Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Chuẩn bị lên đường

Chuẩn bị lên đường

*Sột soạt! Sột soạt!*

*– Rầm! Rầm!*

“... Định làm đến bao giờ nữa đây.”

Ma Vương, người vừa mới bảo hãy chuẩn bị cho chuyến đi vào ngày mai, cứ thế đi tới đi lui khắp phòng, hết lôi thứ này ra lại đến chế tạo thứ kia. Những âm thanh ồn ào xuyên qua cánh cửa phòng đóng chặt, dội thẳng vào tai tôi.

“Mẹ kiếp! Cho người ta ngủ với chứ!”

Hồi trước, khi còn ở bên ngoài tòa tháp cùng đám nữ nhân đó, ngay cả giữa chiến trường tên bay đạn lạc, lửa cháy ngút trời tôi vẫn đánh một giấc ngon lành, vậy mà...

“... Hay là do cơ thể mình trở nên nhàn nhã quá rồi?”

Có lẽ vì thế mà tôi đã biến thành một gã người hiện đại nhạy cảm, chỉ chút tiếng ồn này cũng không ngủ nghê gì được. Thật sự... chẳng biết nên vui hay nên buồn nữa.

*– Rầm rầm! Binh binh!*

“... Con mụ điên này.”

Chắc cô ta không biết buồn ngủ là gì.

...

*– Hi hi hi! Đi chơi! Đi chơi thôi!*

Nụ cười rạng rỡ của cô ấy trên bàn ăn tối nay chợt hiện về trong tâm trí tôi.

“Thôi kệ đi. Chắc phải thích lắm mới chuẩn bị rình rang đến thế.”

Dù sao tôi cũng có lỗi với cô ấy.

... Với lại, nếu mày không mặc kệ thì làm được gì nào... cái đồ yếu sên.

*– Đúng rồi! Đúng rồi! Thích quá! Thích quá! Thích chết đi được!*

...

“Cũng đáng yêu thật.”

*– Rầm rầm rầm! Rầm rầm rầm!*

...

*– Đ-Đây là... chuyến du lịch tình bạn... đúng không?*

“Đáng y...”

*– Rầm rầm rầm rầm! Rầm rầm rầm rầm!*

...

*– Mình... mình... vui quá...*

“Đáng...”

*– Rầm! Rầm! Rầm! Rầm! Rầm rầm!*

Hừm.

“Con mụ Ma tộc có sừng chết tiệt này. Không chịu ngủ đi còn làm cái quái gì không biết.”

Tôi kéo chăn trùm kín đầu. Thế nhưng, hình ảnh khuôn mặt tươi cười xinh đẹp của cô ấy cứ lởn vởn mãi không thôi. Chút bực dọc ban nãy nhanh chóng bị cảm giác tội lỗi lấn át.

... Một lúc nào đó. Mình phải nói sự thật cho cô ấy biết...

...

Mượn cớ không ngủ được, tôi thôi không suy nghĩ nữa mà phó mặc bản thân cho những tiếng động rầm rầm bên ngoài. Hình dung ra dáng vẻ bận rộn chuẩn bị của cô ấy, cơn buồn ngủ cuối cùng cũng kéo đến.

* * *

“... Hà oáp.”

Tôi mở mắt. Mùi thức ăn nồng nặc đã xộc vào mũi từ lúc nào.

“... Biết rồi. Tôi ra ngay đây.”

Bếp cách phòng tôi một khoảng khá xa, bình thường mùi không thể đậm đặc thế này được. Nói cách khác, đây chắc chắn là do chiếc quạt ma pháp của Ma Vương đang lùa khói sang.

*– Sột*

Tôi tung chăn, mở cửa phòng và bước về phía bếp. Vừa rẽ qua góc tường, đúng như dự đoán, Ma Vương đang cầm quạt lia lịa vào chảo thịt xông khói đang kêu xèo xèo.

“Ơ? N-Ngươi... từ bao giờ...”

*– Phắt.*

Chẳng biết cô ta có nghĩ là cái quạt đó che giấu được gì không mà lại giấu nhẹm nó đi. Thấy ánh mắt tôi cứ xoáy vào chỗ đó, Ma Vương đành buông xuôi, lôi chiếc quạt ra lại.

“Phù... nóng quá.”

Rồi cô ta tự quạt cho mình như thể vốn dĩ dùng nó vì nóng thật. Nóng cái nỗi gì. Mày coi ai là thằng ngốc hả cái đồ dở hơi này.

“Dậy sớm thế? Ngủ thêm chút nữa cũng được mà.”

“À, ừ. Vậy tôi đi ngủ tiếp đây.”

“... Ngươi nói cái gì?”

“... Ơ? Thì đi ngủ tiếp...”

“...... Ngươi nói cái gì cơ?”

*– Xẹt xẹt* (Tiếng tia điện ma pháp)

“Có việc gì cần tôi giúp không?”

Đến lúc này, cô ấy mới đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ. Nghĩa là tôi vừa đạt điểm tuyệt đối đấy.

“Mà này, ngươi biết nấu ăn không?”

“Không, một chữ bẻ đôi cũng không biế...”

‘...’

Tôi nuốt ngược lời nói dối đã chực trào lên tận cổ.

Nấu ăn là chuyện nhỏ. Ngoài ra, giặt giũ, dọn dẹp, nấu cơm, rửa bát... tất cả các chỉ số gia chánh của tôi đều đã đạt mức tối đa, ngay cả các loại hình giải trí tôi cũng thông thạo hết.

‘... Nhưng mà.’

Tôi muốn được tiếp tục ăn món Ma Vương nấu. Tuyệt đối không muốn để cô ấy biết trình độ nấu nướng của mình. Thế nên bấy lâu nay, tôi chỉ tích cực giúp đỡ những việc như làm búp bê hay dọn dẹp. Riêng chuyện bếp núc, tôi luôn giả vờ như đến cả trứng ốp la cũng không biết làm.

‘... Chỉ lần này thôi.’

Lỗi lầm hôm qua tôi gây ra cho cô ấy quá lớn. Lần này phải giúp một tay thôi.

‘Cứ tỏ ra như một thiên tài lần đầu nấu nướng là được chứ gì.’

* * *

“N-Ngươi là cái thứ gì vậy?”

Chết tiệt.

Vừa cầm lấy cái xẻng lật, linh hồn nghệ sĩ trong tôi đã bùng cháy. Đến khi sực tỉnh, tôi thấy mình đang điêu khắc món trứng cuộn đậu của Ma Vương thành hình ngôi sao. Trứng được chiên vàng ruộm, giữ đúng ranh giới mong manh để không bị cháy. Bí quyết là phải pha thêm một chút sữa khi đánh trứng.

“Ngươi... ngươi...”

Thôi xong phim. Trình độ nấu ăn thuộc hàng top 2 trong số những người họ Baek ở Hàn Quốc của tôi đã bị bại lộ.

<Ôi trời, Baek tiên sinh? Không ngờ ngươi lại nấu ăn giỏi thế đấy? Bấy lâu nay chắc ngươi vừa ăn mấy thứ không phải đồ ăn do ta làm vừa cười thầm trong bụng hả? Không còn gì để nói nữa. Cút đi!>

Đoàng!

Không được.

“Thì... bấy lâu nay tôi nhìn cô làm nên học lỏm được chút ít thôi. Chẳng phải người ta nói 'chó chăn cừu ở trường học ba năm cũng biết sủa kinh thánh' sao.” (Nguyên văn: Thành ngữ "Chó nhà chùa ba năm tụng được kinh")

... Mày đang nói cái quái gì thế hả đồ đần.

Vì quá sợ hãi nên tôi nói năng lộn xộn hết cả lên.

“Hì hì. Phải là 'chó nhà chùa ba năm tụng được kinh' chứ. Lại đây nào.”

Ma Vương vừa sửa lại câu thành ngữ sai bét của tôi, vừa xoa đầu tôi như thể đang khen ngợi một đứa trẻ ngoan.

“Ngươi nói năng ngọt ngào thật đấy.”

...

Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy câu đó.

Nhưng dạo gần đây, có vẻ tôi cũng ít chửi thề hơn trước thật. Đó là vì tôi lo Ma Vương sẽ học theo.

“Vậy thì từ giờ trở đi, chúng ta thay phiên nhau nấu ăn nhé. Ừm, giờ ngươi cũng là người của nhà bếp rồi.”

Ma Vương vỗ vai tôi với nụ cười mãn nguyện. Đúng như dự đoán, đây quả là một thảm họa. Việc chỉ được ăn đồ Ma Vương nấu một nửa thời gian... thôi thì, cũng được. Dù sao bấy lâu nay cũng ăn nhiều rồi.

‘Ơ? Cái này sao chưa nấu nhỉ?’

Một cái nồi chứa đầy rau củ và thịt. Thấy bình nước dùng đặt bên cạnh, tôi liền cầm lên. Ngay khoảnh khắc định đổ vào...

“Này! Làm cái gì thế hả!”

*– Bùm!*

*– Xẹt xẹt. Xẹt*

Những tia sét đen kịt phóng lên từ dưới chân cô ấy. Một luồng áp lực mạnh đến mức ngay cả một kẻ mù ma lực như tôi cũng muốn tè ra quần bao trùm khắp căn bếp.

“G-Gì thế hả cái đồ hâm này!”

“Đặt xuống! Cái bình nước dùng đó! Mau đặt xuống ngay cho ta!”

Trước mệnh lệnh của Ma Vương đang ở trạng thái chiến đấu, não tôi chưa kịp nhảy số thì tay đã đặt bình nước dùng về chỗ cũ.

‘Lại lên cơn điên gì nữa đây!’

Bộ nó là thuốc tiên làm từ máu rồng hay gì à?

“... Phù. Xin lỗi nhé. Ngươi hoảng lắm đúng không?”

“Không, không sao. Mà có chuyện gì vậy?”

‘Hoảng muốn rớt tim ra ngoài luôn đây này, đồ quỷ cái.’

“Tại ngươi định nấu luôn món lẩu để dành mang đi cắm trại nên ta lỡ tay...”

“... Không sao. Tôi hiểu mà. Tôi không nghĩ đó là món lẩu mang đi.”

“Xin lỗi vì suýt nữa biến ngươi thành than đen...”

‘Hóa ra mình suýt thành than đen thật.’

* * *

Sau khi làm xong các hộp cơm.

“... Này.”

“Hửm?”

“Chúng ta không phải đang đi di cư đấy chứ?”

Khắp nơi trong bếp bày la liệt thức ăn đã làm xong. Nhiều vãi chưởng. Sandwich, lẩu, thịt nướng, trứng cuộn, đồ hộp, bánh mì baguette, bánh xèo kim chi, salad, đủ loại trái cây và vân vân mây mây.

‘Chưa hết.’

“... Cái kia là gì vậy?”

Tôi chỉ tay vào con lợn rừng quay nguyên con to tướng không biết cô ta giấu ở đâu ra rồi hỏi.

“À. Cái đó lúc đi lên, ta sẽ ghé qua tầng 82 chỗ Leviathan để cho nó. Đó là món nó thích nhất đấy.”

...

Leviathan đã bị Nine giết rồi. Vì không nhất thiết phải giết Ma tộc ở mỗi tầng mới có thể lên trên, nên có vẻ cô ấy vẫn chưa biết Leviathan đã chết.

...

‘Phải nói sao đây.’

Cô ấy là Ma tộc. Tôi là con người.

Việc thú nhận mình là thành viên của tổ đội đã giết Leviathan chẳng khác nào nói rằng tôi đã tham gia vào nhóm thảm sát đồng loại của cô ấy.

‘...’

Ma Vương có thể sẽ lộ ra sự thù địch. Với tính khí thất thường của cô ta, không chừng một hố lửa sẽ rơi thẳng xuống đầu tôi.

...

Thôi bớt viện cớ đi.

Hãy thành thật nào. Hơn bất cứ điều gì, tôi sợ nhất là cảm xúc của cô ấy dành cho mình sẽ thay đổi. Tôi chợt nhớ đến một bộ phim đã xem từ lâu. Một bộ phim về sự trả thù, nơi người bạn thân thiết suốt cả bộ phim phát hiện ra đối phương chính là kẻ đã giết gia đình mình 7 năm trước và chĩa súng vào người đó.

‘... Không thể nói được.’

Lần trước khi trò chuyện về Cao nguyên Linh hồn, Ma Vương đã nói một cách cay đắng rằng ở đó chẳng có ai cả. Có lẽ với cô ấy, chuyện này không phải lần đầu. Thế nên...

‘Hy vọng lần này cô cũng không quá đau buồn.’

... Giá mà đây là một trò chơi thì tốt biết mấy.

Vì khi đó Leviathan đã chết sẽ hồi sinh lại như một con quái vật bình thường.

“Nào, vì không thể mang hết đi được nên...”

Ma Vương giơ hai tay lên, không gian trong phòng bắt đầu nứt toác ra như thủy tinh, giống hệt lúc cô ấy đưa cho tôi cuốn "Góc nhìn của con lừa toàn năng" lần trước.

*– Choảng!*

Lại là bàn tay ma quỷ xuất hiện, lần lượt mang từng món thức ăn của cô ấy vào phía bên kia chiều không gian.

“... Này.”

“Hửm?”

“Đây chẳng phải là một loại phong ấn ma pháp cực kỳ cao siêu sao?”

“Đúng vậy.”

“... Cô định dùng nó chỉ để đựng thức ăn mang đi thôi à?”

“Ừ ừ. Mang vác thì nặng lắm. Với lại dưới địa ngục lạnh lẽo nên hiệu quả làm lạnh cũng tốt lắm. Giờ đi thu dọn đồ dùng du lịch thôi.”

“... Vậy ra cuốn sách tôi đưa cho cô lần trước không phải là bị vứt xó à?”

“Cái gì cơ? Không đời nào. Dù nội dung của nó đáng sợ đến kinh hoàng, nhưng đó là cuốn sách ngươi viết cho ta mà.”

* * *

‘Cái gì đây. Bộ dụng cụ nhóm lửa trại... thứ vô dụng nhất thế gian đối với Ma Vương.’

Chẳng phải Ma Vương là người có thể tạo ra Địa Ngục Hỏa xịn xò bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu sao.

“... Cái này vứt đi nhé?”

“Gì cơ? Ngươi ngốc à? Sao lại vứt?”

“... Không. Cô có thể tạo ra lửa giữa hư không mà, mang cái này theo làm gì.”

“Trời ạ. Ngươi thật sự đáng bị ăn đòn đấy.”

Cô ấy lấy lòng bàn tay vỗ nhẹ vào vầng trán trắng ngần, nói bằng giọng điệu như thể không còn gì để nói. Ngứa mắt thật sự.

“Này, nghe cho kỹ đây. Cắm trại và lửa trại là mối quan hệ cộng sinh. Là thứ không thể tách rời. Hiểu chưa?”

À. Thì ra là cái đó.

Sự lãng mạn.

Khác với cô ấy luôn điều khiển lửa một cách tiện lợi, một kẻ từng trầy da tróc vảy mỗi lần nhóm lửa ở bên ngoài như tôi thì đúng là không thể đồng cảm nổi.

“Tôi hiểu rồi. Tại tôi là lính mới nên chưa đủ 'trình' cắm trại.”

“Lần sau nhớ chú ý đấy.”

*– Lục lọi*

Ma Vương đang mải mê nhét thứ gì đó vào. Tò mò, tôi ghé mắt nhìn thử.

‘... Không! Mẹ kiếp! Cái trò quái quỷ gì đây!’

Bên trong là bàn cờ vua, mô hình cá sấu, giấy xếp hình và đủ loại trò chơi khác.

“Này! Cô định mang hết đống đó đi thật à?”

“Ừ ừ! Chẳng phải sẽ vui lắm sao!?”

‘Vui cái con khỉ mốc...’

Cảnh tượng này giống hệt trong mấy bộ truyện tranh hồi xưa, khi trùm cuối hồi sinh tất cả lũ quái vật đã bị tiêu diệt để tấn công vậy.

“Mà sao cái kia cô không cho vào?”

“Hửm...? À... cái đó hả? Cái trò chơi rác rưởi đó á?”

Cô ấy chỉ vào trò chơi vòng quay thùng gỗ sồi rồi nói, thậm chí còn bắt chước cái giọng thô lỗ của tôi mà nhổ nước bọt: "Xoẹt! Tệ!". Cũng đúng thôi, bị đâm trúng mười mấy lần liên tiếp thì ai mà chẳng ghét.

“... Thế này có nhiều quá không?”

“... Ngươi không muốn chơi à?”

Ma Vương mở to đôi mắt tròn xoe như mắt nai con rồi hỏi. Cái con mụ này, hồi trước rõ ràng chỉ biết đe dọa là giỏi, sao dạo gần đây lại biết pha trộn thêm cả chiêu trò gây lòng thương hại thế này, hay là do tôi cảm giác thế nhỉ.

“... Không phải vậy. Đi du lịch cũng có nhiều việc phải làm mà. Dù sao mấy cái này sau này sống ở đây chúng ta vẫn chơi suốt còn gì.”

Nghe thấy câu đó, nét mặt cô ấy giãn ra ngay lập tức.

“Ngươi nói đúng! Hì hì. Vậy ta sẽ chỉ mang theo những thứ thật sự cần thiết thôi. À, với lại. Chơi một trò đi!”

Đến tận sát ngày đi mà Ma Vương vẫn không quên gạ kèo. Lần này là cá cược gì đây.

“Mỗi người sẽ tự chọn một trò chơi để mang đi du lịch. Ai mang theo trò chơi thú vị hơn thì người đó thắng.”

... Cái luật lệ mơ hồ gì thế này. Nhìn kiểu gì cũng thấy đây là cái luật có lợi cho Ma Vương.

“... Được thôi. Vậy phần thưởng là gì?”

“Ưm... 10 lon đậu đóng hộp?”

“Không ham.”

“Hừm... 10 miếng thịt bò khô?”

“Vẫn thấy thiếu thiếu.”

“Ưm... 10 lần chạm vào má?”

“Chốt đơn.”

Thế là chúng tôi cùng nhau lục lọi khắp kho hàng tối tăm.

* * *

Lều trại, đồ chơi, đồ ăn, cần câu và dụng cụ thu hoạch, giấy bút... tất cả đã được chuẩn bị xong.

Nhờ bàn tay ma quỷ địa ngục mà cô ấy triệu hồi, chúng tôi không phải khệ nệ kéo theo đống hành lý nặng nề. Mà mấy thứ cho vào đó rồi lấy ra ăn liệu có sao không nhỉ... Dù sao thì, hai chiếc ba lô nhẹ tênh là toàn bộ hành lý chúng tôi phải mang theo.

Sắp xếp xong xuôi, chúng tôi ăn tối rồi ai về phòng nấy. Hiện tại tôi đang nằm trên giường trong phòng mình.

‘... Đã bao nhiêu tháng rồi mình chưa ra ngoài nhỉ. Kể từ khi lên tầng 100.’

Tôi nhìn ra cửa sổ nơi ánh trăng đang rọi vào. Ngày xưa mình còn từng có ý nghĩ ngu ngốc là hay là nhảy xuống nhỉ.

...

‘... Cầu xin đấy.’

Hy vọng Ma Vương mít ướt sẽ không khóc trong chuyến đi lần này. Hy vọng cô ấy sẽ cười thật nhiều. Hy vọng cô ấy sẽ hạnh phúc.

...

...

“Cô ở đó đúng không?”

Tôi hỏi vọng ra phía cửa phòng. Ma Vương không hề gây ra tiếng động nào nhưng chẳng hiểu sao tôi chắc chắn cô ấy đang ở đó.

“...”

“...”

“À, chắc không có ai rồi. Để xem nào, trò chơi mình chuẩn bị cho chuyến đi ngày mai để đấu với bạn mình là...”

Ngay khi tôi định tiết lộ món quà bất ngờ đã chuẩn bị cho vụ cá cược.

“Không được!! Ta ở đây! Ta ở đây mà! Đừng nói ra!”

Ma Vương cuống cuồng hét lên. Chắc cô ta cũng đang lấy tay bịt chặt tai lại rồi. Đã thế còn bày đặt giả vờ.

“T-Ta vừa mới tới thôi. Tiện đường đi ngang qua nên ghé lại chút ấy mà? Thật đấy.”

‘Ít nhất cũng phải ngồi đó 20 phút rồi.’

...

“N-Này.”

Ma Vương lên tiếng từ phía sau cánh cửa. Cô ấy ngập ngừng một hồi lâu rồi mới lại mở lời.

“Cảm ơn nhé.”

“...”

“... Ngươi biết không. Ta không biết liệu mình có được phép hạnh phúc thế này không nữa.”

“...”

“Dạo gần đây ấy. Những chuyện giống như phép màu cứ liên tiếp xảy ra. Bạn của ta nắm tay ta này, chạm vào mặt ta này, còn làm cả trứng cuộn cho ta ăn nữa. Và giờ còn đi du lịch cùng ta nữa chứ.”

“...”

“... Hì hì. Tất cả là nhờ ngươi đấy.”

...

“Này.”

“... Ơi?”

“Tôi mong chờ chuyến đi ngày mai lắm.”

“Ừ! Ta cũng vậy.”

“Là chuyến đi tôi mong đợi nhất trong đời.”

“Ta cũng thế, ta cũng thế! Hì hì.”

Sau đó, chúng tôi lại tiếp tục rôm rả chuyện trò về nơi sắp đến giống như hôm qua. Rất lâu. Dù bị ngăn cách bởi cánh cửa, nhưng chẳng hề có cảm giác ngột ngạt.

Cứ thế này thì mất ngủ mất.

“Mai khởi hành rồi... ngủ thôi. Cô cũng về ngủ đi.”

Tôi nói khéo với Ma Vương, người mà tôi có cảm giác sẽ còn ngồi lì trước cửa phòng mãi.

“... Ừm. Ngủ ngon nhé.”

...

*– Cộp, cộp*

Tiếng bước chân của cô ấy vang lên rồi nhỏ dần phía cuối hành lang tối tăm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!