Hậu truyện - Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ
Chung cư Hạnh Phúc, tầng 26
Phòng của Ma Vương
- Tộp tộp tộp...
“...”
Tôi bừng tỉnh bởi tiếng động của thứ gì đó vừa rơi xuống.
...
Byeol, người vừa ngủ trên tay trái tôi, và Ma Vương, người ngủ trên tay phải tôi, đều đã biến mất.
“Háp~”
- Hự... chà!
Âu kề, ngủ ngon quá.
Trần nhà dán tấm poster các chòm sao quen thuộc. Xung quanh tràn ngập đồ chơi và máy chơi game.
Tôi và Byeol đêm qua lại ngủ lại phòng của Ma Vương.
Đơn giản là vì chúng tôi nhớ con bé.
- Sột soạt
“Hi hi hi.”
Tôi ngồi dậy, nhìn chằm chằm xuống sàn nhà nơi phát ra tiếng động. Quýt rơi đầy trên sàn, và cạnh đó là Ma Vương với khuôn mặt đầy tự tin, hai tay chống nạnh đang chờ đợi.
Mái tóc đen tuyền. Đôi mắt màu ruby xinh đẹp không biết giống ai, làn da trắng sứ, và bộ váy liền thân màu đen tông xuyệt tông với mẹ con bé.
“Hừm!”
Con bé chỉ cao đến đầu gối tôi mà lại đang cố tỏ ra ngầu, khiến tôi không nhịn được cười.
“Quyết đấu đi!”
Trông con bé tự tin như thể Đội Hỏa Tiễn vừa nhốt được Pikachu vào lồng cách điện rồi leo lên khinh khí cầu vậy.
“Được thôi. Lần này con tự tin lắm đúng không?”
“Vâng! Nếu con thắng, bố phải thực hiện 'Yêu-cầu-tê' (Yogurt) này cho con đấy nhé?”
“Được thôi. Búp bê, trò chơi, khủng long, bố sẽ mua hết cho con. Nhưng không phải là Yogurt, mà là 'Yêu cầu'.”
Trò chơi mà Ma Vương thách đấu là xếp tháp quýt. Nghe thì đơn giản nhưng đây là môn đòi hỏi sự tập trung, khả năng phán đoán và cả nhận thức không gian.
Dù là con gái nhưng tôi không thể nương tay. Bởi vì...
- Ơ, sao bố lại đặt quả quýt đó ở đấy? Bố đang nhường con à!? Bố! Không được làm thế!
Dù chơi không giỏi nhưng con bé lại đánh hơi cực nhạy việc người khác nhường mình giống hệt ai đó, rồi sẽ càm ràm mãi không thôi...
‘Mình cũng muốn giống như những ông bố khác, giả vờ thua khi vật tay, thua khi chơi game, hay trúng đạn nhựa rồi kêu "Á" một tiếng rồi ngã lăn ra chứ...’
Nhưng Ma Vương nhà tôi không có chuyện đó, con bé chỉ theo đuổi những trận đấu rực lửa và nỗ lực hết mình.
... Nếu vậy thì, tôi chỉ còn cách dùng toàn lực để nghiền nát đối thủ thôi...
- Soạt
Tôi đã xếp đến quả quýt thứ mười hai.
Ma Vương nhìn tòa tháp quýt còn cao hơn cả người mình mà mất sạch ý chí chiến đấu.
“Tiếc quá, bố không có tòa tháp nào thấp hơn cái này rồi...”
Thật ra, tôi từng giành giải Á quân tại Giải đấu Xếp cốc giấy Thiếu nhi lần thứ 22. Ma Vương có luyện tập thế nào cũng không thể thắng nổi.
“Không được!”
- Rầm
Ma Vương cũng cố gắng xếp nhưng cuối cùng tháp đã đổ nhào ở quả thứ sáu.
“Bố lại thắng rồi nhỉ?”
“... Hừ...”
- Lắc đầu
“Hết cách rồi... Được rồi. Giết con đi!”
Ma Vương nhắm tịt mắt, dang rộng hai tay sang hai bên.
“Có vẻ con đã chuẩn bị tâm lý xong rồi nhỉ.”
- Xoạt!
- Nhột quá!
“Hi hi hi hi! A ha ha ha ha!!”
Hình phạt là cù lét vào hông Ma Vương. Chae-rin ngã lăn ra sàn, cười nắc nẻ. Giống hệt mẹ con bé, ngay cả những chỗ sợ nhột cũng y chang.
“Bố ơi!!!! Cứu con với!!!”
“Để bố xem xét đã.”
Baek Chae-rin, 6 tuổi.
Ma Vương, người mỗi ngày đều mang đến một trò chơi mới để thách đấu với tôi.
Tại tầng cao nhất của chung cư Hạnh Phúc này, tôi đang bị bắt giữ bởi hai Ma Vương đáng yêu.
*
Trước khi con gái chào đời, tôi và Byeol đã đối mặt với một nan đề không thể tránh khỏi. Đó là đặt tên cho con là gì.
‘... Tuyệt đối chúng ta không được tự đặt tên.’
Phải. Giờ thì tôi thừa nhận rồi. Khiếu đặt tên của chúng tôi kém hơn người bình thường một chút. Thế nên tôi đã đề nghị Byeol đi đến tiệm đặt tên, nhưng...
- Lắc đầu lia lịa
“Ưm ưm! Không được! Tên của con nhất định phải do chúng ta đặt! Dù là em đi chăng nữa, lần này em cũng không nhường đâu!”
Đối với Byeol, đó là ước mơ không thể nhượng bộ của cuộc đời. Thế là chúng tôi tự đặt tên cho con gái. Chúng tôi đã lật tung các loại sách liên quan và nghiên cứu suốt khoảng 7 tháng.
Cuối cùng, sau bao trăn trở, cái tên Baek Chae-rin đã vượt qua ứng cử viên số 1 là "Tê tê mũi nhọn" để hiên ngang trở thành tên của con gái chúng tôi.
Tôi cam đoan rằng, đứa con gái ngoan nhất và xinh đẹp nhất trên trái đất này chính là Chae-rin. Miễn tranh luận.
- Cộp cộp
Vệ sinh cá nhân xong, tôi đi tìm hai mẹ con. Cả hai đều đang ở trong bếp.
‘Là sườn om.’
Mùi thơm nức mũi khiến tôi ứa nước miếng. Chae-rin đeo chiếc tạp dề nhỏ xíu, đang hì hục gọt khoai tây. Dáng vẻ con bé giúp mẹ trông thật đáng yêu.
“Bố đến rồi! Mẹ ơi! Bốc thăm! Bốc thăm!”
“Được rồi. Mẹ biết rồi. Hi hi.”
Đang nấu ăn, cả hai cùng tiến về phía tôi. Byeol đưa ra hai tờ thăm và bảo tôi chọn một.
“Lần này là quyết định chuyện gì đây?”
“Cứ bốc đi đã.”
“Bốc đi! Bốc đi!”
Tôi cũng đoán đại khái được là gì rồi. Tôi rút một tờ thăm. Trên đó viết là <Mẹ>.
“Ư... Lại nữa rồi...”
“Hi hi hi. Biết làm sao đây? Chae-rin à. Lại trúng mẹ rồi nhé?”
Byeol vỗ vỗ vào má mình, và tôi đặt lên đó một nụ hôn. Với khuôn mặt đầy mãn nguyện, cô ấy lon ton quay lại nấu ăn. Quả nhiên... chắc họ lại cá cược nụ hôn buổi sáng rồi.
“Uầy... Con thua bảy lần liên tiếp rồi.”
“Hi hi hi. Hết cách rồi Chae-rin à. Đó là định mệnh của tình yêu mà!”
Byeol tỏa ra phong thái của người chiến thắng, cầm lại chiếc muôi vừa đặt xuống. Ngay cả khi đối đầu với đứa trẻ sáu tuổi, hễ liên quan đến nụ hôn là cô ấy lại dốc toàn lực như thể đánh cược mạng sống.
... Khoan đã.
“Này, Baek Byeol.”
“Sao thế? Mình à~”
Giọng nói của cô ấy ngọt như mật vì đang tâm trạng tốt.
“Mình mẩy cái gì. Đưa tờ thăm kia đây xem nào.”
- Soạt
Tôi thọc tay vào túi tạp dề của cô ấy.
“Á!!! Sao, sao anh làm thếeee!!!”
- Chạy biến!
Byeol né tránh khắp nơi để không bị tôi cướp mất tờ thăm còn lại.
“N-nếu thế này thì em chỉ còn cách nuốt chửng nó thôi...”
“Đứng lại!!”
Tôi kịp thời giật lấy trước khi cô ấy nuốt tờ thăm để phi tang chứng cứ. Nhìn tờ còn lại cũng viết chữ <Mẹ>, rõ ràng ngay từ đầu cả hai tờ đều là <Mẹ>.
Định mệnh tình yêu cái nỗi gì chứ...
“Suỵt. Suỵyyyyyt...”
Byeol đặt ngón trỏ lên môi, chắp tay cầu xin tôi đừng nói cho Chae-rin biết. Uy tín của người mẹ đang bị đe dọa.
“... Hừm... Nói suông thôi à?”
Cô nghĩ cái thế giới này dễ dàng thế sao?
“(Đ-được rồi. Em sẽ cho anh phiếu cường hóa +12 Liềm Little Farm...)”
Cô ấy thì thầm. +12? Nghe thì nực cười lắm sao?
“Chae-rin à. Con biết tại sao con thua bảy lần liên tiếp không, đó là vì...”
“+15!!! +15!!!”
“... Đó là vì định mệnh của tình yêu đấy con ạ...”
*
Tổ đội dũng sĩ và gia đình bên ngoại, ngoại trừ Rebecca, đều đã trở về thế giới cũ. Vì họ cũng có cuộc sống riêng của mình. Nhờ có viên ngọc nên thỉnh thoảng vẫn có thể gặp nhau, nên không có vấn đề gì.
Kim Đồng có nhà sớm hơn tôi và sống cùng Rebecca, còn tôi thì ra riêng muộn hơn một chút.
Mấy chú gà con thì đi đi về về giữa nhà tôi và nhà Kim Đồng - Rebecca, hiện tại chúng đang ở nhà Kim Đồng.
Giờ ăn sáng.
“Mai là ngày nhạc phụ đến đúng không?”
“Vâng. Bố bảo dưa lưới chín rộ rồi nên sẽ mang sang.”
Thế giới này vốn không có dưa lưới. Nghe nói từ khi ông ấy bắt đầu trồng thì sản lượng tăng vọt. Nhạc phụ sau khi ăn bánh waffle ở Trái Đất xong thì...
- Mắt sáng rực!
...
- Có hợp khẩu vị nhạc phụ không ạ...?
- ... Phần còn lại hãy gói vào giấy, để dành đến ngày kỷ niệm rồi ăn từng chút một...
- Nhạc phụ cứ ăn đi ạ! Con sẽ mua thêm cho người!!
Ông ấy cũng có phản ứng y hệt Byeol, thích đến mức không thốt nên lời.
- Chính là nó!
Thế là ông ấy tự mở rộng kinh doanh món bánh waffle dưa lưới như một thực đơn mới, bán chạy như tôm tươi, giờ lớn mạnh đến mức được gọi là "Sungsimdang của Urupu".
Lúc mua căn nhà này, nhạc phụ cũng giúp đỡ rất nhiều. Giá vàng ở bên đó hay bên này thì cũng tương đương nhau thôi.
“Chae-rin nhà mình thích nhỉ? Vì ông ngoại sắp sang rồi.”
“Vâng! Hi hi hi. Con sẽ ăn 100 cái bánh waffle luôn.”
Chae-rin chỉ vào cuốn lịch. Ở đó, ngày ông ngoại sang được khoanh tròn chi chít.
Nhạc phụ và bố tôi luôn mở ra những cuộc đại chiến để xem ai lấy lòng cháu gái giỏi hơn.
- Chae-rin à!! 50 cái bánh waffle dưa lưới đặc biệt đây!
- Ông ngoại là số một!!!
- Chae-rin à!!! Game Nintendo mới nhất! Animal Crossing đây!!
- Ông nội là số một!!!
... Người hưởng lợi lớn nhất chính là Chae-rin.
- Sột soạt
“Nào. Ăn đi Chae-rin.”
“Xin lỗi nhé, cá hố.”
Tôi gỡ xương cá hố cẩn thận rồi đưa cho Chae-rin. Con gái tôi dù còn nhỏ nhưng không kén ăn, món gì cũng ăn ngon lành. Chân gà, đậu phụ kim chi, bạch tuộc sống, v.v. Có khi con bé ăn cả đĩa vỡ cũng nên. Tuy nhiên, có một thứ con bé không thể ăn được.
- Lén lút
Chae-rin đang gắp những miếng cà rốt trong món sườn om ra ngoài.
Tôi biết nhưng vẫn nhắm mắt cho qua.
- Cạch
Lúc đó, đôi đũa của Byeol chặn đứng chiếc nĩa của Chae-rin.
“Baek Chae-rin.”
“... Chậc, đến đây là hết rồi sao.”
... Vì hay đi theo chú Kim Đồng xem phim nên giọng điệu của con bé đôi khi giống như một điệp viên đang bị truy đuổi vậy.
“Ai cho con gắp cà rốt ra hả?”
Ngạc nhiên thay, câu này lại là do Byeol nói.
- Lườm
Những lúc mắng con, cô ấy lại dùng tông giọng lạnh lùng và dứt khoát đến đáng sợ, giống hệt như thời còn là "Kẻ thu thập đầu lâu" ngày xưa.
“C-con cũng hết cách rồi. Con ghét cà rốt... Con ước gì nó biến mất khỏi Trái Đất này... mãi mãi.”
Đó là lời nguyền rủa lớn nhất mà Chae-rin có thể thốt ra.
“Không được. Phải ăn uống đầy đủ thì mới khỏe mạnh được chứ.”
“Mẹ không ghét cà rốt sao?”
“Tất nhiên rồi. Mẹ sẽ làm mẫu cho con xem.”
Byeol nheo mắt sắc lẹm, hít một hơi thật sâu. Cô ấy nhìn tôi rồi gật đầu.
Chỉ là ăn cà rốt thôi mà, đừng có làm vẻ mặt như kiểu "Mọi chuyện sau này nhờ anh cả đấy" chứ.
- Ngoạm
- Rắc rắc...
- Ực...
- Quay ngoắt
Byeol quay mặt sang hướng ngược lại với Chae-rin.
“Hộc... hộc... Ư...”
Trông cô ấy có vẻ đau đớn, thở hổn hển. Dù vẫn ghét cà rốt nhưng đây là sự hy sinh của Byeol với tham vọng nuôi dạy Chae-rin lớn nhanh và khỏe mạnh như một con khủng long bạo chúa.
“Mẹ tuyệt quá...!!! Cô giáo bảo mẹ là một người cực kỳ tuyệt vời, hóa ra là thật ạ! Hi hi hi.”
“... Hi hi hi. Phải ăn cả cà rốt thì mới được như mẹ chứ.”
Đúng là Byeol rất tuyệt vời, nhưng tại sao lần nào điều đó cũng được chứng minh bằng việc ăn cà rốt vậy nhỉ...
- Kính coong, kính coong
Tiếng chuông cửa vang lên. Trên màn hình intercom không thấy ai cả.
- Cạch
Tôi mở cửa chính. Trong 8 năm qua, mấy chú gà con cũng lớn nhanh như thổi. Phải rồi, chúng đã trở thành những chú gà cao thêm tận... 2cm.
“Píp. Đến giờ đi mẫu giáo rồi. Píp.”
“Ơ, đã 8 giờ rưỡi rồi à. Pisik, Pipi. Các em ăn cơm chưa? Có muốn ăn rồi đi không?”
“Vừa ăn đồ Rebecca nấu xong. Píp. Dở tệ. Píp. Cơm hộp Homeplus còn ngon hơn. Píp.”
“Thế không ăn à? Có sườn om đấy.”
“Píp píp!! Sườn kìa!!”
- Vỗ cánh
Hai chú gà con đội mũ mẫu giáo màu vàng vứt cả cặp sách, lao thẳng vào bàn ăn.
*
“Vậy em đi đây!”
“Ừ.”
Byeol chu môi ra.
“Không hôn là em không đi đâu.”
“Thế thì khỏi hôn vậy.”
“Chae-rin à. Hình như bố không còn yêu chúng ta nữa rồi...”
“... Mẹ ơi. Chae-rin thấy lạnh lẽo và cô đơn quá...”
“Được rồi!”
Hai mẹ con phối hợp rất ăn ý.
Sau khi nhận được nụ hôn, hai mẹ con cùng mấy chú gà con bước ra khỏi cửa.
Trong 8 năm qua, Byeol, người có tài năng thiên bẩm ở mọi lĩnh vực, đã đạt được rất nhiều thành tựu.
- N-ngon quá. Hotdog mềm mại. Nhâm nhi, hotdog mềm mại.. M-mọi lúc mọi nơi...
- Cô Byeol không cần căng thẳng quá đâu. Cứ thoải mái. Thoải~ mái làm lại nhé.
Cô ấy đã đóng quảng cáo Hotdog mềm mại.
- A!!! Cú siêu chuyền của tuyển thủ Dong-ha Heart Byeol!! Trận đấu!!!! Kết thúc!! GG!
Trở thành game thủ chuyên nghiệp và vô địch thế giới (Worlds).
- A, tuyển thủ Baek Byeol!! Xuất hiện rồi! Byeol-psey Roll!
Vô địch giải đấu võ thuật nữ.
- Cái gì đây? Nút vàng sao...?
Chỉ với một video hát bài "Đi dạo trong rừng", cô ấy đã đạt một triệu lượt đăng ký...
- Đã gửi một ảnh.
- Hóa thạch...?
Trở thành nhà khảo cổ học, phát hiện ra hóa thạch khủng long mới ở Chile và đặt tên là "Dong-ha-saurus". Dù tôi nói không cần nhưng cô ấy vẫn khăng khăng đó là món quà dành cho tôi. Chết tiệt.
Còn nhiều việc khác nữa, nhưng đi một vòng rồi cuối cùng Byeol lại trở thành giáo viên mầm non. Cô ấy nói công việc bây giờ là vui nhất từ trước đến nay.
Có lẽ là vì cô ấy có thể ở bên Chae-rin suốt 24 giờ.
Chuyện khác một chút, thật ra gần đây tôi đã suýt ngất vì cú sốc.
- Byeol à. Em thích anh hơn? Hay thích Chae-rin hơn?
- ..... Chuyện, chuyện đó.
...
!!!!!!
Byeol...
Byeol của tôi...
Lại ngập ngừng trước câu hỏi này sao. Trước đây, dù đối thủ là ai, cô ấy cũng sẽ nói "Dong-ha!" trong vòng 2 giây mà...
- Sao em có thể...
- Th-thế còn anh!? Dong-ha, còn anh thì sao?
...
- Khụ...!
- Này!! Baek Dong-ha! Anh!! Sao anh có thể!!!
Chuyện này có lý không chứ... Trên đời này lại có người đáng yêu ngang ngửa Byeol sao?
Baek Chae-rin... mới 6 tuổi mà đã sở hữu sức hút như một hố đen vũ trụ rồi.
...
Mới ra khỏi nhà chưa đầy 1 phút... mà tôi đã thấy nhớ rồi.
Ráng chịu đựng đến tối vậy.
“Vậy thì mình cũng... chuẩn bị đi làm thôi nhỉ.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
