Nỗi khổ của tác giả
Tôi thức dậy như mọi buổi sáng, dụi đôi mắt vẫn còn ngái ngủ rồi bước ra phòng bếp. Một mùi vừng rang thơm phức lan tỏa trong không gian.
- Hà à am.
“Dậy rồi à?”
“Ừ. Sáng nay ăn gì thế?”
“Trứng.”
“Trứng luộc hả?”
“Trứng nướng.”
Bữa sáng thế này cũng không tệ. Ăn kèm với phần salad còn lại từ hôm qua thì cái cảm giác khô khốc của trứng cũng sẽ vơi đi phần nào.
Mấy ngày nay, nỗi lo về việc nạp protein gần như đã tan biến. Cảm giác nhẹ nhõm như thể vừa trút bỏ được xiềng xích đã đeo bám suốt mấy năm trời kể từ khi đặt chân đến thế giới này.
“Tôi đi rửa mặt đã.”
“Ừ. Mau lên nhé. Đừng quên vặn chặt vòi nước đấy?”
“Biết rồi.”
- Cộp, cộp.
Trong gương phòng tắm, tôi chạm mắt với một gã đàn ông trông khá bảnh bao, hồng hào. Có vẻ dạo này được ăn uống đầy đủ, thịt thà tử tế nên thân hình gầy gò ốm yếu trước kia đã có da có thịt hơn hẳn.
- Kít.
Tôi bước vào bồn tắm và vặn vòi nước. Dù đã rỉ sét nhưng nếu vặn nửa vòng, rồi lại vặn thêm nửa vòng nữa thì cũng khá dễ dàng.
- Róc rách.
- Ào ào.
- Tạch, tạch.
‘A, đúng rồi.’
Lại quên khuấy mất là xà phòng đã hết sạch. Đành chịu vậy. Hôm nay lại rửa mặt bằng nước không...
... Hửm?
Khoan đã.
Toàn thân tôi dựng tóc gáy.
*
Cái quái gì mà tự nhiên đến mức này vậy?
“Mày đang làm cái gì thế hả... Baek Dong-ha, thằng ranh này.”
Tôi tự nói với kẻ ngốc nghếch trong gương. Không còn là gã cửu vạn tiều tụy với quầng thâm mắt thường trực, mà là một thanh niên ngoài đôi mươi khỏe mạnh, bình thường có thể bắt gặp ở bất cứ đâu. Một khuôn mặt thản nhiên, chẳng chút ưu phiền.
“... Mày không định về nhà à? Định sống ở đây cả đời sao?”
Lời nói của kẻ dở hơi tự lẩm bẩm trước gương vào sáng sớm tinh mơ đã đâm trúng tim đen. Những ngày tháng vui vẻ và bình yên cứ thế tiếp diễn khiến tôi dần quên mất bản chất của vấn đề.
‘... Nhưng mà.’
...
Cách để trở về.
...
Là phải giết chết Ma Vương.
Mấy ngày qua, tôi và Ma Vương đã trở nên vô cùng thân thiết. Thân đến mức có thể gọi là bạn bè.
Tôi không ghét Ma Vương. Thú thật là tôi còn có chút quý mến cô ấy. Nói cách khác, cô ấy là sự tồn tại mà tôi yêu thích nhất ở thế giới này.
Sự căm ghét mù quáng mà cư dân nơi đây dành cho Ma Vương, tôi không hề có thứ đó. Không, ngay từ đầu đã không có rồi.
Chỉ là để được trở về nhà, tôi đã nương theo sự phẫn nộ của đám đông mà thôi. Tôi chỉ biết Ma Vương là một sự tồn tại tà ác và tàn bạo, chứ với một kẻ không sinh ra và lớn lên trong lịch sử của vùng đất này như tôi, tôi chẳng có lấy một mảy may thù địch. Chính xác hơn là tôi chẳng quan tâm.
...
‘Cô ấy hiền lành thế này mà... bọn họ còn chẳng thèm tận mắt chứng kiến đã vội phán xét.’
Mới thấy tâm lý đám đông đáng sợ đến nhường nào.
Nếu việc sống cô độc trên đỉnh tháp, làm gấu bông khủng long, trồng cải thảo muối kim chi để ăn mà cũng là tội lỗi, thì tôi thà thay cô ấy ôm bom cảm tử đi khủng bố cái cơ quan lập pháp của đất nước này còn hơn.
...
‘... Phải làm sao đây.’
Ma Vương chắc chắn là bạn của tôi. Tôi không muốn cô ấy phải chết hay bị thương.
Nhưng nếu vậy, tôi sẽ không thể trở về thế giới cũ. Mấy tháng qua ở bên cô ấy, dù cũng có lúc suýt chết, có lúc mệt rờ rời, nhưng nghĩ lại thì vẫn thoải mái hơn nhiều so với mấy năm trời lăn lộn ở thế giới này trước đó.
Dẫu vậy, liệu tôi có thể đặt tình bạn với cô ấy và việc trở về nhà lên bàn cân? Liệu vì một người bạn... mà tôi có thể vứt bỏ tất cả để ở lại đây mãi mãi với cô ấy không?
‘Chuyện đó...’
Chắc là không rồi.
...
Nếu tìm kỹ, chắc chắn sẽ có cách khác chứ...
‘... Ha...’
“Chết tiệt.”
...
Chẳng phải vì không còn cách nào khác nên tôi mới phải cắn răng chịu đựng lũ đồng đội tính tình như hạch để tham gia cuộc thảo phạt Ma Vương hay sao?
‘... Ngột ngạt quá.’
- Làm gì đấy! Phải ăn lúc còn nóng chứ!
Từ phía bếp bên kia cánh cửa phòng tắm, Ma Vương cất tiếng gọi tôi.
...
Tôi không muốn đặt dấu chấm hết cho những trăn trở lúc này. Dù kết quả có thế nào, đó cũng chẳng phải là việc có thể quyết định bởi bàn tay yếu đuối của tôi.
Ít nhất là ngay lúc này, tôi muốn trở thành một kẻ sống không kế hoạch.
“Ra ngay đây!”
- Kít.
Tôi vặn chặt vòi nước. Đồng thời cũng khóa chặt luôn những suy tư đang tuôn trào hỗn loạn trong lòng.
*
“Thế nào?”
“... Thì cũng chỉ là trứng thôi mà?”
“... Thế nào?”
“Thơm lắm. Ngon đấy.”
“....... Thế nào?”
“Ngon đến mức khiến tất cả hổ trên thế giới này phải tan chảy thành bơ luôn.”
- Cạch.
Chiếc thìa đang xúc trứng trên tay cô ấy rơi xuống.
“Ng... Ngầu quá! Câu đó... ta thích lắm... cực kỳ thích luôn!”
Tốt rồi. Đó là lời tán thưởng cao nhất mà cô ấy biết. Chắc chắn là phải thích rồi, vì đó là cách diễn đạt được dùng trong kiệt tác của một đại văn hào Nhật Bản mà.
“Ta cho ngươi thêm phần của ta này!”
Nói rồi, cô ấy gắp một đống cà rốt trong đống salad bỏ sang cho tôi. Thật là cảm ơn cái lòng tốt chết tiệt này quá đi.
- Keng, keng.
“Này này, còn cuốn truyện thiếu nhi thì sao?”
Cô ấy vừa dùng thìa gõ keng keng vào đĩa vừa hỏi.
“Viết xong một chương rồi.”
“Oa, oa! Nhanh thế sao? Giỏi quá!”
...
‘Là do cô ép tôi đấy, đồ dở hơi.’
Đêm qua.
Sau khi ăn kem xong, cô ấy lôi tôi đi và bảo có chuyện muốn nói. Linh cảm chẳng lành của tôi đã trúng phóc. Trong phòng tôi bỗng xuất hiện một chiếc bàn làm việc, và cô ấy bảo tôi hãy ngồi đó mà sáng tác. Giấy bút cũng đã được chuẩn bị sẵn sàng từ bao giờ.
- Bảo tôi viết ngay bây giờ á?
- Ừ ừ. Chỉ cần là ngươi viết thì cái gì ta cũng thích! Cái gì cũng được hết! Cứ thoải mái mà viết đi!
Cái kiểu giam lỏng bắt viết lách này đúng là chẳng khác gì phim *Misery*. Ngay cả cái sự phát điên đột ngột cũng giống đến lạ kỳ.
- Viết đến đâu rồi?
- Viết đến đâu rồi?
Sau đó, cô ấy chẳng thèm ngủ, cứ cách một lúc lại mò đến trước cửa phòng để hỏi thăm tiến độ.
Dù sao thì... chẳng phải tôi cũng đã hứa rồi sao. Nam nhi Baek Dong-ha, lời mình đã hứa thì phải giữ lấy lời. Ngoại trừ việc gấp hạc giấy và may quần áo ra.
Truyện thiếu nhi thì có gì to tát đâu? Cứ cho vài con vật vào, lồng ghép thêm chút bài học đạo đức là xong chứ gì?
Tôi muốn sớm an ủi trái tim cô ấy sau khi những cuốn sách quý giá trước đây đều bị thiêu rụi. Và tôi cũng muốn sớm nhìn thấy khuôn mặt rạng rỡ của cô ấy khi đọc cuốn truyện này.
- Oa! Thích quá! Ta sẽ đọc năm lần! Không, một trăm lần luôn!
Chỉ tưởng tượng thôi mà tôi đã mỉm cười như một người cha hiền từ. Thế nên, đúng là tôi có hơi vội vàng khi viết.
“Đây.”
Tôi đưa cho cô ấy tác phẩm đầu tay vừa hoàn thành đêm qua.
“Oa... Cảm ơn ngươi.”
Chẳng thèm ăn tiếp, cô ấy mở cuốn truyện ra với đôi mắt lấp lánh và say sưa đọc. Cô ấy ngấu nghiến từng chữ như một đứa trẻ vừa lạc vào kho báu.
‘... Đúng là không uổng công mình viết vội. Hừm hừm.’
Nhìn khuôn mặt đắm chìm vào trang sách của cô ấy, tôi thấy cơm nước cũng ngon hơn hẳn. Trứng luộc mà cứ như được bôi mỡ, trôi tuồn tuột xuống cổ họng. Tôi thầm nghĩ sau này nếu có con gái, tự tay viết sách cho con cũng là một ý hay.
“... Ha ha. Thấy hay đến thế...”
“Á á á á á!!”
- Phụt!
- Khụ khụ! Khẹc...!
Tiếng hét của cô ấy làm tôi giật bắn mình, suýt thì phun cả miếng trứng đang trôi dở trong họng ra ngoài. Cái quái gì thế, tiếng gầm của Rồng Cuồng Bạo à? Nghe cứ như tiếng chim thủy tổ kêu ngay sát lỗ tai vậy.
“Lại có vấn đề gì...”
“Cái, cái gì đây!!! Hả? Đây mà là truyện thiếu nhi á!”
“Cái gì?”
“Ác độc quá! Thứ này không phải là sách! Xin lỗi cái cây đã cho gỗ làm ra giấy đi!”
...?!
“Cái gì cơ...?”
“Hừ! Viết lại đi! Phải viết lại từ đầu!”
Không... sao tự dưng lại thế?
“... Có chỗ nào không vừa ý à...”
“Hừ hừ hừ!”
Ma Vương vừa thở hồng hộc vừa giơ tác phẩm đầu tay của tôi lên sát mặt tôi. Đôi bàn tay run bần bật khiến những con chữ cũng nhảy múa theo.
[Hi hi. Hôm nay mình đã ăn một củ cà rốt tròn. Một ngày nào đó, mình sẽ thoát khỏi nơi này để đi tìm tự do.]
[Hi hi. Hôm nay mình đã ăn một củ cà rốt hình tam giác. Quả nhiên là dễ nhai hơn củ tròn.]
...
‘... Chẳng phải cũng ổn sao?’
Tôi đã mượn tiêu đề từ một cuốn tiểu thuyết đang hot khi còn ở Trái Đất, và chọn nhân vật chính là chú lừa mà cô ấy thích.
Tác phẩm tâm huyết chứa đựng khát khao tự do của chú lừa, khác hẳn với lũ truyện thiếu nhi rẻ tiền nhan nhản ngoài kia, vậy mà lại bị coi không bằng một đống chữ nghĩa của kẻ đạo văn sao?
“Tệ lắm à...?”
Tôi gấp cuốn "Góc nhìn chú lừa" lại và hỏi cô ấy.
“Thoát khỏi cái gì mà thoát! Dù là ta thì lần này cũng không nhượng bộ đâu. Viết lại đi!”
‘Thế cô đã nhượng bộ tôi bao giờ chưa hả!’
À, có một lần. Que kem đôi hôm qua.
“Con quái vật này để ta phong ấn cho! Cứ giao cho ta!”
Đôi đồng tử của cô ấy rung lên, cô ấy dang rộng hai tay. Một luồng hào quang đen kịt bao quanh lấy cô ấy. Trời đất ơi, chết tiệt thật. Tám vòng tròn ma pháp xuất hiện dưới chân cô ấy.
- Rắc rắc rắc!
Và không gian bắt đầu rạn nứt như cửa kính bị trúng đá.
- Choảng!
Từ trong vết nứt, một thứ giống như bàn tay của ma quỷ đen ngòm thò ra. Nó chộp lấy cuốn truyện trên tay cô ấy rồi biến mất vào phía bên kia của chiều không gian.
“... Thế này thì thế giới đã bình yên rồi. Ta đã phong ấn nó vào kho chứa bóng tối.”
Ma Vương lộ ra vẻ mặt như Siêu nhân vừa ngăn chặn được thiên thạch. Đúng là cách xử lý đậm chất của cô ta.
...
'Cái con mắm này?'
Thì cứ cho là không hợp gu đi, nhưng sao có thể hạ thấp tác phẩm của người khác đến mức đó chứ? Trong khi mấy cuốn truyện đạo văn chết tiệt kia thì lại đọc đi đọc lại không biết chán?
...
Để tôi dạy cho cô biết.
Thế nào là thái độ cần có đối với tác phẩm của người khác.
- Chộp.
Tôi nắm lấy cạnh bàn.
- Rầm!
Tôi lật tung cái bàn lên.
“Á!”
Chiếc bàn bị lật nhào, những món ăn đủ màu sắc mà cô ấy bày biện đều bay tứ tung giữa không trung. Đĩa salad trang trí đẹp mắt đập thẳng vào tường, trứng luộc lăn lóc dưới sàn nhà.
“Ngươi, ngươi làm cái...”
“Giờ thì biết chưa? Cảm giác khi tác phẩm của mình bị phá hỏng là như thế nào chưa?”
- Chộp.
Tôi véo lấy cái má mềm oặt của cô ấy rồi kéo lên cao. Đôi bàn chân trắng trẻo nhỏ nhắn của cô ấy cũng phải kiễng lên theo.
“Mềm gớm nhỉ? Cái đồ bánh giầy chết tiệt này.”
“Ta xin lỗi... ta sai rồi...”
“Xin lỗi là xong hết chắc?”
“Dừng... dừng lại đi..”
“Dừng cái gì? Dừng cái gì cơ? Nghe cho kỹ đây. Giờ tôi sẽ dạy cho cô một bài học.”
Tôi dùng nĩa xiên lấy miếng cà rốt từ cái đĩa của mình đã rơi dưới sàn.
- Phập, phập, phập.
Xiên tận ba miếng.
“Há miệng ra.”
“Ưm... ưm ưm. Không muốn...”
Ma Vương mím chặt cái miệng rộng của mình, lắc đầu lia lịa.
“Há ra. Không thì tôi tuyệt giao với cô luôn.”
“Hức... hức hức........ A.”
Nghe đến hai chữ tuyệt giao, Ma Vương run rẩy, miễn cưỡng há miệng.
- Thọc!
!!!
“Ưm! Ưm ưm..!!”
Khi miếng cà rốt bị tống vào, cô ấy phát ra tiếng kêu đau đớn.
“Nhai kỹ vào! Tốt cho sức khỏe đấy!”
“... Hức... rôm rốp... hức hức... rôm rốp. Hức.”
“Nín.”
“... Nín.”
Quả nhiên khi nuôi dạy trẻ nhỏ, phải kết hợp khéo léo giữa cái roi và cây cà rốt.
... Nhưng mà trong trường hợp này, đây là cái roi hay là cây cà rốt nhỉ?
“Biết lỗi chưa?”
“Sụt sịt... Ừm. Ta sai rồi.”
“Vậy giờ phải làm thế nào?”
“Sẽ trở thành một Ma Vương ngoan ngoãn... sụt sịt... biết trân trọng những gì Táo Chàm làm ra.”
“Phải thế chứ. Ngoan lắm.”
....
“... Này, ngươi đang nghĩ gì thế?”
Ma Vương hỏi.
“... Nội dung cuốn truyện tiếp theo.”
“Ngươi đã hứa với ta rồi mà lại viết qua loa đúng không? Có biết lỗi chưa?”
“Biết lỗi rồi.”
“Vậy giờ phải làm thế nào?”
“... Phải trở thành một người bạn tốt... biết trân trọng lời hứa... Tôi sẽ viết thật tâm huyết cho cô.”
“Ừ ừ. Ngoan lắm. Cuốn 'Góc nhìn chú lừa toàn tri' tạm thời ta sẽ giữ hộ. Ăn cái này lấy sức mà viết nhé? Nào, há miệng ra.”
“... A.”
Cô ấy dùng nĩa xiên cà rốt rồi đưa vào cái miệng đang há sẵn của tôi. Xiên tận ba miếng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
