Kochira, Shuumatsu Teitai Iinkai

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Vol 01 - Chương 05: "Cùng đến viện nghiên cứu nào!"

"Fufufu, chị đây hay tin hết rồi đấy, Kotoyorozu~. Nghe bảo cậu vừa làm một màn chào sân tưng bừng lắm có đúng không!"

Đêm qua khi tỉnh khỏi cơn mê sảng thì tôi đã thấy mình nằm trên tấm nệm ở ký túc xá. Qua đến sáng ngày hôm nay, vừa mới ló mặt ra phòng khách thì một Koito-senpai tràn đầy năng lượng đã sán lại gần tôi mà buông lời bông đùa. 

"Mấy người bên Kaus gọi cảm ơn rối rít luôn đó~♪ Họ cũng gửi lời hỏi thăm đến Kotoyorozu nữa ...Cơ mà họ dùng cái tên kì cục là Kotton cơ...Đại loại là 'Rất mong được giúp đỡ lần sau', vậy đấy!"

Hẳn Léa là người gọi rồi.

"Bình thường đội trưởng có mấy khi được người ngoài khen ngợi đâu (do lề thói ăn ở thường ngày cả), nên chị ấy mới vui sướng như vậy đấy."

Hai bím tóc từ trong bếp đung đưa lên xuống. Dù trải qua một ngày vất vả là vậy, thế mà Koshiba vẫn dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng cho mọi người. Đáng nể thật. Có lẽ tôi nên phụ cô bé một tay

"Này Kotoyorozu! Lại đây cho chị! A, làm tốt lắm, giỏi lắm! Bé ngoan, bé ngoan, thưởng cho cái xoa đầu này!"

"Ơ kìa, chờ đã... Koito-senpai.."

Chị ấy dùng một tay khóa cổ trong khi tay còn lại day lên trán tôi. Nếu đó là một ông chú trung niên thì người đó đã bị quy kết vào tội quấy rối tình dục hay lạm quyền rồi. Nhưng khi đối phương lại là một tiền bối xinh đẹp với vòng một đẫy đà thì thứ mùi hương dễ chịu cộng thêm cái cảm giác mềm mại đằng sau lớp đồng phục thô cứng, khiến đầu tôi như muốn nổ tung.

"Fuuwaah.... Chào buổi sáng..."

"L-luna-san!"

Đúng lúc đó, Luna-san bước vào phòng khách và chứng kiến tôi mặt mũi đỏ bừng khi bị Koito-senpai bắt giữ

"...Hmm. Ra là cậu thích mấy thứ như này à. Thấy vui lắm đúng không? Sao cũng được."

Cô ấy ném về phía tôi ánh nhìn khinh bỉ lạnh tanh mà tôi chưa lần thấy trước đây.

"K-khoan đã. Mọi chuyện không phải"

"Aaah! Kotoyorozu tuyệt vời quá đi! Để chị dụi má cưng nựng cái nào! Ngoan lắm!"

".........."

Tôi đành chịu khuất phục trước chiêu cọ má của người tiền bối xinh đẹp đầu óc lúc nào cũng tưng tửng ấy.

"Vậy là, hai người đã quyết sẽ đăng ký nhập học vào học viện Azure rồi phải không?"

Sau bữa sáng, Meh dò hỏi chúng tôi với ánh mắt nghiêm túc.

"...Ừm. Tôi thấy mình ổn với việc đó. Dù sao thì, vốn dĩ lựa chọn cũng là ảo ảnh ngay từ đầu rồi."

"Đúng thế, tôi đã quyết ý. Là bản thân sẽ trở thành học viên của học viện Azure!"

Như những gì Luna-san vừa nói, chuyến đi vừa rồi chẳng khác gì một thủ tục và chúng tôi dù thế nào vẫn sẽ ghi tên vào học viện Azure thôi.

(Nhưng quan trọng hơn tất thảy mình đã hạ quyết tâm rồi.)

Sau khi tận mắt trải nghiệm cái 'chung cư phủ tạng' điên rồ, rùng rợn đó.

(Nếu như những nỗ lực của tôi có thể giúp giảm thiểu những biến cố như vậy xảy ra, dù chỉ một chút thì tôi muốn cố gắng hết mình.)

Tất nhiên, tôi hiểu được sự thật rằng mình sẽ không bao giờ có thể làm được một điều lớn lao như thế.

"Nếu là vậy, hai người nhận lấy cái này đi."

Thứ mà Meh lôi ra là hai bộ quần áo. À không là bộ đồng phục mới đúng.

"Ooaaa!"

Đồng phục học sinh sao! Mùi hương tươi mát đặc trưng của một bộ quần áo mới! Chưa gì tôi đã cảm thấy hào hứng rồi!

"...Tôi không còn hợp để mặc mấy cái như đồng phục học sinh đâu."

"À, không phải là bắt buộc hay gì đâu. Chỉ là bộ đồng phục này..."

Meh cho chúng tôi xem lớp lót bên trong.

"Nó có các chức năng như Kháng vật lý LV1, Kháng nhiễu loạn thông tin LV1 hay Kháng sự biến đổi giá trị R nên các học sinh thường sẽ được khuyến khích vận nó. Nhưng nếu là Luna-san thì chắc không cần đến rồi."

Đáng tiếc thật. Tôi đã rất háo hức chiêm ngưỡng Luna-san trong bộ đồng phục học sinh vậy mà.

"Kèm theo cả mấy cái này nữa."

Meh đưa cho chúng tôi một tấm thẻ gắn khuôn mặt chúng tôi và dòng chữ 'Vô cánh' trên đó.

"Ồ, đây là thẻ học sinh đấy à?"

"Không, đó là thẻ an ninh. Thứ này sẽ cấp quyền truy cập nhiều nơi trong trường hơn cho hai người."

"Lí do tôi đưa hai người cái này là vì..." Cô ấy ngập ngừng nói tiếp.

"Kể từ hôm nay, hai người sẽ làm việc tại viện nghiên cứu."

Viện nghiên cứu ư? Thấy tôi và Luna-san nghiêng đầu thắc mắc, Koito-senpai nở nụ cười tươi rói.

"Chính xác là vậy! Kể từ hôm nay, hai người sẽ trở thành... chuột bạch!"

Một con chim không có cánh không khác gì một con chuột bò dưới mặt đất.

Vì cái lí luận nghe vô cùng ngớ ngẩn đó (tôi còn thấy nó rất thiếu tôn trọng loài gặm nhấm) mà tôi với Kotoyorozu-kun hiện đang đứng trong một chiếc thang máy dài một cách vô lý, hướng tới một nơi gọi là 'viện nghiên cứu'.

"Khủng thật đấy nhỉ, Luna-san. Không biết chỗ này có bao nhiêu tầng ngầm nữa?"

Kotoyorozu-kun thì thào. Trong chiếc thang máy vô trùng sạch sẽ tới mức ám ảnh, thứ duy nhất mang sắc đen chính là chiếc bảng điện tử, đang hiển thị B-267. Nói cách khác là tầng hầm thứ 267.

(Có lẽ đây kiểu như là chiều không gian giãn nở.)

Bằng phương pháp tái định nghĩa lại không gian, họ tạo ra một nơi mà người ta gọi là 'dị giới'. Nhờ đó, ngay cả những chỗ chật hẹp nhất cũng có thể đủ sức chứa cả một sân bóng chày bên trong đó. Một thủ pháp quen thuộc mấy tổ chức kì dị như này thường dùng.

(Nhưng mà Kotoyorozu-kun trong bộ đồng phục.... dễ thương thật.)

Bộ đồ cậu ấy mặc mọi hôm vốn đã vừa vặn rồi, nhưng chính cái bộ đồng phục quá khổ ấy mới thổi cho cậu một nét trẻ con đáng yêu lạ thường. Cảm tưởng như cậu ấy cuối cùng cũng ra dáng một thiếu niên vậy.

"A, có phải là tầng này không?"

Cạch, thang máy dừng lại kèm theo tiếng rung nhẹ. Ping, cùng với một tiếng chuông, cửa thang máy mở ra.

"GyByyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy!!"

Khoảnh khắc đó, một sinh vật bốn chân khổng lồ nhào tới. Mọc ra từ lưng nó là hàng tá cánh tay người và trên ba cái lưỡi thè ra đều có một con mắt hình ngôi sao được khảm trên đấy.

"...Hả?"

Mặc kệ cậu ấy vẫn chưa nắm được tình hình, tôi kéo dài những sợi dây thép từ cổ tay mình. 

"Lùi lại!"

Con quái vật như một quả tên lửa lao thẳng vào thang máy. Tôi túm lấy cổ áo của Kotoyorozu-kun giật lại. Cậu ấy theo phản xạ định nhấn nút 'Đóng cửa' lại nhưng không còn kịp nữa rồi.

"GyByyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy!!"

Con quái vật nhoài người về phía chúng tôingay tức khắc, cơ thể nó đứt rời thành trăm mảnh như miếng thịt bị ép qua máy xay. Chúng tôi được tắm trong một cơn mưa máu xối xả như nước phun ra vòi cứu hỏa phóng.

"Pfft, p-p-pfft, ghê quá đi."

Tôi đã giăng sẵn lưới dây thép bao xung quanh từ trước, thứ có thể dễ dàng cắt bê tông như mấy miếng đậu phụ. Bất cứ con quái vật nào khờ dại lao vào cũng sẽ bị băm nhuyễn.

"Luna-san không sao chứ?"

"...Cảm giác thật tồi tệ."

Ugh thật kinh tởm! Hai chúng tôi hợp lực đẩy con quái vật bị chẻ đôi hộp sọ ra khỏi thang máy, rồi bò qua sàn nhà đẫm máu thoát ra ngoài.

"Con quái vật đó là cái quái gì thế?"

"Họ có nói rồi đấy thôi? Chúng ta là 'chuột bạch' mà. Ở trong trường hợp này là bị đem làm thức ăn cho nó chứ sao."

Làm chuột thì chỉ có nước làm mồi cho lũ chim ưng và bò sát. Mà rõ như ban ngày là cái hội Illuminati đó chẳng có chút nhân tính nào đâu.

"Có ai...ở đây không? Này. Xin thứ lỗi. Nhưng có ai ở đây không?"

Nơi đây là một phòng làm việc với những chiếc kệ cao ngất và những chiếc máy tính khổng lồ. Sàn nhà rộng rãi lạ thường và chỉ có một chiếc bàn được đặt trơ trọi giữa phòng. Thử tìm kiếm xung quanh nhưng coi bộ chẳng còn một ai khác ở đây.

"Luna-san, nhìn này!"

Kotoyorozu-kun nhìn chằm chằm vào mặt bàn. Ở hướng đó, một khẩu súng lục to tướng, thô kệch được đặt bên trên đấy.

'Bất cứ ai muốn liên hệ, hãy bắn xuống sàn bằng thứ này.'

Trao đổi ánh nhìn với Kotoyorozu-kun, tôi nhặt khẩu súng lên. Và rồi bóp cò trong khi quan sát đề phòng đạn lạc.

Pằng!

Một tiếng nổ lớn và một tia sáng lóe lên, viên đạn bắn ra từ khẩu súng nứt toát ra như một quả trứng.

"Phù... mãi mới có người đến..."

Ở nơi tôi vừa bắn xuống xuất hiện một người đàn ông da ngăm.

(Và anh ta hoàn toàn trần truồng.)

Ôi trời ạ. Cơ thể trần như nhộng của đàn ông thật kinh tởm, tôi không muốn nhìn thấy nó một chút nào. Kinh quá đi.

"Cậu kia. Đưa cho tôi cái áo khoác trắng đó."

Vẫn còn hơi ngạc nhiên, Kotoyorozu-kun ngoan ngoãn đưa chiếc áo khoác trắng tinh tươm treo trên tường cho người đàn ông.

"Hmmph. Vậy ra hai người là đám lính mới tên Von Simon ẻo lả đó nhắc tới đó à?"

Gã đàn ông da ngăm kiêu ngạo quét mắt một vòng quanh phòng. Đến khi tìm thấy xác con quái vật tôi xử lý, anh ta khẽ thốt lên một tiếng 'Hô' đầy thích thú. Rồi anh ta với lấy chiếc cưa máy tựa cạnh bàn làm việc và giật cần khởi động.

".... Tên của bổn thiếu gia là Termibek Janebekova. Và ta chính là chủ nhân của căn phòng này."

Gã đàn ông rạch một đường trên bụng xác con quái vật bằng chiếc máy cưa xích tốc độ cao. Không thèm đoái hoài đến nét mặc kinh ngạc của chúng tôi, gã ta lôi ra một cái xác chết từ trong đó.

"Cái gì thế? Đó là ai vậy...?"

"Đây à? Là ta đó."

Termibek ôm lấy thi thể chính mình. Một vết cắn khổng lồ, có lẽ do con quái vật gây ra, và lớp da gần như đã bước vào trạng thái tan chảy. Nếu bỏ những điểm đó qua một bên thì Termibek và cái xác giống nhau y đúc.

"Eww. Cái quái gì thế? Tởm vãi. Lời gì vậy chồn? Tởm vãi cả chưởng ra ấy. Ca này nằm ngoài sức chịu đựng tôi rồi."

"Không, cái này không chỉ dừng ở mức tởm thôi đâu!"

Kotoyorozu-kun chỉnh lại câu nói nhảm nhí của tôi ngay cho nó cẩn thận. Tôi thấy điểm đó của cậu ấy thật đáng yêu. Chỉ cần thấy cậu ấy luôn để tâm đến mấy câu lời vặt vãnh đã khiến tôi cảm thấy sung sướng chết đi được.

"Đây chính là sức mạnh khẩu súng của ta 'Cự Điểu Ai Oán, Alp Kara Kush'."

──────────────────────────────────────────

【Cự Điểu Ai Oán Alp Kara Kush】 <Vết Đạn>

Vết đạn tạo ra hiện tượng 'Quy lai'. Mang hình dạng một loại súng lục bắn một phát. Viên đạn bắn ra sẽ phát triển thành một con người có cùng đặc điểm cơ thể, tâm trí và ký ức với chủ nhân. Chỉ nạp lại một viên đạn duy nhất vào khoảnh khắc trái tim chủ nhân ngừng đập.

──────────────────────────────────────────

"Thế có nghĩa là..."

Tên Termibek này lớn lên từ viên đạn. Đồng nghĩa với việc xác chết trong bụng con quái vật kia là...

"Phải, đó chính là bản thân ta của trước kia."

"Bản thân trước kia?"

"Ta của trước kia từng bị thứ này Android mẫu 129 giết chết trong một lần thử nghiệm lỗi. Hừm, đúng là một tên đần. Ta chắc chắn không giống thằng đó đâu."

Tại sao tất cả những gì gã này thốt ra đều có thể đáng sợ và bất lương vô đạo đến thế?

"Vậy, khẩu súng của Termibek-san... có thể hồi sinh chính chủ nhân nó sao?"

"Không đơn giản như vậy đâu. Đúng là ta hiện tại và ta trước kia chia sẻ cùng một ký ức, trải nghiệm và cơ thể. Song tất cả những thứ đó đều không liền mạch. Do đó, thật thú vị khi kết luận rằng tất cả bọn ta đều là những cá thể riêng biệt nếu dựa trên điều này."

Tồn tại cả một thứ súng điên rồ như thế ư? Gắt quá rồi đấy, Thiên sứ Vết đạn!

"Thứ này chỉ nạp lại một viên đạn sau khi ta chết. Cho nên bổn thiếu gia không thể tự mình bóp cò. Đó là phần phiền phức, khó chịu nhất của vết đạn này."

Hẳn đó là lời giải thích cho việc tại sao chỉ có đúng khẩu súng này trên mặt bàn. Là để người khác vào bắn hộ viên đạn.

"Dù sao thì..."

Kotoyorozu-kun cười khổ nói.

"Mọi người đều đang ngập ngụa trong máu cả, nên chúng ta đi tắm rửa cho sạch sẽ thì sao nào?"

Tôi gật đầu lia lịa, biểu thị tán thành hai chân hai tay trước đề xuất đó.

Mượn tạm phòng tắm, tôi thay sang bộ đồng phục mới được phát (vì mấy chuyện này diễn ra như cơm bữa nên tôi có thể xin bao nhiêu bộ tùy thích), rồi quay trở lại phòng nghiên cứu.

"Trước đây quên nói, cậu trong bộ đồng phục đó trông dễ thương lắm đó."

"....Làm ơn đừng trêu chọc tôi nữa mà."

Hướng mắt về phía tôi, Luna-san mỉm cười thích thú. Cô ấy vẫn mặc bộ đồ thể thao và phục trang hầu gái như thường lệ, chỉ là những vết máu loang lổ mất tích không một dấu vết. Cô ấy có mang theo bộ dự phong chăng?

"Giờ thì, một lần nữa Chào mừng đến với cung điện tri thức của bổn thiếu gia."

Tiền bối Termibek Janebekova ưỡn ngực tự hào. Bằng cách nào đó, xác con quái vật đã lặn mất tăm hơi. Có phải là do một cổ vật bí ẩn của riêng học viện này không?

"Von bảo ta có thể sử dụng hai đứa bây như nào tùy thích."

"Wahaha. Thế thì, để tôi xoa bóp vai cho anh nhé?"

Luna-san cười khúc khích hỏi.

"C-cái gì! T-ta không phải hạng người đó... Với lại, bắt người khác giới làm vậy được tính là quấy rối tình dục, ta đã học kỹ trong khóa tập huấn rồi đây nhé!"

Termibek-senpai, dù tự phong là hệ 'bổn thiếu gia', lại là một thanh niên nghiêm túc trong mấy chuyện tế nhị.

《Thật không thể ngờ lính mới tới đây lại là nữ.》

《Hơn nữa cô ta đáng sợ quá. Xỏ khuyên tai như thế kia. Ugh.... mình không dám nhìn thẳng vô đôi mắt đó...》

Termibek-senpai, dù tự phong là hệ 'bổn thiếu gia', lại là một thanh niên nhát gái.

"Được rồi, vậy thì"

Termibek-senpai gõ nhẹ lên bàn hai cái. Theo sau đó, những cuốn sách trên kệ bay lên không trung, tạo thành một mái vòm. Phát ra thứ ánh sáng mờ ảo, mái vòm bằng sách biến thành một cánh cửa thực sự. Phía sau đó là một dãy hành lang dài hun hút.

"Hả?! Chẳng lẽ đây cũng là [Hồi Kết] sao?"

"Hừm? Không, đây chỉ là học thuyết kỳ tích truyền thống thôi. Hừ, mấy tên nhà quê dưới mặt đất mới lên thành phố sao mà hiểu được."

Quả thực là tôi còn chẳng biết cái học thuyết kỳ tích là cái quái gì. Luna-san ghé sát vào tai tôi thì thầm: "Ừm, nói nôm na thì nó như ma thuật ý? Dù tôi chỉ có thể nói qua loa như vậy thôi."

"Đây là nơi lưu trữ các [Hồi Kết] từ cấp 2 trở xuống. Hầu hết những thứ này đều chưa được điều tra làm rõ."

Tôi nối gót Termibek-senpai bước đi trên dãy hành lang ma thuật. Dọc hai bên lối đi, ngăn cách bởi tấm kính là một hàng dài các phòng nghiên cứu nối tiếp nhau. Dù được gọi là phòng nghiên cứu nhưng mà... bên trong lại trống vắng, tẻ nhạt đến đáng thương.

"Oa..."

Trong mỗi phòng là một cái bệ cao tầm 1 mét với nhiều món đồ độc lạ đặt trên đó---ví dụ như một tách trà bình thường, cho đến đầu của một gã hề mất một mắt, hay là đôi đũa dùng một lần thay đổi màu sắc theo góc nhìn.

"Thú vị phết đấy chứ? Tôi đang hào hứng lắm rồi đây. Này, Kotoyorozu-kun."

Cảm tưởng như trong một bảo tàng kỳ quặc nào đó vậy. Quả thực tôi cũng có chút phấn khích.

"Số lượng ta đang quản thúc lên tới 300. Chia cho 30 khu vực khác nhau."

Một con số quá đỗi khủng khiếp. Chẳng lẽ bất cứ thứ gì trong này đều có tiềm năng xóa sổ thực tại sao?

"Ở cấp 2, các [Hồi Kết] đều không có khả năng tự thân vận động. Nói cách khác, rặt một đám hạng xoàng. Không đáng để một tinh anh như ta đây phải bận tâm nhưng không hẳn không có thứ hữu dụng với các hoạt động của ủy ban."

"Có nghĩa là..."

"Chuẩn rồi đó. Hai đứa bây hãy điều tra [Hồi Kết] ở khu vực này rồi tổng hợp thành báo cáo cho ta."

Tức là trước khi đối mặt với những thứ nguy hiểm thực sự, chúng tôi được cho đi khởi động với mấy thứ dễ dàng hơn sao?

"Hừ. Sau đó thì tùy hai đứa bây. Ta bận rồi."

Buông những lời như vậy, Termibek-senpai quay lưng bỏ đi.

"Nếu thấy nguy hiểm thì phải báo ngay cho bổn thiếu gia. Dù chỉ là cấp 2 nhưng không thiếu những con có thể giết người dễ như trở bàn tay đâu. Hãy nhớ đeo mũ bảo hiểm và găng tay bảo vệ. Ta sẽ đặt đồ ăn về từ căng tin cho bữa trưa; Vậy nên điền những gì mình muốn vào phiếu menu rồi đưa cho ta. À, cái máy nước lọc đằng kia cứ dùng thoải mái."

"Termibek-senpai.... lại là người chu đáo đến mức đáng ngạc nhiên nhỉ?"

"Hừ! Đám dân đen mu muội bọn bây có ra sao ta cũng đếch quan tâm!"

Termibek-senpai sải những bước chân dài như một ông vua và rời khỏi phòng.

"À còn nữa, nhà vệ sinh ở bên trái cuối dãy hành lang sau khi ra khỏi phòng!"

Termibek-senpai vẫn quan tâm tới đàn em của mình cho đến những phút giây cuối cùng.

Dãy hành lang này có vẻ như chứa khoảng 30 Hồi Kết. Phòng nào cũng được trang bị một ổ khóa nghiêm ngặt và chứa một tệp tài liệu không cầu kỳ.

"Tôi khá tò mò về thứ này. Cái đầu của gã hề. Chẳng phải rất dễ thương sao?"

"...Định nghĩa về dễ thương của Luna-san thật là khó nói đấy."

"Hả? Kotoyorozu-kun trong bộ đồng phục dễ thương thật mà? Nghiêm túc đó."

"S-sao hơi tí là cô lại trêu ghẹo tôi thế hả?"

Thỏa mãn với vẻ mặt bối rối của tôi, Luna-san cười tủm tỉm và lật giở xấp tài liệu về cái đầu của gã hề trong tay. Tôi ghé mắt nhìn vào tay cô ấy.

──────────────────────────────────────────

【Mã hiệu 1821 『Di hài của Silk Scaram』】

○ Đặc tính Không xác định.

○ Lai lịch Được phát hiện trên những con phố của thành phố Phnom Penh, Campuchia vào tháng 8 năm 2021.

Một vụ tấn công bừa bãi bằng dao đã xảy ra. Thủ phạm là một người đàn ông trưởng thành tự nhận 'đã trốn thoát khỏi Silk Scaram'.

Người đàn ông sau đó bị cảnh sát bắt giữ nhưng cuối cùng được tìm thấy đã tự thiêu sống chính mình trong phòng giam. Vì trên thi thể không có mùi xăng hay trong phòng cũng không có bất kỳ vật liệu gây cháy nào nên nguyên nhân đến nay vẫn chưa được làm rõ.

Điều kỳ lạ là dù cơ thể đã bị tổn hại nghiêm trọng, nhưng tuyệt nhiên phần đầu lại không có lấy một vết cháy xém.

Vài ngày sau vụ việc, viên cảnh sát được cho là người đầu tiên phát hiện ra thi thể đã để lại một bức thư tuyệt mệnh trước khi tự sát.

"Không thể thoát khỏi Silk Scaram,

 Silk Scaram là đứa con trai của tôi,

 Silk Scaram là người bạn đời của tôi,

 Silk Scaram là một tôi của ngày mai,

 Silk Scaram là cái nhìn chằm chằm vào cái bóng tôi giẫm đạp,

 Xin đừng mang cái đầu của tôi đi đâu hết."

Viên sĩ quan đã nhảy lầu tự sát từ nóc của một tòa cao tầng. Và tất nhiên, đầu của anh ta tuyệt nhiên không có lấy một vết thương.

──────────────────────────────────────────

Luna-san và tôi nhìn sang nhau.

"Thống nhất tạm bỏ qua cái này nhé."

"Ừ, để nó xuống cuối danh sách đi."

"K-không phải là tôi sợ hay gì đâu."

"Ư-ừm, vâng. Tôi cũng không hứng thú lắm."

Chúng tôi nhìn chằm chằm vào 'Di hài của Silk Scaram' qua lớp kính. Đó là cái đầu của một gã hề đang cười toét miệng với vẻ mãn nguyện. Nhưng nếu chịu để ý kĩ, cái đầu không chỉ có một.

Có vài cái đầu nhỏ xíu, nhăn nheo treo lủng lẳng quanh cổ gã hề. Với một đám chỉ mới đọc báo cáo chứ chưa bắt tay vào điều tra thì chúng tôi hoàn toàn không biết lí do những quả đầu bị thu nhỏ, chủ nhân của chúng là những ai hay thậm chí gã hề kia là cái quái gì.

(Sao anh ta bảo đám Hồi Kết cấp 2 rặt là hạng tôm tép cơ mà!)

Cảm giác nếu như chúng tôi sai bước nào đó thôi cũng đủ đón lấy một cái chết bất đắc kỳ tử rồi vậy.

"...Chúng ta nên suy xét thật kĩ càng về việc nên chọn Hồi Kết nào để điều tra. Hừm. Kotoyorozu-kun này, chúng ta bắt đầu từ cấp nguy hiểm thấp nhất nhé? Dẫu sao hai ta chỉ là lính cấp 1 cùi bắp thôi mà?"

"Hoàn toàn đồng ý."

Chúng tôi bước dọc hành lang và tìm kiếm các [Hồi Kết] khác.

Đến xế chiều, hai chúng tôi đã giảm thiểu số lượng ứng viên Hồi Kết cần điều tra xuống còn hai.

"Tôi khá thích cái 'Tách trà Ether Veil' này."

Hồi Kết mà Luna-san đề xuất là một tách trà có khả năng 'hoàn trả chất lỏng được rót vào thành lá trà'. Rót hồng trà vào thì nó sẽ tạo ra lá trà thông thường, nhưng chưa ai thử nghiệm nếu cho vào đấy các loại chất lỏng khác thì sẽ ra sao, nên còn rất nhiều thứ cần được kiểm nghiệm.

"Tôi thì tò mò về thứ này hơn cơ... 'Iron Heart'."

Đó là một trái tim bằng thép dài 80 mét nằm bên dưới lòng hồ Shinobazu ở công viên Ueno, Tokyo. Tuy không phải một sinh vật sống nhưng nó vẫn đập theo từng nhịp. Ngoài điều đó ra, tất cả mọi thứ còn lại đều là bí ẩn.

"Cái gì mà tò mò về 'Iron Heart' cơ chứ! Ngoài miệng bảo thể nhưng trong tâm can cậu đang muốn được đi Tokyo lắm có đúng không?"

"...Mà, đúng là thế thật"

Quê hương tôi, Nhật Bản. Đã lâu rồi tôi chưa trở về. Sự thật là tôi đang muốn tận hưởng món cơm nắm cửa hàng tiện lợi sau bao năm xa cách. Luna-san dường như cũng hiểu nỗi lòng đó của tôi, nhưng cô ấy vẫn lắc đầu.

"Để cho chắc cốp thì ban đầu cứ mấy thứ dễ giải quyết mà triển trước có được không?"

"Ừ...chắc nên như vậy thật"

"Nãy giờ cậu sao thế?"

Được hỏi vậy, tôi ngập ngừng suy nghĩ có nên nói ra không trước khi mở lời.

"Cái chén trà đó, mang cho tôi một dự cảm chẳng lành."

"Hả?"

"Tôi cảm giác nó đang khao khát được thí nghiệm. Và cả ác ý muốn lừa lọc chúng ta từ nó."

"Có nghĩa là..." Luna-san lẩm bẩm. Thật lòng thì ngay cả tôi cũng không muốn tin điều đó cho lắm.

"...Kotoyorozu-kun. Cậu, có thể nhìn thấu cả trái tim của [Hồi Kết] ư?"

Nếu là vậy thật, liệu nó có phải một điều tốt không? Chẳng hiểu sao, tôi không cảm thấy thế. Ngược lại, tôi cảm nhận được luồng ám khí đen tuyền của vận mệnh đang chực chờ bủa vây.

"Thôi được. Nếu cậu đã nói vậy rồi thì chúng ta sẽ bỏ qua thứ này luôn."

Không phải Hồi Kết nào tôi cũng cảm nhận được ý chí. Nhưng, lấy cái tách trà kia làm ví dụ, tôi có thể nhìn thấy sức mạnh tâm trí mạnh đến đáng sợ toát ra từ một trong số chúng.

"Cô tin tôi chứ?"

"...Thử đảo ngược vấn đề xem. Liệu tôi có thể tin ai khác ngoài cậu trong tình huống này sao?"

Thấy Luna-san nở nụ cười dịu dạng, tôi cũng mỉm cười vui sướng đáp lại. Mà cũng phải. Người duy nhất tôi có thể tin tưởng ở trên cõi đời này cũng chỉ có Luna-san mà thôi.

"Nhưng mà chẳng phải cái 'Iron heart' kia quá ư là ảo sao? Kiểu như đến nơi rồi sao nữa...? Nghĩ thôi cũng đã thấy ngớ ngẩn hết sức rồi."

"Nếu như, mặc luôn bộ đồ lặn để bơi xuống dưới hồ Shinobazu thì sao?"

"Và nếu không tìm được gì, thì sẽ là công cốc luôn đấy? Khi đó hai ta sẽ là một đám vô dụng đúng nghĩa luôn đó."

Đúng vậy. Như những gì Luna-san nói, tốt nhất nên điều tra Hồi Kết nào thực sự có ích.

(Trước mắt, mình nên thử suy tính lại từ con số không xem sao)

Mỗi lần muốn nhòm ngó tâm trí ai đó, tôi thường hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại và tập trung. Nếu cũng làm vậy, liệu tôi có thể nhìn thấu tâm trí của Hồi Kết không? Nếu được thì mọi chuyện sẽ khác.

《8°24'025"──130°50'035"》

"...Gì cơ?"

Không, tôi còn chưa bắt đầu tập trung nữa là.

(Những suy nghĩ vừa rồi đến từ đâu vậy...?)

Vecto của giọng nói đó đang chỉ thẳng về phía tôi. Tôi quay sang nhìn về nơi phát ra giọng nói trong đầu.

"Hở?"

Tôi chỉ tay vào một căn phòng. Chỉ có cảnh cửa căn phòng đấy không phải màu trắng mà là một màu đỏ rực.

"...Có một căn phòng như thế này ở đây sao?"

"Như này là như nào?"

"Một căn phòng có cửa đỏ rực như này này."

Nghe tôi trả lời, Luna-san tròn mắt ngạc nhiên.

"Hả? Thật luôn này. Trước đây làm gì có cái này đâu nhỉ. Giờ mới để ý đấy. Hả? Ghê thế."

Trong dãy hành lang trắng toát này, sắc đỏ như máu kia quá đỗi nổi bật. Chúng tôi không đời nào nhìn lướt qua mà không để ý cả. Hai bọn tôi nhòm qua ô cửa kính vào bên trong căn phòng.

"Đây là...mặt nạ?"

Và không chỉ có một hay hai cái. Vô số mặt nạ được chất thành đống trong căn phòng đỏ thẫm. Luna-san nhấc xấp tài liệu đặt trước cửa phòng.

──────────────────────────────────────────

【Mã hiệu 228『Mặt nạ bùn』】

○ Đặc tính Không xác định (Yêu cầu hãy uống thuốc trung hòa nhận thức trước khi nghiên cứu!)

○ Lai lịch Được tìm thấy dọc theo ven bờ biển Đông Á đến Châu Mỹ trong khoảng thời gian từ năm 1993 đến năm 2023.

Số lượng được quản thúc cho đến hiện tại: 312. Vật liệu tương tự như cát nhưng thành phần cấu trúc tạo thành đến nay vẫn chưa rõ.

Máy đo Tiềm năng Hồi Kết xác định ở cấp 2, nhưng đặc tính thực sự vẫn còn là một ẩn số.

──────────────────────────────────────────

(Một số lượng lớn mặt nạ được tìm thấy ven bờ biển Thái Bình Dương. Chẳng ai hay thành phần cũng như mục đích của nó là gì. Chỉ biết chắc chắn rằng nó là một Hồi Kết thứ yếu ý là thế đúng không?)

《8°24'025“──130°50'035”》

《8°24'025“──130°50'035”》

Quả nhiên, những chiếc mặt nạ này chính là thứ hướng vecto tâm trí về phía tôi từ nãy tới giờ. Chúng đang tuyệt vọng truyền tải một điều gì đó. Nhưng dãy số này mang ý nghĩa là gì mới được?

(Nhưng không hiểu sao... cảm giác rất là tuyệt vọng và thê lương.)

Cứ như nó đang ra sức cầu xin sự giúp đỡ vậy. Cảm giác đó như là một điều chắc chắn.

"Luna-san. Những thứ này đang cố nói điều gì với tôi ấy?"

"Hử? Sao cơ. Cứ đọc ra đi."

Khi tôi đọc cho Luna-san dãy số, cô ấy kéo những sợi chỉ từ cổ tay tạo thành dãy kí tự trên không trung.

"Cái này... không phải là tọa độ sao? Đây là kinh độ, còn cái này là vĩ độ. Chắc thế."

Xem ra cần một tấm bản đồ rồi. Những lúc thế này có chiếc điện thoại trong tay hẳn sẽ rất hữu dụng. Cơ mà chúng tôi mới được thả ra ngoài mấy hôm trước, lấy đâu ra thứ đó chứ.

"Tôi nghĩ ta nên chọn điều tra về cái này."

"Ừm, được thôi."

"...Cô đồng ý nhanh như vậy sao?"

Luna-san nở nụ cười gượng gạo.

"À thì, như tôi đã nói rồi đấy thôi. Vì tôi tin cậu mà. Ôi trời, sến súa quá đi mất. Nhảm nhí chết đi được lol."

Luna-san lầm bầm xấu hổ và huých nhẹ vai tôi một cái.

còn được gọi là Alpkarakush hay đơn giản là Karakush, là một loài chim thần thoại khổng lồ giống Barkut (đại bàng) trong thần thoại Turkic. "Karakuş" theo nghĩa đen là "chim đen" (từ kara nghĩa là "đen" và kuş nghĩa là "chim"). Tiền tố Alp biểu thị một vóc dáng khổng lồ hoặc anh hùng. Người ta thường ví nó với Simurg (hay Phượng hoàng) trong thần thoại Ba Tư, một loài chim thần thoại lớn, giải thích cho phần 'ai oán' là than khóc đưa tiễn người chết về cõi âm. vẫn khá cấn chỗ này, vì không biết nên dịch thực thể này theo hướng sinh vật (di hài) hay theo hướng đồ vật (tàn tích) nữa. Nhưng dựa trên việc scaram là viết tắt của scaramouche, một nhân vật hề điển hình của nghệ thuật văn học Ý thì trans xin mạn phép đặt ntn.