Chap 418: Gấu-san giúp Rikka-san đi tìm tình yêu đời mình
dịch và edit bởi JunnySnow
ʕ•ᴥ•ʔ
Sau khi sự kiện kết thúc, Jade-san nói anh ấy sẽ đi tiêu diệt lũ lợn rừng còn lại, nên nhóm chúng tôi cũng chia tay nhau từ đây. Nghe đâu Guild Mạo Hiểm đã nhờ anh ấy đi tuần quanh thị trấn thì phải. Tôi đã xử đẹp lũ lợn trong vùng Cảm quan Gấu rồi. Nhưng đời mà, ai biết được có một bầy lợn mới đang lởn vởn đâu đó gần đây không. Nhưng dù chúng có kéo tới thật thì nhóm Jade-san sẽ dọn sạch lũ đó thôi.
Thế là tôi thong dong dắt Fina và Ruimin tới tiệm rèn của Rojina-san.
「Khi nhận được hàng do Rojina-san làm xong là mấy chị sẽ về đúng không?」 Shuri hỏi, giọng có vẻ khá vui.
「Ừ, tụi chị cũng ở đây cũng lâu rồi nên chắc sẽ về sớm thôi」 Fina đáp.
Fina dùng Điện thoại Gấu gọi cho Shuri để hai mẹ con Tirumina-san ở nhà bớt lo. Khổ cái là Điện thoại Gấu phải có tôi “làm ăng ten” thì nó mới hoạt động, nên dù không muốn, tôi cũng lỡ nghe hết chị em nhà Fina nói gì rồi.
Ruimin đã từng làm vậy, nhưng tại có mình em ấy có Điện thoại Gấu nên cũng không thể liên lạc với ai khi cả đám đang đi chung với nhau.
Khi vào cửa hàng, Rikka-san, tiếp tân của tiệm, đã chào đón chúng tôi.
「Chào mấy đứa nha」 Rikka nở nụ cười tươi rói.
「Rojina-san đâu rồi chị? Em tới lấy đồ theo lịch hẹn nè」 Tôi cũng cười lại nói.
「Đồ của mấy đứa xong hết rồi đó. Chúng ở đằng sau nè, đi theo chị nha」Rikka-san vẫy tay ra hiệu.
Chúng tôi đi theo chân chị ấy ra phía sau. Vừa bước vào trong, một núi nồi, chảo và đủ loại dụng cụ làm bếp xếp chồng chất lên nhau đập thẳng vào mắt chúng tôi.
「Đống này là của Yuna-chan, góc kia là của Fina-chan, còn tất cả những thứ còn lại đều là của Ruimin-chan hết đó. Mấy đứa kiểm tra lại coi có thiếu món nào không giùm chị nha」 Rikka-san vừa chỉ tay vừa cười nói.
Người có ít đồ nhất là Fina, sau đó tới tôi và trùm cuối Ruimin, người đã vác theo đơn đặt hàng của cả làng.
Fina đặt đồ cho nhà mình và cửa hàng. Tôi thì mua vài bộ đồ bếp để trang bị cho mấy ngôi Nhà Gấu du lịch của mình. Ngoài ra, tôi cũng đặt thêm mấy cái nồi với chảo cỡ đại dù không biết bao giờ mới đụng tới.
「Fina, kiểm xong thì nói chị để chị bỏ vào Hộp Gấu nha」 Tôi lên tiếng nhắc khi thấy con bé đang mải mê ngắm đống đồ trước mặt.
「Dạ」 Fina ngoan ngoãn đáp.
Fina nhìn vào tờ ghi chú kiểm tra từng món một. Ruimin cũng làm điều tương tự, khác cái là em ấy phải nhìn vào một đống ghi chú mà thôi. Tôi cũng liếc nhanh qua đống đồ của mình. Để coi, nồi, chảo, dao, muôi... Nhiêu đây chắc đủ rồi đó. Thật ra tôi cũng đặt đại thôi, thiếu một hai cái cũng không sao.
「Dạ em xong rồi chị ơi」 Fina giơ tay báo.
「Chị cũng xong rồi」 Tôi cũng đáp lại.
「A, chờ em xíu nữa nha」 Ruimin cuống cuồng lật đống ghi chú trong tay.
Tôi và Fina đã kiểm hàng xong, nhưng Ruimin thì chưa vì con bé vẫn còn đang vật lộn trong mớ đơn hàng.
「Em cứ từ từ kiểm cũng được. Còn Yuna-chan và Fina-chan, hai em coi giá rồi kí xác nhận ở đây nếu mọi thứ đều đúng với đơn hàng của mình nha」 Rikka-san đưa tờ biên lai cho chúng tôi.
Tôi và Fina kiểm tra hóa đơn rồi đặt bút kí luôn.
「Fina, em có đủ tiền không? Không thì để chị trả luôn cho」 Tôi hào phóng đề nghị.
Dù gì cũng mang về cửa hàng của tôi xài mà. Tôi trả tiền là hợp lý quá rồi còn gì.
「Dạ không cần đâu, em có mang đủ tiền rồi chị」 Fina tự tin vỗ vào túi mình.
Fina lấy tiền từ túi vật phẩm ra trả hết. Tôi cũng lấy tiền ra trả rồi cất hết đống đồ đặt làm vào Hộp gấu.
「Em kiểm xong rồi, đủ hết không thiếu món nào」 Ruimin mệt mỏi đáp.
Ruimin đã kiểm kê tất cả mọi thứ được viết trong đống đơn đặt hàng trong tay. Sau đó, em ấy kiểm tra giá tiền rồi trả cho bên cửa hàng.
「Ruimin, em có đủ tiền không đó?」 Tôi hơi lo cho cái ví của em nó.
Tại em ấy đặt quá trời đồ nên số tiền phải trả gấp mấy lần tôi với Fina cộng lại lận.
「Đủ mà, mọi người đưa dư nhiều tiền lắm, đã vậy em còn được giảm giá nữa」 Ruimin cười đắc ý.
「Rikka-san, giảm giá mạnh tay như vầy tiệm có lỗ không đó?」 Tôi ái ngại hỏi.
[Lỗ cái gì chứ! Bên chị đã tính kỹ lắm rồi nên có giảm giá thì tiệm vẫn có lời mà. Có điều…. tiền của mấy đứa còn không đủ mua rượu cho ba chị」
Rikka-san vừa nói vừa cười khổ. Này này, đây chẳng phải là vấn đề sống còn với người lùn sao?
Họ nổi tiếng là bợm nhậu đó. Tôi thầm xin lỗi Rojina-san trong lòng.
Sau khi trả tiền và cất hết đồ vào Hộp Gấu, cánh cửa chợt mở ra và Rojina-san bước vào.
「Ồ, mấy đứa tới rồi」
Rojina-san vừa nói vừa ngáp một cái.
「Mấy đưa nghe tin gì chưa? Sau khi làm xong đồ của mấy đứa, ba chị tự nhiên nổi hứng cầm búa lên rèn kiếm lại rồi đó!」 Rikka-san hào hứng khoe.
「À thì… khi thấy mấy con dao của Ghazal và Gordo, rồi lại tận mắt xem cô Gấu đây chiến đấu, tự nhiên ta thấy ngứa tay thôi」 Rojina-san gãi đầu giải thích.
「Vậy ông tính quay lại rèn vũ khí rồi hả?」 Tôi hỏi.
「Quay lại thời hoàng kim thì khó, nhưng lúc làm đống nồi với chảo này, ta đã hạ quyết tâm rồi. Cứ chờ đi, ta sẽ rèn ra món vũ khí có thể đánh bại tác phẩm của hai thằng đệ tử vô lương tâm kia!」 Rojina-san hùng hồn tuyên bố.
「Ba à!」
Rikka-san vui mừng thấy rõ.
「Mấy đứa sắp về kinh đô đúng không?」 Rojina-san chợt quay sang hỏi tụi này.
「Dạ」 Tôi trả lời.
Thật ra tụi này cũng không tính tới đó.
Tôi định dùng Cổng Gấu được dấu trong căn nhà của tôi ở đây để về làng Elf rồi thả Ruimin ở đó, sau đó liền về Crimonia luôn.
Nhưng Rojina-san đâu có biết vụ này nên mới nghĩ tụi này sẽ về Kinh đô.
「Vậy ta có thể nhờ cô một việc nhỏ không?」
Rojina-san liếc nhìn Rikka-san một lúc rồi quay sang nhìn tôi.
「Việc gì vậy?」 Tôi hỏi.
「Cô có thể dẫn Rikka đến chỗ Ghazal không?」 Rojina-san nói, vẻ mặt nghiêm túc.
「Ba này!」
Rikka-san hét lên khi nghe thấy câu đó.
「Con lúc nào cũng lải nhải về Ghazal còn gì. Ta biết con thích nó, cứ tới gặp nó cho xong chuyện đi!」 Rojina-san buông lời trêu chọc cô con gái rượu.
「....」
「Ta coi cửa hàng được mà. Với lại, nếu con bị từ chối thì cứ quay về thôi」 Rojina-san trấn an.
「Ba, còn ý mẹ thì sao?」 Rikka-san định dùng mẹ làm lá chắn.
「Ta cũng đồng ý. Rikka, con cứ đi đi. Ba mẹ trông coi cửa hàng được mà, nếu cần thì chỉ cần tuyển thêm người phụ thôi」
Wyola-san, bước ra từ đằng sau Rojina-san, cổ vũ con gái nhiệt tình.
「Nhưng mà....」Rikka-san do dự.
「Mà con cũng lớn rồi, cứ làm những gì con muốn đi. Yuna-chan, người quen của Ghazal, ở đây cũng là ý trời đó」 Wyola-san động viên.
「Với lại con bé mạnh hơn hầu hết các mạo hiểm giả khác nên ta cũng yên tâm giao con cho con bé. Mà mấy đứa cũng toàn là con gái với nhau nên chắc cũng thoải mái hơn khi đi cùng nhau nữa」 Rojina-san nói thêm.
Chà, nếu tụi này là một nhóm có nam có nữ như nhóm Jade-san chắc hai người họ sẽ không yên tâm giao đứa con gái quý giá của mình vào tay mạo hiểm giả nam đâu.
「Nhưng… tự nhiên hai người nhờ vậy có khi lại làm khó Yuna-chan đó. Yuna-chan, em có thấy vậy không?」 Rikka-san ngập ngừng hỏi.
Vấn đề duy nhất ở đây là tôi không dùng được Cổng Gấu trước mặt chị thôi. Nhưng vì Rojina-san đã giúp tôi rất nhiều, đã vậy ông ấy còn là sư phụ của Ghazal-san và Gordo-san nữa, tôi sao nỡ từ chối.
「Không đâu chị. Nhưng lỡ Rikka-san bị từ chối thì ông tính sao?」 Tôi hỏi một câu chí mạng.
Em thấy lo cho chị lắm, Rikka-san. Nhưng tôi không biết Ghazal sẽ cảm thấy thế nào. Lỡ đâu chú ấy đã hẹn hò với ai đó mà tôi không biết thì sao. Lỡ Rikka-san bị từ chối thiệt thì tội nghiệp chị ấy lắm. Tôi chưa yêu ai bao giờ nên vụ an ủi một người đang bị thất tình là tôi mù tịt luôn.
「Yuna-chan! Sao em lại hỏi vậy chứ?」
Rikka-san đánh mạnh vào người tôi một cái. Tuy chẳng cảm thấy gì hết, nhưng lỡ vụ đó là thật thì tôi khó xử lắm. Tôi cũng đâu thể quay sang cầu cứu Fina.
Tôi liếc nhìn Fina. Con bé mới 10 tuổi. Em cũng chưa yêu ai bao giờ, đúng chứ?
「Chậc, vậy thì phiền thật, nhưng hãy mang con bé về đây an toàn giùm ta. Ta đảm bảo sẽ trả công cho cô」 Rojina-san thở dài nói.
Tôi không muốn tưởng tượng cảnh mình sẽ dẫn một Rikka-san trầm cảm về đây một chút nào. Nếu điều đó thật sự xảy ra, chắc tôi sẽ đẩy chị ấy qua Cổng Gấu cho nhanh.
「U~u, sao hai người nói cứ như tui chắc chắn sẽ bị đá vậy? Con tưởng ba đang gửi con gái của mình đi nơi phương xa chứ?」 Rikka-san giận dỗi nói.
「Ta biết Ghazal có thương Rikka, nhưng chỉ thương như em gái thôi」 Rojina-san bồi thêm một câu đau đớn.
「U~u...」Rikka-san rầu rĩ.
「Ta biết thằng nhóc đó vẫn còn quan tâm con. Giờ thì mọi sự do con hết đó, Rikka」 Rojina-san khích lệ.
「Ba à…….」 Rikka-san cảm động.
「Đi đi」 Rojina-san dịu dàng nói.
「Ba mẹ có chắc chưa?」 Rikka-san vẫn còn do dự.
「Lên đường vui vẻ nha con gái」 Wyola-san chúc phúc.
「Đi đi, trước khi ta đổi ý」 Rojina-san giả bộ cáu.
「Cảm ơn ba mẹ nhiều nha」
Rikka ôm chặt ba mẹ mình.
「Đi nhanh đi, hôm nay không có việc cho con đâu, đi chuẩn bị đi」 Wyola-san đẩy con gái mình.
「Dạ mẹ!」
Rikka-san vui vẻ rời khỏi phòng.
「Cô Gấu, ta xin lỗi vì đột ngột nhờ cô như vậy, nhưng xin cô hãy chăm sóc con gái của ta」
Rojina-san cúi đầu thật thấp nói.
「Với lại, nếu thằng Ghazal dám đá Rikka, hãy cho nó một đấm giùm ta!」 Rojina-san dặn thêm.
「Nếu vậy thì nhớ đánh thêm cú nữa cho cô luôn nha!」 Wyola-san cười khúc khích.
Rojina-san và Wyola-san đã nhờ tôi cho Ghazal-san ăn hai cú Đấm Gấu. Nhưng lỡ tôi mạnh tay quá thì sao, Ghazal-san đăng xuất khỏi sever trái đất luôn quá!
Sau đó, chúng tôi đã giúp Rikka-san đóng gói cả gia tài của mình.
「U~u, có quá trời đồ cần mang luôn á. Nhưng nếu mua tại kinh đô thì tốn nhiều tiền lắm. Với lại lỡ Ghazal có bồ rồi thì cũng vô nghĩa....」 Rikka-san lo lắng.
「Chị cứ để hết vào Hộp Gấu của em đi, lỡ có bị Ghazal-san đá thật thì vác hành lý về cũng nhanh, chị đừng lo」 Tôi “tích cực” an ủi.
「Yuna-chan, làm ơn nghĩ gì đó tươi sáng lên xíu được hông em! Chị không có dễ bị đá vậy đâu!」 Rikka-san gào lên trong bất lực.
Tôi không biết Ghazal-san nghĩ sao về chị ấy nên cũng không biết phải nói sao nữa.
Rikka-san đã đóng gói hành lý xong xuôi, bên trong chủ yếu toàn là quần áo thôi. Tôi để chúng hết vào trong Hộp gấu.
「Chị chắc là không muốn báo với ai về việc mình đến kinh đô chứ? Nếu chị muốn thì tụi em có thể ở lại chơi thêm vài ngày nữa cũng được」 Tôi hỏi.
「Nhưng lỡ thằng Ghazal nó hông chịu thì con bé còn mặt mũi nào mà về đây nữa. Chỉ cần gửi thư báo nếu con quyết định ở lại kinh đô là được」 Rojina-san gặt phắt đi.
Đúng ha. Nếu tôi báo rằng mình sắp tới ở cùng một chàng trai ở kinh đô rồi bị người đó từ chối và phải quay về quê thì không biết phải giấu mặt đi đâu luôn.
Sau đó, Rikka-san đã mời tụi này ở lại ăn tối nhưng tôi đã từ chối vì muốn gia đình họ có thời gian bên nhau đêm cuối.
Tôi đã hẹn gặp nhau tại nhà trọ vào sáng mai để cùng đi.
À, tôi đã lịch sự từ chối tiền công hộ tống rồi.
Dù gì tôi cũng nhận được con gấu sắt mà. Thường thì phần thưởng của Cổng kiểm định đều thuộc về thợ rèn hết. Nhưng ông ấy đã tặng nó cho tôi, nhiêu đây đã quá dư dả để mang chị ấy tới kinh đô rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
