Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn - Tiết học kiếm thuật

Tiết học kiếm thuật

“Có ai xin nghỉ không?”

“Có em ạ.”

Chính là tôi.

“Số 11, Regret. Cho biết lý do.”

“Thưa thầy, cơn đau đầu do cảm cúm đã lan đến tận thùy trán của đại não nên…”

“Cảm cúm thì càng phải rèn luyện thể lực.”

Dù sao thì có viện cớ gì đi nữa lão cũng chẳng cho nghỉ đâu.

*

[Nhiệm vụ hàng ngày] [Tán gẫu 10 phút khi đang chạy cùng Lamia]

Liệu có ngày nào mình hoàn thành được cái thành tựu này không nhỉ?

Hôm nay tôi cũng đang chạy tụt lại phía sau đội hình.

Cách khoảng 10 mét phía trước là Chloe de Frutois, cô nàng đang quờ quạng cả tay chân mà chạy. Có vẻ như chỉ riêng với tôi là cô ta nhất quyết không muốn thua, nên cứ cố sống cố chết duy trì khoảng cách này.

Hộc— hộc—

‘...Nhưng dù sao mình cũng khá hơn tuần trước một chút rồi.’

Hồi đó là do cứ nhốt mình trong phòng viết lách suốt, mãi mới vận động lại.

Chỉ số thể lực cũng đã tăng lên đôi chút…

Đang chạy, tôi vô tình vượt qua Chloe lúc nào không hay.

“...”

Cứ cho là tôi đi, nhưng thể lực của cô nàng này kém đến mức nào vậy chứ…

Chắc cả đời chỉ ngồi trên ghế bập bênh thôi quá.

“Cái đồ…!”

Thấy bị vượt mặt, cô ta tỏa ra sát khí hừng hực định vượt lại. Với những động tác cơ thể như một con gặm nhấm bị gãy chân, cô ta quờ quạng tăng tốc. Tôi cảm nhận được ánh nhìn sắc lẹm đâm vào sau gáy mình.

“Ư... a... hộc... hộc...!”

Này... tiểu thư ơi…

‘Cô đang phát ra âm thanh gì ở phía sau thế hả...?’

Chloe đang dốc hết sức bình sinh, miệng thốt ra những tiếng rên rỉ đầy khổ sở.

Biết đánh không lại bằng sức nên chuyển sang tấn công tinh thần đấy à?

Tôi cũng chẳng thể bịt tai mà chạy được.

Vút—

Cô ta lại đuổi kịp và chạy song song với tôi.

“Hừ...!”

Cô ta gồng mình lên định vượt qua.

Làm gì mà nghiêm túc với chuyện chạy bộ thế không biết...

‘Thôi đi. Đừng có nghiêm túc hơn nữa.’

Cái cuộc đua giữa hai đứa gà mờ này... đừng có thắp lên ý chí chiến đấu làm gì... xấu hổ lắm.

Cơ thể đầy đường cong đẫm mồ hôi của cô ta cứ nhấp nhô khiến tôi chẳng biết đặt mắt vào đâu cho phải, nhìn thẳng cũng không được mà nhìn nghiêng cũng chẳng xong.

Gương mặt cô ta thì đã đỏ bừng như gấc từ lâu rồi.

‘...Cứ đà này, cô ta không chết đấy chứ?’

Lòng hiếu thắng của cô nàng này đúng là cao ngất trời.

Tôi hơi lo cô ta sẽ lăn đùng ra chết thật mất. Sau này khi Axel gặp nguy hiểm, cô ta cũng đóng góp công sức nhiều lắm. Một nhân vật như vậy mà chết vì chạy bộ thì rắc rối to.

…Dù chẳng muốn bắt chuyện tí nào.

“Phù, phù, này... Frutois. Cứ thế là cô ngất đấy. Chậm lại đi…”

Tôi nói với cô gái đang chạy một cách nhọc nhằn như chiếc xe tải cũ nát bốc khói nghi ngút.

“...Mặc... kệ tôi... hộc...! Tôi... tôi mà lại... thua loại như cậu... sao?”

Đến cả lời thoại càu nhàu cũng sáo rỗng đến thế là cùng.

Chắc chắn nếu tôi nói “Tôi nói vì lo cho cô thôi”, cô ta sẽ đáp lại: “Hừ, hạng người như cậu mà cũng bày đặt lo cho tôi sao? Đồ tiện dân.”

“Phù... Tôi nói vì lo cho cô thôi đấy.”

“Hộc... hừ... Hừ, hạng người như cậu mà cũng bày đặt lo cho tôi sao...? Đồ tiện dân... hộc...”

Đấy, thấy chưa.

“...Quả nhiên... cô đúng là... một sản phẩm lỗi…”

“Cậu nói cái gì... đồ sâu bọ nghèo hèn... thật là... bực mình... hộc... hộc...”

Chậc chậc, bảo sao trong cuộc bình chọn nhân vật nữ được yêu thích nhất, cô chỉ được có 2 phiếu.

Hai phiếu đó chắc cũng là phiếu thương hại của hai độc giả nam coi vòng một khủng là kim chỉ nam của cuộc đời thôi.

“Hộc... khụ... khụ... hộc...”

“…”

Tội nghiệp thật.

Nhìn cái dáng vẻ mồ hôi nhễ nhại, ho sù sụ mà vẫn cố gắng để thắng cho bằng được…

Vừa thấy lo, mà cũng vừa thấy…

‘...Thôi được rồi.’

Thôi thì mình chịu thua trong cái “Thế vận hội của những kẻ yếu đuối” này vậy.

Hãy trả tự do cho linh hồn của hiện thân lòng hiếu thắng này đi.

Chỉ cần chạy chậm lại một cách tự nhiên là được.

Tôi đâu còn là trẻ con nữa. Thua một nữ sinh thể lực yếu kém trong môn chạy bộ thì chẳng có gì phải dao động cả. Ý chí chiến đấu trong tôi cũng chẳng thèm trỗi dậy.

‘...Thắng cô ta thì được cái gì cơ chứ.’

Tôi luôn muốn ủng hộ những người nỗ lực.

Dù cho tính cách của họ có chút vấn đề đi chăng nữa. Tôi từ từ giảm tốc độ, lùi lại phía sau cô ta.

“...Hừm.”

Nghĩ rằng mình đã vượt qua tôi, Chloe thè lưỡi ra trêu chọc rồi cười đắc ý lao về phía trước.

Đúng là đồ không biết điều.

Thình thịch thình thịch!

“...!”

Tôi vượt qua Chloe một cách cực kỳ dễ dàng. Tôi quay lại nhìn cô ta, thè lưỡi ra xoay vòng vòng, cười khẩy rồi bỏ xa cô ta lại phía sau.

Rầm—!

Tiếng ngã nhào vang dội truyền đến từ phía sau nhưng mặc kệ cô ta. Đáng đời lắm.

Tôi biết chứ. Tôi biết mình trẻ con mà.

*

Chạy thêm một lúc nữa, tôi thấy một người đang giảm tốc độ tiến lại gần phía trước. Là Vesper à? Cũng đến lúc lão tới cà khịa rồi đấy.

“...Ơ...?”

Không phải Vesper. Người đang dần chậm lại rồi chạy bên cạnh tôi là…

“...Tiểu thư Lamia?”

Có chuyện gì vậy nhỉ?

Suốt cả tuần trước tôi đều chạy, nhưng đây là lần đầu tiên chạy cùng cô ấy. Bởi vì cô ấy chạy nhanh hơn tôi rất nhiều.

“...Cậu không sao chứ?”

“Dạ?”

“...Chuyện, chuyện cậu bị cảm ấy.”

Cô tin thật đấy à?

...Nhưng dù sao cũng cảm ơn nhé. Giá mà Vesper giống Lamia được một nửa thôi thì tốt biết mấy.

Giống Lamia một nửa á? Thế thì lão sẽ đẹp đến mức đánh bại mọi idol mất.

“Vụ cảm cúm là nói dối đấy ạ. Em chỉ là không muốn chạy thôi.”

“...À, vậy sao? Tôi đã bị lừa một vố ngoạn mục. Chắc hẳn trợ giảng cũng không hề hay biết đâu.”

Chắc chỉ có mỗi cô bị lừa thôi. Có lẽ vậy.

Chúng tôi vừa chạy vừa tán gẫu những chuyện không đâu.

Nhờ vậy mà tốc độ cũng dần chậm lại.

“...Cậu Regret.”

“Vâng?”

“...Nếu đau ở đâu, hãy thành thật... nói với tôi nhé.”

“...”

Tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy.

“...Sao cậu lại nhìn tôi... như thế…”

Lamia vừa chạy vừa để mái tóc đen tung bay trong gió.

Lần trước ở chỗ vòi nước tôi đã thấy rồi, nhưng mà…

‘Đẹp thật đấy.’

Tôi mải mê ngắm nhìn dáng vẻ ấy mà quên bẵng cả mệt mỏi.

Dĩ nhiên không phải là trong lòng nảy sinh tình cảm gì đặc biệt.

Mà cảm giác giống như…

Đang ngẩn ngơ ngắm nhìn một bức minh họa bìa tiểu thuyết được vẽ cực kỳ xuất sắc vậy.

Ánh mắt cô ấy chạm phải mắt tôi. Lamia lập tức quay mặt đi.

“...Xin lỗi. Trông tôi bây giờ chắc nhếch nhác lắm đúng không... người ngợm lại còn ướt đẫm thế này.”

Không đâu... bây giờ cô vẫn đẹp lắm... tôi đảm bảo đấy. Và... dù không nên nói điều này với một người ngây thơ như cô, nhưng tùy vào sở thích của mỗi người, có kẻ lại thích dáng vẻ này hơn đấy.

“...Cậu thấy xấu hổ đúng không? Tôi sẽ chạy tách ra.”

“Không. Em đã bảo là tiểu thư Lamia đẹp lắm mà.”

Tôi lỡ lời thốt ra mất rồi.

“Khụ...!”

Ái chà, cô nàng cắn phải lưỡi rồi kìa.

“Cô không sao chứ?”

“....... Cậu. Lại nói những lời đó…”

Phải chăng là do thói quen đóng giả người yêu với Bianca vẫn còn sót lại? Những lời sến súa cứ thế tuôn ra mà không thèm đi qua não bộ.

Nhưng mà cũng chẳng có lý do gì để rút lại lời đã nói cả.

“...Cứ nói những lời... vô lý như vậy mãi...”

“Xin lỗi ạ. Tại tiểu thư bảo em phải nói thật lòng mà…”

“…Cái ‘thật lòng’ đó đâu phải là ý này chứ.”

Ôi thật là bế tắc quá đi.

Cái cảm giác chỉ mình mình đeo kính 3D nên nhìn thấy mọi thứ khác biệt thế này... ai thấu cho đây...

“Cậu Regret... Tôi thực sự không phải như vậy đâu... nên đối với tôi...”

“Không, nhưng mà cô đẹp thật mà. Nhìn mấy đứa ‘mực ống’ răng hô cứ gào mồm lên bảo Lamia xấu xí là em thấy cạn lời luôn ấy.”

“...!”

Lamia kinh hãi.

“Không được. Không được đâu. Cậu đừng nói nữa. Nói thêm nữa là nguy hiểm lắm. Cậu sẽ không thể quay đầu lại được nữa đâu…”

“Sao cơ? Gì chứ? Đây là chuyện riêng giữa hai chúng ta nên em mới nói nhé, chứ Lamia còn đẹp hơn cả Frida, hơn cả Chloe, hơn cả Tani—”

Bàn tay trắng ngần của cô ấy vung tới.

—Bộp!

“Ưm, ưm.”

Cuối cùng thì cô ấy cũng phải dùng đến vũ lực để đàn áp rồi.

Dù đúng là tôi đáng bị đánh thật.

“Cái miệng hư này. Cái miệng hư này. Dừng lại ngay. Dừng lại đi. Cậu nói là bạn bè chỉ là ngụy trang thôi đúng không? Thật ra cậu là sát thủ à? Hay đây là một dạng bắt nạt kiểu H-11 biến tướng?”

[Hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày]

[Tán gẫu 10 phút khi đang chạy cùng Lamia]

*

Tại sân tập.

‘Hóa ra là chỗ này…’

Nơi đã phát tán tiếng ồn phá hỏng ngày nghỉ ngọt ngào của tôi.

Hôm nay là ngày có tiết học kiếm thuật tại sân tập.

Lớp chúng tôi hiện tại gồm có Lamia, Michael, Julius, Baria, Ryan, Chloe và nhân vật chính Ed.

Vừa bước vào sân tập, quả nhiên tôi lại nghe thấy những tiếng xì xào bàn tán. Phải rồi, phải rồi.

Ở đây chắc chắn có đầy rẫy những kẻ cuồng kiếm thuật, vậy mà một tân sinh viên với chỉ số thấp lè tè lại sở hữu sự Gia hộ của Lưỡi bén cấp độ tối thượng, bảo sao họ không bàn tán cho được.

—Là hắn đúng không? Kẻ có Gia hộ của Lưỡi bén ấy.

—Không phải là tin đồn nhảm đấy chứ? Nhìn chẳng có vẻ gì là mạnh cả.

—Lát nữa đấu tập là biết ngay thôi mà.

—Tao nghĩ tao cũng thắng được hắn. Cái loại đó thì làm được gì...

—Trông mặt mũi cứ ngơ ngơ thế nào ấy. Hắn bị ngốc à?

Cái thằng vừa nói câu cuối cùng kia đâu rồi?

Tao làm sao? Tao làm sao hả?

Mày thì trông sắc sảo, thông minh đến mức nào? Hả?

“Chào Regret. Tôi ngồi cạnh cậu được chứ?”

Là nhân vật chính Ed Brown. Tuần trước khi mới nhập hồn vào, trông mặt hắn cứ như ông Kim nào đó nhảy cầu Han hay gã phu phen bị nhốt ở tầng 100 lâu đài Ma vương ấy... giờ thì trông khá khẩm hơn rồi. Chắc là đã thích nghi được.

“Cậu nghĩ sao về Lamia?”

Tôi đột ngột hỏi hắn. Ed ngẩn người ra.

“Câu hỏi hơi tệ nhỉ. Cậu cũng ghét Lamia lắm à?”

“...Ơ? Không? Tôi chẳng thấy vấn đề gì cả.”

“Ngồi đi.”

Tốt lắm. Đây là đức tính đầu tiên cần phải nuôi dưỡng để trở thành bạn của Regret. Đạt yêu cầu. Cho phép ngồi cách Lamia hai chỗ.

“Regret này. Nhưng đây là lần đầu tôi dùng kiếm đấy. Cậu có thể chỉ bảo cho tôi một chút được không?”

“Tôi cũng là lần đầu thôi.”

“...?”

Vẻ mặt Ed trở nên kỳ quặc. Ánh mắt hắn như muốn nói: ‘Ghét thì cứ bảo là ghét, việc gì phải nói dối trắng trợn thế?’

Cũng đúng thôi. Một kẻ sở hữu sự gia hộ của bậc thầy kiếm thuật mà lại bảo là lần đầu cầm kiếm.

‘...Nhưng mà là thật đấy...’

Tôi mới chỉ dừng lại ở mức thái cà rốt khi nấu cà ri thôi mà...

Lamia ngồi xuống cạnh tôi. Cô ấy đã dạn dĩ đến mức có thể tự nhiên tiến lại gần thế này rồi. Tuyệt đối không phải do tôi dùng nước ép táo làm con tin để đe dọa đâu nhé.

“Chào cậu.”

Ed chào Lamia. Trông hắn thực sự không có vẻ gì là ghét bỏ cô ấy cả. Và có lẽ vì thấy tôi và Lamia thân thiết nên hắn mới lịch sự chào trước.

“Chào cậu.”

Lamia chỉ chào lại một cách cung kính rồi ngồi xuống cạnh tôi.

‘Có vẻ như thời gian qua mình cũng đạt được thành quả nhất định...’

Một cảm giác chiến thắng kỳ lạ dâng trào trong lòng. So với thái độ lạnh lùng của Lamia dành cho Ed, thì cách cô ấy đối xử với tôi gần như là cấp độ đeo tai thỏ làm nũng rồi.

‘Không biết trình độ kiếm thuật của bọn trẻ này thế nào nhỉ.’

Nếu chỉ điểm qua năng lực kiếm thuật của đám học sinh lớp đặc biệt A mà tôi biết thì:

Lamia thì dĩ nhiên là tôi không rõ rồi.

Michael là lính mới tò te, tư thế còn lóng ngóng.

Baria học kiếm từ đội trưởng kỵ sĩ từ nhỏ nên dĩ nhiên thực lực rất xuất sắc.

Julius là con nhà nòi kiếm thuật danh giá nên khỏi phải bàn.

Chloe tuy thể lực yếu kém đến mức bị Regret vượt mặt, nhưng về mặt kỹ thuật thì cũng không tệ. Mà cô ta là pháp sư, sao lại ở đây nhỉ?

...

Còn một đứa nữa mà tôi quên mất tên rồi. Chắc chắn sẽ có ngày giới thiệu cậu sau nhé.

“Ta là Braham, người sẽ phụ trách hướng dẫn thực hành kiếm thuật trong thời gian tới.”

Một lát sau, vị giáo quan bước vào và giới thiệu ngắn gọn về bản thân. Lão luyên thuyên về chương trình học sắp tới rồi triết lý của bản thân về kiếm...

“Lớp A, số 11 Regret. Đứng dậy.”

...?

Lão đột ngột gọi tên tôi.

“Bước ra đây.”

Khi tôi tiến lại gần, lão đưa cho tôi một thứ trông như cái chày giặt đồ đẽo dở.

“Ta biết sức mạnh cơ bắp của cậu rồi. Có vẻ như trong sân tập này không có thanh kiếm nào phù hợp để cậu cầm cả, nên ta đã đặc biệt chuẩn bị thứ này dành riêng cho cậu.”

“...”

Tiếng cười nhạo của đám sinh viên vang lên.

Này này... dù có thế đi chăng nữa.

Làm thầy mà lại đi hạ nhục học sinh công khai thế à... thật là...

Nhưng tôi cũng hiểu.

Lão ta chắc hẳn cũng từng là kẻ nỗ lực hết mình với ước mơ trở thành Kiếm vương.

Thế mà giờ đây, một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch lại được gọi là đệ nhất kiếm thuật... lão không thấy nực cười mới lạ.

Dù Braham không phải là nhân vật được mô tả quá chi tiết, nhưng thực lực chắc chắn cũng không phải dạng vừa. Cái ghế giáo quan kiếm thuật của Axel không phải cứ chơi tạt lon là thắng được đâu.

“Vâng. Cảm ơn thầy. Cầm rất vừa tay ạ. Hợp với em lắm.”

Nói rồi tôi quay trở về chỗ ngồi.

“...Hừ, được rồi. Cố mà làm cho tốt.”

Có vẻ như phản ứng của tôi không đúng như lão mong đợi nên mặt lão tối sầm lại.

*

Một lúc sau, một người phụ nữ tóc bạc với vết sẹo kiếm ngay gần mắt bước vào. Ánh mắt của vài nam sinh lập tức đổ dồn về phía đó.

‘Là Aria.’

Người phụ nữ sẽ dạy kiếm cho Ed ở giai đoạn đầu truyện.

Chắc chắn cô ấy mạnh hơn Braham.

Cô ấy đứng cạnh Braham.

“Sau đây sẽ là trận đấu tập mô phỏng giữa tôi và trợ giảng đã qua đào tạo.”

Nói rồi, hai người họ cầm kiếm lên và bắt đầu giao đấu.

—Vút!!

—Vút, vút!!!

Họ trao đổi chiêu thức trông cực kỳ đẹp mắt.

“Oa... đỉnh thật đấy... đúng không Regret...?”

“...”

Ed há hốc mồm thán phục. Baria ngồi cạnh Ed cũng tập trung cao độ như muốn ghi nhớ từng chiêu thức. Các sinh viên khác cũng nín thở theo dõi.

...

Nói điều này với giáo viên thì hơi quá nhưng mà…

...Ơ...

‘...Sao họ lại vung kiếm trông... đần độn thế nhỉ...?’

Có vẻ như chỉ có mình tôi là đang hoang mang với suy nghĩ đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!