Kochira, Shuumatsu Teitai Iinkai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Vol 01 - Chương 04: 'Chung cư phủ tạng' (1)

Trans & Edit: CCPD

"Bởi lẽ đó, kể từ giờ phút này, cậu chính thức là cấp dưới của chị đây. À không, là người hầu mới đúng. Mỗi sáng, cậu phải pha cho chị một ly cà phê nhiều đường, và nếu chị đây có bảo cậu chạy quanh ba vòng và sủa "gâu", hãy tỏ ra vui sướng mà làm theo."

Chớm sáng, trong phòng khách ở ký túc xá, đội trưởng của nhóm, Koito Hikari-senpai, nói với vẻ kiêu kì.

"Đừng quá lo lắng, Kotoyozoru-kun. Trường chúng tôi không có hệ thống thứ bậc nghiêm ngặt đâu. Để thuận tiện nhất có thể, chúng tôi gọi luôn người đưa ra mệnh lệnh là đội trưởng. Còn thực tế thì chúng ta chỉ là tiền bối và hậu bối ở trên trường thôi."

Meh tiếp tục chiếc sandwich của mình với vẻ chán nản.

"Đúng vậy chị đây là tiền bối. Là một người có thâm niên sống. Còn mấy đứa là hậu bối. Tức, rặt một đám tép riu. Hiểu chưa?"

Koito-senpai dường như là học sinh khóa trên tôi một lớp. Nhưng nếu xét riêng vẻ ngoài, Mehleeza trông trưởng thành hơn nhiều.

"Hừm, đối với con người, ấn tượng đầu tiên là quan trọng nhất, mấy thứ khác chỉ toàn rác rưởi. Nghĩa là, cần phải thiết lập lại tôn ti trật tự ngay tại đây, ngay lúc này. Nếu đã thông rồi thì, lính mới, đưa cho chị đây cái bánh sandwich trông có vẻ ngon miệng đó."

...Tôi đưa chiếc sandwich trên tay cho Koito-senpai.

"Ô, vâng lời thế nhỉ? Cộng ba điểm vào phiếu bé ngoan. Giờ thì, ăn thôi~♪"

Koito-senpai cười hớn hở khi thưởng thức bữa sáng của mình.

"Gyahhh Gì đây? Sao nó lại cay thế này! Wah, wah, wah. Tên ngốc, ngốc, ngốc! Lưỡi! Lưỡi của tôi! Lưỡi tôi rát quá! Rát quá đi mất! Nyaaaaaah! Trào cả nước mắt ra rồi! Uwaaaaaaah!"

"Thật tốt khi Kotoyozoru-san cũng thích ăn đồ cay! Nỗi lạc lõng của Koshiba bấy lâu nay cuối cùng cũng được đền đáp rồi!"

Koshiba-san trên tay cầm lọ gia vị siêu cay, mỉm cười khúc khích. Có lẽ vì Koito-san là một người hảo ngọt, mà chị ấy vội vàng rót sữa lấy từ trong tủ lạnh vào cốc, rồi nốc cạn cốc sữa.

"Sao lại không nói sớm hơn chứ?! Hết rồi, hết thật rồi, không còn lại giọt nào!"

Koito-san quả là một người thú vị. Tuy lúc nào cũng ra vẻ ta đây, nhưng chắc hẳn cũng vĩ đại lắm.

"Ugh.... Dù sao thì, Kotoyozoru! Chị đây là người vĩ đại nhất thế giới này! Cậu phải tuân lệnh chị đây. Hiểu chưa?"

"Đã rõ. Và, sữa đó nó hết hạn rồi."

"Thảo nào mùi vị chua thế! Urgh!"

Cái người trông mạnh mẽ và oai phong lúc chiến đấu, ngày thường lại có bộ dạng như thế này đây...

"Thế... hôm nay chúng ta nên làm gì đây, đội trưởng?"

Luna-san, mới nãy còn đang hút thuốc ngoài hiên, uể oải bước vào và lầm bầm. Hình như cô ấy đã tá túc tại ký túc xá này sau buổi tiệc chào mừng ngày hôm qua.

"Khóa học trải nghiệm tại học viện Azure...cũng có nghĩa là chúng tôi sẽ tham gia các lớp học sao?"

Súc miệng bằng nước máy, Koito-san đáp.

"Ừm, đó là kết quả cuối cùng. Nhưng trước tiên, cần phải trải qua vài giai đoạn đã."

Koito-senpai trải lên bàn một tờ giấy được vẽ tay bằng bút chì màu.

'Trở thành học sinh học viện Azure! Lộ trình đến với kỳ học chính thức!"

Một sơ đồ được viết dễ hiểu dành cho trẻ con, kèm theo những hình vẽ dễ thương về sư tử và thỏ, được trải ra.

"Trước tiên, hai người sẽ được ghé thăm nơi các học sinh của học viện xử lý [Hồi Kết]."

Không biết từ lúc nào, Koito-senpai đã đeo kính và cầm chiếc bút trình chiếu.

"Phải hiểu rõ học viện Azure là một nơi như thế nào thì mới tiến hành làm thủ tục nhập học được. Tránh trường hợp lại nói 'đáng lẽ không phải thế này' sau này, lúc đó thì khó xử lắm."

Thật là một hệ thống chu đáo đến bất ngờ. À, dù sao thì mạng sống của chúng tôi cũng nằm trong tay họ nên chút đó chẳng nghĩa gì. Tuy nhiên, để đáp ứng mặt thủ tục, bọn họ chắc sẽ thực hiện quy trình như bình thường thôi.

"Sau đó, cậu sẽ trải nghiệm khóa học với tư cách 'Vô Cánh'. Nếu có những đóng góp cho học viện, cậu sẽ được thăng cấp theo thứ tự: 'Nhất Vũ' → 'Song Vũ' → 'Tam Vũ'. Nhớ kỹ đấy."

Luna-san giơ tay lên như một học sinh kiểu mẫu.

"Em có câu hỏi. Nếu cấp bậc tăng lên, thì sẽ được hưởng những lợi lộc gì nhiều ạ?"

"Lương bổng của trò sẽ tăng. Ngoài ra, có thể tùy ý ra vào chuỗi sân golf liên kết với học viện."

Meh, người cũng đeo kính từ lúc nào (trông rất hợp với cô ấy), bổ sung vào.

"Tất nhiên, không chỉ có thế. Cậu cũng có thể truy cập vào các loại thông tin khác nhau của học viện Azure. Dĩ nhiên, khi quyền hạn tăng lên, cậu có thể sử dụng và nghiên cứu các nguồn tài nguyên phản thực tại của học viện."

Ơn giời, chúng ta vẫn còn có một người giáo viên tử tế ở đây.

"Là 'Vô cánh' thì vẫn chưa thể tham gia các lớp học được. Cho nên khuyên hai người hãy tập trung trở thành 'Nhất Vũ' trước đi."

"Hmm... lớp học à... tôi không quan tâm lắm."

Luna-san đưa mắt về phía tôi. Đương nhiên rồi, tôi đang sôi sục cả lên đây! Bởi vì, đó là một lớp học đấy! Một hành động thường nhật trong quãng đời học sinh, dĩ nhiên là tôi phải hào hứng rồi!

"Nhận tiện, học viện Azure cũng là một tổ chức giáo dục, nên chúng tôi có tổ chức cả các lễ hội văn hóa và chuyến đi dã ngoại đấy."

"Whoa!!"

Như thế thì quá sức tuyệt vời đi... Tôi nhất định phải trở thành cái 'Nhất Vũ' đó!

"Em sẽ cố gắng hết sức ạ! Hôm nay em nên làm gì đây!?"

Koito-senpai mỉm cười điềm đạm, toát lên vẻ chín chắn của người từng trải (không hợp với chị ấy tí nào).

"Chị đã nói rồi không phải sao. Hôm nay là buổi 'ghé thăm'. Kotoyozoru-kun, hôm nay cậu cứ theo sát Nyao là được."

Nyao.... đi cùng Koshiba á? Khi tôi nhìn qua, cô bé học sinh sơ trung năm nhất, người mang dáng vẻ của con thú nhỏ, khịt mũi một cái.

"Vậy thì, ngay bây giờ"

Thứ trên tay Koshiba là cây kim tiêm trông khá quen thuộc.

"Hả?"

"Chính chỗ này, thẳng vào động mạch!"

Ý thức của tôi, trong thoáng chốc, dần chìm vào bóng tối.

"Há?"

Choàng tỉnh dậy, tôi cảm nhận được cảm giác rung lắc dễ chịu từ xe hơi. Cùng với đó là cảm giác mềm mại ở vùng thái dương.

"Anh đã tỉnh lại rồi sao?"

Đôi mắt to tròn của Koshiba. Cô bé nhìn xuống tôi với nụ cười tinh nghịch.

"E-em! Lại tiêm cho anh thứ thuốc gây bất tỉnh nhân sự đó đấy à!"

"Hehehe, Koshiba lại thắng một lần nữa rồi."

Không, đây đâu phải về chuyện thắng thua. Với cái đầu óc vẫn trong cơn mê man, tôi chợt nhận ra

"Á?!"

Thứ nãy giờ tôi dùng làm gối là cặp đùi mảnh dẻ của cô bé.

"Ui da!"

Tôi vô thức bật người dậy, đầu đập trúng cằm của Koshiba. Koshiba rên rỉ đau đớn, rồi đánh túi bụi đầu tôi.

"Xin lỗi! Do anh giật mình hóa hoảng loạn bởi cái gối đùi! Khoan đã, chúng ta đang đi đến đâu vậy?!"

"Hoảng hốt vì đùi của một nữ sinh sơ trung, kém cỏi quá đó. Còn câu trả lời anh muốn thì ta đang ở Barcelona."

Bên kia tấm kính không phải bầu không khí hỗn loạn của học viện Azure hay những con phố quen thuộc ở Nhật Bản. Thay vào đó là một thành phố mang sắc màu rực rỡ giống như một bức tranh, tuân theo một kiến trúc vô cùng quy củ.

"Barcelona?! Chúng ta đang ở Tây Ban Nha sao?! Mới nãy vẫn còn trên thành phố nổi kia mà..."

"Và đích đến chính là... ừm, 'chung cư phủ tạng' ở ngoại ô thành phố Barcelona."

Đúng là một cái tên kinh khủng. Tôi hơi rùng mình nhìn người tài xế mặc vest đen và đeo kính râm ngồi hàng ghế trước, rồi nhìn xuống tệp hồ sơ trong tay Koshiba.

──────────────────────────────────────────

【Mã hiệu 819『Chung cư phủ tạng』】

○ Đặc tính Thuật chiêu hồn, Nghi lễ đại họa.

○ Lai lịch Một nghi lễ đại họa mức độ trung bình xảy ra vào khoảng tháng 3 năm nay tại một khu chung cư nằm ở ngoại ô Barcelona. Trên nóc của tòa nhà hiện trường, 12 cặp thi thể trong tình trạng gãy gập các đốt sống cổ được tìm thấy sắp xếp cho nghi lễ. Dựa vào việc miệng của các thi thể bị khâu liền lại bằng chỉ đen, có thể tạm thời kết luận rằng đây là nghĩ lễ của giáo phái 'Tín đồ của Sự câm lặng Vĩnh hằng' (Los Devotos del Silencio Eterno). Nguồn tin cho hay có một số lượng cư dân bình thường sinh sống trong căn chung cư, nhưng thông tin chi tiết đến nay vẫn chưa rõ thực hư. Hiện tại, tòa nhà được cho là nơi tụ tập của nhiều sinh vật mang các cấp độ [Hồi Kết] khác nhau.

──────────────────────────────────────────

Tôi câm nín một hồi, rồi lập tức lớn tiếng hỏi:

"Bây giờ chúng ta đang đến chỗ một [Hồi Kết] điên rồ như này sao?! Vả lại, những người khác đâu cả rồi?!"

"Thật không may, đội trưởng và meh-senpai đang có công chuyện khác phải lo. Còn luna-san đi tham quan chỗ những người làm việc dưới quyền chủ tịch Elif rồi. Vậy nên, chỉ có Koshiba đồng hành với anh trong chuyến đi này thôi!"

Cô bé nhỏ nhắn với vẻ ngoài như một con thú nhỏ nắm chặt hai tay trước bộ ngực khiêm tốn của mình.

(Thôi xong. Tất cả đã kết thúc)

Đi cùng một cô gái sơ trung đến một nơi đầy rẫy các sinh vật huyền bí ư? Đùa chắc. Đời tôi đến đây coi như tàn canh rồi.

"Chắc hẳn anh đang nghĩ cái gì đó thô lỗ lắm có đúng không.... Shamshir!"

Khoảnh khắc cô bé vẫy tay, một khẩu súng ngắn ổ xoay cũ xuất hiện từ hư không.

"Đó có phải là khẩu súng do 'Thiên sứ Vết đạn' trao cho em không?"

"Chính xác!"

Luna-san từng kể tôi nghe rằng, có một thực thể Hồi Kết tên 'Thiên sứ Vết đạn' sẽ trao cho các học sinh của học viện Azure một khẩu súng mang sức mạnh đáng kinh ngạcđược gọi là 'Vết đạn'.

"Đây là 'Shamshir'! Với cậu nhóc này trong tay, xử lý ba cái [Hồi Kết] mức độ này chỉ là chuyện nhỏ thôi!"

"Mạnh đến độ vậy sao? Khả năng của nó là gì thế?"

Cô bé tỏ vẻ đắc ý, lôi từ trong túi ra một miếng dán với hình vẽ graffiti rẻ tiền bên ngoài.

"Nó có khả năng 'hoán đổi vị trí viên đạn và mục tiêu'!"

"........."

──────────────────────────────────────────

【Shamshir】 <Vết đạn>

Một vết đạn cho người sử dụng khả năng 'hoán đổi vị trí viên đạn với miếng dán mục tiêu'. Chủ yếu được sử dụng cho mục đích khứ hồi. Bằng cách hoán đổi vị trí của viên đạn với mục tiêu chỉ định được dán miếng dán từ trước, nó giúp người dùng quay trở về ngay lập tức.

──────────────────────────────────────────

(Sao bình thường quá vậy!)

So với khẩu súng trường siêu lớn của Meh hay cây guitar của Koito-senpai thì 'vết đạn' này quá sức nhạt nhòa. Không biết cô bé định chiến đấu với thứ đó bằng cách nào đây?

"Mà, không có chỉ mình Koshiba thôi đâu... Ô, đến nơi rồi này."

Khi cánh cửa chiếc SUV màu đen mở ra, chúng tôi được chào đón bởi khung cảnh tĩnh lặng của một tòa chung cư khổng lồ cũ kỹ.

Cảm tưởng như nó biết chắc rằng con mồi sẽ tự chui đầu vào rọ.

"Có cuộc gọi từ trụ sở chính nên em đi nghe đây."

Cũng chừng ba phút kể từ khi Koshiba nói vậy và khuất bóng đằng sau những rặng cây.

(...Ghê rợn quá!)

Tôi nép mình dưới những tán cây, mắt không rời khỏi tóa 'chung cư phủ tạng' im lìm trong khi vẫn đợi Koshiba quay lại. Dù thật khó tin đây là nơi quái vật hoành hành, tôi có thể cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo toát ra từ nó.

"Ô? Vị nào đây thế?"

Đột nhiên, một giọng nói vô cùng trong treo vang lên. Từ đâu được? Bên phải? Bên trái? Đằng sau? Không phải nó đến từ bên trên.

"Xin chào."

Một cô gái từ trên trời đáp xuống. Đó là một tiểu thư tóc bạc xoăn bồng bềnh, mặc chiếc váy dài thướt tha, tay cầm ô che nắng. Duyên dáng đáp xuống mặt đất, cô gái thanh lịch hỏi:

"Tôi tưởng là học viện Azure cử một cô gái sử dụng 'Shamshir' đến hỗ trợ chứ nhỉ?"

"A, à. Tôi... cũng đến từ học viện Azure. Tôi đến đây để ghé thăm, như là một phần trong khóa học trải nghiệm ấy?"

"Ghé thăm? Ha hah. Cái học viện đó vẫn khéo đùa như mọi khi nhỉ? Gửi một người chân ướt chân ráo không có 'vết đạn' đến nơi chết chóc như này ư?"

Vậy là cô ấy biết tôi không sở hữu 'vết đạn'. Mà sao cô ấy xuất hiện từ trên trời hay vậy?

"Xin lỗi vì đến giờ chưa tự giới thiệu. Tôi là Leia Coeur de Lumière. Trực thuộc hội thanh trừng 'Purgeurs'. Là một cô gái lớn trước tuổi và hơi năng động. Và đang là học sinh năm nhất của học viện Kaus."

"Học viện Kaus....? Là học viện nào thế?"

"Ô, cậu không biết sao? Ở thành phố nổi Fructus, có ba học viện sở hữu sức mạnh to lớn, hay con được gọi là 'Tam đại học viện'. Thứ nhất là học viện Azure. Thứ hai là 'Coporations'.Và cuối cùng chính là viện Kaus đó?"

Cô ấy giải thích cặn kẽ mọi thứ cho tôi hiểu. Ít nhất thì, ngay lúc này cô ấy cũng nghiêm túc và đáng tin cậy hơn so với những người ở học viện Azure.

"Thế cậu có hay tin chiến dịch lần này là do viện Kaus chủ trì không?"

"...Cũng chưa nghe bao giờ luôn."

Leia-san cười khúc khích. Cô ấy quả đúng là tiểu thư nhà gia giáo.

"Tôi là Kotoha Yozoru. 17 tuổi. Rất hân hạnh được gặp."

"Vâng♪"

Đung đưa tà áo đồng phục trắng đen trong gió, Leia-san gật đầu. Mặc dù giới thiệu bản thân thuộc hội Thanh Trừng nghe bất ổn như vậy, nhưng được thấy cô ấy dịu dàng thế này, lòng tôi lại an tâm nhẹ nhõm phần nào.

"Thế là, Yozoru-senpai cũng sẽ tham gia vào chiến dịch này... phải chứ ạ?"

"À, phải...(tiền bối!)"

"Nếu là vâỵ...." Cô ấy trừng mắt nhìn tôi.

"Để có thể phó mặc tấm lưng mình trên chiến trường, em có vài điều muốn hỏi tiền bối."

Cô ấy gập ô lại và tiếp lời với vẻ mặt nghiêm túc.

"Fetish của tiền bối là gì?"

Tôi không biết mình vừa nghe cái gì nữa. Cô gái xinh đẹp và quý phái như tiểu thư khuê các này vừa nói cái gì vậy?

"Sở thích tình dục khác người của anh. Những khuynh hướng ham muốn lệch lạc của anh. Em tin rằng, thứ quan trọng nhất trên chiến trường là sự tin tưởng. Niềm tin có thể tiếp cho ta động lực để phó thác cả trái tim mình. Lẽ dĩ nhiên, đó không phải thứ có thể dễ dàng trao cho người khác."

"Chính bởi vậy," cô ấy mỉm cười.

"Em muốn tiền bối phô bày ham muốn thầm kín méo mó nhất của mình. Bởi vì, không có ai đáng tin hơn người mà mình đã chia sẻ những bí mật đáng xấu hổ nhất."

Trong thâm tâm, cô ấy dường như không có bất cứ động cơ nào khác, mà cô ấy thực sự tin tưởng những điều mình vừa nói ra đến từ tận đáy lòng.

(Thật là một cô gái kỳ quặc. Cũng không phải là đang đùa, cô ấy thực sự nghiêm túc về chuyện này!)

Nếu đã vậy, tôi sẽ chân thành đáp lại kỳ vọng của cô ấy.

"Được thôi. Anh sẽ trả lời. Fetish của anh là"

"!"

"...thước dây."

Ầm ầm! Đoàng! Một tia sét giáng trúng đầu Leia.

"Thước... dây...?!"

Tôi tiếp tục, cố kìm nén sự xấu hổ đang trào dâng trong lòng.

"Nói sao cho đúng nhỉ... kiểu như đo đạc kích cỡ đủ mọi thứ trên cơ thể con gái ấy. Việc kiểm tra kích cỡ và chiều dài làm anh thấy kích thích... giống như đang làm nghiên cứu khoa học vậy... xin lỗi nếu nó quá kỳ quái. Đến chính anh cũng không hiểu mình vừa nói gì nữa."

"...Ừm! Ừm! Em chẳng hiểu gì sất! Em không ngờ có cái fetish như vậy luôn! Em thực sự xấu hổ vì sự thiếu hiểu biết của mình! Nhưng chẳng sao cả! Tuy không hiểu sở thích của tiền bối là gì, nhưng em biết đó là một sở thích quan trọng đối với anh!"

Leia siết chặt lấy tay tôi.

" Thước dây nghe tuyệt vời quá! Có lẽ em nên tìm hiểu thử xem sao!"

"Mặc dù em không cần phải tìm hiểu đâu, nhưng cảm ơn...!"

《Quả là một người trung thực! Đây là lần đầu tiên có ai trả lời thành thật như vậy!》

"Nhân tiện, sở thích của em là"

"À, ừm.... (quá ngại ngùng để nghe sở thích của con gái.)"

"Lột xác đấy."

"Lột... xác ư...?"

"Anh không biết sao? Điều mà rắn với cua thường làm ý..."

"Anh hiểu mà...! Cái đó anh hiểu mà...!"

Có lẽ vì xấu hổ, Leia mặt đỏ bừng, lảng tránh ánh mắt đi chỗ khác trong khi tiếp lời:

"Em đã luôn thích lột xác từ khi còn bé... Em vẫn hay tưởng tượng về việc đó. Nếu cậu bé này hay cô bé kia lột xác thì lúc đó lớp da bọn trẻ sẽ là gì nhỉ? Liệu nó có láng mịn như bề mặt quả trứng luộc không? Hay lớp da cũ lột ra sẽ bốc mùi chua ôi như thế nào nhỉ...?"

Chuyện quái gì đang diễn ra dị chèn?

(Thật chẳng hiểu nổi cái fetish đó nữa!)

Dù vậy... tôi hiểu rồi! Tôi chẳng hiểu gì nhưng tôi hiểu! Bởi cô ấy vừa tiết lộ cho tôi một điều thực sự quan trọng. Vẫn không hiểu gì cả, nhưng chỉ điều đó là tôi hiểu.

"...Leia-san. À không, Leia-ccchi!"

"Kotoyozoru-senpai.... À không, Kotton!"

Tôi và cô ấy nắm tay nhau thật chặt bằng cả hai tay.

"Chúng ta... liệu chúng ta có thể trở thành bạn thân của nhau không...?"

"Tớ... cũng nghĩ như vậy. Đây là lần đầu tiên tớ cảm nhận được những cảm xúc như thế này."

Chúng tôi trao nhau ánh nhìn nồng thắm, cùng nhau cảm nhận một tình bạn vững chắc vừa được hình thành.

"Thôi nào, nghe kinh tởm quá đi mất! Haha. Cái miệng không nói được lời hay ý đẹp thì tốt nhất nên ngậm vào nhé~"

"Gahah!"

Một cây đinh khổng lồ đâm xuyên ngực Leia.

"Cái...?!"

Thân hình mảnh khảnh của cô ấy như một con rối đứt dây đổ rạp xuống đất. Tôi sững người lấy một lúc, rồi mau chóng đỡ lấy cô ấy. Từ đằng sau, tiếng bước chân vang vọng tiến tới.

"Leia. Chị đã nhắc em bao nhiêu lần rồi. Rằng đừng có đi rao rêu khắp nơi với đống quan điểm kỳ quặc của em. Thật tình, em làm chị bẽ mặt lắm đó. Cứ thế này người ta hiểu nhầm học viện Kaus thành một tổ chức ám muội nào đó cho coi."

Bước ra từ những tán cây là một cô gái tóc đen nhỏ nhắn, trên tay cầm chiếc đinh khổng lồ và đang nhếch mép cười. Cô ấy bước tới, nhìn xuống Leia đang bị chiếc đinh xuyên qua.

"Leia-cchi! Cậu không sao chứ?!"

Tôi cố gắng hỏi chuyện, nhưng cô ấy chỉ lắc đầu nguầy nguậy, mặt mày tái mét và không đáp lại một lời.

"Không sao đâu, đừng có lo. Nhỏ nó chỉ bị cấm nói chuyện thôi~"

Cô gái cười nhếch mép búng tay, và chiếc đinh ghim trên người Leia lặng lẽ biến mất.

"Haa, khụ, khụ. Tiền bối tàn ác với em quá! Chị vừa dọa em sợ phát khiếp đấy!"

Tôi sững người. Trên người Leia không có bất kỳ vết thương nào, thậm chí quần áo cũng chẳng có lấy một vết bục. Chẳng lẽ...

"Tất cả là từ sức mạnh nhát chém của tôi, 'Lâm Chú Hoia Baciu'.

──────────────────────────────────────────

【Lâm Chú Hoia Baciu】 <Nhát chém>

Một nhát chém dùng cơ chế 'đóng đinh'. Là một cây đinh gỗ lớn, khi được chủ nhân- Magina Avram- đưa ra lệnh cấm bằng lời nói, sẽ xuất hiện tại một vị trí cụ thể trên mục tiêu, gây cản trở hành động. Chiếc đinh không thể bị chạm vào, nhưng nếu nhận phải sự chống cự mãnh liệt thì nó sẽ từ từ rút ra. Câu chú cấm cản càng dài, chiếc đinh sẽ càng dài và càng khó để nhổ ra.

──────────────────────────────────────────

"....Nhát chém?"

"Nếu cả tên học viện Kaus cũng không biết, thì tất nhiên cậu cũng không biết về nó rồi."

Leia thản nhiên đứng dậy như chưa có chuyện gì xảy ra, rồi tiếp tục giải thích:

"Bọn tớ, học viện Kaus, cũng sở hữu những thanh kiếm với những khả năng đặc biệt- 'nhát chém'- tương tự như 'vết đạn' của học viện Azure. Tất cả bọn chúng được trao tặng bởi 'Thiên sứ Nhát chém'."

"Kiểu như một phiên bản khác của 'Thiên sứ Vết đạn' sao...?"

"Đúng vậy, quả nhiên là Kotton. Cậu nắm bắt vấn đề rất nhanh."

Nếu học viện Azure dùng súng, học viện Kaus dùng kiếm. Thế còn học viện còn lại thì sao?

"...Thật tình, mới có gặp mặt lần đầu đã gọi nhau bằng biệt danh rồi. Gớm ghiếc quá."

Cô gái cười nhếch mép- Magina-senpai- trái ngược với vẻ ngoài dễ thương của mình, lại là một người độc mồm độc miệng.

Sự kiện ghi dấu thời điểm tòa chung cư khổng lồ, 'dinh cơ thánh Lucia' này mang cái danh đầy tai tiếng 'Chung cư phủ tạng' diễn ra ước chừng tầm 2 tuần trước.

"Theo những gì báo cáo ghi chép lại"

Leia nhìn chằm chằm tòa nhà trong khi tiếp tục:

"Vào khoảng 2 tuần trước, một bà mẹ đã trình báo với cơ quan chức năng rằng bà không thể liên lạc với con gái của mình. Và rồi, khi cảnh sát lần theo manh mối đến khu chung cư này, bọn họ cũng biến mất không một dấu vết."

Kể từ khi đó, chưa từng có một ai bước vào căn chung cư này mà quay trở lại. Nhận ra điều bất thường, học viện Kaus đã bắt tay vào cuộc điều tra.

"Các điều tra viên đã thử khảo sát quanh căn chung cư bằng drone. Nhưng do cửa sổ bị phủ một lớp chất lỏng màu vàng nên công tác điều tra gặp nhiều trở ngại. Còn trên nóc nhà là vòng tròn ma thuật làm bằng xác chết kia. Thật tình, lũ cuồng tín đó thật sự phiền phức chết đi được."

Hội 'Tín đồ của sự Câm lặng Vĩnh hằng' có vẻ như là một giáo phái chống lại thực tại (...là cái quái gì thế?) có nguồn gốc tại Tây Ban Nha và thường xuyên gây hấn với học viện Kaus.

"Bọn cuồng tín khốn khiếp đó về cơ bản là một nhóm pháp sư. Nhưng ma thuật vốn là thứ người thường không thể sử dụng. Đó là một kỹ thuật khó để sử dụng và cũng cực kỳ kém hiệu quả. Chính vì vậy, để một pháp sư tầm thường trở thành một pháp sư có thể sử dụng chút ma thuật, bọn chúng cần thực hiện mấy nghi lễ mức độ trung bình như này. Phải giết hàng trăm người, phải hiến tế linh hồn chính mình, phải trở nên điên loạn và cuối cùng trở thành quái vật."

....Nghĩa là sao? Tức là, việc nhiều người chết và mất tích xung quanh căn chung cư này tất cả là nghi lễ để phong cho kẻ nào đó trở thành 'phù thủy' ư?

"...Nghe thật kinh tởm."

"Tớ đồng tình."

Tôi và Leia trao đổi ánh nhìn, rồi cùng quay sang nhìn chằm chằm vào tòa chung cư. Mấy thứ như này không được phép tồn tại. Cả hai chúng tôi đều cảm thấy mãnh liệt rằng, phải có ai đó đứng ra ngăn chặn chuyện này lại.

"Mới gặp nhau lần đầu mà đã tâm đầu ý hợp thấy gớm." 

Magina-senpai hoàn toàn bị dọa lui. Koshiba lễ phép giơ tay.

"Koshiba có điều muốn hỏi ạ. Dù biết 'chung cư phủ tạng' là một nơi rất nguy hiểm, nhưng tại sao yêu cầu cứu viện lại được gửi đến học viện Azure vậy ạ? Trong khi Châu Âu vốn là sân nhà của học viện Kaus, còn chúng em thì chẳng có can hệ gì tới hội 'Tín đồ của Sự Câm lặng Vĩnh hằng'..."

Magina-senpai tỏ vẻ hơi ngạc nhiên trước thắc mắc của Koshiba, người không biết đã quay lại từ lúc nào.

"...Hả? Em chưa nghe gì thật sao? Chưa nghe kể gì luôn? Bộ cấp trên chưa thông báo sao?"

Thấy Koshiba chỉ bối rối ngiêng đầu như một con thú nhỏ, Megina-senpai thở một hơi thật sài và tiếp lời:

"Một năm về trước, ba học viện có liên kết cùng nhau tổ chức lễ hội thể thao 'Hội Thao Trên Không', còn nhớ chứ?"

"Koshiba vẫn còn đang ở cấp tiểu học cho đến tận năm ngoái, cho nên em không biết nhiều về chuyện đó!"

"Lần đó... họ cử một học sinh năm nhất sơ trung đến, cái người 'kẻ mạnh nhất'..."

Magina-senpai lảo đảo đứng không vững, nói tiếp:

"Ừ, đấy. Mọi thứ bắt đầu như thế đó. Rồi, trong đại hội có tổ chức trận chiến mô phỏng. Mục đích chính là để trau dồi kỹ năng. Nói đến đây cũng đủ hiểu rồi chứ?"

Tôi có dự cảm chẳng lành về chuyện này.

"Chính Koito Hikari-san đã đánh tơi tả thủ lĩnh của đội Thanh Trừng trong trận đấu mô phỏng đó... hay nói đúng hơn là làm tàn phế vĩnh viễn luôn."

"........"

"À, không phải trở thành người thực vật hay liệt trong suốt quãng đời còn lại đâu, chỉ là 'nhát chém' của cô ấy bị gãy nên không thể sử dụng được nữa thôi... nhưng đó là lần đầu tiên chị thấy thứ như vậy xảy ra. Ý là, ai mà tin nổi thực sự có người phá hủy 'nhát chém' chứ? Sự việc đó trở thành cơn chấn động đối với mọi người và cánh báo chí. Thế là, Koito-san đã hứa sẽ sửa chữa mọi thứ và đồng ý cử viện trợ nếu bọn chị yêu cầu."

"Xin lỗi, em thực sự xin lỗi! Xin lỗi vì bà chị đội trưởng ngu ngốc nhà em cũng gây rắc rối cho mọi người ạ!"

Nhìn một Koshiba cúi đầu tạ lỗi với vẻ mặt như sắp khóc đến nơi như vậy, Magina-senpai nở nụ cười thích thú và nở nụ cười tinh quái.

"Thôi được rồi, không sao đâu. Dù sao hồi đó chị cũng chẳng ưa gì cái bà thủ lĩnh đó đâu... Ngoài ra, chị cũng đã nghe danh của Koshiba-chan rồi. Rất vui được gặp em." 

"Màn chào hỏi đến đây là kết thúc." Megina-senpai tuyên bố rồi nhìn thẳng vào Koshiba.

"'Lâm chú' của chị và 'thiếu nữ vùng Gévaudan' của Leia đều thiên về hỗ trợ là chính. Cho nên chúng ta hiện đang thiếu hỏa lực. Chị có thể trông cậy vào em phần đó không?"

"Được chứ! Hãy cứ tin tưởng vào sức mạnh của Koshiba!"

Tôi suýt nữa đã lên tiếng. Vốn dĩ năng lực 'vết đạn' của Koshiba chỉ là hoán đổi vị trí viên đạn và mục tiêu thôi mà? Với năng lực như vậy sao có thể gây sát thương được cơ chứ...?

"Vậy thì Koshiba-chan, chúng ta cùng nhau đập nát tòa chung cư này luôn thôi?"

"....Hử?"

"Tìm đường để lẻn vào thì phiền phức lắm. Chi bằng đánh sập toàn bộ cho nó khỏe."

Một kế hoạch đơn giản, hiệu quả mà dễ hiểu! Mới đầu tôi còn nghĩ sẽ phải xông thẳng vào một dinh thự ma ám cơ. Trong lúc đó, Koshiba hăm hở đáp:

"Được luôn, em bắt đầu luôn nhé!"

Koshiba giơ khẩu súng ngắn ổ xoay lên. Magina-senpai nhìn cô bé với vẻ mặt hơi căng thẳng. Cô bé kéo cò, làm viên đạn ra khỏi nòng súng. Điều hiển nhiên rồi. Nhưng điều phi lý diễn ra sau đó kìa.

"Shamshir!"

Ngay khi Koshiba hét lên, viên đạn nhỏ biến mất.

(...Có phải cô bé vừa đổi vị trí viên đạn với mục tiêu không?)

Nhưng đâu có gì khác lạ xảy ra đâu cơ chứ? Một vụ nổ lớn diễn ra ngay trước mặt tôi.

"Cái....?"

Viên đạn bay đi với tốc độ gần với vận tốc âm thanh, cỡ 1200km/h. Duy trì vận tốc âm thanh, viên đạn đã hoán đổi vị trí với mục tiêu, hay chính xác hơn là vật thể miếng dán dính vào.

"Một chiếc xe bồn khí nén sao?!"

Vậy là Shamshir đã hoán đổi vị trí viên đạn với chiếc xe đó. Một chiếc xe nặng 20 tấn, chất đầy khí nén áp suất cao bay vút trong không trung với tốc độ âm thanh và đâm thủng bức tường của 'chung cư phủ tạng'.

'1200km/h' × '20 tấn'. Chỉ chừng đó thôi đã là một lực công phá vô cùng kinh khủng rồi. Chưa kể nếu tính thêm lượng khí ga áp suất cao bén mồi bởi lượng năng lượng khổng lồ đó, ắt hẳn sẽ gây ra một vụ nổ cực kỳ khủng khiếp.

(Khoan đã, nếu thế thì chẳng phải... chúng ta đứng ngay đây cũng sẽ bị cuốn vào vụ nổ sao? Thôi xong, tiêu thật rồi...)

Cảm nhận được hơi nóng vụ nổ phả vào má, cơ thể tôi bỗng nhẹ bẫng đi.

"S-shamshir..."

Koshiba đã kịp thời túm lấy tôi, Leia và Magina-senpai trước khi kích hoạt Shamshir. Có vẻ cô bé đã hoán đổi vị trí chúng tôi với miếng dán được đặt sẵn trên ngọn đồi cao gần đó để làm điểm trở về.

Một vụ nổ đinh tai nhức óc vang vọng khắp không gian. Nhìn về phía 'chung cư phủ tạng', một cột lửa khổng lồ bốc lên, cứ như vừa hứng trọn một trái tên lửa vậy.

(Chỗ chúng ta mới đứng thì sao? Bị xóa sổ luôn rồi!)

Chúng tôi đều đồng loạt đổ mồ hôi lạnh và khụy gối xuống đất.

"Úi, lỡ tính sai hỏa lực mất rồi.... Tehe☆"

Koshiba lè lưỡi tinh nghịch.

"Tehe cái khỉ mốc?! Tí thì đi chầu Diêm Vương cả đám đấy! Xém nữa lên bàn thờ ăn chuối cả nải đấy!"

"Nếu tính làm đến mức đó làm ơn cũng nên báo trước một tiếng chứ?! Trời ơi, tóc của tôi! Mái tóc ngọc ngà của tôi bị cháy rồi này!"

"Này cái con bé cấp hai ngu ngục kia, có biết cái gì là điểm dừng không hả?! Một vừa hai phải thôi chứ!"

Ngay cả hai thành viên giàu kinh nghiệm chiến đấu của đội Thanh Trừng cũng vô cùng kinh hãi trước trải nghiệm cận kề cái chết vừa rồi.

"...Ơ, rốt cuộc mọi người đều ổn cả mà, phải chứ?"

Koshiba tỏ vẻ hờn dỗi như học sinh cấp 2. Cơ mà cô bé đúng là học sinh cấp 2 thật.

"Ugh! Đúng là bọn học sinh của học viện Azure có khác! Rặt một đám tùy tiện, làm việc thì cẩu thả xong cứ thích giải quyết mọi thứ theo cảm hứng nhất thời! Đáng ra phải viết rõ các khoản điều luật ra! Rồi nghiêm chỉnh chấp hành theo nó! Hoặc ít nhất làm ơn hãy cư xử bình thường chút đi?! Lúc nào cũng làm quá mọi chuyện lên! Thế mà không có ai đứng ra ngăn cản đám này lại mới bực chứ!"

"M-magina-senpai, nói thế là không được đâu. Xin đừng vơ đũa cả nắm như vậy. Học viện chúng ta với học viện bọn họ vốn chẳng ưa gì nhau rồi. Thế là phân biệt đối xử đấy."

...Ồ, ra là thế.

Cuối cùng, vụ nổ do Koshiba làm ra không gây quá nhiều hậu quả nghiêm trọng.

Nó chỉ đốt mất một phần rừng, xới tung địa chất xung quanh và thu hút các phương tiện truyền thông địa phương đến đưa tin thôi. Vậy là các 'nhân viên' của học viện Kaus lại phải tiêm thuốc cho các phóng viên ngất xỉu rồi vác lên xe chở đi. Chắc là để che giấu hành tung cho chúng tôi. Sợ thật đấy.

"...Hứng trọn chiếc xe bồn khí nén mà không hề hấn gì. Ấn tượng đấy~"

Chúng tôi quay trở lại trước 'chung cư phủ tạng', nơi bề ngoài không có bất kỳ hư hại nào.

"Khả năng kháng sát thương vật lý, ít nhất phải cấp 4. Chỉ với vũ khí chúng ta thì không đủ để phá hủy nó đâu. Nếu không hề hấn gì sau vụ nổ cỡ đó, thì phương pháp tấn công từ bên ngoài coi như bất khả thi rồi."

Koshiba ưỡn bộ ngực lép đầy tự hào. Này, ít nhất hãy tỏ ra hối lỗi chút đi chứ.

"Cửa sổ thì không thể đập được. Cũng không có đường khác để vào. Xem ra chỉ còn cách xông thẳng vào thôi. Leia."

Leia gật đầu và đặt tay lên cánh cửa ra vào chung cư.

"Tớ sẽ dẫn đầu. Phó mặc tấm lưng cho cậu đấy, Kotton Bạn hiền!"

"Ừ, tớ sẽ bảo vệ Leia-cchi bằng cả mạng sống Bạn hiền!"

Leia và tôi cụng tay trong khi nhìn nhau bằng ánh mặt rực lửa.

"Mới có lần gặp đầu thôi mà cái niềm tin này gớm ghiếc quá đi!"

Mối liên kết giữa hai người phô bày những sở thích sâu kín nhất cho nhau thậm chí còn khăng khít hơn cả quan hệ ruột thịt.

tên một khu rừng ở Transylvania hay còn được mệnh danh là tam giác quỷ vùng Bermuda của Romania, là 1 điểm nóng về các hiện tượng siêu nhiên. Gévaudan là tên một vùng đất cổ ở miền nam nước Pháp, nhưng thường được nhắc đến nhiều nhất trong lịch sử là do "Quái thú Gévaudan". Đó là một con vật ăn thịt người bí ẩn, được cho là giết chết khoảng 100-200 người trong vòng 3 năm, chủ yếu là phụ nữ và trẻ em, giải thích cho phần "thiếu nữ"