Kìa, bạn gái của mày vừa đi ngang qua đó

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1310

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Wn - Tiết học kiếm thuật (3)

Tiết học kiếm thuật (3)

*Rột rột—*

“Uống không?”

Tôi đưa hộp nước ép ra hỏi cô ta khi đang đứng sau lưng lúc cô ta viết thư. Của tôi là dâu, còn của cô ta là táo.

*Cạch—*

Cây bút đang lướt trên giấy của cô ta bỗng khựng lại rồi gãy đôi.

Cô ta vội vàng giấu nhẹm bức thư đi.

Rồi ngước lên nhìn tôi với vẻ mặt bất an.

“... Ngươi ở đó từ bao giờ thế?”

“Vừa mới thôi.”

Vừa đúng lúc cô viết đến đoạn nếu không gửi tiền thì có lẽ sẽ trở thành đề tài bàn tán cho lũ dân ngu si đần độn kia đấy.

“Uống đi. Nước táo đấy. Ngon vãi chưởng luôn.”

Cô ta lẳng lặng nhét bức thư xuống dưới khuỷu tay đang đặt trên bàn.

“Ta không thích. Tại sao ta phải uống thứ mà lũ tiện dân hay dùng chứ? Ngươi là cái thá gì? Lấy quyền gì mà ra lệnh cho ta?”

Chà. Lại bắt đầu giở giọng cũ rích rồi đấy.

À, chẳng muốn nói thêm lời nào nữa.

‘Thật là kỳ lạ mà...’

Dù nhìn vào bộ đồ tập bó sát như muốn nổ tung, ép chặt lấy khuôn ngực nảy nở kia, tôi cũng chẳng thấy một chút dao động nào.

To một cách bạo lực như thế, mà sao không có lấy một chút thiện cảm nào nhỉ? Xét về mặt vật lý thì điều này có hợp lý không?

Quả nhiên cô là một sản phẩm lỗi.

Chẳng hiểu sao những lời mô tả về cô cứ dần dần chỉ còn mỗi bộ ngực. Một cái máy-phóng-ngực nhạt nhẽo chẳng có tài cán gì ngoài vòng một—

‘Hú hồn.’

… Mải chửi thầm quá nên suýt thì thốt ra những lời độc địa. Dù sao thì cũng chỉ là nghĩ trong đầu thôi.

… Mau chóng giải quyết rồi vào thôi. Ở bên Lamia thú vị hơn nhiều.

“Xin lỗi nhé. Trước mắt thì cứ cùng vào lớp đã.”

“... Xin lỗi?”

“Ừ. Xin lỗi. Nhưng cô cũng… Lami… à thôi bỏ đi.”

Vừa xin lỗi vừa chỉ trích lỗi lầm của đối phương không phải là một cách xử sự thông minh. Nó có thể khiến câu chuyện trở nên mơ hồ, không ra lời xin lỗi mà cũng chẳng phải lời khiển trách.

Cứ dỗ dành rồi đưa đi đã, sau này khi chỉ có hai người thì nói khéo sau vậy. Với tính cách của cô ta, giờ mà bảo đừng làm khó Lamia nữa thì khả năng cao cô ta sẽ gào lên: ‘Ta không thích đấy? Ta còn làm tới luôn cơ!’

*Cộp—*

Tôi nhẹ nhàng đặt hộp nước táo xuống trước mặt cô ta.

“...”

‘Đang do dự kìa.’

Cô ta đang phân vân xem có nên nhận lời xin lỗi của tôi hay không.

Dù sao thì cô ta cũng đang gặp rắc rối vì lỡ mồm đòi đưa tiền, giờ kẻ có lỗi lại chủ động đến xin lỗi trước thì chẳng có lý do gì để từ chối.

Cô ta luồn ngón trỏ vào mái tóc vàng xoăn tít rồi liếc mắt nhìn.

“... Hừ. Được thôi. Vì ngươi đã khẩn thiết thừa nhận sai lầm và quỳ lạy van xin đến mức đó, nên lần này ta sẽ ban cho ngươi sự từ bi.”

… Tôi có làm đến mức đó đâu nhỉ.

“Thật đa tạ công chúa giá đáo. Trước khi đá tan thì mời công chúa vừa uống nước vừa vào lớp ạ. Bị giáo quan bắt gặp là ăn chửi sấp mặt đấy.”

“Ta nói cho ngươi biết, số tiền gấp 10 lần số tiền mà tên tiện dân như ngươi đòi hỏi, ta cũng có thể kiếm được dễ dàng. Không phải vì ta gặp khó khăn mà nhận lời xin lỗi của ngươi đâu, mà là vì ta thương hại ngươi, kẻ sẽ phải run rẩy sợ hãi mỗi đêm vì dám đụng chạm đến công chúa của vương quốc Lebena—”

“Vâng vâng. Biết rồi biết rồi. Thôi đi thôi. Thời lượng lên hình của cô quá nhiều rồi đấy. Với cô thì chỉ cần đoạn chạy bộ rồi ngã sấp mặt ở phía sau là đủ định mức rồi.”

“Ngươi đang nói cái gì thế…”

*Lục đục—*

Chloe trông có vẻ thoải mái hơn hẳn lúc nãy.

Khi định đứng dậy, cô ta cầm hộp nước lên hút một hơi thật mạnh.

“Phụt!!!”

Ngay lập tức, cô ta phun ra một cách ồn ào.

“Khụ, khụ, oẹ… Ngươi, ngươi dám…!”

Cô ta đập mạnh cái hộp tôi đưa xuống bàn! Rồi vừa lau miệng vừa ném cho tôi một ánh nhìn đầy căm hận.

“Gì, gì thế?”

Có sâu trong đó à?

“Cái này là cái gìii…! Ngươi cho ta uống cái thứ gì thế hảaa…!?”

“... Gì vậy? Có làm sao đâu mà điên lên thế…”

Tôi cầm hộp nước cô ta vừa đặt xuống uống thử.

“Phụtttt—!”

Khụ! Khụ! Chết tiệt!

Đây không phải nước táo, mà là TomTom Blue Teen Ade!

*- Vẫn món cũ chứ ạ?*

*- Ừ.*

Tên nhân viên khốn khiếp này.

Món cũ của tôi và Lamia bao giờ là TomTom Blue Teen Ade hả?! Là nước táo cơ mà!

“Đồ tồi tệ…! Ngươi, ngươi dám sỉ nhục ta…!? Hừ hừ…!!!”

“Này. Bình tĩnh đi. Chắc là có nhầm lẫn khi gọi món thôi. Bình tĩnh lại.”

Mà thôi, bình tĩnh thế quái nào được.

Uống phải cái thứ rác rưởi này thì… có thể nhịn được lời chửi bới tổ tông chứ không thể nhịn được TomTom Blue Teen Ade.

Cô ta, lúc này còn điên tiết hơn gấp mười lần lúc nãy, lao vào túm tóc tôi giật lấy giật để.

“Quả nhiên ngươi chẳng có ý định xin lỗi gì cả…! Ờ, được thôi. Tốt lắm... Ngươi đến đây để quyết sống mái với ta đúng không? Đúng thế chứ gì?”

“Aaa! Xin lỗi! Đã bảo là xin lỗi rồi mà! Buông ra, đồ quái vật ngực bự này!”

“… Hừừừ…”

Làm ơn dừng lại đi!

Tôi không muốn giằng co với cô thêm nữa đâu! Chẳng vui vẻ gì cả! Cô không phải là Lamia!

“Thôi đi!”

Tôi vô tình hét lên và cố sức hất cô ta ra. Một nắm tóc đã rời khỏi da đầu tôi.

“Con nhỏ ngốc nghếch này! Hợp tác chút đi! Cô cũng đang kẹt tiền mà đúng không?! Tôi thấy cô viết thư rồi! Lúc cô đang vò đầu bứt tai vì khốn đốn, tôi đã cất công mang lời xin lỗi đến thì lo mà nhận đi! Vương quốc Lebena cũng chẳng phải giàu có gì cho cam, hự!!! Cái này rút lại…!”

Nghe đến đó, máu ăn thua của cô ta cuối cùng cũng bùng nổ. Cô ta tuyên bố chắc chắn sẽ mang tiền đến gấp mười lần rồi bỏ đi.

300 triệu... tiêu gì cho hết đây.

*

Tôi quay lại sân tập.

Ở bên cạnh Lamia, tôi cảm thấy như được chữa lành. Cái thuộc tính ngực khủng đó lẽ ra nên thuộc về Lamia mới đúng. Về nhà phải sửa lại mới được.

*Vút—*

*Vút—*

Các học viên đang tập luyện với những động tác vụng về. Tôi chẳng thấy có gì khác biệt so với những gì giáo quan hay trợ giảng làm cả. Quả nhiên là tôi đang đứng trên đỉnh cao của sự ngu muội rồi.

“Đứng khoảng cách này được chưa?”

Tôi hỏi Lamia và cô ấy gật đầu.

‘...’

Tôi cũng không rõ kiếm thuật của mình đang ở mức nào. Nhìn màn thị phạm lúc nãy lại càng thấy mông lung hơn. Cái gọi là Gia hộ của Lưỡi bén tôi vẫn chưa thực sự cảm nhận được.

Sớm muộn gì cũng sẽ biết thôi.

“Vậy thì tôi bắt đầu nhé.”

Lamia đứng đối diện tôi, thủ thế với thanh kiếm gỗ. Dù hai đứa đã chơi bời đủ thứ nhưng đây là lần đầu tiên đứng đối diện để chiến đấu. Dù chỉ là đấu tập.

‘... Mà khoan, thật sự phải dùng cái này à?’

Sao chỉ có mình tôi là dùng cái chày giặt đồ thế này… Dù nhẹ thì cũng thích thật đấy.

“Tới đây.”

Lamia lao đến và vung kiếm một cách lóng ngóng.

‘Cô nàng này cũng hoàn toàn là lính mới tò te luôn…’

*Chát!*

Tôi vung tay đánh bật thanh kiếm của cô ấy đi một cách hời hợt.

“!!!”

Thanh kiếm gỗ của cô ấy xoay vòng trên không trung rồi rơi xuống sàn tập.

“Có vẻ Lamia tiểu thư cũng là lần đầu nhỉ. Ở hệ trung cấp không có tiết kiếm thuật sao?”

“..…?”

“Để tôi nhặt cho.”

*Lộp bộp—*

Tôi nhặt thanh kiếm mình vừa đánh bay lên. Ngay bên cạnh là bảng thông báo. Những thứ như nội quy sử dụng sân tập cho học sinh, hay thông báo tham gia đại hội võ thuật.

‘Ơ? Lamia?’

Có một cái tên quen thuộc. Đây là lần đầu tiên tôi thấy tên của Lamia xuất hiện ở một nơi công cộng như thế này.

‘... Hả?’

Không phải là hình vẽ bậy trêu chọc kiểu "Lamia đồ ngốc".

Ở hạng mục bạc của Đại hội Kiếm thuật hệ trung cấp lần thứ 41, có tên của cô ấy.

“...”

Tôi nhìn thanh kiếm của cô ấy.

‘Ồ hô…’

Một cảm giác tự hào dâng trào.

Hóa ra là…

Vừa rồi Lamia…

‘Vì sợ mình bị tổn thương nên mới giả vờ thua đây mà.’

Kha! Phải thế chứ. Chính là nó. Chứng tỏ cô ấy đã thích mình hơn, và chúng mình đã thân thiết hơn rồi. Ngày được về nhà không còn xa nữa.

Tôi hớn hở mỉm cười đưa kiếm cho cô ấy.

“Lamia tiểu thư. Cô cứ làm thật đi cũng được. Phải ăn đòn mới khôn ra được chứ.”

“... Dạ?”

Hóa ra Lamia cũng có thứ mình giỏi. Tôi phải nhìn nhận lại rồi. Việc cô ấy lọt vào lớp đặc biệt của Axel, ngoài sức mạnh tinh thần ra, chắc hẳn kỹ năng kiếm thuật này cũng đóng góp một phần không nhỏ nhỉ?

‘Vậy mà…’

Tại sao cô ấy lại không dám hé răng nửa lời với lũ bắt nạt nhỉ? Mấy đứa bắt nạt mèo ở sân tennis hồi trước chắc cô ấy dư sức xử đẹp mà.

‘... Chắc là vì hiền quá chăng.’

Dù tôi không nghĩ việc bị ăn đòn và sự hiền lành có liên quan mật thiết đến thế…

“Bí quyết dùng kiếm giỏi là gì thế?”

“... Tại sao… lại hỏi tôi chuyện đó…”

“Chắc chắn không phải là nhờ chép phạt rồi.”

Tôi khẽ cười rồi lại giãn khoảng cách với cô ấy. Trong lòng cũng có chút căng thẳng. Lần này cô ấy sẽ đánh thật đây.

“Regret.”

Tiếng gọi vang lên từ phía sau. Là Braham.

“Vâng, thưa giáo quan.”

“Thanh kiếm ta đưa cho trò có vừa ý không?”

“Rất vừa vặn ạ. Như thế này này.”

*Sột soạt—* Tôi dùng cái chày giặt đồ gãi lưng.

“Dùng làm cây gãi lưng cũng tiện lắm ạ.”

“Thế thì tốt. Ta đang đi vòng quanh xem xét việc tập luyện của các học viên.”

“Giáo quan thật vất vả quá, ngày đêm không nghỉ.”

Braham nhìn tôi từ đầu đến chân một lượt. Rồi nhếch mép cười một cách khó chịu.

“Regret. Trò nghĩ mình có thể học được gì từ tiết học này không? Hay là trò nhầm câu lạc bộ kiếm thuật với hội những người yêu thích bánh pancake nên mới vào đây?”

“Em vào đúng chỗ rồi ạ.”

“Hừm. Ta chẳng biết phải bắt đầu chỉ trích từ đâu nữa. Từ tư thế đứng đã lóng ngóng. Đến cả cách cầm kiếm cũng không biết.”

“Rồi sẽ khá lên thôi ạ.”

Đi giùm cái đi cha nội. Lamia đang nhìn với vẻ bất an kìa.

“Sẽ khá lên sao, ta đánh giá cao sự lạc quan đó. Ta hỏi này. Xem trận đấu tập giữa ta và trợ giảng lúc nãy, trò có cảm nhận được gì không?”

“...”

Cảm nhận à…

Cứ trả lời đại đi vậy.

“Em thấy rất tuyệt vời ạ.”

“Ta biết ngay trò sẽ nói thế mà.”

Ông ta thở dài, cười khẩy.

“Đừng có nói dối với suy nghĩ rằng cứ nói giống mọi người là được. Ta đã thỉnh thoảng quan sát mặt trò trong lúc đối đầu. Lúc nãy trò chẳng cảm nhận được cái gì cả. Dù đang xem một điệu múa kiếm đã đạt đến cảnh giới ngay trước mắt, nhưng sắc mặt trò lại như thể chẳng phân biệt nổi sự khác biệt là gì.”

“...”

Bị bắt bài rồi.

“Trò không những không xứng với lớp đặc biệt, mà ngay cả nhãn quan của học viên lớp thường trò cũng không có.”

“Vậy sao ạ…”

“Khi đưa cho trò cái chày đó, ta đã nhìn bàn tay mở ra của trò. Đó là bàn tay cả đời chưa từng cầm kiếm lấy một lần.”

Thế à? Hóa ra Regret dù là dân giang hồ nhưng không phải là tay kiếm chuyên nghiệp rồi.

“Một kẻ như trò mà lại có Gia hộ của Lưỡi bén sao. Chắc chắn Thần linh đang đùa giỡn điều gì đó rồi.”

“Chắc là vậy ạ.”

“Ta hỏi lại lần nữa. Cảm nhận thật lòng của trò sau khi xem trận đấu tập lúc nãy là gì?”

‘… Dai như đỉa vậy.’

Có vẻ ông ta muốn dìm hàng tôi xuống thành một kẻ phàm phu tục tử không biết gì cho bằng được.

Bản thân ông ta mong muốn chủ nhân của Gia hộ mà mình hằng ao ước lại là một phế phẩm với nhãn quan tồi tệ. Có vẻ ông ta muốn bảo vệ lòng tự trọng của một kiếm sĩ hơn là uy nghiêm và hành xử của một người thầy.

Dù là kiếm sĩ hay ma pháp sư, đều có rất nhiều kẻ lập dị với lòng kiêu hãnh cực cao. Braham chắc cũng là một trong số đó.

‘Thôi kệ đi.’

Cứ nói dối mãi chắc ông ta cũng không buông tha đâu…

“Thật lòng mà nói. Em chẳng thấy có gì khác biệt so với những người khác cả.”

“...?”

Chính ông bảo tôi phải nói thật lòng mà.

“Chỉ là… em thấy ai cũng như đang quờ quạng thôi. Tất cả mọi người luôn.”

“...”

“Chắc là vì em không biết gì nên mới thấy thế. Vì là lính mới mà. Sau này học dần dần chắc nhãn quan sẽ tăng lên thôi ạ?”

“Có một cách tốt hơn đấy.”

*Nở nụ cười—*

“Regret, không có cách nào mạnh lên nhanh bằng thực chiến đâu.”

*

*Xôn xao—*

*- Thật, thật sao? Gia hộ? Cậu ta đấu với giáo quan á?*

*- Chắc là vậy rồi.*

“Giáo quan. Dù có là chủ nhân Gia hộ đi chăng nữa… việc đấu tập với học sinh thì…”

Aria liên tục ngăn cản Braham cho đến tận phút cuối, nhưng ông ta chẳng thèm nghe.

Cái lão già bảo thủ đó có vẻ nhất quyết muốn đánh nhau với một thằng nhóc như Regret cho bằng được.

“Trợ giảng Aria. Hãy cẩn thận lời nói. Đây là một phần của giáo dục. Hơn nữa, ta đã cho cậu ta lợi thế rồi.”

… Đùa tôi à?

‘Lợi thế cái nỗi gì thế này?’

Trong tay tôi là thanh kiếm thật mà Braham vẫn đeo bên hông. Nhẹ, và là một thanh danh kiếm. Ông ta bảo chỉ cần tôi chém trúng ông ta hay chém trúng thanh kiếm gỗ một lần thôi là tôi thắng.

‘Đúng là đồ điên nặng hơn mình tưởng…’

Đưa kiếm thật cho học sinh rồi bảo: "Này, cầm lấy mà đâm ta đi". Chẳng khác gì cả.

“Giáo quan. Em thấy thế này không ổn lắm.”

Tôi phải nói lời này với một người lớn tuổi hơn cả tuổi thật của mình sao? Trẻ con à?

“Trò thấy không ổn chỗ nào?”

“Đây là kiếm thật. Rất nguy hiểm ạ.”

“Ha ha ha! Lo hão huyền quá đấy! Cứ dốc toàn lực đi! Ta sẽ dùng thanh kiếm gỗ này để dạy cho trò những gì cần dạy.”

Có vẻ lòng tự trọng của ông ta đã bị tổn thương nghiêm trọng rồi.

Không, thực ra dù tôi có nói gì đi nữa, chắc hẳn ông ta cũng muốn đấu với tôi một lần.

Thêm vào đó, ông ta còn muốn thực hiện một cuộc hành hình công khai.

Dù sao thì trong đám học viên cũng đang râm ran những lời đồn đại.

*- Nhưng mà Regret? Nếu cậu ta có Gia hộ của Lưỡi bén thì chẳng phải là đỉnh nhất về kiếm sao? Vậy thì so với giáo quan…*

Chắc hẳn ông ta muốn dập tắt những lời bàn tán sau lưng đó nhân cơ hội này.

‘... Phù.’

Tôi đứng vào tư thế lóng ngóng. Kiểu gì thì tốt nhỉ.

‘Hừm...’

Thằng cha tóc xanh trong One Piece?

‘Thằng đó ngậm kiếm trong mồm mà đánh...’

Thanh gươm diệt quỷ?

‘Vô vọng.’

Chắc cứ làm như cậu bé Ki-young trong "Black Rubber Shoes" là được.

*- Phụt!*

Mấy đứa học kiếm từ nhỏ nhìn bộ dạng của tôi liền bật cười khẩy.

“Đừng lo, Regret. Ta sẽ dừng lại đúng lúc.”

“...”

Trong đám đông khán giả, tôi thấy khuôn mặt của Lamia.

‘... Ơ?’

Ngay trước khoảnh khắc sắp bị ăn đòn nhừ tử, tôi đã thấy cảnh tượng đó.

‘Biểu cảm đó… điên thật chứ?’

Cô ấy đang…

Lo lắng cho tôi.

Thậm chí đến mức một người bình thường nhìn vào cũng thấy là ‘đang hơi lo lắng’.

‘...’

Thử nghiêm túc một chút xem sao. Dù kết quả chắc cũng vậy thôi.

Tôi không muốn bị ăn đòn một cách mất mặt quá trước mặt cô ấy.

“Bắt đầu được chưa?”

“Vâng.”

Tôi nhìn ông ta với tư thế lóng ngóng.

Braham di chuyển với tốc độ cực nhanh.

*Vút!* Ông ta đã đứng sau lưng tôi.

‘Hây.’

Ngay khoảnh khắc tôi định vung kiếm.

Braham ở phía sau bỗng biến mất.

“...?”

Ông ta, người vừa mới ở ngay sau lưng, giờ đã đứng cách xa một quãng, áp sát vào tường.

“... Giáo quan?”

"Đến đây thôi."

Nói rồi ông ta rời khỏi sân tập. Tất cả những người đang theo dõi đều nghiêng đầu thắc mắc.

*

Phía sau sân tập.

...

'Rốt cuộc là...'

Không hề có sát khí.

Cho đến tận lúc đó vẫn đầy rẫy sơ hở.

Ông nhớ lại khoảnh khắc Regret định vung kiếm.

*Rợn người...*

...

Braham đưa bàn tay đang run rẩy nhẹ lên chạm vào cổ. Ông lau đi những giọt mồ hôi lạnh đang chảy ròng ròng.

'Nếu tiến thêm một bước nữa, chắc chắn mình đã chết rồi.'

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!