Hậu truyện - Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ (3)
Chúng tôi đã đến một siêu thị lớn gần đó để mua nguyên liệu cần thiết cho bữa tiệc chiều nay.
"A, họ đến kìa!!!"
"Dong-ha ơi! Byeol ơi! Chae-rin àaaa!!!"
Hai người họ vừa cười rạng rỡ vừa chạy về phía Chae-rin.
"Chú Kim Đồng kìa!!"
Một thiếu niên mỹ nam tóc vàng mắt xanh mặc áo sơ mi họa tiết Hawaii tiến lại gần và nhấc bổng Chae-rin lên. Đó là Kim Đồng.
... Thằng đó trông bảnh đấy... Nhưng mà, mọi thứ đều ổn, ngoại trừ...
“Kim Đồng à... làm ơn... cậu có thể làm gì đó với cái áo sơ mi kia không?”
Nhờ ngậm Viên ngọc Vĩnh cửu trong thời gian dài, ma lực tích tụ trong cơ thể đã giúp Kim Đồng học được ma pháp biến hình từ Dorothy... và giờ cậu ta có thể biến thành chế độ người. Lại còn biến hóa một cách tự do tự tại nữa chứ.
“Baek Dong-ha. Cậu vừa nghĩ là 'chế độ người' đúng không!?”
“... Sao cậu biết hay vậy.”
Vậy thì cứ coi như là hồ ly tinh hay người sói đi... không thì là Howl chẳng hạn.
"Uhehe! Byeol àaa!! Chae-rin ơi!! Dong-ha ơi!!!"
Rebecca vừa gặp chúng tôi đã quấn lấy Byeol như một con bạch tuộc rồi tung ra một loạt nụ hôn tới tấp.
- Chụt chụt chụt chùn chụt
"A hahaha! Nhột quá!"
Đến mức mặt mũi lấm lem cả nước miếng.
...
"Này, Rebecca."
"Đợi chút đã. Dong-ha thì để lát nữa tôi hôn sau..."
Cái cô này.
"Khỏi đi. Quan trọng là cô ấy là của tôi, nên ngừng hôn đi."
Tôi giật lấy Byeol từ tay cô ấy rồi giấu nhẹm vào lòng mình. Đâu ra cái kiểu đó, đây là người quý giá đến mức một ngày tôi cũng chỉ dám hôn quanh quẩn 25 lần thôi đấy.
"U hi hi. Còn Chae-rin của chúng ta thì là cái này!"
"Oa! Lại nữa ạ?"
Rebecca biết cách lấy lòng trẻ con hơn tôi tưởng.
Lần trước, cô ấy đã tặng Byeol một chiếc cần câu làm từ những sợi dây câu màu hồng bện bằng tóc của chính mình.
- Ư ư ư, cảm ơn cậu... Tớ sẽ dành cả đời này chỉ để đi câu cá thôi.
Nó đã lọt vào danh sách báu vật cấp 1 của cô ấy. Chỉ xếp ngay sau hạc giấy (cấp 0) và nhẫn cưới tôi tặng, nghĩa là nó cực kỳ quan trọng với cô ấy.
Quà cho Chae-rin là một chiếc điện thoại ống lon nối bằng sợi chỉ làm từ tóc.
- Ư ư ư, con cảm ơn cô ạ... Con sẽ chỉ dùng mỗi chiếc điện thoại này suốt đời thôi!
Có lẽ vì đến cả tóc của Rebecca cũng rất cứng cáp nên dù có làm gì đi nữa sợi dây cũng không đứt. Có khi nó còn bền hơn cả Galaxy S2 ấy chứ.
Sau này tôi mới biết, không chỉ bố tôi và bố của Byeol, mà cả những thành viên trong nhóm Dũng sĩ cũng đang thi đua nhau lấy lòng Byeol và Chae-rin... Đó là lý do tại sao niềm hạnh phúc của họ không bao giờ dứt.
*
Sau khi chào hỏi ngắn gọn, chúng tôi tiến vào bên trong. Vừa để vui vẻ, vừa để trò chuyện, và cũng là để gặp mặt mọi người trước khi buổi tiệc chiều bắt đầu.
"Ừm... một món mì này... rồi món chính..."
"Chíp! Thả ra! Chíp! Làm như gia súc vậy!"
- Ngọ nguậy ngọ nguậy!
Trong lúc đang mua sắm, mấy con gà con bị buộc chặt vào xe đẩy bằng dây tai nghe đang ra sức vỗ cánh và rên rỉ.
Cứ hễ đến siêu thị là chúng lại thoăn thoắt như ninja, lao đến các quầy ăn thử để nịnh nọt các bà thím kiếm đồ ăn ngon, nên hiện tại tôi phải tạm thời khống chế chúng lại.
"Ta đã bảo là chỉ đưa các con đi với điều kiện phải buộc lại rồi mà."
"Chíp! Ta sẽ tiếp tục tiến lên! Chíp!"
"Chíp chíp. Quầy ăn thử. Chíp. Cho đến khi tiêu diệt hoàn toàn cái siêu thị này mới thôi!"
Có lẽ vì dạo này xem phim "Cô gà mái xổng chuồng" phiên bản "Đại chiến Titan" nên lời thoại của lũ gà con nghe có vẻ mang tính cách mạng kỳ lạ. Kim Đồng, người dành nửa tháng để chăm sóc lũ chíp này, có vẻ cũng thường xuyên phải chịu đựng nên chỉ gật đầu như thể thấu hiểu tất cả.
Thấy chúng cứ quậy phá mãi, tôi đẩy xe về phía quầy thịt, lúc đó lũ gà con mới chịu ngoan ngoãn lại.
*
Khi đi ngang qua quầy rau củ, đột nhiên bước chân của Chae-rin và Byeol tăng tốc.
- Lạch bạch lạch bạch
"Gì vậy? Sao tự nhiên hai người đi nhanh thế?"
"Vì nấu cà ri nên thịt lợn, khoai tây, hành tây, ừ, mua xong hết rồi."
"...? Chẳng phải vẫn còn thiếu sao?"
"Mua xong hết rồi. Bố ơi. Xong hết rồi."
"Mình ơi. Nhanh lên nào."
- Lạch bạch lạch bạch lạch bạch
Chae-rin dùng đôi tay nhỏ bé đẩy xe. Bước chân của cả Byeol và Chae-rin đột nhiên nhanh hơn hẳn.
"Quên mất cái này."
- Chộp
Tôi nhặt một củ cà rốt bỏ vào xe đẩy, ngay lập tức tiếng thở dài "A..." của cả hai vang lên.
*
Byeol nhìn Rebecca với ánh mắt tò mò khi thấy cô ấy đang chất đầy thứ gì đó vào xe đẩy.
- Lon ton
"Này, Rebecca. Đó là cái gì vậy?"
Rebecca đang quét sạch các khay hàng trên kệ.
"Đồ để cho Kim Đồng ăn. Là loại cá ma thuật cấp độ Elixir đấy!"
"Cá, cá ma thuật...? Ăn vào thì sẽ thế nào?"
...
- Cười gian
"Kim Đồng sẽ trở nên cứng cáp... và bùng nổ páp páp páp! Hơn nữa còn duy trì được rất lâu."
Gì vậy? Nghe như quảng cáo pin ấy. Khi Byeol nghiêng đầu nhìn với vẻ thắc mắc, Rebecca khẽ tiến lại gần bên cạnh cô ấy.
- Thì thầm...
- Chuyện này chuyện kia
Rebecca ghé sát tai Baek Byeol thì thầm về công dụng và hiệu quả của loài cá đó.
!!!!!
"Chuyện, chuyện đó..."
"Thế nào? Tuyệt vời đúng không?"
"D-Dong-ha của tớ bây giờ cũng đã đủ bùng nổ páp páp páp lắm rồi."
"Vậy thì nếu ăn cái này vào, cậu ấy sẽ thành páp páp páp páp páp bùng nổ luôn đấy?"
"...!"
Nghĩ đến Dong-ha, mặt Byeol đỏ bừng lên như gấc chín. Thật ra không phải vì tỷ lệ lên sân của Baek Dong-ha thấp, mà là một khi đã vung gậy trúng bóng thì chắc chắn sẽ là Home run. Bởi vì Dong-ha là...
Dong-ha là một kẻ... kinh hoàng...
"Vậy sao? Dù sao thì Byeol cũng không mua đúng không? Thế thì tôi mua hết!!"
Rebecca vừa tưởng tượng cảnh Kim Đồng sau khi dùng lươn để "doping" sẽ trở thành một hòn đá Monster Vibe, vừa nhanh tay vơ nốt vào xe đẩy.
"... Ư ư ư..."
Các khay lươn cứ thế ít dần đi.
Byeol bắt đầu tưởng tượng ra cảnh Dong-ha sau khi ăn loài cá ma thuật đó.
*
*
*
...
*
*
*
- Chộp
Ngay khi Rebecca đưa tay định lấy khay lươn cuối cùng, một bàn tay trắng ngần của Byeol lao đến nhanh như chớp.
"... Hi hi hi... (nuốt nước miếng)..."
...
"... B-Byeol à, biểu cảm của cậu đáng sợ quá... Đây không phải là Byeol mà tôi biết."
Baek Byeol đang chảy nước miếng, đôi mắt đỏ rực lên vẻ kỳ quái khi tưởng tượng xem hôm nay mình sẽ được đưa đến hành tinh nào.
*
"Ơ? Mà cái cá này là gì-"
Trong xe đẩy có một khay hàng mà tôi không nhớ là mình đã lấy. Khi tôi định đưa tay lên cầm thì có tiếng động từ phía sau...
- Phắt
Byeol giật lấy khay hàng với tốc độ nhanh như tia chớp hồi còn ở trong tòa tháp, rồi giấu tọt vào bên trong áo. Dù tôi có hỏi là gì, cô ấy cũng chỉ khóa chặt miệng không trả lời, mặt đỏ bừng đầy xấu hổ.
Giữa vợ chồng với nhau thì có nỗi niềm gì không thể nói ra nhỉ? Ừm...
"Hay là thuốc trị nấm chân?"
"Không phải đâu màaaaa!!!"
Một người khỏe mạnh như Byeol thì làm sao mà bị nấm chân được.
Vậy thì là cái gì, sao lại phải xấu hổ thế kia.
*
Chae-rin vốn đang ngoan ngoãn bỗng bắt đầu khởi động chân tay. Đó là vì chúng tôi đã đến trước quầy bánh kẹo.
- Thoăn thoắt thoăn thoắt
Kim Đồng và Chae-rin phối hợp cực kỳ ăn ý.
"Chae-rin của chú! Ăn bánh Bebe không?"
"Vâng vâng!"
"Còn Nacho thì sao?"
"Thích ạ. Thích ạ. Con thích lắm!"
"Cả Corn Chip với Postick nữa nhé?"
"Cổ..."
"Hả? Cháu bảo gì cơ?"
"Hi hi. Không có gì ạ. Chú Kim Đồng là nhất!!"
Khác với chúng tôi luôn kiểm soát bánh kẹo một cách nghiêm ngặt, Kim Đồng rất hay mua cho con bé.
Tôi và Byeol cũng không ngăn cản khi Kim Đồng mua quà. Bởi chúng tôi nhớ về khoảng thời gian Kim Đồng còn là nhân viên út ít trong đoàn phim, lúc nào cũng túng quẫn vì không có tiền.
- Kim Đồng à. Cậu đang nhìn gì thế?
- À, không... không có gì đâu.
...
Lúc đó, Kim Đồng đã nhìn chằm chằm vào bộ đồ chơi nhà búp bê đến mức muốn lòi cả mắt.
Tôi biết cậu ấy từng có nỗi đau vì muốn làm gì đó cho Chae-rin mà không thể. Giờ đã thành công, cậu ấy cuống quýt muốn mua cho con bé đủ thứ, từ bánh kẹo đến máy chơi game đắt tiền.
"Chae-rin à. Cháu thích chú hơn hay thích bố hơn?"
Thằng nhóc này... Mới lấy lòng được một tí mà đã định kiểm chứng ngay à?
"Bố ạ!!!"
"... Chậc."
Hừ hừ hừ...! Cửa nào cho cậu. Sợi dây liên kết bền chặt giữa tôi và Chae-rin mà lại bị mấy thứ bánh kẹo rẻ tiền kia làm lung lay sao? Nằm mơ đi con trai.
... Thật ra tôi cũng hơi run, sợ con bé nói là thích Kim Đồng.
"Này. Baek Chae-rin. Chỉ mua đủ ăn thôi nhé."
Byeol nhắc nhở một cách nghiêm khắc. Cô ấy luôn cảnh giác với việc hình thành thói quen tiêu xài hoang phí cho con.
- Lén lút.
"... Byeol à. Cái gì trên tay em thế kia?"
"Ơ, ơ kìa. Tự nhiên theo thói quen..."
Byeol cũng vô thức bỏ vài gói bánh vào xe đẩy.
Thật ra, Chae-rin bây giờ giống hệt hình ảnh của Byeol ngày xưa.
Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên như sấm bên tai.
"Chíp! Đừng có lấy bánh kẹo! Chíp!! Bị mắng đấy chíp!"
Thứ dừng lại đoàn tàu mất phanh chính là lũ gà con. Chúng đưa ra lời chỉ trích cực kỳ ngầu. Quả nhiên... dù đôi khi giống trẻ con, nhưng chúng vẫn đóng vai trò là chiếc la bàn cuộc đời dẫn dắt Chae-rin đi đúng hướng...
"Chíp. Bánh trứng, đùi gà! Chíp. Eggmon. Tất cả đều xấu xa. Chíp."
... Hóa ra chỉ là vì chúng không thích mấy loại bánh đó thôi.
*
"À. Không biết nữa. Đm. Bực cả mình."
Một cặp bố con đang cãi nhau ầm ĩ ngay giữa siêu thị khiến ai đi ngang qua cũng phải ngoái nhìn.
"Cái gì?? Đm á? Kim Seo-yeon. Mày vừa nói cái gì đấy!?"
"Con nói thế bao giờ!? Con chỉ nói là 'đ' thôi mà."
"Mày lại đây. Lại đây ngay!"
"Á, bỏ ra!!!! Bảo bỏ ra cơ màaaa!!!"
Tôi cố tình quay xe đẩy đi hướng khác. Những cảnh tượng như vậy không tốt cho việc giáo dục trẻ nhỏ.
"Cãi nhau kinh hoàng thật đấy."
"Công nhận."
"Dong-ha à. Cậu cũng cẩn thận đấy."
"Hả?"
"Chae-rin rồi cũng sẽ đến lúc dậy thì mà."
...
Chae-rin á?
Đứa con bé bỏng vẫn đang nắm tay tôi lạch bạch chạy theo đây á...?
*
*
*
- Két
Tôi rón rén mở cửa phòng con gái bước vào. Dạo gần đây tính tình con bé trở nên cực kỳ cáu kỉnh.
"Chae-rin à... Hay là lâu rồi hai bố con mình chơi trò tàu hỏa khủng long nhé?"
"Bố à. Vào phòng thì phải gõ cửa chứ."
...
"... Con lại mới mua Goods của Bangtan à? Tuần trước vừa mua rồi mà."
"À, thì sao nào. Bố ra ngoài đi. Ra ngoài. Ra ngoài ngay."
Con bé định đẩy tôi ra khỏi phòng. Đẩy cả tôi - người đang quấn bộ tàu hỏa khủng long quanh eo, bộ đồ chơi mà con bé từng thích mê khi nhận được làm quà Giáng sinh 12 năm trước.
"Chae-rin. Dạo này con sao thế? Ngày nào cũng về muộn... Hôm qua tận 8 giờ mới về...? Chẳng phải con đã hứa với bố là dù có chơi ở sân chơi thì cũng phải về trước 7 giờ tối sao..."
"A xì...! Gì chứ. Lời hứa từ hồi 6 tuổi của 12 năm trước sao bố cứ lôi ra nói mãi thế. Bực cả mình."
"B-Bực cả mình...? Sao miệng lưỡi con lại thô lỗ thế? Dạo này cà rốt cũng không ăn, gà con cũng không chăm, lại còn chơi mấy trò như Top Vayne... Con không biết là như thế thì ông già Noel sẽ không tặng quà cho đâu à?"
"Thật là. Lại còn ông già Noel nữa chứ."
...
"Cái gì cơ?"
Tôi không tin vào tai mình nữa.
Dù tôi không thể nghi ngờ việc con bé chính là Chae-rin.
"Con bảo là ông già Noel cái nỗi gì. Làm gì có ông già Noel. Bố vẫn coi con là trẻ con đấy à? Tất cả đều là do một mình bố dựng chuyện ra thôi."
"... Con, con... sao con có thể... nói thế..."
Tôi nghẹn lời. Đứa con gái của tôi, đứa trẻ đã luôn làm vô số việc tốt mỗi năm để được đón Giáng sinh giữa những hộp quà khổng lồ... sao lại có thể.
- Choang!
Tiếng ly vỡ vang lên phía sau khiến tôi giật mình quay lại. Ở đó, Byeol - người vừa pha cacao mang vào - đang đứng chết lặng, tay bịt chặt miệng.
"... Byeol à. Chuyện vừa rồi là..."
- Chạy biến
Baek Byeol, người đã cùng Chae-rin tin vào ông già Noel và sống lương thiện suốt 18 năm qua, cứ thế lao thẳng ra ngoài.
*
*
*
"Mình ơi, mình ơi!!"
"Hơ ơ ơ...!"
"Á, giật cả mình! Mình ơi sao anh lại hoảng hốt thế!? Nhìn mồ hôi hột kìa..."
...
Không được.
"B-Byeol à. Liệu có ma pháp nào giữ cho Chae-rin mãi mãi ở tuổi lên sáu không em?"
"Hả?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
