara giờ đã trở thành một con phố khá bình thường rồi. Dù chưa một lần đến đó nhưng tôi thấy trên mạng bảo thế. 

“Thôi, nói cái tôi mặc làm gì chứ? Tại sao Hanamitsuji lại ở đây?” 

Sau khi nghe câu hỏi của tôi, Hanamtisuji khẽ thở dài và nhìn sang Hoshigasaki đang ngồi cạnh mình. 

Hoshigasaki mặc một chiếc áo sơ mi trắng với chân váy xếp ly. Thành thật mà nói, tôi thấy những bộ quần áo nữ tính này khá là đẹp. Dĩ nhiên vì họ là con gái rồi. Đúng là “người đẹp vì lụa” mà. 

“Hoshigasaki gọi tớ đến. Cậu ấy bảo có chuyện thú vị lắm.” 

“Cậu coi tôi là ‘chuyện thú vị’ à?” 

“Sau khi tới cô ấy mới bảo tớ rằng bọn tớ sẽ đọc truyện cậu viết. Đúng là vố lừa mà. Tớ có thể xin cậu phí bồi thường được không?” 

“Đừng có đòi tôi tiền vì việc mà tôi còn không biết!” 

“Nhưng lại đòi Hoshigasaki tớ thấy ngại lắm.” 

“Thế đòi tôi cậu không thấy ngại chắc!? Tôi cũng nghèo lắm đấy, biết chưa!?” 

Này Hanamitsuji, cậu biết đấy, có lẽ cậu đang nghĩ mình đang nói chuyện vói bao cát. Nhưng đáng tiếc tôi là một người bằng xương bằng thịt. Cậu quên nó rồi sao? 

“Ể, Sao vậy? Sora-chan cũng không hứng thú đến ư? Bạn cùng lớp mình viết light novel mà? Không phải tuyệt vời lắm sao?” 

Hoshigasaki lập tức rướn người về phía Hanamitsuji, người lúc này đang thực sự thật vọng. 

Hanamitsuji miễn cưỡng thở dài, nhưng tôi đoán cô ấy không thực sự muốn đến vậy. 

 Không chờ đã, Hanamitsuji rất thân thiết với Hoshigasaki, cho dù với tôi cổ lại rất thô lỗ! Giữa tôi với Hoshigasaki có gì khác biệt vậy...?

Nghĩ kĩ thì, đây là lần đầu tiên tôi thấy họ ở cùng nhau sau vụ việc của Hoshigasaki lần trước. 

Mặc dù tôi đã nghe họ đã trở thành bạn bè, nhưng tôi lại không nghĩ lại gần gũi đến như vậy. Người hướng ngoại kết bạn nhanh thật mà. 

“Hầy, sẽ là nói dối nếu tớ nói mình không quan tâm. Nhưng tớ cá nó không có gì đặc biệt đâu. Nó sẽ hơi khó xử, cậu biết đấy?” 

“Tớ không nghĩ vậy đâu.” 

“Hoshigasaki-san có vẻ tin tưởng Nanamura-kun rất nhiều. Nhưng tớ khuyên cậu nên suy nghĩ kĩ lại đi. Dù nhìn vẻ ngoài cậu ấy không khác nam sinh cao trung là bao, Nanamura-kun thực chất chỉ là một con sói cô đơn đích thực.” 

Cậu tốt hơn hết nên coi trừng mấy hội bảo vệ quyền lợi sói cô độc mà mời cậu đến xem boxing. ...Trong khi nghĩ về nó, tôi bỗng nhận ra họ sẽ không còn là sói cô độc nữa nếu họ có thể lập nhóm. Đó là thứ tôi gọi là nghịch lý nhóm sói cô độc. 

“Sao cũng được, cậu có thể phàn nàn sau khi đọc xong.” 

Nói rồi tôi lấy ra hai tập giấy được ghim lại với nhau bằng kẹp bướm. Cái tập đầu tính để dự phòng nhưng giờ vừa đủ cho cả hai người. 

“Chà, cậu viết nhiều thật đó.” 

“Ừ, tôi vốn bận bịu lắm, nhưng mấy hôm nay tôi đã cố viết xong rồi. Sẽ có nhiều lỗi đấy. Thông cảm nhé.” 

Tiểu thuyết tôi mang đến lần này có khoảng 40.000 chữ. Thuộc dạng trung tiểu thuyết, vẫn chưa đủ để coi là hoàn chỉnh. Tuy nhiên tôi không nghĩ họ lúc này có thể đọc hết một cuốn hoàn chỉnh được. Không phải vì tôi bỏ cuộc do thấy viết dài khó quá đấy nhé? Thật đấy. 

Ngoài ra đây là một bộ rom-com học đường với nhiều cô gái đáng yêu. Rom-com một đối một hiện đang rất được ưa chuộng dạo gần đây. Tuy nhiên tôi nghĩ có nhiều nhân vật nữ sẽ tốt hơn. Nhân vật càng nhiều truyện sẽ càng đa dạng. Đó chính là điểm cộng lớn. Tôi cũng đã nghĩ sơ qua về diễn biến kế tiếp. Mọi nhân vật đều sẽ có đất diễn cho riêng mình. 

“Tôi không biết hai cậu sẽ đọc được bao nhiêu. Dù sao cứ thoải mái đọc thử xem sao.” 

“Có lẽ tớ sẽ cần thêm thời gian đấy.” 

Được rồi. Tôi gật đầu và ra quầy lấy 3 phần đồ uống. Đây chỉ là một chút đãi ngộ cho hai con người sẵn sàng đọc thứ tôi viết ra. Và chắc chắn không phải do thói quen của tôi mỗi khi Hanamitsuji gọi đồ đâu đấy. 

Ngồi trước mặt hai cô gái. Tôi vờ dùng điện thoại trong khi lén quan sát phản ứng của họ. 

 Sau đó tôi bỗng nhận ra một điều. 

Để người khác đọc truyện mình viết ngay trước mặt đúng là cực kỳ xấu hổ mà! Đây chỉ là diễn thôi đúng không? 

Không không, tôi phải có niềm tin vào bản thân chứ. 

Có lẽ họ sẽ cực kỳ kinh ngạc trước tài viết điêu luyện, trí tưởng tượng phong phú, những miếng hài dí dỏm và cả những thứ vượt xa trình độ của một học sinh cao trung. Liệu họ có xin chữ ký của tôi không nhỉ? 

Đúng rồi, chắc chắn là thế! Tôi có tài viết thật không chừng! 

Mãn nguyện với trí tưởng tượng, hoặc ảo tưởng của mình. Tôi liền uống cạn cốc cola của mình trong chốc lát. 

Đây hẳn chính là hương vị của chiến thắng, dù nó chỉ là cola. 

Khoảng một giờ 15 phút sau. 

“Đã xong-” 

Nói rồi Hoshigasaki liền ngẩng đầu lên khỏi tập giấy. 

Hanamitsuji thì có vẻ đã đọc xong sau 40 phút rồi. Cô ấy đang thong thả ngâm nhi ly ô long của mình. 

Ồ, khoảng khắc này cuối cùng cũng đến. Mình nên làm gì đây? Có thể vì quá ấn tượng với tài năng của tôi, mối quan hệ giữa bọn tôi sẽ không còn như xưa nữa chăng? 

Nếu họ bắt đầu kính trọng tôi sau vì tôi sắp trở thành tiểu thuyết gia nổi tiếng thì sao? Hô hô, nghĩ đến đấy thôi mà cũng thấy ngại rồi. Này này hai người. Nhớ nói thật lòng đó. Tôi không để ý đến khác biệt đẳng cấp đâu. Hai người có thể xin chữ ký tôi sau khi sách xuất bản đấy. Tôi còn có thể nhắc đến hai người trong lời bạt nữa. 

Hanamitsuji đặt cốc mình xuống bàn trong khi tôi vẫn đang mộng tưởng về nó. 

“Tớ sẽ đi thẳng vào vấn đề và hỏi cậu vài thứ trước.” 

“Là gì thế, nếu là liên quan đến bối cảnh hoặc những thứ tương tự thì tôi có thể trả lời được. Kiểu như tác phẩm đã ảnh hưởng như nào đối với tôi hoặc gốc gác của tiểu đề đến từ đâu...” 

“Đó không phải thứ tớ muốn hỏi. Cậu thực sự có muốn nghe nhận xét của bọn tớ không?” 

Biểu cảm cô ấy có vẻ không lấy gì là đang đùa. Cô ấy trông hơi ngập ngừng, dường như không muốn phải nói ra điều đó lắm. Có chuyện gì vậy? 

“Vậy, nếu hai cậu đã cất công đọc rồi, thì tôi nghĩ mình cũng nên có trách nhiệm nghe ý kiến từ các cậu...” 

“Thật sao? Thế tớ nói luôn nhé.” 

Khoảnh khắc đó, Hanamitsuji ngừng lại một giây. Và rồi thở dài. 

“Tớ nói thẳng nhé. Nó chán ngắt và phí thời gian đọc vô cùng.” 

“Cái...!” 

“Tớ hiểu nó đang cố gắng truyền đạt cái gì, nhưng rốt cuộc nó chỉ mang lại cảm giác ‘chỉ thế thôi sao?’. Nếu là nhật ký thôi thì sẽ ổn rồi, nhưng đây lại là tiểu thuyết thì lại quá nhạt nhẽo. Chỗ thú vị ở đâu vậy?” 

“T-thì nó chỉ là một bộ Rom-com học đường có cốt truyện khá đơn giản. ...Nhân vật có giải cứu thế giới đâu.” 

“Chắc tớ sẽ đọc được nếu nó là manga vì nó có hình minh họa của nhân vật. Nhưng đọc như truyện chữ thì lại quá khó. Lời thoại và lối viết lại còn tẻ nhạt nữa.” 

“Ư-ư...” 

“Hơn nữa nếu chuyển thể thành tiểu thuyết thật thì nó còn không đến trăm trang nữa đúng không? Có quá nhiều nhân vật, và tên của họ lại quá đỗi phức tạp. Nghĩ đến việc nhớ hết đống tên đấy là tớ thấy nản rồi. Và cũng thật kỳ quặc khi gần như mọi nhân vật đều xuất hiện rồi lại biến mất như một cơn gió. Nhồi cả đống đấy vào truyện có tác dụng gì chứ?” 

“Không phải thế, tôi định xào họ lại trong chương sau mà.” 

“Nếu đây là tập duy nhất bọn tớ đọc thì sao? Hơn nữa ở cuối còn ghi ‘Kết thúc’ đây này.” 

“M* kiếp, lẽ ra mình phải viết ‘Còn tiếp’ mới đúng!”

“Vấn đề không nằm ở đấy. Hơn nữa dù có phần tiếp thì tớ cũng chả thèm đọc nữa đâu. Nó chán lắm.” 

“Ư...” 

Tôi bắt đầu nắm vò đầu bứt tai mình trong sự bực bội. Hanamitsuji liền vỗ vai tôi an ủi. 

“Tất nhiên cũng có khả năng vì tớ chưa đọc thể loại này bao giờ. Đừng nghĩ nhiều về nó quá.” 

“C-cậu đang an ủi tôi sao? An ủi cái thằng viết đống hổ lốn này ư...?” 

Cô gái này đúng là người tốt mà. Còn Hoshigasaki, người đang ngồi bên cạnh thì... 

“Tớ hiểu rồi. Vậy là Hanamitsuji-san chỉ thích truyện giả tưởng sao?” 

Cô ấy lẩm bẩm và gật đầu. Hình như đang có sự hiểu lầm ở đây nhưng Hoshigasaki vẫn không nhận ra. 

Mắt tôi rưng rưng xúc động. Hanamitsuji liền nở một nụ cười ấm áp với tôi.

“Dĩ nhiên, có hiểu hết thể loại này đi nữa tớ vẫn thấy nhạt toẹt ra.” AVvXsEgcka5tl2K1RqCoSjMmnfC2dYZ7BLQoVL_JG8BtCXg5HK7nWfJjWQ-guO9QmAJs8oJ_qN1674a0MBeAsF8ACCWnm-BNee4WXVlQpgE527_RWDIYkezV5Svrh9cUjR5x7U9LJkUNnLOe9EniK95A69n6pUkj19f_xExJa8TzjTNVpRUIGr_NGdMVIppgaA=w448-h640

“Cậu đang sát muối vào vết thương của tôi đấy!” 

“Được rồi, giờ đến lượt Hoshigasaki.” 

Sau khi nói những điều mình muốn nói, Hanamitsuji liền chuyền mic cho Hoshigasaki. 

Tôi nhìn vào cô ấy. Hoshigasaki nở một nụ cười gượng gạo khó xử. 

“T-tớ cũng phải nói sao?” 

“Làm ơn hãy khoan dung. ...Mà thôi đừng. Cứ thẳng thắng đi, cậu muốn nói gì cũng được. Tôi chuẩn bị sẵn tinh thần rồi.” 

Thực vậy, tôi là người đang hướng đến việc trở thành một tiểu thuyết gia chuyên nghiệp. Dù có là những lời nhận xét gay gắt đi nữa tôi vẫn phải đón nhận và tiếp thu chừng nào chúng vẫn đến từ độc giả khó tính. 

Tôi căng thẳng muốn nghe ý kiến từ Hoshigasaki. Cô nàng lẩm bẩm “à” “ừm” một hồi lâu rồi cuối cùng cũng cất tiếng. 

“Ừm, xem nào. ...À phải rồi Nanamura, cậu đã đọc bộ Rom-com mới của GA Bunko tháng trước chưa?” 

“Đừng có mà đánh trống lảng! Mà cậu cũng diễn giả trân quá rồi đấy!” 

“Không phải, làm gì có lạc đề đâu. ...Đúng rồi, tớ phải đi lấy thêm nước cái đã.” 

“Cốc của thím còn chưa hết kia kìa!” 

Sau lời phàn nàn của tôi, Hoshigasaki liền vội vàng vơ lấy ống hút và uống hết nước bên trong. Giờ mới làm không phải quá muộn sao? 

Ít nhất nếu muốn chuyển chủ đề cậu cũng phải giữ ý đi. Nói lộ liễu thế chẳng khác gì bảo thẳng mặt tôi rằng tiểu thuyết của tôi nhạt như nước ốc cả. 

À, không biết tôi có nên nói đó là ý đồ của cổ cả không nhỉ? 

“V-vậy thì, tớ sẽ đi lấy nước đây.” 

Hanamitsuji nắm lấy vai Hoshigasaki trước khi cô ấy kịp đứng dậy. Cô ấy gần như đã ép cổ ngồi xuống lại. 

“Sao cậu lại có thể làm thế, Hoshigasaki-san? Nếu cậu đã cắn răng chịu đựng mà hoàn thành nó thì ít nhất cũng phải đưa ra vài lời nhận xét đi chứ.” 

“N-nó không đến nỗi thế đâu...” 

“Nanamura-kun rất nghiêm túc trong việc trở thành một tiểu thuyết gia. Nếu vẫn muốn cậu ấy theo đuổi ước mơ, cậu nên nói những lời nhận xét chân thành thì hơn.” 

Dù nghe thì có vẻ là đúng và rất chu đáo với tôi, nhưng thực ra cậu đang cố tình khịa tôi đúng không? Đôi mắt cậu nói hết lên rồi kìa! 

“Hừm, để tớ nghĩ xem. ...Nếu cậu hỏi tớ nó có hay hay không, tớ chắc chắn sẽ bảo là không.” 

“Tôi biết mà. ...Rốt cuộc cũng chỉ là truyện được làm bởi một gã thợ viết vớ vẩn mà thôi.” 

“Sao cậu lại tự nhiên mạt sát bản thân mình như thế!? Cậu có ổn không đấy?” 

“T-tôi ổn mà. Cứ tiếp tục đi.” 

“Được rồi. ...Ừm, đúng là hơi nhàm chán thật nhưng tớ cũng hiểu nó muốn truyền tải điều gì. Hơn nữa tớ thấy việc cậu hoàn thành nó cũng rất là đáng nể rồi. Bản thân tớ viết văn trên lớp cũng không được viết nhiều chữ như thế đâu.” 

“Nói thế không phải vô nghĩa ư? Thầy trên lớp chắc chắn sẽ rất đau đầu nếu phải đọc một bài văn trăm trang viết như tiểu thuyết đấy.” 

Hanamitsuji đáp lại một cách bình tĩnh, nhưng Hoshigasaki vẫn cố vớt vát lại cho tôi một cách tuyệt vọng. 

“Ngoài ra thì, à phải rồi! Tớ nghĩ một học sinh năm nhất mà viết được thế này là rất tuyệt rồi đó!” 

“Họ-học sinh năm nhất...” 

Tôi hiểu mà. Tôi thực sự hiểu Hoshigasaki không có ý đó mà! Mặc dù tôi đã nhận ra ngay! 

Dù vậy, vấn đề là tôi đã trải qua ba năm cấp ba rồi. Về lý thuyết thì hiện tại tôi đã 19 tuổi. 

Điều tồi tệ nhất là cô ấy còn không hề có ý đó! 

“Phụt! ...H-hoho, năm nhất ư? Phải rồi, cậu là học sinh năm nhất còn gì. ...Ha.” 

Hanamitsuji cố gắng hết sức để không bật cười. Giết tôi luôn đi được không? 

Hoang mang trước phản ứng của chúng tôi, Hoshigasaki bắt đầu khua tay loạn xạ trong sự lúng túng. 

“Ể-ể? Tớ nói cái gì không ổn sao?” 

“Không có đâu, Hoshigasaki-san. Cậu không nói gì sai cả. Tất cả đều đúng hết. Cậu ấy nói đúng đấy Nanamura-kun. Tiểu thuyết này rất hay ...nếu theo tiêu chuẩn của một học sinh năm nhất. Tớ nghĩ nó rất tuyệt đấy, ...hô hô hô.” 

Hanamitsuji che miệng mình lại để không phát ra tiếng cười trong khi nhìn chằm chằm vào tôi. Cô gái này lúc nào cũng sát muối vào vết thương của tôi. 

“Cảm ơn vì lời góp ý của cậu, Hoshigasaki. ...Hanamitsuji, mối thù này tôi không quên đâu!” 

“Khoan đã, tớ chắc chắn là đã nói gì sai đúng không?” 

Quên đi sự lúng túng của Hoshigasaki, tôi trừng mắt về phía Hanamitsuji. Tuy nhiên tiếng cười của cô ấy lại quá rạng rỡ khiến cơn giận của tôi cũng tan biến trong chốc lát. 

Đến cuối ai bảo truyện tôi viết nhàm chán quá. Đúng là thảm hại mà. 

Sau một lúc, Hanamitsuji đã nhận ra điều gì đó và lên tiếng. 

“Tớ rất tò mò về điều này. Tại sao Nanamura-kun lại viết tiểu thuyết thế?” 

Tôi nghĩ cô ấy muốn mỉa mai tôi, “Cậu viết tệ thế này mà cũng nghĩ tới việc viết tiểu thuyết ư?” Dù thế, cô ấy dường như không đùa mà chỉ có thuần tò mò. 

Nghe câu hỏi xong, Hoshigasaki đột nhiên đứng dậy. 

“Sora-chan à, con người đâu cần lý do để sáng tạo. Một khi ngọn lửa nhiệt huyết trong tim không thể kìm nén thêm nữa, họ sẽ tự khắc dồn tâm huyết vào tác phẩm của chính mình! Phải không Nanamura?” 

Hoshigasaki giơ nắm tay lên một cách say mê. Tôi nhẹ nhàng lắc đầu. 

“Sai bét, do tôi muốn nhận sự công nhận từ độc giả và tìm kiếm cảm giác tự mãn thôi. Ngoài ra tôi cũng muốn lấy cả tiền bản quyền truyện nữa. Thằng này không muốn đi làm đâu.” 

“Thế đống nhiệt huyết tớ nói nãy giờ hóa ra là công cốc hả!?” 

Không, chẳng phải nãy giờ có mỗi cậu nghĩ thế thôi sao? Chỉ là tại cậu lại nói thế khiến tôi thấy khó xử. 

“Dĩ nhiên tôi luôn tâm huyết khi viết truyện và luôn muốn trao cho độc giả mình những tác phẩm hay nhất. Nhưng quan trọng hơn thảy tôi muốn truyện tôi phải được khen ngợi!” 

“...Tớ không ngờ cậu lại thành thật đến vậy đó.” 

Sao Hanamitsuji cũng bất ngờ chứ? Tôi nói nghiêm túc mà. 

Tôi nhấp thêm ngụm cola và nói ra suy nghĩ của mình. 

“Hơn nữa, một tác giả mà không mưu cầu sự công nhận thì đồng nghĩa với việc anh ta cũng không có động lực để chiều lòng độc giả mình, đúng không? Tôi không nghĩ những người đấy không thể tạo ra một sản phẩm chất lượng đâu.” 

“Nhưng một số người trong lời bạt vẫn viết là họ không mảy may quan tâm đến việc được công nhận mà.”

“Đó toàn nói dối và giả vờ thôi. Mà nếu có thì cũng do có sắp đặt cả. Tôi cũng mong họ chuyển luôn cho tôi luôn tiền bản quyền nếu không cần.” 

“Nanamura hẹp hòi hơn tớ tưởng!” 

“Quả thật, lòng dạ cậu ta chắc nhỏ như cái muỗng ấy.” 

“T-tớ không nói nặng lời đến thế đâu...” 

“Cậu ấy nói đúng đó, Hanamitsuji. Cậu nên biết mình nên nói hoặc không nên nói cái gì đi, cho dù nó có đúng đi chăng nữa.”

“Vậy cậu cũng thừa nhận lòng dạ cậu to bằng cái thìa à!?” 

Hầy, thôi quên việc tôi nhỏ nhen như nào đi. Có vẻ tôi đã ra mắt quá sớm rồi. Ừ, nhất là khi tôi vẫn còn là học sinh cao trung như bây giờ. 

Còn đống truyện này, bỏ việc đăng lên mạng đi vậy. Đằng nào độc giả tôi cũng sắp tuyệt chủng đến nơi rồi. 

Tuần sau thôi, hoạt động khủng khiếp kia sẽ diễn ra rồi. Nên chúng tôi hiện tại đang ghép nhóm cho chuyến đi. 

Địa điểm đi được các lớp bình chọn. Lớp A sẽ đến đảo Fumiki, một hòn đảo xa bờ nội tỉnh, giống như lời Hanamitsuji nói vậy. 

Lịch trình hôm đó dường như là đi xe khách đến bán đảo, nơi kéo dài đến tận mũi biển. Sau đó bọn tôi sẽ đi phà đến Fumiki, chuyến đi mà sẽ kéo dài khoảng 20 phút. 

Tôi nghĩ hôm đó bọn tôi sẽ tổ chức tiệc nướng. Tuy nhiên tôi nghe nó chỉ có mỗi vỉ nướng dùng đế nướng đồ ăn thôi. Sao ta không đến quán nướng thịt mà lại mất công làm thế chứ? Tôi thích ăn thịt hơn tôm mực, bạn biết mà? 

Sau buổi tiệc, chúng tôi sẽ tổ chức nhóm để đi thăm quan đảo. Nói thẳng ra là đi ngắm cảnh thì đúng hơn. 

Trời ạ, sao mình lại phải đi theo nhóm chứ? Điều đó thể hiện sự không quan tâm với nhóm người cô độc thiểu số như bọn tôi. Đa dạng sinh học là một phần quan trọng của thế kỉ 21 đấy thầy ơi. 

Khi tôi cố gắng trốn khỏi thực tại bằng việc nghĩ về nó, sensei đã đập tay và sắp xếp lại đồ đạc trên bảng đen. 

“Nào mấy đứa, giờ hãy lập nhóm 2 đến 3 người nhé. Sau đó chúng ta sẽ ghép lại thành nhóm 5 đến 6 người.” 

Cả lớp ngay lập tức ồn ào cả lên. Mọi người bắt đầu tìm bạn thân mình để buôn chuyện. 

Hanamitsuji có bảo tôi, “Tự mình tìm nhóm đi.”. Nhưng như này thì khó quá. 

Tôi ước gì cô ấy có thể ngừng xem thường những người cô độc. Tôi mà hễ đi đến đâu thì đám đông lại tách ra đến đó. Có cảm giác như tôi là Moses ấy chứ ( hay tên Việt gọi là Mô-sê, là vị ngôn sứ nổi tiếng có tầm ảnh hưởng lớn đến nhiều nền tôn giáo hiện đại, một trong những sự kiện nổi tiếng làm nên tên tuổi của ông là phép màu rẽ đôi Biển Đỏ). Chẳng phải khá tuyệt sao? 

Mặc dù tôi muốn lắm nhưng tôi lại không có đủ động lực. Dù thế cứ ngồi lì một chỗ thế này tôi lại thấy bồn chồn quá. Không cách nào khác. Tôi đứng lên nhưng lại không biết phải đi đâu, thế là tôi chỉ có thể đứng cạnh bảng đen một cách ngớ ngẩn. 

Tôi cá thầy sẽ nói “Có ai muốn cho Nanamura-kun vào nhóm mình không?” mà xem. Và rồi cái trò đùn đẩy trách nhiệm đầy ái ngại kia rồi sẽ bắt đầu. Tôi chỉ đoán đến đây thôi. Đó là lý do tôi đứng cạnh sẵn bảng đen để có thể đáp lời thầy lại ngay lập tức. Tôi đúng là một thằng con trai hiểu chuyện mà. 

Nhìn về phía cuối lớp, tôi thấy Hoshigasaki đang ở trong nhóm bạn cũ cùng với vài bạn nam khác. Thật tuyệt khi cô ấy có thể tận hưởng chuyến đi một cách yên bình. Ngay khi tôi đang đưa ánh mắt bao dung của người cha ra, Hoshigasaki nhận ra tôi. Cô ấy liền chắp tay lại tạo thành dấu “xin lỗi”. Không sao đâu. Việc tôi lẻ loi thế này không phải lỗi của cậu cả.

Mọi người trong lớp cũng đã bắt đầu ổn định nhóm mình. Lúc này đây, hẳn chính là cảm giác của cầu thủ bóng chày khi không được ban huấn luyện cho ra sân đấu. Có lẽ chương trình phải đổi tên từ <Cảm ơn mẹ.> sang <Xin lỗi mẹ.> mất. (Nói láy theo chương trình truyền hình tuyển quân bóng chày có thật<Dorafuto kinkyu nama tokuban: Okasan arigato> hay có nghĩa là <Chương trình tuyển quân đặc biệt: Cảm ơn mẹ>) 

Tôi nhìn đăm đăm vào khung cảnh náo nhiệt đó trong khi mơ màng như thể mình không phải một phần với họ. Đột nhiên có người nói chuyện với tôi. 

“Này, sao cậu cứ đứng ngẩn người ra đấy vậy?” 

Giọng này quá trẻ nên không thể là thầy được. Tôi quay đầu lại. Shiramine đứng đó với vẻ mặt chán nản. Cô ấy đặt tay ngang hông. Mặc dù chỉ là đồng phục mùa hè thôi nhưng cô ấy lại ăn mặc rất chỉn chu. Toát lên khí chất của một lớp trưởng mẫu mực. 

“Ồ, sao thế?” 

“’Sao thế’ tức là sao hả? Tớ thực sự không hiểu mà. Đang lập nhóm mà sao cậu cứ làm như mình chẳng liên quan gì đến vậy?” 

“Thì tôi thực sự có liên quan gì đâu chứ? Không phải mọi người sẽ rất hoảng sợ nếu tôi hét ‘Ai đó làm ơn cho tôi vào với!’ sao?” 

“Cậu có thể bỏ phần ‘hét lên’ khỏi kỹ năng giao tiếp được không?” 

“Nhưng kể cả tôi chỉ hỏi thôi cũng thấy khó xử lắm.” 

 “Cậu nói cũng có lý, nhưng đằng nào đến cuối cậu cũng buộc phải nhét bừa vào một nhóm bất kỳ mà. Đừng bảo tớ cậu định ăn thịt nướng một mình đấy nhé? Cậu cũng phải nghĩ đến cảm giác của bọn tớ khi nhìn thấy cảnh đó đi chứ.” 

“Dù cậu có nói thế đi nữa...” 

Shiramine thở dài. Cô ấy không hề do dự mà tiến đến gần tôi. 

Cô nàng này ở gần quá. Tôi sẽ gặp rắc rối lớn nếu một cô gái xinh đẹp lại gần tôi mà không có một chút phòng bị nào. Cứ thế này tôi sẽ bị hiểu lầm mất. 

“Tớ không nghĩ tớ cần xác nhận điều này. Nhưng cậu vẫn chưa quyết định vào nhóm nào đúng chứ?” 

“Ừ.” 

“Tốt lắm, vậy cậu vào nhóm bọn tớ đi. Quyết định vậy nhé.” 

“Hả?” 

Tình huống chẳng thể lường trước này khiến tôi bối rối. Shiramine quay người lại và nhìn về phía sau, nơi có vài bạn nam và nữ đang nhìn tôi một cách lịch sự. 

“Tớ đã thảo luận với mọi người trong nhóm rồi. Đằng nào cậu cũng có nhóm để vào đâu, miễn ý kiến.” 

“Sao cậu phải làm đến thế vì tôi chứ, Shiramine?” 

Cậu ấy có lý do gì để quan tâm đến tôi sao? Nếu là vì chuyện của Hoshigasaki thì cô ấy chọn nhầm người rồi. 

Hơn nữa việc tôi làm còn chả đáng để tuyên dương nữa. Tôi chỉ nói dối và giải quyết việc một cách qua loa. Việc Hoshigasaki giấu bí mật với mọi người vẫn không có gì thay đổi cả. Có chăng thì cũng là trì hoãn lại vấn đề thôi. Không khéo một vụ việc tương tự sẽ lại xảy ra một ngày nào đó mất.

Nếu đúng như vậy thì lúc đó tôi cũng bó tay rồi. 

Dù sao tôi không phải là một học sinh cao trung xuất sắc gì, tôi chỉ là một con sói ngạo mạn thích sống một mình. 

Hơn nữa Shiramine không có lý do gì để phải chịu trách nhiệm vụ việc của Hoshigasaki cả. ...Tôi vẫn đứng nguyên như vậy trong khi suy nghĩ đến nó. Mắt Shiramine nheo lại và trừng trừng về phía tôi. 

“Cứ dây dưa mãi thế này cũng không giải quyết được gì đâu. Được rồi, tớ nhận cậu vào vì lợi ích chung của nhóm đấy. Giải thích thế được chưa?” 

Tôi hiểu rồi. Hóa ra là thế. Tất nhiên nó không liên quan gì đến Hoshigasaki cả. Lớp trưởng làm vậy cũng chỉ vì lợi ích chung của cả lớp mà thôi. 

Đến nước này tôi không thể cứ từ chối được. 

“Được rồi, thế trông cậy vào cậu vậy.” 

“Rất tốt.” 

Shiramine hài lòng gật đầu. Tôi đi theo cô ấy nhập nhóm cùng với những người còn lại. 

Mặc dù vẫn tốt chán so với việc ở cùng nhóm với Hoshigasaki hay Sakado, nhưng phải chung nhóm với những người mình chưa nói chuyện bao giờ thì vẫn thấy căng thẳng thật mà. 

“R-rất vui được làm quen với các cậu. Ừm, ...tôi là Nanamura.” 

Trước đây tôi chưa bao giờ nói chuyện cùng nên tôi đã vô tình tự giới thiệu lại bản thân mình với mọi người. Mình nói cái quái gì thế trời? 

Dù thế nghĩ kỹ lại thì, Sakado cũng có nhớ tên tôi mấy đâu. Có lẽ tự giới thiệu lại mình cũng là ý hay. Hay tôi đeo luôn hẳn thẻ tên lên người cho chắc nhỉ? Chẳng khác gì buổi gặp mặt trực tiếp với mấy ông giả gái trên mạng vậy. 

“À, ừ, mình cũng thế...” 

“Ồ...” 

“…………” 

Không, tôi hoàn toàn không thể nói chuyện với mấy người trong nhóm được! Mà nói thật thì trông như họ chẳng đoái hoài gì cuộc trò chuyện này mấy. Nên tôi cũng không có lý do gì để kéo dài cuộc nói chuyện thêm nữa. Dẫu có nói mấy câu kiểu như “Hôm nay trời đẹp nhỉ?’ thì cũng chỉ kéo dài thêm sự im lặng chết chót mà thôi. Mà nếu tôi nói "Các cậu nghĩ gì về cuốn truyện mới nhất của GA Bunko tháng trước thế? Cả bản chuyển thể anime nữa thì sao!?” sẽ thế nào nhỉ. Hừm, tôi cá là họ sẽ quỳ gối van xin Shiramine đuổi tôi ra khỏi nhóm mất. 

Sẽ thật phiền phức nếu người khác cứ lải nhải mãi trong khi mình chẳng muốn nghe. Không hiểu mấy người đó đắp mặt ở đâu mà dày đến thế chứ? 

“Được rồi, vậy mọi người kê bàn nhóm mình lại với nhau đi nhé.” 

Thầy giáo vỗ tay ra hiệu, và chúng tôi liền gộp các bàn lại với nhau. 

Dù sao bọn tôi cũng lên cấp ba rồi. Nên đương nhiên mấy chuyện kiểu như bàn tôi lẻ loi không ai ghép cùng sẽ không xảy ra nữa. 

Hồi tiểu học mà bị bắt nạt thì sẽ chẳng ai muốn ngồi cùng bạn trong giờ ăn trưa đâu. ...Tôi lại nhớ tới cô bạn từng ngồi đối diện hồi đó đã suýt khóc lên vì bị giáo viên ép ngồi cạnh tôi. Người khóc lúc đấy lẽ ra là tôi mới đúng. 

Dù vậy, việc dồn bàn thành nhóm không đồng nghĩa với việc tôi có thể giao tiếp với mọi người được. 

Ah, ước gì tôi gặp tai nạn mà khi tôi tỉnh dậy chuyến đi đã kết thúc luôn cho rồi nhỉ? 

Tôi nghĩ về nó rồi lại ngáp dài trong khi mọi người đang rôm rả lên kế hoạch sau buổi tiệc nướng. 

Sau giờ học Hoshigasaki liền nhắn tin hẹn tôi ra ngoài trên Line. 

Này này chờ đã. Bạn nữ rủ tôi ra ngoài ư, đừng bảo tôi chính là nó nhé? 

Nếu đó không phải Hoshigasaki, thì có lẽ là thư đe dọa tống tiền hoặc là lời nhắn nhờ tôi chuyển hộ cho người khác. Nếu thế tôi sẽ lơ đi ngay. 

Không, nghĩ kỹ thì có ai biết số liên lạc của tôi đâu. Người lạ vì thế sẽ chẳng thể liên lạc tôi sau giờ học được. Khả năng phòng thủ của một con sói cô độc hơi bị cao đấy. 

Tôi nghĩ Hoshigasaki sẽ không tống tiền tôi đâu. Mà nếu cô ấy chỉ muốn chuyển lời hộ thì cũng không sao cả. 

Hồi tiểu học vào ngày lễ Valentine, một cô bạn có gọi tôi ra ngoài hành lang. Và cổ nói “Cậu đưa cái này cho Odawa-kun hộ tớ nhé.” Mấy chuyện kiểu thế tôi cũng quen rồi. 

Thỉnh thoảng ký ức đó lại hiện lên trên đầu tôi. Cậu gọi tôi thay vì Odawa-kun ra ngoài thì có ích gì chứ? Chúng ta ở củng lớp với nhau mà bà. Odawa-kun cũng chỉ cách có vài bước chân thôi. Nói thẳng với cậu ấy không được hay sao? 

Hay có phải vì điều đó không? Vì điều mà mọi người đều ngầm hiểu với nhau rằng “chẳng có ma nào thèm tỏ tình nghiêm túc với Nanamura cả”? Nên vì thế họ coi tôi là quân bài an toàn ư? Sự tàn nhẫn vô tâm của học sinh tiểu học đúng là đau lòng thật mà. 

Hoshigasaki bảo tôi ra chỗ bãi đậu xe của nhân viên nhà trường đằng sau dãy nhà đặc biệt. Cô ấy vẫn chưa đến nên tôi giết thời gian bằng cách ngắm nghía những chiếc xe của giáo viên. Mặc dù tôi không có am hiểu gì , nhưng thi thoảng thấy được một vài con xe đắt tiền và độc đáo cũng hay phết. Đúng là thú vui giải trí bất ngờ mà. 

Cuối cùng Hoshigasaki cũng chạy về phía tôi. Tôi nhẹ nhàng giơ tay về phía cô ấy. 

“Chào.” 

“Xin lỗi nhé, tớ gọi cậu ra mà lại đến muộn thế này. Tớ nãy bận việc quá.” 

Hoshigasaki thở không ra hơi. Má cô ấy hơi đỏ lên. Hơi thở vừa hổn hển vừa đứt quãng vì nói của cô ấy khiến tim tôi đập liên hồi. Khoan đã, tôi sao lại dao động trước mấy chuyện nhỏ nhặt như này chứ? Tôi lắc đầu để bình tĩnh lại trước khi trả lời bằng giọng điệu bình thản. 

“Không sao đâu, một con sói cô độc như tôi đây cũng biết mối quan hệ của người hướng ngoại phức tạp đến thế nào mà.” 

“Trời ạ Nanamura, cậu có thể ngừng nói bằng cái giọng của một đứa cô đơn được không? Nói dối nhiều quá coi chừng lại thành thật đấy.” 

“Yên tâm đi. Tôi cô độc sẵn rồi nên không thể có chuyện tệ hơn nữa được!” 

“Tớ nghĩ cậu không nên trả lời một cách tự tin như vậy đâu.” 

 Tôi cảm thấy cô ấy nhìn chằm chằm tôi nãy giờ rồi. Tôi nhanh chóng hắng giọng lại và che giấu điều đó. 

“Thế, có chuyện gì vậy? Chúng ta có cần phải nói trên trường không?” 

“À thì, ...lúc đó tớ không giúp cậu được. Xin lỗi cậu.” 

Cô ấy lẩm bẩm một cách ủ rũ với cái đầu gục xuống. Ắt hẳn cô ấy đang nói về chuyện ghép nhóm ban nãy rồi. 

“Ể? Thế thôi ư?” 

Thất vọng thật mà. Mà không phải do tôi buồn vì tưởng là tỏ tình đâu đấy, được chứ? Tôi nói thật đó. 

Hosigasaki không giúp tôi, nhưng cô ấy cũng không thể không làm vậy được. 

Mọi người sẽ luôn gặp những chuyện không như mong đợi của mình. Nếu cô ấy ở trong nhóm với những người hướng ngoại thì việc thân thiết với những người cùng chung chí hướng như vậy cũng là điều dễ hiểu. 

“Mấy chuyện này sói cô độc bọn tôi gặp như cơm bữa mà. Đừng nghĩ nhiều về nó quá. Hơn nữa đến cuối Shiramine đã giúp tôi vào nhóm rồi.” 

“Ừ, ...lớp trưởng tuyệt thật đó, chẳng bù cho tớ.” 

“Đấy là do Shiramine quá tốt thôi. Cậu không cần phải tự trách mình đâu, Hoshigasaki.” 

Shiramine thích xen vào việc của người khác. Tôi nghĩ cậu ấy luôn gặp phải những chuyện không may. Nhưng không phủ nhận cô ấy là một người có năng lực đến mức tôi phải kính nể. Tất nhiên không vì thế mà tôi sẽ trở thành người như cô ấy cả. 

“Nhưng nếu không phải vì tớ thì cậu đã dễ dàng hòa nhập với nhóm hơn rồi.” 

Hoshigasaki vẫn trông khá buồn bã. Tôi thở dài trong lòng. Tôi luôn cảm thấy khó xử khi người khác buồn phiền vì vấn đề của tôi. 

“Thôi nào, chuyện đó không đúng đâu. Trước đó tôi cô đơn sẵn rồi mà. Dù sao có ai đoái hoài gì tới tôi đâu.” 

“Thế nên tớ mới hỏi cậu đào đâu ra tự tin để nói vậy đó.” 

Mặc dù nói thế nhưng Hoshigasaki lại nở một nụ cười ấm áp. Tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm đi. 

“À còn nữa, tớ cũng hỏi cậu ấy rồi. Lớp Sora-chan hình như cũng đến đảo Fumiki đó.” 

“Tôi cũng nghĩ vậy.” 

“Vậy nếu cậu đang gặp chuyện thì sao cậu không đi cùng Sora-chan đi.” 

“Khoan đã, sao tôi phải làm thế? Má trẻ ấy lúc nào cũng móc mỉa tôi mỗi khi có cơ hội. Nếu cô ả mà biết tôi bị cả nhóm bỏ rơi trong suốt chuyến đi, tôi có thể mường tượng ra được cảnh cô ấy bảo tôi là đồ ngốc cho xem.” 

Đi thôi cũng đã đủ mệt rồi. Sao tôi phải chịu khổ thêm làm quái gì chứ? Gặp Hanamitsuji trong chuyến đi thôi cũng đã làm mọi chuyện tệ hơn rồi. 

“Ể, thật ư? Nhưng tớ thấy Nanamura với Sora-chan thân nhau lắm mà.” 

“Tha cho tôi đi. Hơn nữa Hanamitsuji cũng có nhóm bạn bè riêng của mình rồi. Bọn tôi mà gặp nhau cũng sẽ nhó lơ cả thôi.” 

Mặc dù cả hai đều là người du hành trở về quá khứ, Hanamitsuji và tôi lại thuộc hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Tất nhiên tôi không nghĩ điều này là bất công hay gì cả. Sự khác biệt là do những quan điểm khác nhau của chúng tôi về tầm quan trọng của việc xây dựng mối quan hệ trong lớp và cách cả hai nỗ lực vì nó nhiều hay ít. 

Không, nếu tôi mà nghiêm túc thì việc kiếm bạn cũng dễ như ăn kẹo cả. Chỉ là tôi muốn chú tâm vào việc viết light novel hơn thôi. “Chẳng phải kiếp trước mày cũng cô đơn không có bạn bè sao?” Ừ thì bạn nói đúng rồi đấy. Nhưng tôi từ chối chấp nhận điều đó. 

Hoshigasaki trông có vẻ vẫn còn lo lắng. Tôi khẽ thở dài về phía cô ấy. 

“Hoshigasaki này. Cậu không cần phải tốn thời gian vì vấn đề của tôi dâu.” 

Dẫu sao trước kia tôi cũng cô độc một mình rồi. Nên lần này tôi chỉ muốn giữ vững hình tưởng của mình thôi. 

Có lẽ số phận đã an bài chuyện tôi trở thành sói cô độc. Như cách tổ tiên tôi trước kia cũng từng là như vậy. À nhưng dòng tộc kiểu đó lẽ ra đã tuyệt diệt từ lâu rồi mới phải. 

Hơn nữa, thương hại người khác chỉ vì họ là sói cô độc là điều không nên. Nhiều người cảm thấy việc được thương hại còn tệ hơn cả gặp rắc rối nữa đấy. 

“Cậu nên nghĩ về việc tận hưởng chuyến đi thì hơn. Nói sau cùng thì đây là một cơ hội hiếm có đó.” 

“Cái ‘tận hưởng chuyến đi’ từ miệng của Nanamura chẳng thấy có tí thuyết phục nào cả. ...Nhưng, tớ nghĩ cậu nói cũng phải.” 

Hoshigasaki miễn cưỡng gật đầu “Gặp lại sau nhé.” Nói rồi cô ấy liền rời đi. 

Mặc dù nói là thế, nhưng một người thích đi lẻ như tôi chẳng có tí động lực nào để đi cả. ...Nhưng nếu Shiramine đã cố hết sức vì tôi đến như vậy, tôi cũng không thể phụ lòng cô ấy được. Đúng là phiền phức thật. 

Nếu tôi không tương tác hay nói chuyện với Shiramine thì đã chẳng phải bận tâm đến mấy chuyện này rồi. 

Quả nhiên càng nhiều mối quan hệ càng mệt người thật mà. 

Ở một mình đúng là khiến đầu óc mình minh mẫn và ổn định hẳn ra mà. Tôi rời khỏi bãi đỗ xe sau khi rút ra kết luận như vậy. 

“Hừm, có vẻ cậu đã vào nhóm rồi nhỉ.” 

Sau khi tạm biệt Hoshigasaki, tôi và Hanamitsuji lại gặp nhau ở chỗ nhà hàng gia đình quen thuộc. Chúng tôi ngồi đối diện nhau với những chiếc ly trước mặt. Chẳng biết có phải Hanamitsuji đang lo về calo hay vốn dĩ không thích đồ ngọt thôi nhỉ? Vì hôm nay thấy cô ấy uống trà hoa quả không đường. 

"Ừm, chắc vậy.” 

“Mặc dù thế tớ cũng rất muốn thấy cảnh cậu đi ăn tiệc nướng cùng các thầy cô giáo nữa đó.” 

“Bộ muốn tôi lấy sức khởi động trước hội thao chắc?” 

“Tớ đoán Hoshigasaki-san hoặc Mahiro đã giúp cậu vào nhỉ.” 

Cô nàng thông minh thật. Như thể thừa biết người như tôi sẽ không thể nào tự mình vào nhóm được. 

Tôi đã kể cho Hanamitsuji về việc Shiramine đã nghe được cuộc đối thoại giữa tôi với Hoshigasaki và việc cậu ấy quyết định muốn giúp đỡ tôi. Nghe vậy, Hanamitsuji gật đầu đồng ý. “Tớ hiểu rồi. Cậu ấy là người như thế mà.” 

“Hoshigasaki thì vướng nhóm của mình rồi. Nên tớ cá đó là Mashiro đúng chứ?” 

“Ừ, cô ấy thích xen vào việc của người khác lắm.” 

“Đấy là do cậu không tự mình vào chứ đổ cho ai.” 

Tôi không thể phản bác. Cứ bị cổ bắt bài suốt chán chết đi được. Nên tôi quyết định nhấp một ngụm cola để che giấu đi sự lúng túng của mình. 

Nói xong, Hanamitsuji đột nhiên lên tiếng. 

“Cậu có muốn ở nhóm Hoshigasaki không?” 

“Hả? Sao cậu lại nhắc đến cậu ấy vậy?” 

“Vì Hoshigasaki dễ thương mà. Với lại cậu cũng không có vẻ gì là không bận tâm đến cả. Cậu đã từng diện đồ mới khi đến đây đấy thôi.” 

Ý cô ấy là hôm tôi cho mọi người đọc truyện mình viết ư? Mong cô ấy quên nó luôn đi thì tốt biết mấy. 

“Cậu chỉ nhìn qua cũng biết tôi mặc đồ mới sao?” 

“Dễ mà. Trông cậu có giống người đã từng mặc nó đâu.” 

Thật luôn? Chỉ bằng cái nhìn mà cô ấy đã nhận ra luôn à? Chắc tôi không thể mặc đồ thể dục trước mặt cô ấy rồi. Bình thường tôi chỉ mặc đồ thể thao nhăn nhún mỗi khi ghé cửa hàng tiện lợi gần nhà thôi. 

“Sau cùng Hoshigasaki vẫn là một cô gái tốt mà, đúng chứ?” 

“Dù nhìn bên ngoài trông cổ hơi đáng sợ.” 

“Cậu ấy cũng đã cố gắng góp ý một cách tế nhị về truyện cậu viết.” 

“Dù cổ diễn quá tệ.” 

“Vì thế tớ nghĩ cậu nên thấy vui khi có Hoshigasaki ở cạnh cậu.” 

“Mọi thứ không đơn giản vậy đâu. Tôi mà tham gia chỉ tổ gây rắc rối cho Hoshigasaki thôi. Tôi không thể mặt dày đến mức có thể vui vẻ trong hoàn cảnh ấy được.” 

Thật vậy, vấn đề không phải nằm ở mỗi cách nghĩ của tôi. Bởi mối quan hệ chỉ thực sự tồn tại khi có sự đồng hành của người khác. Một mối quan hệ một chiều không thể coi là lành mạnh được. 

Chà, một con sói cô độc ổn miễn là anh ta nghĩ nó ổn. Đó là lý do chúng tôi không cần phải quan tâm đến cảm xúc của người khác. Nếu nói theo góc nhìn này thì những người cô độc khá là an nhàn đó. 

“Tớ hiểu cậu đang muốn nói gì...” 

Mặc dù vậy Hanamitsuji vẫn bĩu môi hờn dỗi. Cô ấy lườm tôi như thể muốn nói gì đó. 

“Đừng nói là cậu tưởng tôi thích Hoshigasaki đấy nhé?” 

“Không phải vậy sao?” 

“Vớ vẩn. Tôi nói thẳng cho cậu biết. Dù là đàn ông con trai đi nữa nhưng tôi cũng có lòng tự trọng chứ không si tình đến vậy đâu, hiểu chưa?”

Dĩ nhiên được nói chuyện với một bạn nữ dễ thương lúc nào chẳng thú vị. Nhưng dễ thương và thổ lộ tình cảm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. 

“Hiểu rồi, vậy là cậu không có tình cảm gì với Hoshigasaki-san. Hừmm....” 

Hanamitsuji lẩm bẩm điều gì đó và quay mặt đi. 

Cuộc trò chuyện tạm thời dừng lại. Sau một lúc tôi lại miễn cưỡng tiếp tục nói. 

“Dù sao tôi không thể ở chung với mọi người được. Không khéo tôi sẽ đi lạc giữa chừng cũng nên.” 

“Hể?” 

Không hiểu sao, vẻ mặt Hanamitsuji bỗng trở nên sững sờ. Ống hút trong miệng cô ấy cũng rớt ra. Phản ứng đó là sao vậy? 

“Cậu không cần phải làm vẻ mặt kỳ lạ đó đâu, được chứ? Hơn nữa tôi thực sự chẳng có cơ hội nào để tận hưởng khi đi cùng chuyến đi với những người hướng ngoại đó được.” 

“Cậu nói phải...” 

Viễn cảnh tệ nhất có lẽ là khi tôi trở thành chân máy chụp ảnh di động cho cả nhóm. Mong sao chuyện đó sẽ không xảy ra. 

“Quên nó đi. Dù tôi ghét sự phiền phức khi lập nhóm nhưng tôi không ngại việc ở một mình đâu. Tôi khá tự tin về khả năng chịu đựng thượng thừa của mình đó.”

“Cậu có ổn không?” 

Khóe môi Hanamitsuji cong xuống. 

Sao Hanamitsuji lại buồn vậy? Tôi ổn với việc trở thành sói cô độc mà, Sói cô độc giờ đang là trào lưu đó. Tôi có nên nói tôi cuối cùng cũng bắt kịp xu hướng không nhỉ? 

“Chuyến đi là một hoạt động quan trọng giúp gắn kết mối quan hệ với bạn bè trong lớp mà, đúng chứ?” 

“Tôi khá chắc với việc sống cô độc một mình hiện tại rồi. Với cả tới giờ tôi vẫn chưa có người để trò chuyện cùng.” 

“Sao lại vậy chứ...?” 

“Thực ra không có ai trong lớp đi cùng tôi thấy vẫn ổn. Có bạn cũng được, không có cũng chẳng sao. Nhưng tôi cũng không tuyệt vọng tới mức phải bỏ công kết bạn làm gì.” 

Vẫn còn tháng rưỡi nữa mới đến kỳ nghỉ hè. Mặc dù Lễ hội văn hóa học kỳ hai sẽ diễn ra nhưng tôi có thể bỏ qua việc chuẩn bị nếu vẫn một mình. Sống tự do một mình như hiện tại cũng không tệ đến mấy.

Hanamitsuji vẫn im lặng khi tôi đang nghĩ về nó. Đột nhiên sau đó cô ấy lên tiếng. 

 “...Lớp cậu cũng tổ chức tiệc nướng sau khi đi dạo quanh đảo đúng không?” 

“Hửm? À ừm, tôi đoán vậy.” 

Mặc dù chỉ mất 20 phút đi phà tới, nhưng nó vẫn là một đảo xa bờ. Đi câu cá, trải nhiệm ẩm thực biển, muốn làm gì cũng được hết. 

Lịch trình nhóm tôi là gì nhỉ? Hình như câu cá với đi ăn ở hoạt động phụ thì phải. Tôi cũng không rõ nữa. Dù sao có Shiramine ở nhóm rồi nên sẽ không có vấn đề gì . 

Hanamitsuji lẩm bẩm một cách hờ hững trong khi tôi đang cố lục lại ký ức của mình. 

“Vậy, lần này cậu có muốn đi chơi cùng tớ không?” 

Ể, đi chơi cùng cô ấy? Tại sao Hanamitsuji nói vậy nhỉ? Nhớ lại thì, Hoshigasaki cũng nói thế thì phải... 

“Trò đùa kiểu gì vậy?” 

“Tớ nghiêm túc đấy, được chưa? Mặc dù cả hai ở khác lớp, nhưng chúng ta vẫn có thể gặp nhau đâu đó vào thời gian rảnh.” 

Về lý thuyết thì có vẻ hợp lí nhưng thực tế thì hoàn toàn không. 

“Đừng giả ngốc nữa. Chẳng phải cậu có nhóm hay sao?” 

“Tớ có thể tách ra.” 

“Cậu không thể.” 

“Tại sao vậy? Cậu không muốn đi chơi cùng tớ ư?” 

“Tôi không có ý đó ...Ý tôi là nếu cả hai đều cô độc thì tôi còn hiểu được. Vì khi ấy nó vào thời gian rảnh và chúng ta không có ai bên cạnh nên không gặp vấn đề gì lớn. Nhưng một người có nhiều bạn sẽ rất bất lợi. Không phải cậu đã nói rồi sao? Chuyến đi là một hoạt động quan trọng giúp gắn kết mối quan hệ với bạn bè trong lớp mà.” 

“Tớ không muốn nghe điều đó từ một con sói cô độc như cậu.” 

“Không, nhưng...” 

Tất nhiên đến cuối tôi vẫn là một thằng con trai. Tách khỏi nhóm để đi chơi cùng một bạn nữ xinh đẹp không phải cũng được tính là hẹn hò hay sao? Tôi cá thông thường tôi sẽ rất hào hứng với chuyện đó, nhưng mọi thứ không đơn giản đến vậy. 

Nếu cả hai đều là người sống cô đơn và đã tự đồng ý với nhau để đi cùng thì đã không nói làm gì. Nhưng nếu Hanamitsuji làm thế, cô ấy phải bỏ lại nhóm bạn của mình. Mối quan hệ giữa cô ấy với bạn bè do đó cũng sẽ bị rạn nứt. 

Hơn nữa, Hanamitsuji có lí do gì để phải đi chơi với tôi vậy? Tôi cũng không hiểu. Tôi không phải là hướng dẫn viên du lịch hay blogger ẩm thực nổi tiếng nào cả. 

“Cậu nghe này. Có lẽ cậu sẽ nghĩ sống một mình thật khổ sở, nhưng tôi thấy hài lòng với điều đó. Nếu cậu cứ tỏ ra thương hại một cách kỳ quặc như vậy tôi chỉ tổ gặp rắc rối thôi.” 

“Đó không phải thương hại.” 

Hanamitsuji ngẩng đầu và trừng mắt về phía tôi. Cô ấy xiết chặt ly thủy tinh mình trong tay. 

“Tớ chỉ muốn cậu cũng có thể tận hưởng tốt cuộc sống như bao người thôi.” 

Miệng tôi khô đến nỗi tôi không nói được gì. Tôi muốn uống một chút để xua tan đi sự im lặng này, nhưng cốc nước đã cạn tự khi nào. Bầu không khí nặng nề dần dần bao trùm lấy chúng tôi. Níu chặt tôi trên chiếc ghế của mình. 

Hanamitsuji hôm nay đã vượt quá giới hạn của mình. 

Tôi đã biết điều đó ngay từ đầu. 

Có những khác biệt rõ rệt trong cách nghĩ giữa hai chúng tôi . 

Tôi tự mình chọn cách sống cô độc. Và tôi nghĩ chẳng có gì sai với điều đó cả. 

Đối với Hanamitsuji, cô ấy lại nghĩ sống một mình trong suốt quãng thời gian cao trung là một sự mất mát lớn và muốn tôi thay vào đó dàng thời gian ra để kết bạn. 

Khác biệt về tư tưởng là một thứ gì đó không thể tránh khỏi. Nói sau cùng từ lúc sinh ra mỗi con người chúng ta đều như vậy cả rồi. Hoàn cảnh và cách sống của chúng tôi rất khác nhau. Không thể đơn giản là đạt được thỏa hiệp ngay tức khắc. Đã là về tư tưởng thì không phải thứ có thể thay đổi trong ngày một ngày hai được. 

Đến tận bây giờ chúng tôi luôn ý thức né tránh những khác biệt của nhau. Bọn tôi luôn thận trọng để không vượt qua làn ranh mà cả hai đã ngầm thiết lập. 

Tuy nhiên Hanamitsuji lại đề nghị hy sinh bản thân mình vì tôi. Thứ đã hoàn toàn vượt qua làn ranh đó. 

Không thể như vậy được. Tôi không thể đồng ý với điều đấy. 

“Xin lỗi, tôi phải từ chối điều đó rồi.” 

Tôi đã nói thẳng thừng như vậy. 

Ngay từ lúc đầu mối quan hệ giữa Hanamitsuji với tôi lẽ ra đã không nên tồn tại. Cho dù việc nó xuất hiện là do một loạt biến cố ngẫu nhiên mà thành đi nữa, thì cuộc đời giữa hai chúng tôi vốn dĩ đã không được định sẵn để giao nhau. 

Còn lý do vì sao Hanamitsuji lại quan tâm đến tôi, tôi nghĩ không cần phải hỏi cô ấy. 

 “Cậu không cần phải cảm thấy tội lỗi làm gì. Chẳng phải chúng ta đã thống nhất ngay từ đầu sao? Tôi cứu cậu, và cậu cũng cứu tôi. Chúng ta không nợ nhau điều gì cả.” 

Tôi đoán cô gái ấy vẫn còn cảm thấy có lỗi với tôi. Chắc cổ nghĩ rằng có mỗi mình là người có cuộc sống như ý. 

Như cô ấy đã lầm. 

Trước đây cô ấy cũng có bạn. Còn tôi, thì không có ai cả. 

Còn bây giờ tôi vẫn đi theo con đường đó. Nếu là vì cảm giác tội lỗi thì cô ấy đã nhận nhầm người rồi. 

Sau một vài giây, Hanamitsuji thở dài. 

“Ừ, không thể nói suy nghĩ đó chưa từng hiện lên trong đầu tớ.” 

Thật ngạc nhiên khi cô ấy lại đồng ý với lời tôi nói. Tôi cứ tưởng lúc đó cô ấy sẽ phủ nhận rồi cơ. 

“Dù vậy, đó không phải tất cả. Tớ vẫn nghĩ tớ với cậu có thế...” 

Sau đó, Hanamitsuji chìm vào im lặng. 

Dù tôi thực sự muốn biết điều cô ấy muốn nói tiếp theo, tôi lại sợ rằng nếu làm điều đó tôi sẽ không còn cơ hội để quay đầu lại nữa. 

Tôi cũng không biết mình phải nói gì. Cả hai đều không dám nhìn thẳng vào mắt nhau. Cứ thế chúng tôi để thời gian trôi qua như vậy. 

Hanamitsuji thở dài. Cô ấy cất tiếng bằng giọng khàn khàn. 

“Xin lỗi, tớ đã nói mấy thứ kỳ quặc rồi. Quả thực, gặp nhau trong chuyến đi đúng là chẳng thực tế gì cả. Chắc do tớ đã hơi bối rối sau khi nghe về Hoshigasaki-san và Mashiro.” 

“Tôi đoán vậy.” 

“Tớ xin lỗi. Hôm nay đến đây thôi, tớ sẽ để tiền lại ở đây.” 

Hanamitsuji gượng cười để lại vài đồng xu. Cô ấy thu dọn đồ đạc rồi rời đi. 

Tôi từ từ đứng dậy sau khi tiếng cửa đóng phát ra. Sau đó tôi mang chiếc cốc rỗng ra quầy đồ uống. 

Bọt cola đang tràn ra thành cốc. Tâm trí tôi lúc này không còn tỉnh táo nữa. 

Tôi nhấp một ngụm cola trong khi chẳng còn tâm trạng gì để thưởng thức, rồi lại thở dài. 

Tôi không hiểu Hanamitsuji. Đó là thứ tôi đang nghĩ đến. Đến lúc này, tôi mới nhận ra bao lâu nay mình đã không biết gì về cô ấy cả. 

Tại sao Hanamitsuji lại quan tâm đến tôi? Tại sao cô ấy lại đi chơi với tôi? Tại sao cô ấy lúc nà o cũng hành xử một cách trịch thượng đến vậy? Tại sao cô ấy nghiêm khắc với tôi nhưng lại gần gũi với Hoshigasaki đến thế? Tại sao cô ấy luôn bắt tôi lấy nước cho cổ? 

Tôi chẳng thể nào biết được. 

Đến khi tôi nhận ra thì chuyến đi đã cận kề rồi. Hanamitsuji cũng sẽ tới hòn đảo đó. Tôi không thể gạt bỏ ý nghĩ đó ra khỏi đầu mình được. 

...Chuyến đi ấy, tôi chẳng muốn đi tí nào cả. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!